Sau Khi Cởi Giáp Về Quê Đi Ở Rể

Chương 122: Tào Vương qua đời

Chương 122: Tào Vương qua đời

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã lại một năm mới.

Tuy rằng Thôi Quân còn phải thủ tang thêm một hai năm nữa, nhưng nàng đã có thể ra ngoài tham gia một số hoạt động giao tế bình thường. Tuy nhiên, những yến tiệc thông thường nàng đều không đi, chỉ thỉnh thoảng tới phủ Tào Vương thăm hỏi Tào Vương và Vương phi.

Sau khi Tào Vương lui về nghỉ ngơi, ba người con trai của ông đều được triều đình phân phó chức vụ: trưởng tử Lý Đạo Cổ nhậm chức Thứ sử Đường Châu, con thứ Lý Tượng Cổ là Thứ sử Hành Châu, con thứ ba Lý Phục Cổ nhậm chức tại Kim Ngô Vệ.

Trưởng tử và thứ tử đều không ở Trường An, lần này triều đình thảo phạt Lý Sư Đạo, người con thứ ba cũng xuất chinh, bởi vậy bên cạnh Tào Vương và Tào Vương phi không có con cái phụng dưỡng. Thôi Quân thỉnh thoảng đến thăm khiến họ cảm thấy vô cùng an ủi.

Hôm ấy, Thôi Quân mang theo Tiểu Phá Trứng đến bái phỏng, bỗng từ chỗ Tào Vương phi biết được bệnh tình của Tào Vương gần đây chuyển biến xấu, trí nhớ suy giảm trầm trọng, ban đêm thường xuyên trằn trọc, tình hình có vẻ không ổn.

Thôi Quân ngẩn ra, liền nói: "Đại Lang có một vị biểu muội là nữ y sư, hay là để nàng ấy tới xem cho nghĩa phụ một chút?"

Tào Vương phi hỏi: "Có phải nữ thần y Triệu Ca gần đây danh tiếng lẫy lừng khắp Trường An không?"

Thôi Quân kinh ngạc: "Nghĩa mẫu cũng biết sao?"

Tào Vương phi sầu não: "Sao lại không biết được? Ta cũng từng định mời nàng tới khám cho Lý lang, nhưng ông ấy cứ khăng khăng nói nữ y sĩ đó chỉ xem bệnh cho phụ nhân, lại chuyên trị về phương diện kia, nếu để người ta biết ông ấy mời nàng tới xem bệnh, chắc chắn sẽ bị thiên hạ chê cười."

Thôi Quân mỉm cười nói: "Nàng ấy cũng giống như Đại Lang, tuy chủ tu phụ khoa và nhi khoa, nhưng các chứng bệnh khác cũng đều am hiểu đôi chút."

Tào Vương phi bảo: "Vậy nàng giúp ta khuyên nhủ ông ấy một câu."

Thôi Quân vào phòng nhìn thấy Tào Vương đang đau ốm nằm trên giường, đem chuyện Tào Vương phi ủy thác nói lại một lần, ông trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cũng đồng ý. Thôi Quân sai người về mời Trương Trạo Ca, không lâu sau, Trương Trạo Ca đã tới nơi. Tào Vương phi nhìn thấy nàng, cứ nhìn chằm chằm vào gương mặt ấy hồi lâu, nhưng rốt cuộc cũng không nói gì. Bà đã hơn sáu mươi tuổi, trí nhớ kém đi nhiều, vốn dĩ trước đây cũng chưa gặp Trương Trạo Ca mấy lần, theo thời gian, ký ức về Trương Trạo Ca đã dần mờ nhạt. Huống chi Triệu Ca là biểu muội của Trương Trạo Ca, hai người có nét tương đồng cũng là chuyện thường tình.

Trí nhớ của Tào Vương còn kém hơn, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy Trương Trạo Ca, trong mắt ông chợt lóe lên tia sáng kỳ lạ: "Là Hành Chu đó sao?!"

Thôi Quân trong lòng căng thẳng, Trương Trạo Ca trái lại rất bình tĩnh, đáp: "Nô họ Triệu, Trương Hành Chu là biểu huynh của nô."

Lời này như dội một gáo nước lạnh, ánh sáng trong mắt Tào Vương dần tối xuống. Ông thở dài: "Phải rồi, Hành Chu là do chính tay ta đưa về Nhữ Châu, sao nó có thể còn sống được chứ!"

Thôi Quân quay mặt đi chỗ khác.

Tào Vương nhận ra lời mình vừa nói đã chạm vào vết sẹo của nàng, liền dừng chủ đề này lại, nói với Trương Trạo Ca: "Không cần khám cho ta đâu, ta tự biết thân thể mình thế nào, các ngươi về đi."

Trương Trạo Ca trầm mặc.

Loại dược nàng đưa cho Tào Vương lúc trước đã hết từ lâu. Tào Vương có thể gắng gượng đến tận bây giờ hoàn toàn là nhờ vào phương pháp dưỡng sinh điều trị mà nàng đã chỉ dẫn, nhưng dù điều trị thế nào, nếu không có dược vật đặc trị thì bệnh tình cuối cùng vẫn sẽ dần nặng thêm.

Tào Vương lạc quan nói: "Sinh tử có mệnh, sống thêm được bảy tám năm này đã là lãi lắm rồi!"

Tào Vương phi đứng bên cạnh xót xa đến rơi lệ.

Trương Trạo Ca cùng Thôi Quân trở về.

Vài ngày sau, nô bộc phủ Tào Vương mang đến phó văn.

Tào Vương qua đời.

Trương Trạo Ca cầm tờ phó văn, ngồi lặng trước hiên rất lâu.

Tuy rằng họ chỉ làm cha con tám năm, nhưng trong bảy năm đầu sau khi nàng giả chết thoát thân, nàng đã thực sự được hưởng thụ tình thân từ ông.

Khi nàng còn là quân tướng, mọi chuyện không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, cũng không thiếu kẻ tiểu nhân gièm pha, nhưng tất cả đều được Tào Vương xử lý êm đẹp. Sự tín nhiệm của Tào Vương giúp nàng có đủ can đảm để chế tạo ra các loại địa lôi, bom đạn mà không cần lo lắng khi mình đang tác chiến ngoài tiền tuyến, lại bị một cấp trên ngu ngốc nào đó gây khó dễ.

Sau khi nàng "chết", Tào Vương hối hận vô cùng, nói rằng đáng lẽ không nên đồng ý để nàng đi mạo hiểm, bệnh động mạch vành của ông cũng vì thế mà phát tác, suýt chút nữa không qua khỏi. Sau đó, ông tự tay lo liệu tang lễ cho nàng, lại dâng sớ lên triều đình đòi lại vinh quang xứng đáng cho nàng, ít nhất cũng để nàng có thể lưu danh trong sử sách. Ông còn yêu ai yêu cả đường đi, trong hơn một năm qua luôn hết lòng chiếu cố Thôi Quân. Ông không cho phép Thôi Quân gọi mình là Tào Vương hay lang quân một cách khách sáo, mà bảo nàng hãy gọi ông là nghĩa phụ giống như Trương Trạo Ca, nếu ai có hỏi, ông sẽ nói đó là con gái mình.

Trương Trạo Ca tuy luôn lẩn tránh ông, nhưng những việc ông làm nàng đều không phải hoàn toàn không hay biết.

Thôi Quân tiến lại gần, nắm lấy tay Trương Trạo Ca, nhẹ giọng nói: "Đi tiễn ông ấy một đoạn đường đi."

Trương Trạo Ca gật đầu.

......

Thôi Quân và Trương Trạo Ca ở lại Trường An ba năm. Khi Hoàng đế bước vào ngưỡng 60 tuổi đại quan, sức khỏe của hắn cũng ngày một suy giảm.

Điềm báo trúng phong của Thái tử ngược lại, nhờ có Trương Trạo Ca điều trị mà đã thuyên giảm nhiều, chỉ cần hắn không đi vào vết xe đổ thì có lẽ sẽ sống thọ hơn một chút. Chỉ là vì thế, bầu không khí triều cục lại càng thêm quỷ quyệt khó lường.

Lo sợ Trương Trạo Ca sẽ bị cuốn vào cuộc chiến tranh giành quyền lực, Thôi Quân lúc này đã đoạn tang liền chuẩn bị đưa nàng trở về Nhữ Châu. Trương Trạo Ca đương nhiên không có ý kiến gì. Nàng không có cảm giác thuộc về Trường An, hơn nữa làm thầy thuốc nhiều năm, chứng kiến không ít chuyện thâm cung bí sử, nàng sợ nếu không chạy nhanh sẽ bị người ta giết người diệt khẩu mất —— nói đùa thôi.

Vài ngày trước khi Trương Trạo Ca và Thôi Quân khởi hành, Đậu Anh đến tiễn biệt. 

Thôi Quân nói với Đậu Anh: "Sau khi muội đi, tòa nhà này và điền trạch bên phía huyện Hộ xin phó thác lại cho a tỷ."

Trương Trạo Ca lúc trước có mua mấy trăm mẫu ruộng và một trang viên nhỏ ở huyện Hộ, thay vì bán lấy tiền thì đưa cho Đậu Anh sẽ tốt hơn, để tỷ ấy có thêm ngân sách thực hiện hoài bão của mình.

Đậu Anh không chút khách sáo, thống khoái nhận lấy.

Trương Trạo Ca không có gì để tặng, chỉ dặn dò: "Ta biết Thái tử sớm muộn gì cũng sẽ ra tay với đám hoạn quan, nhưng xin khuyên một câu, mọi sự phải mưu tính từ từ, nóng vội rất dễ hỏng việc."

Đậu Anh trịnh trọng gật đầu, nàng cũng hiểu rõ điều này nên vẫn luôn nhắc nhở Thái tử và Công chúa Nghi Đô. Ngặt nỗi những triều thần được Thái tử tin dùng đa phần là những người trẻ tuổi hăng hái, một lòng nhiệt huyết chỉ muốn đoạt lại binh quyền Thần Sách Quân từ tay hoạn quan. Nàng buộc phải chuẩn bị một con đường lui, mà việc này cần rất nhiều ngân sách, nên mới không từ chối điền trạch Thôi Quân tặng.

Trương Trạo Ca thở dài, lấy ra một vật đưa cho nàng và nói: "Vật này chỉ có thể dùng sáu lần, lúc nguy cấp có thể dùng để phá cục. Nhưng một khi hiển lộ trước mặt người đời, nó có thể cuốn nàng vào sóng gió, nàng phải chuẩn bị tâm lý cho kỹ. Nếu không muốn dùng thì hãy ném nó xuống sông, đừng để rơi vào tay kẻ khác. Nhớ lấy, sự tồn tại của nó ngoài nàng ra không được cho ai biết, kể cả Công chúa Nghi Đô."

Trương Trạo Ca lắp ống giảm thanh và làm mẫu cho Đậu Anh xem một lần.

Tận mắt chứng kiến một chiếc bình cách xa hơn mười mét đột nhiên vỡ tan, Đậu Anh chấn động khôn cùng. Trước đây nàng từng vô cùng hiếu kỳ không biết Trương Trạo Ca làm sao có thể một mình xông vào trại địch mà vẫn vẹn toàn trở về, giờ thì nàng đã hiểu.

"Được rồi, chỉ còn lại năm cơ hội thôi." Trương Trạo Ca cười nói.

Đậu Anh có chút không dám nhận: "Thần khí như thế này, nàng nên giữ lại bên mình mới phải."

Trương Trạo Ca đáp: "Ta không cần."

Nàng có tự tin để bảo vệ bản thân và gia đình, hơn nữa... 

"Ta cũng muốn xem thử, sau Võ Hoàng, liệu nữ tử có thể một lần nữa đứng vững trên triều đình hay không."

Đậu Anh im lặng trong chốc lát, sau đó vẻ mặt thành kính đón nhận món thần khí kia. 

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Còn có 2-3 chương nữa là sẽ chuyển sang viết tuyến IF.

IF tuyến còn chơi " ngoại quải" (hack game) lớn hơn nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn