Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 81: Mới mẻ: Mới mẻ và cái tôi

Sau khi sự kiện kết thúc, Tạ Sùng ở lại Nha Khắc Thạch thêm hai ngày nữa.

Một trong hai ngày đó, anh cùng Mâu Đức Xương đi đến khu chăn nuôi.

Trong thâm tâm anh rất thích khu chăn nuôi này. Tại đây, Mâu Đức Xương đã gọi một cuộc video cho Mâu Văn. Mâu Văn vừa ra khỏi chỗ khách hàng, đang đi trên đường.

Mâu Văn nhìn thấy Mâu Đức Xương kéo Tạ Sùng lại, bảo anh chào Mâu Văn một tiếng. Tạ Sùng liền giơ tay lên như tượng trưng, nói: “Chào em, Mâu Văn.”

“Chào anh, Tạ Sùng.” Mâu Văn bắt chước động tác và cách nói chuyện của anh, xem như đã chào hỏi xong.

“Bố, lát nữa con có việc bận rồi, hai người cứ chơi đi nhé.” Mâu Văn nói xong liền cúp máy. Liêu Hiểu Hoa hẹn cô đi ăn tối, giọng bà qua điện thoại nghe có vẻ rất mệt mỏi, Mâu Văn lo bà có chuyện gì nên vội vàng đi tới đó.

Cô đã lâu không gặp Liêu Hiểu Hoa, lần này bà quay về Bắc Kinh có chút việc nên ở lại vài ngày. Liêu Hiểu Hoa bị cảm cúm, bảo mình ăn cái gì cũng không thấy có vị. Mâu Văn nói: “Có phải dì đang muốn ăn gà xào ớt cay không?” Mâu Văn nhớ trước đây Liêu Hiểu Hoa từng nói, mỗi khi ăn gì cũng thấy nhạt nhẽo vô vị thì bà lại thích ăn gà xào ớt cay. Ngày thường chế độ ăn uống của bà rất thanh đạm, chỉ có những lúc thế này mới dựa vào món gà xào ớt để đánh thức vị giác của mình.

“Muốn chứ.” Liêu Hiểu Hoa nói.

“Thế để con nấu cho dì.” Mâu Văn dùng điện thoại đặt mua nguyên liệu, sau đó ngồi xuống bên cạnh Liêu Hiểu Hoa. Cô nhận ra Liêu Hiểu Hoa cứ nhìn mình chằm chằm, cười he he với bà một tiếng.

“Ngốc quá.” Liêu Hiểu Hoa xoa đầu cô một cái, Mâu Văn liền nhích người ngồi sát lại gần bà hơn. Liêu Hiểu Hoa đối xử tốt với cô, trong lòng cô biết rõ, tuy rằng số lần họ gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng Mâu Văn cảm thấy rất thân thiết với bà.

“Sau khi ly hôn sống thế nào rồi?” Liêu Hiểu Hoa hỏi cô.

“Rất tốt ạ.” Mâu Văn nói: “Mỗi ngày con đều nghiêm túc làm việc, sự nghiệp đang tiến triển vững chắc. Con muốn tham gia một cuộc thi, hiện tại đang nghiên cứu tác phẩm dự thi.”

“Nghiên cứu xong chưa?” Liêu Hiểu Hoa hỏi: “Cái ngành này của các con tinh anh hội tụ, cao thì có các đại sư kiến trúc, thấp thì có những người trẻ tuổi mới nổi, tất cả đều trộn lẫn vào nhau. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ngành nào mà chẳng như thế chứ?”

“Con có manh mối rồi ạ.” Mâu Văn nói: “Con có hai người bạn tốt, họ đang chuẩn bị sửa sang lại nhà mới. Một người thiên về cư trú, một người thiên về hưởng lạc, hiện tại mỗi ngày con đều nghiên cứu không gian của hai căn nhà này. Nhưng con vẫn còn một phương án dự phòng nữa…” Mâu Văn nói đến đây thì dừng lại một chút, tiếp đó giọng điệu kiên định nói: “Con dự định ra vùng ngoại ô thuê nhà, tự mình cải tạo. Cải tạo thành một không gian kiểu mới tích hợp cả cư trú, thương mại và nghỉ ngơi giải trí làm một.”

Liêu Hiểu Hoa nghe vậy thì mắt sáng lên: “Con có cần lời khuyên của dì không?”

“Cần ạ.”

“Dì thích phương án dự phòng của con.” Liêu Hiểu Hoa nói: “Ít nhất thì nó thú vị, không bị trói buộc.”

“Vậy thì con chọn phương án dự phòng luôn!” Nhận được sự khẳng định của Liêu Hiểu Hoa, Mâu Văn lập tức vui mừng khôn xiết, cô nói với Liêu Hiểu Hoa: “Thật ra con đã âm thầm đi xem qua rồi! Con thích những căn nhà có không gian cải tạo lớn, con cũng đã đi xem công trình cải tạo của làng nghệ thuật rồi, rất tốt, nhưng con nghĩ mình sẽ có phương án tốt hơn nữa. Cho nên bây giờ con quyết định luôn rồi, con sẽ đi thuê!”

“Con nghe lời dì thế cơ à?”

“Con phải nghe lời khuyên chứ ạ. Dì có mắt nhìn lại có kiến thức rộng, dì đã bảo có thể làm được thì chắc chắn sẽ làm được.”

Liêu Hiểu Hoa bật cười: “Dì hiểu con mà, không thực sự đưa ra quyết định thì con sẽ không nói ra đâu. Con xem, cứ nhắc đến phương án dự phòng là con lại phấn chấn hẳn lên.”

“He he.” Mâu Văn cười: “Dì chỉ ở lại Bắc Kinh vài ngày, có phải cần đi gặp bạn bè gì không ạ? Tạ Sùng không có ở Bắc Kinh, anh ấy đến Nha Khắc Thạch tham gia sự kiện rồi. Dì có nhu cầu gì, ví dụ như cần một tài xế tạm thời, con đều có thể đến ngay.”

Liêu Hiểu Hoa nói: “Vậy hôm nay con ở lại trò chuyện với dì nhé.”

“Con sẽ trò chuyện với dì đến tận sáng luôn.” Mâu Văn nói: “Nếu dì cần ạ.”

“Đến sáng thì không cần đâu, dì không thức đêm nổi, nói chuyện thêm một lát là được rồi.”

“Dạ vâng ạ.”

Điện thoại vang lên, cô nhìn thấy tin nhắn của Hề Doãn Trình, anh ấy nói: “Hôm nay anh được nghỉ đột xuất, em có muốn đi xem phim không?”

“Em xin lỗi.” Mâu Văn nói: “Hôm nay em phải ở cùng với một người bạn, em đã đến chỗ của bạn em rồi.”

“Bạn nào thế?” Hề Doãn Trình hỏi.

“Mẹ của Tạ Sùng.” Lần này Mâu Văn không hề lảng tránh, nói thẳng luôn.

Hề Doãn Trình hỏi cô: “Tại sao ly hôn rồi mà vẫn còn giữ liên lạc với mẹ của anh ta vậy?”

“Bởi vì nếu gạt bỏ khía cạnh hôn nhân ra, bọn em cũng xem như là bạn bè.” Mâu Văn trả lời.

Hề Doãn Trình không nói chuyện với cô nữa.

Cô cũng không nhắn lại cho Hề Doãn Trình nữa.

Cô thích ở bên cạnh Liêu Hiểu Hoa, tuy rằng họ không qua lại quá nhiều, nhưng Liêu Hiểu Hoa có trí tuệ, có bản lĩnh. Mâu Văn trò chuyện với bà lúc nào cũng học hỏi được điều gì đó. Cô không muốn phải giải thích với Hề Doãn Trình về các mối quan hệ xã giao cá nhân của mình nữa.

Cô ở bên cạnh Liêu Hiểu Hoa đến tận khuya, lúc về đến nhà thì nhìn thấy Hề Doãn Trình ở dưới lầu. Muộn thế này rồi mà anh ấy lại đang đợi cô, nhưng lại không nói cho cô biết.

“Anh đến sao không nhắn em một tiếng thế?” Mâu Văn hỏi.

Hề Doãn Trình cũng không nói lời nào, đưa đồ trong tay cho Mâu Văn, đó là một loại kem bôi của bệnh viện mà trước đó Mâu Văn muốn có, anh ấy đã đi xếp hàng kê đơn giúp cô.

“Oa, em cảm ơn.” Mâu Văn nói: “Đi dạo một chút không?”

“Đi dạo chút đi.”

Họ đi dạo trên đường phố về đêm, Hề Doãn Trình mấy lần định nói lại thôi.

Mâu Văn là một người thẳng tính, cô không thích kiểu giấu giấu giếm giếm thế này, nó chỉ khiến cô cảm thấy mệt mỏi.

“Có phải anh có điều gì muốn nói không?” Mâu Văn lên tiếng: “Anh đừng lo lắng, cứ nói thẳng ra là được rồi.”

Hề Doãn Trình suy nghĩ một lát rồi bảo: “Anh không biết mình có nên nói hay không, nhưng trong lòng anh thật sự không vui.”

“Anh nói là được mà.” Mâu Văn bảo: “Chúng ta cứ tâm sự.”

“Anh không thích em đi xã giao.” Hề Doãn Trình nói: “Em cứ luôn phải đi tiếp khách, thỉnh thoảng lại uống chút rượu, những người em tiếp xúc đủ mọi thành phần, kiểu người nào cũng có. Theo anh thấy thì hầu như chẳng có ai là người tốt cả.”

Lông mày Mâu Văn không tự chủ được mà nhíu chặt lại.

Cô không nhớ nổi lần cuối cùng mình nhíu mày như thế này là từ bao giờ nữa rồi.

Cô cảm thấy con người thật sự là một sinh vật phức tạp. Ban đầu cô thấy Hề Doãn Trình thật tốt, chu đáo, ấm áp, tinh tế, có thể mang lại cho cô cảm giác của một mái nhà. Sau khi ly hôn, cô vô cùng lưu luyến cảm giác gia đình, giống như cái hố sâu hoắm thiếu vắng trong vài năm cuối của cuộc hôn nhân trước đang khẩn thiết cần được bù đắp.

Hề Doãn Trình là một người rất tốt, nhưng một khi bước vào mối quan hệ thân mật, anh ấy sẽ biến thành một con người hoàn toàn khác. Muốn quản thúc, muốn chiếm hữu, bất chấp người khác phải sinh tồn ra sao, chỉ mong muốn nội tâm của bản thân nhận được sự an ổn.

Hiện tại mới chỉ là một mầm mống chớm nở, nhưng đã khiến Mâu Văn cảm thấy nổi da gà.

Lúc này cô chợt nghĩ đến một sự so sánh rất nực cười: Cô đã biến thành Tạ Sùng của năm đó, còn Hề Doãn Trình lại biến thành cô của năm xưa. Tạ Sùng thích cảm giác gia đình mà cô mang lại cho anh, và cô vậy mà cũng nghĩ về Hề Doãn Trình theo cách như thế.

“Sao em không nói gì?” Hề Doãn Trình hỏi.

Mâu Văn hỏi ngược lại anh ấy: “Anh cảm thấy chướng ngại tâm lý này của anh có giải quyết được không?”

“Ý em là sao?” Hề Doãn Trình không hiểu.

“Ý em là anh có thể kiểm soát được không? Có thể xóa bỏ loại thành kiến và chướng ngại này không? Công việc của em vốn dĩ là như thế mà.”

“Em có thể giống như những nhà thiết kế khác, chuyên tâm làm thiết kế thôi.”

“Em không phải là những nhà thiết kế khác.” Mâu Văn nói: “Em ở Bắc Kinh không có gia thế chống lưng, cũng chẳng có bao nhiêu tiền, em cần phải không ngừng tiếp xúc với mọi người thì mới có được khách hàng. Lý lẽ này em nghĩ là anh phải hiểu.”

“Anh hiểu.” Hề Doãn Trình nói: “Nhưng anh nghĩ em có thể đổi sang một phương thức khác. Ví dụ như giao hết những việc này cho cấp dưới làm, còn em bây giờ cứ an tâm làm thiết kế. Tránh xa con người, tránh xa thị phi.”

“Trạng thái mà anh nói là trạng thái công việc lý tưởng của em, anh tưởng em không muốn thế chắc?” Mâu Văn cảm thấy Hề Doãn Trình trước mắt giống như một người cô không hề quen biết: “Hồi mới quen anh, em cứ nghĩ anh hiểu cho công việc của em. Việc chúng ta qua lại cũng là được thiết lập trên nền tảng em cho rằng anh đã hiểu rồi.”

“Với lại, tránh xa con người, tránh xa thị phi nghĩa là thế nào?” Mâu Văn lại hỏi.

Đây quả là một vấn đề phức tạp.

Hề Doãn Trình sau khi qua lại với Mâu Văn cũng từng cố ý dò hỏi xung quanh, những đánh giá về Mâu Văn rất phức tạp. Người ta đều bảo cô có dã tâm, không từ thủ đoạn, còn có một vài lời đồn đại vô cùng khó nghe.

“Có rất nhiều lời đồn đại về em.” Hề Doãn Trình nói: “Đương nhiên anh biết em không phải loại người như thế, anh tin em. Nhưng những lời đồn này quả thật không tốt cho em chút nào.”

“Em phải quản cả lời đồn nữa sao? Em đâu có quản được miệng lưỡi của người đời chứ.”

Mâu Văn nói xong liền nhìn Hề Doãn Trình như vậy.

Cô vẫn nhìn thấy một người mộc mạc, sạch sẽ, nhưng người này đã khiến cô cảm thấy xa lạ rồi.

Thôi vậy. Trong lòng cô thầm nghĩ thế.

Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, nhiệt huyết tan biết hết. Thật kỳ lạ.

Cô một lòng muốn lao về phía trước, việc gì phải hao tâm tổn trí vì những chuyện tình ái nhỏ nhặt này? Việc gì phải giải thích bản thân với một người để đổi lấy sự thấu hiểu của họ chứ? Cô không muốn như vậy. Điều này sẽ khiến cô nhớ lại tình cảnh tương tự giữa mình và Tạ Sùng trước kia, khi đó cô đã phải liều mạng chứng minh với Tạ Sùng rằng cô yêu anh.

“Anh về đi.” Mâu Văn nói: “Không còn sớm nữa.”

Đây là lần đầu tiên cô nói chuyện kiểu vậy với Hề Doãn Trình.

Trước đây cô nói chuyện với Hề Doãn Trình luôn nhẹ nhàng nhỏ nhẹ, bởi vì Hề Doãn Trình vốn là người như thế. Cô rất thích kiểu giao tiếp như dòng nước chảy dài kia, nó khiến cô cảm thấy những ngày tháng trôi qua thật chậm rãi, êm đềm.

Tuy nhiên, đằng sau cái cảm giác chậm rãi, êm đềm ấy lại ẩn chứa những vấn đề gần như vô hình.

Cô chẳng buồn đợi Hề Doãn Trình phản ứng, quay đầu bước đi thẳng.

Mâu Văn giờ đã không còn giống như trước nữa rồi. Ngày đó Tạ Sùng đề nghị ly hôn với cô, cô cảm thấy như mình bị rút gân lột xương, chán ăn cũng chẳng còn chút sức lực nào, sống những ngày tháng như thể đang phí hoài. Cái dũng khí quay lưng bước đi này khi ấy cô không hề có, là do cô cố ý rèn luyện qua năm tháng mà thành.

Bây giờ cô có rồi.

Cô quay đầu bước đi.

Khi còn chưa về đến nhà, trời bắt đầu nổi gió. Điện thoại của cô vang lên, bắt máy nhìn xem, là Mâu Đức Xương. Phía sau lưng bố là một chiếc lều Mông Cổ khổng lồ, bên trong rộn rã tiếng cười nói ồn ào.

Bố đã uống chút rượu, nhưng chưa đến mức say khướt. Ông chỉ chỉ ra phía sau nói với Mâu Văn: “Lần này Tạ Sùng tiêu đời rồi. Thằng bé bị chuốc say ngất rồi.”

“Mọi người chuốc rượu anh ta làm gì ạ?”

“Là tự thằng bé mạnh miệng bảo sẽ chuốc cho tất cả mọi người gục hết đấy chứ.” Mâu Đức Xương nói.

Tạ Sùng loạng choạng bước ra từ bên trong, đi đến trước mặt Mâu Đức Xương, gác cánh tay lên vai ông, nhìn vào điện thoại phía trước. Biểu cảm gương mặt anh đã say lắm rồi, lúc này nhìn thấy Mâu Văn lại ngọng nghíu ngọng nghịu hỏi: “Em sao thế? Em không vui à?”

“Tôi không có.” Mâu Văn đáp.

Cô nói vậy, nhưng Tạ Sùng lại không tin. Anh lập tức cao giọng nói: “Em ly hôn với tôi, không phải nên vui vẻ hơn sao? Sao em vừa mới thoát khỏi biển khổ này lại nhảy mẹ nó vào biển khổ khác rồi?”

“Em thích chịu khổ đến thế cơ à?” Tạ Sùng nói xong liền ha ha cười lớn, chỉ tay vào Mâu Văn rồi nói với Mâu Đức Xương: “Mâu Văn thích chịu khổ. Cô ấy tìm người đó, không ổn…”

“Tạ Sùng!” Mâu Văn đột nhiên hét lớn ngay giữa phố: “Anh bị điên à! Ai nói với anh là tôi thích chịu khổ? Chịu khổ tôi không thèm, hiểu không? Không thèm!”

Mâu Văn ngắt cuộc gọi video.

Cô sẽ không vì Hề Doãn Trình mà phiền não, cô không có lỗi gì với Hề Doãn Trình cả, nhưng cô biết, một khi cô cảm thấy uất ức, thì đó là cô đang có lỗi với chính bản thân mình.

Có một câu Tạ Sùng nói rất đúng: Cô ly hôn với Tạ Sùng không phải là để bơi ra khỏi biển khổ này rồi lại đâm đầu vào biển khổ khác. Cô ly hôn là để hướng tới một cuộc sống tốt đẹp hơn và một bản thân vẹn toàn hơn.

Cô gửi tin nhắn cho Hề Doãn Trình: “Thôi vậy thầy Hề, cũng may là mới bắt đầu, ràng buộc chưa sâu. Công việc của em vốn là như vậy, em mãi mãi yêu công việc của mình. Em sẽ không vì anh không thích mà thay đổi. Chúng ta dừng lại ở đây đi.”

Sau khi gửi đi dòng tin nhắn này, cô cảm thấy nhẹ nhõm cả người.

Đời người dài đằng đẵng như vậy, cô thích ai, không thích ai đều là chuyện chưa thể biết trước. Dùng lời của Sở Lăng mà nói thì: Con người ta sẽ luôn hết lần này đến lần khác bước vào những đoạn tình cảm khác nhau, và kết thúc vì những lý do khác nhau. Đánh mất gì, nhặt lại thứ đó, rồi từ từ thay đổi hành trang của chính mình. Đến cuối cùng, thứ còn sót lại mới là thứ hữu dụng nhất.

Mâu Văn mãi mãi cần những thứ hữu dụng, cần một hành trang có thể giúp cô đi được xa hơn.

Còn Tạ Sùng ở đầu dây bên kia, bị Mâu Văn hét lên một tiếng như vậy thì cơn say đã tỉnh mất quá nửa. Anh không thể tin nổi hỏi Mâu Đức Xương: “Vừa rồi cô ấy nói gì ạ?”

“Vừa rồi nó bảo chịu khổ thì nó không thèm nữa.” Mâu Đức Xương nói: “Ý nó là không cần con nữa rồi đúng không?”

“Không phải…” Tạ Sùng dùng lực dụi dụi mặt, tiếp đó liền bật cười: “Ý cô ấy là… cô ấy chia tay rồi. Cô ấy chia tay rồi! Lão Mâu!”

Tạ Sùng đứng trong cơn gió cuồng nhiệt của thảo nguyên mà bật cười thành tiếng. Trong lều Mông Cổ vang lên tiếng nhạc, mọi người đang uyển chuyển nhảy múa. Tạ Sùng bị bọn họ kéo vào trong, cùng hòa mình vào niềm vui sướng.

Sáng sớm ngày hôm sau, Mâu Văn đã bật dậy lái xe đi ra vùng ngoại ô xa xôi.

Liêu Hiểu Hoa nói đúng, sau khi suy nghĩ kỹ Mâu Văn đã quyết định muốn hoàn thiện một căn nhà kiểu mới để khám phá những ứng dụng không gian mới. Cô đã muốn dự thi thì không nên dùng nhà của người khác để dự thi, cô phải dùng chính căn nhà của mình, cho dù đó là nhà đi thuê.

Cô rất nhanh đã thuê được một căn nhà cũ gồm sáu gian phòng, nhà cũ còn kèm theo một cái sân lớn, hiện tại đang có mấy con mèo hoang chạy qua chạy lại. Mâu Văn hỏi Cố Cẩm Thư: “Cẩm Thư, chị thấy chỗ này thế nào?”

Cố Cẩm Thư trả lời cô: “Chị ủng hộ em, kỹ sư Mâu, cứ thuê ở đây đi, em muốn làm thế nào thì cứ làm thế đó.”

“Đợi đến khi em giật giải thưởng lớn, hướng đi nghiệp vụ của công ty chúng ta sẽ thay đổi.” Mâu Văn nói: “Em đã nhắm chuẩn một hướng đi mới rồi, chúng ta không làm ăn nhỏ lẻ nữa.”

“Chị đoán được mà.” Cố Cẩm Thư nói: “Kỹ sư Mâu của chúng ta sắp tiến thẳng sang một giai đoạn mới rồi!”

“He he.” Mâu Văn nói: “Cẩm Thư, em lại có thêm rất nhiều chiêm nghiệm về cuộc sống và tình cảm, em muốn thảo luận, muốn tâm sự với chị quá, em nhớ chị rồi.”

“Thế sao em còn chưa chịu về nhà?” Cẩm Thư bảo: “Chị đã ngồi ở công ty suốt hai mươi phút rồi đây này…”

“Cẩm Thư? Chị về rồi à?”

Mâu Văn vội vứt bừa thước dây, sổ tay, bút vào trong chiếc túi tote của mình, rồi nói với chủ nhà cũ: “Cháu không đo nữa, chốt căn này luôn ạ, lát cháu chuyển khoản tiền cọc nhé.”

Nói xong cô liền vắt chân lên cổ mà chạy.

Mâu Văn quá nhớ Cố Cẩm Thư rồi.

Đợi đến khi về tới công ty, cô đẩy cửa ra liền gọi lớn: “Cẩm Thư!”

Cố Cẩm Thư đứng dậy đón lấy cô, còn Tạ Sùng, người vốn đang ngồi đối diện với Cố Cẩm Thư thì đang vắt chéo chân, chăm chú nhìn Mâu Văn.

“Không phải anh đang ở Nha Khắc Thạch sao?” Mâu Văn có chút kinh ngạc, vừa ôm Cố Cẩm Thư vừa nói với Tạ Sùng: “Chẳng phải anh bị chuốc say rồi ư? Anh mọc thêm cánh đấy à?”

“Chút rượu cỏn con ấy.” Tạ Sùng khinh bỉ nói: “Giả vờ chút thôi mà tưởng tôi say thật chắc.”

“Anh rõ ràng đã say rồi. Thừa nhận say thì có gì mất mặt chứ?” Mâu Văn nhướng mày, bóc trần Tạ Sùng.

Cố Cẩm Thư nhìn thấy một biểu cảm rất khác trên gương mặt Mâu Văn.

Cô dường như bắt đầu “không bận tâm” nữa, giống như một con người hoàn toàn mới mẻ.

Tạ Sùng nói với Cố Cẩm Thư: “Đi thôi, đi ăn cơm.”

Mâu Văn có chút thắc mắc, Cố Cẩm Thư liền lập tức giải thích: “Kỹ sư Mâu, trùng hợp cực kỳ luôn. Công ty của Tạ Sùng đang phục vụ cho một công ty mẹ và bé, còn chị thì lại đang viết một chuỗi câu chuyện cho các sản phẩm mẹ và bé của công ty này, hiện tại bên Tạ Sùng muốn đúc kết vài thứ từ những câu chuyện này để dùng cho việc tuyên truyền quảng cáo.”

Cố Cẩm Thư sợ Mâu Văn nghĩ nhiều, lại giải thích thêm: “Là tự chị gửi bản thảo liên hệ từ năm ngoái đấy. Tuần trước Lăng Mỹ mới nhận được gói hợp tác này thôi.”

Thế giới này đúng là nhỏ thật.

Mâu Văn đương nhiên sẽ không cản trở Cố Cẩm Thư bàn công việc, lúc này Tạ Sùng lại lên mặt, mang theo chút khiêu khích hỏi cô: “Có đi không? Không thiếu một miếng ăn của em đâu.”

“Tôi không…” Từ “đi” của Mâu Văn còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng đã bị Tạ Sùng túm lấy cổ áo xách lên.

“Tạ Sùng, anh đừng có mà động tay động chân với tôi.” Mâu Văn vừa chỉnh lại quần áo vừa nói.

Cố Cẩm Thư đứng một bên bật cười.

Cô ấy chợt nhớ về vài năm trước, ở studio dưới lầu khu dân cư của Tạ Sùng, hiếm lắm Tạ Sùng mới tới tìm Mâu Văn. Mà Cố Cẩm Thư với tư cách là nhân viên duy nhất của studio khi ấy, cũng từng chứng kiến cảnh tượng như thế này của hai người.

Khi hai người họ nói chuyện với nhau lúc đó, Tạ Sùng thỉnh thoảng sẽ vỗ đầu cô một cái, hoặc nhéo má cô, hai người chẳng biết nói chuyện gì mà cứ thế bật cười. Hoặc chẳng biết nói gì mà lại giận dỗi nhau. Nhưng giận thì giận, rất nhanh đã làm hòa.

Cố Cẩm Thư bỗng nhiên dâng lên cảm giác bùi ngùi.

Cô ấy nói: “Nhanh thật đấy, hồi đó chị còn là Tiểu Cố, em là kỹ sư Mâu, cậu ấy là sếp Tạ.”

“Bây giờ chị là Cẩm Thư, em là kỹ sư Mâu, anh ta vẫn là sếp Tạ.” Mâu Văn nói: “Cẩm Thư à, chỉ có chị là tiến bộ thôi.”

Tạ Sùng lạnh lùng châm chọc: “Tôi đã tiến quân sang lĩnh vực mới rồi, còn cái công ty nhỏ của em đến một cái giải thưởng cũng chẳng có. Chỉ có em là không tiến bộ thôi.”

Mâu Văn chẳng thèm chấp anh.

Mọi người càng nghĩ cô không thể đoạt giải, cô lại càng phải đoạt cho bằng được. Cô sẽ âm thầm làm nên chuyện lớn.

Lúc ăn cơm, Tạ Sùng thực sự nghiêm túc bàn công việc với Cố Cẩm Thư, anh hỏi Cố Cẩm Thư về nguồn cảm hứng sáng tác của những câu chuyện đó, cũng như giá trị cốt lõi và khoảnh khắc đắt giá nhất của những câu chuyện này theo góc nhìn của cô ấy là gì.

Khi làm việc anh vô cùng nghiêm túc, hiếm thấy khi nào anh không buông lời khiêu khích với Mâu Văn đang yên lặng ăn cơm ở một bên. Thi thoảng anh lại nhìn Mâu Văn một cái, để xem lần chia tay này của cô có điểm gì khác biệt so với lần ly hôn với anh hay không.

Nhưng anh chẳng nhìn ra được điều gì cả, Mâu Văn bình thản đến thế, giống như chưa từng yêu đương bao giờ, chứ đừng nói gì đến chuyện chia tay.

Tạ Sùng không hiểu nổi nữa rồi.

Tốc độ tiến hóa của một người phụ nữ lại có thể đáng kinh ngạc đến mức này sao?

Ăn xong bước ra ngoài nhà hàng, Cố Cẩm Thư đi sang một bên nghe điện thoại, để lại Tạ Sùng và Mâu Văn đứng đó.

Mâu Văn trả lời xong tin nhắn công việc liền vứt điện thoại vào túi tote, ngẩng đầu lên thì phát hiện Tạ Sùng đang nhìn mình.

“Sao thế?” Cô hỏi: “Mặt tôi dát vàng chắc?”

Tạ Sùng tỏ vẻ đã nhìn thấu, hỏi: “Chia tay rồi?”

Mâu Văn đáp: “Đâu có, tháng sau tôi kết hôn rồi. Lo mà gom tiền mừng đi.”

Cô nói xong liền đi tìm Cố Cẩm Thư, hai người cùng nhau bước đi.

Cố Cẩm Thư ngoảnh đầu lại nhìn một cái, rồi ghé sát vào tai Mâu Văn thì thầm: “Cậu ấy cứ nhìn theo em suốt đấy.”

Mâu Văn quay đầu nhìn lại, chạm phải ánh mắt của Tạ Sùng, cô cũng chẳng hề cố ý né tránh mà thẳng thắn quay mặt đi. Cô biết Tạ Sùng đang nhìn theo cô rất lâu, nhìn từ đầu đến chân.

“Em khác trước rồi, kỹ sư Mâu.” Cố Cẩm Thư nói.

“Hả?” Ở trước mặt Cố Cẩm Thư, Mâu Văn lại trở về con người trước kia.

Cố Cẩm Thư bảo: “Kỹ sư Mâu, em tự tại hơn, cũng thành thục hơn nhiều rồi.”

“Em chia tay rồi.” Mâu Văn nói: “Người mà lần trước em kể với chị đấy, lý do là vì anh ấy khiến em cảm thấy mất tự do.”

“Vậy thì chúc em chia tay vui vẻ.”

Mâu Văn để Cố Cẩm Thư ở lại căn nhà nhỏ của mình, hai người nằm trò chuyện rất lâu. Sau khi Cố Cẩm Thư ngủ thiếp đi, Mâu Văn liếc nhìn điện thoại, thấy Tạ Sùng gửi cho cô một dòng tin nhắn: “Tên đàn ông kia vừa nhìn đã biết là loại hẹp hòi rồi, chia tay là đúng. Nghe tôi đi, lần sau yêu người tốt hơn.”

“Cút.” Mâu Văn nhắn lại.