Tôi vớ lấy một chiếc áo sơ mi, áp sát vào ch.óp mũi rồi tham lam hít hà, chẳng khác nào một kẻ nghiện đang lên cơn vật t.h.u.ố.c, cố bấu víu lấy cọng rơm cứu mạng duy nhất...
Thế nhưng vẫn không đủ, hoàn toàn không đủ...
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Bên tai tôi vang lên những tiếng ù ù không dứt, nước mắt sinh lý trào ra làm ướt đẫm hai hàng mi, khiến chúng bết lại thành từng cụm.
Tôi siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại trong tay, trên màn hình là dãy số của Lục Tuân nhưng chưa được kết nối. Ý chí của tôi từ lâu đã bị sự giày xéo của việc thiếu hụt tin tức tố c.ắ.n xé đến mức tan hoang. Ngay lúc này, tôi như phát điên mà khát cầu tin tức tố của Alpha, khao khát được nghe thấy giọng nói của Lục Tuân.
Một cơn buồn nôn đột ngột dâng lên cổ họng, tôi hoảng loạn gượng dậy, lảo đảo lao về phía bồn rửa trong phòng bếp rồi nôn khan dữ dội.
Sau khi gắng gượng qua cơn nôn mửa, tôi hoàn toàn sụp đổ. Đôi bàn tay run rẩy run bần bật bấm vào nút gọi.
"Tút... Tút..."
Tôi nuốt một ngụm nước bọt khan, nhìn màn hình điện thoại rung lên hai nhịp rồi được kết nối.
"Alo?" Giọng nói của Lục Tuân đầy tùy ý và lười biếng truyền vào tai tôi, thế nhưng nó lại như một tia sét đ.á.n.h thẳng vào da đầu, khiến đầu óc tôi lập tức trống rỗng.
Cuối cùng cũng nghe được giọng nói mà bản thân ngày đêm mong nhớ, vậy mà tôi lại đột ngột đ.á.n.h mất khả năng ngôn ngữ.
Anh ấy đã sắp kết hôn với Khương tiểu thư rồi mà...
Đã biết rõ kết cục, tại sao tôi còn phải giãy giụa vô ích làm gì, để rồi tự tay đập nát chút tôn nghiêm cuối cùng của bản thân?
Tôi nghe thấy đầu dây bên kia Lục Tuân khẽ gọi tên mình. Tôi mấp máy môi, nhưng rốt cuộc không thể thốt ra được nửa lời.
Trong không gian mập mờ tĩnh lặng, tôi mơ hồ nghe thấy từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói nũng nịu, ngọt ngào của một Omega: "A Tuân."
Hai bên thái dương của tôi giật nảy liên hồi, bàn tay bấu c.h.ặ.t vào mặt bàn đá cẩm thạch nổi đầy gân xanh.
Cuối cùng, sự kiên nhẫn của đầu dây bên kia cũng cạn kiệt, điện thoại vang lên một tiếng "Tút" lạnh lùng rồi ngắt kết nối.
Tôi thở dốc mấy hơi, từ kẽ răng run rẩy thốt ra hai chữ tự giễu: "Tùy anh."
Toàn thân tôi run lên bần bật, tôi ngẩng đầu lên, nhìn chính mình trong gương.
Cổ áo rộng thênh thang của bộ đồ ngủ màu trắng để lộ ra phần xương quai xanh gầy gò, hốc hác. Dời lên trên là gương mặt trắng bệch không một giọt m.á.u cùng đôi môi khô khốc. Hai má tôi tiêu điều, phủ đầy mồ hôi lạnh, nước mắt và cả những vệt nước bọt dính lại sau cơn nôn khan vừa rồi, chật vật và t.h.ả.m hại vô cùng.
Dừng lại thôi.
15.
Ánh đèn trắng dã của phòng phẫu thuật rọi xuống ch.ói mắt, tôi nằm trên bàn mổ, nước mắt lặng lẽ trào ra bên khóe mi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi đã không chọn tiêm t.h.u.ố.c giảm đau.
Bác sĩ nhìn tôi nói: "Một Omega đang bị thiếu hụt nghiêm trọng tin tức tố Alpha như cậu mà làm phẫu thuật phá t.h.a.i không dùng t.h.u.ố.c giảm đau thì sẽ rất khó chịu đựng đấy, thậm chí còn có nguy cơ bị sốc tim nữa."
Tôi ngồi đối diện với ông, gương mặt không một chút huyết sắc, chỉ thản nhiên buông một câu: "Thế thì tốt quá." Cứ để tôi phải chịu nỗi đau đớn như vạn đao róc xương này đi, xem như đó là cách tôi tạ tội với đứa con tội nghiệp của mình.
Vào khoảnh khắc cơn đau đớn ập đến đỉnh điểm, tôi há hốc miệng, ra sức hớp lấy từng ngụm khí như một con cá sắp c.h.ế.t cạn.
"Đau thì cứ khóc thành tiếng đi." Đôi tay bác sĩ vẫn không dừng lại, giọng nói của ông bị che lấp sau lớp khẩu trang dày cộp nên nghe có phần nghẹn ngào, trầm đục.
Móng tay tôi găm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ m.á.u, thế nhưng tôi vẫn im lặng không hé răng nửa lời, chỉ có những giọt lệ nóng hổi cứ liên tục lăn dài từ khóe mắt.
Y tá dùng xe lăn đẩy tôi ra khỏi phòng phẫu thuật, đứng ở cửa lớn gọi người nhà bệnh nhân.
Mãi đến khi cô ấy chuẩn bị gọi đến lần thứ ba, tôi mới cố gom chút sức tàn mà lên tiếng: "Tôi đi một mình."
"Ôi…!" Cô y tá nhỏ khẽ kêu lên một tiếng, có vẻ cảm thấy tình cảnh này vô cùng khó xử.
"Cô cứ đi làm việc của mình đi, cứ để tôi ngồi đây là được rồi." Giọng tôi vô cùng yếu ớt, thều thào như một sợi chỉ mỏng manh sắp đứt.
"Được rồi, vậy cậu tự chú ý an toàn nhé, cứ ngồi nghỉ ngơi thêm một lát rồi hãy về."
"Vâng." Tôi đáp, "Còn chiếc xe lăn này?"
"Xe lăn cứ để ở đây đi, lát nữa tôi ra lấy sau." Cô y tá xua xua tay.
"Cảm ơn cô."
Một mình tôi ngồi lặng lẽ giữa hành lang bệnh viện vắng vẻ hồi lâu, rất lâu sau vẫn không thể nào hồi sức nổi.
Cho đến khi ánh đèn phòng phẫu thuật một lần nữa phụt tắt, báo hiệu ca mổ tiếp theo đã hoàn thành và bệnh nhân chuẩn bị được đẩy ra ngoài, tôi mới chậm chạp vịn tường đứng dậy.
Tôi khom lưng, che lấy vùng bụng dưới đau đớn, lảo đảo từng bước một rời khỏi bệnh viện.
16.
Tôi đã mang đứa bé ra ngoài, chỉ là một chút m.á.u thịt mơ hồ. Bác sĩ khuyên tôi không nên đem đi hỏa táng, ông bảo xương cốt của đứa trẻ còn chưa kịp hình thành, nếu thiêu thì sẽ chẳng còn lại chút gì.
Tôi đem con chôn vào trong một chiếc chậu cây, bên trên trồng một nhánh hoa nhài nhỏ xíu, mới chỉ nhú ra vài mầm non xanh nhạt.
Tôi đặt chậu cây lên bậu cửa sổ phòng ngủ, tưới nước cho nó, rồi cũng thuận tay để vài giọt nước mắt rơi vào trong đất: "Nhài nhỏ ơi, mau lớn nhé."
Nhài nhỏ, chính là con của tôi, là bảo bối duy nhất của tôi.
Thế nhưng vẫn không đủ, hoàn toàn không đủ...
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Bên tai tôi vang lên những tiếng ù ù không dứt, nước mắt sinh lý trào ra làm ướt đẫm hai hàng mi, khiến chúng bết lại thành từng cụm.
Tôi siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại trong tay, trên màn hình là dãy số của Lục Tuân nhưng chưa được kết nối. Ý chí của tôi từ lâu đã bị sự giày xéo của việc thiếu hụt tin tức tố c.ắ.n xé đến mức tan hoang. Ngay lúc này, tôi như phát điên mà khát cầu tin tức tố của Alpha, khao khát được nghe thấy giọng nói của Lục Tuân.
Một cơn buồn nôn đột ngột dâng lên cổ họng, tôi hoảng loạn gượng dậy, lảo đảo lao về phía bồn rửa trong phòng bếp rồi nôn khan dữ dội.
Sau khi gắng gượng qua cơn nôn mửa, tôi hoàn toàn sụp đổ. Đôi bàn tay run rẩy run bần bật bấm vào nút gọi.
"Tút... Tút..."
Tôi nuốt một ngụm nước bọt khan, nhìn màn hình điện thoại rung lên hai nhịp rồi được kết nối.
"Alo?" Giọng nói của Lục Tuân đầy tùy ý và lười biếng truyền vào tai tôi, thế nhưng nó lại như một tia sét đ.á.n.h thẳng vào da đầu, khiến đầu óc tôi lập tức trống rỗng.
Cuối cùng cũng nghe được giọng nói mà bản thân ngày đêm mong nhớ, vậy mà tôi lại đột ngột đ.á.n.h mất khả năng ngôn ngữ.
Anh ấy đã sắp kết hôn với Khương tiểu thư rồi mà...
Đã biết rõ kết cục, tại sao tôi còn phải giãy giụa vô ích làm gì, để rồi tự tay đập nát chút tôn nghiêm cuối cùng của bản thân?
Tôi nghe thấy đầu dây bên kia Lục Tuân khẽ gọi tên mình. Tôi mấp máy môi, nhưng rốt cuộc không thể thốt ra được nửa lời.
Trong không gian mập mờ tĩnh lặng, tôi mơ hồ nghe thấy từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói nũng nịu, ngọt ngào của một Omega: "A Tuân."
Hai bên thái dương của tôi giật nảy liên hồi, bàn tay bấu c.h.ặ.t vào mặt bàn đá cẩm thạch nổi đầy gân xanh.
Cuối cùng, sự kiên nhẫn của đầu dây bên kia cũng cạn kiệt, điện thoại vang lên một tiếng "Tút" lạnh lùng rồi ngắt kết nối.
Tôi thở dốc mấy hơi, từ kẽ răng run rẩy thốt ra hai chữ tự giễu: "Tùy anh."
Toàn thân tôi run lên bần bật, tôi ngẩng đầu lên, nhìn chính mình trong gương.
Cổ áo rộng thênh thang của bộ đồ ngủ màu trắng để lộ ra phần xương quai xanh gầy gò, hốc hác. Dời lên trên là gương mặt trắng bệch không một giọt m.á.u cùng đôi môi khô khốc. Hai má tôi tiêu điều, phủ đầy mồ hôi lạnh, nước mắt và cả những vệt nước bọt dính lại sau cơn nôn khan vừa rồi, chật vật và t.h.ả.m hại vô cùng.
Dừng lại thôi.
15.
Ánh đèn trắng dã của phòng phẫu thuật rọi xuống ch.ói mắt, tôi nằm trên bàn mổ, nước mắt lặng lẽ trào ra bên khóe mi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi đã không chọn tiêm t.h.u.ố.c giảm đau.
Bác sĩ nhìn tôi nói: "Một Omega đang bị thiếu hụt nghiêm trọng tin tức tố Alpha như cậu mà làm phẫu thuật phá t.h.a.i không dùng t.h.u.ố.c giảm đau thì sẽ rất khó chịu đựng đấy, thậm chí còn có nguy cơ bị sốc tim nữa."
Tôi ngồi đối diện với ông, gương mặt không một chút huyết sắc, chỉ thản nhiên buông một câu: "Thế thì tốt quá." Cứ để tôi phải chịu nỗi đau đớn như vạn đao róc xương này đi, xem như đó là cách tôi tạ tội với đứa con tội nghiệp của mình.
Vào khoảnh khắc cơn đau đớn ập đến đỉnh điểm, tôi há hốc miệng, ra sức hớp lấy từng ngụm khí như một con cá sắp c.h.ế.t cạn.
"Đau thì cứ khóc thành tiếng đi." Đôi tay bác sĩ vẫn không dừng lại, giọng nói của ông bị che lấp sau lớp khẩu trang dày cộp nên nghe có phần nghẹn ngào, trầm đục.
Móng tay tôi găm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ m.á.u, thế nhưng tôi vẫn im lặng không hé răng nửa lời, chỉ có những giọt lệ nóng hổi cứ liên tục lăn dài từ khóe mắt.
Y tá dùng xe lăn đẩy tôi ra khỏi phòng phẫu thuật, đứng ở cửa lớn gọi người nhà bệnh nhân.
Mãi đến khi cô ấy chuẩn bị gọi đến lần thứ ba, tôi mới cố gom chút sức tàn mà lên tiếng: "Tôi đi một mình."
"Ôi…!" Cô y tá nhỏ khẽ kêu lên một tiếng, có vẻ cảm thấy tình cảnh này vô cùng khó xử.
"Cô cứ đi làm việc của mình đi, cứ để tôi ngồi đây là được rồi." Giọng tôi vô cùng yếu ớt, thều thào như một sợi chỉ mỏng manh sắp đứt.
"Được rồi, vậy cậu tự chú ý an toàn nhé, cứ ngồi nghỉ ngơi thêm một lát rồi hãy về."
"Vâng." Tôi đáp, "Còn chiếc xe lăn này?"
"Xe lăn cứ để ở đây đi, lát nữa tôi ra lấy sau." Cô y tá xua xua tay.
"Cảm ơn cô."
Một mình tôi ngồi lặng lẽ giữa hành lang bệnh viện vắng vẻ hồi lâu, rất lâu sau vẫn không thể nào hồi sức nổi.
Cho đến khi ánh đèn phòng phẫu thuật một lần nữa phụt tắt, báo hiệu ca mổ tiếp theo đã hoàn thành và bệnh nhân chuẩn bị được đẩy ra ngoài, tôi mới chậm chạp vịn tường đứng dậy.
Tôi khom lưng, che lấy vùng bụng dưới đau đớn, lảo đảo từng bước một rời khỏi bệnh viện.
16.
Tôi đã mang đứa bé ra ngoài, chỉ là một chút m.á.u thịt mơ hồ. Bác sĩ khuyên tôi không nên đem đi hỏa táng, ông bảo xương cốt của đứa trẻ còn chưa kịp hình thành, nếu thiêu thì sẽ chẳng còn lại chút gì.
Tôi đem con chôn vào trong một chiếc chậu cây, bên trên trồng một nhánh hoa nhài nhỏ xíu, mới chỉ nhú ra vài mầm non xanh nhạt.
Tôi đặt chậu cây lên bậu cửa sổ phòng ngủ, tưới nước cho nó, rồi cũng thuận tay để vài giọt nước mắt rơi vào trong đất: "Nhài nhỏ ơi, mau lớn nhé."
Nhài nhỏ, chính là con của tôi, là bảo bối duy nhất của tôi.