Chương 104: Đối giới [Chính văn hoàn]
Trương Trạo Ca sau khi băng bó kỹ vết thương liền vỗ vỗ giường, ý bảo Thôi Quân lên giường nằm cùng nàng một lát. Thôi Quân không nghe nàng, lại lấy tới một chiếc khăn khô, tiếp tục lau tóc cho nàng. Trương Trạo Ca thấy thế, bèn quay lưng về phía Thôi Quân mà ngồi xếp bằng, thuận tiện cho Thôi Quân thao tác.
Thôi Quân lo lắng nói: "Mấy ngày nay nàng vừa vặn tới kỳ nguyệt sự nhỉ? Lại còn gặp mưa, ngâm nước, liệu có để lại di chứng gì không?".
"Ta không xuống nước, vả lại nguyệt sự đai (băng vệ sinh) của ta là loại đặc chế, có thể chống nước, Thất Nương đã quên rồi sao?".
Sau khi tích trữ đủ nhiều nguyệt sự đai, Trương Trạo Ca cũng chia một ít cho Thôi Quân. Bởi vì nguyệt sự đai hai người dùng giống nhau, Trương Trạo Ca quang minh chính đại cất trong tủ quần áo, Triều Yên cũng không phát hiện ra điều gì bất thường, chỉ tưởng rằng Thôi Quân mượn dùng tủ quần áo của Trương Trạo Ca mà thôi.
Thôi Quân nói: "Thế cũng không thể thiếu cảnh giác".
"Ta còn có áo mưa nữa mà!".
Trương Trạo Ca quyết định chuyển dời sự chú ý của Thôi Quân, kể về chuyện lúc cứu tế: "Thất Nương, ta nói cho nàng hay, đỉa ở ngoài ruộng nhiều vô kể. Lúc ấy có tên trấn binh không buộc chặt ống quần, chờ hắn bận rộn xong xuôi ra bên cạnh nghỉ ngơi, cảm thấy chân hơi tê, lại có chút ngứa, thế là hắn cách lớp quần mà gãi gãi. Gãi trúng thứ gì đó mềm mềm, lại còn biết cử động, hắn vén ống quần lên nhìn, cả một chân đầy đỉa...".
Đột nhiên, Trương Trạo Ca cảm thấy da đầu tê rần. Nàng quay đầu lại, phát hiện tay Thôi Quân đang nắm chặt tóc nàng. Cảm nhận được ánh mắt của nàng, Thôi Quân như sực tỉnh, vội vàng buông tóc nàng ra.
"Dọa đến nàng rồi sao?" Trương Trạo Ca suy tư hỏi.
"Không có!".
Thôi Quân tức giận lườm nàng một cái, lại lớn tiếng nói: "Không cho nói nữa!".
Trương Trạo Ca: "...".
Nàng làm động tác như kéo khóa miệng lại. Qua một lát, Thôi Quân kìm lòng không đặng, tò mò hỏi: "Thế sau đó thì sao?".
Trương Trạo Ca chỉ chỉ cái miệng đang ngậm chặt của mình. Thôi Quân bực mình giúp nàng "kéo ra".
Trương Trạo Ca khóe miệng ngậm cười: "Sau đó... đỉa bám rất chặt, dùng tay rứt không ra, bèn rắc muối lên. Đỉa sợ muối, có thể dùng cách này để đuổi chúng đi".
Thôi Quân lén lút thở phào nhẹ nhõm. May mà mấy ngày trước khi nàng ra ruộng không có gặp phải đỉa.
"Còn nữa nha, một tên trấn binh thấy trong nước có con gì đang bơi, hắn tưởng là lươn nên đưa tay ra bắt, kết quả nàng đoán xem là cái gì?".
Thôi Quân hết sức chăm chú: "Cái gì?".
"Kết quả... là một con rắn!".
Trương Trạo Ca đưa tay ra sờ tay Thôi Quân.
Thôi Quân sợ tới mức kêu lên một tiếng: "A ——".
Mu bàn tay Trương Trạo Ca ăn trọn một cái tát của Thôi Quân.
"Nàng thật đáng đánh".
Trương Trạo Ca: "...".
Nàng rụt tay về, trước ánh mắt phẫn nộ của Thôi Quân, tiếp tục nói: "Nhưng thật ra, lươn ở trong sông quả thực rất nhiều, thế nên ta đã cho người bắt hết lại để thêm bữa cho bọn họ. Nàng có muốn ăn không? Ta làm cho nàng món lươn rán".
Thôi Quân mặt vô biểu tình nói: "Trong vòng một năm tới, ta không muốn nghe thấy bất kỳ món ăn nào liên quan đến lươn nữa".
Trương Trạo Ca cười gượng im miệng, trong lòng lại thở phào, Thôi Quân rốt cuộc cũng không nhìn chằm chằm vào vết thương của nàng nữa.
Nửa đêm, cổ họng Trương Trạo Ca khô khốc như bốc khói, nàng l**m l**m môi, cảm giác ngoài khô cổ còn có chút váng đầu. Rõ ràng mới chỉ đầu thu mà đã cảm thấy khí lạnh thấu xương. Nàng lén lút bò dậy, lấy nhiệt kế ra kiểm tra, 37.8°C. Tuy chỉ là sốt nhẹ nhưng đã được coi là không ổn. Từ khi xuyên không tới nay nàng rất ít khi phát sốt, lần này coi như đã ngã bệnh. Sợ lây cho Thôi Quân, Trương Trạo Ca không dám nằm lại, ôm chăn mỏng ra nằm ở sập gỗ phía ngoài.
Nàng nhìn thời gian, đã qua 0 giờ, thuộc về ngày hôm sau, liền thuận tay điểm danh cho ngày hôm nay.
[Ngài đã liên tục điểm danh 888 ngày, nhận được Nhẫn đôi tình nhân * 1].
Trương Trạo Ca đã lâu không mở ra được phần thưởng mới, lập tức tinh thần tỉnh táo, tò mò nghiên cứu về chiếc "Nhẫn đôi tình nhân" này. Cặp nhẫn này có tổng cộng hai chiếc, có thể lồng lại thành một. Kiểu dáng vô cùng bình thường, không có trang trí hoa hòe lòe loẹt, nhìn qua như một đôi nhẫn bạch kim bình thường. Nhưng chúng cũng giống như chiếc nhẫn Trương Trạo Ca nhận được trước đó, bên trong có một không gian giới tử rộng khoảng 9 mét khối.
Điểm khác biệt của nó là không gian giới tử được dùng chung. Hai người khác nhau lần lượt đeo nhẫn chủ và nhẫn phó, người mang nhẫn chủ bỏ đồ vào không gian, người mang nhẫn phó có thể từ đó lấy đồ ra. Tuy nhiên, đã phân chia nhẫn chủ và nhẫn phó thì quyền chủ động vẫn nằm ở nhẫn chủ. Chỉ khi người sở hữu nhẫn chủ đồng ý, nhẫn phó mới có thể sử dụng. Cách thức ràng buộc cụ thể là nhập tên của người cần ràng buộc lên đó.
Trương Trạo Ca: Thẻ... thẻ người thân sao?
Dù thế nào đi nữa, Trương Trạo Ca cũng coi như toại nguyện. Nàng luôn muốn Thôi Quân có được một chiếc nhẫn giới tử không gian, để sau này lỡ nàng không ở bên cạnh, Thôi Quân cũng có thêm một phương án giữ mạng. Đáng tiếc những chiếc nhẫn điểm danh được trước đó đều giới hạn chỉ mình nàng sử dụng, nếu không nàng đã sớm đeo cho Thôi Quân rồi.
"Trạo Ca ca?".
Bên cạnh không còn chút hơi ấm nào, dù đang trong cơn mơ màng, Thôi Quân vẫn cảm thấy khác lạ. Nàng vừa s* s**ng trên giường vừa nhìn quanh quất, cố gắng nhìn rõ sự tình trong bóng tối.
Trương Trạo Ca nói: "Ta ngủ ở phía ngoài".
Thôi Quân tỉnh hẳn, hỏi: "Sao nàng lại đột nhiên ra ngoài ngủ?".
Trương Trạo Ca im lặng nửa giây rồi nói: "Nóng quá".
"Trở lại ngủ đi". Ngữ khí Thôi Quân có chút cứng rắn.
Trương Trạo Ca biết nàng đã phát giác ra điều gì, bất đắc dĩ thở dài: "Ta bị nhiễm lạnh, bị phong hàn rồi, không nên ngủ cùng nàng kẻo lây cho nàng".
Thôi Quân s* s**ng xuống giường, suýt nữa bị màn lụa làm vướng ngã. Trương Trạo Ca nghe tiếng giường kêu kẽo kẹt liền biết nàng đã xuống giường, vội vàng thắp đèn để tránh cho nàng va phải bàn ghế, bình phong.
Thôi Quân ôm chăn ra ngoài, đẩy đẩy Trương Trạo Ca vào bên trong một chút, rồi tự mình nằm sát cạnh nàng. Chiếc sập không lớn bằng giường, để tránh Thôi Quân bị rơi xuống, Trương Trạo Ca buộc phải nằm nghiêng, Thôi Quân thuận thế rúc vào lòng nàng.
"Nàng ——" Trương Trạo Ca cuối cùng cũng không nói gì, chỉ bảo nàng đưa tay ra.
"Làm gì thế?" Thôi Quân đưa tay. Trương Trạo Ca lồng chiếc nhẫn phó vào ngón áp út của Thôi Quân, kích cỡ vừa vặn một cách kỳ lạ!
Cảm giác lành lạnh, chiếc nhẫn dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, ánh mắt Thôi Quân lập tức bị thu hút: "Đây là cái gì?"
"Nhẫn".
Thôi Quân suy tư: "Giống với những cái của nàng sao?".
Trương Trạo Ca bình thường chỉ đeo hai chiếc ở tay trái, số còn lại dùng dây tơ hồng xâu lại đeo trên cổ. Thôi Quân chỉ coi chúng là đồ trang sức nên chưa từng hỏi nhiều. Nay Trương Trạo Ca tháo hai chiếc ở tay trái xuống, chỉ để lại nhẫn chủ ở ngón áp út.
Nàng nói: "Không giống với những cái trước đây... Cái này của nàng và cái này của ta là một đôi. Nhẫn trong tình cảm có ý nghĩa tốt đẹp, đại diện cho việc chúng ta là hợp pháp, là thê thê danh chính ngôn thuận, hơn nữa còn là nhất sinh nhất thế nhất song nhân (một đời một kiếp một đôi người)".
Trong lòng Thôi Quân ấm áp, như có một dòng nước ấm chảy qua. Nàng ngọt ngào mân mê chiếc nhẫn, phát hiện mặt trong dường như có khắc chữ, nhưng vì trời tối nên nàng định để sáng mai mới xem kỹ.
Khóe miệng Thôi Quân cong lên không hạ xuống được: "Nàng chế tác từ lúc nào, sao ban ngày không lấy ra?".
Trương Trạo Ca cười xòa: "Muốn tạo bất ngờ cho nàng".
Thôi Quân tự hiểu rằng ban ngày Trương Trạo Ca không lấy ra là vì nàng đang không vui, sau đó buổi tối vì muốn thu hút sự chú ý của nàng nên mới cố ý chạy từ giường ra đây.
Bỗng nhiên, Trương Trạo Ca lại nói: "Thất Nương, bất ngờ cũng đã có rồi, nàng về giường ngủ được không?".
Thôi Quân: "......"
Nàng ôm chặt lấy Trương Trạo Ca: "Nàng đừng hòng nghĩ tới chuyện đó".
Trương Trạo Ca chỉ đành đợi Thôi Quân ngủ say mới lén lút đeo khẩu trang cho mình.
Đến nửa đêm, nhiệt độ cơ thể Trương Trạo Ca tăng lên, Thôi Quân ôm nàng mà như ôm một cái lò sưởi nhỏ. Nhớ lại cách Trương Trạo Ca xử lý khi Lý Ân Nhi bị phong hàn trước đây, Thôi Quân khoác áo thức dậy, trước tiên dùng khăn ướt hạ nhiệt cho Trương Trạo Ca, sau đó tìm một chiếc lò nhỏ để đun nước nóng.
"Đừng bận rộn nữa, ta ngủ một giấc là khỏe thôi" Trương Trạo Ca nói.
Thôi Quân đáp: "Nước lạnh rồi, dù sao cũng phải làm ấm nước lên chút".
Triều Yên đã ra ở ngoại viện, lúc này không có người giúp đỡ, Thôi Quân chỉ có thể tự mình xoay xở. Cũng may nàng tiểu thư vốn không chạm tay vào việc bếp núc, nhưng nay cũng đã biết nhóm lửa.
Trương Trạo Ca không phải là sốt mê man, vẫn còn sức để xuống giường. Nàng định giúp một tay nhưng Thôi Quân không cho, nàng đành ngồi ở ngưỡng cửa nói: "Vậy ta ở đây bầu bạn với nàng".
Thôi Quân khựng lại một chút, rốt cuộc cũng không đuổi nàng vào trong.
Sân vườn rộng lớn, đêm tối mây đen bao phủ không một chút ánh trăng, trong góc còn phát ra tiếng côn trùng kêu râm ran, một mình ở lâu quả thực dễ khiến lòng người bất an.
Ấm nước reo lên, hơi nóng bốc nghi ngút, Trương Trạo Ca uống một bát lớn rồi mới cùng Thôi Quân về ngủ tiếp.
Chỉ uống nước nóng thì không thể khỏi cảm mạo ngay được, thế nên sau khi trời sáng, các triệu chứng rõ rệt hơn. Nhưng thể chất Trương Trạo Ca rất tốt, nhiệt độ cao nhất chỉ tới 38.5°C, đến ngày thứ ba đã giảm xuống dưới 37°C. Tuy vẫn còn vài triệu chứng nhẹ nhưng không còn là vấn đề lớn. Những vết thương trên tay chân nàng cũng đã đóng vảy, tuy rất ngứa nhưng nàng vẫn chịu đựng được.
Cho đến khi hoàn toàn bình phục, xác nhận không lây cảm mạo cho Thôi Quân, nàng mới trở về doanh trại để xử lý quân vụ.
Tin tức từ châu phủ truyền đến cho biết, trận lụt lần này gây họa cho các vùng Hà Nam, Hà Bắc, Giang Hoài và Sơn Nam đạo, tổng cộng hơn 40 châu phủ, số dân chúng bị chết đuối lên tới hơn hai vạn người. Chưa nói đâu xa, ngay tại huyện Lỗ Sơn lần này cũng có mấy hộ trình báo có người mất tích hoặc tử vong. Tình trạng nhà cửa và ruộng đồng bị hư hại còn nghiêm trọng hơn.
Hương Chiêu Bình nhờ có Trương Trạo Ca tổ chức trấn binh cứu tế nên tình hình nhẹ hơn, không có ai tử vong hay mất tích. Nhưng Trương Trạo Ca và Thôi Quân không hề lơ là, bởi thiên tai chỉ là bắt đầu, giải quyết hậu quả sau đó mới là nan đề. Năm nay lương thực giảm sản lượng do thủy tai, năm sau giá lương chắc chắn sẽ tăng cao.
Thôi Quân đã tranh thủ lúc giá chưa tăng mạnh để tích trữ một ít lương thực, đồng thời tổ chức dân làng mỗi nhà đóng góp một ít vào kho xã thương để phòng năm mất mùa.
Tiếp đó, thủy tai chưa qua hẳn, trời vẫn thỉnh thoảng đổ mưa, ruộng đồng ngập nước ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc gieo trồng lúa mì, cần tổ chức nhân lực đi tiêu úng.
Cuối cùng là vấn đề liên quan trực tiếp đến Trương Trạo Ca và trấn binh — lương thực giảm sản lượng, vật giá leo thang, tất yếu sẽ khiến dân chúng Quan Trung đi tị nạn, vấn đề trị an sẽ ngày càng nghiêm trọng, cần tổ chức trấn binh tăng cường tuần tra.
"Còn một việc nữa..." Trương Trạo Ca triệu tập Trịnh Hòa Nghĩa cùng các trấn tướng, trấn quan họp bàn, nàng nhắc tới: "Để phòng ngừa lương thực thiếu hụt sắp tới, ta sẽ giảm bớt việc nấu rượu. Cân nhắc đến việc nấu rượu giảm sẽ ảnh hưởng đến quân cung, nên năm nay cần xây dựng thêm quân thương, tích trữ thêm lương thảo để đối phó với nạn đói có thể xảy ra vào năm sau".
Nghe Trương Trạo Ca nói sẽ giảm việc nấu rượu, các trấn quan đều lo lắng: "Nhưng năm nay không có tiền dư để tích trữ lương thảo, vẫn phải nghĩ cách tăng cường nguồn thu cho quân đội mới được".
"Việc này dễ thôi, không bán được rượu thì bán thứ khác, tăng quân nhu không chỉ có mỗi con đường bán rượu".
Trương Trạo Ca quyết định học theo cách làm trong ngục giam, cho trấn binh tranh thủ thời gian ngoài lúc huấn luyện và tuần tra để làm chiếu cỏ, đồ tre trúc. Nàng còn lập một khu đất trống trong doanh trại để nuôi heo, cho trấn binh học cách thiến heo để heo nhanh béo và không bị hôi, sau đó cho rèn mấy chiếc chảo gang lớn để cung cấp mỹ thực thịt kho tàu tại khách đ**m Lỗ Dương.
Đến tháng Chín, những cơn mưa thu bắt đầu rơi, mọi người cảm nhận rõ cái lạnh tràn về. Cây phong trên núi Phục Ngưu đã nhuộm đỏ, lá bạch quả bắt đầu chuyển vàng, chúng lấp ló giữa những tán cây, tuy bắt đầu khô héo nhưng vẫn còn xanh, nhìn từ xa thấy tầng tầng lớp lớp màu sắc, đẹp không sao tả xiết.
Thôi Quân ngồi dưới hiên, vừa nấu rượu "Nương tử say" vừa ngắm nhìn cảnh thu núi Phục Ngưu.
Nàng bỗng nói: "Đã hai năm rồi".
Trương Trạo Ca vừa bước tới, chân khựng lại: "Cái gì cơ?".
Thôi Quân quay đầu lại, mỉm cười với nàng: "Chúng ta quen biết nhau đã được hai năm rồi".
Khi mới gặp ở Cổ Quạ lộ, Thôi Quân không ngờ rằng hai người lại có mối duyên nợ sâu đậm đến thế. Ký ức của Trương Trạo Ca cũng bị khơi lại, nàng cười nói: "Lúc mới gặp, nàng đối với ta chẳng chút nể nang, uổng cho ta thấy mặt nàng dính máu còn đưa khăn tay cho nàng lau mặt".
Thôi Quân nói: "Nàng hành sự quái đản, ta sợ nàng không được sao?".
"Nói vậy thì ra là lỗi của ta rồi" Trương Trạo Ca hỏi, "Vậy chiếc khăn tay đó đâu?".
Thôi Quân lý nhí lẩm bẩm: "Lúc đó tưởng nàng là nam nhân, nên đốt rồi".
Trương Trạo Ca không giận mà còn cười lớn: "Đốt hay lắm".
Thôi Quân hỏi: "Vậy lúc mới gặp ta, nàng nghĩ về ta như thế nào?".
Trương Trạo Ca có chút bồn chồn: "Nói thật lòng sao?".
"Nói thật lòng".
"Khụ khụ, cảm thấy là một thiếu nữ khá xinh đẹp, lại có can đảm, tiếc là nói năng văn vẻ quá, nhìn qua là thấy lắm quy củ rồi".
Thôi Quân: "......"
Nàng quay đầu lại uống rượu.
Trương Trạo Ca quan sát sắc mặt nàng, lo lắng hỏi: "Giận rồi sao?".
"Ta giận cái gì chứ? Một người nhiều quy tắc như ta, sao có thể dễ dàng chấp nhặt với nàng?". Thôi Quân nói.
Trương Trạo Ca thầm nghĩ, đây chẳng phải là đang giận rồi sao!
"Chẳng lẽ nàng hy vọng ta vừa gặp đã chung tình với nàng sao? Nhất kiến chung tình bản chất là thấy sắc nảy lòng tham, ta đâu phải hạng người tùy tiện như thế".
Thôi Quân hừ cười: "Lúc mới gặp nàng, ta liền thấy vị tiểu tướng này môi hồng răng trắng, mặt mũi như phụ nhân, nhưng dáng vẻ lưu manh, đúng chất binh phỉ. Sau này mới thấy quả nhiên là kẻ không biết trời cao đất dày là gì".
Trương Trạo Ca: "......"
Nàng ngượng ngùng nói: "Được rồi, chúng ta đừng làm tổn thương nhau nữa".
Thôi Quân bật cười khúc khích, thần sắc bỗng nghiêm túc hơn nhiều: "Nhưng ta thường nghĩ, thật may mắn người gặp được lúc đó là nàng".
Nếu lúc ấy không có trấn binh tới cứu, Thôi Quân trốn trái phải cũng chỉ có một con đường chết. Dẫu có trấn binh cứu, nhưng nếu người cứu nàng không phải Trương Trạo Ca, con đường sau này của nàng ở hương Chiêu Bình chắc chắn sẽ vô cùng gian nan.
Bởi lẽ ấn tượng của nàng về trấn binh không phải tự nhiên mà xấu, nếu không có Trương Trạo Ca trấn áp, hành sự của họ chắc chắn còn quái đản hơn cả Trương Trạo Ca lúc mới gặp. Thậm chí nếu các trấn tướng không nghĩ ra cách tăng quân nhu, họ sẽ quay sang cướp bóc dân hương Chiêu Bình, khi đó một cô nhi bị gia tộc ruồng bỏ như nàng chẳng phải là con cừu béo tốt nhất sao?
"Có lẽ việc chúng ta tương ngộ, hiểu nhau, yêu nhau và bên nhau đều là định mệnh" Trương Trạo Ca nói.
Nàng nói vậy hoàn toàn có căn cứ, vì trước khi gặp Thôi Quân, những phần thưởng điểm danh của hệ thống tưởng chừng không liên quan đến Thôi Quân, nhưng thực ra mỗi kỹ năng và phần thưởng đó, ngoài việc giúp Trương Trạo Ca tự thân cường đại lên, thì đều gián tiếp giúp đỡ Thôi Quân.
Đặc biệt là sau khi ở rể nhà Thôi Quân, dường như Thôi Quân mới là con gái ruột của hệ thống, còn nàng chỉ là kẻ làm thuê. Cũng may nàng yêu Thôi Quân nên không so đo những chuyện này.
Không ai là không thích nghe lời đường mật, huống chi những lời này lại chạm đến nội tâm Thôi Quân. Nàng nắm lấy tay Trương Trạo Ca, tựa đầu lên vai nàng. Chỉ cần được ngủ bên cạnh Trương Trạo Ca, dù ở bất cứ đâu nàng cũng cảm thấy an lòng.
"Hình như ta say rồi" Thôi Quân nói.
Trương Trạo Ca ngồi yên không động đậy, cười đáp: "Không sao, có ta ở đây".
"Ân".
Qua một lát, Thôi Quân mơ màng gọi: "Trạo Ca ca".
"Ân?".
"Ta rất thích nàng, nàng có thể ở bên ta cả đời không?".
Ánh mắt Trương Trạo Ca trở nên ôn nhu: "Được. Đừng nói một đời, đời đời kiếp kiếp đều được".
Thôi Quân lộ ra nụ cười thỏa mãn. Dưới ánh mặt trời, trên ngón áp út đang đan vào nhau của họ, một đôi nhẫn ánh lên những tia sáng nhạt.
[Chính văn hoàn]
(Editor: Tiếp theo còn 2 phần ngoại truyện:
Từ 105 - 123: Ngoại truyện chính - cuộc sống của Trạo Ca và Thôi Quân sau này.
Từ 124 - 128: Phần truyến truyện IF - một dạng cốt truyện giả sử nếu mọi thứ xảy ra khác với ngoại truyện chính...)