Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 80: Mới mẻ: Thân thiện và tự nhiên

Tạ Sùng chẳng hề bị cơn giận của Mâu Văn ảnh hưởng.

Tiền Tụng thấy có lẽ Tạ Sùng đang nhịn để tung ra một chiêu khủng nào đó, bằng không Mâu Văn dùng thái độ ấy nói chuyện với anh, sao anh vẫn còn cười được chứ?

Nhưng Tạ Sùng lại nói: “Dựa vào hiểu biết của tôi về Mâu Văn, những lời cô ấy có thể thẳng thừng nói ra miệng thế này phần lớn đều chẳng phải chuyện gì to tát. Có khi là vì thể diện, có khi vì muốn thắng thua, có khi chỉ là do ngứa mồm thôi. Lúc nào cô ấy im lặng mới là đáng sợ nhất.”

“Hiểu rõ cô ấy như thế mà còn để bị cô ấy đá à?”

“Bị đá rồi mới ngộ ra mấy cái này đấy.” Tạ Sùng nói.

“Lạc quan mù quáng.” Tiền Tụng thở dài một tiếng. Mâu Văn kia đến một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí cho Tạ Sùng, như coi anh là không khí vậy. Mỗi lần nghĩ đến đây anh ta lại thấy khó chịu, cảm thấy duyên phận giữa Tạ Sùng và Mâu Văn đã tận thật rồi.

Tạ Sùng lại nói: “Tôi nói chuyện với Will rồi. Will nói cô ấy đối xử với tôi y hệt như với những người khác, tình hình mới không lạc quan. Còn hiện tại cô ấy đối xử với tôi khác hẳn người khác, dù có xa cách lạnh nhạt đến mấy, cũng chứng minh được tôi có một vị trí đặc biệt trong lòng cô ấy.”

“Tên Will đó của cậu làm bên đa cấp đấy à? Có thể đổi trắng thay đen, nói sống thành chết, biến ghét bỏ thành đặc biệt…” Tiền Tụng không mảy may bận tâm đến lý luận của Will: “Tôi thấy người này đang dùng một phương thức khác để an ủi cậu thì có.”

“Thế à? Vậy thì đúng là nó có tác dụng an ủi tôi thật.”

Tạ Sùng không để ý đến gáo nước lạnh mà Tiền Tụng vừa dội vào mình nữa, anh gọi điện thoại cho “cấp dưới” Mâu Đức Xương để kiểm tra công việc. Cuộc gọi lần này gồm hai nội dung: Thứ nhất là hoạt động khách hàng của Lăng Mỹ, Mâu Đức Xương với tư cách là tổ trưởng tổ tài xế nên hoàn thành tốt những hạng mục nào; Thứ hai là vào mùa đông, hãng xe muốn tổ chức buổi lái thử và đánh giá xe ở Hô Luân Bối Nhĩ, khi đó sẽ có tay lái chuyên nghiệp điều khiển chiếc xe này của Tạ Sùng, nhưng để đảm bảo hoạt động diễn ra tốt nhất, họ còn cần thuê một dẫn đoàn chuyên nghiệp tại địa phương. Tạ Sùng đã đề xuất ngôi sao của Nha Khắc Thạch là Mâu Đức Xương.

“Như này là đi cửa sau đúng không?” Mâu Đức Xương nói: “Như này tuyệt đối là đi cửa sau rồi, lỡ bố làm không tốt chẳng phải sẽ khiến người làm lãnh đạo như con mất mặt sao?”

“Con không đi cửa sau đâu.” Tạ Sùng nói: “Sơ yếu lý lịch và kinh nghiệm làm việc của bố hoàn toàn phù hợp. Bố hiểu rõ tình hình địa phương nhất, lại giữ mối quan hệ tốt với người dân khắp nơi, có kinh nghiệm phong phú trong việc phục vụ khách hàng và khả năng giao tiếp cực kỳ tốt. Quan trọng là, ngoại hình cũng rất bảnh.”

“He he, ngoại hình bảnh bao thì đúng thật.”

Lúc Mâu Đức Xương nói câu này, ông đang sửa sang lại tóc tai trước gương, rồi đội lên đầu một chiếc mũ. Ông trông thật phấn chấn.

“Thế nên là, bố phải hoàn thành thật tốt hai công việc này đấy.”

“Con có đến không?” Mâu Đức Xương hỏi: “Họ bảo con cũng đến.”

“Đương nhiên con phải đi rồi, nhân vật tầm cỡ như con mà lại không có mặt ở một sự kiện quan trọng thế này sao?” Tạ Sùng cố ý tỏ vẻ kiêu ngạo: “Bố cứ chờ con nhé! Tới lúc đó hai chúng ta làm một chén.”

“Được, làm một chén.” Trước khi cúp máy, Mâu Đức Xương không quên ra lệnh cho Tạ Sùng: “Nhớ nhấn like, bình luận với chia sẻ cho bố đấy nhé!”

“Dạ.”

Tạ Sùng mở tài khoản video ngắn của Mâu Đức Xương ra, cười đến ngặt nghẽo. Mở đầu video là một gương mặt tự sướng to đùng, phía sau là một cánh rừng bạch dương. Lại còn biết cả “chuyển cảnh” cơ đấy, tự mình xoay cánh tay một cái, người liền xoay theo, phong cảnh phía sau cũng thay đổi luôn.

Buồn cười chết đi được.

Tạ Sùng vừa cười vừa mua hot cho video của Mâu Đức Xương, quả nhiên, một tiếng sau Mâu Đức Xương liền nhắn tin cho anh: “Bố sắp nổi tiếng đến nơi rồi, sau này các con có hoạt động gì muốn mời bố thì phải tăng thêm tiền đấy nhé.”

Tạ Sùng nhìn phần bình luận của Mâu Đức Xương mà cười đau cả bụng, bình luận nào ông cũng nghiêm túc trả lời: “Cảm ơn người nhà nhé.” Có người hỏi tiền lương hưu của ông được bao nhiêu? Ông đáp lại: “Sao thế, định vay tiền tôi à?”

Tạ Sùng vừa cười vừa bất giác nhớ đến bố mình.

Nếu ông còn sống, e là cũng sẽ quay một video kiểu “Một ngày của phú ông”.

Ngày hôm sau Mâu Văn mở tài khoản của Mâu Đức Xương ra, thấy lượng truy cập video của ông rất lớn, thầm nghĩ: Trời ơi, chẳng lẽ hai năm nữa mình có thể sống dựa vào bố rồi sao? Mình sẽ về Nha Khắc Thạch làm công chúa Nội Mông, mỗi ngày hưởng sái “cơm lành canh ngọt từ internet” của bố, trên đời này chẳng còn ai có cuộc sống hạnh phúc hơn mình nữa rồi.

Lúc này Mâu Đức Xương gửi cho cô một ảnh chụp màn hình thông báo, hỏi cô: “Dou+ là cái gì?”

Mâu Văn mở ra xem, thì ra là có người dùng đã mua lượt chạy hot cho video của bố cô. Cô chỉ dẫn Mâu Đức Xương bấm vào ảnh đại diện của người dùng đó, kết quả chẳng có thông tin gì cả. Mâu Văn đã hiểu sơ sơ rồi, nói: “Là do chất lượng video của bố tốt, có người chạy quảng cáo giúp bố đấy.”

Tiếp đó cô liền gửi tin nhắn cho Tạ Sùng: “Đừng lãng phí tiền mua hot nữa.”

“Ồ.” Tạ Sùng trả lời.

“Cảm ơn nhé.” Mâu Văn nói: “Ông ấy vui lắm.”

Lúc này Tạ Sùng lại chỉ vì một câu “Cảm ơn” mà đắc ý, nói: “Em giỏi thì chặn tôi đi này!”

Ngáo. Mâu Văn cảm thấy Tạ Sùng đúng là hâm dở. Cái tính nhỏ mọn của anh thật sự bao năm qua chẳng hề thay đổi.

Đàn em trung thành Vương Chí Cường của Tạ Sùng hôm nay về từ bên ngoài, tức hậm hực ngồi phịch xuống ghế. Mâu Văn ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính hỏi cậu ấy có chuyện gì.

Cậu ấy nói: “Chị, em đụng mặt thầy của chị rồi.”

“Lâm Vi Sâm á? Anh ta làm sao?”

“Anh ta ra ngoài làm riêng rồi.” Vương Chí Cường nói: “Đều ở trong cùng một hội chợ, trên tờ rơi in của anh ta ghi: Người hướng dẫn nổi tiếng trong ngành. Người khác hỏi anh ta từng làm người hướng dẫn cho những ai rồi, anh ta bảo học trò của anh ta có mặt khắp thiên hạ. Người khác lại hỏi thế còn Mâu Văn thì sao? Anh ta liền bảo đó là học trò mờ nhạt nhất của tôi.” Vương Chí Cường tức đến mức suýt nhảy dựng lên: “Xì! Anh ta là cái thá gì chứ, ngày nào cũng nói mấy lời kiểu đó.”

Mâu Văn nghe vậy thì ha ha cười lớn, cười xong liền hỏi: “Thành tích của anh ta ở hội chợ thế nào?”

“Đương nhiên là tốt rồi. Giẫm lên vai chị Văn để đi lên thì sao mà không tốt cho được chứ?” Vương Chí Cường nói.

“Cậu ghé tai lại đây.” Mâu Văn nói: “Tôi dạy cậu một chiêu.”

Vương Chí Cường ghé sát qua nghe Mâu Văn chỉ dạy. Người ta vẫn bảo chiến tranh không ngại dối lừa, nhưng chiêu này Mâu Văn dạy Vương Chí Cường cũng quá mức xảo quyệt rồi, y hệt như chiêu năm xưa Mâu Văn dùng ở dự án bất động sản mới khi tự xưng mình là quản lý hậu mãi thiết kế của người khác.

Cô bảo Vương Chí Cường quan sát kỹ xem rốt cuộc có những ai đã thêm phương thức liên lạc của Lâm Vi Sâm, bất kể là doanh nghiệp hay cá nhân đều phải canh cho kỹ. Đợi người ta đi ra ngoài rồi thì tìm một người bám theo, nói rằng phương thức liên lạc vừa rồi của Lâm Vi Sâm vì quá bận nên không gọi được, để đảm bảo không có sơ suất, hãy thêm số điện thoại của trợ lý.

“Sau đó thì sao nữa ạ?” Vương Chí Cường không hiểu.

“Trước tiên cậu cứ khuấy đục nước lên đã.” Mâu Văn nói: “Sau đó cậu lại vô tình tiết lộ phương pháp này cho người ở gian hàng của các công ty khác.”

“Hả? Làm như vậy có ổn không chị?”

“Tại sao lại không được? Thủ đoạn thông thường thôi mà. Mỗi một khách hàng đều sẽ kết bạn với rất nhiều người ở hội chợ, chẳng phải cậu cũng đến khu triển lãm đồ gia dụng để kết bạn đó sao? Để sau này còn mua sắm đối chiếu giá cả. Cùng một lý lẽ cả thôi.” Mâu Văn nói: “Cứ khuấy đục nước lên trước, sau đó chúng ta mới đục nước béo cò. Cậu cứ đợi đến khi tôi lên chức Phó thư ký trưởng Hiệp hội đi, lúc đó tôi mới đến trị anh ta.”

“Có dễ lên không ạ?” Vương Chí Cường nói: “Em thấy thầy chị vì chuyện này mà đã bận rộn rất lâu rồi.”

“Thâm niên chưa đủ đó.” Mâu Văn thở dài một tiếng: “Tôi phải đạt được giải thưởng lớn trong cuộc thi ngành mới được, đây là yêu cầu cứng mà họ đưa ra cho tôi, không đạt được thì miễn bàn.”

“Thế có lấy được giải không ạ?”

“Tôi cũng chưa biết nữa.” Mâu Văn nói: “Trước đó tôi tính dùng bản thiết kế căn nhà của một khách hàng cũ để làm tác phẩm dự thi, nhưng đáng tiếc là khách hàng đó lại vướng vào vấn đề kinh tế… Tác phẩm này xác suất cao là không dùng được nữa rồi. Tôi phải chọn lại thôi.”

“Chị Văn, chị làm được mà.” Lúc này Vương Chí Cường như sực nhớ ra điều gì, lại lật tìm trang quảng cáo của Lâm Vi Sâm để đưa cho Mâu Văn xem. Cậu ấy bảo: “Chị Văn, chị xem có khéo không chứ, trước đây em từng qua nhà anh Tạ lấy đồ rồi ngồi chơi một lát. Em có ấn tượng với nhà anh Tạ lắm…”

Mâu Văn nhìn thấy ngôi nhà cô từng thiết kế cho Tạ Sùng trên trang quảng cáo của Lâm Vi Sâm.

“Nhà anh Tạ là do thầy chị thiết kế cơ đấy. Anh ta còn mang đi chấm giải nữa kìa!”

“Chấm giải?” Trước đây Mâu Văn chưa từng nghe nói về chuyện này, bản thân cô cũng chỉ mới bắt đầu chú ý đến việc tham gia chấm giải trong khoảng một năm trở lại đây để đủ điều kiện vào Hiệp hội. Lúc này, cô nhìn thấy trên trang quảng cáo ghi Lâm Vi Sâm đã dùng chính bản thiết kế này để đạt giải Ba một cuộc thi thiết kế.

Giải Ba cũng chẳng dễ dàng gì mà đoạt được, huống hồ đó còn là căn nhà đầu tiên trong đời do chính tay Mâu Văn đảm nhận. Bởi vì lúc ký hợp đồng, nhà thiết kế chính là Lâm Vi Sâm, còn cô chỉ là một thực tập sinh của anh ta, thế nên thành quả của cô đã bị chiếm đoạt một cách công nhiên như vậy.

Trong lòng Mâu Văn dâng lên cảm giác khó chịu.

Vương Chí Cường thấy sắc mặt cô không ổn, liền nói: “Chị Văn, đây không phải do chị thiết kế đấy chứ? Thế thì anh ta đúng là có chút trơ trẽn rồi! Em…”

“Bỏ đi.” Mâu Văn nói: “Chuyện này tạm thời chưa tính toán với anh ta vội, dù sao cũng là chuyện quá khứ rồi. Giữa tôi và người thầy này vốn là một đống nợ cũ rắm rối không hồi kết. Chúng ta cứ tập trung quan sát hội chợ trước đã.”

Vương Chí Cường nhận lệnh, lập tức vui vẻ trở lại. Cậu ấy giống như một chú gà chọi, lúc chịu uất ức thì co vòi tủi thân, nhưng chỉ cần Mâu Văn lên tiếng “cậu lên cho tôi”, cậu ấy liền lập tức vênh váo tự đắc lao ra ngoài chiến đấu ngay.

Hề Doãn Trình bận rộn xong xuôi thì gửi cho Mâu Văn một nhãn dán “thở phào nhẹ nhõm”, Mâu Văn nhắn lại: “Mặt trời xuống núi rồi, em có hẹn ăn tối với khách hàng, nhân tiện báo cáo một chút về tiến độ công việc luôn.”

“Ừm ừm.” Hề Doãn Trình trả lời: “Nhớ bảo vệ tốt bản thân ha.”

“Ý anh là sao?” Mâu Văn hỏi: “Chỉ là ăn cơm thôi mà, đâu có làm gì nguy hiểm.”

“Lòng người hiểm ác, đừng uống rượu với khách hàng, hoặc nếu có uống thì uống ít thôi. Sau này đổi thành uống trà được không?”

Mâu Văn thấy câu nói này rất kỳ quái, nhưng cô không nghĩ ngợi sâu xa, nhắn lại: “Được được được, sau này uống trà.”

Nhắn xong, cô liền khoác túi tote lên vai rồi đi ra ngoài.

Trong túi tote vẫn luôn đựng sổ tay, bút, bản vẽ và một vài dụng cụ nhỏ như mọi khi. Cô hẹn khách hàng ở một nhà hàng ăn uống lành mạnh, mỗi người một phần bít tết kèm theo vài món ăn phụ, vừa ăn vừa trò chuyện.

Giữa chừng, Hề Doãn Trình nhắn tin hỏi cô: “Em không uống rượu đấy chứ? Nếu uống thì nói với anh, anh qua đón em ha.”

Mâu Văn chụp một bức ảnh bàn ăn rồi gửi qua cho anh ấy, anh ấy trả lời bằng một biểu tượng cảm xúc vui vẻ.

Mâu Văn không phải là một người chậm chạp trong việc cảm nhận, cô đã nhận ra sự khác biệt tinh tế giữa mình và Hề Doãn Trình.

Hôm nay Sở Lăng hỏi cô: “Cậu với thầy Hề thế nào rồi?”

Mâu Văn nói: “Rất tốt mà. Thầy Hề cứ rảnh là lại dẫn tớ đi ăn món ngon, thỉnh thoảng anh ấy không đến được cũng sẽ đặt đồ ăn cho tớ. Ngày thường tớ bảo thiếu cái gì là anh ấy mua cho ngay lập tức. Quan trọng nhất là, anh ấy thực sự là một người đáng tin cậy, tớ gặp phải rất nhiều vấn đề đều có thể tìm anh ấy, anh ấy hoàn toàn có thể giải quyết được hết!”

“?” Sở Lăng gửi lại một dấu chấm hỏi.

“Sao thế?” Mâu Văn nhắn lại.

“Lần trước tớ hỏi cậu với thầy Hề thế nào, cậu bảo ‘Tớ thích thầy Hề lắm á’.” Sở Lăng nói: “Cách diễn đạt của cậu thay đổi rồi.”

“Ồ.” Lúc này Mâu Văn mới nói: “Thầy Hề không thích tớ đi xã giao, anh ấy lo tớ ra ngoài tiếp khách sẽ bị người ta bỏ thuốc, hoặc là có những hành vi không chuẩn mực với người khác.”

Sở Lăng nhắn: “Để tớ đi hỏi thầy Hề xem sao nhé?”

“Đừng.” Mâu Văn bảo: “Tớ sẽ tìm thời gian tự mình nói chuyện với thầy Hề. Thầy Hề bận quá, có lúc đang ăn cơm cũng bị gọi đi. Đợi tớ tìm được lúc nào có thể deep talk đã.”

“Chẳng phải bảo là sẽ nghỉ phép đi Maldives sao?”

“Anh ấy nói thế.” Mâu Văn nói: “Tớ cũng đang mong chờ đây, vừa vặn có thể nói chuyện hẳn hoi với anh ấy.”

Yêu cầu của Mâu Văn chẳng qua chỉ là “nói chuyện hẳn hoi” mà thôi. Cô không thích hiểu lầm, có một hiểu lầm thì sẽ kéo theo cái tiếp theo, những hiểu lầm không ngừng ập đến cuối cùng sẽ hủy hoại một đoạn tình cảm. Cô hy vọng sự thành thật, và cô yêu sự thành thật.

Cái “mẹo” cô bày cho Vương Chí Cường đã được cậu ấy triệt để chấp hành. Ngày hôm sau, trong nhóm điều phối hội chợ, cấp dưới của Lâm Vi Sâm đã công khai chửi Vương Chí Cường ngay trong nhóm.

Vương Chí Cường đáp trả bằng giọng điệu quái gở, mỉa mai: “Kỹ sư Lâm là thầy của sếp chúng tôi, tôi làm trợ lý cho kỹ sư Lâm thì có gì sai đâu chứ.”

Đối phương nhất thời không biết phải trả lời ra sao, Vương Chí Cường lại bồi thêm: “Người anh em, có thịt cùng ăn, có canh cùng húp mà.” Xem ra cậu ấy đã học được một hai phần công phu “mặt dày” của Mâu Văn rồi.

Mâu Văn vừa xem vừa cười, thầm nghĩ Vương Chí Cường này quả không bõ công tuyển dụng, là một con sói.

Lâm Vi Sâm ở đằng sau không ho he nửa lời. Mâu Văn thấy anh ta án binh bất động, cô cũng án binh bất động, mặc kệ cho Vương Chí Cường đấu khẩu với cấp dưới của Lâm Vi Sâm. Qua lại vài lần Mâu Văn thấy phiền phức quá nên dứt khoát rời khỏi nhóm luôn.

Giám đốc phát triển khu vực Bắc Kinh của hội chợ gọi điện cho Mâu Văn, bảo rằng chuyện này cô cũng có chỗ không đúng. Mâu Văn nói: “Anh ta công khai bảo tôi là học trò mờ nhạt nhất của anh ta thì đúng à? Vấn đề là tôi cũng đâu phải học trò của anh ta.”

“Cứ cãi vã thế này không phải là cách đâu.”

“Thế thì anh bảo anh ta xin lỗi tôi trước đi đã.” Mâu Văn nói: “Ai làm sai người đó phải xin lỗi.” Nói xong cô lại bồi thêm: “Gian hàng tôi cũng bỏ tiền ra thuê, tiền như nhau, mà anh ta rộng hơn tôi tận hai mét vuông, vị trí lại đẹp hơn tôi. Khách hàng thì tôi toàn phải nhặt nhạnh lại, mấy cái đó tôi đã nhịn rồi, thế mà anh ta còn muốn giẫm lên đầu lên cổ tôi nữa. Tôi còn đang muốn hỏi anh đây? Lúc đầu anh đâu có nói thế, lúc đầu anh bảo cạnh gian hàng của tôi là màn hình điện tử cơ mà…”

Những lời nói có tình có lý này của Mâu Văn lập tức làm khó giám đốc phát triển thị trường, anh ta nói: “Ôi trời, đều là người nhà cả, đừng giận nữa, để tôi đi hỏi xem sao. Chúng ta cứ chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.”

“Xin lỗi trước, rồi mới hóa giải sau.” Mâu Văn dứt khoát cúp điện thoại. Nhân viên đứng bên cạnh giơ ngón tay cái tán thưởng cô, bảo: “Hả dạ, thật sự quá hả dạ.”

Mâu Văn hếch cằm lên: Hừ!

Đúng lúc này, Mâu Đức Xương gửi cho cô một bức ảnh: Ông mặc một bộ vest rất vừa vặn, tôn lên tinh thần phấn chấn vô cùng.

Mâu Văn nhắn lại: “Cứ phải may đo riêng một bộ nghệ như thế chứ, từ nay về sau bố con cũng là người có thân phận rồi.”

“He he.” Mâu Đức Xương nhắn lại: “Sự kiện của công ty Tạ Sùng yêu cầu về mặt ngoại hình, nên họ may đồ cho tất cả tài xế luôn.”

“Ai cũng có ạ?”

“Đúng thế. Nhưng bộ này của bố khác nhé, bố là đội trưởng tài xế nên tốt hơn của những người khác một chút.”

Mấy ngày sau, Mâu Đức Xương diện bộ vest này, đứng trước chiếc xe dẫn đầu, dáng vẻ “oai phong lẫm liệt” đón tiếp những vị khách quý từ phương xa tới.

Tạ Sùng với tư cách là quản lý cấp cao thuộc đợt đầu tiên của Lăng Mỹ, lẽ đương nhiên là ngồi xe của Mâu Đức Xương. Đây cũng là lần đầu tiên Mâu Đức Xương nhìn thấy một Tạ Sùng như thế này: Anh mặc một bộ quần áo nhìn qua là biết rất đắt tiền, đeo một chiếc đồng hồ xa xỉ, tay xách chiếc cặp tài liệu màu đen, lúc nói chuyện với cấp dưới thì thái độ nghiêm túc, không một nụ cười.

Ông nhìn thấy một cấp dưới nữ vừa quay đầu đi liền trợn mắt một cái, Mâu Đức Xương suýt chút nữa không nhịn được cười. Ông cũng muốn trợn mắt. Nhưng ông lại thấy Tạ Sùng thế này thật tốt biết bao, trông ra dáng một người đàng hoàng có công ăn việc làm tử tế. Sau lần đầu anh đến Nha Khắc Thạch, người ta còn từng nói đùa với Mâu Đức Xương: Con rể ông tửu lượng tốt thế, lại còn có vẻ ngoài như vậy, không phải làm nghề “tiếp rượu” đấy chứ?

Giờ thì hay rồi, Tạ Sùng đã xuất hiện với một diện mạo như thế này.

Trong đội tài xế không thiếu những người bạn già ở Nha Khắc Thạch, có người từng uống rượu với Tạ Sùng, cũng có người từng hút thuốc do Tạ Sùng mời… Lúc này nhìn thấy một Tạ Sùng “khác biệt một trời một vực” như vậy, ai nấy đều nghĩ: Chàng rể Bắc Kinh này hóa ra thật sự là một “nhân vật tầm cỡ” nha.

Tầm cỡ đến mức nào chứ? Tạ Sùng nhìn biểu cảm của họ thì thầm nghĩ: Con kiến hôi từ Bắc Kinh đến Nha Khắc Thạch giả làm đại ca thôi mà. Anh rất giỏi tự giễu, rồi mang theo tâm trạng như thế, anh giữ khuôn mặt lạnh lùng bước lên xe của Mâu Đức Xương.

Cửa xe đóng lại, biểu cảm của anh vẫn không hề thả lỏng, vẫn còn đang diễn đấy.

Mâu Đức Xương nhìn anh qua gương chiếu hậu, nói: “Ngài ngồi cho vững nhé, trạm đầu tiên hôm nay của chúng ta là đến khách sạn cất hành lý.”

“Con không đến khách sạn.” Tạ Sùng nói: “Sau khi họ xuống xe thì bố chở con đi chỗ khác.”

“Con muốn đi đâu?”

“Con muốn đi ăn bánh bao.” Tạ Sùng nói xong câu này thì lập tức xả vai, rũ bỏ hết vẻ nghiêm túc: “Lão Mâu à, con muốn đi ăn bánh bao lớn của mẹ nuôi cơ! Vì miếng ăn này mà con nhịn đói cả ngày hôm nay rồi đấy!”

Anh không gồng nữa, Mâu Đức Xương cũng thôi không diễn trò kính cẩn, nói: “Thế thì con phải đợi đội xe của bố đi hết đã. Bố là xe dẫn đầu đấy, phải giữ đúng đội hình.” Sự nghiêm túc của Mâu Văn chắc hẳn là được kế thừa từ bố rồi, Mâu Đức Xương phải hoàn thành tốt công việc trong phận sự trước, rồi mới dẫn Tạ Sùng đi ăn món bánh bao lớn mà anh hằng mong ước.

Đương nhiên Tạ Sùng thấy không có vấn đề gì, thậm chí anh còn nói với Mâu Đức Xương: “Chính vì sự nghiêm túc này của bố, hoạt động lần sau con vẫn để bố làm đội trưởng tài xế.” Cứ như chức đội trưởng tài xế là quan lớn gì đó không bằng.

Kể từ sau khi rời đi vào đêm giao thừa, anh chưa gặp lại hai ông bà thêm lần nào nữa.

Anh đã hứa với họ là sẽ chăm sóc tốt cho Mâu Văn, và anh đã cố gắng hết sức để thực hiện điều đó. Anh cứ ở bên cạnh Mâu Văn từ phía xa, ngoại trừ đôi lúc hơi ngứa mồm một chút, anh chưa từng làm bất cứ hành động nào quá giới hạn.

Dù vậy, vào khoảnh khắc bước chân vào tiệm bánh bao, trong lòng anh vẫn có chút căng thẳng. Sự căng thẳng lộ rõ qua cử chỉ hình thể, anh thận trọng tự tìm ghế cho mình, không biết ngồi đâu thì hợp lý.

Cát Vân Thanh thấy vậy liền túm lấy bộ vest may đo cao cấp của anh, kéo đến trước thớt gỗ của bà, nói: “Con đừng có mà ăn chực, mau làm việc trước đi!”

Tạ Sùng lập tức vui vẻ hẳn lên, nói: “Mẹ nuôi, mẹ đợi con gói giúp mẹ một chiếc bánh bao chuẩn mười tám nếp gấp!”

Cát Vân Thanh nhìn anh vụng về nhào nặn khối bột ở đó, mười tám nếp gấp thì thôi đừng mơ đến nữa, bà liền đánh cho anh một phát, đuổi anh đi: “Chưa thấy ai vụng như con.”

Tạ Sùng liền bật cười, đứng một bên giúp đỡ mấy việc lặt vặt về cơ bản là vô thưởng vô phạt.

“Ở lại chơi thêm mấy ngày chứ?” Cát Vân Thanh hỏi anh: “Chẳng mấy khi mới đến một lần.”

“Dạ được ạ, ở lại thêm mấy ngày.”

“Để lão Mâu đưa con đi chơi, cứ lái chiếc xe đó của con.”

“Dạ vâng.”

Cát Vân Thanh ngước mắt nhìn anh, lại bảo: “Lần này con đừng có tiêu tiền đấy, để bố mẹ chiêu đãi con.”

“Được ạ.” Tạ Sùng nói: “Nhớ sắp xếp chu đáo chút nhé ạ, con nhiều chuyện lắm đấy.”

Đến giờ tiệc tối, Mâu Đức Xương dẫn đội tài xế của mình ăn uống ở một nhà hàng nhỏ bên cạnh, nghe thấy tiếng động lớn truyền ra từ hội trường, họ liền rủ nhau chạy tới nép vào khe cửa lớn cao vút để xem náo nhiệt.

Tạ Sùng kia lúc này đang đứng trên sân khấu phát biểu.

Khí chất anh tài hoa, cử chỉ tự nhiên phóng khoáng, lời lẽ bất phàm, Mâu Đức Xương không nhịn được chụp một bức ảnh gửi cho Mâu Văn. Ông biết mình làm vậy con gái có thể sẽ không vui, nhưng ông thật sự không kìm lòng nổi.

Khi bài phát biểu của Tạ Sùng kết thúc, Mâu Đức Xương ở bên ngoài là người đầu tiên vỗ tay hoan hô, ông giơ ngón tay cái chỉ về phía sau, nói: “Thấy chưa? Con trai tôi đấy!”