Chương 73: Chân tướng
Việc đem sự thật báo cho Đậu Anh, đồng nghĩa với việc tương lai của Trương Trạo Ca và Thôi Quân sẽ nảy sinh thêm nhiều biến số. Thậm chí, Trương Trạo Ca cũng không dám chắc liệu Đậu Anh có vì nhất thời nghĩ quẩn mà làm ra chuyện gì cực đoan hay không.
Nhưng ngẫm lại, nàng tự thấy mình lo hão, Đậu Anh vốn không phải người như vậy. Để nàng biết chân tướng vừa là sự tôn trọng, vừa là để xóa bỏ hoàn toàn ngăn cách giữa nàng và Thôi Quân. Không chút khoa trương khi nói rằng, Đậu Anh chính là trụ cột tinh thần của Thôi Quân suốt những năm qua. Sau này, nếu có được sự ủng hộ và thấu hiểu của Đậu Anh, tình cảm giữa Trương Trạo Ca và Thôi Quân mới có thể thuận buồm xuôi gió hơn một chút.
Bằng không, nếu Đậu Anh không ủng hộ, đó chẳng khác nào gieo rắc một mầm họa cho tương lai. Đến khi đó, giữa họ đã nảy sinh quá nhiều vướng mắc, muốn dùng lý trí để tháo gỡ mọi chuyện sẽ chẳng hề dễ dàng.
Trương Trạo Ca hiểu được điểm mấu chốt trong cơn giận của Đậu Anh —— nàng không giận Trương Trạo Ca, mà là đang giận chính mình. Nghĩ đến việc mình đã dốc hết tâm tư, bày đủ trăm phương nghìn kế để chọn cho muội muội yêu quý nhất một nữ giả nam trang làm phu quân, đặt vào vị trí của ai thì cũng đều căm phẫn bản thân, vì mắt nhìn người mù quáng.
Đứng ở lập trường của Đậu Anh và bối cảnh thời đại này, muội muội lại còn cùng người phụ nữ đó "từ diễn thành thật", bậc làm tỷ tỷ khó tránh khỏi cảm giác tội lỗi. Nàng day dứt vì cho rằng chính mình đã khiến một muội muội "bình thường" trở nên "không bình thường".
Trương Trạo Ca quyết định cho Đậu Anh thời gian để tĩnh tâm, cũng là để vết sưng trên mặt mình tan bớt, tránh để Thôi Quân nhìn thấy điều bất thường khi trở về.
Đậu Anh thẫn thờ trở lại Hoa Dương Quan. Tây Hà huyện chúa thấy vậy liền chạy nhanh tới hành lễ:
"Lão sư, hai ngày nay người đã đi đâu vậy? Thập tỷ tỷ đã đến tìm người hai lần, suýt chút nữa đã phái người đến Kinh Triệu Phủ báo án rồi".
Ngày hôm đó, Đậu Anh nhận được tín vật do một tăng nhân từ ngoại thành gửi đến. Nàng chỉ dặn dò thị nữ rằng có việc phải ra ngoài một chuyến, một thời gian sau sẽ về, rồi cưỡi ngựa rời đi. Tây Hà huyện chúa nghĩ rằng đã có tín vật thì ắt hẳn là người quen mời gặp mặt, chắc hẳn không có nguy hiểm gì, nên cứ thế ở lại đạo quan làm bài tập chờ đợi.
Tuy nhiên, Nghi Đô công chúa lại không ngoan ngoãn như vậy. Vừa nghe tin Đậu Anh đi mà không rõ hành tung, cũng không hẹn ngày về, nàng lập tức sốt sắng:
"Biết đâu kẻ gian cầm tín vật của người thân đến lừa gạt nàng thì sao? Nàng đi một mình không mang theo ai, lỡ gặp phải thảo khấu hay hạng đồ tể háo sắc thì phải làm thế nào?".
Tây Hà huyện chúa lại rất lạc quan:
"Nơi đây là Trường An, đào đâu ra đạo tặc?".
"Ai bảo Trường An không có tặc? Thôi, không thèm nói với muội nữa".
"Thập tỷ tỷ hãy kiên nhẫn thêm chút nữa, lão sư chưa bao giờ tự đẩy mình vào hiểm cảnh. Năm xưa nàng một mình bị vây trong ổ cướp mà vẫn có thể thoát ra được đấy thôi?".
Nhờ sự khuyên can của Tây Hà huyện chúa, Nghi Đô công chúa mới nán lại thêm một ngày. Nhưng chờ mãi vẫn không thấy Đậu Anh, quân lính nàng phái đi thám thính cũng báo rằng không thấy người của Đậu gia vào thành. Nghi Đô công chúa định đến Kinh Triệu Phủ báo quan để điều động binh lực tìm kiếm, như vậy sẽ nhanh hơn chỉ dùng người của nàng.
Tây Hà huyện chúa lại can ngăn:
"Nếu Thánh thượng biết tỷ vì lão sư mà động dụng lực lượng của Kinh Triệu Phủ, nhất định sẽ coi lão sư là một mầm họa".
Nghe vậy, Nghi Đô công chúa mới từ bỏ ý định báo quan. May thay, hôm nay Đậu Anh đã trở về, dù trông nàng có phần thất hồn lạc phách.
"Lão sư, hai ngày qua đã xảy ra chuyện gì sao?". Tây Hà huyện chúa lo lắng hỏi, sợ rằng nàng thật sự đã gặp điều bất trắc.
"Không có chuyện gì cả". Đậu Anh lắc đầu, ánh mắt dừng lại ở con thỏ mà Tây Hà huyện chúa đang ôm.
Tây Hà thấy vậy vội giải thích:
"Lão sư vắng nhà, con sợ nó bị đói nên đã mang về chăm sóc".
"Nếu con thích thì cứ giữ lấy mà nuôi".
Tây Hà huyện chúa ngẩn ra, kinh ngạc nhìn nàng:
"Lão sư, người không đùa chứ?".
Đậu Anh nghĩ thầm, con thỏ tuy do Trương Trạo Ca bắt, nhưng lại là Thất Nương tặng cho nàng. Nàng nói tiếp:
"Trước đây chẳng phải con muốn đổi cho nó cái lục lạc sao? Cứ đổi đi".
Tây Hà huyện chúa đứng hình, cảm thấy sư phụ mình hôm nay vô cùng bất thường. Để xua tan sự hoài nghi, Đậu Anh giải thích thêm:
"Ta không sao, chỉ là đi gặp một người bạn, sau đó tình cờ gặp ngũ tỷ muội Tống thị đang phụng chiếu vào kinh. Ta cùng họ đàm luận văn chương tại Văn Hạnh Quán nên mới về muộn".
Dù còn nhỏ tuổi nhưng Tây Hà rất nhạy bén:
"Người bạn mà lão sư gặp, có phải là người đã tặng con thỏ này không?".
"Con thỏ này là do xá muội tặng".
"Vậy là người bạn đã tặng chiếc còi hình ngỗng?".
Đậu Anh: "......"
Nàng nói: "Mau đi làm bài tập đi".
Biết mình đã đoán đúng nhưng thấy lão sư không muốn tiếp tục đề tài này, Tây Hà huyện chúa liền thức thời lui ra làm bài tập. Nàng còn thuận tiện sai thị nữ đổi chiếc còi hình ngỗng trên cổ con thỏ thành lục lạc. Nàng nghĩ thầm, nếu lão sư đã cho phép bỏ chiếc còi đi, chứng tỏ người đó đã làm lão sư giận, tốt nhất là nên dọn dẹp cho khuất mắt để lão sư khỏi "trông vật nhớ người" mà thêm buồn phiền.
Nghi Đô công chúa nghe tin Đậu Anh về liền vội vàng tới thăm, nhưng hay tin nàng đã đi nghỉ sau khi tắm gội. Không nỡ quấy rầy, công chúa đành ngồi lại thư phòng của Tây Hà huyện chúa để hỏi thăm tình hình.
"Lão sư có lẽ gặp chuyện gì đó không vui, nhưng chắc không có gì nghiêm trọng. Nàng còn gặp được ngũ tỷ muội nhà họ Tống đang phụng chiếu vào cung, và cùng bàn luận học thuật với họ".
Nghi Đô công chúa suy ngẫm, Tống thị ngũ tỷ muội chẳng phải là năm chị em vừa vào cung hôm nay sao?
Dù không tiến cung, nàng cũng nghe danh năm người này vô cùng tài hoa. Phụ hoàng hỏi gì họ cũng đáp được, triều thần ngâm thơ họ đều có thể phụ xướng, khiến cả triều đình ai nấy đều tán tụng tài học của các nàng.
Bởi vậy, phụ hoàng đã giữ họ lại trong cung -- không phải làm cung phi, mà là phong chức Nữ học sĩ.
Trước đây, người có được vinh dự tương tự là Thượng Quan Uyển Nhi.
Tất nhiên, Thượng Quan Uyển Nhi khi xưa quyền cao chức trọng hơn nhiều, còn ngũ tỷ muội Tống thị hiện tại chỉ mới vào cung, dù có danh xưng học sĩ, nhưng chưa thể chạm tay vào việc triều chính.
Nghi Đô công chúa đợi thêm nửa canh giờ. Đậu Anh thực ra không ngủ, nhưng thấy công chúa cứ đợi mãi cũng không được, bèn ra gặp để đuổi người đi.
"Ta chỉ ra ngoại thành thăm cố nhân thôi. Điện hạ không cần quá lo lắng".
Nghi Đô công chúa nói: "Nhưng ngươi cũng không thể cứ thế đi mất mấy ngày mà chẳng để lại một lời nhắn nào, khiến người ta lo sốt vó".
Đậu Anh há miệng định nói, lại bất đắc dĩ mà cười: "Để điện hạ phải lo lắng, là lỗi của ta. Ta xin tạ tội với điện hạ".
Đậu Anh định khom người hành lễ, nhưng Nghi Đô công chúa vội ngăn lại: "Cũng không cần phải như thế."
Đậu Anh nói tiếp: "Lần này tại Võng Xuyên, ta có gặp năm vị nương tử nhà họ Tống ở Thanh Dương. Họ đều là những bậc tài học xuất chúng. Nay Thánh thượng triệu họ vào cung làm học sĩ, gánh vác việc dạy dỗ các hoàng tử, công chúa. Sau này điện hạ nên năng tới thỉnh giáo họ, chắc chắn sẽ có ích lợi lớn".
Nghi Đô công chúa hậm hực hỏi: "Ta không thể thỉnh giáo nữ sư sao?"
"Điện hạ muốn coi ta là vi sư, nhưng ta e mình tài hèn sức mọn không kham nổi. Năm vị nương tử kia tài học cao hơn ta rất nhiều, điện hạ hà tất phải bỏ gần tìm xa".
Bằng cách chuyển chủ đề, Đậu Anh đã khiến Nghi Đô công chúa hoàn toàn quên khuấy việc tra hỏi chuyện nàng mất tích mấy ngày qua.
Hai ngày sau, vết sưng trên má trái của Trương Trạo Ca cuối cùng cũng tan, nàng mới rời huyện Lam Điền để vào thành Trường An.
Nhờ có công văn của quan phủ, việc vào thành diễn ra suôn sẻ. Tuy nhiên, nàng chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm nhìn cảnh phồn hoa của kinh đô. Sau bao cuộc binh đao, Trường An đã mất đi vẻ tráng lệ của thời Khai Nguyên thịnh thế, Trương Trạo Ca thậm chí còn có thể nhìn thấy vài khu nhà hoang phế tiêu điều, nhiều năm không được sửa chữa.
Đến trước Hoa Dương Quan, Trương Trạo Ca bắt gặp một thiếu nữ với dung mạo rạng rỡ, ánh mắt đầy vẻ kiêu kỳ. Thiếu nữ mặc viên lãnh bào với chất liệu cực kỳ tinh xảo và quý giá, cho thấy thân phận không tầm thường. Không muốn gây chuyện, Trương Trạo Ca lùi sang một bên nhường đường.
Thiếu nữ đi lướt qua nàng nhưng rồi chợt dừng bước, quay lại đánh giá Trương Trạo Ca từ đầu đến chân. Ánh mắt nàng ta dừng lại ở chiếc còi hình ngỗng treo bên hông đoản đao của Trương Trạo Ca.
"Ngươi là ai? Đến Hoa Dương Quan làm gì?" Thiếu nữ hỏi.
"Nhữ Châu Trương Trạo Ca, đến tìm một vị bằng hữu".
"Bằng hữu?!" Thiếu nữ lộ vẻ cảnh giác, "Ngươi có biết Hoa Dương Quan là nơi nào không? Nơi này mà có bằng hữu của ngươi sao?".
Đậu Anh vừa lúc tiễn Nghi Đô công chúa ra ngoài, nghe thấy tiếng động liền bước ra. Thấy Trương Trạo Ca, nàng ngẩn người, rồi lên tiếng:
"Công chúa điện hạ, vị này chính là bằng hữu của ta".
Nghi Đô công chúa không nói thêm gì nữa, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Trương Trạo Ca.
Trương Trạo Ca nhớ lại những người hầu từng thay Đậu Anh gửi kinh Phật khi trước, Trương Trạo Ca lập tức nhận ra thân phận của đối phương và hành lễ:
"Thì ra là Nghi Đô công chúa điện hạ".
Công chúa hừ hừ, không nói một tiếng.
Đậu Anh cũng không hiểu công chúa lại mắc chứng gì. Tuy lúc này nàng cũng chẳng muốn gặp Trương Trạo Ca, nhưng khách đã đến tận cửa thì không thể không tiếp.
Nàng quay sang Nghi Đô công chúa: "Chẳng phải điện hạ định vào cung sao?".
Nghi Đô công chúa nói: "Người bằng hữu này của nữ sư ta chưa từng gặp, sẵn dịp này làm quen một chút cũng được. Chuyện vào cung để hôm khác cũng chẳng muộn".
Đậu Anh cảm thấy đau đầu. Nghi Đô vốn không phải hạng người điêu ngoa, sao gần đây lại trở nên thiếu chừng mực như thế. Giác quan thứ sáu của Trương Trạo Ca mách bảo rằng vị công chúa này đang mang một địch ý mơ hồ với mình. Nàng lần đầu tiên thấy Nghi Đô công chúa, chắc chắn chưa từng đắc tội với nàng ta, vậy vấn đề có lẽ nằm ở phía Đậu Anh?
Vào trong quan, Nghi Đô công chúa liên tục tra hỏi Trương Trạo Ca về xuất thân, chức tước, gia cảnh.... Đậu Anh day day thái dương rồi ngắt lời:
"Công chúa điện hạ, đây là bằng hữu của ta, cũng là em rể của ta".
Dù Trương Trạo Ca nghe thấy khi Đậu Anh thốt ra hai chữ "em rể", nàng có chút nghiến răng nghiến lợi, nhưng việc nàng có thể bình tĩnh nói ra điều đó, chứng tỏ nàng đã đấu tranh tư tưởng rất nhiều và chấp nhận sự thật này rồi.
Nghe đến đây, sắc mặt Nghi Đô công chúa trở nên kỳ quái: "Em rể à..."
Nàng liếc Trương Trạo Ca một cái: "Có phải là kẻ suýt chút nữa đã liên lụy, phá hỏng thanh danh của nữ sư không?".
Trương Trạo Ca: "......"
Đậu Anh nhìn chăm chú vào Nghi Đô công chúa, người này liền giải thích:
"Chuyện này đã truyền tai khắp giới sĩ nữ rồi".
Đậu Anh nói: "Lời đồn đó đâu chỉ hủy hoại thanh danh mỗi ta? Em rể ta cũng là người bị hại. Huống hồ năm xưa nếu không có nàng cứu giúp, ta đã không thể thoát khỏi Hoài Tây".
Nghi Đô công chúa lúc này mới khôi phục lại vẻ bình tĩnh: "Hóa ra là ân nhân cứu mạng của nữ sư".
Tây Hà huyện chúa cũng ôm con thỏ chạy ra góp vui: "Ân nhân của lão sư phụ ư? Vậy chính là thượng khách của Hoa Dương Quan rồi".
Tiếng lục lạc trên cổ con thỏ kêu "đinh linh", thu hút sự chú ý của Nghi Đô công chúa. Nàng nhìn chiếc lục lạc mới tinh, rồi lại nhìn chiếc còi hình ngỗng đã cũ trên đoản đao của Trương Trạo Ca, cuối cùng nhìn vào mặt Đậu Anh.
Đậu Anh vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, thậm chí không thèm liếc nhìn con thỏ lấy một lần.
Trương Trạo Ca không để ý đến những cử chỉ nhỏ đó, nàng đáp lại Tây Hà huyện chúa: "Huyện chúa khách khí rồi, ta đến để từ biệt Đậu nương tử, sẽ không ở lại lâu".
Nàng quay sang hỏi Đậu Anh: "Đậu nương tử có nhắn nhủ gì, hay muốn ta mang gì về cho Thất Nương không?".
Đậu Anh có ngàn vạn lời muốn nói với Thôi Quân, nhưng liệu mấy phong thư có thể nói hết được không?
Cuối cùng nàng chỉ lắc đầu: "Không có".
Trương Trạo Ca không ép, gật gật đầu: "Được, vậy nàng bảo trọng".
Nàng đứng dậy ra về, định bụng qua khu chợ Trường An mua chút đặc sản mang về cho Thôi Quân.
Một lát sau, Đậu Anh vẫn đuổi theo: "Trương Trạo Ca!".
Trương Trạo Ca ngoái lại, thấy hai "cái đuôi" là công chúa và huyện chúa đều không đi cùng. Đậu Anh tiến đến, nâng cằm Trương Trạo Ca lên, nghiêng mặt nàng sang phải để kiểm tra vết sưng trên má trái. Nàng lấy ra một hộp sứ nhỏ đưa cho Trương Trạo Ca:
"Ta không nên trút giận lên người ngươi... Vết thương vẫn còn hơi sưng, hãy bôi loại cao tan máu bầm giảm đau này đi. Để Thất Nương thấy, nàng ấy sẽ đau lòng đấy".
Gánh nặng trong lòng Trương Trạo Ca mấy ngày nay bỗng chốc được giải tỏa.
"Ta không sao, về tới Nhữ Châu là mặt sẽ khỏi hẳn thôi".
"Ngươi đừng tưởng như vậy là ta đã tha thứ cho sự lừa dối của ngươi".
Đậu Anh nghiêm giọng: "Ngươi đừng cho rằng như vậy xem như là ta tha thứ chuyện ngươi lừa gạt. Hơn nữa, ngươi có dám chắc thân phận mình sẽ không bao giờ bị bại lộ? Ngươi lấy gì để đảm bảo? Ngươi đã nghĩ đến con đường phía trước sau khi mọi chuyện vỡ lở chưa?".
Trương Trạo Ca định lên tiếng nhưng bị Đậu Anh chặn lại:
"Không cần nói với ta. Nói bao giờ cũng dễ hơn làm. Nếu ngươi thật lòng yêu thương Thất Nương, hãy nghiêm túc mà mưu tính cho tương lai của hai người".
"Cuối cùng ——". Đậu Anh nói một hồi, Trương Trạo Ca đang hết sức chăm chú chờ đợi lời tiếp theo, nhưng bất ngờ lại nhận được một cái ôm từ Đậu Anh.
Đậu Anh nói: "Cảm ơn ngươi đã cứu ta, đưa ta ra khỏi vũng bùn đó. Để báo đáp, ta sẽ giữ kín bí mật này cho ngươi...... Không phải vì Thất Nương, mà là điều cuối cùng ta có thể làm cho ngươi. Từ nay về sau, chúng ta không còn là bằng hữu nữa".