Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 38

Lâm Hướng Du nhìn ánh mắt bi thương kia của Thịnh Dã mà có chút lúng túng, khóe miệng giật nhẹ, cuối cùng vẫn không nói ra lời an ủi nào.

"Vậy tôi về phòng trước đây, anh cũng nghỉ sớm đi. Ngủ ngon."

Lâm Hướng Du xoay người ra khỏi phòng. Khoảnh khắc bước lên cầu thang, ánh nhìn dư quang xuyên qua cửa sổ, cậu thấy Thịnh Dã vẫn ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích, cả người như mất hết sắc màu, xám xịt đến đáng sợ.

Bước chân cậu khựng lại một chút, rốt cuộc vẫn không quay đầu.

Trở về phòng, cậu làm những việc thường ngày như mọi khi: rửa mặt, đánh răng, tắt đèn, nằm xuống giường, trằn trọc mất ngủ đến tận nửa đêm.

Dưới lầu, đèn vẫn sáng rất lâu, mãi cho đến khi trăng l*n đ*nh đầu.

Sáng sớm, khi chân trời còn chưa lộ sắc sáng, Lâm Hướng Du đã rửa mặt đánh răng xong. Bên cạnh chân là chiếc vali phủ đầy bụi bặm từ lâu, lúc này đã được nhét kín đồ đạc của cậu.

Đêm qua cậu đã suy nghĩ rất lâu. Từ khi trở về đến giờ, khoảng thời gian cậu ở chung sớm tối với Thịnh Dã thậm chí đã chiếm gần một nửa quãng thời gian. Khoảng cách quá gần, có lẽ thật sự gần đến mức khiến anh nảy sinh ra ảo giác.

Đã đến lúc cần tách ra một thời gian.

Cả hai đều cần bình tĩnh lại.

Lâm Hướng Du kéo vali ra khỏi phòng, gần như không dừng lại mà đi thẳng xuống lầu.

Ánh nắng rực rỡ, xe của Lâm Hướng Du đã tiến gần vào nội thành. Điện thoại cậu vang lên một tiếng ting, là tin nhắn của Mục Minh Húc: [Tôi còn định nghỉ đông sang quê cậu chơi cơ. Nhưng cậu tới cũng được, tụi mình đi du lịch một vòng phía Bắc đi.]

Ngay sau đó là một tin khác: [Mà tôi vẫn tò mò lắm. Loại trạch nam như cậu, tại sao đột nhiên chịu ra ngoài vậy?]

Lâm Hướng Du khựng lại một chút, không muốn trả lời.

Xe chạy ra khỏi trạm dịch vụ, cậu mới hồi âm: [Chỉ là đột nhiên muốn ra ngoài đi dạo, tới nơi tôi sẽ liên hệ với cậu.]

Ngoài tin nhắn của Mục Minh Húc, WeChat còn liên tục hiện thông báo, đều là của Thịnh Dã.

Lâm Hướng Du khẽ thở dài, cuối cùng vẫn không mở ra xem.

----

Năm phút sau khi Lâm Hướng Du rời đi, Thịnh Dã cũng mở cửa phòng bước ra. Đêm qua anh gần như không ngủ, mãi đến lúc trời sắp sáng mới mơ màng thiếp đi, vậy mà hơn sáu giờ đã tỉnh lại theo thói quen sinh học.

Đứng trước cửa phòng, anh nhìn chằm chằm cánh cửa phòng Lâm Hướng Du đóng chặt rất lâu, xung quanh vô cùng yên tĩnh.

Giờ này chắc cậu ấy vẫn đang ngủ nhỉ? Đêm qua cậu ấy ngủ có ngon không?

Thịnh Dã dựa lưng vào cửa, gương mặt lộ ra vẻ chua xót.

Rất lâu sau, anh xoay người xuống lầu, đi vào bếp.

Trên bếp là nồi nước dùng đã hầm xong từ tối qua, nguyên liệu cần ngâm cũng đã chuẩn bị sẵn. Thịnh Dã nhìn qua tủ lạnh, tính toán những thứ cần mua rồi ra cửa.

Ở thị trấn không bán nhiều cá, đi chậm sợ là sẽ không mua được.

Mua đồ, sơ chế, bật bếp, cho vào nồi.

Khi nồi cá hầm được bắc ra, vừa đúng lúc đến giờ Lâm Hướng Du thường dậy.

Thịnh Dã hít sâu một hơi, trong đầu không ngừng diễn tập những lời mình sắp nói: Cậu dậy chưa? Có thể ăn sáng rồi. Nhớ ăn lúc còn nóng, tôi về trước đây.

Anh nghĩ lại, lại thấy quá lạnh nhạt. Anh muốn nói thêm vài câu nhưng mỗi câu đều giống như sẽ kéo theo chuyện tối qua, hoặc có khả năng khiến Lâm Hướng Du thêm bối rối.

Lần đầu rung động, lần đầu đối mặt với hoàn cảnh khó xử như thế, toàn bộ dũng khí của Thịnh Dã dường như đã biến mất.

Do dự rất lâu, anh vẫn lên lầu. Hít sâu một hơi, giơ tay gõ cửa phòng Lâm Hướng Du.

"Cậu dậy chưa? Có thể ăn sáng rồi."

Không có tiếng đáp lại.

Chẳng lẽ là không muốn nói chuyện với mình sao?

Thịnh Dã có chút uể oải. Anh gõ cửa lần thứ hai, vẫn không có tiếng trả lời.

Cuối cùng, bàn tay lơ lửng giữa không trung, rốt cuộc cũng không gõ lần thứ ba. Trong lòng có một tia hy vọng xa vời thúc đẩy anh lấy điện thoại ra gọi cho Lâm Hướng Du nhưng cũng không có ai nghe máy.

Thịnh Dã dùng tay che mặt, chặn tiếng thở dài đã đến bên miệng. Anh xoay người, bước xuống bậc thang đầu tiên, đột nhiên nhận ra có gì đó không ổn, lập tức quay đầu lại.

Buổi sáng Lâm Hướng Du không để điện thoại ở chế độ im lặng. Vừa rồi gọi không được, nếu cậu ở trong phòng, đáng lẽ phải nghe thấy chuông mới đúng, nhưng anh chẳng nghe thấy gì cả.

Một cảm giác hoảng loạn không rõ nguyên do dâng lên trong lòng.

Thịnh Dã quay người, hai bước đã đến trước cửa phòng Lâm Hướng Du, gõ mạnh cửa rồi trực tiếp đẩy ra.

Gió sớm xuyên qua cửa sổ thổi vào, màn giường màu xanh nhạt bay theo gió, lướt qua chậu hoa nhài rũ trên tủ, hương hoa càng thêm nồng, đẹp đẽ như cảnh trong mơ.

Nhưng Thịnh Dã không nhìn thấy gì cả.

Ánh mắt anh dán chặt lên chiếc giường, nơi trống không không một bóng người.

Lâm Hướng Du không có trong phòng.

Ra ngoài rồi sao?

Nhưng hai người họ quen biết lâu như vậy, ngoài những lúc có việc gấp, Lâm Hướng Du chưa từng ra ngoài vào giờ này.

Thịnh Dã đứng ngẩn ra rất lâu, rồi như vừa tỉnh mộng, vội vàng cầm điện thoại, mở khung chat với Lâm Hướng Du, liên tục gửi tin nhắn nhưng vẫn không có hồi âm.

Tay anh bắt đầu run lên khi gõ chữ.

Trước đây, Lâm Hướng Du chưa từng không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại. Có phải vì mình khiến cậu bối rối, nên cậu mới rời nhà đi không?

Ý nghĩ vừa xuất hiện, Thịnh Dã gần như không cầm nổi điện thoại. Anh không còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác, lao thẳng xuống lầu, đẩy cổng viện chạy ra ngoài.

Rất nhanh, anh chạy đến bãi đỗ xe ngoài trấn, nhìn thấy chỗ đậu xe của Lâm Hướng Du trống không, suy đoán của anh gần như đã được chứng thực.

Anh từng nghĩ qua khả năng Lâm Hướng Du sẽ phớt lờ mình, thậm chí không muốn gặp lại anh nhưng anh chưa từng nghĩ rằng cậu sẽ rời đi, chưa từng nghĩ rằng mình sẽ không còn nhìn thấy người đó nữa.

Cảm giác khủng hoảng khổng lồ gần như nhấn chìm Thịnh Dã.

Thịnh Dã mờ mịt nhìn quanh, chậm chạp nghĩ rằng mình không thể ngồi chờ. Ít nhất, ít nhất cũng phải xác nhận Lâm Hướng Du an toàn.

Thịnh Dã quay lại nhà Lâm Hướng Du, vừa lúc gặp Hạ Tử Ngang đến mở cửa. Anh thậm chí không nhận ra hôm nay mình đến sớm bất thường, tiến lên nắm lấy cánh tay đối phương, vội vàng hỏi: "Cậu ấy có liên lạc với cậu không?"

Hạ Tử Ngang sửng sốt một chút, hỏi lại: "Ai cơ?"

Sau đó hắn tự phản ứng lại: "À, anh nói anh Lâm ạ? Anh ấy có nhắn cho em, bảo hôm nay em đến sớm mở cửa, nói mấy ngày tới anh ấy sẽ không có ở đây, nhờ em trông coi quán. Sao thế anh?"

Thịnh Dã không trả lời, tiếp tục hỏi dồn dập: "Cậu ấy có nói đi đâu không? Khi nào về?"

Hạ Tử Ngang lắc đầu: "Anh ấy không nói."

Thịnh Dã gấp đến toát mồ hôi trán: "Cậu không hỏi sao?"

Hạ Tử Ngang nhìn anh đầy nghi hoặc: "Không có. Anh Lâm là ông chủ, em là nhân viên, làm gì có chuyện nhân viên truy hỏi ông chủ chứ?"

Thịnh Dã nhắm mắt lại, nói nhanh: "Hôm nay tôi có việc, cũng không ở đây. Nếu cậu bận quá, nhớ gọi cho tôi. Nếu cậu ấy liên lạc với cậu, nhất định phải nói cho tôi biết, làm ơn."

Hạ Tử Ngang chần chừ một lúc, gật đầu, trong lòng lại thấy hôm nay Thịnh Dã rất lạ. Chẳng lẽ là cãi nhau với anh Lâm rồi?

Nghĩ vậy, hắn đột nhiên thẳng lưng. Hắn là nhân viên của anh Lâm, không thể làm chuyện phản bội ông chủ được. Nếu anh Lâm không cho nói, vậy hắn sẽ không nói.

Còn Thịnh Dã, sau khi thấy Hạ Tử Ngang gật đầu liền chạy đi như một cơn gió, hoàn toàn không chú ý đến biểu cảm của đối phương.

Nếu ngay cả nhân viên cũng không biết Lâm Hướng Du đi đâu, vậy người duy nhất có thể biết chỉ còn người thân của cậu!

Thịnh Dã thở hồng hộc đứng trước cổng nhà Lâm gia, cuối cùng vẫn không gõ cửa. Anh hoàn toàn không biết phải đối mặt với người nhà Lâm Hướng Du thế nào.

Anh từng bước lùi về ngã tư, dựa lưng vào tường để lấy lại sức.

Chờ một chút.

Chờ họ ra ngoài, giả vờ gặp tình cờ, nói mình đến tìm Lâm Hướng Du nhưng không thấy, như vậy có thể hỏi xem họ có biết cậu ấy đi đâu không.

Thịnh Dã chưa bao giờ thấy thời gian trôi chậm đến vậy. Kim giây nhích từng chút một, nhìn như đã qua rất lâu nhưng nhìn lại mới chỉ năm phút.

Cho đến khi hốc mắt anh khô rát, anh mới rời mắt khỏi đồng hồ.

Thịnh Dã hối hận. Vì sao lại không che giấu cho tốt? Vì sao lại dễ dàng để Lâm Hướng Du phát hiện ra? Cậu đi một mình, nhỡ đâu gặp nguy hiểm thì sao?

Thịnh Dã siết chặt nắm tay, không dám ôm bất kỳ hy vọng nào rằng Lâm Hướng Du sẽ đáp lại mình, chỉ mong hiện tại cậu vẫn ổn.

Cuối cùng, anh nghe thấy tiếng mở cửa, là bà nội của Lâm Hướng Du.

Thịnh Dã vỗ nhẹ lên mặt mình, kéo ra một nụ cười hơi cứng nhắc, chậm rãi bước tới.

Mấy ngày nay Hà Tú Trúc không qua bên nhà cũ nên không biết chuyện Thịnh Dã ở nhờ nhà Lâm Hướng Du. Nghe Thịnh Dã hỏi, bà không nghi ngờ gì, cười nói: "A Du nói là ra ngoài chơi, chưa biết ngày nào về."

Nhiều hơn thì bà cũng không biết.

Thịnh Dã giống như chỉ hỏi vu vơ vài câu, chào tạm biệt bà Hà. Khoảnh khắc xoay người, nụ cười trên mặt anh không thể giữ nổi nữa.

Lâm Hướng Du, thật sự sẽ quay về sao?

Thịnh Dã cảm thấy tim mình như bị khoét một lỗ, miệng lỗ càng lúc càng lớn, càng lúc càng sâu. Anh quay về nhà Lâm Hướng Du, giống như trước đây, giúp tiếp đón khách cho đến lúc đóng cửa.

Cuối cùng, một mình anh ngồi trong bếp, từng miếng từng miếng ăn hết nồi cá hầm kia.

Thật khó ăn, thật đắng.

Mặt trời lặn sau núi, Thịnh Dã xách đồ của mình, đóng cổng viện rời đi.

Về đến nhà, anh lập tức vào phòng, ngồi bất động trên giường không biết bao lâu, đột nhiên điện thoại rung lên một cái. Anh luống cuống mở ra, không có tin nhắn.

Thấy vòng bạn bè có chấm đỏ, anh như bị ma xui quỷ khiến mà bấm vào.

Bài đăng đầu tiên rõ ràng là của Lâm Hướng Du.

Không có chữ, chỉ có hai bức ảnh. Một tấm là cảnh đêm, tấm còn lại là ảnh Lâm Hướng Du chụp chung với một người đàn ông. Hai người trong ảnh không đứng sát nhau nhưng vẫn có thể nhìn ra sự thân thiết.

Thịnh Dã đưa tay chạm vào khuôn mặt Lâm Hướng Du trên màn hình. Vì sao cậu không cười? Cậu không vui sao?

Anh nhìn rất lâu, khóe miệng khẽ động. May quá, Lâm Hướng Du an toàn, không gặp chuyện gì, chỉ là ra ngoài thôi.

Cuối cùng, hơi thở căng chặt trong lòng anh cũng buông lỏng, ánh mắt dời sang người đàn ông còn lại trong ảnh.

Người đó là ai? Là bạn của Lâm Hướng Du sao?

Hay là...

Thịnh Dã nhìn chằm chằm bức ảnh đến nửa đêm mới cẩn thận cắt riêng Lâm Hướng Du ra, lưu vào album của mình.

Những ngày sau đó, Thịnh Dã không đến nhà Lâm Hướng Du nữa. Nhìn chuỗi tin nhắn không được hồi đáp trong khung chat, anh cũng không dám gửi thêm tin nào, chỉ mỗi ngày vẫn tranh thủ qua quán trà giúp việc.

Quán đóng cửa, anh lại một mình ngồi trước cửa đến tối rồi về nhà, ngày qua ngày.

----

Trời càng lúc càng lạnh.

Ngày mười chín tháng chạp, bầu trời âm u suốt thời gian dài cuối cùng cũng rơi xuống trận tuyết đầu tiên của năm.

Thịnh Dã ngồi trước cổng nhà, vươn tay nhìn bông tuyết tan ra trong lòng bàn tay. Anh vẫn nhớ Lâm Hướng Du từng nói năm nay lúc tuyết rơi, cậu muốn ăn lẩu trong sân. Khi đó cậu còn hào hứng mời anh, vậy mà giờ đây tất cả đã hóa thành hư ảo.

Tuyết rơi càng lúc càng lớn, tường nhà phủ một lớp mỏng, vai với tóc Thịnh Dã cũng đầy tuyết nhưng dường như anh không hay biết, chỉ ngẩn người nhìn mặt đất.

Đột nhiên, lông mày anh khẽ run, không thể tin nổi nhìn về phía ngã tư.

Hình như anh thật sự xuất hiện ảo giác rồi, nếu không làm sao anh lại nhìn thấy Lâm Hướng Du chứ?