Trong lúc tôi đang cố ép mình nuốt xuống ngụm rượu nóng rát, có người đột nhiên vô tình hay cố ý nhắc đến một câu: "A Tuân và tiểu thư họ Khương chắc cũng sắp có chuyện vui rồi nhỉ?"
Tim tôi thắt lại, rốt cuộc không thể chịu đựng thêm được nữa. Tôi lập tức lao ra khỏi phòng, chạy thẳng vào nhà vệ sinh và gục xuống bồn rửa tay nôn thốc nôn tháo!
Nước mắt sinh lý làm nhòe đi tầm nhìn, dạ dày co thắt dữ dội khiến tôi không thể đứng thẳng dậy nổi. Giữa cơn xây xẩm mặt mày, tiếng bước chân quen thuộc vang lên rồi dừng lại ngay sau lưng tôi.
Tôi bấu c.h.ặ.t lấy thành bồn rửa, trong dạ dày chẳng có gì để nôn, chỉ biết nôn khan liên tục. Hai chân tôi bủn rủn, gần như muốn quỵ xuống sàn.
Một lát sau, có một bàn tay luồn xuống dưới nách tôi, thô bạo nhấc bổng tôi lên.
"Không nôn ra được thì đừng nôn nữa." Giọng điệu của Lục Tuân vẫn lạnh nhạt như thường.
Tôi khó chịu đến cực điểm, lả người dựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c của anh, trong lòng dấy lên một sự khao khát mãnh liệt muốn ngửi thấy một chút tin tức tố của anh để xoa dịu cơn nôn mửa này.
Thế nhưng, trong không khí hoàn toàn trống rỗng, không có một mùi hương nào cả.
Lục Tuân đưa tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán tôi, động tác của anh lực đạo không hề nhẹ nhàng: "Chậc, Chu Châu, từ bao giờ cậu lại trở nên yếu ớt thế này?"
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Đầu óc tôi quay cuồng, cố nhịn đi cơn buồn nôn đang chực trào, không cách nào mở miệng trả lời.
"A Tuân, không sao chứ?" Có người từ trong phòng bao đi ra hỏi vọng vào.
"Không sao, mọi người cứ chơi tiếp đi, tôi cho người đưa cậu ta về trước."
10.
Hôm đó, tôi bị nhét lên xe trong trạng thái đầu óc mơ màng, rối bời.
Một tia hy vọng đột nhiên bùng lên trong lòng, lý trí chưa kịp suy nghĩ thì khuôn miệng đã tự động mở ra hỏi vị quản gia: "Là Lục Tuân bảo bác tới đón cháu ạ?"
Gương mặt quản gia không chút gợn sóng, nhàn nhạt đáp: "Không phải."
Tia hy vọng nhỏ nhoi trong tôi lập tức lịm tắt.
Tiểu thư họ Khương kia là ai? Sắp có chuyện vui nghĩa là thế nào? Là bọn họ sắp kết hôn, hay đã có con với nhau rồi? Vậy đứa trẻ trong bụng tôi lúc này thì tính là gì đây? Tôi không dám nghĩ tiếp nữa.
Tôi xoay người, quay lưng về phía quản gia: "Cháu không sao nữa rồi, phiền bác bảo bác sĩ về giúp cháu với ạ."
Buổi tối, Lục Tuân quay trở về biệt thự. Anh dừng lại bên giường, từ trên cao nhìn xuống tôi: "Tại sao không chịu gặp bác sĩ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi ngồi dậy, dán c.h.ặ.t mắt vào tấm ga giường phía dưới, im lặng một hồi mới khẽ khàng đáp: "Tôi khỏe rồi, không cần thiết phải khám."
"Hừ..." Tôi nghe thấy tiếng Lục Tuân khẽ cười đầy mỉa mai, "Vậy cậu còn hỏi quản gia xem có phải tôi gọi bác sĩ tới làm gì?"
Tôi câm nín. Vị quản gia này nhiều lúc thật đáng ghét, đâu nhất thiết chuyện gì cũng phải đi báo cáo lại với Lục Tuân như thế chứ.
"Có phải anh gọi hay không, điều đó quan trọng lắm sao?"
Lục Tuân đột ngột đưa tay bóp cằm, ép tôi phải ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh. Anh dường như muốn thu trọn mọi cảm xúc của tôi vào tầm mắt. Tôi không nói gì, chỉ cụp mi mắt xuống để trốn tránh ánh nhìn của anh.
"Đây là chiêu trò quen thuộc của cậu đấy à, Chu Châu? Giả vờ quan tâm, phương diện này cậu đúng là đã luyện đến mức điêu luyện rồi."
Lục Tuân nhẹ nhàng buông ra những lời lẽ sắc nhọn như d.a.o găm, đ.â.m sâu vào lòng tôi: "Lần sau có bác sĩ thì lo mà khám đi. Dù sao thì cùng một chiêu trò, năm năm trước có thể có tác dụng, chứ năm năm sau thì chưa chắc đâu."
Lòng tin một khi đã đổ vỡ thì chẳng thể nào hàn gắn lại được nữa...
Nhìn theo bóng lưng dứt khoát rời đi của Lục Tuân, trái tim tôi nhói lên một cơn đau thắt, đau đớn như thể bị ai đó sống sờ sờ khoét đi một mảnh thịt xương.
11.
Như thể có sự sắp đặt trớ trêu của số phận, vừa mới hôm kia tôi biết đến sự tồn tại của tiểu thư họ Khương, thì hôm nay tôi đã chạm mặt cô ấy bằng xương bằng thịt.
Tôi đang đứng trước kệ sách chậm rãi lật giở từng trang giấy, thì một giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ.
Bên cạnh Lục Tuân là một cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú. Cô ấy diện một bộ váy ngắn màu hồng phấn trông vô cùng ngọt ngào và năng động. Lục Tuân dịu dàng đẩy cửa cửa hàng cho cô ấy bước vào.
Lý trí nhắc nhở tôi lúc này nên lặng lẽ rời đi để tránh rơi vào cảnh khó xử. Thế nhưng hai chân tôi lại như bị đóng đinh tại chỗ, ánh mắt ngơ ngác nhìn dán vào hai người họ, ngay cả việc hít thở cũng gần như quên mất.
Tôi nghe thấy cô gái kia hào hứng kể với Lục Tuân về sự ngưỡng mộ của mình dành cho Stendhal, cô ấy nói bản thân đặc biệt thích cách Stendhal khắc họa nỗi đau khổ một cách sắc sảo. Lục Tuân đứng bên cạnh, kiên nhẫn lắng nghe cô ấy líu lo như một chú chim nhỏ, trên gương mặt anh luôn thường trực nụ cười ấm áp, dịu dàng.
Mãi đến khi cô gái kia chỉ tay về phía tôi, nói muốn sang khu sách quý để xem thử, tôi mới giật mình tỉnh mộng, vội vàng quay người lẩn tránh.
Tôi luống cuống đi xuyên qua hai dãy kệ sách, nhưng lại bất ngờ bị gọi giật giọng từ phía sau: "Chu Châu!"
Bước chân tôi khựng lại. Phải mất vài giây, tôi mới cứng nhắc quay người lại.
Lục Tuân đang đứng ngay phía sau tôi, ánh mắt dò xét. Cô gái lúc nãy đã đi đâu mất.
Tim tôi thắt lại, rốt cuộc không thể chịu đựng thêm được nữa. Tôi lập tức lao ra khỏi phòng, chạy thẳng vào nhà vệ sinh và gục xuống bồn rửa tay nôn thốc nôn tháo!
Nước mắt sinh lý làm nhòe đi tầm nhìn, dạ dày co thắt dữ dội khiến tôi không thể đứng thẳng dậy nổi. Giữa cơn xây xẩm mặt mày, tiếng bước chân quen thuộc vang lên rồi dừng lại ngay sau lưng tôi.
Tôi bấu c.h.ặ.t lấy thành bồn rửa, trong dạ dày chẳng có gì để nôn, chỉ biết nôn khan liên tục. Hai chân tôi bủn rủn, gần như muốn quỵ xuống sàn.
Một lát sau, có một bàn tay luồn xuống dưới nách tôi, thô bạo nhấc bổng tôi lên.
"Không nôn ra được thì đừng nôn nữa." Giọng điệu của Lục Tuân vẫn lạnh nhạt như thường.
Tôi khó chịu đến cực điểm, lả người dựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c của anh, trong lòng dấy lên một sự khao khát mãnh liệt muốn ngửi thấy một chút tin tức tố của anh để xoa dịu cơn nôn mửa này.
Thế nhưng, trong không khí hoàn toàn trống rỗng, không có một mùi hương nào cả.
Lục Tuân đưa tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán tôi, động tác của anh lực đạo không hề nhẹ nhàng: "Chậc, Chu Châu, từ bao giờ cậu lại trở nên yếu ớt thế này?"
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Đầu óc tôi quay cuồng, cố nhịn đi cơn buồn nôn đang chực trào, không cách nào mở miệng trả lời.
"A Tuân, không sao chứ?" Có người từ trong phòng bao đi ra hỏi vọng vào.
"Không sao, mọi người cứ chơi tiếp đi, tôi cho người đưa cậu ta về trước."
10.
Hôm đó, tôi bị nhét lên xe trong trạng thái đầu óc mơ màng, rối bời.
Một tia hy vọng đột nhiên bùng lên trong lòng, lý trí chưa kịp suy nghĩ thì khuôn miệng đã tự động mở ra hỏi vị quản gia: "Là Lục Tuân bảo bác tới đón cháu ạ?"
Gương mặt quản gia không chút gợn sóng, nhàn nhạt đáp: "Không phải."
Tia hy vọng nhỏ nhoi trong tôi lập tức lịm tắt.
Tiểu thư họ Khương kia là ai? Sắp có chuyện vui nghĩa là thế nào? Là bọn họ sắp kết hôn, hay đã có con với nhau rồi? Vậy đứa trẻ trong bụng tôi lúc này thì tính là gì đây? Tôi không dám nghĩ tiếp nữa.
Tôi xoay người, quay lưng về phía quản gia: "Cháu không sao nữa rồi, phiền bác bảo bác sĩ về giúp cháu với ạ."
Buổi tối, Lục Tuân quay trở về biệt thự. Anh dừng lại bên giường, từ trên cao nhìn xuống tôi: "Tại sao không chịu gặp bác sĩ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi ngồi dậy, dán c.h.ặ.t mắt vào tấm ga giường phía dưới, im lặng một hồi mới khẽ khàng đáp: "Tôi khỏe rồi, không cần thiết phải khám."
"Hừ..." Tôi nghe thấy tiếng Lục Tuân khẽ cười đầy mỉa mai, "Vậy cậu còn hỏi quản gia xem có phải tôi gọi bác sĩ tới làm gì?"
Tôi câm nín. Vị quản gia này nhiều lúc thật đáng ghét, đâu nhất thiết chuyện gì cũng phải đi báo cáo lại với Lục Tuân như thế chứ.
"Có phải anh gọi hay không, điều đó quan trọng lắm sao?"
Lục Tuân đột ngột đưa tay bóp cằm, ép tôi phải ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh. Anh dường như muốn thu trọn mọi cảm xúc của tôi vào tầm mắt. Tôi không nói gì, chỉ cụp mi mắt xuống để trốn tránh ánh nhìn của anh.
"Đây là chiêu trò quen thuộc của cậu đấy à, Chu Châu? Giả vờ quan tâm, phương diện này cậu đúng là đã luyện đến mức điêu luyện rồi."
Lục Tuân nhẹ nhàng buông ra những lời lẽ sắc nhọn như d.a.o găm, đ.â.m sâu vào lòng tôi: "Lần sau có bác sĩ thì lo mà khám đi. Dù sao thì cùng một chiêu trò, năm năm trước có thể có tác dụng, chứ năm năm sau thì chưa chắc đâu."
Lòng tin một khi đã đổ vỡ thì chẳng thể nào hàn gắn lại được nữa...
Nhìn theo bóng lưng dứt khoát rời đi của Lục Tuân, trái tim tôi nhói lên một cơn đau thắt, đau đớn như thể bị ai đó sống sờ sờ khoét đi một mảnh thịt xương.
11.
Như thể có sự sắp đặt trớ trêu của số phận, vừa mới hôm kia tôi biết đến sự tồn tại của tiểu thư họ Khương, thì hôm nay tôi đã chạm mặt cô ấy bằng xương bằng thịt.
Tôi đang đứng trước kệ sách chậm rãi lật giở từng trang giấy, thì một giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ.
Bên cạnh Lục Tuân là một cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú. Cô ấy diện một bộ váy ngắn màu hồng phấn trông vô cùng ngọt ngào và năng động. Lục Tuân dịu dàng đẩy cửa cửa hàng cho cô ấy bước vào.
Lý trí nhắc nhở tôi lúc này nên lặng lẽ rời đi để tránh rơi vào cảnh khó xử. Thế nhưng hai chân tôi lại như bị đóng đinh tại chỗ, ánh mắt ngơ ngác nhìn dán vào hai người họ, ngay cả việc hít thở cũng gần như quên mất.
Tôi nghe thấy cô gái kia hào hứng kể với Lục Tuân về sự ngưỡng mộ của mình dành cho Stendhal, cô ấy nói bản thân đặc biệt thích cách Stendhal khắc họa nỗi đau khổ một cách sắc sảo. Lục Tuân đứng bên cạnh, kiên nhẫn lắng nghe cô ấy líu lo như một chú chim nhỏ, trên gương mặt anh luôn thường trực nụ cười ấm áp, dịu dàng.
Mãi đến khi cô gái kia chỉ tay về phía tôi, nói muốn sang khu sách quý để xem thử, tôi mới giật mình tỉnh mộng, vội vàng quay người lẩn tránh.
Tôi luống cuống đi xuyên qua hai dãy kệ sách, nhưng lại bất ngờ bị gọi giật giọng từ phía sau: "Chu Châu!"
Bước chân tôi khựng lại. Phải mất vài giây, tôi mới cứng nhắc quay người lại.
Lục Tuân đang đứng ngay phía sau tôi, ánh mắt dò xét. Cô gái lúc nãy đã đi đâu mất.