Chương 105: Hành trình tới Tương Châu
Tháng Mười năm Trinh Nguyên thứ 4, Khả hãn Hồi Hột phái Tể tướng cùng muội muội là Công chúa Cốt Đốt Lục Bì Già đến Trường An nghênh thú Công chúa Hàm An. Tính từ khi Hoàng đế quyết định để Công chúa Hàm An đi hòa thân đến nay đã gần một năm, các hạng mục chuẩn bị cho việc xuất giá cũng đều đã chu toàn.
Trong một năm này, Công chúa Hàm An thường xuyên tìm đến Công chúa Ninh Quốc để tìm hiểu về phong thổ Hồi Hột, đồng thời chuẩn bị tâm lý vững vàng, không còn vẻ mờ mịt vô thố như lúc mới nghe tin mình phải đi hòa thân. Đêm trước ngày khởi hành, Công chúa Nghi Đô đã đến thăm và giúp nàng chải tóc vấn đầu.
Nghi Đô ghé tai nàng nói nhỏ: "Bát tỷ, Võ Nghĩa Thành Công Khả hãn đã ngoài 5-60 tuổi, chẳng còn sống được mấy năm. Nếu tỷ không muốn cùng lão già khú đế đó viên phòng thì hãy giả bệnh, muội đã an bài y quan giúp tỷ rồi".
Công chúa Hàm An đỏ hoe mắt, nắm tay Nghi Đô nói: "Thập muội muội, chỉ có muội là suy tính mọi bề cho ta".
Nghi Đô đáp: "Tỷ muội ta cùng nhau lớn lên từ nhỏ, muội không lo cho tỷ thì lo cho ai? Đợi khi thời cơ chín muồi, tỷ hãy noi gương cô tổ mẫu mà xin trở về Trường An".
Sau khi rời Trường An, Công chúa Hàm An bắt đầu giả bệnh, vì thế đoàn đưa tiễn di chuyển vô cùng chậm chạp. Đến tháng Bảy năm Trinh Nguyên thứ 5, nàng mới dưới sự hộ tống của Hôn lễ sứ mà tới được Hồi Hột.
Nhờ việc hòa thân, giao thương giữa Đại Đường và Hồi Hột càng thêm tấp nập. Sơn Nam Đông đạo Tiết độ sứ Tào Vương Lý Cao đã dùng trà diệp đổi lấy không ít chiến mã từ Hồi Hột. Các nha tướng và kỵ binh dưới trướng đều được cưỡi ngựa tốt, ngay cả Trương Trạo Ca cũng đổi được một con bảo mã, đội kỵ binh của nàng cũng phát triển lên tới một trăm người.
Thực tế, Trương Trạo Ca có được bảo mã là nhờ nàng đã dâng bản vẽ một loại nỏ lên cho Tào Vương. Tào Vương đại hỷ, lập tức đem bảo mã của mình thưởng cho nàng. Hiện nay, Đường quân sử dụng tổng cộng bảy loại nỏ, trong đó năm loại là giường nỏ hạng nặng. Nỏ đơn binh thì có Phách trương nỏ của bộ binh và Cung khảm sừng nỏ của kỵ binh.
Phách trương nỏ khi lên dây cần dùng chân đạp vào cánh nỏ, còn Cung khảm sừng nỏ tuy không cần đạp chân nhưng sức căng yếu, tầm bắn hiệu quả chỉ khoảng 200 mét, càng xa lực sát thương càng giảm.
Loại nỏ Trương Trạo Ca dâng lên là Thần Kính cung của thời Tống, tầm bắn xa tới 300 mét. Đáng nói là trong phạm vi 300 mét này, mũi tên b*n r* có thể xuyên thấu áo giáp. Không chỉ vậy, nỏ còn trang bị bàn đạp chân, chỉ cần một chân một tay là có thể lên dây, tăng hiệu suất tác chiến đáng kể. Tào Vương ra lệnh mô phỏng Thần Kính cung để chế tạo hàng loạt, trang bị cho một phần mười nha binh.
Ngoài ra còn có loại giường nỏ tầm bắn hơn một nghìn mét, Tào Vương cũng cho chế tạo vài chục chiếc, bố trí tại các châu thành thuộc Sơn Nam Đông đạo. Nỏ là vũ khí thủ thành sắc bén, Tào Vương làm vậy là để phòng ngừa Ngô Thành tấn công chiếm đất.
Khi giường nỏ chế tạo xong, Tào Vương đích thân lên tường thành Tương Châu chỉ huy diễn tập. Vì bản vẽ do Trương Trạo Ca cung cấp nên nàng bắt buộc phải có mặt, đồng nghĩa với việc phải xa nhà một thời gian. Thôi Quân đã quen với việc Trương Trạo Ca thường xuyên đi xa, vả lại cũng không có nguy hiểm gì, đi ngắm nhìn non sông gấm vóc vẫn tốt hơn là quanh quẩn trong nhà cả ngày.
Lần này, Thôi Quân nảy ra ý định cùng Trương Trạo Ca tới Tương Châu.
Mọi việc ở biệt thự Chiêu Bình đã vào quỹ đạo, dù nàng không có mặt thì các quản sự vẫn có thể xử lý ổn thỏa. Sao nàng không tranh thủ lúc còn trẻ mà đi đây đi đó, mở mang kiến thức? Trương Trạo Ca vốn không phải hạng người thích giam lỏng Thôi Quân ở nhà, hơn nữa có nàng bên cạnh, sự an toàn của Thôi Quân cũng được đảm bảo.
Sau khi "vợ chồng son" quyết định, Trương Trạo Ca giúp Thôi Quân thu xếp hành trang, còn Thôi Quân dặn dò Lý Thải Thúy, Tịch Lam và Thanh Khê trông nom nhà cửa.
Thôi Quân cứ ngỡ chuyến đi xa này phải mang theo nhiều đồ đạc, nhưng hóa ra chỉ có một chiếc túi nhỏ đựng vài bộ y phục, ngoài ra chẳng còn gì khác.
"Trạo Ca ca chắc chắn thế này là đủ chứ?" Thôi Quân xác nhận lại lần nữa.
"Đủ rồi, những thứ khác ta mang theo rồi!" Trương Trạo Ca đáp. Thôi Quân nghĩ đến kinh nghiệm sinh tồn dã ngoại phong phú của Trương Trạo Ca nên cuối cùng cũng lựa chọn tin tưởng.
Đoàn người gồm Trương Trạo Ca cùng hai trấn binh, Thôi Quân chỉ mang theo Triều Yên. Họ đi xe nhẹ, hành trang giản đơn, ban ngày lên đường, ban đêm nghỉ tại trạm dịch. Thôi Quân phát hiện Trương Trạo Ca nhìn như không mang gì, nhưng lương khô và nước uống chưa bao giờ thiếu. Có khi là bổ sung trên đường, nhưng có những lúc đi trong rừng núi cả ngày không bóng người, Trương Trạo Ca vẫn lấy ra được nước và đồ ăn như thường.
Các trấn binh thì gánh vác không ít đồ, có cả chảo sắt. Khi nào không muốn ăn bánh nướng khô khốc, họ lại nhóm lửa nấu nướng tại chỗ. Nguyên liệu là hành dại, rau rừng, nấm trên núi, măng trong rừng trúc hoặc cá dưới sông. Nếu đi qua thôn trang, họ còn mua gà về đánh chén.
Họ thong dong như đang đi du ngoạn hơn là đi công vụ. Tới Tương Châu sau mười ngày đường, Thôi Quân bàng hoàng nhận ra mình béo lên thấy rõ bằng mắt thường! Điều này thật phi lý, nàng rõ ràng ngày nào cũng cưỡi ngựa vất vả, sao lại có thể tăng cân được?!
Trương Trạo Ca giải thích: "Đại để là vì nàng vận động nhiều nên tiêu hao năng lượng lớn, dẫn đến ăn ngon miệng hơn. Nàng ăn vào nhiều hơn lượng vận động tiêu hao, nên mới tăng cân".
Thôi Quân chỉ biết cạn lời.
Trương Trạo Ca lại nói: "Nhưng theo ta thấy, nàng cũng cao lên đấy chứ. Cao lên rồi mà không tăng cân, thì sẽ gầy thành hình dạng gì?"
Hồi mới gặp, Thôi Quân chỉ cao khoảng 1.64m, sau vài năm giờ đã gần 1.68m rồi.
Triều Yên cũng bồi thêm: "Nương tử, ta thấy nương tử có da có thịt trông càng đẹp hơn".
Người thời Đường lấy đầy đặn làm chuẩn mực của cái đẹp, Triều Yên đương nhiên muốn chủ tử của mình trông có sức sống hơn. Thôi Quân nghe vậy cũng dần chấp nhận sự thật mình lên cân.
Vào thành, Trương Trạo Ca đưa Thôi Quân tới một ngôi nhà hai tiến. Nơi này có người hầu, hơn nữa họ đều biết Trương Trạo Ca. Nếu không vì trước cửa treo biển Vương phủ, Thôi Quân đã tưởng đây là tư dinh của Trương Trạo Ca.
"Đây là phủ trạch của Vương gia, cho ta mượn ở tạm" Trương Trạo Ca giải thích.
Thôi Quân hỏi: "Vương gia mà nàng nói có phải là Vương gia mà ta biết không?".
Trương Trạo Ca gật đầu: "Chính là Vương gia đó".
Thôi Quân cảm thán: "Ta không ngờ quan hệ giữa Đại Lang và Vương gia lại mật thiết đến vậy".
Trương Trạo Ca đáp: "Thịnh tình khó khước từ mà".
Nàng đến Tương Châu nhiều lần, khó tránh khỏi gặp gỡ Vương Hạ Sính. Sau khi cha của Vương Hạ Sính biết thân phận của nàng, ông lập tức dành riêng ngôi nhà để trống này cho nàng. Ban đầu ông định tặng hẳn nhưng nàng kiên quyết từ chối, nên ông mới đổi thành cho mượn, nói rằng bất cứ khi nào nàng tới cũng có thể vào ở. Vì vậy, trên danh nghĩa vẫn thuộc về Vương gia, nhưng chỉ khi Trương Trạo Ca tới cửa mới mở, chẳng khác nào nhà riêng của nàng.
Thôi Quân trầm ngâm: "Vậy ta phải đến Vương gia bái phỏng một chuyến cho đúng lễ nghĩa".
Thế là khi Trương Trạo Ca đi gặp Tào Vương, Thôi Quân bảo Triều Yên chuẩn bị lễ vật sang Vương gia. Nghe nói Vương lão gia thích rượu, vừa hay trước khi đi, Trương Trạo Ca có để lại mấy vò rượu cho nàng. Thôi Quân tuy không rõ nàng mang rượu theo từ lúc nào, nhưng vẫn quyết định lo việc trước, chuyện "tra hỏi" nàng cứ để sau.
"Đến vội vàng không kịp chuẩn bị hậu lễ, chỉ có mấy vò rượu này kính biếu, mong Vương bá phụ đừng chê cười. Đây là Lão Quân Đường tửu do Đại Lang nhà ta tự ủ, nếu bá phụ không chê thì xin hãy nếm thử".
Vương lão gia vừa nghe đến "Lão Quân Đường tửu" thì mắt sáng rực: "Thôi chất nữ nói đùa rồi, loại rượu này đúng là thiên kim khó cầu!".
Vương Hạ Sính từng mang về một ít, ông uống xong thì nhớ mãi không quên, chẳng ngờ đó lại là rượu của Trương Trạo Ca nhưỡng! Vương lão gia từng tiếc hùi hụi vì con trai không cưới được Thôi Quân, giờ nghĩ lại, nếu ông là Thôi Quân, ông cũng sẽ chọn Trương Trạo Ca. Bởi lẽ trong thời loạn thế này, một người chồng võ tướng mang lại cảm giác an toàn mà các văn thần không thể có được.
Vương lão gia gọi vợ và con dâu ra tiếp Thôi Quân. ——Đúng vậy, Vương Hạ Sính đã cưới vợ, dù vậy hắn vẫn luôn mơ mộng có ngày Thôi Quân sẽ đá văng Trương Trạo Ca.
Hành vi dở hơi này đương nhiên bị vợ hắn chỉnh đốn không nương tay.
Vợ của Vương Hạ Sính là muội muội một người bạn học cùng tộc học Thôi thị, xuất thân từ Hà Đông Bùi thị nhị phòng. Tuy nhiên, nhánh này đã sa sút từ thời Trung Tông, thay vào đó là sự trỗi dậy của tứ phòng và ngũ phòng.
Người nhà họ Bùi vốn có tính tình bưu hãn, có lẽ di truyền từ một vị tổ tiên. Vị tổ tiên đó là Bùi Đạo, Tể tướng thời Trung Tông. Khi ấy Trung Tông sợ Vi hoàng hậu, mà Bùi Đạo cũng nổi tiếng sợ vợ.
Bùi thị là hậu duệ của Bùi Đạo, nhưng nàng không thừa hưởng tính sợ vợ của ông mà lại kế thừa sự bưu hãn của bà Thái tổ mẫu. Vương lão gia hỏi cưới nàng cho con trai, một là để thỏa mãn h*m m**n danh môn của Vương Hạ Sính, hai là hy vọng Bùi thị có thể kìm hãm Vương Hạ Sính, đừng để hắn sinh thời đem gia sản phá lụi bại hết.
Trong mấy ngày ở Tương Châu, Bùi thị thường xuyên tới tìm Thôi Quân. Nhờ đó, Thôi Quân biết thêm nhiều chuyện về Vi gia, cũng biết Bùi thị và mẹ chồng là Vi thị giống như có chút bất hòa.
Vi thị hay đem tiền bạc giúp đỡ đệ đệ và đứa cháu Vi Triệu, khiến Bùi thị rất chướng mắt. Nàng cho rằng người duy nhất đáng khen ở Vi gia là Vi Phục Già. Vi Phục Già sở hữu một đồi trà ở Cốc Thành, nàng đã cải tiến quy trình chế biến, thêm công đoạn xào thanh giúp trà thơm hơn, khiến các thương nhân khác đều bắt chước theo. Vì cách pha trà trở nên đơn giản, không còn bị giới hạn trong việc làm thuốc, nhiều quán trọ cũng tung ra loại trà một văn tiền một bát cho dân dã. Nhu cầu về trà tăng vọt, Vi Phục Già kiếm bộn tiền, đồng thời thúc đẩy ngành trà ở Tương Châu phát triển.
Chuyện này Thôi Quân cũng đã nghe qua, vì kỹ thuật xào thanh đó thực chất Vi Phục Già học được từ Trương Trạo Ca. Sau khi rời Nhữ Châu về quản lý đồi trà, Vi Phục Già vẫn sai người gửi trà tới, một là để hỏi xem Trương Trạo Ca có cải tiến gì mới không, hai là để duy trì quan hệ tình cảm. Khi Bùi thị lại đến mời, Thôi Quân bảo Triều Yên lấy cớ muốn ở bên Trương Trạo Ca để khéo léo từ chối. Việc muốn ở bên nàng là thật, mà không muốn dây dưa quá sâu với Bùi thị cũng là thật.
Trương Trạo Ca hỏi: "Bùi thị khó đối phó đến vậy sao, khiến nàng cũng thấy đau đầu?".
Thôi Quân đáp: "Tính cách của nàng ấy khó nói lắm, không thể thâm giao được".
Dù quan hệ chưa thân thiết nhưng Bùi thị đã nói ra quá nhiều chuyện riêng tư không nên tiết lộ, phạm vào điều tối kỵ "giao thiển ngôn thâm". Hơn nữa, hôm nay nàng ấy có thể nói xấu mẹ chồng với Thôi Quân, thì ngày mai cũng có thể nói xấu Thôi Quân với người khác. Nàng không muốn mình trở thành đề tài cho thiên hạ bàn tán.
"Vậy thì cứ từ chối nàng ta đi. Ngày mai ta đưa nàng đi gặp Tào Vương".
"Trước đó, nàng hãy nói thật cho ta biết, mấy vò rượu đó nàng mang theo khi nào?". Thôi Quân cuối cùng cũng chớp thời cơ để tra hỏi Trương Trạo Ca.
Trương Trạo Ca cười: "Cái đó không phải ta mang theo, mà là do nàng mang tới đấy chứ".
Thôi Quân:"?"
"Cẩn thận tai vách mạch rừng, chúng ta đổi nơi khác nói chuyện".
Trương Trạo Ca đưa nàng vào phòng, đóng cửa lại rồi hỏi: "Chiếc nhẫn đó, nàng vẫn luôn đeo chứ?"
Thôi Quân giơ tay trái, khoe chiếc nhẫn trên ngón áp út.
Trương Trạo Ca nói: "Chiếc nhẫn này thực ra ẩn chứa một không gian khác, nàng thử tập trung ý nghĩ vào nó xem"
Thôi Quân làm theo lời nàng.
Cùng lúc đó, Trương Trạo Ca âm thầm mở ra giới tử không gian. Ngay lập tức, trước mắt Thôi Quân hiện ra một khoảng không gian rộng chừng một trượng (3m vuông), bên trong chứa đầy đồ đạc: giáp trụ, vũ khí, chảo sắt, thuốc men, lung tung rối loạn đồ vật của Trương Trạo Ca, còn cả mấy vò rượu trong góc....
Thôi Quân hoảng hốt, còn đang định nói gì đó thì mọi thứ biến mất, Trương Trạo Ca đã đứng trước mặt nàng, tay cầm một thanh Hoành đao vừa rồi còn nằm trong không gian kia.
"Đây là loại thần thông gì vậy?!". Chuyện này hoàn toàn vượt ra ngoài nhận thức của Thôi Quân.
Trương Trạo Ca im lặng để nàng từ từ tiêu hóa. Thôi Quân hiếu kỳ nghiên cứu, thử mở ra đóng vào, lấy đồ ra rồi lại cất vào mười mấy lần mới thành thục cách sử dụng giới tử không gian. Nàng vốn biết Trương Trạo Ca có bí mật, nhưng không ngờ nó lại thần kỳ đến mức này!
Trương Trạo Ca nói: "Trước đây nàng chẳng phải tò mò vì sao ta ở trong quân doanh bấy lâu mà không ai phát hiện thân phận đó sao? Chính là nhờ những thần thông này che đậy đấy".
Thôi Quân: "......"
Nàng yên lặng nhìn Trương Trạo Ca như thể lần đầu được diện kiến. Một lúc sau, Thôi Quân rón rén chạm vào tay Trương Trạo Ca cảm nhận: "Vẫn có nhiệt độ, là người sống".
Trương Trạo Ca dở khóc dở cười: "Ta đương nhiên là người rồi, chẳng qua có chút kỳ ngộ nên mới có được thần thông này thôi".
"Suỵt..." Thôi Quân vội che miệng nàng lại, "Cẩn thận tai vách mạch rừng!"
Nàng dặn Trương Trạo Ca tuyệt đối không được lộ mấy việc thần thông này ra trước mặt người khác, vì lòng người tham lam khó đoán, có thể sẽ mưu hại nàng.
Trương Trạo Ca cảm thấy ấm lòng: "Yên tâm đi, thần thông này đã thuộc về ta thì không ai cướp được. Nhưng nàng nói đúng, cẩn thận vẫn hơn. Ta có võ công phòng thân nên không đáng ngại, người cần lo lắng là nàng".
Nàng giải thích đặc tính của chiếc nhẫn cho Thôi Quân và nói tiếp: "Thực ra ta đã muốn nói với nàng từ lâu nhưng chưa có dịp. Ta biết nàng có nghi hoặc nhưng vì yêu nên vẫn vô điều kiện tin tưởng ta. Giờ ta nói ra bí mật này là mong nàng sớm nắm vững nó, để lỡ sau này ta không ở bên cạnh, nàng vẫn có thể vận dụng nó tự bảo vệ mình".
Thôi Quân nhận ra điều gì đó, mím môi tỏ vẻ không vui.
Dù biết nàng sẽ buồn, Trương Trạo Ca vẫn quyết định nói thẳng: "Ngô Thành ở Hoài Tây đãngur đông nhiều năm, sớm muộn gì hắn cũng dấy binh, và ta cũng sớm muộn phải ra trận. Vì vậy ta cần chuẩn bị tâm lý, và nàng cũng vậy. Nhưng nàng yên tâm, có thần thông này, ta sẽ không sao đâu. Khi ta không có bên cạnh, nếu nàng nhớ ta, cứ viết thư rồi ném vào giới tử không gian, dù cách xa vạn dặm ta cũng sẽ đọc được".
Sau một hồi lâu, Thôi Quân mới thở ra một hơi nghẹn trong lòng, nàng ôm chặt lấy Trương Trạo Ca, khẽ đáp: "Ta biết rồi".