Chương 118: Lại gặp nhau
Nhìn thấy Đậu Anh, Thôi Quân có cảm giác ngỡ như đã cách mấy đời, nhưng cả hai đều hiểu rõ, đây chẳng phải là ảo giác.
Kể từ khi từ biệt ở Nhữ Châu, hai tỷ muội họ đã mười ba năm chưa từng gặp mặt. Lần cuối cùng gặp nhau trước đây, họ vẫn còn là những thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi, đối với tương lai đầy rẫy sự mơ hồ và thấp thỏm.
Hiện giờ, một người là tiền bạc quấn quanh eo - góa phụ giàu nhất một vùng, một người lại đang khuấy đảo phong vân tại Trường An, âm thầm hình thành một thế lực lấy nữ tử làm trung tâm.
Thôi Quân cảm thấy hành vi của Đậu Anh giống như đang khiêu vũ trên mũi dao, chỉ cần sơ suất một chút là sẽ huyết bắn ba thước. Nhưng nàng không thể khuyên can, bởi đó là khát vọng của Đậu Anh, và khi đã chọn con đường này, chắc hẳn tỷ ấy đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Tính cách của hai tỷ muội phần nào đã thể hiện qua diện mạo bên ngoài.
Thôi Quân nhiều năm qua tuy luôn xử sự bằng thái độ cứng rắn, nhưng sau lưng nàng có Trương Trạo Ca. Ở Nhữ Châu và Đặng Châu không ai dám làm khó nàng, vậy nên nàng trông có vẻ sống trong nhung lụa, vẫn không mất đi phong thái của danh gia vọng tộc Bác Lăng Thôi thị.
Đậu Anh thì khác, hai năm đầu vừa đến Trường An, nàng xử sự vô cùng cẩn trọng, đối đãi với bất luận kẻ nào cũng khách khí lễ phép. Nói trắng ra chính là thái độ khách sáo xa cách, khiến người ta không thể soi xét được bất cứ lỗi lầm nào.
Nhưng về sau, nhạc mẫu của Thái tử lâm bệnh qua đời, Thái tử phi cũng bị Hoàng đế sát hại, khiến Thái tử không thể không càng thêm cẩn mật. Mắt thấy ngay cả con nuôi được Hoàng đế nhận nuôi cũng muốn cưỡi lên đầu Thái tử, đám triều thần đứng sau Thái tử làm sao cam tâm cho được?
Lúc này, Nghi Đô công chúa —— muội muội của nghĩa mẫu Thái tử, đã trở thành đầu mối mới để Thái tử lôi kéo triều thần. Tuy nhiên, vì đã có tấm gương của Cáo Quốc trưởng công chúa đi trước, Nghi Đô công chúa tiến hành mọi việc hết sức bí mật.
Trùng hợp là Hoàng đế luôn lo lắng về hôn sự của nàng, nàng bèn mượn cớ xem mắt để quang minh chính đại qua lại với các triều thần. Bên ngoài triều đình có Nghi Đô công chúa và Đậu Anh, bên trong lại có chị em nữ học sĩ Tống Nhược Chiêu. Có lẽ sự chú ý của Hoàng đế đều đặt vào các phiên trấn, nên đã không nhận ra tất thảy những điều này.
Bốn năm trước, Phụng Thành Khả hãn của Hồi Hột qua đời ở tuổi 21 do bệnh. Hắn là cháu nội của Trường Thọ Thiên Thân Khả hãn, người mà Hàm An công chúa từng hòa thân gả cho trước đây.
Khi xưa Hàm An công chúa gả đến Hồi Hột mới được năm tháng thì Trường Thọ Thiên Thân Khả hãn qua đời. Con trai ông ta kế vị, theo chế độ "thu kế hôn" của người Hồi Hột mà cưới Hàm An công chúa. Thế nhưng vị này tại vị chỉ được bốn tháng đã bị vợ đầu độc chết, rồi bị em trai cướp ngôi. Hồi Hột lúc đó lâm vào cảnh thù trong giặc ngoài, vị Tướng quốc đang đối chiến với Thổ Phiên ở tiền tuyến đã quay về, lập Phụng Thành Khả hãn lên ngôi. Phụng Thành Khả hãn khi ấy mới 16 tuổi, phải cưới người bà kế chỉ lớn hơn mình vài tuổi là Hàm An công chúa.
Nhưng hắn mệnh cũng không dài, chết đi mà không để lại mụn con nào, ngôi vị Khả hãn rơi vào tay vị Tướng quốc đang nắm quyền.
Theo lý thường, Hàm An công chúa sẽ phải tiếp tục gả cho tân Khả hãn, nhưng lần này nàng đã phản đối, vì vị Tướng quốc đó không thuộc dòng họ Dược La Cát nguyên bản của Hồi Hột. Đồng thời, nàng cũng đề đạt nguyện vọng muốn quay về Trường An.
Ban đầu, những lão hủ trong triều không muốn đồng ý, vì các đô hộ phủ An Tây và Bắc Đình lần lượt bị Thổ Phiên chiếm đóng, triều đình cần Hồi Hột hỗ trợ ngăn chặn Thổ Phiên. Song, sau khi tân Khả hãn Hồi Hột kế vị cũng đã thừa cơ "đục nước béo cò" trong các chiến dịch đó để trục lợi, khiến không ít người bất mãn. Nhờ sự thuyết phục của những người như Nghi Đô công chúa, cùng sự tác động của các phi tần chốn hậu cung, Hoàng đế cuối cùng cũng đồng ý cho Hàm An công chúa trở về.
Những năm hòa thân, Hàm An công chúa không chỉ là qua đó làm linh vật, nàng nắm giữ không ít tình báo về Hồi Hột. Điều này giúp triều đình có thể bố trí lại vùng Tây Bắc, đồng thời giúp phe phái của Thái tử chiếm được thêm một phần tiên cơ.
Cùng lúc đó, vị Hoàng đế đã gần 60 tuổi, sức khỏe ngày một suy yếu, lòng người trong triều dao động, quan hệ giữa Hoàng đế và Thái tử cũng trở nên vi diệu. Có lẽ do Hoàng đế bức tử Thái tử phi, lại luôn chèn ép Thái tử, nên những năm qua Thái tử u uất thành bệnh, thân thể cũng không được tốt. Với tư cách là những người âm thầm hỗ trợ phe Thái tử, Nghi Đô công chúa và Đậu Anh đã phải bận rộn không ít vì đại cuộc. Sau khi Đậu Anh được chiêu mộ làm Trường sử trong phủ Nghi Đô công chúa, hành sự mới dần buông lỏng hơn, ánh mắt cũng thêm phần kiên quyết.
Thôi Quân và Đậu Anh vừa gặp mặt, liền cảm thấy a tỷ của mình đã khác xưa rất nhiều. Nàng cảm thán: "A tỷ, 13 năm không gặp, giờ nhìn lại ngỡ như chuyện mới hôm qua."
Nói đoạn, nàng chẳng chút khách sáo xa lạ, tiến tới ôm lấy cánh tay Đậu Anh.
Đậu Anh cũng tự nhiên chấp nhận cử chỉ thân mật ấy, cười đáp: "Hôm qua muội còn là một nha đầu chưa thành gia lập thất, hôm nay đã làm mẹ rồi, nên phải ổn trọng một chút."
Khi Tiểu Phá Trứng chào đời không lâu, Đậu Anh đã nhận được tin.
Tuy nàng vạn phần khiếp sợ, cũng từng nghĩ liệu họ có phải họ cuối cùng vẫn chọn cách phản bội đoạn tình cảm trái ngược với luân thường này không, nhưng sau khi nghe Thôi Quân giải thích, nàng vẫn chọn tin tưởng họ.
Khi ấy Thôi Quân không nói thẳng đây là thần thông của Trương Trạo Ca, mà chỉ dùng chuyện thần tiên báo mộng để thoái thác. Cũng mặc kệ Đậu Anh có tin hay không, nhưng ít nhất cũng là để trấn an tỷ ấy.
Về sau, khi Trương Trạo Ca giả chết chạy đến Trường An, Đậu Anh đã bí mật gặp mặt và hỏi rõ sự tình. Trương Trạo Ca bèn nói đó là điểm đặc dị của bản thân mình.
Đậu Anh: "......"
Ngươi nói như thế này, còn chẳng chân thành bằng lý lẽ của Thất nương.
Dù ngoài miệng không nói gì và lòng vẫn mang hoài nghi, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Tiểu Phá Trứng, mọi nghi hoặc trong nàng đều tan biến. Diện mạo đứa trẻ này vừa có nét đặc thù của Thôi Quân, lại vừa mang dáng dấp của Trương Trạo Ca. Nếu bất kỳ ai trong hai người họ sinh con với người ngoài, tuyệt đối không thể sinh ra một đứa trẻ kết hợp được đặc điểm của cả hai như vậy.
Thôi Quân bảo Tiểu Phá Trứng: "Quy Duệ, gọi dì đi."
Tiểu Phá Trứng ngửa đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nói: "Dì, người thật xinh đẹp nha, Phá Trứng thích dì!"
Thôi Quân: "......"
Nàng và Trương Trạo Ca đều không phải kiểu người nói năng ngọt xớt như vậy, sao lại ấp ra đứa trẻ có tính cách như thế?
Dù Đậu Anh đã ngoài 30 nhưng bảo dưỡng rất tốt, lại chưa từng sinh nở nên trông vẫn rất trẻ trung. Với nhan sắc đó, việc được khen ngợi nàng đã sớm quen. Nhưng nàng chưa từng được một đứa trẻ 7 tuổi khen ngợi chân thành và đầy lòng ngưỡng mộ như thế, khiến trong lòng nàng ngọt ngào hơn cả ăn mật, không kìm được mà cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Tiểu Phá Trứng: "Dì cũng thích Tiểu Phá Trứng."
Tiểu Phá Trứng bèn hôn một cái rõ kêu lên má Đậu Anh rồi cười: "Hắc hắc."
Đậu Anh sửng sốt, dở khóc dở cười, chuyển ánh nhìn sang Thôi Quân.
Người sau mỉm cười nói: "Đây là nhóc học từ a gia nó đấy, là một cách để bày tỏ sự kính yêu và niềm vui với người thân."
Đậu Anh khựng lại một chút rồi cũng hôn lại đứa trẻ, dặn dò: "Nhưng không được hôn bừa bãi người ngoài đâu nhé."
Tiểu Phá Trứng đắc ý: "Người khác không có được đãi ngộ này đâu!"
Đậu Anh thầm nghĩ, di truyền quả là mạnh mẽ, cái tính cách này đúng thật là bản sao của Trương Trạo Ca.
Thôi Quân và Đậu Anh còn có chuyện cần bàn bạc nên đã sai người đưa Tiểu Phá Trứng đi chơi. Tất nhiên, vì họ vẫn đang trong thời gian "chịu tang" cho Trương Trạo Ca nên không đi ra ngoài, chỉ vui đùa trong phủ của Đậu Anh.
Lại nói tiếp, phủ đệ này của Đậu Anh được mua nhờ sự giúp đỡ của Thôi Quân.
Khi xưa Trương Trạo Ca lấy danh nghĩa của Đậu Anh để bán rượu, nàng không hề chiếm hết lợi ích. Khi quay lại quân đội và giao việc kinh doanh rượu cho Thôi Quân, Thôi Quân đã trích 3 phần lợi nhuận chia cho Đậu Anh.
Lúc đầu Đậu Anh không muốn nhận, nhưng sau khi nàng giao thiệp với triều thần ở kinh thành, cũng cần rất nhiều tiền. Nàng không thể mãi tiêu tiền của Thái tử và Nghi Đô công chúa, vì rất dễ bị Hoàng đế để mắt tới —— vụ việc của Cáo Quốc đại trưởng công chúa năm xưa, chưa biết chừng cũng có nguyên nhân từ đây.
Dùng tiền của Đậu Anh thì an toàn hơn nhiều.
Đồng thời, vì nhóm của nàng và Nghi Đô công chúa đa phần là nữ tử, không có tài nguyên chính trị, nên cần chi nhiều tiền hơn để tự tạo ra tài nguyên cho mình. Sau khi suy tính kỹ, nàng đã chấp nhận phần đầu tư này.
Sau này khi danh tiếng của Lão Quân Đường và Nương Tử Say truyền đến Trường An và có lượng khách ổn định, Đậu Anh đã tận dụng đặc quyền để nấu rượu tại Trường An, biến nơi đây thành chi nhánh của họ. Lần trước khi Trương Trạo Ca đến Trường An, nàng đã giúp cải tiến kỹ thuật ủ rượu, giúp hai loại rượu này tạo được danh tiếng giữa hàng trăm loại rượu ngon đất kinh kỳ.
Sau khi cho mọi người lui ra, Đậu Anh hỏi: "Các muội đã gặp Trương... Triệu Ca chưa?"
Thôi Quân gật đầu, kể lại chuyện trên đường đi bị Lý Sư Đạo, em trai của Bình Lư Tri Thanh Tiết độ sứ Lý Sư Cổ, phái người chặn giết. Đậu Anh vốn đã đoán trước các phiên trấn ở Hà Sóc sẽ có động thái, nhưng không ngờ bọn họ lại táo tợn đến mức phái người phục kích trên đường Thương Đặng.
"Đã cạy được miệng chúng chưa? Chắc chắn là Lý Sư Đạo?"
Thôi Quân gật đầu xác nhận.
Ban đầu đám đạo tặc bị bắt không chịu nhận tội, nhưng chúng không đấu lại được một người dày dặn kinh nghiệm xử lý mật thám như Trương Trạo Ca. Rất nhanh sau đó, dưới sự tra hỏi gay gắt, chúng đã khai ra Lý Sư Đạo.
Hiện tại cai quản Tri Thanh là Lý Sư Cổ, hắn vốn ngang ngược, nhưng em trai hắn là Lý Sư Đạo còn to gan lớn mật và dùng nhiều thủ đoạn hèn hạ hơn, đến mức Lý Sư Cổ cũng khinh miệt hắn. Từ thuở thiếu thời, Lý Sư Đạo đã lợi dụng chiến loạn để chiêu mộ và huấn luyện một đám liều mạng. Lý Sư Đạo cũng học theo thủ đoạn đó, những kẻ cải trang đạo tặc kia chính là tử sĩ dưới trướng hắn. Những kẻ này sở dĩ nắm rõ đường Thương Đặng vì chúng được Lý Sư Đạo nuôi dưỡng ở Đông Đô Lạc Dương, thường ngày chuyên thu thập tình báo và ám sát đối thủ cho hắn. Do hành sự quá kín kẽ nên trước đó chưa từng bị phát hiện.
Lần này Trương Trạo Ca đã "nhổ củ cải mang theo cả bùn", tra ra được cả tăng nhân Viên Tịnh ở chùa Trung Nhạc. Hắn là dư đảng của loạn An Sử, sau khi phản loạn bị dẹp yên thì hắn vẫn luôn ngủ đông, âm thầm chống đối triều đình. Nay hắn lại cấu kết với Lý Sư Đạo, mượn danh nghĩa quyến thuộc để bí mật bồi dưỡng tử sĩ cho hắn. Dù Trương Trạo Ca đã điều tra ra nhưng nàng không thể dùng thân phận cũ để báo cáo triều đình, chỉ có thể để Thôi Quân liên lạc với Thứ sử Đặng Châu, ám chỉ ông ta liên hệ với phía Lạc Dương để nhân lúc Viên Tịnh chưa kịp phòng bị mà tiêu diệt tận gốc.
Nay Hoài Tây đã bình định, triều đình chắc chắn sẽ chuyển tầm ngắm sang vùng Hà Sóc. Nếu triều đình làm ngơ trước hành vi của Lý Sư Đạo, chẳng phải là tự chuốc lấy họa sao? Vậy nên chỉ cần phía triều đình hay biết, tất sẽ hành động, thậm chí có thể mượn cơ hội này để gây khó dễ cho Tri Thanh Tiết độ sứ.
Đương nhiên, việc xử lý tiếp theo thế nào không phải là điều Trương Trạo Ca và Thôi Quân cần bận tâm.
Nhưng sau khi nghe Thôi Quân kể, Đậu Anh cho rằng có thể lợi dụng việc này.
Thế nên khi Thôi Quân được sắc phong làm Nhữ Dương quận quân, đã có người nhắc lại chuyện nàng bị chặn giết trên đường.
Hoàng đế biết chuyện vô cùng phẫn nộ, sai người điều tra rõ.
Có lẽ Nghi Đô công chúa đã nói gì đó với hắn, khiến hắn lập tức liên tưởng đến bí mật về địa lôi. Hoàng đế triệu Thôi Quân về Trường An, vốn là muốn xem có thể khai thác được bí mật địa lôi hay không. Nay biết có kẻ cũng có ý đồ giống mình, lẽ nào hắn lại để yên?
Hoàng đế lấy cớ bảo vệ Thôi Quân để ban cho nàng một tòa dinh thự, để nàng và Tiểu Phá Trứng trước yên tâm ở lại Trường An. Thôi Quân tự nhiên không từ chối, nhưng nàng cáo lỗi với bên ngoài rằng muốn túc trực bên linh cữu cho vong phu, nên thường xuyên đóng cửa phủ, từ chối mọi sự xã giao.
Cho đến một ngày, Tiểu Phá Trứng có lẽ do không hợp khí hậu mà sinh bệnh. Thôi Quân không tìm đến y quan triều đình, mà lại sai người đến huyện Hộ mời một vị nữ y sư từng cứu mạng mình năm xưa tới xem bệnh cho đứa trẻ.
--------------------
Lời tác giả:
Đây là tuyến Thái Tử kế vị.
Tuyến Nữ đế là tuyến if, sẽ có ở phía sau.
——