Sau Khi Cởi Giáp Về Quê Đi Ở Rể

Chương 96: Thay đổi người

Chương 96: Thay đổi người

Trương Trạo Ca được nhận chức "Tiết độ nha tiền Binh mã sử" kiêm "Quản trấn vụ sự", chuyện này người nhà họ Thôi mãi đến dịp Đoan Ngọ vừa rồi, qua miệng người nhà họ Vương mới được biết.

Việc Vương Hạ Sính bị mắc mưu "tiên nhân nhảy", suýt chút nữa đem toàn bộ ruộng đất, nhà cửa ở Nhữ Châu thua sạch sành sanh rốt cuộc cũng đến tai Vương phụ. Vương phụ tức giận đến mức suýt nữa trúng phong. Ông biết rõ không thể tiếp tục mặc kệ tên nghịch tử Vương Hạ Sính này hỗn chướng thêm nữa, lại nghe con gái là Vương Dực kể rằng Thôi gia có mở tộc học, bèn hạ quyết tâm tống Vương Hạ Sính vào Thôi thị tộc học.

Vương phụ không những không chiếm tiện nghi của Thôi gia, mà còn bỏ ra không ít tiền làm học phí cho Vương Hạ Sính. Ông lại dặn dò Vương Dực phải quản thúc hắn chặt chẽ, không cho hắn tiêu một đồng một cắc nào, tránh việc hắn cứ hở ra là thua bạc tới cả vạn tiền. Gia sản nhà họ Vương dù có phong hậu đến đâu cũng không chịu nổi cách phá gia chi tử như thế.

Vương Hạ Sính ngoài việc đến Thôi gia cầu học, còn là để làm chỗ dựa cho Vương Dực. Chuyện giữa Vương Dực và Thôi Đạc ầm ĩ, khiến mặt mũi hai nhà Thôi gia, Vương gia đề bị vứt bỏ. Thôi Đạc bị buộc bất đắc dĩ phải đường ai nấy đi với Tề Ngưng Bích, lại còn phải hoàn trả toàn bộ những thứ đã chiếm đoạt từ chỗ Vương Dực.

Thôi Đạc lúc này cũng lờ mờ đoán được, chuyện lần này bị bại lộ, e là không thoát khỏi can hệ với Thôi Quân. Suy cho cùng, việc này sớm không vạch trần, muộn không vạch trần, lại đúng lúc hắn đi ép buộc Thôi Quân hợp tác với đại phòng thì bị khui ra, khiến hắn trở tay không kịp.

Khi hắn đang lén lút âm mưu trả thù Thôi Quân, Vương Dực liền nói với hắn: "Trong thư cha ta có nhắc tới, tên người ở rể của Thất nương đã lọt vào mắt xanh của Tào Vương, hiện đã thành Trấn át tướng của Lỗ Dương quan rồi!"

Thôi Đạc nhảy dựng lên: "Cái gì, sao có thể như thế được?! Hắn lại làm cái trò gì rồi?"

"Đầu xuân năm nay, Tào Vương hạ lệnh thu mua 150 vạn cân lá trà, cùng mười cuốn "Trà Kinh", một trăm bộ trà cụ, chuẩn bị dùng để đổi ngựa với người Hồi Hột."

Nhà họ Vương ruộng vườn nhiều, cũng có đồi trà, bởi vậy khi thuộc hạ của Tào Vương gửi thiếp đến, Vương phụ đã phái người đi thăm dò nên nắm rõ ngọn ngành.

Sứ giả và thương nhân Hồi Hột vẫn còn ở Trường An. Tào Vương phái người đến thương thảo với những hồ thương đó, cuối cùng định ra việc trao đổi 150 vạn cân lá trà, lấy 1000 thớt chiến mã trong hợp tác "chợ chung".

Còn về "Trà Kinh" và trà cụ là do Tào Vương nghe theo kiến nghị của Trương Trạo Ca, tặng cho hồ thương làm sách hướng dẫn cách thưởng trà. Ban đầu ông chỉ định tặng một quyển, sau này hồ thương thấy được giá trị của "Trà Kinh", lại dùng thêm mười con ngựa để đổi lấy chín quyển còn lại.

Trước đây triều đình đổi ngựa với Hồi Hột, phải mất 40 xấp lụa mới đổi được một con ngựa. Khổ nỗi vì muốn giữ thể diện, Hồi Hột muốn đổi bao nhiêu ngựa triều đình cũng đáp ứng, dẫn đến việc lụa gấm bị thất thoát nghiêm trọng. Nay dùng lá trà sản lượng nhiều, giá cả hợp lý để đổi ngựa, triều đình không chịu áp lực, phía Hồi Hột cũng có trà để dùng, quả thực là vẹn cả đôi đường. Cùng lúc đó, lá trà vùng Sơn Nam đạo cũng có đầu ra, trà thương kiếm được lời, Tào Vương lại có thêm nhiều chiến mã để huấn luyện kỵ binh, sẵn sàng binh mã, mài dao xoèn xoẹt hướng về Hoài Tây.

Nhà Thôi Nguyên Phong mấy người nghe xong chỉ biết ngẩn người: "......"

Chẳng lẽ tên Trương Trạo Ca kia thật sự là nhân tài, là bọn họ đã nhìn lầm người rồi sao?

Lúc trước họ nhìn người chỉ xem trọng xuất thân thế gia cùng tài học, hết mực coi thường Trương Trạo Ca. Nhưng hết tạo giấy, in ấn rồi lại đến hiến kế "Trà mã chơ chung", chẳng lẽ trên đời thật sự có người không qua học hành mà có thể thông tuệ sự đời như thế sao?

Không! Thôi Nguyên Phong kiên quyết không thừa nhận Trương Trạo Ca. Việc tạo giấy, in ấn đều là chuyện của phường thợ thuyền. Trương Trạo Ca xuất thân bạch đinh, quanh quẩn chuyện nông công thương, vĩnh viễn không thể đứng vào hàng sĩ phu!

Vương Hạ Sính rất vô tâm mà bồi thêm một câu: "Các người không thừa nhận thì đã sao, người ta là võ tướng, cũng chẳng dựa vào các người để thăng quan."

Người nhà họ Thôi: "......"

Vương Dực giận dữ lườm hắn: "Chỗ này có việc của ngươi sao? Mau cút đi đọc sách!"

Vương Hạ Sính bĩu môi đứng dậy bỏ đi. Bọn họ bắt hắn ở lại đây, hắn còn chẳng thèm ấy chứ! Nghe nói gần đây có hai loại rượu ngon là "Lão quân đường" và "Nương tử say" uống rất tuyệt, giá gần trăm tiền một thăng, hắn phải đi nếm thử mới được.

Mặt nạ của người nhà họ Thôi đều bị Vương Hạ Sính l*t s*ch, không còn mặt mũi nào để bàn tán về Trương Trạo Ca và Thôi Quân nữa.

Tại Chiêu Bình hương, Thôi Quân và Trương Trạo Ca dĩ nhiên không biết chuyện xảy ra ở Thôi gia và Vương gia. Chỉ có Túc Vũ, người đang trông coi tiệm giấy ở Nhữ Châu là cảm nhận rõ rệt thái độ thay đổi của tộc nhân Thôi thị. Không chỉ ngoan ngoãn bỏ tiền mua giấy sau khi nàng kiên quyết không cho nợ, mà ngay cả thái độ đối với nàng cũng không còn vẻ hống hách, sai bảo như xưa.

Tại Lỗ Dương khách đ**m.

Khi Thôi Quân bước vào, có vài ánh mắt đổ dồn về phía nàng. Suy cho cùng khách đ**m này nằm gần Lỗ Dương quan, người ra vào đa phần là thương nhân xuôi ngược phương Nam. Khách đ**m ngoài cung cấp chỗ ở và ăn uống thì không còn dịch vụ nào khác, nên trừ những phụ nữ trong vùng đến phụ giúp ở bếp sau hay tạp viện, ngày thường rất hiếm thấy nữ tử đi lại trong tiệm.

Nhưng thật ra có vài thương nhân nam giới không chịu nổi cô đơn, mà mang theo tiểu thiếp hoặc ngoại thất, nên khi Thôi Quân xuất hiện, mọi người cũng không khỏi suy đoán theo hướng đó.

Tuy nhiên, đi cạnh Thôi Quân còn có Triều Yên và Thanh Khê. Sau khi vào khách đ**m, nàng đi kiểm tra rượu trước xem có bị pha nước hay không. Mọi người thấy mấy gã tiểu nhị trước mặt nàng đều khúm núm không dám lên tiếng, bèn tò mò hỏi một tiểu nhị đi ngang qua: "Phụ nhân kia là ai vậy?"

Tửu tiến sĩ thấp giọng đáp: "Đó là nương tử của Trấn át tướng chúng ta, Thôi Thất nương tử."

Mọi người vốn biết bối cảnh của khách đ**m này, nhưng vẫn cảm thấy hành vi của Thôi Thất nương là vượt quá khuôn phép. Tiểu nhị nhìn hắn như nhìn một kẻ ngốc, nói: "Thôi Thất nương không phải cậy thế mà đến đây diễu võ dương oai đâu. Loại rượu ngon các vị đang uống chính là từ phường rượu của Thôi gia đấy. Nàng là biểu muội của Khâu Huyện quân, tới đây là để kiểm tra xem rượu có bị pha nước không, sợ có kẻ đánh tráo hàng kém chất lượng, làm hỏng danh tiếng của 'Lão quân đường' và 'Nương tử say'."

Mọi người lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, tự trách mình lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, không ngờ Thôi Thất nương lại vì những tửu khách như họ mà suy nghĩ chu toàn đến vậy.

Trong một gian phòng nhỏ ngăn cách bằng rèm trúc, một thương nhân tên là Chu Thụy Thú đến từ Thái Châu tâm tình đã động. Đợi khi Thôi Quân chuẩn bị rời đi, hắn chủ động tiến tới bắt chuyện. Mục đích chuyến đi này của hắn dĩ nhiên là vì những loại rượu kia. Ở Hoài Tây, không ít tướng lĩnh đều mê rượu, nhưng do chiến tranh liên miên nhiều năm, nông nghiệp Hoài Tây bị tàn phá nặng nề. Hơn nữa sau khi Ngô Thành lên nắm quyền đã rầm rộ chiêu binh mãi mã, đúc binh khí giáp trụ, tu sửa thành quách, tích trữ lương thảo... Đằng sau những động thái đó là đủ loại sưu cao thuế nặng, bá tánh không còn lương thực để nấu rượu, nên rượu của các tướng lĩnh Hoài Tây đều phải mua từ bên ngoài.

Để thu mua lòng người, Ngô Thành đối đãi rất hậu hĩnh với các nha tướng Hoài Tây. Bởi thế, dù Chu Thụy Thú mua rượu với giá 50 tiền rồi bán lại 100 tiền, các nha tướng đó vẫn sẵn lòng bỏ tiền ra mua. Hắn không sợ những nha tướng này cưỡng đoạt, vì chỗ dựa của hắn chính là Ngô Dương - nghĩa đệ của Ngô Thành.

Chỉ tiếc là loại rượu này bị hạn chế số lượng mua, dù hắn có mang theo hơn mười người tới đây thì cũng chỉ mua được hơn mười đấu, số tiền kiếm được chẳng bõ công lặn lội một chuyến. Vì vậy, nếu có con đường khác để một lúc mua được nhiều rượu hơn thì mới có lời.

Hắn tự tin nói: "Kẻ hèn Chu Thụy Thú, muốn cùng Thôi Thất nương tử bàn một mối làm ăn."

Thôi Quân hỏi: "Làm ăn gì?"

Chu Thụy Thú mời Thôi Quân ngồi xuống, bấy giờ mới đem những lời đã chuẩn bị từ lâu nói ra: "Nghe danh Thôi Thất nương tử là biểu muội của Khâu Huyện quân?"

Thanh Khê nhíu mày, vẻ mặt không vui nói: "Không phải nói chuyện làm ăn sao? Hỏi những thứ này làm gì?"

"Thanh Khê." Thôi Quân nhẹ giọng quở trách một câu, Thanh Khê lập tức im miệng lùi lại phía sau.

Chu Thụy Thú thấy vậy, nụ cười càng thêm sâu sắc, nói: "Quên chưa tự giới thiệu, ta là người Thái Châu."

Hắn giúp Kính Nhan truyền tin, một là vì chút tình riêng, hai là Kính Nhan có đưa tiền cho hắn, việc chuyển một bức thư chỉ là thuận nước đẩy thuyền. Hắn dĩ nhiên biết Ngô Thành hận Đậu Anh, cũng biết Kính Nhan từng là tỳ nữ của Đậu Anh, nhưng thì đã sao? Ngô Thành hận Đậu Anh là việc của Ngô Thành, hắn muốn kiếm tiền là việc của hắn, hắn sẽ không vì Ngô Thành mà bỏ qua cơ hội phát tài. Còn việc Kính Nhan có mưu đồ đối phó Ngô Thành hay không? Kính Nhan chỉ là một nữ nhân, làm gì có bản lĩnh đó!

Đến đây, nghe ngóng được quan hệ giữa Thôi Quân và Đậu Anh, hắn cân nhắc, nếu Đậu Anh còn quan tâm đến tỳ nữ Kính Nhan này, hắn có lẽ sẽ mượn cơ hội này để làm thành một bút mua bán.

Nhưng Kính Nhan rốt cuộc cũng chỉ là một tỳ nữ, hắn không chắc Thôi Quân có vì một tỳ nữ mà nhượng bộ lợi ích hay không. Hắn lấy Kính Nhan ra thử lòng Thôi Quân, nhưng nàng có vẻ không mấy bận tâm đến sống chết của Kính Nhan, chỉ nói: "A tỷ hai năm trước đã ngỡ nàng ấy chẳng may bỏ mạng, cũng đã nguôi ngoai nỗi đau. Nàng ấy còn sống dĩ nhiên là điều tốt, nhưng nếu đã chết, a tỷ cũng sẽ không lại đau lòng nữa."

Đậu Anh đang ở Trường An, Chu Thụy Thú không có bản lĩnh lớn đến mức tới tận đó để liên lạc. Nói cách khác, nếu Thôi Quân định giấu Đậu Anh, thì Đậu Anh sẽ chẳng bao giờ biết Kính Nhan còn sống, chỉ coi như nàng đã mất từ hai năm trước. Thôi Quân và Kính Nhan không có giao tình gì, dĩ nhiên sẽ không vì nàng ta mà chịu để người khác bài bố.

Chu Thụy Thú thầm chửi tình cảm của hai chị em Thôi Quân và Đậu Anh hóa ra cũng chỉ như vậy, bình thường, đành phải hạ thấp tiêu chuẩn, từng bước dò xét giới hạn của Thôi Quân.

Cuối cùng, Thôi Quân mới nới lỏng miệng: "Kính Nhan dù sao cũng là tỳ nữ của a tỷ, lại trung thành tận tâm. Nếu nàng ấy có thể còn sống trở về bên cạnh a tỷ, chắc hẳn tỷ ấy cũng sẽ thấy vui mừng."

"Chính là thế!" Chu Thụy Thú vỗ tay phụ họa.

"Vốn dĩ rượu nhà ta chỉ bán cho Lỗ Dương khách đ**m, nhưng nếu ngươi có thể đưa Kính Nhan tới đây, ta có thể ký kết hợp tác lâu dài với ngươi, mỗi tháng cung cấp cho ngươi 30 đấu rượu."

Chu Thụy Thú lập tức bị cuốn theo ý tứ của nàng, trong đầu chỉ còn tính toán đến hạn mức rượu kia.

"30 đấu sao đủ? Ít nhất phải ngàn đấu!"

"50 đấu."

"50 đấu cũng quá ít."

Hai bên mặc cả qua lại một hồi, cuối cùng định ra mức 200 đấu, "Lão quân đường" và "Nương tử say" mỗi loại 100 đấu.

Có những người đã quen uống rượu chưng cất kiểu cũ nên chưa kịp thay đổi khẩu vị, họ thiên về loại "Nương tử say" thanh đạm và hơi ngọt. Còn những ai thích rượu mạnh thì lại hết lời khen ngợi "Lão quân đường". Bởi vậy doanh số của hai loại rượu này lại ngang ngửa nhau.

"Nương tử say" rẻ hơn "Lão quân đường" một chút, nhưng Chu Thụy Thú mang về bán với giá như nhau. Hắn nhẩm tính, mỗi tháng mình có thể kiếm được mười vạn tiền! Mười vạn tiền có thể mua được một Kính Nhan, dùng một Kính Nhan để đổi lấy sự hợp tác lâu dài, chẳng phải quá hời sao?

Quá hời là đằng khác!

Dù Chu Thụy Thú nhận ra Thôi Quân không phải thật sự không quan tâm Kính Nhan, chẳng qua là vì muốn chiếm thế thượng phong khi đàm phán nên mới giả vờ như vậy, hắn cũng chẳng buồn để tâm nữa.

......

Trở về Chiêu Bình biệt thự, Thôi Quân coi như đã giải quyết xong một tâm sự.

Vốn dĩ "vội vã thì không thể làm ăn". Trương Trạo Ca đã sớm sắp xếp cho tiểu nhị của khách đ**m diễn kịch trước mặt Chu Thụy Thú, mục đích là để hắn chủ động đề nghị hợp tác, như vậy khi đàm phán nàng mới nắm được quyền chủ động.

Qua quá trình đàm phán, nàng cũng càng thêm khẳng định, Chu Thụy Thú chính là hạng người vì lợi ích lớn mà sẵn sàng vứt bỏ đạo đức, bí quá hóa liều. Chính vì có Ngô Dương - nghĩa đệ của Ngô Thành - làm anh rể chống lưng, hắn mới dám ngang nhiên từ Thái Châu chạy tới đây mua rượu. Thậm chí hắn biết rõ Ngô Thành hận Đậu Anh, nhưng vẫn rầm rộ mua loại rượu mang danh của Đậu Anh về Thái Châu bán, chứng tỏ hắn chẳng lo sợ sẽ bị Ngô Thành thù ghét.

Trương Trạo Ca từng nói, Ngô Dương cũng là kẻ có dã tâm, nhìn cách đối nhân xử thế của Chu Thụy Thú là có thể thấy rõ.

Hai tháng sau, một đoàn thương đội dừng chân tại Lỗ Dương khách đ**m. Từ trên xe lừa, một nữ tử bước xuống.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn