Lục Tuân hỏi: "Sao cậu lại ở đây?"
Tôi nở một nụ cười gượng gạo: "Tôi đi mua sách. Vậy tôi xin phép về trước." Nói rồi, tôi liền quay lưng định đi tiếp.
"Đứng lại."
"A Tuân—!"
Hai giọng nói đồng thời vang lên sau lưng tôi. Tôi mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại, đành phải quay người đối diện.
Cô gái nhỏ nhắn lúc nãy đã quay lại, đứng sát bên cạnh Lục Tuân, dùng ánh mắt đầy hoài nghi để đ.á.n.h giá tôi một lượt từ trên xuống dưới. Một mùi hương hạnh nhân sữa ngọt ngào thoang thoảng bay đến, hương tin tức tố của cô ấy thực sự rất hợp với vẻ bề ngoài.
Lần trước ở câu lạc bộ, Omega mời rượu Lục Tuân cũng có mùi tin tức tố sữa ngọt, có lẽ gu của Lục Tuân chính là kiểu này chăng?
"A Tuân, vị này là ai thế?"
Tôi chưa kịp mở lời, Lục Tuân cũng không lên tiếng. Anh đứng đối diện, dùng ánh mắt sâu hoắm như muốn nhìn thấu tâm can tôi, dường như đang tò mò xem tôi sẽ trả lời ra sao.
Chắc chắn Lục Tuân cũng không muốn tôi làm đảo lộn hay gây rắc rối cho cuộc sống của anh ấy đâu.
Tôi cam chịu mở miệng: "Tôi là bạn học thời Đại học của anh ấy."
Lời vừa dứt, sắc mặt của Lục Tuân lập tức trầm xuống vài phần.
Tôi trả lời sai rồi sao? Vậy anh muốn tôi phải nói thế nào đây? Nói trước mặt bàn dân thiên hạ rằng tôi là tình nhân được anh b.a.o n.u.ô.i à? Nhất định phải dùng cách này để làm nhục tôi mới vừa lòng sao?
"Bạn Đại học à?" Ánh mắt cô gái kia nghi hoặc đảo qua đảo lại giữa hai chúng tôi, sau đó khẽ nhướng mày, giọng điệu mang theo vài phần khoe khoang: "Tôi là vị hôn thê của A Tuân, tôi tên là Khương Phồn."
Ngón tay tôi ghì c.h.ặ.t vào cuốn sách trong l.ồ.ng n.g.ự.c, không dám ngước lên nhìn nét mặt của Lục Tuân, vì tôi sợ sẽ phải bắt gặp ánh mắt tràn ngập yêu thương mà anh dành cho cô ấy. Tôi chỉ có thể gượng cười: "Chúc mừng hai người nhé."
Tầm mắt cô gái dịch chuyển xuống dưới, nhìn vào cuốn sách tôi đang ôm trong lòng, khẽ reo lên đầy ngạc nhiên: "Cậu cũng thích Stendhal sao?"
Giọng cô ấy bỗng chốc chuyển sang tiếc nuối: "Hôm nay tôi nghe nói tiệm sách này mới nhập về một cuốn Đỏ và Đen phiên bản giới hạn năm 1920 nên mới lặn lội tới đây, không ngờ lại bị cậu nhanh tay lấy mất rồi, cậu may mắn thật đấy."
"Nhường cho cô này, cho cô hết đấy..." Đầu óc tôi trống rỗng, cuống cuồng nhét cuốn sách vào vòng tay của Khương Phồn.
"Thật sao!" Khương Phồn không giấu nổi sự vui mừng trong giọng nói.
Tôi không thể chịu đựng thêm một giây phút nào ở nơi này nữa, chỉ kịp để lại một câu, "Tôi còn có việc, xin phép đi trước." Rồi vội vã chạy trốn.
12.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Lúc tôi đang dùng bữa tối thì Lục Tuân trở về.
"Hôm nay cậu gặp Khương Phồn rồi, thấy thế nào?"
Tôi nhìn chằm chằm vào bát cơm trước mặt, không ngẩng đầu lên nhìn anh: "Rất tốt, rất đáng yêu."
Vừa dứt lời, tôi đã nghe thấy tiếng Lục Tuân cười lạnh: "Đáng yêu sao? Đúng là rất đáng yêu, em ấy kém chúng ta bảy tuổi, đang ở độ tuổi mơ mộng và lãng mạn nhất."
Bàn tay cầm thìa của tôi siết c.h.ặ.t lại, lắng nghe từng lời nói của anh: "Cậu cũng thật rộng lượng, còn biết chúc mừng nữa cơ đấy. Thế cậu đã từng nghĩ xem sau khi chúng tôi kết hôn, cậu sẽ thế nào chưa?"
"Như vậy không tốt lắm đâu." Giọng tôi vô cùng bình thản, nghiêm túc phân tích cho anh nghe: "Khương tiểu thư chắc chắn sẽ không thích sống chung với tôi. Hay là đến lúc đó, tôi dọn ra ngoài nhé?"
"Dọn ra ngoài?" Chẳng hiểu vì sao Lục Tuân lại đột ngột nổi giận, "Cậu nghĩ đẹp quá hả? Ba cậu đã nhận tiền của tôi rồi, cậu đã bị bán cho tôi. Tôi có cần cậu nữa hay không thì cậu cũng đừng hòng nghĩ đến chuyện bỏ trốn."
Nói xong, anh hằn học quay người bỏ đi.
Trước khi đi, anh thẳng tay ném một thứ dày cộp, nặng trịch như viên gạch xuống bàn phát ra một tiếng "Bịch!".
Tôi cúi đầu nhìn xuống. Đó chính là cuốn "Đỏ và Đen".
13.
Lục Tuân đi công tác rồi, lần này có vẻ anh sẽ đi rất lâu, lúc rời đi còn mang theo tận hai chiếc vali cỡ lớn.
Tôi ôm ly nước ấm, ngồi thẫn thờ trên ghế sô pha.
Vào khoảnh khắc anh sắp bước chân ra khỏi cánh cửa lớn, tôi rốt cuộc không kìm nén được nữa mà đứng bật dậy, gọi giật anh lại: "Anh đi đâu thế?"
Bước chân Lục Tuân khựng lại, anh quay đầu nhìn tôi, hiếm hoi trả lời một câu: "San Francisco."
Tôi chậm rãi bước đến trước mặt anh, giơ tay giúp anh chỉnh lại cổ áo, khẽ khàng dặn dò: "Đi đường cẩn thận, nhớ về sớm nhé." Về sớm một chút, biết đâu đứa trẻ này vẫn còn cơ hội đợi được anh quay về.
Trong mắt Lục Tuân không lộ ra chút cảm xúc nào, tôi chỉ thấy yết hầu của anh khẽ chuyển động như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng anh vẫn giữ im lặng, dứt khoát quay người rời đi.
Một sợi tin tức tố ngải cứu thoang thoảng lướt qua cánh mũi, tôi đứng c.h.ế.t lặng tham lam hít hà mùi hương quen thuộc ấy, nhìn đăm đăm vào bóng lưng anh khuất dần, thâm tâm hoàn toàn mờ mịt không biết phải làm sao.
14.
Cơn lạnh lẽo xen lẫn sự xây xẩm mặt mày ập đến… Rõ ràng đang là giữa mùa Hè oi ả, thế nhưng tôi lại có cảm giác như mình vừa rơi xuống hố băng vạn trượng.
Tôi cuộn tròn người trên giường, xung quanh vương vãi đống quần áo tôi vừa lôi ra từ trong tủ đồ của Lục Tuân. Anh đã đi được một tháng, chút tin tức tố còn sót lại trên những bộ quần áo này vốn dĩ đã nhạt nhòa đến cực điểm.
Tôi nở một nụ cười gượng gạo: "Tôi đi mua sách. Vậy tôi xin phép về trước." Nói rồi, tôi liền quay lưng định đi tiếp.
"Đứng lại."
"A Tuân—!"
Hai giọng nói đồng thời vang lên sau lưng tôi. Tôi mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại, đành phải quay người đối diện.
Cô gái nhỏ nhắn lúc nãy đã quay lại, đứng sát bên cạnh Lục Tuân, dùng ánh mắt đầy hoài nghi để đ.á.n.h giá tôi một lượt từ trên xuống dưới. Một mùi hương hạnh nhân sữa ngọt ngào thoang thoảng bay đến, hương tin tức tố của cô ấy thực sự rất hợp với vẻ bề ngoài.
Lần trước ở câu lạc bộ, Omega mời rượu Lục Tuân cũng có mùi tin tức tố sữa ngọt, có lẽ gu của Lục Tuân chính là kiểu này chăng?
"A Tuân, vị này là ai thế?"
Tôi chưa kịp mở lời, Lục Tuân cũng không lên tiếng. Anh đứng đối diện, dùng ánh mắt sâu hoắm như muốn nhìn thấu tâm can tôi, dường như đang tò mò xem tôi sẽ trả lời ra sao.
Chắc chắn Lục Tuân cũng không muốn tôi làm đảo lộn hay gây rắc rối cho cuộc sống của anh ấy đâu.
Tôi cam chịu mở miệng: "Tôi là bạn học thời Đại học của anh ấy."
Lời vừa dứt, sắc mặt của Lục Tuân lập tức trầm xuống vài phần.
Tôi trả lời sai rồi sao? Vậy anh muốn tôi phải nói thế nào đây? Nói trước mặt bàn dân thiên hạ rằng tôi là tình nhân được anh b.a.o n.u.ô.i à? Nhất định phải dùng cách này để làm nhục tôi mới vừa lòng sao?
"Bạn Đại học à?" Ánh mắt cô gái kia nghi hoặc đảo qua đảo lại giữa hai chúng tôi, sau đó khẽ nhướng mày, giọng điệu mang theo vài phần khoe khoang: "Tôi là vị hôn thê của A Tuân, tôi tên là Khương Phồn."
Ngón tay tôi ghì c.h.ặ.t vào cuốn sách trong l.ồ.ng n.g.ự.c, không dám ngước lên nhìn nét mặt của Lục Tuân, vì tôi sợ sẽ phải bắt gặp ánh mắt tràn ngập yêu thương mà anh dành cho cô ấy. Tôi chỉ có thể gượng cười: "Chúc mừng hai người nhé."
Tầm mắt cô gái dịch chuyển xuống dưới, nhìn vào cuốn sách tôi đang ôm trong lòng, khẽ reo lên đầy ngạc nhiên: "Cậu cũng thích Stendhal sao?"
Giọng cô ấy bỗng chốc chuyển sang tiếc nuối: "Hôm nay tôi nghe nói tiệm sách này mới nhập về một cuốn Đỏ và Đen phiên bản giới hạn năm 1920 nên mới lặn lội tới đây, không ngờ lại bị cậu nhanh tay lấy mất rồi, cậu may mắn thật đấy."
"Nhường cho cô này, cho cô hết đấy..." Đầu óc tôi trống rỗng, cuống cuồng nhét cuốn sách vào vòng tay của Khương Phồn.
"Thật sao!" Khương Phồn không giấu nổi sự vui mừng trong giọng nói.
Tôi không thể chịu đựng thêm một giây phút nào ở nơi này nữa, chỉ kịp để lại một câu, "Tôi còn có việc, xin phép đi trước." Rồi vội vã chạy trốn.
12.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Lúc tôi đang dùng bữa tối thì Lục Tuân trở về.
"Hôm nay cậu gặp Khương Phồn rồi, thấy thế nào?"
Tôi nhìn chằm chằm vào bát cơm trước mặt, không ngẩng đầu lên nhìn anh: "Rất tốt, rất đáng yêu."
Vừa dứt lời, tôi đã nghe thấy tiếng Lục Tuân cười lạnh: "Đáng yêu sao? Đúng là rất đáng yêu, em ấy kém chúng ta bảy tuổi, đang ở độ tuổi mơ mộng và lãng mạn nhất."
Bàn tay cầm thìa của tôi siết c.h.ặ.t lại, lắng nghe từng lời nói của anh: "Cậu cũng thật rộng lượng, còn biết chúc mừng nữa cơ đấy. Thế cậu đã từng nghĩ xem sau khi chúng tôi kết hôn, cậu sẽ thế nào chưa?"
"Như vậy không tốt lắm đâu." Giọng tôi vô cùng bình thản, nghiêm túc phân tích cho anh nghe: "Khương tiểu thư chắc chắn sẽ không thích sống chung với tôi. Hay là đến lúc đó, tôi dọn ra ngoài nhé?"
"Dọn ra ngoài?" Chẳng hiểu vì sao Lục Tuân lại đột ngột nổi giận, "Cậu nghĩ đẹp quá hả? Ba cậu đã nhận tiền của tôi rồi, cậu đã bị bán cho tôi. Tôi có cần cậu nữa hay không thì cậu cũng đừng hòng nghĩ đến chuyện bỏ trốn."
Nói xong, anh hằn học quay người bỏ đi.
Trước khi đi, anh thẳng tay ném một thứ dày cộp, nặng trịch như viên gạch xuống bàn phát ra một tiếng "Bịch!".
Tôi cúi đầu nhìn xuống. Đó chính là cuốn "Đỏ và Đen".
13.
Lục Tuân đi công tác rồi, lần này có vẻ anh sẽ đi rất lâu, lúc rời đi còn mang theo tận hai chiếc vali cỡ lớn.
Tôi ôm ly nước ấm, ngồi thẫn thờ trên ghế sô pha.
Vào khoảnh khắc anh sắp bước chân ra khỏi cánh cửa lớn, tôi rốt cuộc không kìm nén được nữa mà đứng bật dậy, gọi giật anh lại: "Anh đi đâu thế?"
Bước chân Lục Tuân khựng lại, anh quay đầu nhìn tôi, hiếm hoi trả lời một câu: "San Francisco."
Tôi chậm rãi bước đến trước mặt anh, giơ tay giúp anh chỉnh lại cổ áo, khẽ khàng dặn dò: "Đi đường cẩn thận, nhớ về sớm nhé." Về sớm một chút, biết đâu đứa trẻ này vẫn còn cơ hội đợi được anh quay về.
Trong mắt Lục Tuân không lộ ra chút cảm xúc nào, tôi chỉ thấy yết hầu của anh khẽ chuyển động như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng anh vẫn giữ im lặng, dứt khoát quay người rời đi.
Một sợi tin tức tố ngải cứu thoang thoảng lướt qua cánh mũi, tôi đứng c.h.ế.t lặng tham lam hít hà mùi hương quen thuộc ấy, nhìn đăm đăm vào bóng lưng anh khuất dần, thâm tâm hoàn toàn mờ mịt không biết phải làm sao.
14.
Cơn lạnh lẽo xen lẫn sự xây xẩm mặt mày ập đến… Rõ ràng đang là giữa mùa Hè oi ả, thế nhưng tôi lại có cảm giác như mình vừa rơi xuống hố băng vạn trượng.
Tôi cuộn tròn người trên giường, xung quanh vương vãi đống quần áo tôi vừa lôi ra từ trong tủ đồ của Lục Tuân. Anh đã đi được một tháng, chút tin tức tố còn sót lại trên những bộ quần áo này vốn dĩ đã nhạt nhòa đến cực điểm.