Chương 114: Tiểu hài tử nghịch ngợm
"Nương ——"
Bên ngoài thư phòng, âm thanh non nớt cao vút của Tiểu Phá Trứng vang lên. Thôi Quân nhìn qua cửa sổ, thấy con bé lao vào như một quả pháo nhỏ, phía sau là đám tỳ nữ vẻ mặt đầy lo lắng, hớt hải đuổi theo.
Thôi Quân cười hỏi: "Làm sao vậy?"
Tiểu Phá Trứng chạy đến trước mặt nàng, như đang hiến bảo vật mà đưa ra một thứ: "Nương, cho người này!"
Thôi Quân đầu tiên chú ý đến đôi bàn tay dơ hề hề của con bé, sau đó nhìn thấy một vật thân dài đầy bùn đất đang không ngừng vặn vẹo.
"A —— cái gì thế này?" Thôi Quân hoảng sợ, cứ ngỡ con bé bắt được một con rắn, định thần nhìn kỹ lại thì ra là một con lươn.
"Lươn đó nương, ăn đi!" Tiểu Phá Trứng hoàn toàn không nhận ra Thôi Quân đang kinh hãi, cứ thế muốn nhét vào tay nàng.
Thôi Quân nào dám nhận, vẫn là Triều Yên tiến tới bắt lấy nó. Thôi Quân dùng ánh mắt ra hiệu cho tỳ nữ báo cáo hành tung của Tiểu Phá Trứng, sao lại chạy đi bắt lươn thế này?
Tỳ nữ thưa rằng, hôm nay Tiểu Phá Trứng đến Nam Tử viên tìm mấy ca ca, tỷ tỷ nhà họ Đậu để chơi. Ban đầu tiểu nương tử định đưa mọi người đi hái quả, nhưng thấy vườn trái cây không còn quả nên lại dắt nhau ra đồng bắt lươn, còn muốn thi đấu xem ai bắt được nhiều nhất.
Sau khi bắt được, Tiểu Phá Trứng đòi ăn lươn, vì thế liền chạy về để hiếu kính Thôi Quân.
Thôi Quân: "......"
Nàng nhớ lại năm đó Trương Trạo Ca đi chống lũ, cũng bắt một đống lươn về làm món lươn chiên. Xem ra, sự hiếu kỳ của Tiểu Phá Trứng đối với lươn cũng chẳng khác gì Trương Trạo Ca.
Thôi Quân phân phó tỳ nữ: "Cầm đến phòng bếp xử lý sạch sẽ, chiên qua một chút rồi đưa cho tiểu nương tử làm món ăn vặt đi."
Tỳ nữ đành căng da đầu mang con lươn đi.
Tiểu Phá Trứng vốn định sà vào lòng Thôi Quân, nhưng bị nàng ghét bỏ giữ chặt đôi bàn tay đen nhẻm lại: "Đi tắm rửa trước đã."
Không chỉ có tay dính đầy bùn, mà chân cẳng và quần áo cũng vậy, Thôi Quân nghiêm trọng nghi ngờ lúc bắt lươn, con bé đã lăn qua lộn lại ngoài đồng.
"Không tắm đâu." Tiểu Phá Trứng bẹp miệng.
Mỗi lần bảo đi tắm, phản ứng của con bé đều như bị chọc tiết lợn, thế nhưng chờ tắm xong rồi, nó lại mê mẩn cảm giác ngâm mình trong nước, chẳng chịu rời đi. Thôi Quân lấy ra một con vịt vàng nhỏ, bóp nhẹ, bên trong lập tức phát ra tiếng "cạc cạc".
"Đi tắm đi, ta cho con chơi vịt nhỏ."
Thôi Quân chỉ khi dỗ Tiểu Phá Trứng đi tắm mới lấy món đồ chơi này ra. Không phải nàng không muốn cho con chơi thường ngày, mà là hễ Tiểu Phá Trứng cầm được trong tay, là chưa đầy nửa ngày đã vứt mất, rồi hôm sau lại nháo không chịu tắm, cứ phải có vịt nhỏ bầu bạn mới chịu.
Con vịt này do Trương Trạo Ca mang về, nếu mất thật thì khi Trương Trạo Ca không có nhà, chẳng có món đồ chơi nào để thay thế. Vì vậy Thôi Quân mỗi ngày đều đợi con bé tắm xong là thu lại, hôm sau mới lấy ra dỗ tiếp.
Quả nhiên có vịt vàng nhỏ, Tiểu Phá Trứng hợp tác hơn hẳn.
Tắm rửa xong, Thôi Quân giúp Tiểu Phá Trứng lau tóc, tết bím tóc nhỏ và nói: "A gia của con chuẩn bị đưa con đến học đường, cùng mọi người đọc sách."
Nguyên văn lời Trương Trạo Ca là: Nhìn thấy con bé vui vẻ như vậy, quả nhiên vẫn phải để nó nếm trải nỗi khổ nhân gian một chút.
Trương Trạo Ca bắt đầu đi học từ năm 6 tuổi, Tiểu Phá Trứng nay cũng đã 6 tuổi, quả thực đến lúc phải đi học rồi. Tuy ở nhà Thôi Quân cũng dạy con bé đọc sách viết chữ, nhưng đó chỉ coi như là giáo dục mầm non, vẫn nên để con bé ra ngoài tiếp xúc với bạn cùng trang lứa.
Thôi Quân lập lớp vỡ lòng ở địa phương, không phân biệt nam nữ đều có thể đi học, nên không lo con đường học hành của Tiểu Phá Trứng bị cản trở. Hơn nữa, việc này còn giúp nâng cao danh tiếng cho lớp học. Nàng là người sáng lập, khi kêu gọi dân làng đưa con gái đi học, còn gì thuyết phục hơn việc chính con gái nàng cũng đến trường?
Tiểu Phá Trứng nay đã hiểu rất nhiều chuyện, nghe thấy phải đi học thì như sét đánh ngang tai.
"A gia chẳng phải không có nhà sao?" Tiểu Phá Trứng sắp quên mất mặt mũi Trương Trạo Ca ra sao rồi.
Thôi Quân buồn cười nói: "Nàng ấy không có nhà, nhưng ta và nàng ấy có thể viết thư cho nhau mà."
"Sao người ấy lại như vậy!" Tiểu Phá Trứng vẻ mặt uất ức, người không có nhà, dựa vào cái gì mà bắt nàng đến học đường chứ?!
Thôi Quân bảo: "Đây là kết quả chúng ta cùng nhau bàn bạc."
"Không thể ở nhà đọc sách sao? Nương dạy con."
Thôi Quân lắc đầu: "Nương ngày thường bận rộn, nên con mới có cơ hội lẻn đi chơi. Nếu không phải a gia con nói ham chơi là thiên tính của trẻ nhỏ, cứ để con chơi vài năm, thì có lẽ từ lúc ba tuổi nương đã bắt con đọc sách tập viết rồi."
Tiểu Phá Trứng: "......"
Thì ra ác ma thực sự lại chính là nương mình!
"Sau này con không lẻn đi chơi nữa được không? Con không muốn rời xa nương!" Tiểu Phá Trứng bắt đầu giả vờ đáng thương.
Thôi Quân đã quá quen với chiêu trò này, thản nhiên đáp: "Chỉ sợ sau khi đi học, con lại vui đến quên trời quên đất, chẳng muốn về nhà ấy chứ."
"Làm sao có thể? Trong nhà có cha mẹ, có Trường Doanh tỷ tỷ, có ma ma, có... thật nhiều thật nhiều người mà."
"Trường Doanh tỷ tỷ" trong miệng Tiểu Phá Trứng chính là Lý Ân Nhi. Năm cô bé mười tuổi, Lâm Xuân khẩn cầu Thôi Quân đặt cho một cái tên, từ đó cô bé có đại danh là "Lý Trường Doanh".
Lý Trường Doanh thuở nhỏ đi theo Tịch Lam, Triều Yên, Túc Vũ đọc sách, lại theo Trương Trạo Ca học y. Sau này Trương Trạo Ca bận việc quân vụ, Thôi Quân thấy cô bé có thiên phú y học nên đã gửi đến nhà Thôi Nguyên Trắc, bái ông làm thầy. Trước đó, cô bé đã ở bên Tiểu Phá Trứng bốn năm năm, tình cảm vô cùng sâu đậm.
Thôi Quân dở khóc dở cười: "Con mỗi sáng đến học đường, chiều lại về, chứ có phải đi biền biệt mười năm tám năm đâu."
Tiểu Phá Trứng kháng nghị không thành, đành phải chấp nhận số phận. Tuy nhiên, con bé lén về phòng viết một bức thư, nhờ Thôi Quân gửi cho Trương Trạo Ca.
Thôi Quân nhân lúc con bé ra ngoài chơi liền mở ra xem, thấy bên trên viết những lời tố cáo Trương Trạo Ca một cách nguệch ngoạc. Đại ý là trên đời sao lại có a gia hư như vậy, sao nỡ lòng đưa một bảo bối ngoan ngoãn, hiểu chuyện, đáng yêu lại vô địch thông minh như con bé đi chịu khổ đọc sách?
Thôi Quân: "......"
Về khoản tự luyến và khoe mẽ này, Tiểu Phá Trứng chẳng giống nàng, cũng chẳng giống Trương Trạo Ca, vì cả hai đều không phải hạng người như vậy. Cũng chính lúc này, Thôi Quân mới nhận ra Tiểu Phá Trứng không phải là cái bóng của nàng hay Trương Trạo Ca, mà là một cá thể độc lập.
Vì thế, Thôi Quân hỏi con bé: "Quy Duệ, con có nhớ a gia không?"
Nhận thấy sự nghiêm túc trong giọng nói của Thôi Quân, Tiểu Phá Trứng suy nghĩ một lát rồi gật đầu: "Nhớ ạ!"
"Vậy có muốn a gia luôn ở bên cạnh chúng ta không?"
Mắt Tiểu Phá Trứng sáng rực: "Có thể sao?"
Thôi Quân mỉm cười thoải mái: "Đương nhiên là có thể."
--------------------
Lời tác giả:
Tiểu Phá Trứng: Hay quá, cha mẹ và con, một nhà ba người sẽ luôn ở bên nhau!
Sau này ——
Tiểu Phá Trứng: Hỏng rồi, a gia của ta biến thành a nương rồi?!