Năm ngày trước.
Buổi trưa lúc Mục Minh Húc tan ca, Lâm Hướng Du đã tới.
Mục Minh Húc chạy xuống, vừa nhìn đã thấy Lâm Hướng Du đứng ở giao lộ, tay xách một chiếc vali nhỏ, nhịn không được hỏi: "Chỉ mang có chừng này đồ thôi à? Cậu không phải định ở hai ngày rồi quay về đấy chứ? À đúng rồi, không phải sáng nay cậu nói là lái xe tới sao? Xe đâu?"
Lâm Hướng Du lắc đầu: "Không sao, thiếu gì thì mua sau. Xe để ở sân bay rồi. Tôi đi máy bay qua đây. Lười lái xe lắm, xa quá, mệt."
Mục Minh Húc chậc một tiếng, than thở: "Cậu đúng là càng ngày càng lười."
Lâm Hướng Du không phản bác, chỉ cười cười, hỏi: "Hôm nay cậu có tăng ca không?"
Mục Minh Húc lắc đầu cái rụp: "Ngày mai tôi nghỉ đông rồi, hôm nay mà còn tăng ca nữa thì thảm quá! Nhưng phải sáu giờ tôi mới tan làm, cậu về nhà nghỉ trước đi. Đây, chìa khóa xe cho cậu. Nhớ tới đón tôi tan ca đấy, xong rồi tôi mời cậu ăn cơm."
Quả thật Lâm Hướng Du rất mệt, lập tức nhận chìa khóa: "Được, vậy tôi về trước."
Mục Minh Húc xua tay: "Đi đi đi. Nhìn quầng thâm mắt cậu kìa, không biết còn tưởng cậu thức trắng đêm ấy."
"...Lo mà đi làm đi."
Chiều tối, hai người bắt xe tới trung tâm thương mại.
Mục Minh Húc kéo Lâm Hướng Du lên thẳng tầng bốn: "Đi nào! Quán hải sản này tôi để ý lâu rồi, mãi chẳng có thời gian, hôm nay tiện thể ăn cùng cậu."
Lâm Hướng Du vốn không kén ăn, cũng rất thích hải sản nhưng nhìn mấy con tôm chưa bóc vỏ trên bàn, cậu mím môi, không động đũa.
Mục Minh Húc ăn được nửa chừng ngẩng đầu lên, thấy Lâm Hướng Du cứ nhìn chằm chằm đĩa tôm chưa đụng tới, vẻ mặt đầy nghi hoặc: "Không ăn à? Tôi nhớ trước đây cậu thích lắm mà."
Lâm Hướng Du không ngẩng đầu, chỉ nói: "Lát nữa ăn."
Mục Minh Húc thấy cậu ngay cả găng tay cũng không đeo, liền nhìn cậu bằng ánh mắt khó tin: "Cậu ấy à, không phải là đang chờ tôi bóc cho cậu đấy chứ? Từ khi nào cậu sống kiểu thiếu gia thế? Sao không dẫn tôi theo?"
Lâm Hướng Du không nói gì.
Mặt Mục Minh Húc nhăn nhúm lại, vừa đưa tay bóc tôm cho cậu vừa lẩm bẩm: "Tôi vừa mới tan làm đấy nhé. Cậu không phải là dạo này rảnh quá nên tới hành tôi cho vui đấy chứ? Thật ra cậu tới không phải vì muốn tìm tôi chơi đúng không?"
Bị hắn lải nhải đến phiền, Lâm Hướng Du lại vô thức nghĩ tới Thịnh Dã. Lúc Thịnh Dã bóc tôm cho cậu chưa bao giờ lải nhải, còn luôn chủ động giúp.
Đến khi nhận ra mình đang nghĩ gì, cả người Lâm Hướng Du đều sững lại. Tại sao cậu lại đột nhiên nhớ tới Thịnh Dã?
Đúng lúc này, Mục Minh Húc đã bóc tôm xong, vừa ngẩng đầu đã thấy Lâm Hướng Du nhíu mày. Hắn bật dậy, lên án: "Ơ kìa! Chẳng lẽ tôi bóc tôm cho cậu mà cậu còn ghét bỏ tôi à? Chúng ta gần một năm không gặp, cậu vậy mà ghét bỏ tôi!"
Dòng suy nghĩ của Lâm Hướng Du bị cắt ngang, phủ nhận: "Không có, đừng nói bừa, sao có thể."
Mục Minh Húc hừ một tiếng: "Thôi được, tạm tin cậu."
Lâm Hướng Du nhìn hắn, nghiêm túc nói: "Tôi mua cho cậu một món quà rồi. Bộ thiết bị game cậu mong mãi ấy, ngày mai tới."
Biểu cảm của Mục Minh Húc thay đổi còn nhanh hơn lật bánh tráng, lập tức cười tươi như hoa, ân cần nói: "Đại thiếu gia cứ từ từ dùng bữa, tiểu nhân xin lui."
Lâm Hướng Du bắt chước: "Tôi biết mà. Cậu đâu phải muốn tìm tôi chơi, cậu chỉ nghĩ tới thiết bị game thôi."
Mục Minh Húc mặt mày chính trực: "Sao có thể, đừng vu oan cho tôi. Đây là sức mạnh của tình bạn đấy. Cậu ngồi đi, tôi đi gọi thêm một đĩa nữa."
Nói xong, hắn liền đứng dậy chạy đi.
Lâm Hướng Du nhìn theo bóng lưng hắn, bật cười. Ngược lại, trong đầu cậu lại hiện ra cảnh mình ngồi trước bàn ăn, nhìn Thịnh Dã nấu cơm cho mình.
Không phải một cảnh lặp đi lặp lại, mà từng hình ảnh một cứ nối nhau hiện lên.
Từ lúc ra khỏi nhà tới giờ mới hơn mười mấy tiếng, vậy mà cậu đã nhớ tới Thịnh Dã không chỉ một lần.
Lâm Hướng Du xoa xoa huyệt thái dương, cố gắng xua những hình ảnh ấy ra khỏi đầu. Cậu rời đi là để kéo giãn khoảng cách giữa hai người, để những cảm xúc không nên có kia lắng xuống, không phải để thế này.
Rất lâu sau, Lâm Hướng Du mở điện thoại, nhìn thấy khung chat với Thịnh Dã ngày càng nhiều tin chưa đọc, trong lòng bỗng dâng lên một chút hối hận. Có lẽ hôm nay, cậu không nên cứ thế mà rời đi.
Mấy năm nay cậu luôn cố ý giữ khoảng cách trong các mối quan hệ xã giao, không thân cận quá mức với ai. Phần lớn đều là người từng trải, chuyện từ chối thậm chí không cần nói rõ, ai cũng hiểu kịp thời dừng lại để tránh tổn thương.
Thịnh Dã là ngoại lệ duy nhất.
Từ chối là xuất phát từ bản tâm, cậu thật sự chưa từng nghĩ tới việc sẽ trở thành bạn đời với bất kỳ ai. Nhưng đồng thời, từ hôm qua tới giờ, cậu cũng luôn rơi vào trạng thái bối rối.
Nhìn cảnh phố xá hoàn toàn xa lạ ngoài cửa sổ, Lâm Hướng Du nhắm mắt lại. Nếu đã ra ngoài, cho dù là sai, bây giờ cũng chỉ có thể tiếp tục đi tới cùng.
Mấy ngày sau đó, Lâm Hướng Du luôn cố gắng tránh nhìn điện thoại. Ngoại trừ buổi tối vẫn khó ngủ, mọi thứ khác đều như thường.
Cậu cùng Mục Minh Húc đi về phía Bắc. Trên đường, hai người thay nhau lái xe.
Quãng đường không gần, trong xe chỉ có hai người, tiện ghé trạm dừng mua mì gói với nước khoáng.
Tay Lâm Hướng Du nắm vô lăng rất vững, suy nghĩ cũng theo con đường phía trước, chỉ có một góc trong lòng lại nhớ tới những lần cùng Thịnh Dã ra ngoài. Trong xe có chăn cho cậu ngủ, có đồ ăn vặt Thịnh Dã chuẩn bị, có canh lê tuyết giải khát.
Xe chạy qua một dải núi rừng.
Nhìn hàng thông bên đường, trong đầu Lâm Hướng Du hiện lên cảnh ngày đó cùng Thịnh Dã lên núi, cậu bị ngã trẹo chân. Thịnh Dã đã cõng cậu xuống núi, lại cõng thẳng tới bệnh viện.
Số lần cậu bị thương không nhiều lắm nhưng hồi cấp ba, cậu từng bị trẹo cổ chân khi chơi bóng cùng bạn học. Lần đó người ở bên cạnh là Mục Minh Húc, cũng chăm sóc cậu rất lâu, đưa cơm, dìu đỡ nhưng chưa từng cõng.
Giữa con trai với nhau, dìu có lẽ đã đủ rồi.
Chỉ có Thịnh Dã luôn luôn cõng cậu.
Nụ cười trên mặt Lâm Hướng Du có chút đắng. Rõ ràng khác biệt nhiều như vậy, vì sao cậu lại chậm chạp đến thế?
Nếu cậu có thể phát hiện sớm hơn, kịp thời dừng lại, có phải hai người họ đã có thể mãi làm bạn bè, không cần đi tới bước này không?
Cậu sẽ không nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Thịnh Dã, cũng sẽ không hoảng hốt mà tránh né như vậy.
----
Đến ngày thứ năm, Lâm Hướng Du nhận được điện thoại của bà nội, lúc này mới nhớ ra ngày mai là ngày cưới con trai nhà bác hàng xóm.
Trước kia, chuyện đi ăn cưới thế này vốn không cần cậu tham dự nhưng hiện giờ đang ở quê, không đi cũng không hay.
Quả thật cũng đến lúc nên trở về.
Buổi chiều, Lâm Hướng Du lên máy bay bay về. Khi tới trấn Nhạc Cư, trời đã tối. Cậu không hề phòng bị, cứ thế nhìn thấy Thịnh Dã đang ngồi trước cửa nhà mình.
Mấy ngày cậu đi vắng, quán trà vẫn mở cửa. Cậu không yên tâm, ngày nào cũng xem camera, tự nhiên cũng thấy Thịnh Dã tới giúp. Nhưng muộn nhất là lúc quán đóng cửa, Thịnh Dã sẽ rời đi.
Ngoài cổng nhà không có camera, Lâm Hướng Du chưa từng nghĩ Thịnh Dã sẽ xuất hiện ở đây vào lúc này.
Trời còn đang có tuyết rơi.
Có vẻ như Thịnh Dã đã ngồi ở đó rất lâu không hề nhúc nhích, trên người phủ đầy tuyết, như hòa làm một với trời đất trắng xóa.
Dù vẫn còn đứng rất xa, Lâm Hướng Du đã nhìn thấy đôi tay đỏ bừng vì lạnh của anh. Tim cậu khẽ thắt lại, đứng sững tại chỗ.
Thịnh Dã nhìn thấy người tới, hô hấp lập tức ngừng lại. Anh không dám chớp mắt, sợ chỉ cần chớp mắt, Lâm Hướng Du sẽ biến mất.
Suốt năm ngày qua, anh không hề gặp được người này, thậm chí trong mơ cũng không thấy.
Cậu ấy thật sự đã về rồi sao?
Một người ngồi, một người đứng, rất lâu không ai động đậy.
Trong bóng đêm mênh mông, chỉ có một tiếng thở dài rất khẽ của Lâm Hướng Du. Dường như cậu thật sự đã sai rồi, mọi chuyện rõ ràng không hề phát triển theo cách cậu tưởng.
Đúng lúc đó, Thịnh Dã đột nhiên đứng lên. Ngồi lâu khiến hai chân anh tê dại, loạng choạng suýt nữa thì ngã. Anh ngây người nhìn Lâm Hướng Du từng bước một đi tới, mở miệng: "Cậu, cậu về rồi à?"
Giọng nói của anh nhỏ đến mức như sợ làm kinh động người đối diện.
Niềm vui mừng khi gặp lại còn chưa kịp lan ra, đã bị nỗi lo lớn hơn đè xuống. Cậu sẽ đi nữa không? Gặp hôm nay rồi, sau này liệu còn gặp lại được không?
Thịnh Dã không nhận được đáp án.
Lâm Hướng Du chưa từng thấy biểu cảm như vậy trên mặt Thịnh Dã. Cậu gần như không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, sau khi dời ánh nhìn đi mới khẽ ừ một tiếng: "Ừ, tôi về rồi."
Sau đó cậu đẩy cổng ra, đi vào trong.
Thịnh Dã cứ thế nhìn theo Lâm Hướng Du, nhìn cậu vào nhà, nhìn cậu xoay người, giơ tay chuẩn bị đóng cửa.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể Thịnh Dã phản ứng nhanh hơn lý trí. Anh vội bước lên, lao tới trước cửa, nhìn Lâm Hướng Du ở bên trong: "Tôi, tôi có thể nói một câu không?"
Lâu rồi không nói chuyện, giọng anh đã khô khốc.
Thịnh Dã không cần nghĩ cũng biết, lúc này mình chắc chắn rất thảm hại. Người đầy tuyết, trên người là chiếc áo lông đen bị em gái chê xấu không biết bao nhiêu lần nhưng anh không còn thời gian để thay nữa.
Có những lời không nói ra, có lẽ thật sự sẽ không còn cơ hội.
Anh đã hối hận rồi, không muốn cả đời sống trong hối hận.
Anh không hiểu thế nào là kịp thời dừng lại, anh chỉ muốn một kết cục trọn vẹn.
Bóng đêm dày đặc nhưng đôi mắt của Thịnh Dã lại rất sáng, trong đồng tử là tuyệt vọng rực lên như ngọn lửa cháy dữ dội nhất.
Lâm Hướng Du cảm thấy mình sắp bị thiêu đốt, bàn tay vịn khung cửa dần siết chặt. Lý trí nói với cậu rằng không nên để Thịnh Dã nói tiếp nhưng nhìn người trước mặt, miệng cậu mở ra lại khép lại, cuối cùng vẫn không thể thốt ra lời từ chối.
Thịnh Dã đã không còn kịp nghĩ nhiều.
Khi thấy Lâm Hướng Du không lập tức đóng cửa, anh đã cười. Anh muốn mình trông đẹp hơn một chút, vì Lâm Hướng Du thích cái đẹp nhưng nụ cười ấy cực kỳ cứng ngắc lẫn chua xót.
Ngay cả giọng nói của anh cũng nghẹn ngào, không hề dễ nghe: "Anh biết, anh biết em đã nói em chỉ muốn một mình."
Hốc mắt anh đỏ lên, tuyết trên hàng mi cũng tan ra vì hơi ấm: "Nhưng anh không khống chế được bản thân! Anh chưa từng nghĩ mình sẽ thích một người đàn ông nhưng anh thật sự thích em!"
Câu cuối gần như là gầm lên.
Tay Thịnh Dã bắt đầu run rẩy, vô thức muốn với tới thứ gì đó phía trước nhưng không hề đưa ra được.
Điều cuối cùng Lâm Hướng Du nghe thấy chỉ là một câu nói rất nhẹ, nhẹ đến gần như tan vào không khí của Thịnh Dã: "Lâm Hướng Du, anh thích em."
Đồng tử Lâm Hướng Du khẽ co lại, phản chiếu gương mặt Thịnh Dã. Sau đó, vô số cảm xúc dâng trào.
Trước tình cảm mãnh liệt như vậy, cậu theo bản năng muốn lùi lại nhưng đôi chân lại như bị đóng chặt tại chỗ, không thể nhúc nhích.