Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 40

Nói xong, Thịnh Dã thậm chí còn bật cười một tiếng từ tận đáy lòng. Đương nhiên anh đã dự đoán qua kết cục cuối cùng, có thể sẽ bị cắt ngang thẳng thừng, có thể là bị từ chối một cách uyển chuyển, cũng có khả năng bị cự tuyệt không chút lưu tình nào, sau đó bị yêu cầu phân rõ ranh giới.

Thậm chí trong đầu anh còn hiện ra cảnh Lâm Hướng Du lạnh giọng trách mắng: "Đừng tiếp tục dây dưa với tôi nữa."

Vì thế, anh thật sự rất bất ngờ, cũng rất may mắn vì Lâm Hướng Du không hề ngắt lời mình. Anh đã bày tỏ lòng mình, kết quả thế nào, anh đều cam tâm chấp nhận.

Thịnh Dã đứng yên tại chỗ, không chớp mắt nhìn Lâm Hướng Du, cố gắng dùng ánh mắt khắc họa từng đường nét của đối phương, khắc sâu vào lòng.

Anh thật sự, rất không nỡ.

Lâm Hướng Du vẫn không động đậy.

Cậu ngẩn người nhìn người trước mắt, một giây, hai giây... Bắt đầu tự hỏi chính mình trong lòng: Mình mềm lòng rồi sao? Mình do dự rồi sao?

Nhưng cậu lại không nhìn rõ được nội tâm mình.

Lúc này, toàn bộ tâm trí của Thịnh Dã đều đặt trên người Lâm Hướng Du. Trong trạng thái căng thẳng tột độ, các giác quan của anh trở nên nhạy bén một cách khác thường.

Hanhn đã nhận ra.

Tiếng tim đập dồn dập như trống trận vang lên bên tai, lại như thủy triều rút đi. Ngay cả tiếng gió, tiếng tuyết xung quanh cũng bỗng chốc biến mất, cả thế giới rơi vào yên lặng tuyệt đối.

Trán Thịnh Dã rịn ra mồ hôi mịn, các khớp ngón tay vì dùng lực mà trắng bệch. Anh vô thức nuốt khan, yết hầu lên xuống một cách kịch liệt.

Một câu nói đứt quãng như bị ép ra từ kẽ răng, mang theo run rẩy khó phát hiện: "Nếu, nếu em không chán ghét anh đến vậy, có thể nào, cho anh một cơ hội theo đuổi em không?"

Lâm Hướng Du có thể cảm nhận được ánh mắt của Thịnh Dã nóng bỏng và chân thành đến mức nào, rõ ràng chỉ là ánh nhìn nhưng lại nặng trĩu đè lên tim cậu.

Cậu ý thức rất rõ ràng rằng, hóa ra bản thân mình không hề thờ ơ.

Tình cảm và lý trí bắt đầu va chạm.

Lâm Hướng Du không biết sự rung động này có thể phá vỡ những kiên trì từ trước đến nay của cậu hay không. Ngoài gia đình ra, sự chấp nhận của cậu đối với quan hệ thân mật chỉ dừng lại ở mức bạn bè.

Cậu thật sự có thể chấp nhận một mối quan hệ ràng buộc như vậy sao?

Cậu không biết.

Nếu cậu đồng ý, cuối cùng lại không thể tiếp nhận, vậy tấm chân tình này của Thịnh Dã sẽ bị cậu phụ bạc. Thịnh Dã sẽ bị cậu làm tổn thương sâu hơn nữa, như vậy có đáng không?

Sau một khoảng lặng dài, nhìn ánh sáng trong mắt Thịnh Dã dần dần mờ đi từng chút một, Lâm Hướng Du thở dài một cách vô cùng nhẹ.

Cậu nhìn sang, trong mắt có giằng xé, có do dự, cũng có một tia mềm mại: "Được."

Giọng cậu rất nhẹ, cũng rất thấp nhưng rơi vào tai Thịnh Dã lại như một tảng đá khổng lồ ném xuống mặt hồ yên tĩnh. Từng tế bào trên cơ thể anh, toàn bộ giác quan đều tiếp nhận được tín hiệu này một cách rõ ràng.

Lâm Hướng Du đã đồng ý!

Trong mắt Thịnh Dã bùng lên ánh sáng chưa từng có. Anh không kiềm được muốn bước tới, lại bị Lâm Hướng Du giơ tay ngăn lại.

Đó là một tín hiệu từ chối rất rõ ràng.

Lâm Hướng Du hít sâu một hơi. Cậu đã đồng ý nhưng cũng không muốn cho Thịnh Dã quá nhiều hy vọng hư ảo. Nếu kết cục không như mong muốn, vậy hy vọng càng lớn, thất vọng sẽ càng nhiều.

"Tôi đồng ý sẽ nghiêm túc suy nghĩ chuyện chúng ta từ bạn bè trở thành người yêu, cho anh... cho chúng ta một cơ hội. Nhưng tôi vẫn có những băn khoăn của mình."

Tốc độ nói của cậu rất chậm, mỗi một chữ đều như đã được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thốt ra.

"Tôi vẫn muốn nói rõ với anh thêm một lần nữa. Tôi chưa bao giờ nghĩ tới việc trở thành bạn đời của một người khác, cùng nhau ràng buộc lâu dài."

Ánh mắt cậu không hề né tránh, chỉ có kiên định.

"Tôi lo rằng tôi không thể đáp lại tình cảm của anh một cách tương xứng, không thể thỏa mãn những kỳ vọng của anh. Tôi lo sự do dự và thiếu kiên định của mình sẽ làm anh tổn thương, thậm chí tôi sợ rằng đến cuối cùng, tôi sẽ lùi bước."

Lâm Hướng Du nói ra từng chữ từng chữ tất cả những băn khoăn trong lòng mình, nói thẳng toàn bộ nguy cơ ra, vừa tôn trọng tình cảm của Thịnh Dã, vừa đưa ra sự chân thành lớn nhất mà cậu có thể cho lúc này.

Cuối cùng, cậu lại một lần nữa trao quyền lựa chọn về tay Thịnh Dã, nhẹ giọng hỏi: "Cho dù là như vậy, anh vẫn muốn cơ hội này sao?"

Gió tuyết vẫn không ngừng. Lần này, người chờ đợi câu trả lời lại là Lâm Hướng Du.

Thịnh Dã chăm chú nhìn Lâm Hướng Du, nhìn người dù đã đến nước này vẫn còn lo lắng sẽ làm anh tổn thương. Làm sao anh có thể nỡ từ bỏ chứ?

Ánh mắt anh dịu dàng mà kiên định đến mức không thể nghi ngờ. Anh thở phào nhẹ nhõm, bật cười thành tiếng: "Anh biết, anh biết tất cả những băn khoăn của em, anh đều chấp nhận. Nhưng xin em, đừng tự tạo áp lực cho mình, được không? Anh có thể đi một trăm bước. Nếu em lùi lại một bước, anh sẽ đi thêm một bước, hai trăm bước cũng được. Anh sẽ chịu trách nhiệm yêu em, còn em chỉ cần chịu trách nhiệm vui vẻ là được."

Lâm Hướng Du nhìn Thịnh Dã, rõ ràng rất quen thuộc nhưng lúc này lại có chút xa lạ. Đối phương quá mức dịu dàng.

Cậu chậm rãi rũ mắt, phòng tuyến trong lòng giống như bờ đất bị gió xuân ngày qua ngày bào mòn, lặng lẽ nứt ra một khe hở. Khi ngẩng mắt lên lần nữa, ánh nhìn cậu như tuyết xuân mới tan, mang theo một nụ cười rất nhẹ: "Được. Tuy nhiên, chuyện tình cảm chưa bao giờ là chuyện của một phía. Có lẽ sẽ rất chậm, nhưng tôi sẽ cố gắng thử. Anh... chờ tôi nhé."

Tim Thịnh Dã lại một lần nữa bị đánh trúng, đầu ngón tay không kiềm được bắt đầu run rẩy. Giây phút này, anh thật sự rất muốn bước tới ôm chặt, ôm thật chặt Lâm Hướng Du.

Nhưng không được!

Anh phải khắc chế bản thân, không thể làm Lâm Hướng Du sợ hãi!

Chỉ là động tác của anh vẫn bị phát hiện. Lâm Hướng Du hơi nghiêng đầu, do dự hỏi: "Có phải lạnh quá không? Hay là..."

Cậu còn chưa nói hết, Thịnh Dã đã quay đầu chạy đi, không hề ngoảnh lại.

Lâm Hướng Du khẽ nhíu mày, nhìn Thịnh Dã nhảy ba bước thành hai chạy biến, chỉ trong chớp mắt đã biến mất ở đầu đường. Cậu lắc đầu, bất đắc dĩ cười nhẹ.

Người đã đi rồi, Lâm Hướng Du cũng không muốn đứng ngoài cửa nữa.

Hôm nay thật sự rất lạnh, gió thổi ù ù.

Không biết năm nay sao lại thế, trận tuyết nhỏ này lại rơi suốt gần một ngày. Trước kia trấn Nhạc Cư cũng có tuyết nhưng thường chỉ bay lất phất buổi tối rồi ngừng, chưa từng lớn như vậy.

Thời tiết thế này, chỉ thích hợp tắm nước nóng xong rồi chui vào chăn ấm ngủ, căn bản không thể ra ngoài.

Lâm Hướng Du giơ tay lên định đóng cửa. Ngay khoảnh khắc cánh cửa sắp khép lại, bóng người vừa biến mất ở đầu đường lại chạy trở về.

Động tác của Lâm Hướng Du khựng lại.

Thịnh Dã dừng trước cửa, cẩn thận hỏi: "Ngày mai gặp nhé?"

Lâm Hướng Du sững người, chậm rãi gật đầu.

Cuối cùng, cậu nhìn thấy Thịnh Dã cười một cách ngờ nghệch, lùi về sau, quay người chạy đi lần nữa.

Đêm đó, Lâm Hướng Du ngủ một giấc rất ngon.

Ngược lại Thịnh Dã mãi tới nửa đêm mới ngủ, mơ một giấc mộng đẹp. Mơ thấy tuyết đêm nay nhưng anh không đứng ven đường mà đang ôm Lâm Hướng Du, ngồi trên ghế dựa dưới hiên nhìn tuyết rơi.

Lâm Hướng Du sợ lạnh, liền co người chặt chẽ trong lòng anh.

Trong giấc mơ, Thịnh Dã không tiếng động mà mỉm cười.

Sáng hôm sau, Thịnh Dã bật dậy khỏi giường. Anh đã không nhớ rõ mình mơ thấy gì, chỉ mang máng nhớ đó là một giấc mơ rất đẹp.

Sau một đêm, tuyết ngoài cửa sổ đã ngừng. Núi rừng xa xa phủ trắng, mái hiên cũng còn đọng tuyết nhưng trong sân vẫn chưa vun thành đống.

Thịnh Dã nghĩ với thời tiết thế này, Lâm Hướng Du chắc chắn sẽ không dậy sớm. Nhưng anh vẫn muốn đi xem!

Lữ Thu Phương tuổi đã cao, giấc ngủ cũng ít hơn, luôn là người dậy sớm nhất nhà. Chẳng qua hôm nay, bà vừa ra khỏi phòng đã thấy Thịnh Dã xách theo hộp giữ nhiệt chạy ra ngoài.

Chờ con dâu xuống lầu, bà hỏi: "A Hiểu, mấy ngày nay A Dã bận cái gì thế? Suốt ngày chẳng thấy bóng dáng đâu, vừa nãy lại chạy ra ngoài rồi."

Kinh Hiểu cũng không biết ra sao: "Ai mà biết nó chứ. Hôm qua cũng thức đến nửa đêm, không biết mân mê cái gì. Mẹ đừng lo, hôm khác con hỏi nó."

Lữ Thu Phương gật đầu: "A Lam cũng sắp về rồi nhỉ? Sắp tới Tết rồi."

"Nhanh thôi ạ. Con bé nói đi làm gia sư, tranh thủ kỳ nghỉ đông kiếm chút tiền, qua hai ngày là về."

Thịnh Dã hoàn toàn không biết mình đang bị nhắc tới. Lúc này, anh đã đứng trước cửa nhà Lâm Hướng Du.

Ban đầu anh định tự mở cửa vào nhưng do dự một chút, vẫn quyết định không vào, chỉ lấy điện thoại nhắn tin cho Lâm Hướng Du, không ngờ Lâm Hướng Du lại trả lời rất nhanh: [Tôi dậy rồi, anh vào đi.]

Lâm Hướng Du vốn định tự xuống lầu nhưng vừa mở cửa đã bị gió lạnh tạt thẳng vào mặt. Do dự một hồi, cậu vẫn quyết định không xuống. Dù sao chìa khóa nhà vẫn ở chỗ Thịnh Dã, lần trước đưa xong quên lấy lại, vừa hay hôm nay dùng thêm một lần.

Tuy Thịnh Dã không hiểu vì sao hôm nay Lâm Hướng Du dậy sớm như vậy nhưng không hề ảnh hưởng tới việc anh lập tức mở cửa, lên lầu.

Lần nữa đứng trước cửa phòng Lâm Hướng Du, tâm trạng Thịnh Dã đã hoàn toàn khác. Không còn thấp thỏm lo sợ, chỉ có sự kiên định tràn đầy.

Ngay cả khi gõ cửa, trên mặt anh cũng treo nụ cười.

Cạch một tiếng, cửa phòng mở ra, để lộ phía sau là Lâm Hướng Du đang mặc áo lông xù.

Thịnh Dã thấy anh còn đang ngáp, nhỏ giọng hỏi: "Sao dậy sớm thế? Giờ ăn sáng luôn không? Hôm nay là cháo gà hầm đông trùng hạ thảo hoa, còn có sữa đậu nành với bánh bò."

Lâm Hướng Du cười nhẹ: "Hôm nay là ngày cuối cùng quán trà mở bán trước Tết, tôi dậy xử lý chút việc. Cảm ơn bữa sáng của anh."

Cậu đưa tay nhận hộp giữ nhiệt Thịnh Dã đưa tới, trong lòng đang chần chừ xem có nên mời Thịnh Dã cùng ăn không.

Thịnh Dã nhìn ra, rất tự nhiên nói tiếp: "Vậy anh về trước nhé. Trưa em muốn ăn gì, anh làm cho em."

Lâm Hướng Du lắc đầu: "Không cần đâu, ăn sáng là đủ rồi. Hôm nay tôi có việc, không ăn ở nhà."

Thịnh Dã hơi thất vọng nhưng đã rất thỏa mãn: "Được, vậy ngày mai anh lại mang bữa sáng cho em."

Nói xong, anh phất phất tay: "Bên ngoài lạnh lắm, em đừng ra nữa. Anh đi trước."

Vừa xuống được hai bậc thang, Thịnh Dã đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Lâm Hướng Du, thử hỏi: "Trước Tết em còn ra ngoài không?"

Thấy dáng vẻ căng thẳng của anh, Lâm Hướng Du có chút bất đắc dĩ: "Chắc là không. Nếu có đi đâu, tôi sẽ nói với anh."

Thịnh Dã lập tức vui hẳn lên: "Được! Em mau vào phòng đi, anh đi đây."

Thịnh Dã về đến nhà, gặp Kinh Hiểu đang chuẩn bị ra ngoài, tò mò hỏi: "Mẹ, hôm nay mẹ ra ngoài sớm thế?"

Hai ngày nay, con trai nhà Lâm Mộ Mai cưới vợ. Vì làm tiệc ngay tại nhà nên trước đó nửa tháng đã nhờ bạn bè thân thích, hàng xóm láng giềng tới giúp, Thịnh gia cũng được mời.

Kinh Hiểu gật đầu: "Thời tiết không tốt, qua sớm một chút cho yên tâm. Lát nữa bố con cũng qua đó, con trông cửa hàng nhé."

Thịnh Dã đáp một tiếng, chợt nhớ ra nhà Lâm Mộ Mai là hàng xóm với Lâm Hướng Du. Chẳng lẽ hôm nay Lâm Hướng Du không ăn cơm ở nhà là vì đi ăn tiệc?

Nghĩ vậy, anh thấy cũng rất hợp lý, có lẽ vì phải đi ăn tiệc nên tối qua Lâm Hướng Du mới đột nhiên trở về.

Thịnh Dã càng nghĩ càng thấy đúng. Anh vốn còn muốn hỏi mẹ mình thêm chút thông tin nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy mẹ đã đi xa.

Thịnh Dã không phải kiểu người thích rối rắm. Đã có khả năng, anh sẽ lập tức thử luôn. Anh vào bếp, vừa thấy bố mình liền nói: "Bố à, con qua nhà bác gái Lâm giúp đây. Bố với chú Lưu trông cửa hàng đi."

Thịnh Chính Hào đầy nghi hoặc: "Mấy hôm trước hỏi con, chẳng phải con nói không muốn đi sao?"

Nhưng ông cũng không thích truy hỏi đến cùng, hỏi một câu rồi thôi: "Được, vậy con đi đi. Người con đều quen rồi. Lần này bên đó là ông hai Lý làm chủ sự, con nghe ông ấy sắp xếp là được."

"Con biết rồi, con đi đây."

Thịnh Dã tới không sớm cũng không muộn. Vừa tới nhà Lâm Mộ Mai, anh đã thấy bác cả với bác gái của Lâm Hướng Du.

Xem ra anh đã đoán đúng.

Tiệc cưới làm tại nhà thường là chủ nhà mời đầu bếp, người tới giúp sẽ làm phụ bếp, tiếp khách, bưng thức ăn.

Thịnh Dã cao ráo, vừa tới đã bị sắp xếp phụ trách mang đồ ăn, còn bị nhét cho một khay thuốc lá.

Ông hai Lý vỗ vỗ vai anh, dặn dò: "A Dã, cháu đi theo chú ba cháu tiếp đãi họ hàng bên nhà gái đi."

"Dạ, cháu biết rồi." Nói xong, anh liền bưng khay rời đi.

Tiệc trưa thường ăn sớm.

Chưa tới mười một giờ, những người giúp đỡ đã bắt đầu chia chén đũa.

Thỉnh thoảng Thịnh Dã lại tranh thủ liếc nhìn ra cửa, không ngờ rằng anh thật sự đã nhìn thấy Lâm Hướng Du.