Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 79: Mới mẻ: Chu đáo và tỉ mỉ

Mùa hè năm 2018, Mâu Văn đi một chuyến tới Ý để tham gia một khóa học tập và trao đổi vô cùng quan trọng trong ngành. Khi đang ở Ý, Mâu Đức Xương gửi tin nhắn cho cô, bảo có một chiếc xe việt dã cũ được kéo từ Bắc Kinh về tới Nha Khắc Thạch, người ký nhận là ông.

Mâu Đức Xương hỏi Mâu Văn có phải cô mua xe cho ông không? Mâu Văn nói con không mua. Cô bảo Mâu Đức Xương chụp ảnh gửi cho mình xem, chỉ trong thoáng chốc cô liền nhận ra ngay đó là một trong số rất nhiều chiếc xe của Tạ Sùng. Chiếc xe này được Tạ Sùng coi như bảo bối, gần như chưa từng lái ra ngoài bao giờ, nhưng lại thường xuyên được anh mang đi bảo dưỡng.

Chiếc xe này đã hơn mười năm tuổi rồi, thuộc dòng việt dã kiểu cổ, tình trạng xe còn rất tốt. Mâu Văn hỏi Mâu Đức Xương có thích không? Mâu Đức Xương lúc này đã đeo kính râm ngồi vào ghế lái của xe, mân mê vặn vẹo cái vô lăng đến mức yêu thích không buông tay, nói: “Không phải đồ của mình thì mình không lấy. Con bảo người ta kéo về đi.”

Mâu Văn nói: “Bố con cũng học được cách vòng vo rồi đấy. Thích thì bố cứ giữ lại mà đi ạ! Chiếc xe đó mà lái trên thảo nguyên thì ngầu biết bao, cứ lái đi ạ!”

Cô cúp điện thoại liền gọi ngay cho Tạ Sùng.

Lúc này Tạ Sùng đang họp, anh ngắt cuộc gọi của Mâu Văn rồi gửi tin nhắn sang: “?”

“Anh kéo cái xe tồi tàn của anh cho bố tôi đấy à?” Mâu Văn hỏi.

Xe tồi tàn. Tạ Sùng nhìn thấy ba chữ này liền xì một tiếng: “Thì sao?”

“Bao nhiêu tiền, tôi mua.” Mâu Văn nói.

“Một triệu năm trăm nghìn tệ.” Tạ Sùng nhắn lại.

“Anh ăn cướp đấy à?”

“Em tự đi mà tra.”

Mâu Văn không am hiểu về xe cộ, chỉ biết chiếc xe kia của anh mua đã rất nhiều năm rồi, xe cũ chẳng phải đều được giảm giá sao? Cô gửi ảnh chiếc xe cho Vương Chí Cường, còn chưa kịp nói câu nào Vương Chí Cường đã nhắn lại: “Đỉnh quá chị Văn, quá đỉnh luôn, sau này chúng ta có thể lái nó đi làm không ạ?”

“Đỉnh cỡ nào?” Mâu Văn hỏi.

“Nói thế này đi chị Văn, đây là dòng xe bản giới hạn, bây giờ có chồng thêm tiền cũng chưa chắc đã mua nổi.”

Mâu Văn lại gửi tin nhắn cho Tạ Sùng: “Tôi tìm người kéo xe trả về Bắc Kinh cho anh, phí xe kéo anh tự chịu. Tôi cũng sẽ không mua cái xe tồi tàn này của anh đâu, chẳng được tích sự gì.”

“Để lão Mâu giúp tôi chụp ít tư liệu, tôi có việc cần dùng.”

“Việc gì?”

“Việc mà em không hiểu.”

Tạ Sùng cũng không hề nói dối, chiếc xe này của anh một năm có thể nhận được không ít công việc: chụp ảnh tạp chí, làm xe trưng bày triển lãm, còn bận rộn hơn cả chính bản thân anh nữa. Anh chuyển chiếc xe tới vùng Hô Luân Bối Nhĩ, để lão Mâu giúp đỡ chụp ảnh, anh có thể kiếm được không ít tiền. Có thể nói là một mũi tên trúng nhiều đích.

“Anh không nói đùa đấy chứ?” Mâu Văn hỏi.

“Tôi với em thì có gì để đùa?” Tạ Sùng hỏi vặn lại.

“Thế bố tôi giúp anh làm việc, có được nhận tiền không?”

“Thù lao chia đôi cho ông ấy.”

“Thế thì được.”

Mâu Văn lại nói với Mâu Đức Xương: “Bố cứ lái đi ạ, không phải là bánh từ trên trời rớt xuống đâu, là thực sự bắt bố phải bỏ sức lao động đấy, bố cứ nghe Tạ Sùng chỉ huy linh tinh đi.”

Mâu Đức Xương trong thoáng chốc liền vui mừng hớn hở, kéo Cát Vân Thanh lên xe, nói với bà là muốn đưa bà đi hóng gió. Cát Vân Thanh bảo: “Cái xe tồi tàn gì thế này, chỗ ngồi chật chội chết đi được.”

Mâu Đức Xương nói: “Thế thì bà không hiểu rồi, xe này ấy mà, có ra sức tìm khắp trong nước mình cũng chẳng tìm ra nổi mấy chiếc đâu.”

Mâu Đức Xương yêu xe, lái xe chở Cát Vân Thanh đi vào khu chăn nuôi. Xe vừa mới rẽ vào con đường mòn trên thảo nguyên đã bị mấy dân du mục đang cưỡi ngựa vây quanh. Mâu Đức Xương vô cùng đắc ý, vỗ vỗ vào thân xe nói: “Tuyệt chứ hả? Con trai nuôi của tôi kéo đến bảo tôi giúp chụp quảng cáo đấy.”

Những người khác đều dựng ngón tay cái về phía ông: “Con trai nuôi đối xử với ông tốt thật đấy.”

Mâu Đức Xương cười hề hề, đưa Cát Vân Thanh dạo chơi trên thảo nguyên, chụp cho bà vài tấm ảnh rồi gửi cho Mâu Văn. Mâu Văn đang ở tận nước Ý nhìn thấy mẹ cười vui vẻ như vậy, tâm trạng cũng theo đó mà càng thêm tốt hơn.

Vương Chí Cường vẫn còn đang mong nhớ chiếc xe kia, hỏi Mâu Văn: “Chị Văn, chiếc xe đó có phải là xe công vụ sau này của chúng ta không ạ? Chúng ta không thể dùng nó để chở công cụ được đâu, lãng phí lắm. Em sẽ dùng nó để chở hợp đồng, mỗi sáng sớm em sẽ vái lạy thắp hương cho nó, nếu đời này em được lái thử một lần cũng đáng lắm rồi.”

“Đừng mơ nữa.” Mâu Văn bảo: “Chiếc xe đó bố tôi lái rồi.”

Hề Doãn Trình hỏi Mâu Văn có muốn đi Maldives không, họ vẫn chưa từng ra ngoài chơi cùng nhau lần nào cả, Mâu Văn nói: “Được chứ, đi Maldives đi.”

“Thời tiết bên đó có đẹp không?” Hề Doãn Trình hỏi. Bản thân anh ấy ra nước ngoài không được thuận tiện, phải làm báo cáo nộp lên từ rất sớm. Lúc này anh ấy thấy ngưỡng mộ sự tự do tự tại của Mâu Văn, anh ấy chỉ muốn mọc thêm một đôi cánh để bay vút ra ngoài.

Mâu Văn gửi sang một tấm ảnh trời trong nắng rực, cùng với gương mặt hơi sạm đen đi vì phơi nắng của mình.

“Hôm nay học tập có thu hoạch gì không?” Hề Doãn Trình lại hỏi.

“Hôm nay đi tham quan một vài nơi, học tập thực địa về văn hóa và đặc điểm kiến trúc phương Tây. Đúng rồi đúng rồi, hoa ở nhà em không có chuyện gì chứ?” Lúc đi Mâu Văn đã đặc biệt giao phó mớ hoa cỏ của mình cho Hề Doãn Trình chăm sóc, cô viết một tờ ghi chú đưa cho anh ấy, bảo anh ấy cứ cách hai ngày lại qua nhà cô giúp đỡ chăm nom hoa cỏ.

Lúc này Hề Doãn Trình đang ở ngay trong nhà của cô, hết lòng chăm lo cho những khóm hoa khóm cỏ kia. Trước khi Mâu Văn đi có một chậu hoa bị bệnh, lá cây vàng úa đi, hai ngày nay cũng đã có dấu hiệu chuyển biến tốt lên rồi.

Mâu Văn rất vui, cô hỏi Hề Doãn Trình muốn quà gì, Hề Doãn Trình bảo anh chỉ muốn em mau trở về thôi.

Anh ấy là kiểu người như vậy, cực kỳ dịu dàng, không có d*c v*ng quá cao đối với vật chất, chỉ cần hai người ở bên nhau thì anh ấy thế nào cũng được. Duy chỉ có một điểm hơi có chút vấn đề: Hề Doãn Trình không thích Mâu Văn đi xã giao. Môi trường làm việc của anh ấy không giống với Mâu Văn, anh ấy không quá cần thiết phải giao thiệp với con người, chỉ cần chịu trách nhiệm đối với kết quả nghiên cứu khoa học là được rồi. Mà Mâu Văn thì lại cần phải không ngừng tiếp xúc với người khác, thậm chí bao gồm cả chồng cũ của cô.

Đối với sự tồn tại của Tạ Sùng, Hề Doãn Trình luôn giữ một thái độ lý tính, anh ấy thân là đàn ông, dĩ nhiên biết rõ Tạ Sùng chẳng khác nào một con ruồi: chỉ cần có được chút cơ hội ít ỏi là lại xán lại gần, những lúc còn lại đều vo ve bay qua bay lại ở xung quanh. Tạ Sùng không ngừng giới thiệu khách hàng cho Mâu Văn, điểm này Hề Doãn Trình cũng không thể nào lý giải nổi: sao lại có người quen biết nhiều đến thế, và sao lại có nhiều người có nhu cầu sửa nhà đến vậy chứ?

May mà Mâu Văn luôn mang thái độ mặc kệ với Tạ Sùng: Mâu Văn là người theo chủ nghĩa thực dụng, mọi chuyện đều xuất phát từ lợi ích, chỉ cần hợp lý hợp pháp, còn có đúng lý lẽ hay không, cô cũng chẳng quá để tâm. Hề Doãn Trình cảm thấy đây có lẽ là ưu điểm lớn nhất của Mâu Văn: chính vì như vậy, cô mới có thể nhanh chóng đứng vững gót chân tại Bắc Kinh, đổi mới hiệu năng của mình với một tốc độ thay đổi từng ngày.

Mâu Văn biết rõ những gì Hề Doãn Trình suy nghĩ.

Cô sẽ cố ý né tránh Tạ Sùng, trừ khi thực sự có những việc qua lại cần thiết, nếu không thì đều bàn giao Tạ Sùng cho Vương Chí Cường, dù sao Vương Chí Cường cũng là một tín đồ trung thành của Tạ Sùng, lúc nào cũng treo hai chữ “anh Tạ” bên cửa miệng, cứ như “anh Tạ” là cha sinh mẹ đẻ của cậu ấy không bằng.

Thế nhưng cũng có những lúc không thể nào né tránh nổi, ví dụ như việc Tạ Sùng thân thiết với bố mẹ cô không giới hạn. Người già dĩ nhiên sẽ từ chối lòng tốt của Tạ Sùng, nhưng dường như Tạ Sùng đã tìm ra được phương pháp của riêng mình: anh dùng phương thức công việc để qua lại với bố mẹ Mâu Văn, ví như trước đó để công ty thực phẩm thu mua lại công thức nhân bánh bao của Cát Vân Thanh, ví như giới thiệu khách du lịch cho Mâu Đức Xương, và lại ví như hiện tại, kéo chiếc xe của mình tới tận Nha Khắc Thạch, để Mâu Đức Xương lái xe của anh thay anh làm việc…

Những chuyện như thế này nhiều không sao kể xiết.

Mâu Văn đã từng nghiêm khắc cảnh báo bố mẹ mình rồi, nhưng lần nào lý do Tạ Sùng đưa ra cũng quá đỗi mê hoặc: đem lại cho người già sự khẳng định và giá trị, khiến họ cảm thấy dù cho thời đại có đang phát triển thần tốc đi chăng nữa, họ vẫn chưa bị thời đại vứt bỏ, vẫn còn có ích. Cát Vân Thanh từng ăn thử bánh bao do công ty thực phẩm kia dùng công thức của bà làm ra, ngon hơn hẳn loại nguyên bản ngày trước họ làm, bà rất vui, cảm thấy bản thân mình thật lợi hại; mỗi lần Mâu Đức Xương dắt khách du lịch xuyên qua dãy Đại Hưng An Lĩnh và thảo nguyên Hô Luân Bối Nhĩ, lúc nào ông cũng thu hoạch được những lời khen ngợi tích cực, ông liền tự thấy bản thân hiện tại chính là một ngôi sao xã giao của Nha Khắc Thạch, bất kể có chuyện gì xảy ra, ông đều vỗ ngực tiến lên nói: Để tôi.

Tạ Sùng qua lại với bố mẹ cô bằng phương thức như vậy, Mâu Văn không tìm ra nổi một lý do nào để từ chối.

Trên chuyến bay quay trở về Mâu Văn đã tình cờ gặp phải Tiền Tụng một cách đầy bất ngờ.

Kể từ sau khi Tiền Tụng và Tạ Sùng rời khỏi nhà cô vào đêm giao thừa, Mâu Văn cũng từng gặp Tiền Tụng hai lần, đều là ở những dịp công việc kinh doanh. Mâu Văn cứ ngỡ kiểu người như Tiền Tụng sẽ canh cánh trong lòng chuyện bị “trục xuất” khỏi nhà cô vào đêm giao thừa, nào ngờ Tiền Tụng không những không hé răng nửa lời, mà còn tỏ ra vô cùng nhiệt tình với Mâu Văn.

Mâu Văn cảm thấy tính cách người này rất quái gở, ban đầu định né tránh, nhưng qua lại một hai lần mới phát hiện ra anh ta chẳng qua chỉ là thẳng tính mà thôi, con người không hề xấu. Cũng đúng, Tạ Sùng tuyệt đối sẽ không kết bạn với người xấu.

Tiền Tụng đi đến khoang phổ thông từ khoang hạng thương gia, đứng ở đó hỏi Mâu Văn: “Lát nữa bạn trai cô có đến đón cô không?”

“Nhân viên công ty tôi đến đón tôi.”

“Tôi có thể cho cô quá giang một đoạn, nếu không cô lại vất vả quá.” Tiền Tụng nói.

“Anh nhường ghế khoang hạng thương gia cho tôi ngồi thì tôi sẽ không vất vả nữa.” Mâu Văn trêu anh ta. Cô chỉ muốn mau chóng tống khứ anh ta đi cho rảnh nợ, anh ta cứ đứng lù lù ở đó nói chuyện với cô khiến cô cảm thấy rất gượng gạo, cũng rất bực bội. Cô chỉ muốn lặng yên nhét tai nghe vào mà ngủ một giấc.

Tiền Tụng cũng muốn nâng hạng khoang cho Mâu Văn, nhưng ngày hôm đó khoang hạng thương gia đã bán hết vé, anh ta bị động tiết kiệm được một khoản tiền.

Lúc xuống máy bay anh ta cố ý đứng đợi Mâu Văn.

Mâu Văn nhìn thấy bộ dạng đó liền đi đường vòng tránh né anh ta, anh ta đuổi theo nói: “Tránh gì chứ? Tôi cũng là tổ tông khách hàng của cô đấy nhé!”

Mâu Văn thực sự muốn cho anh ta hai cú đấm, cho cái mồm anh ta ăn đủ.

“Anh không về nhà à?” Mâu Văn hỏi.

“Về chứ. Cùng ra bãi đỗ xe đi.”

“Tôi còn phải đợi hành lý.”

“Khéo quá, tôi cũng phải đợi.”

Tiền Tụng như vậy, Mâu Văn biết ngay bên ngoài chắc chắn đang có Tạ Sùng không cách nào né tránh nổi đứng đợi sẵn rồi. Quả nhiên, lúc bước ra ngoài, cô nhìn thấy Tạ Sùng đang mặc một chiếc áo sơ mi, cúc áo cởi ra thành hình “chữ V sâu” đang đứng ở nơi đó. Dĩ nhiên, Mâu Văn có phần nói quá, chỉ là người như Tạ Sùng bất luận là vào lúc nào, dù chỉ lặng yên đứng ở nơi đó thôi cũng khiến người ta nghi ngờ anh đang tạo dáng. Nói cho cùng đều là lỗi do gương mặt kia của anh.

Tiền Tụng giữ chặt lấy vali của Mâu Văn rồi lao nhanh về phía Tạ Sùng, Mâu Văn đuổi theo phía sau để cướp lại hành lý của mình. Cô nói: “Tiền Tụng, anh có bị sao không đấy? Nếu anh có bệnh thì anh đi tìm bác sĩ mà khám bệnh đi.”

Tiền Tụng cười he he, cứ không chịu trả lại cho cô.

Đúng lúc này có người gọi cô ở phía trước: “Mâu Văn!”

Mâu Văn dừng bước chân lại, nhìn thấy Hề Doãn Trình. Anh ấy vốn đã nói không thể đến đón cô được, nhưng giờ khắc này vậy mà anh ấy lại đến rồi. Mâu Văn vui mừng chạy về phía Hề Doãn Trình, nhào vào trong lồng ngực anh ấy.

Hề Doãn Trình ôm chầm lấy cô một cái, bước về phía Tiền Tụng: “Vất vả cho anh rồi, vali của Mâu Văn cứ giao cho tôi là được.”

Hề Doãn Trình nói xong liền nhìn về phía Tạ Sùng, chào hỏi anh: “Chào sếp Tạ.”

Tạ Sùng cũng gật đầu với anh ấy: “Chào thầy Hề.”

Mâu Văn gật đầu chào Tạ Sùng một cái, rồi dắt tay Hề Doãn Trình bước đi, những lúc vui vẻ, cô đi đường sẽ thi thoảng khẽ nhảy lên một cái, hiển nhiên đối với việc lần này Hề Doãn Trình đến đón cô, cô cảm thấy vô cùng vui mừng và đầy bất ngờ.

Tạ Sùng quay đầu bỏ đi thẳng, Tiền Tụng chạy bước nhỏ đuổi theo sau lưng anh, bảo: “Sao tự dưng lại tới đây thế? Công cuộc cạy góc tường này thực sự khó khăn quá.”

“Tôi không cạy góc tường.” Tạ Sùng nói: “Cậu đừng ăn nói linh tinh nữa.”

Còn Hề Doãn Trình nắm tay Mâu Văn, cất hành lý của cô lên xe, hỏi Mâu Văn xem có muốn đi ăn chút gì trước không, ví dụ như lẩu cừu nhúng? Ví dụ như lẩu cay? Điều này vừa vặn trùng khớp với tâm tư của Mâu Văn, cô mỉm cười bảo: “Được chứ được chứ.”

Lúc ăn cơm Hề Doãn Trình không nói nhiều lời, Mâu Văn cảm thấy dường như anh ấy đang giận. Cô liền giải thích với anh ấy: “Hôm nay là do tình cờ gặp Tiền Tụng trên máy bay thôi, em cũng chẳng biết tại sao anh ta vừa bước ra khỏi sân bay lại đột nhiên cướp vali của em rồi bỏ chạy. Lát nữa em sẽ nói với anh ta sau này đừng có làm như thế này nữa.”

Hề Doãn Trình nói: “Anh biết tại sao, bởi vì anh ta muốn kéo em về lại bên cạnh Tạ Sùng. Ngày nào anh ta cũng nhiệt tình làm mấy việc này, đây đã không phải là lần đầu tiên rồi.”

Mâu Văn ngẫm nghĩ một lát, đúng là như vậy thật.

“Em có thể thử không liên lạc với họ nữa được không?” Hề Doãn Trình bàn bạc với Mâu Văn: “Tiền của họ cũng đâu nhất thiết phải kiếm cho bằng được, đúng không?”

Mâu Văn không nói gì.

Cô đang suy nghĩ về lời của Hề Doãn Trình, có một khoảnh khắc cô đã muốn rút điện thoại ra chặn Tạ Sùng và Tiền Tụng. Thế nhưng lý trí ngay sau đó đã kéo cô trở lại. Cô không thể làm như vậy, trong lòng cô họ chỉ là khách hàng, không phải là người nào khác đặc biệt cả.

Lúc này Hề Doãn Trình nói: “Không sao đâu, anh chỉ thuận miệng nói vậy thôi. Lần sau Tiền Tụng kia mà còn như thế nữa, anh sẽ lao vào đánh nhau với anh ta một trận.”

“Được đấy, anh cứ tẩn cho mặt anh ta nở hoa luôn đi.” Mâu Văn nói như vậy.

Hai người chuyển qua trò chuyện về những chuyện khác, Hề Doãn Trình cuối cùng cũng vui vẻ trở lại, anh ấy kể cho Mâu Văn nghe về sự cố trong công việc ngày hôm đó: vì quá gấp gáp muốn đi đón Mâu Văn, suýt chút nữa anh ấy đã lưu trữ sai dữ liệu thí nghiệm. Cũng may vào thời khắc then chốt đầu óc anh ấy đã khôi phục lại bình thường.

Mâu Văn nói: “Sai thật em sẽ áy náy lắm đấy, đã bảo là nếu không có thời gian thì đừng có đến đón mà.”

“Không. Anh cứ muốn đón đấy.” Hề Doãn Trình nói: “Vốn dĩ dạo gần đây thời gian chúng ta gặp nhau đã ít rồi, anh cứ vào đợt khép kín là lại biệt tăm mười ngày nửa tháng. Mỗi lần không gặp được em là anh lại thấy vô cùng lo sợ.”

“Sao thế?”

“Anh cũng không biết nữa.” Hề Doãn Trình nói: “Rất lo sợ, rất nhớ em.”

Anh ấy còn chưa ăn cơm xong đã bị một cuộc điện thoại gọi đi mất, thậm chí còn chưa kịp tiễn cô vào tận cửa nhà đã vội vã rời đi. Mâu Văn tắm rửa xong xuôi nằm trên giường, xõa mái tóc dài thướt tha, giơ cao hai tay xem điện thoại, cô nhìn thấy video của Mâu Đức Xương.

Năm nay Mâu Đức Xương đột nhiên bắt đầu nhiệt tình với việc đăng mấy hình ảnh như thảo nguyên này, rừng rậm này, hồ nước này lên mạng xã hội. Hôm nay ông đăng chiếc xe kia của Tạ Sùng, đang băng băng chạy trên con đường mòn khu chăn nuôi.

Đoạn video này có hơn 1000 lượt likes, bình luận cũng có hơn một trăm dòng, hiển nhiên Mâu Đức Xương đã tìm được cảm giác làm ngôi sao rồi, ông lần lượt trả lời từng dòng một “Cảm ơn đã quan tâm”, “Hoan nghênh đến thảo nguyên chơi” đại loại mấy lời như vậy.

Mâu Văn xem một lát, cảm thấy niềm vui của bố đã thông qua điện thoại truyền tải đến ngay trước mặt cô rồi.

Mâu Đức Xương gửi cho cô một tấm ảnh chụp màn hình, là cuộc đối thoại giữa ông và Tạ Sùng. Tạ Sùng không hề nói dối, tài khoản ngân hàng doanh nghiệp của phía đối phương đã chuyển cho Tạ Sùng năm nghìn tệ để mua hai bức ảnh làm tuyên truyền, Tạ Sùng chuyển lại cho Mâu Đức Xương 2500 tệ, việc nào ra việc đấy.

Mâu Văn nhắn lại: “Ồ.”

“Mấy hôm nữa nó bảo muốn đến Nha Khắc Thạch đấy.”

“Anh ta đến làm gì?”

“Nghe nói là muốn dẫn đội tổ chức một hoạt động khách hàng, bố là một trong số các tài xế của hoạt động lần này.” Mâu Đức Xương nói: “Việc tuyển chọn tài xế nghiêm ngặt lắm, Tiểu Mã chỉ vì trong móng tay có dính bùn đất mà bị gạch tên ra rồi đấy.”

“Nghiêm ngặt đến mức ấy cơ ạ?” Mâu Văn hỏi.

“Đúng thế.” Mâu Đức Xương nói: “Con cứ yên tâm đi, lời không nên nói bố sẽ không nói ra đâu.”

“Vâng ạ.”

Mâu Văn cảm thấy vẫn cứ nên hỏi Tạ Sùng một chút, nhưng cô lại không muốn hỏi, nếu không Tạ Sùng lại nói: Bạn xem, cô ấy đang sợ tôi đấy, sợ đem lòng yêu tôi nên mới đề phòng tôi như thế.

Mâu Văn bảo Vương Chí Cường đi nghe ngóng tình hình, bởi vì Tạ Sùng có giới thiệu một đồng nghiệp đến công ty họ, là do một tay Vương Chí Cường đối ứng. Qua một lát Vương Chí Cường liền nói: “Chị Văn, đúng vậy đấy ạ. Nghe nói là một hoạt động tri ân gì đó, các quản lý cấp cao và khách hàng lớn của công ty họ đều sẽ đi.”

“Được, tôi biết rồi.” Mâu Văn nói.

Lúc này Vương Chí Cường mới bảo: “Chị Văn, chị đừng đề phòng anh Tạ nữa. Đã lâu lắm rồi anh Tạ không nghe ngóng tin tức về chị từ em nữa rồi, chắc anh Tạ đã thích người khác rồi.”

“…”

“Thật đấy ạ.”

Mâu Văn nói: “Vương Chí Cường, có phải cậu muốn đổi công việc rồi đúng không? Hay là cậu chuyển qua công ty anh Tạ của cậu làm việc đi?”

“Công ty anh Tạ của em không nhận em, em hỏi thử rồi.” Vương Chí Cường nhắn lại: “Anh Tạ của em bảo em lắm mồm quá, đến công ty của họ một ngày sẽ chết đến tám trăm lần.”

Đây đúng là lời mà Tạ Sùng có thể thốt ra được.

Vừa nhắc tới Tạ Sùng, tin nhắn của anh liền hiện ra ngay lập tức. Anh nói: “Bạn trai giận rồi à? Hẹp hòi thiển cận, không ổn thì em chia tay đi cho rồi.”

“Anh có đạo đức không?”

“Không.”

Mâu Văn nói: “Tạ Sùng, tôi nói nghiêm túc với anh: Nếu anh còn thiếu đi sự tôn trọng tối thiểu nhất đối với thầy Hề, tôi sẽ chặn anh. Sau này tất cả bạn bè của anh có sửa nhà cũng không cần giới thiệu cho tôi. Tiền này tôi không kiếm nữa. Hiểu không?”

“Anh ta quan trọng vậy sao?”

“Không thế thì sao?”