Sau Khi Cởi Giáp Về Quê Đi Ở Rể

Chương 72: Phân Lê

Chương 72: Phân Lê

Sáng sớm, chính là lúc sương dày lạnh lẽo.

Đậu Anh ở Hoa Dương Quan đã hơn nửa năm, sớm đã quen với việc dậy sớm chép kinh, soạn bài. Hôm nay nàng vẫn thức giấc từ sớm như mọi khi, vừa ra khỏi phòng đã thấy Trương Trạo Ca đang đứng trên tường viện, hái những quả lê rừng kết trên cây lê sát vách. Những quả ở tầm thấp đều đã bị hái sạch, chỉ còn phần trên ngọn cao không có chỗ bấu víu là chưa bị chạm đến.

Đậu Anh tựa vào khung cửa lặng lẽ quan sát một lúc, đợi đến khi Trương Trạo Ca đáp đất an toàn mới lên tiếng: "Đại Lang không sợ quán chủ Văn Hạnh Quan thả chó ra đuổi ngươi sao?"

Trương Trạo Ca một tay ôm mấy quả lê rừng, tay kia dựng ngón trỏ trước môi: "Suỵt ——"

Nàng đưa một quả lê cho Đậu Anh. Đậu Anh hơi khựng lại, vừa nhận lấy vừa cười khẽ: "Phân lê*. Xem ra chuyện Đại Lang định nói với ta lần này không phải chuyện tốt lành gì." *(Phân lê: Chia lê, đồng âm với "phân ly" - chia lìa).

Trương Trạo Ca: "?

 Chẳng lẽ Đậu Nho Nhỏ mới tu hành ở đạo quan nửa năm mà đã học được cách bói toán rồi sao?

Trương Trạo Ca kiên quyết không nhận: "Chỉ là một quả lê thôi, có thể nói lên điều gì?"

Đậu Anh cười nói: "Lúc đầu Đại Lang nói là tới thay Thất Nương đưa thư, hiện giờ lại không phủ nhận việc chính mình cũng có chuyện tìm ta."

Trương Trạo Ca nghẹn lời. Thật đúng là chị em với Thất Nương. Không, phải nói Thất Nương không hổ danh là "tiểu hồ ly" do một tay Đậu Nho Nhỏ dạy dỗ, đều xảo quyệt như nhau.

Trương Trạo Ca vừa định mở miệng, Đậu Anh đã giơ tay ra hiệu ngăn lại: "Đến nơi khác nói đi, nơi này người đông tai mắt nhiều. Hôm qua vất vả lắm mới làm sáng tỏ được lời đồn, hôm nay nếu lại để người ta nắm thóp thì chẳng có lợi gì cho ngươi và Thất Nương cả."

Trương Trạo Ca gật đầu, cậy có võ công cao cường lại trèo tường rời đi. Đi ngang qua chuồng chó của Văn Hạnh Quan, nàng còn tốt bụng chia cho con chó một quả lê vừa trộm được, số còn lại đều thu vào không gian giới tử.

Dãy núi phía sau Văn Hạnh Quan tên là Cân Trúc Lĩnh, trồng rất nhiều trúc lớn. Những lá trúc vốn xanh tươi giờ đã nhuốm sắc vàng, tương phản với rừng hạnh của Văn Hạnh Quan, tạo nên một bức tranh cảnh thu "vô biên lạc mộc tiêu tiêu hạ" (Lá rụng mênh mông rào rạt tuôn - trích thơ Đỗ Phủ).

Khi Trương Trạo Ca ăn xong quả lê thứ nhất và chuẩn bị ăn quả thứ hai, bóng dáng Đậu Anh mới chậm rãi xuất hiện trên con đường nhỏ. Nơi này cảnh trí thanh u, đủ yên tĩnh để liếc mắt một cái là có thể nhận ra xung quanh có người khác hay không.

Đậu Anh bước lên bậc thang, vừa đi vừa thong thả nói: "Thất Nương có hỏi ta trong thư rằng, nếu muội ấy không kén ngươi làm rể, thì người thành hôn với ngươi có phải là ta hay không."

Trương Trạo Ca vứt bỏ lõi lê đang gặm dở, thu lại vẻ bất cần đời.

"Thất Nương đột nhiên hỏi vậy, là vì đã biết chuyện lệnh tôn từng muốn gả ngươi cho ta, mà ta lại không hề phản đối đúng không?"

Đậu Anh đi đến trước mặt Trương Trạo Ca, hơi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt nàng. Một lúc sau, Đậu Anh đưa ra kết luận: "Ngươi cũng đã biết."

"...... Ừm." Trương Trạo Ca gật đầu: "Nhưng ta biết, ngươi chỉ là không phản đối, không có nghĩa là ngươi nguyện ý."

Đậu Anh bỗng bật cười nhạt: "Đại Lang trong chuyện này quả thật ngây thơ quá đỗi."

Trương Trạo Ca: "Ý ngươi là sao?"

"Đại Lang đoán xem tại sao ta không phản đối?"

"......" Trong lòng Trương Trạo Ca hơi hoảng, không lẽ lại là kịch bản máu chó sao?!

Thấy phản ứng ngơ ngác của nàng, Đậu Anh phát ra tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông bạc: "Đùa ngươi thôi. Thực tế là để báo đáp ơn cứu mạng của ngươi. Ý định ban đầu của ta là nhờ phụ thân tìm cho ngươi một con đường tiến thân ở Biện Châu, nhưng phụ thân lại cho rằng chỉ bấy nhiêu thôi thì không đủ, tốt nhất là nên gả thêm một mỹ nhân cho ngươi nữa."

Trương Trạo Ca: "......"

Thật là tự tin quá nhỉ? Nhưng đúng là Đậu Anh có tư cách để tự xưng là mỹ nhân.

"Ta biết ngươi sẽ không đồng ý, nhưng cũng cần để họ tuyệt vọng, vì vậy mới mặc kệ hành động của họ. Sau đó ta nhận được thư của Thất Nương, báo rằng ngươi đã đồng ý ở rể. Để tránh Thất Nương hiểu lầm, ta mới ngăn cản huynh trưởng đang định đi cầu thân."

Trương Trạo Ca vừa vỡ lẽ, vừa thở phào nhẹ nhõm. Nàng đã bảo mà, Đậu Anh sao có thể thích nàng được. Đã như vậy, nàng nói rõ thân phận cũng không còn gì phải e dè nữa.

Nàng nói: "Nho nhỏ còn nhớ hôm kia lúc mới gặp, ngươi từng hỏi Thất Nương đã có tin vui chưa không? Lúc đó ta trả lời có chút mập mờ, lần này ta định nghiêm túc trả lời ngươi —— ta và Thất Nương sẽ không bao giờ có con nối dõi."

Đôi lông mày thanh tú của Đậu Anh khẽ nhíu lại, nàng nhìn nàng với vẻ dò xét: "Thân thể ngươi có bệnh kín sao?"

Trương Trạo Ca nghe vậy liền biết Thôi Quân chưa tiết lộ thân thế của mình cho Đậu Anh.

Nàng hỏi: "Nếu ta và nàng ấy cả đời không có con, ngươi có chia rẽ chúng ta không?"

Đậu Anh cạn lời, nàng đâu phải hạng mẹ chồng ác nghiệt hay kẻ xấu xa, sao có thể vì lý do đó mà chia cắt "hắn" và Thất Nương?

"Thất Nương có lòng với ngươi, lại còn dùng thơ để bày tỏ thái độ đời này chỉ có mình ngươi, ta sao phải nhẫn tâm chia rẽ hai người? Trừ khi ngươi đối xử tệ bạc, lạnh nhạt hoặc làm chuyện gì có lỗi với muội ấy."

"Vậy nên chỉ cần nàng ấy yêu ta, ta cũng yêu nàng ấy, và ta không làm gì có lỗi với nàng ấy, thì dù ta và nàng ấy không có con nối dõi......"

Đậu Anh lại quan sát nàng lần nữa, cố gắng đoán xem bí mật gì đang ẩn giấu sau những phản ứng đó.

Ngay giây tiếp theo, Trương Trạo Ca đã công bố đáp án: "...... Cho dù ta và nàng ấy đều là nữ tử, ngươi cũng sẽ không phản đối chứ?"

Gió thu quét qua rừng làm lá khô và lá trúc rơi rào rạt. Cơn gió thê lương thổi vào lòng Đậu Anh, khiến dòng máu nóng hổi phút chốc đông cứng lại, như tay chân nàng vậy. Nàng giơ tay ấn lên ngực Trương Trạo Ca, lực đạo vô cùng mạnh mẽ. Nhưng khi Trương Trạo Ca gỡ bỏ hiệu ứng trang bị, cảm giác ấy lại trở nên yếu ớt lạ thường.

Nàng đã hiểu ra điều gì đó. Nàng nhìn chăm chú vào Trương Trạo Ca, giữa làn lá trúc bay loạn, một bóng râm phủ xuống, ánh sáng thanh lãnh trong đôi mắt đen nháy bỗng tắt ngấm.

Nàng buông tay, dời tầm mắt nhìn sâu vào rừng trúc.

Chỗ đó cái gì cũng không có, chỉ có một mảng u ám.

Trương Trạo Ca định nói gì đó, nhưng ngay sau đó, một cái tát của Đậu Anh đã giáng xuống má trái của nàng.

Tiếng tát vang lên thanh thúy, trong khoảnh khắc ấy, gió thu vô tình, lá rụng không tiếng động, bầu không khí như ngưng đọng.

Đôi tay chân tê cứng của Đậu Anh dường như nhờ cái tát này mà khôi phục lại chút tri giác, nhưng lòng bàn tay nàng lại đau đến mức sắp lịm đi.

Nàng ngước nhìn Trương Trạo Ca, má trái của nàng ta đã đỏ ửng lên thấy rõ, nhưng nàng ta chỉ khẽ nhe răng chứ không hề có biểu cảm giận dữ.

Đậu Anh hỏi: "Thất Nương có biết không?"

Dù gương mặt đau rát, Trương Trạo Ca vẫn gật đầu: "Nàng ấy biết. Ngày đó ta tắm ở khe suối, vô tình bị nàng ấy phát hiện thân phận thật, nàng ấy liền kén ta làm rể......"

"Cho nên trước đây ngươi không gần nữ sắc, không phải vì ngươi không thích nữ nhân, mà là vì ngươi sợ bị bại lộ thân phận."

Trương Trạo Ca kêu oan: "Ta thích nữ tử không có nghĩa ta là kẻ háo sắc thấy ai cũng thích."

Nhận được ánh mắt sắc như dao của Đậu Anh, Trương Trạo Ca cảm thấy bên mặt không bị đánh cũng bắt đầu đau âm ỉ, vội vàng chấn chỉnh thái độ: "Ta tòng quân chỉ để kiếm miếng ăn, thân phận có bị lộ hay không ta thực sự không quan tâm, nên ta chưa từng nghĩ đến việc dùng thân phận nam tử để đi lừa gạt nữ nhân."

Lời này nhắc Đậu Anh nhớ lại một nghi vấn cũ: "Nếu ngươi là nữ tử, làm sao có thể vượt qua vòng kiểm tra thân thể để vào quân ngũ?"

Nàng từng nghi ngờ một lần, nhưng sau đó nghe vợ của Trần Tiên giải thích rằng đã kiểm tra rồi nên mới thôi. Sau này nàng không phải không tìm cơ hội chạm vào ngực Trương Trạo Ca, lúc đó quả thực không thấy gì khác lạ, hoàn toàn khác với cảm giác vừa rồi!

Trương Trạo Ca bắt đầu bịa chuyện: "Người kiểm tra là đồng hương của ta, hắn biết ta bơ vơ không nơi nương tựa, đường cùng nên mới giúp đỡ. Sau đó ta được Đỗ Bỉnh Khiên thu nạp, ít tiếp xúc với quân lính cùng ngũ nên họ không có cơ hội xác minh."

Dù sao Đậu Anh cũng không thể quay về Hoài Tây tìm người kiểm tra năm đó, nên nàng cứ việc nói dối.

Nhưng Đậu Anh vốn quá hiểu tính nết nàng: "Ngươi biết ta không có cơ hội kiểm chứng, nên muốn nói thế nào chẳng được."

Trương Trạo Ca: "......"

Hai chị em nhà này đều là tâm nhãn thành tinh cả sao?

"Vậy làm sao ngươi đảm bảo sau này thân phận không bị bại lộ? Vấn đề của các ngươi đâu chỉ đơn giản là không có con nối dõi?" Đậu Anh nghĩ đến việc mình cẩn thận chọn lựa cho Thất Nương, cuối cùng lại chọn trúng một nữ nhân làm phu quân, lập tức hối hận đến mức muốn tự sát.

Chính nàng đã hại Thất Nương!

Trương Trạo Ca lại bật hiệu ứng trang bị: "Ta sẽ cẩn thận không để lộ thân phận, giống như trước khi ta không chủ động khai ra, chẳng ai trong các ngươi nghi ngờ cả."

Đậu Anh quan sát kỹ, thấy nàng ngoại trừ gương mặt thanh tú, thấp hơn phần lớn nha tướng một chút và không có yết hầu thì đúng là khó tìm ra sơ hở nào khác. Hơn nữa không biết có phải ảo giác không, nàng cảm thấy xúc cảm nơi ngực Trương Trạo Ca bây giờ lại khác đi.

Nghĩ đoạn, nàng lại đưa tay ra.

Trương Trạo Ca ngăn lại: "Vừa rồi chỉ là để ngươi biết thân phận của ta, ta đã thấy có lỗi với Thất Nương một lần rồi, không thể để người khác chạm vào lần thứ hai."

Đậu Anh: "......"

Vừa mới phân tâm một chút, Trương Trạo Ca lại nhắc nhở nàng rằng muội muội của nàng đã tìm một nữ tử làm phu quân. Không chỉ vậy, họ còn "diễn giả thành thật"...... Thất Nương đã bị một nữ nhân lừa mất cả thể xác lẫn tâm hồn!

Lúc này Đậu Anh không còn thấy lạnh lẽo tay chân nữa mà là đau đầu, đau dữ dội.

Trong lòng trào dâng nỗi bi thương vô hạn, nàng mệt mỏi hỏi: "Tại sao các ngươi lại nói cho ta biết sự thật? Nếu không nói, sẽ không có ai chia rẽ các ngươi, các ngươi có thể yên ổn sống bên nhau cả đời, chẳng phải sao?"

Trương Trạo Ca đáp: "Nàng cảm thấy mình vô tình cướp mất người trong lòng của ngươi nên luôn thấy áy náy. Ta không muốn nàng phải sống trong áp lực và gánh nặng như vậy, nên quyết định nói cho ngươi biết. Ngươi là người quan trọng nhất với nàng, trong lòng nàng, vị trí của ngươi thậm chí còn hơn cả ta. Nói ra sự thật cũng là sự tôn trọng dành cho ngươi."

"Hóa ra là vậy." Đậu Anh vành mắt đỏ hoe, nhìn chằm chằm Trương Trạo Ca: "Vậy ngươi có từng nghĩ, sau khi biết muội muội mình yêu một nữ nhân, ta phải làm sao không? Ngươi biết ta quan tâm muội ấy, biết ta sẽ giúp muội ấy, chỉ cần muội ấy hạnh phúc ta có thể hy sinh tất cả. Cho nên ngươi cậy vào sự yêu thương che chở của ta dành cho muội ấy để đưa ra nan đề này, ép ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải công nhận hai người sao?!"

Trương Trạo Ca há miệng định nói gì đó rồi lại thôi, ngầm thừa nhận sự đê tiện của mình.

"Thực xin lỗi."

Đậu Anh không muốn nghe thêm nữa, dứt khoát xoay người xuống núi. 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn