Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 78: Quên lãng: Đón mới, tiễn cũ

Tuyết đã rơi suốt cả một đêm.

Khi Mâu Văn mở mắt ra liền nhận ra bản thân dường như đã hạ sốt, cơ thể nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Bên ngoài tuyết lớn đè nặng lên cành cây khô, một tiếng rắc vang lên, gãy rời.

Mâu Văn nghe thấy tiếng động, tự lẩm bẩm: “Tuyết lớn quá.”

Cô bò dậy khỏi giường, đi vào bếp tìm Cát Vân Thanh. Trong bếp là một bầu không khí náo nhiệt, Cát Vân Thanh đang chặt nguyên con gà, thớt gỗ bị chặt vào kêu lên cộp cộp; một con cá sống cứ nhảy qua nhảy lại trong chiếc thùng nước lớn; nước nóng trong nồi đang sôi lên sùng sục, Cát Vân Thanh thả vào một nắm mì sợi, định nấu chút mì nước nóng cho hai bệnh nhân ăn.

“Nấu nhiều chút đi mẹ.” Mâu Văn bảo: “Ăn xong còn tiễn anh ta ra sân bay.”

“Ví tiền với điện thoại của nó đều mất sạch rồi, đến sân bay kiểu gì?” Cát Vân Thanh nói: “Đến tận bây giờ còn chưa tìm thấy đây này. Bố con buổi sáng cầm máy của mẹ gọi điện thoại một lượt rồi, đang nhờ cán bộ của mấy thôn dừng chân hôm qua thông báo trên loa phát thanh kìa!”

“Anh ta bảo hạ sốt xong sẽ đi ngay.” Mâu Văn nói.

“Vấn đề là nó đã hạ sốt đâu.” Cát Vân Thanh bảo: “Mẹ vừa mới qua xem xong, sắp sốt chín đến nơi rồi.”

“Thế để con đưa anh ta đến bệnh viện. Tết nhất đến nơi rồi, đừng để xảy ra chuyện gì ở nhà mình.” Mâu Văn nói.

“Bác sĩ già đã bảo không sao rồi mà. Cảm cúm là vậy đấy.” Cát Vân Thanh nói: “Con đừng hành hạ nó nữa. Ngày hôm qua đẩy xe đã mệt lắm rồi.”

“Ai bảo bản thân anh ta không có não, bố con bảo anh ta đẩy xe là anh ta đẩy xe liền.”

Cát Vân Thanh mỉm cười không nói lời nào, nó không có não sao? Não nó nhiều nếp nhăn lắm đấy.

“Con đi đặt phòng khách sạn cho anh ta.” Mâu Văn bảo: “Lát nữa sẽ tống khứ anh ta đi ngay, không để anh ta đón Tết ở nhà mình. Bọn con chẳng còn quan hệ gì nữa rồi, anh ta ở lại nhà mình không tiện.”

“Thế thì con đi đi.” Cát Vân Thanh nói: “Con qua mà đuổi nó đi.”

“Đi thì đi!”

Mâu Văn hừng hực đi tới trước cửa phòng ngủ của mình, áp tai vào cửa nghe ngóng một lát, bên trong không có động tĩnh gì. Đẩy cửa bước vào, cô thấy Tạ Sùng đang dùng chăn quấn chặt lấy mình thành một cái “kén tằm”, chỉ lộ mỗi mặt ra bên ngoài. Đêm hôm qua cứ ngỡ là do phát sốt nên mặt mới đỏ bừng lên, lúc này mới phát hiện không chỉ là đỏ do sốt, mà còn bị nứt nẻ do cóng nữa.

Ngọn gió của Nha Khắc Thạch quả thực đã ra tay không thương xót với “làn da non mịn” của Tạ Sùng, trên da mặt vốn dĩ sạch sẽ của anh đã xuất hiện vài vết nứt nẻ li ti, xung quanh vết nứt thì đỏ ửng sưng tấy lên. Mũi anh bị ngạt rồi, vừa ngủ vừa ra sức hít hà một cái, chẳng ăn thua, lật người một cái, qua một lát lỗ mũi phía trên mới thông được khí.

Mâu Văn cứ thế ngồi trên chiếc ghế băng nhỏ bên bậu giường mà nhìn anh.

Có vài lần cảm giác Tạ Sùng sắp tỉnh rồi, cô định mở miệng tiễn khách, anh lật người một cái, rồi lại ngủ tiếp. Cô đứng đợi một hồi lâu, Tạ Sùng cuối cùng mới thong dong tỉnh giấc.

“Xin lỗi em, lát nữa tôi sẽ đi ngay.” Tạ Sùng nói.

“Đừng diễn nữa, thẻ căn cước của anh cũng mất rồi, còn đi đâu được?”

“Vậy làm sao giờ?” Tạ Sùng nói: “Hay là để tôi ra đường ngủ nhé!”

Mâu Văn trợn mắt một cái.

Cô cũng chỉ là nói lời nói cay độc mà thôi, thực sự bảo cô đuổi một người đang sốt cao ra khỏi cửa nhà, e là cô cũng không có lòng dạ tàn nhẫn đến thế.

“Đợi chút đi.” Mâu Văn nói: “Bố tôi đang ra ngoài tìm rồi, xem xem hôm nay có tìm lại được ví tiền và điện thoại không.”

Tạ Sùng bảo: “Ừm. Vất vả cho mọi người rồi.”

Cát Vân Thanh gõ cửa bước vào: “Dậy ăn cơm thôi.”

“Mẹ nuôi, con không đói.” Tạ Sùng nói.

“Mẹ nuôi?” Mâu Văn cứ ngỡ tai mình nghe nhầm: “Mẹ nuôi là sao nữa?”

“Ly hôn rồi không thể gọi là mẹ.” Tạ Sùng giải thích.

“Không thể gọi là mẹ thì anh có thể gọi là dì.”

“Nhưng mẹ đối xử với tôi như con trai vậy.” Tạ Sùng nói.

Mâu Văn thực sự không muốn nói thêm lời nào nữa, cô nói không lại Tạ Sùng. Cô không biết tại sao một trận bão tuyết lại có thể thổi bay sạch “khung xương cốt thép” của Tạ Sùng, anh nằm lù lù ở nơi đó hệt như một mỹ nhân yểu điệu, cứ mở miệng nói chuyện là lại mang bộ dạng đáng thương tội nghiệp, làm như cô đang bắt nạt anh không bằng.

Lúc ăn mì sợi Mâu Văn cũng không nói lời nào, một bát mì ba miếng là sạch sành sanh, hai bên má còn đang phồng lên đã mặc áo khoác bước ra khỏi cửa rồi. Cát Vân Thanh đuổi theo ra ngoài hỏi cô đi làm gì?

“Con đi tìm ví tiền!”

Mâu Văn có thể đi đâu để tìm ví tiền cơ chứ? Chẳng qua chỉ là đi lang thang vô định trên phố mà thôi. Cô vừa mới hạ sốt, cơ thể vẫn còn mệt mỏi rã rời, khịt khịt mũi bước vào trong siêu thị. Siêu thị lớn sẽ mở cửa đến ba giờ chiều, cô mua một ít đồ ăn vặt và trái cây, lúc bước ra ngoài, Mâu Đức Xương đã lái chiếc xe con mượn tạm được đi tới trước cửa siêu thị.

“Xe vẫn chưa sửa xong ạ?” Mâu Văn hỏi.

“Tết nhất đến nơi rồi, đi đâu sửa giờ.” Mâu Đức Xương bảo.

“Thế còn ví tiền với điện thoại của anh ta ạ?” Mâu Văn hỏi: “Cũng không tìm thấy sao bố?”

“Cứ đợi thêm chút nữa, đừng vội.”

“Bố, bố đừng hành hạ Tạ Sùng nữa.” Mâu Văn nói: “Bọn con đã ly hôn rồi, thời tiết như ngày hôm qua, lỡ thực sự xảy ra chuyện gì thì sao ạ?”

“Ồ.” Mâu Đức Xương hệt như một đứa trẻ mà cúi đầu nhận lỗi.

Mâu Văn khẽ thở dài một tiếng.

Ấn mở điện thoại thấy Hề Doãn Trình hỏi cô xem cơm tất niên chuẩn bị ăn gì, Mâu Văn bảo ăn thịt gà trống hầm với cá sông.

“Có phải em đang có chuyện phiền não không?” Hề Doãn Trình hỏi.

“Sao anh lại hỏi như vậy?”

“Bởi vì trước đây em trả lời tin nhắn tôi lúc nào cũng kèm theo một biểu tượng cảm xúc, nhưng vừa rồi thì không có.”

Mâu Văn không ngờ Hề Doãn Trình lại tinh tế đến mức độ này, cô gửi sang một biểu tượng cảm xúc kinh ngạc. Cô định nói với Hề Doãn Trình một chút về chuyện Tạ Sùng đến Nha Khắc Thạch, nhưng đúng lúc này Mâu Đức Xương đạp mạnh phanh xe, Mâu Văn bị dọa cho giật nảy mình.

“Thôi xong.” Mâu Đức Xương nói.

“Sao thế ạ?” Mâu Văn hỏi.

“Tạ Sùng vốn định hôm nay ra sân bay đón một người bạn, nói hai đứa nó sẽ cùng nhau đi chơi.”

“Rồi sao ạ?”

“Bố lại quên mất chuyện này. Điện thoại nó thì mất rồi, bạn nó không liên lạc được, liệu có báo cảnh sát không nhỉ?”

Mâu Văn bỗng thấy đầu đau như búa bổ.

Cô gọi điện cho Tư lệnh Phương, khách sáo vài câu trước rồi mới xin số điện thoại của Tiền Tụng từ chỗ ông.

Sau khi cuộc gọi được kết nối, Mâu Văn nhanh chóng nói: “Tiền Tụng, tôi là Mâu Văn. Anh đang ở sân bay Đông Sơn à? Hay là ở đâu rồi?”

“Tôi đến Nha Khắc Thạch rồi. Tạ Sùng đâu? Tôi không liên lạc được với cậu ta, cậu ta tự vẫn vì tình rồi đấy à?” Tiền Tụng hỏi: “Cậu ta bảo muốn đi chơi với bố cô, hứa là sẽ đến đón tôi… Cậu ta…”

“Anh ta không sao. Tôi sẽ đưa anh ta đến khách sạn cho anh.”

“Thôi bỏ đi, cô cho tôi địa chỉ, tôi tự qua xem cậu ta thế nào.” Tiền Tụng nói.

Mâu Văn bèn đọc một địa chỉ, rồi dặn dò Mâu Đức Xương: “Lát nữa nếu người bạn thân này của Tạ Sùng muốn đưa anh ta đi, mọi người đừng có cản. Mấy lời khách sáo cũng đừng nói, biết chưa ạ? Bọn con ly hôn rồi, anh ta cứ ở lại nhà thế này con thấy không thoải mái.”

“Ồ.” Mâu Đức Xương đáp.

Mâu Văn chưa từng nghĩ đời này mình còn phải chứng kiến một cảnh tượng như vậy.

Lần gần đây nhất cô nhìn thấy Tiền Tụng đứng trước giường bệnh của Tạ Sùng chắc là khi anh gặp tai nạn xe, hôm đó cô đã biết lý do anh bị tai nạn là vì đi tham dự một đám tang đặc biệt.

Lần này thì không có đám tang nào cả.

Tiền Tụng đứng trước giường Tạ Sùng mà trông cứ như đang tiễn biệt di hài, chỉ thiếu điều khóc rống lên nữa thôi: “Cậu bị hủy dung rồi à?”

“Cậu bỏ cái kiểu đấy đi.” Tạ Sùng nói: “Đàn ông cần cái mặt làm gì?”

“Đang Tết nhất thế này…”

Lúc này Mâu Văn đứng một bên nói: “Đúng đấy, Tết nhất đến nơi rồi, để Tiền Tụng đón Tết một mình cũng không tiện. Tôi vừa đặt cơm tất niên cho hai người rồi, hai người đi ăn đi. Ăn xong thì vừa hay về khách sạn mà nghỉ ngơi.”

“Cũng được.” Tạ Sùng nói: “Tết nhất thế này, thật sự cũng không tiện ở lại đây làm phiền bố nuôi mẹ nuôi đón năm mới.” Anh nói xong liền chuẩn bị xuống giường, vừa mới đứng lên thì trước mắt tối sầm lại, ngã ngồi trở về. Cát Vân Thanh hoảng hồn, vội lao đến sờ trán anh, nóng bừng như lửa đốt. Bà bèn nói với Mâu Văn: “Bác sĩ già nói cảm cúm này dai dẳng lắm, đừng hành hạ nó nữa, cơm tất niên cứ ăn ở nhà đi. Ăn xong thì bảo bố con lái xe đưa nó ra khách sạn.”

Mâu Văn vừa định mở miệng, Tiền Tụng đã xắn tay áo lên: “Vậy thì làm phiền dì quá ạ. Cháu cũng không ăn chực đâu, để cháu vào phụ dì nấu cơm nhé.”

Họ lần lượt bước ra ngoài, Mâu Văn vẫn không tin vào tà ma, tiến lên sờ trán Tạ Sùng một cái, đúng là nóng thật. Nhìn lại sắc mặt Tạ Sùng, không hề giống như đang giả vờ ốm. Nhưng trong lòng cô cứ không tin, thể trạng của Tạ Sùng khỏe như lợn rừng, sao vừa ốm một cái lại nghiêm trọng đến thế? Sao lại đến mức đứng còn không vững thế này? Cô lấy nhiệt kế bắt Tạ Sùng đo thử, lúc rút ra xem, 39.4. Chuyện này thực sự không đùa được nữa rồi, Mâu Văn bắt đầu thấy hơi sợ.

Cô gọi điện cho bác sĩ già, nói lại tình trạng của Tạ Sùng.

Bác sĩ già đáp: “Nếu cháu thấy có vấn đề thì đưa cậu ấy đến bệnh viện. Nhưng có đến bệnh viện thì cũng chỉ lấy máu xét nghiệm rồi kê thuốc mang về nhà nghỉ ngơi thôi. Cháu cứ để cậu ấy yên ổn đi, đừng để bị nhiễm lạnh thêm nữa.”

“Đừng để sốt thành viêm phổi.” Mâu Văn nói.

“Thôi được rồi, cháu qua đón bác, bác đến khám lại xem sao.”

Bác sĩ già lại đến khám cho Tạ Sùng, trước khi đi còn dặn: “Nhớ kỹ, đừng để bị mệt, đừng để nhiễm lạnh, cứ để cậu ấy nghỉ ngơi cho tốt.”

“Vâng ạ. Ngủ ở nhà cháu không thoải mái, ăn xong cơm tất niên cháu sẽ đưa anh ta ra khách sạn.” Mâu Văn nói.

Bác sĩ già chỉ tay ra trận cuồng phong ngoài trời: “Cái thời tiết này, đang sốt mà đòi ra đường?” Tiếp đó ông lại chỉ tay ra phía xa: “Thế thì thà cháu đưa cậu ấy ra khỏi thành phố rồi chôn bừa ngoài nghĩa trang cho xong, còn bớt việc hơn!”

Bác sĩ già vừa nói thế, Mâu Văn thực sự không dám làm gì nữa. Cô hỏi Tạ Sùng: “Giờ anh cảm thấy thế nào rồi?”

Giọng Tạ Sùng đã khản đặc hoàn toàn, anh bảo: “Tôi không sao.”

“Vẫn còn không sao à!” Mâu Văn hừ một tiếng: “Trán anh đủ để rán trứng rồi đấy. Cứ vậy đi, ăn Tết ở nhà tôi, buổi tối để Tiền Tụng ngủ cùng anh.”

Mâu Văn nói xong liền đi ra ngoài.

Trong bếp, Tiền Tụng đang trò chuyện cùng Cát Vân Thanh.

Tiền Tụng bảo đây là lần đầu tiên anh ta đến Nha Khắc Thạch, không ngờ Nha Khắc Thạch lại đẹp đến thế, trông cứ như Hokkaido vậy.

“Cháu đừng nói lố nữa.” Cát Vân Thanh bảo: “Nha Khắc Thạch là Nha Khắc Thạch, Hokkaido là Hokkaido.”

Tiền Tụng cảm thấy cách nói chuyện của Mâu Văn giống hệt mẹ cô, khá buồn cười, bèn cười ha ha.

Lúc này Cát Vân Thanh mới hỏi Tiền Tụng: “Hồi ở Bắc Kinh cháu có hay đi chơi với Văn Văn nhà dì không? Không bắt nạt Văn Văn nhà dì đấy chứ?”

Tiền Tụng không tiện bảo cháu với Văn Văn nhà dì mới chỉ gặp nhau có một hai lần, mà anh ta cũng không biết nói dối, nên cứ ậm à ậm ừ định bụng lấp l**m cho qua chuyện. Cát Vân Thanh là người thông minh, thấy anh ta như vậy liền nói: “Cháu là bạn thân nhất của Tạ Sùng mà lại không thân với con gái dì sao? Có chuyện gì thế? Ở Bắc Kinh hai đứa nó sống ly thân à? Các cháu không chơi chung với nhau sao?”

Tiền Tụng bị hỏi cứng họng, đành chỉ tay ra ngoài cửa sổ bảo: “Dì, tuyết lại rơi rồi kìa!”

Cát Vân Thanh “ừm” một tiếng, không trò chuyện với Tiền Tụng nữa.

Hình như bà đã hiểu vì sao Mâu Văn và Tạ Sùng lại ly hôn rồi.

Làm sao có thể có người kết hôn lâu đến vậy mà lại không hề thân thiết với bạn thân nhất của bạn đời cơ chứ? Chuyện như thế này ở Nha Khắc Thạch tuyệt đối sẽ không bao giờ xảy ra. Ở Nha Khắc Thạch, đã kết hôn thì chính là người một nhà, người thân, bạn bè của đôi bên cứ rảnh rỗi là lại tụ tập ăn uống, nhậu nhẹt, có đôi khi không có thời gian gặp mặt thì cũng sẽ gọi điện hỏi han vài câu.

Lúc ăn cơm, Cát Vân Thanh vô cùng trầm mặc.

Bà hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn, nhưng rồi nhận ra cục tức đó vẫn không cách nào nuốt trôi được, bà bèn hỏi Tạ Sùng: “Tạ Sùng, đã đỡ hơn chút nào chưa?”

Tạ Sùng gật gật đầu, anh cứ nói chuyện là cổ họng lại đau như lửa đốt, bác sĩ già bảo họng anh đỏ rực lên rồi, còn đỏ hơn cả rặng mây rực lửa vào buổi hoàng hôn mùa hè nữa, nếu cuộc đời của mọi người cũng có thể đỏ rực lửa như thế này thì tốt biết mấy!

“Đỡ hơn là tốt rồi.” Cát Vân Thanh nói: “Đây là cái Tết cuối cùng chúng ta cùng nhau trải qua rồi, trước kia là người một nhà, từ nay về sau thì không phải nữa.”

Miếng thịt cá trong miệng Tạ Sùng bỗng nghẹn ứ nơi cổ họng, làm cách nào cũng không nuốt xuống nổi, anh ngước mắt lên nhìn Cát Vân Thanh.

Mâu Văn cũng nhìn mẹ.

Mẹ là một người vô cùng nhiệt tình và lương thiện, bà chưa bao giờ nói bất cứ lời nào khiến người khác tổn thương. Cho dù là khi biết cô và Tạ Sùng đã ly hôn, bà vẫn đối xử rất tốt với Tạ Sùng. Vậy mà chỉ trong thời gian nấu một bữa cơm tất niên, mẹ đã thay đổi rồi.

Tiền Tụng ngồi một bên không dám ho he nửa lời.

Cả đời này anh ta chưa từng ăn một bữa cơm nào trong bầu không khí thế này, lúc này dù đang ngồi đó nhưng trong lòng không khỏi run bần bật.

“Ăn cơm, ăn cơm.” Mâu Đức Xương nói: “Dù những chuyện Tạ Sùng từng hứa với tôi không làm được, nhưng tôi cũng thấy không sao cả, đều là chuyện quá khứ rồi. Chúng ta chia tay trong êm đẹp.”

Tiền Tụng đứng ngoài quan sát tất cả những điều này, thấy Tạ Sùng cúi đầu ăn cơm không nói một lời, anh ta đã bắt đầu thấy khó chịu thay cho Tạ Sùng rồi. Anh ta nói: “Chú, dì, hai người…”

Tiền Tụng muốn nói chú dì có thể cho Tạ Sùng một cơ hội nữa được không? Cậu ấy là một người rất tốt, cháu tin hai người cũng nghĩ như vậy. Sau này cậu ấy nhất định sẽ đối xử tốt với Mâu Văn mà. Cậu ấy sẽ dùng cả mạng sống này để yêu Mâu Văn.

Thế nhưng Tạ Sùng đã cắt ngang lời anh ta.

Tạ Sùng nói: “Tiền Tụng, chúng ta cảm ơn sự chiêu đãi của chú dì đi.”

Hôm nay là đêm giao thừa, có rất nhiều chuyện không nên nói vào lúc này. Huống hồ hiện tại anh cũng chẳng thể nói nổi, cổ họng anh quá đau rát, cũng không có tinh thần.

Còn Mâu Văn, trong lòng lại ngập tràn cảm giác có lỗi với bố mẹ.

Họ đã vất vả cả một năm trời, chỉ muốn đón một cái Tết thật trọn vẹn, vậy mà vì sự xuất hiện của Tạ Sùng và Tiền Tụng, họ lại phải đau lòng khôn xiết vì cô. Cô rất muốn nói với họ rằng thật ra trong cuộc hôn nhân với Tạ Sùng, phần lớn thời gian đều là vui vẻ và hạnh phúc, đau khổ và buồn bã chỉ chiếm một khoảng rất ngắn mà thôi. Hôn nhân của ai mà chẳng như thế chứ? Thế nhưng cô lại chẳng thốt nên lời. Ít nhất cô không muốn nói ra trước mặt Tạ Sùng và Tiền Tụng.

Cô chỉ mong sao bữa cơm kéo dài lê thê này mau chóng kết thúc.

Ăn cơm xong, Tạ Sùng bắt đầu mặc quần áo.

Mâu Văn lao đến giật lấy áo của anh, nhưng Tạ Sùng vẫn cố chấp muốn mặc. Đêm giao thừa rồi, anh biết mình ở lại đây chỉ khiến gia đình Mâu Văn không được vui vẻ, anh muốn đi.

Anh dùng sức, Mâu Văn cũng dùng sức, trong lúc giằng co qua lại, Mâu Văn bỗng dùng hết toàn bộ sức bình sinh giật phắt chiếc áo khoác của anh xuống, tiếp đó đẩy mạnh Tạ Sùng một cái, anh ngã đổ xuống giường.

Những người khác đều đổ dồn ánh mắt vào hai bọn họ.

“Anh đi rồi bệnh tình nặng thêm, năm nay cũng khỏi ăn Tết luôn đi!” Mâu Văn giận dữ quát lớn: “Cất ngay cái thể diện rách nát của anh đi! Nằm xuống cho tôi!”

Tạ Sùng lại định đứng lên, Mâu Văn lại ấn anh ngã xuống, thuận tay kéo chiếc chăn trùm kín mít lên người anh, cũng là để ngăn cách với cái bản mặt mỏng dính của anh.

“Đi thôi!” Cô nói với những người khác, rồi cũng thuận tay đẩy Tiền Tụng một cái, đẩy Tiền Tụng ra ngoài rồi đóng sầm cửa lại.

“Anh đừng có ăn chực cơm nhà tôi.” Mâu Văn nói: “Lát nữa anh đi đốt pháo.”

“Tôi không dám.” Tiền Tụng trêu cô, rồi sau đó vẫn ngoan ngoãn ôm bánh pháo đi xuống lầu, Mâu Văn cũng đi xuống cùng anh ta.

Tiếng pháo nổ vang lên đùng đoàng, tiễn năm cũ đón năm mới.

Mâu Văn và Tiền Tụng đốt pháo xong, đi lên lầu thì phát hiện Tạ Sùng đã không còn ở trong nhà nữa. Mâu Văn hỏi bố mẹ, họ cũng không thấy Tạ Sùng đâu.

Đúng lúc này điện thoại của Tiền Tụng vang lên, là cuộc gọi từ Tạ Sùng. Anh nói: “Cậu ra ngoài đi, tôi bắt được một chiếc taxi ở cổng, hai chúng ta ra khách sạn, để cả nhà họ được đón Tết yên ổn.”

Anh nhận ra gia đình Mâu Văn không còn chào đón mình nữa, anh còn ở lại, họ sẽ chẳng thể nào đón năm mới một cách yên ổn được.

“Cậu ấy đi rồi.” Tiền Tụng nói: “Cháu cũng đi đây ạ. Chúc mọi người năm mới vui vẻ.”

Tạ Sùng gửi cho Cát Vân Thanh một dòng tin nhắn: “Con xin lỗi, đã khiến bố mẹ phải thất vọng rồi. Tất cả đều là lỗi của con, xin bố mẹ hãy đón năm mới thật vui vẻ, chuyện tương lai, xin hãy cho con thêm một cơ hội nữa.”

“Dù không thể làm vợ chồng, con cũng sẽ làm bạn của Mâu Văn.”

“Con sẽ mãi luôn ở bên cô ấy.”

“Dù là ở bên cạnh từ xa cũng được.”

“Năm mới vui vẻ, bố, mẹ.”