Sau Khi Cởi Giáp Về Quê Đi Ở Rể

Chương 121: Đón sinh thần

Chương 121: Đón sinh thần

Màn đêm buông xuống, đại môn các phường thị ở Trường An đóng lại trong tiếng trống vang rền, chỉ còn những hộ gia đình bên trong phường vẫn đang đi lại.

Tại Thôi trạch ở phường Vĩnh Bình.

Thôi Quân vừa thắp sáng đèn dầu đã nghe thấy tiếng cười khanh khách của tiểu phá trứng truyền đến. Nàng quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy đứa nhỏ đang chạy vào phòng, hướng về phía nàng làm ra vẻ suỵt một tiếng, hạ giọng nói: "Nương, đừng nói cho a gia là con ở chỗ này."

Nói xong, đứa nhỏ cộp cộp chạy đến trên giường dùng chăn che kín mình, còn không quên "lạy ông tôi ở bụi này" mà kêu lên: "A gia khẳng định không tìm thấy con đâu!"

Trương Trạo Ca không nhanh không chậm thong thả bước vào, bắt gặp ánh mắt của Thôi Quân liền nháy mắt với nàng mấy cái.

Thôi Quân cười như không cười hỏi: "Đã trễ thế này, nương tử sao không đi nghỉ ngơi mà lại tới chỗ ta?"

Trương Trạo Ca nhìn về phía đống chăn đang gồ lên một cục trên giường, nói: "Ta tới tìm một viên tiểu phá trứng nào đó."

Trên mặt Thôi Quân hiện rõ ý cười, phối hợp hỏi: "Tìm nàng làm gì?"

"Đêm hôm khuya khoắt, bụng đã thấy đói, tìm quả trứng kia để làm cơm chiên."

Trương Trạo Ca vừa nói vừa đi đến trước mặt Thôi Quân, hôn nàng một cái.

Tiểu phá trứng nằm trong chăn không dám động đậy. Thôi Quân bấu nhẹ vào cánh tay Trương Trạo Ca, dùng ánh mắt ra hiệu cho nàng đừng có làm xằng bậy.

Trương Trạo Ca bĩu môi, đành phải kết thúc trò chơi, tiến tới định lật chăn lên: "Tiểu phá trứng có phải ở đây không?"

"Không có ở đây." Tiểu phá trứng gắt gao túm chặt lấy chăn.

"Vậy đây là cái gì? Kén tằm sao?" Trương Trạo Ca hỏi.

Tiểu phá trứng lại cười khanh khách.

Trương Trạo Ca ôm cả người lẫn chăn lên, tiểu phá trứng mới từ bên trong ló đầu ra để thở.

Thôi Quân đi tới nói: "Chút nữa hàng xóm sẽ nghe thấy mất."

Mọi người đều biết nàng đang túc trực bên linh cữu, tiểu phá trứng lại cười vui vẻ như vậy thì thật không thể nào nói nổi.

Trương Trạo Ca nói với tiểu phá trứng: "Nương con lên tiếng rồi, đi ngủ thôi."

Tiểu phá trứng đáp: "Con muốn ngủ với nương." Mấy năm nay đứa nhỏ hầu như đều làm như vậy, sớm đã thành thói quen.

Trương Trạo Ca nói: "Con ngủ với phu nhân của ta, vậy còn ta thì sao?"

"A gia ngủ phòng của a gia đi ạ!"

Trong ý thức của tiểu phá trứng, Trương Trạo Ca vốn đã lâu không cùng phòng với Thôi Quân thì nên tự ngủ một mình, còn bé sẽ ngủ cùng nương.

"Nơi này cũng là phòng của ta."

Tiểu phá trứng quật cường cãi lại: "Là của con."

"Con đã bảy tuổi rồi, qua năm là tám tuổi, nên tự mình ngủ đi."

"Con không chịu."

Hai mẹ con vừa rồi còn chung sống hòa thuận, chớp mắt đã náo loạn cả lên.

Thôi Quân: "..."

Cuối cùng, dưới sự hòa giải của Thôi Quân, hai mẹ con đạt thành hiệp nghị: Trương Trạo Ca ngủ phía ngoài, Thôi Quân ngủ ở giữa, tiểu phá trứng ngủ phía trong cùng.

Tiểu phá trứng ngày thường vốn ngủ sớm, vừa rồi làm loạn một hồi cũng đã mệt, bé ôm lấy Thôi Quân, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.

Qua một hồi lâu, sau khi xác định tiểu phá trứng đã ngủ say, Trương Trạo Ca mới bước xuống giường trước.

Thôi Quân vốn dĩ đã ngủ, nhận thấy động tĩnh bên cạnh cũng tỉnh giấc. Nàng thấy Trương Trạo Ca cầm một chiếc đèn nhỏ tỏa ra ánh sáng ấm áp, đang ngoắc tay với mình.

Thôi Quân: "..."

Người này gọi nàng, bảo đảm không phải chuyện gì đứng đắn.

Tuy vậy, Thôi Quân vẫn nhẹ nhàng xuống giường. Nàng giúp tiểu phá trứng đắp lại chăn, vừa quay đầu đã được Trương Trạo Ca khoác cho một chiếc áo khoác, thân mình lập tức ấm áp hẳn lên.

Trương Trạo Ca nắm tay Thôi Quân đi ra gian ngoài, Thôi Quân hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Trương Trạo Ca thần bí nói: "Đã qua giờ Tý, bước sang ngày mới rồi. Hôm nay là sinh thần của nàng, ta chuẩn bị một món quà cho nàng, đi theo ta."

Trong lòng Thôi Quân khẽ xao động. Tuy người đời không quá coi trọng ngày sinh thần, phải đến 5-60 tuổi mới tổ chức mừng thọ, nhưng Trương Trạo Ca có thể ghi nhớ ngày sinh của nàng, lại còn chuẩn bị quà, khiến thâm tâm nàng vô cùng nhảy nhót và mong chờ.

Khẽ mở cửa phòng, xác định không làm tiểu phá trứng tỉnh giấc, hai người rời khỏi phòng.

Thôi Quân được Trương Trạo Ca đưa tới căn phòng bên cạnh. Khoảnh khắc đẩy cửa ra, căn phòng vốn tối đen bỗng chốc bừng sáng những ánh quang mang sắc xanh, đỏ, vàng, trắng; những ánh sáng này nhấp nháy liên hồi, trông vô cùng lộng lẫy giữa đêm đen.

Tiến vào bên trong, nàng phát hiện trên mặt đất phủ đầy cánh hoa, giữa phòng đặt một chiếc bàn, bên trên có rất nhiều lễ vật.

Thôi Quân đột nhiên cảm thấy như được trở về những năm tháng đôi mươi, bình đạm, tốt đẹp mà không kém phần lãng mạn, rung động.

Nàng xoay người ôm lấy Trương Trạo Ca, nói: "Từ nay về sau, chúng ta có thể cứ như thế này ở bên nhau, chính là món quà tốt nhất mà nàng dành cho ta."

Mấy năm nay Trương Trạo Ca luôn ở trên chiến trường, vì vậy mỗi dịp sinh thần chỉ có thể gửi quà qua giới tử không gian. Nhưng dù là quà gì cũng không bằng việc cả hai luôn được ở bên cạnh nhau, điều đó mới khiến lòng người an tâm và mãn nguyện.

Trương Trạo Ca cũng ôm lấy eo Thôi Quân, dùng nụ hôn để đáp lại sự mong chờ của nàng. 

——

Thôi Quân ở Trường An đóng cửa từ chối tiếp khách suốt nửa năm trời, những ánh mắt dò xét trên người nàng mới dần tan đi. Hoàng đế cũng xác định nàng thực sự không rõ chuyện địa lôi, chỉ đành tiếc nuối lệnh cho Quân Khí Giam tự mình nghiên cứu.

Ngược lại ở phía Lạc Dương, triều đình thành công tóm gọn đám sát thủ mật thám do Lý Sư Đạo bồi dưỡng, Hoàng đế mượn cơ hội này gây khó dễ cho Tri Thanh Tiết độ sứ.

Lý Sư Đạo vốn không được lòng Lý Sư Cổ, nay bị Hoàng đế tìm ra nhược điểm, Lý Sư Cổ nhất định sẽ nhân cơ hội hạ thủ. Hắn vì cầu tự bảo vệ mình đã ra tay ám hại Lý Sư Cổ, giết sạch cháu trai của mình, sau đó dưới sự vây quanh của nha tướng mà tự nhậm chức Lưu hậu. Nhưng chức Lưu hậu không được triều đình thừa nhận, danh không chính ngôn không thuận, hắn liền đẩy mọi tội danh lên đầu Lý Sư Cổ, nói là do đối phương mượn danh nghĩa của mình mà làm, lại còn da mặt dày cầu xin triều đình thừa nhận địa vị thống trị của mình tại Tri Thanh. Hoàng đế tự nhiên không chịu, từ sau khi diệt Hoài Tây, hắn đã có thể rảnh tay để đối phó với Tri Thanh. Thế là, một vòng chiến sự mới lại bắt đầu.

Những việc này không liên quan đến cuộc sống nhỏ bé của Trương Trạo Ca và Thôi Quân tại Trường An.

Trương Trạo Ca mỗi ngày nếu không phải xem bệnh cho người ta thì cũng là mân mê những phương thuốc phát huy dược hiệu nhanh hơn. Quyền quý ở Trường An đều rất thích tìm nàng khám bệnh, bởi châm cứu của nàng dùng loại châm vô cùng mảnh, đâm vào da thịt mà không hề hay biết, nhưng sau một liệu trình thì thân thể chuyển biến rất tốt. Châm cứu học xuất hiện từ rất sớm, nhưng khi đó dùng kim rất thô, loại châm mà Trương Trạo Ca dùng có độ tinh tế vượt xa kỹ thuật rèn đúc đương thời.

Những chiếc kim này vốn từ hệ thống mà có, không chỉ vậy, nàng còn có bình giác hơi, ống tiêm kim tiêm, và cả huyết áp kế để đo khí huyết.

Hoàng đế biết danh tiếng của nàng, vốn định triệu nàng vào cung làm Thái y nhưng bị nàng từ chối. Khi khám bệnh phụ khoa cho các phu nhân trong kinh thành, Trương Trạo Ca cũng phổ biến một số kiến thức y lý, có lẽ vì nàng là nữ tử nên các phu nhân khi nói về chuyện riêng tư cũng bạo dạn hơn nhiều so với khi nàng giả nam. Thậm chí, nhiều người còn coi nàng như nơi để trút bầu tâm sự khổ đau.

Sau khi nghe một phu nhân khóc lóc kể lể chuyện trượng phu ra ngoài "gặp dịp thì chơi", khiến thân thể nàng ta cũng lây bệnh, Trương Trạo Ca mặt không cảm xúc lấy ra một món đồ bọc trong giấy, nói: "Nếu nàng không muốn bị nhiễm bệnh thì tốt nhất nên hạn chế hành phòng. Nếu thực sự không nhịn được, trước khi hành phòng hãy bảo đối phương tẩy rửa sạch sẽ, rồi dùng thứ này."

Vị phu nhân lập tức ngừng khóc: "Đây là vật gì?"

"Dùng bong bóng cá biển làm thành, có thể tránh thai lại sạch sẽ vệ sinh, có điều chỉ dùng được một lần."

Thực chất đó là bao cao su do hệ thống sản xuất, có tác dụng rất lớn trong việc giảm lây nhiễm và phòng tránh thai. Sản phẩm đảm bảo chất lượng khi sử dụng và có thể tự phân hủy, không gây ô nhiễm môi trường.

Đôi mắt vị phu nhân sáng lên, hỏi: "Cái này giá bao nhiêu?"

"30 văn một cái."

Cái giá này tuy đắt hơn bong bóng cá thường, nhưng bong bóng cá thường vừa tanh hôi vừa kém chất lượng. Phu nhân không thiếu tiền nên lập tức mua mười cái.

Sau này, người tìm nàng mua bao ngày càng nhiều, thậm chí có nam nhân tìm đến hỏi mua tiểu thuốc viên.

"Chính là... một vị huynh đệ của ta, hắn muốn biết nàng có loại thuốc nào giúp khôi phục hùng phong hay không?" Nam nhân kia ánh mắt né tránh.

Trương Trạo Ca: "......"

Đây chẳng phải là bản cổ đại của câu nói "Ta có một người bạn" sao?

Nhưng không có lý nào có tiền mà không kiếm, nàng nói: "Có, năm mươi văn một viên, tác dụng trong một canh giờ."

Nam nhân đại hỷ: "Đủ rồi, đủ rồi!"

Nói xong mới nhớ ra mình đang đóng vai giúp người khác, liền bổ sung: "Huynh đệ của ta biết được nhất định sẽ rất vui."

Trương Trạo Ca chỉ đáp: "À."

Sau đó, sự việc phát triển đến mức mọi người tìm đến nàng để trị vô sinh.

Trương Trạo Ca: "......"

Đối mặt với một bà lão đang khóc lóc kể lể chuyện con dâu thành hôn tám năm không nặn ra nổi một "quả trứng", và một nữ nhân đang đầy vẻ xấu hổ, Trương Trạo Ca nói: "Con người và gia cầm không cùng chủng tộc, người trừ phi bị kết sỏi, bằng không không thể đẻ trứng."

Bà lão ngẩn người :"......"

Nữ nhân ban đầu còn mang vẻ xấu hổ, nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn nàng, trong mắt hiện lên tia sáng mỏng manh.

Trương Trạo Ca lại nói: "Hơn nữa, về chuyện không thể sinh dục, nguyên nhân quá nửa là ở nam nhân."

Lời này như chạm vào chỗ đau của bà lão, bà ta lập tức lu loa không đời nào có chuyện đó, con trai bà ta chắc chắn không vấn đề gì, còn dẫn chứng chuyện một nhà nọ ở Trường An cưới thiếp lúc bốn mươi tuổi mới có con.

Trương Trạo Ca thản nhiên: "Đó là do duyên phận. Có những phu thê thân thể đều khỏe mạnh nhưng thành hôn lâu năm không có con, đến khi hòa ly rồi cưới gả người khác lại sinh con rất nhanh."

Bà lão lập tức mượn cớ đó ép con dâu đồng ý cho con trai nạp thiếp.

Trương Trạo Ca cắt lời: "Thứ cho ta nói thẳng, vị nương tử này thân thể không hề có tật xấu."

Vị phụ nhân cũng gạt bỏ vẻ xấu hổ, kiên quyết: "Nạp thiếp là chuyện không thể nào! Ta cũng muốn có con của riêng mình, nên chỉ còn cách hòa ly."

Rõ ràng thân thể nàng không sao, mà lại bị đối phương lấy lý do không sinh được hài tử tới ép uổng, đây rõ là bắt nạt người! Khi mẹ chồng nàng dâu rời đi, sắc mặt ai nấy đều không tốt.

Thôi Quân biết chuyện, có chút lo lắng cho Trương Trạo Ca: "Nàng không sợ họ thật sự hòa ly rồi có người tới náo loạn, nói nàng chia rẽ nhân duyên sao?"

"Họ cứ việc thử xem."

Trương Trạo Ca vốn không coi việc cứu người là thiên chức, nàng chẳng qua là muốn kiếm chút "lông dê" từ hệ thống nên mới tìm một công việc chính thức, ngày nào không vui nàng sẵn sàng bỏ mặc tất cả.

Thôi Quân bất đắc dĩ, dù nàng ấy tùy hứng nhưng ai bảo nàng ấy có bản lĩnh để tùy hứng cơ chứ? Hễ có người tới gây sự là nàng lập tức bãi công đi du ngoạn, những người đang nóng lòng mua bao hay thuốc viên tự khắc sẽ giúp nàng giải quyết phiền phức, đến mức Đậu Anh, Thái tử hay Nghi Đô công chúa còn chưa kịp ra tay giúp đỡ.

Dần dà, mọi người phát hiện ra nàng dù không có bối cảnh chống lưng nhưng vẫn có thể sống như cá gặp nước giữa chốn Trường An đầy quyền quý này.

Đương nhiên, Thôi Quân hiểu rằng, mọi người giúp nàng là vì nàng biết giữ bí mật cho người bệnh, bảo vệ được thể diện cuối cùng của họ. Tất nhiên, cũng không loại trừ một số người bệnh không hài lòng mà tự mình đi rêu rao khiến sự việc ầm ĩ lên.

--------------------

Tác giả có lời muốn nói: 

Người Trường An: "Ngươi hễ tí là bãi công như vậy, thật không có y đức!"

Trương Trạo Ca: "Ta cần thứ đó làm cái gì?" 

——

Editor: Thực sự hâm mộ tính cách và tài năng của Trạo Ca, kể cả khi không có hệ thống, nàng đã là một người thích gì làm đó. Mà làm cái gì thì đều làm được đến nơi đến chốn! Đời trước làm cứu hộ thì cứu người tới..."xuyên không"!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn