Chương 70: Vào kinh thành
Trương Trạo Ca vì phòng ngừa có kẻ thừa dịp nàng vắng mặt mà ra tay với Thôi Quân, ngoài việc giao phó cho Cừu Quả tăng cường tuần tra lộ trình Cổ Quạ ra, nàng không hề tiết lộ bất cứ điều gì khác. Ngay cả việc Thôi Quân muốn chuẩn bị hành lý cho mình nàng cũng từ chối, bởi vậy người trong biệt thự Chiêu Bình đều không hay biết nàng sắp đi xa.
Mãi đến khi sắp tới huyện Nam Dương, mọi người nghỉ chân bên vệ đường, Trương Trạo Ca mới lách vào trong xe ngựa, đè lấy Thôi Quân mà hôn một hồi. Không lâu sau, nàng bước ra ngoài, cưỡi ngựa rẽ về hướng tây bắc mà đi.
Thôi Quân xuống xe, đứng nhìn theo bóng lưng nàng dần xa khuất.
Triều Yên nghe thấy động tĩnh trong xe lúc nãy thì đỏ mặt, hỏi: "Nương tử, A Lang đi làm gì vậy ạ? Đi trước để thông báo cho Nam Dương thừa sao? Nhưng huyện thành đâu có nằm ở hướng đó".
Thôi Quân nghiêm túc đáp: "Chuyện của nàng không phải việc chúng ta có thể tùy tiện hỏi thăm, tung tích của nàng các ngươi cũng phải giữ kín như bưng, không được tiết lộ nửa lời. Có ai hỏi cứ bảo nàng vẫn còn ở Chiêu Bình hương".
Triều Yên tưởng rằng trong quân giao cho Trương Trạo Ca nhiệm vụ bí mật nào đó, tự nhiên không dám lắm lời: "Dạ".
Trở lại Đặng Châu, Thôi Quân theo lệ đi yết kiến tam bá phụ Thôi Nguyên Trắc trước. Vừa gặp mặt, đôi mắt ông đã liên tục ngó nghiêng phía sau nàng, Thôi Quân buồn cười nói: "Đại Lang lần này không cùng về, nhưng những quyển sách mượn của tam bá phụ, nàng ấy đều giao phó con mang trả lại ạ".
Thôi Nguyên Trắc xụ mặt: "Thật là bỏ dở nửa chừng".
Thôi Quân liền giải thích: "Nàng vẫn đang nghiên cứu 《 Thiên Kim Dực Phương 》, vì sách khó tiêu hóa nên nàng tích cóp rất nhiều vấn đề muốn thỉnh giáo tam bá phụ".
Thái độ Thôi Nguyên Trắc lúc này mới tốt lên nhiều: "Điều đó là đương nhiên, 《 Thiên Kim Dực Phương 》 nào phải một hai năm là có thể thông thạo!".
Ở lại đó nửa ngày, Thôi Quân mới trở về tổ trạch.
Điều khiến nàng kinh ngạc là Vi Phục Già — thê tử của Thôi Trấn — vẫn còn ở Đặng Châu. Theo lý thường, sau đại lễ 50 tuổi của Vi Yến Nương, Vi Phục Già phải quay về Cốc Thành thuộc Tương Châu. Trong quá khứ, lễ tế tổ tiên trùng dương, nàng ta cũng chưa từng thay mặt Thôi Trấn trở về. Thôi Quân cảm thấy từ sau đại lễ của Vi Yến Nương, nàng ta vẫn luôn lưu lại đây.
Tin tức từ Vương Dực vô tình tiết lộ đã chứng thực suy đoán của Thôi Quân: Vi Phục Già đã mang thai hơn bốn tháng, lúc phát hiện vừa vặn sau đại lễ của Vi Yến Nương, vì không tiện đi đường nên được bà lưu lại tổ trạch để dưỡng thai.
Thôi Quân nhíu mày, Vi Phục Già đã ba mươi tuổi, mấy năm qua đã sinh ba đứa con, đứa nhỏ nhất cũng đã năm tuổi, tuổi này mà sinh nở e rằng phải chịu không ít khổ sở.
Nàng hỏi Vương Dực: "Đã mời lang trung đến xem qua chưa?".
"Đã mời tam thúc đến xem, khai vài thang thuốc an thai".
Thôi Quân đến thăm hỏi Vi Phục Già đôi chút, nhưng không đưa ra ý kiến gì về việc dưỡng thai.
Lúc đi ra, nàng gặp Ngũ Đào — người hầu cận của Thôi Đạc.
Thôi Quân vốn không định để ý, nhưng đối phương lại tiến đến thăm dò: "Thất nương tử, sao không thấy Trương lang quân đâu?".
"Ngươi tìm nàng ấy làm gì?".
Ngũ Đào giả vờ thẹn thùng chột dạ đáp: "Không, không có gì, nô tỳ xin cáo lui trước".
Kẻ không rõ nội tình thấy bộ dạng này, hẳn sẽ hoài nghi hai người họ lén lút tư thông sau lưng nàng. Nhưng Thôi Quân chỉ thấy đối phương đang làm việc vô ích — nàng và Trương Trạo Ca chẳng nhẽ lại bị chút thủ đoạn cỏn con này ly gián được sao?!.
Cúng mộ cha mẹ xong, Thôi Quân nhận lời mời của Tề nương tử đến Vân Nguyệt quán đàm đạo. Kể từ khi cùng Thôi Quân kết giao qua những bức thư về hương liệu, Tề nương tử xem như tìm được một tri kỷ có thể cùng đàm luận chí hướng, lẫn tâm sự chuyện nhà. Lần mời này, nàng ta không còn che giấu sự thật rằng trong Vân Nguyệt quán đang nuôi dưỡng không ít tôi tớ và tùy tùng.
Nhìn những bộ khúc, tôi tớ đi lại, Thôi Quân giả vờ kinh ngạc nhưng vẫn giữ đúng chừng mực, không hỏi han nhiều.
Tề nương tử rất thích tính cách thủ lễ của Thôi Quân, bà lấy ra những phong thư nàng thường gửi, nói: "Ta luôn mong chờ thư của ngươi, bởi giấy viết thư của ngươi luôn mang một mùi hương độc đáo, mở thư ra vài ngày mới nhạt bớt, đến nay vẫn còn vương vấn. Mùi hương bền lâu mà đặc biệt như vậy là điều chế thế nào?".
Thôi Quân đáp: "Nói ra thật hổ thẹn, lúc nhuộm giấy, ta thử thêm vào các công thức mà Tề nương tử từng nhắc qua, ai ngờ nhà ta tính tình trẻ con, thừa dịp ta không để ý đã rắc không ít hoa hòe vào trong".
Nàng nói tiếp: "Hương phấn của Tề nương tử điều chế mới thật độc đáo, nếu có thể mở hiệu hương dược hay tiệm hương phấn, nhất định sẽ trở thành phong trào lớn".
Lời nàng vẽ ra tương lai quá đỗi sinh động khiến Tề nương tử mơ màng một lúc rồi mới sực tỉnh, tiếc nuối nói: "Sợ là không thành".
"Là phu quân Tề nương tử không cho phép sao?"
Tề nương tử gật đầu.
Những năm qua lòng nàng chỉ có Thôi Đạc, chỉ cầu được ở bên hắn ta, dù hắn ta sắp đặt thế nào nàng cũng không oán hận. Nhưng giờ đây nàng càng nhìn rõ con người Thôi Đạc, thấy hắn ta không còn thanh cao như thuở ban đầu. Dẫu hắn ta tài hoa, học thức hơn người, nhưng khi hắn ta biến Vân Nguyệt quán thành nơi tàng ô nạp cấu, hình tượng của hắn ta trong lòng nàng dần sụp đổ.
Nàng đã dần chán ghét cuộc sống này, cũng từng nghĩ đến việc tìm một sinh kế khác, nhưng Thôi Đạc không cho phép nàng thoát khỏi sự khống chế. Vì thế nàng thấy đời nhạt nhẽo, đối với người hay việc đều dần trở nên tê liệt.
Chỉ có hương phấn này là nàng còn muốn để tâm, và cũng chỉ có Thôi Quân là còn gợi lên được hứng thú trong nàng.
Thôi Quân im lặng không nói thêm gì.
Quan hệ của nàng và Tề nương tử chưa đến mức có thể khuyên nàng phản kháng Thôi Đạc, hành động thiếu suy nghĩ có khi không được nghe theo, mà còn bị oán trách là vờ ra vẻ tốt bụng.
Tề nương tử không định tiếp tục đề tài này, bèn hỏi: "Hôm nay sao không thấy Trương lang quân đi cùng ngươi?".
Thôi Quân mỉm cười: "Nàng có việc phải xử lý, chuyến này chỉ có mình ta về."
Nàng quay đầu nhìn về hướng tây bắc, ánh mắt liễm diễm nhưng thất thần nghĩ: Chẳng biết giờ này nàng đã đi đến đâu rồi.
......
Từ Đặng Châu đến Trường An gần bảy trăm dặm.
Truyền thuyết ngựa Xích Thố của Quan Công ngày đi nghìn dặm, nhưng ngựa của Trương Trạo Ca chỉ là ngựa thường, giới hạn là ba trăm dặm một ngày. Huống hồ ngựa cần nghỉ, người cũng khó chịu đựng việc cưỡi ngựa liên tục, nên nàng mất ba ngày mới đến được Lam Điền quan.
Qua cửa quan còn phải đi thêm tám mươi dặm mới tới thành Trường An.
Còn nửa ngày lộ trình, không cần gấp gáp, Trương Trạo Ca quyết định nghỉ ngơi tại huyện Lam Điền một phen, rồi mới đi tìm Đậu Anh. Huyện Lam Điền vốn danh tiếng lẫy lừng, không chỉ vì ngọc quý, suối nước nóng, mà còn bởi các biệt thự của văn nhân nhã sĩ và quan lại quyền quý.
Như biệt thự Võng Xuyên của Vương Duy, biệt thự Lam Khê của Tiền Khởi, rồi nào là Đông Sơn thảo đường, Nam Sơn thư phòng, Lam Điền biệt thự......
Trương Trạo Ca sở dĩ am hiểu những nơi này như lòng bàn tay, bởi quê hương kiếp trước của nàng ở ngay huyện lân cận, dù lúc này quê nàng còn chưa lập huyện.
Nàng dự định đi xem biệt thự Võng Xuyên.
Vương Duy đã tạ thế được 26 năm, nàng không có cơ hội gặp mặt. Nghe nói sinh thời ông đã dâng biểu xin lập chùa tại đây, sau lại gặp chiến loạn, nên chẳng rõ "Võng Xuyên nhị thập cảnh" giờ còn lại bao nhiêu.
Trên đường, nàng gặp năm vị nữ tử đội mũ có rèm đang cưỡi lừa, bên cạnh có vài tên người hầu. Từng là quân nhân, Trương Trạo Ca nhìn qua đã biết đám người hầu này xuất thân từ binh nghiệp.
Lúc này, một nữ tử ngâm nga: "Bôn tẩu bấy nay lại ẩn cư, nỗi lòng thanh thản giữa trời kia. Trước dựng nhà xinh nương mặt đất, làm nông lại thuận ý trời cho. Võng Xuyên sớm sớm ra đốn củi, Lam Thủy chiều chiều tưới ruộng ngô. Riêng cùng núi Tần chung hưởng thọ, rượu xuân vui chén thỏa lòng ta".
Lại một nữ tử khác ngâm theo: "Trì quán năm xưa của Tống công, nay đà thưa thớt cạnh sườn non. Uổng lời thơ cũ người đưa tới, ngâm vịnh giờ đây chẳng thấy còn. Hỏi thăm bô lão lưu chân lại, tịch mịch nhìn theo dải núi sông. Càng rõ cây xưa nơi vị tướng, gió gào bóng xế buổi hoàng hôn".
Trương Trạo Ca thầm nghĩ: "Định bắt nạt người hiện đại sao?".
Thiếu nữ đi gần cuối khẽ ngâm: "Cửa Đông chưa đến đã tròn năm, trở lại vừa khi vụ cấy xuân. Màu cỏ trong mưa xanh biếc nhuộm, đào hoa trên nước đỏ rực hồng. Lầu cao sư giảng kinh thông học, cha vợ làng quê bậc hiền lương. Đảo tỉ khoác áo ra nghênh tiếp, nói cười vui vẻ trước cửa môn".
Bài thơ này Trương Trạo Ca thuộc lòng, vì trong số sách của Thôi Quân có quyển 《 Võng Xuyên tập 》, đây chính là bài 《 Võng Xuyên biệt thự 》 của Vương Duy.
Nhận ra mục đích của họ giống mình, nàng lên tiếng: "Chư vị cũng định đến biệt thự Võng Xuyên sao?"
Năm nữ tử quay đầu lại nhìn nàng, người dẫn đầu cười hỏi: "Sao vị lang quân này biết được?"
"Tiểu nương tử vừa rồi ngâm thơ của Ma Cật cư sĩ trong 《 Võng Xuyên biệt thự 》"
"Hóa ra lang quân cũng biết thơ của Ma Cật cư sĩ"
"Nội tử rất thích thi văn của ông ấy, ta chỉ là nghe nàng ngâm nga nhiều nên nhớ được bài này mà thôi".
Nữ tử dẫn đầu tự giới thiệu: "Thiếp là Tống Nhược Sân người Thanh Dương, đây là các muội muội Nhược Chiêu, Nhược Luân, Nhược Hiến, Nhược Tuân. Không biết lệnh thê là người phương nào, liệu có cơ hội kết bạn chăng?"
"Nàng tên Thôi Quân, là hàng thứ bảy trong nhà." Trương Trạo Ca khựng lại, nhớ người thời này rất coi trọng dòng dõi nên bổ sung: "Xuất thân Bác Lăng Thôi thị, đời ông cố dời đến Đặng Châu, hiện nàng đang ở đó. Còn ta họ Trương, chỉ là một kẻ thô lậu".
Năm nữ tử họ Tống bừng tỉnh, xuất thân từ danh gia vọng tộc thì tài học tất nhiên không thấp, tiếc là người không ở Trường An. Còn về Trương Trạo Ca, thấy nàng tự nhận không có tài học, họ cũng chẳng còn hứng thú trò chuyện.
Trương Trạo Ca lại thầm nghĩ: "Kỳ thị người hiện đại sao?"
Nàng cũng chẳng màng, thúc ngựa đi nhanh hơn, tìm đến chùa Lộc Uyển để tá túc. Nhờ kỹ năng "Thuật cưỡi ngựa tinh thông", sau mấy ngày đường, dù hai chân đau nhức nhưng vẫn trong mức chịu đựng được. Tuy nhiên, sau một đêm nghỉ ngơi, di chứng của việc cưỡi ngựa lâu ngày mới thực sự bộc phát.
Cực chẳng đã, nàng đành nhờ một tăng nhân truyền tin đến Hoa Dương quán cho Đậu Anh. Chặng đường mất nửa ngày, nàng không nghĩ Đậu Anh nhận được tin sẽ đến ngay, nên đã chuẩn bị tâm lý đợi đến hôm sau. Không ngờ khi mặt trời chưa lặn hẳn, Đậu Anh đã xuất hiện ngoài chùa.
Trương Trạo Ca thót tim, cố nén đau đớn bước xuống giường, ra cửa đón nàng.
Đậu Anh vừa thấy nàng, phản ứng đầu tiên là ngó ra sau: "Thất Nương đâu?"
Trương Trạo Ca thở phào: "Chỉ có mình ta tới, nàng ấy không đi cùng".
Đậu Anh vẻ mặt cổ quái: "Đại Lang sao đột nhiên lại chạy đến Trường An?"
Trương Trạo Ca đưa thư của Thôi Quân ra: "Đến để giúp Thất Nương chuyển thư."
Đậu Anh trầm lặng trong chớp mắt, duỗi tay nhận thư, chợt lo lắng sốt ruột: "Có phải Thất Nương...... xảy ra chuyện gì không?" Như nghĩ đến điều gì, mắt nàng sáng lên: "Hay là nàng ấy có tin vui rồi?"
Trương Trạo Ca ngẩn người, dở khóc dở cười: "Nàng ấy...... không có mang thai, sức khỏe rất tốt. Trước tết Trùng dương một ngày, ta còn đưa nàng về Đặng Châu tế tổ. Nếu không phải trong nhà bận rộn việc làm giấy, in ấn, đốt than và mở tiệm giấy, nàng ấy chắc chắn đã tự mình đến gặp nàng."
Lời này chưa đủ thuyết phục Đậu Anh, nhưng Đậu Anh không hỏi thêm. Lúc này sắc trời không còn sớm, cổng thành Trường An đã đóng, Đậu Anh đành ở lại trong chùa.
Trương Trạo Ca không rõ Thôi Quân viết gì trong thư, nhưng sáng hôm sau gặp lại, nàng thấy Đậu Anh rõ ràng đang có chút thất thần.
(Editor: mọi người qua lại rảnh tay thì cho xin 1 vote nha! Cảm ơn mọi người!)