Chương 120: Chữa bệnh
Nữ y sư Triệu Ca ở Trường An vốn lấy Phụ khoa và Nhi khoa làm chuyên môn chính, bởi vậy việc Nghi Đô công chúa tìm Triệu Ca đến phủ xem bệnh cho mình không hề khiến người khác nảy sinh nghi ngờ.
Đợi đến khi Trương Trạo Ca tới công chúa phủ, nàng mới phát hiện người cần nàng chẩn trị lại là một nam nhân. Nam nhân này tuổi chừng bốn mươi, thân hình mập mạp, sắc mặt cực kỳ kém, ánh mắt lộ rõ vẻ u buồn. Trương Trạo Ca vốn nhận ra hắn, đây chính là Thái tử. Tuy nhiên, với thân phận y sư Triệu Ca thì không thể quen biết Thái tử, nên nàng chỉ tỏ vẻ hơi nghi hoặc mà nhìn về phía Nghi Đô công chúa.
Nghi Đô công chúa nói: "Triệu y, vị này mới là người bệnh mà ta muốn thỉnh ngươi chẩn trị."
Trương Trạo Ca đáp: "Nhưng ta chủ yếu nghiên cứu Phụ khoa và Nhi khoa, chẩn bệnh cho nam nhân e là y thuật không tinh."
Ý của nàng là nam nhân này nhìn qua đã biết không phú thì quý, nếu nàng trị liệu không thành công, rất có khả năng sẽ bị trả thù, vụ mua bán này tính ra không có lời.
Thái tử dường như cũng không hiểu vì sao Nghi Đô công chúa lại sắp xếp một nữ y sư xem bệnh cho mình. Vì Nghi Đô công chúa công bố với bên ngoài là chính mình bị bệnh, nên với tư cách huynh trưởng, Thái tử đã theo lời nhắc nhở của nội quan mà xuống thăm nàng, không ngờ tới nơi mới biết nàng căn bản không hề bệnh, chỉ là muốn giấu người tai mắt.
Nghi Đô công chúa nói: "Không sao, có thể nhìn ra vấn đề gì thì tính vấn đề đó, nếu nhìn không ra cũng sẽ không trách tội ngươi."
Nàng lại ghé tai Thái tử nói nhỏ vài câu, biểu tình Thái tử khựng lại, rồi trầm trọng gật đầu, xem như chấp thuận để Trương Trạo Ca xem bệnh cho mình.
Nghi Đô công chúa đã lên tiếng, Trương Trạo Ca đành phải qua chẩn bệnh cho Thái tử. Nàng không hỏi thân phận, cũng không quan tâm việc khác, chỉ tập trung vào tình trạng thân thể mà thực hiện "vọng, văn, vấn, thiết", khiến Thái tử và công chúa rất hài lòng. Trong lúc Trương Trạo Ca vừa chẩn bệnh vừa ghi chép trên giấy, Thái tử và Nghi Đô công chúa ngồi một bên trò chuyện.
Thái tử nhắc đến Tào Vương: "Tào Vương thúc từng có vài lần mắc chứng bệnh giống ta, là nghĩa tử của thúc ấy khám ra, lại cho dùng bí dược, ông mới từ quỷ môn quan trở về. Đáng tiếc...".
Hắn đáng tiếc điều gì, những người có mặt đều hiểu rõ.
Trương Trạo Ca đối với bệnh tình của Thái Tử tuy rằng đã có phán đoán sơ bộ, nhưng vẫn hỏi kỹ thêm: "Ngài thường giờ nào ngủ, khi nào tỉnh? Giấc ngủ ra sao? Ngày thường ăn uống thế nào? Có yêu thích uống rượu không?".
Những thông tin về ẩm thực sinh hoạt của Đông Cung luôn được giữ kín vì sợ bị kẻ xấu lợi dụng, nhưng vì liên quan đến bệnh tình, Thái tử không thể không trả lời thật lòng. Thấy Thái tử còn do dự, Nghi Đô công chúa lại khích lệ gật đầu. Thái tử bất đắc dĩ đành phải thẳng thắn khai báo. Trương Trạo Ca lúc đầu nhíu mày, sau đó lại giãn ra, tiếp tục ghi chép.
"Rốt cuộc là bệnh gì, có xác định được không?" Nghi Đô công chúa hỏi.
Trương Trạo Ca nói: "Thứ cho ta nói thẳng, tình trạng thân thể của vị lang quân này không hề lạc quan."
Nghi Đô công chúa lẩm bẩm: "Nếu không cũng đã chẳng tìm ngươi tới xem bệnh."
Trương Trạo Ca phớt lờ, tiếp tục: "Vị lang quân này có điềm báo sẽ trúng gió."
Lời vừa thốt ra, Thái tử biến sắc, còn chân mày Nghi Đô công chúa thì cau chặt đến mức có thể kẹp chết ruồi.
Một nội thị đi theo Thái tử quát lớn: "Không được hồ ngôn loạn ngữ!"
Trương Trạo Ca mím môi, vẻ mặt không vui, bày ra bộ dạng "các người không tin thì đừng tìm ta xem bệnh".
Một lúc sau, Thái tử và Nghi Đô công chúa mới định thần lại. Thái tử nói: "Triệu y thứ lỗi, đề cập đến ác tật đến mức đó, chúng ta khó tránh khỏi hoảng loạn."
Sở dĩ gọi trúng gió là ác tật bởi y thư "Thiên Kim Phương Thuốc" có nói, trúng gió thường dẫn đến bốn tình huống: một là bán thân bất toại; hai là tứ chi tê dại; ba là miệng không thể nói; bốn là ý thức chướng ngại.
Thái tử là trữ quân, hoàng đế tương lai, nếu chưa đăng cơ đã trúng gió thì làm sao ngồi vững vị trí đó? Như thế bảo sao hắn và Nghi Đô công chúa không nôn nóng, hoảng hốt cho được?
Quan trọng hơn, việc này không thể truyền ra ngoài, nếu không hắn còn chưa trúng gió, hoàng đế có thể sẽ phế truất hắn ngay lập tức. Nhất là khi từ sau vụ án Cáo Quốc Đại trưởng công chúa, hoàng đế đã muốn phế hắn để lập con nuôi làm trữ quân, có được cơ hội này, Hoàng Đế sao còn chịu ngồi yên.
Trong khoảnh khắc đó, Thái tử đã từng có ý định giết Trương Trạo Ca để diệt khẩu, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế lại. Nội thị của Đông Cung thì nghi ngờ: Thái y và y quan Đông Cung đều không nhìn ra, tại sao nữ nhân này lại chắc chắn như vậy? Hay là đang lừa người?
Trương Trạo Ca biết họ nghĩ gì. Nàng vốn không muốn dính dáng vào, nhưng thấy hoàng đế nhu nhược, mấy vị hoàng tử sống được tới thành niên khác lại chẳng ai gánh vác nổi trọng trách. Riêng Thái tử này, tuy trước đây bị vụ án kia dọa cho khiếp sợ đến mức muốn thu mình lại như con rùa đen, nhưng chân chính đầu sỏ gây tội là Hoàng Đế, hắn không hoàn toàn phế vật như người ta tưởng. Đừng nhìn hắn đối bên ngoài thể hiện không tranh giành đảng phái, thực tế Đông Cung vẫn có thế lực riêng, trong đó có cả những nhân vật như Lưu Vũ Tích, Liễu Tông Nguyên - những người mà khi Trương Trạo Ca học môn ngữ văn, muốn né học cũng không được.
Hơn nữa, vì Đậu Anh xem như thuộc phe Đông Cung, Trương Trạo Ca vẫn là bằng lòng cứu giúp Thái tử một tay, tránh để hắn chết sớm làm hỏng kế hoạch của Đậu Anh.
Nàng bắt đầu phân tích nguyên nhân bệnh cũng như những căn cứ dựa vào câu trả lời vừa nãy cho Thái tử.
Thứ nhất là do nghiện rượu. Có lẽ do từ khi còn trẻ đã phải bảo về Trường An lúc Hoàng Đế trốn đi, nên bị hoàng đế nghi kỵ, chèn ép nên hắn luôn buồn bực, mượn rượu giải sầu. Mười lăm năm làm Thái tử uống rượu quá độ khiến tỷ lệ bị xuất huyết não tăng gấp bội.
Thứ hai là do cả ngày co đầu rụt cổ ở Đông Cung, nên thiếu vận động. Vì sợ hoàng đế kiêng dè việc lôi kéo triều thần nên hắn ít khi săn bắn, lại vì càng sợ Hoàng Đế tìm được lý do làm khó dễ, hắn cũng từ bỏ đá cầu hay đánh mã cầu.
Tuy nhiên, ẩm thực của trữ quân lại quá thịnh soạn, hắn lại thích ăn cá lát, tức là cá sống cắt lát, nhưng dùng lại không phải cá biển, mà là cá nước ngọt vốn chứa nhiều ký sinh trùng, khiến nguy cơ mắc bệnh tăng cao. Hiện tại Thái tử đã có triệu chứng thỉnh thoảng mắt tối sầm, tứ chi vô lực, nếu cứ mặc kệ thì trong vòng ba năm sẽ trúng gió thật sự.
Thái tử và Nghi Đô công chúa đã tin đến bảy tám phần, vì Trương Trạo Ca nói quá chi tiết, nhắc đúng cả những triệu chứng mà Thái tử chưa kịp kể ra.
Chứng bệnh thì đã chẩn ra rồi, vấn đề là làm sao để phòng ngừa?
Cai rượu thì dễ, nhưng vận động thì khó.
Trương Trạo Ca đưa cho họ một thực đơn về các nguyên liệu nên ăn và nên tránh, kèm theo dược thiện để điều dưỡng. Về vận động, không nhất thiết phải săn bắn hay đánh cầu, nàng khuyên hắn có thể đá cầu lúc nhàn hạ, nếu sợ bị buộc tội, thì mỗi sáng tập Thái Cực Quyền và Bát Đoạn Cẩm.
Bát Đoạn Cẩm vốn do Trương Trạo Ca dạy cho Tào Vương, sau này ông hồi kinh dưỡng lão, nay đã lưu truyền rộng rãi, nên không cần Trương Trạo Ca chỉ giáo, Thái tử muốn học có thể dễ dàng tìm người dạy.
Xong việc, Nghi Đô công chúa trả cho Trương Trạo Ca một trăm lượng vàng làm tiền khám bệnh và phí "ngậm miệng". Trương Trạo Ca nhận tiền nhưng chưa đi ngay, nàng nhìn Nghi Đô công chúa rồi nói: "Đã là công chúa mời ta đến, ta không thể cứ thế mà về, nếu không sẽ làm hỏng danh tiếng của mình".
Nghi Đô công chúa : ?
Đậu Anh lại hiểu ý nàng, liền khuyên công chúa:"Công Chúa, hãy để Trương Trạo Ca xem qua đi".
Nghi Đô công chúa không biết nghĩ đến điều gì, tâm tình thập phần trầm trọng, nhưng vẫn phối hợp.
Kỳ thật, Hoàng tử công chúa của hoàng đế tuy đông nhưng rất ít người sống sót đến tuổi trưởng thành, Nghi Đô công chúa tuy có thể sống đến tuổi trưởng thành, nhưng sức khỏe cũng không được coi như thật khỏe mạnh.
Hoàng Đế có 13 nữ nhi, sống đến thành niên được một nửa, trong đó trưởng nữ bệnh chết ở tuổi 23, Tam hoàng nữ năm kia cũng bệnh chết, Thất hoàng nữ do thân thể không tốt nên xuất gia làm đạo sĩ. Các Hoàng nữ còn lại ngoại trừ Nghi Đô công chí và Hàm An công chúa, chỉ còn 2 vị khác tương đối khỏe mạnh.
Về phần các hoàng tử lại càng đáng ngại hơn. Ngoại trừ đích trưởng tử là Thái tử, hoàng đế còn có hai người con trai trưởng thành khác nhưng đều là nhận nuôi: người con thứ vốn là cháu trai của hoàng đế, vì yêu thích nên ông đã nhận làm con; người còn lại thực chất là con trai của Thái tử — việc tổ phụ nhận tôn tử làm con vốn không hiếm thấy trong hoàng thất và đã có tiền lệ từ trước.
Qua đó có thể thấy, chất lượng huyết thống của hoàng đế không được tốt, con cái dễ bị chết yểu hoặc cơ thể suy nhược, đoản mệnh.
Nghi Đô công chúa tự nhiên cũng gặp phải vấn đề này, nhưng không phải là không có cách điều trị. Đậu Anh và Nghi Đô công chúa vốn là đồng minh, nàng rất hy vọng Nghi Đô công chúa có thể dưỡng tốt thân thể.
Thái tử khi biết muội muội sức khỏe không ổn cũng vô cùng lo lắng, liền bảo Trương Trạo Ca tận tâm tận lực chữa trị cho công chúa.
......
Sau khi rời khỏi phủ Nghi Đô công chúa, ngày hôm sau Trương Trạo Ca liền trở về "nhà". Nàng lo sợ bản thân bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu giữa Đông Cung và hoàng đế, cũng không muốn ở lại Thôi trạch quá lâu làm liên lụy đến Thôi Quân, nên đành về nhà trước, đợi sóng yên biển lặng mới tính tiếp.
Chẳng bao lâu sau, Nghi Đô công chúa lại một lần nữa ghé thăm, nhưng lần này có Đậu Anh tiếp đón. Đậu Anh thẳng thắn bày tỏ ý định của mình: để báo đáp ơn chẩn trị cho Thái tử và công chúa, ngoài số hoàng kim đã trao, Nghi Đô công chúa còn giúp Triệu Ca tìm thấy người thân.
Trương Trạo Ca tuy biết rõ ngọn ngành nhưng vẫn ra vẻ mê mang.
Nghi Đô công chúa nói: "Lúc mới gặp Triệu y sư, ta đã thấy ngươi và Tư không Trương Trạo Ca rất mực tương đồng, sau khi sai người điều tra thì phát hiện các ngươi quả thực có quan hệ thân thích...".
Thực chất, tin tức mà công chúa tra được đều là do Đậu Anh và Trương Trạo Ca ngụy tạo từ trước: mẫu thân của Trương Trạo Ca và mẫu thân của Triệu Ca là tỷ muội ruột. Tuy nhiên do trận lũ lớn ở Quan Trung năm xưa, Trương gia mười phần chết chín, Trương Trạo Ca buộc phải chạy trốn đến Hoài Tây. Vì quê quán đã thay đổi nên cha mẹ Triệu Ca cũng không hay biết nàng còn sống.
Về sau, cha mẹ Triệu Ca qua đời, chỉ để lại một mình nàng. Vốn là một tập nhạc vô danh, nàng được gọi là Triệu nương tử, sau này mới tự đặt tên cho mình, tình cờ lại cùng âm với Trương Trạo Ca. Do đó, Nghi Đô công chúa kết luận rằng Trương Trạo Ca và Triệu Ca là biểu huynh muội, Thôi Quân là biểu tẩu của Triệu Ca, còn Tiểu Phá Trứng chính là cháu gọi nàng bằng cô.
Mọi chuyện đều nằm trong tính toán, Trương Trạo Ca tự nhiên thuận theo kế hoạch mà diễn vở kịch nhận thân này.
Duy chỉ có Tiểu Phá Trứng là ngây ngô: đây rõ ràng là a gia của bé, sao bỗng chốc lại biến thành biểu cô?
Những người xung quanh khi nghe bé gọi Trương Trạo Ca là "a gia" cũng không hề nghi ngờ, bởi Triệu Ca và Trương Trạo Ca có dung mạo quá giống nhau. Thôi Quân lại từng đem Triệu Ca trở thành thế thân của Trương Trạo Ca, còn sợ Tiểu Phá Trứng không chịu nổi sự thật cha đã mất, nên mới lừa gạt bé.
Mọi người đều tỏ lòng đồng cảm với Tiểu Phá Trứng, cảm thấy hành động của con bé là điều có thể thấu hiểu.
Đợi đến khi "lớp vỏ" Triệu Ca đã hoàn toàn vững chắc, Thôi Quân mới lén dặn dò Tiểu Phá Trứng: "Đây là trò chơi của a gia cùng con. Trước mặt người ngoài, con phải gọi nàng là biểu cô, chỉ khi có người một nhà chúng ta, con mới được gọi là a gia. Nếu không, nàng sẽ không thể về nhà được, con đã rõ chưa?".
Tiểu Phá Trứng không hề thấy ấm ức, ngược lại còn rất hứng thú với trò chơi này.
"Vậy, a gia —— biểu cô có thể về nhà rồi sao?"
Thôi Quân mỉm cười xinh đẹp: "Đương nhiên rồi".
Mời người thân duy nhất còn lại về sống chung một nhà, chẳng phải là chuyện vô cùng hợp tình hợp lý sao?
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Sau khi xem bệnh cho Thái tử và công chúa, chuyện triều đình sẽ không còn liên quan đến Triệu Ca nữa đâu nhé ~
——