Chương 106: Hành trình tới Tương Châu 2
Tào Vương đại thọ 60 tuổi, vốn tính tình không thích phô trương lãng phí, bởi vậy ông không tổ chức linh đình.
Nhưng ông cũng hiểu rõ, thuộc hạ tất nhiên sẽ tặng lễ, mà những lễ vật này bản chất vẫn là bóc lột từ dân chúng mà có. Do đó, ông đã sớm phân phó quan viên không được tặng lễ, chỉ mời một số ít người đến tham gia tiệc thọ của mình.
Trương Trạo Ca và Thôi Quân đều có tên trong danh sách khách mời.
Trương Trạo Ca không chuẩn bị món quà đặc biệt nào, bởi vì món quà thực sự của nàng là nỏ liên châu, thì Tào Vương đã nhận được rồi. Tuy nhiên, nàng vẫn đề nghị để Tào Vương cùng các tân khách nếm thử rượu do nàng cất, nên rượu trong tiệc thọ đều là do nàng chuẩn bị.
Trương Trạo Ca cùng Thôi Quân đến phủ Thứ sử, sau khi gặp qua Tào Vương liền tách ra hành động. Thôi Quân đi tìm Tào Vương phi cùng các nữ quyến, còn Trương Trạo Ca ở lại để giao thiệp.
Rượu qua ba tuần, mọi người trên bàn tiệc đều đã có vẻ say. Mạc tá của Tào Vương là Mã Di nói: "Rượu này thật sự quá nặng, rượu thường ta có thể uống mấy đấu, nhưng loại này mới ba bốn chén đã thấy váng đầu".
Tào Vương phán: "Rượu tuy ngon nhưng không thể mê đắm".
Ngay khi Tào Vương dứt lời, nhiều khách khứa vẫn chưa uống đủ, định tiếp tục uống liền tức khắc ngậm miệng, không dám làm ra chuyện gì mất hứng trong ngày đại thọ của ông.
Tiệc tan, Trương Trạo Ca và một bộ phận quan viên Quân sự viện được Tào Vương giữ lại để nghị sự. Khi nhắc đến quân phí, vài tên quan viên bắt đầu tranh cãi gay gắt. Trương Trạo Ca không tham gia vào những tranh chấp đó, nàng phân ra sự chú liếc nhìn Tào Vương một cái.
Không nhìn thì không sao, vừa nhìn một cái, thấy được hành vi của Tào Vương có chút khác thường. Ông ôm lấy ngực, thỉnh thoảng lại gãi nhẹ, sắc mặt trắng bệch, môi hơi tím tái, bộ dạng như muốn nói điều gì đó nhưng lại không thốt nên lời.
Trương Trạo Ca vội vàng đứng dậy, sải bước đến trước mặt Tào Vương: "Sứ quân, ngài làm sao vậy?"
Tào Vương lúc này cảm thấy ngực thắt lại như bị vật gì đè nặng lên tim, còn kèm theo chút đau. Hơn nữa, xuất hiện tình huống hô hấp càng lúc càng khó khăn, đầu váng mắt hoa, buồn nôn, nhìn bóng người cũng bắt đầu nhòe đi, căn bản không thể trả lời câu hỏi.
Nhận ra hành động của Trương Trạo Ca, những người đang tranh cãi trong sân đều im bặt, vây quanh Tào Vương.
"Sứ quân lại không khỏe, mau đi tìm y quan!". Lục phán quan hô lên một tiếng, một tư lại sực tỉnh, vội vã chạy ra ngoài.
"Mọi người đừng vây quanh nữa, tránh ra!" Trương Trạo Ca nói với đám đông.
Mã Di không vui: "Nơi này khi nào đến lượt một Nha tiền Binh mã sử như ngươi làm chủ?".
Trương Trạo Ca đáp: "Sứ quân bị đau thắt ngực, là bệnh tim. Môi ông đã tím tái, hô hấp không thuận, các người vây kín lại sẽ chiếm hết không khí xung quanh, chỉ khiến Sứ quân thêm khó chịu mà thôi."
Mọi người tuy không hiểu y thuật, nhưng nghe nàng nói đạo lý rõ ràng, cũng không khỏi cảm thấy kinh hãi, liền lùi ra xa.
Trương Trạo Ca nới lỏng cổ áo bào của Tào Vương để tránh quần áo thắt chặt gây nghẹt thở, sau đó bắt đầu xem bệnh. Đáng tiếc Tào Vương không thể trả lời được bao nhiêu, nàng quyết đoán sai người đi gọi những người thân cận nhất của ông đến.
Tào Vương có ba người con trai, trưởng tử ở Trường An, thứ tử và tam tử đều ở bên cạnh ông nhưng lại không hiểu rõ tình trạng sức khỏe của cha mình. Mãi đến khi Tào Vương phi tới và trả lời nhiều câu hỏi của Trương Trạo Ca, nàng mới kết luận trước khi y quan đến rằng, Tào Vương mắc bệnh động mạch vành, sơ bộ chẩn đoán là co thắt cơ tim hoặc đau thắt ngực.
Nàng có thuốc trợ tim hiệu quả nhanh, nhưng giữa thanh thiên bạch nhật không thể lấy ra từ không gian, bèn nói với Thôi Quân: "Thất Nương, trong bọc hành lý của ta có một bình dược hình hồ lô, bên trong là những viên thuốc nhỏ có thể cứu mạng Tào Vương, xin nàng hãy đi lấy giúp ta".
Thôi Quân lập tức hiểu ý, giả vờ đi ra ngoài, thực chất là tìm chỗ khuất lấy từ trong giới tử không gian ra một bình hồ lô nhỏ, rồi đi vòng vèo quay trở lại.
Trương Trạo Ca cầm lấy thuốc định mớm cho Tào Vương thì bị thứ tử của ông là Lý Tượng Cổ ngăn lại: "Đây là thuốc gì? Sao ngươi có thể tùy tiện cho a gia uống thứ đồ lai lịch bất minh này?".
Trương Trạo Ca lạnh lùng đáp: "Nếu không uống ngay, Tào Vương e rằng sẽ mất mạng".
Tào Vương phi lúc này lên tiếng: "Mau lên, chỉ cần cứu được người, bất kể là thứ gì cũng hãy cho ông ấy dùng thử".
Trương Trạo Ca cho Tào Vương ngậm tám viên thuốc trợ tim, dặn dò: "Đặt dưới lưỡi, đừng nuốt xuống".
May mắn Tào Vương vẫn còn nhận thức được lời nói, ông vốn định nuốt nhưng kịp thời dừng lại, ngậm thuốc dưới lưỡi.
Y quan đến nơi, Lý Tượng Cổ vội nói: "Mau xem cho a gia ta!".
Tào Vương phẩy tay, ý bảo y quan trước đừng động.
Mọi người tĩnh lặng chờ đợi một lát, cuối cùng Tào Vương cũng mở mắt, nhìn rõ mặt từng người.
"Trương đại lang không phải đã bảo các ngươi lùi ra sao? Đều ngồi lại chỗ cũ đi". Tào Vương nói.
Mọi người nhìn nhau nhưng vẫn tuân lệnh trở về vị trí.
Trương Trạo Ca thấy sắc mặt Tào Vương đã dịu lại mới âm thầm thở phào. Nàng không ngờ Tào Vương lại mắc bệnh động mạch vành. Nghĩ đến việc Tào Vương vừa uống không ít rượu, ngày thường lại thích uống trà, một giọt mồ hôi lạnh lăn xuống trán nàng. Nếu Tào Vương vì uống rượu mà xảy ra chuyện, nàng là người chuẩn bị rượu chắc chắn không tránh khỏi tội. Hơn nữa, Tào Vương là một cấp trên rất tốt trong chốn quan trường, nếu ông không còn, vị sau tới liệu có chịu nghe lời khuyên hay không thì chẳng ai biết trước được.
Khi đã hoàn toàn bình phục, Tào Vương mới hỏi Trương Trạo Ca: "Trương đại lang cũng hiểu y thuật sao?".
Trương Trạo Ca đáp: "Tam bá phụ của thê tử ta là Y tiến sĩ ở Đặng Châu, ta có học theo ông ấy nhưng chỉ là chút da lông thôi".
Tào Vương biết nàng khiêm tốn, nói: "Nhiều năm trước y quan đã chẩn đoán ta bị huyết ứ, ngực tý, chứng bệnh này không thể trị tận gốc, chỉ có thể uống thuốc thang thường xuyên. Nhưng không ngờ lần này lại nghiêm trọng đến vậy. Ngươi lần đầu thấy ta phát tác đã biết ngay mấu chốt, đâu chỉ đơn giản là học chút da lông?".
Lần phát tác này khác hẳn những lần trước, khi trước chỉ là hơi khó chịu, ngồi nghỉ một chút là ổn. Nhưng lần này, ông cảm giác chân mình đã nửa bước qua quỷ môn quan, chính Trương Trạo Ca đã kéo ông trở lại.
"A gia đã thấy khỏe hơn chưa?" Lý Tượng Cổ hỏi.
Tào Vương gật đầu.
Lý Tượng Cổ quay sang nhìn Trương Trạo Ca, mắt dừng lại trên bình thuốc trong tay nàng, ra lệnh: "Nếu thuốc này cứu được a gia ta, hãy chuẩn bị thêm thật nhiều đi".
Trương Trạo Ca trong lòng không vui, ngoài mặt thở dài: "Thật lòng không dám giấu giếm, thuốc này không phải do ta chế ra, ta cũng chỉ có duy nhất một bình này thôi".
Nàng không nói dối, lúc đó điểm danh phần thưởng chỉ có một lọ này, mà xung quanh không có người già và trung niên, nên chưa từng dùng đến. Bây giờ nàng đã tin rằng đồ của hệ thống nhất định sẽ hữu dụng vào lúc cần thiết, không ngờ lại dùng trên người Tào Vương.
Lý Tượng Cổ định nói thêm thì bị Tào Vương ngăn lại và mắng cho một trận. Trương Trạo Ca cứu ông, vậy mà con trai ông lại ép nàng đưa thêm thuốc, đó chẳng phải là vong ơn bội nghĩa sao?
Lý Tượng Cổ hậm hực im miệng.
Tào Vương nói với Trương Trạo Ca: "Bệnh này của ta y quan đều trị không xong, ngươi không phải thầy thuốc, sao ta có thể vì ngươi cứu ta một mạng mà đem mạng già này buộc chặt vào người ngươi được? Ngươi không cần lo lắng, ngươi đã cứu ta, chính là ân nhân của ta. Cho dù sau này ta có thác đi thì sự thật ngươi đã cứu ta cũng không thay đổi. Từ nay về sau, con cháu Lý Cao ta đều phải ghi nhớ ân tình của ngươi. Kẻ nào làm việc vong ơn bội nghĩa sẽ bị trục xuất khỏi Lý gia, không xứng là con cháu Lý thị!".
Tào Vương phi sai người chuẩn bị vàng bạc tiền tài để tạ ơn Trương Trạo Ca. Nhưng Trương Trạo Ca biết Tào Vương không tham tài, gia cảnh cũng chẳng dư dả gì nên đã từ chối.
Nàng giao số thuốc còn lại cho Tào Vương và dặn: "Thuốc này chỉ có tác dụng với bệnh nhân đặc thù, ta giữ cũng không dùng được, Sứ quân hãy thu lấy. Tuy nhiên, ngày thường ngài nên hạn chế uống rượu và trà, nghỉ ngơi sớm, tránh tức giận. Khi rảnh rỗi nên tập Ngũ Cầm Hí hoặc Bát Đoạn Cẩm, cũng nên bớt cưỡi ngựa hay vận động mạnh".
Tào Vương nghiêm túc lắng nghe, rồi bảo Lý Tượng Cổ ghi chép lại.
Tuy nhiên, người biết Ngũ Cầm Hí hiện không còn nhiều, còn Bát Đoạn Cẩm thì chưa ai từng nghe qua. Tào Vương phi thỉnh cầu Trương Trạo Ca dạy cho Tào Vương.
Trương Trạo Ca nghĩ nghĩ, học Bát Đoạn Cẩm cũng không mất bao lâu nên đã nhận lời. Tào Vương cao hứng, bèn ngỏ ý muốn nhận nàng làm nghĩa tử.
Trương Trạo Ca: "......"
Nàng đảo mắt một vòng rồi vội vàng quỳ xuống hành lễ, trước khi mọi người kịp phản ứng đã lanh lẹ gọi một tiếng: "Nghĩa phụ!".
Tuy nàng có cha ruột, nhưng cha nàng ở tận thế kỷ 21, chắc hẳn không ngại nàng có thêm nghĩa phụ đâu.
Hơn nữa, làm nghĩa tử của Tào Vương có rất nhiều lợi ích: Thứ nhất, nàng cứu mạng ông nhưng ông không có tạ lễ nào đáng giá, dù cho nàng không để ý, nhưng Tào Vương chưa chắc có thể thoải mái trong lòng. Việc nhận thân khiến ông không còn áy náy, việc tặng quà sau này giữa trưởng bối và vãn bối cũng tự nhiên hơn, hai bên trong lòng cũng không có gánh nặng gì nhiều.
Thứ hai, thời cổ đại các Tiết độ sứ muốn thu phục tướng lãnh bên dưới, tạo thành một khối sức mạnh, ngoại trừ kết thân, thì nhận thân là cách nhanh và tiện lợi nhất.
Thứ ba, ngay cả khi Tào Vương mất đi, với thân phận nghĩa tử, Trương Trạo Ca vẫn có thể kế thừa một phần nhân mạch và tài nguyên của ông. Tào Vương nhiều năm qua không gây thù chuốc oán, những kẻ hãm hại ông ngày xưa đều đã chết trước ông, nên dù ông có qua đời, người khác vẫn sẽ nể mặt ông mà đối xử tốt với nàng.
Tào Vương bảo Lý Tượng Cổ: "Trạo Ca lớn tuổi hơn ngươi, ngươi phải gọi là huynh trưởng".
Lý Tượng Cổ: "......"
Hắn cảm thấy ánh mắt của Trương Trạo Ca đầy vẻ trêu chọc, như những cái tát - bạch bạch - vô hình vỗ vào mặt mình. Hắn không tình nguyện mà gọi một tiếng huynh trưởng.
Trương Trạo Ca chưa có tên tự, Tào Vương với tư cách nghĩa phụ đã đặt cho nàng tên tự là "Hành Thuyền".
Hành Thuyền (đi thuyền) ứng với Trạo Ca ca (bài ca chèo thuyền).
Mọi người thấy sự đã trần ai lạc định, liền đồng loạt chúc mừng Tào Vương, cảm thấy hôm nay như "tam hỷ lâm môn": Một là Tào Vương đại thọ, hai là nhận được nghĩa tử, ba là phúc trạch sâu dày, thân thể khang kiện.
Vì Tào Vương cần nghỉ ngơi nên khách khứa đều được mời về, Trương Trạo Ca và Thôi Quân ở lại đến tối, trước khi đóng cửa phường mới rời đi.
Rời khỏi phủ Thứ sử, Thôi Quân lúc này mới mệt mỏi tựa vào lòng Trương Trạo Ca.
"Bị dọa rồi sao?" Trương Trạo Ca hỏi.
Thôi Quân oán trách màn nhìn nàng một cái, nói: "Dược này chỉ có một bình, sau này nếu nàng không lấy ra được dược mới, liệu người khác có oán hận nàng không?".
Trương Trạo Ca thở dài: "Nhưng nếu không lấy ra, Tào Vương chắc chắn sẽ chết".
Nàng sao không hiểu đạo lý "hoài bích có tội" (mang ngọc mắc tội)? Vì vậy ngay từ đầu nàng đã nhận ra vấn đề nhưng vẫn phải đấu tranh tư tưởng một hồi mới quyết định cứu người.
May mắn là nàng đã đánh cược đúng, Tào Vương là người biết lý lẽ và đã giải vây giúp nàng. Nàng thầm hy vọng sau này hệ thống sẽ thưởng thêm một hai bình thuốc như vậy nữa.
Thôi Quân không có khả năng tiên tri, còn Trương Trạo Ca cũng không rõ về các sự kiện lịch sử vụn vặt, cả hai đều không biết rằng: Tào Vương vốn dĩ sẽ vì bệnh cấp tính mà đột ngột qua đời, nhưng nhờ nàng ra tay, bánh xe lịch sử đã lặng lẽ rẽ sang một hướng khác.