Chương 117: Đoàn tụ
Mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa trong núi rừng u tĩnh.
Từ lúc Thôi Quân xuống xe ngựa trực diện với đám đạo tặc cho đến khi chúng bị giải quyết xong, nàng vẫn chưa từng bước thêm một bước, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào nữ tử lạ mặt đang ra lệnh cho bộ khúc Thôi gia.
Nữ tử này chừng 2-30 tuổi, đường nét gương mặt khiến đám bộ khúc cảm thấy vô cùng quen mắt, dường như bọn họ đã từng gặp qua ở nơi nào đó.
Có người bộ khúc cũ đã theo Thôi gia hơn hai mươi năm đột nhiên trợn to hai mắt, không quá xác định mà mở miệng: "A lang?"
Không, không thể nào. Nhưng rồi hắn lập tức lắc đầu phủ nhận.
Khi hắn nghe chủ gia phân phó hỗ trợ lo liệu tang lễ cho "Trương Trạo Ca", hắn cũng đã tận mắt nhìn thấy di thể của "Trương Trạo Ca". Ngũ quan của "Trương Trạo Ca" cứng cỏi, có lẽ do có tuổi nên bắt đầu để râu, cộng thêm nhiều năm chinh chiến sa trường khiến làn da "hắn" trở nên ngăm đen.
Còn nữ tử trước mắt này ngũ quan nhu hòa, làn da trắng nõn, môi hồng răng trắng, trông chỉ chừng hơn hai mươi tuổi.
Nhìn sang Thôi Quân, nàng cũng thẫn thờ trong chốc lát, ngay sau đó liền thu liễm cảm xúc, tiến lên phía trước nói: "Ta là Nhữ Dương Quận quân Thôi Quân, hôm nay gặp phải tai họa bất ngờ này, nếu không nhờ nương tử ra tay cứu giúp, e rằng phía chúng ta đã tổn thất thảm trọng. Ơn cứu mạng của nương tử, ta nguyện kết cỏ ngậm vành, tất có trọng báo."
Lời nói đầy lòng cảm kích nhưng vẫn giữ vẻ khách khí.
Nữ tử mỉm cười, rút từ bên hông ra một chiếc khăn lụa: "Phu nhân, lau mặt một chút?"
Thôi Quân nhận lấy khăn, nữ tử lại nói: "Ta tên Triệu Ca, là người Trường An."
Đám bộ khúc kinh hãi, Trạo Ca? Đó chẳng phải là tên của a lang nhà họ sao?
Dường như đoán được bọn họ đang nghĩ gì, Thôi Quân phối hợp hỏi: "Xin hỏi là họ Triệu nào?"
Triệu Ca trả lời: "Đứng đầu Bách Gia Tính, Triệu trong Triệu Tiền Tôn Lý."
Bộ khúc lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra là họ nghĩ sai, nhưng mà nương tử nhà họ quả thật có duyên với những người tên có chữ "Ca".
Thôi Quân giả vờ ưu thương nói: "Tiên phu tên húy cũng gọi là Trạo Ca, nhưng là chữ 'Trạo Ca' mang nghĩa chèo thuyền trong bài 'Trạo Ca Hành'."
Triệu Ca đáp: "Khó trách phu nhân lại mặc đồ trắng như vậy."
Thôi Quân biết rõ còn cố hỏi: "Triệu Ca nương tử sao lại lẻ bóng một mình giữa chốn núi rừng này?"
Đám bộ khúc lập tức cảnh giác, đúng vậy, tuy đây là quan lộ nhưng ngay cả nam tử cũng không dám đơn thương độc mã đi lại, huống chi là một nữ tử, hay là nàng ta có cấu kết với bọn đạo tặc? Nhưng nghĩ lại, với thân thủ của đối phương, việc một mình đi lại bên ngoài dường như cũng không có gì phải sợ hãi.
Triệu Ca nhướn mày nói: "Thật không dám giấu giếm, ta vốn là du y, trước đó nhận lời mời đến huyện Cúc Đàm chữa bệnh cho người ta, khi quay về Trường An thấy trong núi có nhiều thảo dược nên đã vào hái thuốc."
Nói đến đây, nàng như nhớ ra điều gì, vỗ đầu một cái rồi chạy vào trong núi xách ra một giỏ tre đựng không ít thảo dược.
Thôi Quân lại hoảng hốt nói: "Tiên phu cũng tinh thông y thuật......"
Lòng đám bộ khúc đầy phức tạp, Triệu Ca nương tử này trông có vài phần giống a lang, tên lại gần giống, lại còn hiểu y thuật, đây chẳng phải là chạm đúng vào nỗi lòng của nương tử nhà họ sao?
Quả nhiên, Thôi Quân như tìm được chỗ dựa tinh thần, vô cùng thân thiện với Triệu Ca. Dù mới gặp lần đầu, nàng đã mời đối phương cùng ngồi xe ngựa để đến huyện Nội Hương nghỉ ngơi, đón Tiểu Phá Trứng, đồng thời giao bọn đạo tặc cho quan phủ.
Bước lên xe ngựa, thần sắc Thôi Quân rõ ràng đã thả lỏng.
Nàng vừa định nói gì đó với Triệu Ca — cũng chính là Trương Trạo Ca — thì đối phương đã ghé sát lại, m*t một ngụm lên đôi môi nàng.
Trương Trạo Ca lại kề tai cắn nhẹ vào vành tai Thôi Quân, trầm giọng nói: "Phu nhân, lâu ngày không gặp, nàng có nhớ ta không?"
Thôi Quân cảm thấy nửa người tê dại.
Nàng lườm Trương Trạo Ca một cái, từ trong không gian giới tử lấy ra một tập thơ: "Ta có nhớ nàng hay không, nàng còn không biết sao?"
Tập thơ này là những bức thư nhà và thơ tình nàng viết trong mấy năm Trương Trạo Ca đi vắng, được Trương Trạo Ca đóng thành sách, đi đâu cũng khoe khoang rằng tình cảm của hai người sâu đậm. Chính vì thế, mọi người đều cho rằng sau khi Trương Trạo Ca "chết", nỗi đau buồn tột độ của Thôi Quân đều là thật.
Trương Trạo Ca ánh mắt sáng quắc mà nhìn nàng, hồi lâu sau mới nói: "Mấy năm nay khiến nàng lo lắng rồi."
Tuy nàng và Thôi Quân thường xuyên trao đổi thư từ, nhưng ngay cả video call thời hiện đại còn chẳng thể vơi bớt nỗi khổ tương tư, nói chi là thời đại này. Không nhìn thấy nhau, không nghe thấy giọng nói của nhau, lại luôn khiến đối phương phải lo âu sợ hãi... Đó không phải là cuộc sống mà Trương Trạo Ca mong muốn.
Sống mũi Thôi Quân cay cay, hốc mắt ửng đỏ. Trước khi nước mắt kịp rơi, nàng đã vùi đầu vào lòng Trương Trạo Ca, không muốn để đối phương nhìn thấy dáng vẻ mình khóc.
"Trương Trạo Ca, từ nay về sau, cả đời này nàng đừng rời xa ta nữa."
Trương Trạo Ca đau lòng gật đầu: "Được, ta hứa với nàng."
"Còn có Quy Duệ nữa."
"Phải, còn có nữ nhi của chúng ta."
......
Khi xe ngựa dừng lại ở thành huyện Nội Hương, Tiểu Phá Trứng đã lao tới như một quả đạn pháo: "Nương!"
"Nương không sao." Thôi Quân mở cửa xe, là người đầu tiên bước xuống.
Tiểu Phá Trứng nghe giọng nàng như vừa mới khóc, lập tức lo lắng hỏi: "Nương, người sao vậy?"
Nói xong, con bé nhận ra trong xe vẫn còn một người khác đang đi theo sau Thôi Quân bước xuống.
Có lẽ là gien trong thân thể quấy động, nên dù đã quên mất dáng vẻ của Trương Trạo Ca trông như thế nào, nhưng gần như trong nháy mắt con bé đã lao đến ôm chầm lấy eo nàng, tiếng reo hưng phấn vang vọng khắp phố lớn ngõ nhỏ: "A gia!"
Lý Trường Doanh đi phía sau Tiểu Phá Trứng, khi nhìn thấy Trương Trạo Ca cũng sững sờ trong chớp mắt. Trong đầu nàng cũng hiện lên ý nghĩ giống như đám bộ khúc Thôi gia, nhưng cuối cùng nàng cho rằng, hai người chỉ là dung mạo giống nhau mà thôi, người chết làm sao có thể sống lại? Huống hồ Lý Trường Doanh đã nhiều năm không gặp Trương Trạo Ca, ký ức về người này đã mờ nhạt đi nhiều, nàng cũng không dám chắc hai người có thực sự là một hay không.
Thôi Quân nhìn Tiểu Phá Trứng đầy vẻ bất đắc dĩ, rồi ghé tai Trương Trạo Ca nói nhỏ đủ để người xung quanh nghe thấy nhưng Tiểu Phá Trứng thì không: "Nương tử có dung mạo tương đồng với tiên phu, mà đứa nhỏ này vẫn chưa rõ chuyện trong nhà, chẳng hay có thể thỉnh nương tử tạm làm a gia của con bé được không?"
Lý Trường Doanh im lặng, nhưng nàng cũng thấu hiểu cách làm của Thôi Quân, bởi lẽ trước đó Tiểu Phá Trứng luôn tin chắc rằng a gia của mình sẽ trở về. Còn việc sau này Tiểu Phá Trứng phát hiện ra chân tướng sẽ có tâm trạng thế nào, đó không phải là chuyện cần lo nghĩ lúc này.
Trương Trạo Ca liếc nhìn Thôi Quân, cười lớn rồi một tay bế bổng Tiểu Phá Trứng lên, sảng khoái đáp: "Ơi!"
Tiểu Phá Trứng cười khanh khách đầy vui sướng. Nương thật sự không lừa bé, a gia đã trở lại, cả nhà ba người bọn họ lại được ở bên nhau, bé là đứa trẻ có a gia rồi!
Trương Trạo Ca và Thôi Quân nhìn nhau. Để có thể đường đường chính chính sống bên nhau như một gia đình, bọn họ vẫn còn phải diễn thêm vài màn kịch nữa!
Đầu tiên là Thôi Quân và Lý Trường Doanh tiết lộ về lai lịch của "Triệu Ca". Tuy cái tên và thân phận am hiểu y thuật này càng khiến Lý Trường Doanh cảm thấy quen thuộc, nhưng đa số mọi người đều không nghi ngờ Triệu Ca chính là Trương Trạo Ca, họ chỉ nghĩ rằng Thôi Quân đang đem tình cảm dành cho Trương Trạo Ca gửi gắm lên người Triệu Ca mà thôi.
Sau đó, "Triệu Ca" tự thuật lại thân thế của mình.
Ví dụ như nàng là người huyện Hộ, Trường An, năm nay 32 tuổi, từng xuất gia tu đạo rồi sau đó hoàn tục, nhưng lập chí không gả, cho nên đến nay vẫn lẻ bóng một mình. May nhờ cha mẹ để lại cho một căn nhà và hai trăm mẫu ruộng, dựa vào số tài sản này nàng có thể sống theo ý muốn, vừa đi du ngoạn vừa trị bệnh cứu người, trở thành một du y.
Lý Trường Doanh không kìm được mà cùng nàng thảo luận y thuật, phát hiện nàng quả thật vô cùng am hiểu, không phải hạng tầm thường, thậm chí y thuật còn cao minh hơn cả mình.
Thôi Quân lấy ra những dụng cụ y học mà Trương Trạo Ca từng dùng, nói: "Đây là những y cụ mà tiên phu từng sử dụng, nếu nương tử không chê, chi bằng hãy nhận lấy."
Trương Trạo Ca mỉm cười đáp: "Những y cụ này ta cũng có, phu nhân hãy giao chúng cho người cần dùng thì hơn."
Thôi Quân khựng lại một chút, rồi đem số y cụ đó giao cho Lý Trường Doanh.
Lý Trường Doanh mở to mắt, dường như không thể tin nổi: "Phu nhân, đây là di vật của a lang, người..."
Thôi Quân nói: "Dẫu sao cũng cần có người kế thừa y đạo của nàng. Triệu nương tử không phải là nàng, Triệu nương tử có y đạo riêng của mình. Ta không thể vì tưởng nhớ nàng mà để những khí cụ này bám bụi, chi bằng để ngươi mang theo sử dụng, phát huy tác dụng cuối cùng của chúng."
Lý Trường Doanh cảm động lại kích động đón lấy số y cụ, thầm hạ quyết tâm nhất định phải phát dương quang đại ngành phụ khoa!
Sau khi nghỉ ngơi xong, đoàn người tiếp tục khởi hành đi Trường An.
Có lẽ vì có Trương Trạo Ca ở bên cạnh, lại thêm đám đạo tặc kẻ chết người bị bắt, chặng đường còn lại đến Trường An không khí trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều. Đặc biệt là Tiểu Phá Trứng, con bé bị những món đồ chơi nhỏ mà "Triệu Ca" lấy ra thu hút đến mức vui quên trời đất, quên cả thân cha, cứ một điều a gia, hai điều a gia với nữ tử lạ mặt kia, vô cùng thân thiết.
Mẹ ruột cô bé - Thôi Quân - cũng mặc kệ, ở bên cạnh nhìn dáng vẻ hòa thuận của hai người, nở nụ cười đầy sủng ái.
Chỉ có Lý Trường Doanh, càng nhìn bọn họ ở chung, nàng càng cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Không phải là cảm giác không tự nhiên, mà chính vì quá đỗi tự nhiên, dường như trước kia bọn họ vẫn luôn ở chung như thế, điều đó mới thật kỳ quái.
May thay, Trường An đã rất gần.
Trương Trạo Ca tạm thời chia tay mẹ con Thôi Quân và Tiểu Phá Trứng. Dưới sự đảm bảo của Thôi Quân rằng sẽ đưa con bé quay lại tìm "a gia", Tiểu Phá Trứng mới lưu luyến không rời tạm biệt Trương Trạo Ca.
--------------------
Lời tác giả:
Trương Trạo Ca: Sau này có thể quang minh chính đại gọi phu nhân rồi.
Thôi Thất Nương: Sau này có thể quang minh chính đại gọi nương tử rồi.
——