Mâu Văn lái chiếc xe van nhỏ tồi tàn trở về công ty. Chiếc xe nhỏ đó trông có vẻ như sẵn sàng rời ra từng mảnh bất cứ lúc nào, nhưng trên thực tế lại dùng rất tốt. Mâu Văn còn khá thích nó. Loại thích nhìn người bằng nửa con mắt như Tạ Sùng kia vậy mà lại dám chế giễu chiếc xe công cụ vạn năng do chính cô chọn từ trăm nghìn cái ra, dĩ nhiên cô phải phản bác rồi.
Vương Chí Cường đã chở nhà thiết kế trở về, đang ngồi ăn cơm hộp trong văn phòng. Mâu Văn ném chiếc điện thoại công việc cho cậu ấy, bảo cậu ấy nghe điện thoại tư vấn.
Mâu Văn đã bỏ ra một khoản tiền nhỏ để chạy quảng cáo, mà đã chạy quảng cáo thì dĩ nhiên là phải nhận tư vấn rồi. Cái công ty nhỏ này của cô tính gộp lại cũng chỉ có chừng đó người, ai rảnh rỗi thì người đó cầm điện thoại chuyên dùng làm dịch vụ chăm sóc khách hàng này, ai nhận được mối thì tính cho người đó.
Mâu Văn quản lý công ty không hề lập ra những quy tắc chế độ nghiêm ngặt, bản thân cô hiện tại cũng có chút “lười biếng”, không thích tăng ca điên cuồng giống như mấy năm trước nữa. Nhân viên công ty mấy giờ đi làm mấy giờ về đều tùy ý, chỉ cần không chậm trễ chính sự là được. Họ quanh năm suốt tháng chạy ngược chạy xuôi trong Thành phố Bắc Kinh, nên cũng thực sự không có thời gian ngồi một chỗ làm việc văn phòng. Cả tuần mọi người họp hai buổi ở văn phòng, coi như là gặp mặt nhau rồi. Gặp mặt xong, ra ngoài ăn một bữa nho nhỏ, coi như là dẫn “mấy đứa nhỏ” đi cải thiện bữa ăn.
Vì Vương Chí Cường là trợ lý nhỏ của Mâu Văn, mỗi ngày đều nghĩ đến chuyện học hỏi để tiến bộ, hận không thể ngủ luôn tại công ty. Mâu Văn cũng phát hiện ra điều đó, Vương Chí Cường hoàn toàn không muốn tốn tiền thuê nhà, nên cô đặc cách cho cậu ấy ngủ lại công ty, nhưng phải đảm bảo công ty luôn ngăn nắp sạch sẽ. Vương Chí Cường rất trân trọng, mỗi tối đều hạ giường gấp xuống, sáng sớm ra liền thu dọn lại, thành ra mỗi ngày khi Mâu Văn đến công ty, hoàn toàn không nhìn ra được có người từng ngủ ở đây.
Cô ném điện thoại cho Vương Chí Cường, rồi đi về nhà. Nhà của cô ngay bên cạnh, đi bộ mất 45 giây, bước ra khỏi cửa công ty là bước vào cửa nhà.
Bước vào cửa nhà, cô nhìn thấy một ngôi nhà “sạch sẽ”.
Mâu Văn tự mình tìm người đóng vài món đồ nội thất bằng gỗ nguyên khối đơn giản, phối thêm vài tấm thảm trải sàn dịu dàng sạch sẽ, bày biện thêm những chậu cây xanh có chiều cao và kiểu dáng khác nhau, thế là đã thành một ngôi nhà rồi.
Cô nhận ra ngưỡng chịu đựng của mình đối với môi trường sinh sống rất cao, ngôi nhà lớn như của Tạ Sùng cô từng ước, từng ở, rất thích, lúc rời đi lòng đầy cảm xúc ngổn ngang; còn căn nhà nhỏ có không gian mở như thế này, chính đôi bàn tay mình cải tạo, cũng rất thoải mái, tự do. Nếu cô cảm thấy trong nhà không có chỗ xoay người, thì sẽ ra ngoài phơi nắng, chạy bộ, uống cà phê.
Căn bếp nhỏ của cô lại càng có phong vị hơn, một chiếc tủ bếp nhỏ nhắn, máy pha cà phê, máy chế biến thực phẩm sắp xếp có trật tự, trên tấm bảng đục lỗ treo những chiếc ly và dụng cụ nhỏ. Năm đó bộ đồ dùng nhà bếp Tạ Sùng tặng cô không nỡ vứt bỏ, tuy đã ly hôn, nhưng bộ quà tặng này quả thực rất tốt. Cô bày biện ở nơi đó, khi dùng cẩn thận từng li từng tí. Cô vẫn trân trọng những thứ tốt đẹp trên thế gian này như cũ.
Sau khi về nhà cô thay bộ quần áo mặc ở nhà họa tiết hoa nhí, dùng một chiếc kẹp nhỏ kẹp tóc ra sau tai, đeo cặp kính gọng mảnh lên, bắt đầu vào bếp nhỏ tự nấu cho mình chút đồ ăn. Hôm nay trước tiên tự nấu cho mình một bữa cơm “đẹp mắt nhưng không no bụng”: cô làm một phần bánh mì sandwich rất đẹp, phối với bộ đồ ăn giá trên trời mà Tạ Sùng tặng cô, chụp một bức ảnh, ăn ba miếng là hết sạch. Chưa no bụng, cô bèn đi nấu mì gạo.
Mì gạo là do Sở Lăng đi công tác Vân Nam gửi cho cô, cô dùng nước cốt xương tự mình ninh để chần qua một chút, rồi thêm rau cải xanh, xúc xích, thịt tôm, vừa đẹp mắt lại vừa ngon miệng.
Vừa ăn vừa lật xem tài liệu, đúng lúc này Vương Chí Cường gọi điện thoại cho cô, trong giọng nói của cậu ấy không giấu nổi sự hưng phấn: “Chị! Chị Văn!”
“Cường! Chí Cường!” Mâu Văn bắt chước giọng điệu của cậu ấy, tiếp đó cười ha ha: “Cậu nói cẩn thận xem, có chuyện gì thế?”
“Khách hàng lớn đấy ạ.” Vương Chí Cường vì kích động mà giọng nói có chút run rẩy: “Năm nay công ty phải trông cậy vào em rồi!” Toàn thân Vương Chí Cường đều rất hăng hái phấn chấn, gấp gáp muốn tranh công với Mâu Văn: “Chị, khách hàng này muốn sửa ba căn nhà, trong đó có một căn là biệt thự đấy ạ!”
“Ít nhất thì tháng này công ty phải trông cậy vào cậu rồi.” Mâu Văn trêu Vương Chí Cường.
“Không phải đâu chị Văn, em nói thật đấy.”
“Thật à? Tiền quảng cáo có tác dụng rồi sao?”
“Có tác dụng rồi chị Văn.” Vương Chí Cường nói: “Khách hàng hẹn cuối tuần sau gặp mặt.”
“Thế thì cậu cứ tiếp tục nói chuyện trước đi.” Mâu Văn bảo: “Cậu tiếp nhận, tiền hoa hồng bán hàng sẽ tính cho cậu.”
“Dạ được ạ.”
Vương Chí Cường sau khi cúp điện thoại liền ngân nga hát, cậu ấy cảm thấy mình đúng là dẫm phải vận may phân chó rồi. Ngay mười phút trước cậu ấy nhận được một cuộc điện thoại. Sau khi bắt máy, lúc đầu đối phương hơi sững sờ: “Cậu là ai?”
Vương Chí Cường bảo: “Xin chào, tôi là Tiểu Vương bên công ty thiết kế. Anh cần tìm ai ạ?”
Đầu dây bên kia là một sự im lặng kéo dài khá lâu, lúc này Vương Chí Cường ngỡ đối phương tín hiệu không tốt, bèn nói: “Alo? Alo? Có phải tín hiệu bên anh không tốt không ạ? Như thế này đi, số điện thoại của anh chính là số gọi đến này đúng không? Tôi lập tức dùng số này…”
Vương Chí Cường còn chưa dứt lời, đối phương đã trực tiếp cúp điện thoại.
Vương Chí Cường luôn cầm chiếc điện thoại công việc này, nên không ít lần nhận phải những cuộc gọi kỳ quặc không rõ lý do như vậy, cũng không để tâm làm gì. Kết quả là một phút sau đối phương lại gọi tới: “Công ty các người thiết kế cái gì?”
“Thiết kế sửa sang nội thất.” Vương Chí Cường tiện tay dắt dê, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, nghĩ cứ trò chuyện hẳn hoi với người ta xem sao, lỡ lại là khách hàng tiềm năng thì sao.
“Tôi vừa hay có nhà đang chuẩn bị sửa sang.” Đối phương nói.
Vương Chí Cường lập tức xốc lại tinh thần: “Thế chẳng phải trùng hợp quá rồi sao anh trai, nhà của anh rộng bao nhiêu mét vuông? Hôm nào em dẫn nhà thiết kế qua xem thử nhé?”
Đối phương bảo: “Tôi có ba căn, trong đó có một căn là biệt thự. Gần đây đều đang lên kế hoạch sửa sang. Nhưng tôi không muốn tìm công ty nhỏ, công ty nhỏ toàn là mấy nhà thiết kế nghiệp dư, rập khuôn theo bản mẫu, không có đồ thật gì. Tôi thấy công ty các người cũng không lớn, nếu không được thì thôi vậy.”
“Thế thì anh không thể nói như vậy được rồi, sếp của chúng em lợi hại lắm đấy ạ, bước ra từ công ty lớn, từng làm cho rất nhiều khách hàng lớn rồi. Anh xem hay là em kết bạn WeChat với anh, rồi gửi bản giới thiệu tóm tắt của công ty cho anh xem nhé.” Suy nghĩ của Vương Chí Cường từ đầu chí cuối đều là thành hay không thành cũng không sao, thuận đường kết giao thêm một người bạn.
Chị Văn từng dạy cậu ấy rằng “chớ khinh thiếu niên nghèo”, cũng đừng có “nhìn người bằng nửa con mắt”. Đời người ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, biết đâu chừng một kẻ nghèo túng khốn khổ nào đó vào một ngày bất kỳ lại trỗi dậy, phất lên, giàu sang thì sao. Tích lũy thêm nhiều mối quan hệ chắc chắn không thể sai, điểm khó khăn duy nhất chính là phải học được cách phân biệt tốt xấu, thật giả, đừng có tùy tiện ai cũng chơi cùng, đụng phải kẻ lừa đảo sừng sỏ thì lại lợi bất cập hại.
Vương Chí Cường đều nghe lọt tai, đối với mỗi một người gặp được cậu ấy đều giữ phép lịch sự cơ bản, cũng chính vì vậy mà kết giao được rất nhiều bạn bè.
Đối phương vậy mà lại đồng ý kết bạn với cậu ấy, vừa mới kết bạn xong, Vương Chí Cường đã sững sờ kinh hãi. Trang cá nhân WeChat ít ỏi của “anh trai” này toàn là những thứ tốt: đó là một trang cá nhân cao cấp hệt như mấy cái bẫy lừa đảo vậy. Vương Chí Cường thoạt đầu rất cảnh giác, kế đó lại nghĩ thông suốt: Anh ta lừa gì mình cơ chứ? Mình keo kiệt thế này, đến chín tệ chín còn chẳng thèm chuyển cho anh ta. Lừa một bản phương án thiết kế của công ty mình chắc? Mình chưa từng thấy chị Văn để cho ai buôn không vốn bao giờ cả.
Nói tóm lại, Vương Chí Cường cảm thấy mối khách hàng này mình đã nắm chắc trong lòng bàn tay rồi, vô cùng nghiêm túc trò chuyện một lát với đối phương, còn nhiệt tình chúc ngủ ngon nữa.
Tạ Sùng sau khi nhìn thấy dòng chữ “chúc ngủ ngon” kia, gần như là đã thẳng tay ném chiếc điện thoại ra ngoài ngay từ giây phút đầu tiên, đây là cái kiểu đào tạo trước khi nhận việc gì thế không biết? Nhiệt tình y như bẫy lừa đảo vậy!
Anh không ngờ Mâu Văn lại dùng số điện thoại chăm sóc khách hàng của công ty họ để gọi cho anh. Anh vốn có chuyện khác muốn tìm cô: Tư lệnh Phương tổ chức một bữa tiệc, có mời Tạ Sùng. Tạ Sùng dựa trên phép lịch sự, muốn nói với Mâu Văn một tiếng: nếu cô cảm thấy ngại thì có thể tìm cớ để từ chối, dù sao anh cũng đã lâu không gặp Tư lệnh Phương, anh phải đi. Ngờ đâu, Mâu Văn lại dùng số điện thoại công ty để gọi cho anh, rõ ràng là sợ anh quấy rầy cô.
Tạ Sùng chưa bao giờ bị người ta khinh thường như thế này, lập tức nổi giận, anh cứ muốn “quấy rầy” một phen xem sao!
Đầu bên kia, Mâu Văn bảo Vương Chí Cường nói ngắn gọn cho cô nghe về tình hình của khách hàng.
Vương Chí Cường nói: “Khách hàng họ Tùng, là một hộ dân bị di dời, có tòa nhà tự xây. Hiện tại đang cân nhắc sửa sang ba căn nhà để cho mấy công ty truyền thông mới thuê, nói là có rất nhiều công ty truyền thông mới đang thuê nhà đẹp để quay video ạ.”
“Còn gì nữa không? Ví dụ như làm sao mà quen biết?”
“Gọi vào số điện thoại của chúng ta ạ.”
“Xem ra tiền quảng cáo không bị lãng phí rồi.” Mâu Văn nói: “Tốt lắm tốt lắm.”
“Nhưng mà chị Văn, người ta đòi hỏi người có kinh nghiệm cơ. Em thấy kỹ sư Triệu, kỹ sư Tống bên mình e là khó mà ứng phó qua mắt được anh ta.”
“Thế thì tôi đi vậy.” Mâu Văn nói: “Cậu cứ tiếp tục trò chuyện đi, chắc chắn rồi thì tôi đi.”
Tuy Mâu Văn cảm thấy khách hàng này đến quá mức dễ dàng có chút kỳ quặc, nhưng đôi khi vận may của con người đã đến, được số phận đẩy đưa tiến về phía trước cũng không phải là chuyện không thể. Cô cứ coi như công ty của mình sắp sửa phất lên rồi, cứ tạm thời tin tưởng rồi đón nhận xem sao!
Vương Chí Cường thực sự đã hẹn được khách hàng này.
Khách hàng hẹn gặp ở ven rìa Hải Điến, nơi đó có một vài khu biệt thự được xây dựng từ những năm hai ngàn lẻ mấy. Bởi vì xây dựng từ sớm, có một vài căn nhà đã tự ý tiến hành mở rộng, chỉ riêng việc dỡ bỏ xây dựng lại thôi cũng đã tốn không ít tiền của rồi.
Lúc này Mâu Văn cảm thấy đây là một khách hàng đáng tin cậy.
Trước khi xuất phát cô nói với Vương Chí Cường: “Hôm nay cho dù trời có sập xuống, cũng phải lột bằng được tiền từ trên người khách hàng xuống.”
“Lột thế nào ạ?” Vương Chí Cường hiếu kỳ hỏi.
“Nếu tình huống khách hàng nói là sự thật, vậy thì bất kể công trình của khách hàng trị giá bao nhiêu tiền, cho dù là ba năm nghìn hay mười hai mươi nghìn tệ chúng ta cũng đều nhận.” Mâu Văn nói: “Cứ nhận trước rồi tính sau.”
Vương Chí Cường tin vào chiến lược mưu tính từ từ của chị Văn.
Cậu ấy đi theo chị Văn làm việc được hai ba tháng, còn học hỏi được nhiều điều hơn so với làm ở các công ty khác một hai năm. Chị Văn không hề né tránh ba “đứa nhỏ” bọn họ, nghiêm túc chỉ dạy cho họ, đưa tiền vô cùng rộng rãi phóng khoáng, chẳng mảy may sợ trò giỏi hơn thầy.
Mâu Văn nói với họ rằng: những người làm thầy mà sợ trò giỏi hơn mình thì đều không phải là thầy thực sự, ít nhất là không có bản lĩnh thực sự.
Mâu Văn lái xe chở Vương Chí Cường đi gặp khách hàng, đi đến trước cửa, Vương Chí Cường nhấn chuông cửa.
Cửa mở ra, một người đàn ông có phong cách thời trang tinh tế xuất hiện trước mặt Vương Chí Cường. Tiểu Vương từ khi lọt lòng chưa từng thấy bất kỳ một người đàn ông nào như thế này ngoài đời thực, trong một thoáng chốc vậy mà lại đờ người ra, không nhịn được khẽ “oa” lên một tiếng nhỏ.
Cùng đờ người ra với Vương Chí Cường còn có cả Mâu Văn.
Mâu Văn cảm thấy cuộc sống của mình thực sự đã trôi qua quá mức bình lặng, đến mức khiến cô quên mất rằng Tạ Sùng là một người có lòng trả thù cực kỳ mãnh liệt. Anh chính là kiểu người mà nếu ở trên đường cao tốc có ai liên tục tạt đầu xe anh hai lần, anh có thể đuổi theo suốt mấy chục cây số chỉ để chửi người ta một câu loại ngu đần. Một người như vậy làm sao có thể cho phép cô liên tiếp hai lần chặn phương thức liên lạc của anh cơ chứ? Sợ là anh sắp mắng cô là loại ngu đần tới nơi rồi.
Cô muốn gọi Vương Chí Cường lại để rời đi, nhưng Tạ Sùng đã làm một động tác mời, Vương Chí Cường đã đi theo Tạ Sùng vào trong rồi. Tạ Sùng liếc nhìn cô một cái, dường như là đang biểu đạt sự đắc ý của mình. Mà trên khuôn mặt chàng trai trẻ chưa trải sự đời là Vương Chí Cường đã hiện rõ mồn một sự sùng bái dành cho Tạ Sùng.
Mâu Văn có cảm giác quen thuộc với tình cảnh như thế này: cô cũng từng là người bị sự hào nhoáng và lịch thiệp của Tạ Sùng thu hút, cô cũng từng hâm mộ cuộc sống mà anh sở hữu.
Lúc này Mâu Văn không nỡ dội gáo nước lạnh vào Vương Chí Cường, cậu ấy vẫn còn là một đứa trẻ, cứ ngỡ bản thân dựa vào thực lực của mình mà tiếp cận được một khách hàng lớn, cậu ấy đang xoa tay vội vã muốn thử sức ngay.
Mâu Văn nghĩ: Đây đúng là khách hàng lớn thật, và cũng đúng là có thể kiếm được tiền thật. Tạ Sùng ưa sĩ diện, anh đã cất công lừa bọn họ đến đây rồi, cô liền thuận theo chiều gió mà tiến lên, đừng để Vương Chí Cường phải đi một chuyến vô ích.
Mâu Văn thu hồi tầm mắt, nhìn thấy Tạ Sùng đang dùng đôi mắt như “đèn pha” của anh mà nhìn cô.
Mâu Văn tự nhiên bước lên phía trước nói: “Rất vui được gặp anh Tùng.”
Lúc này Tạ Sùng mới nói: “Xin lỗi nhé, để bảo vệ quyền riêng tư của mình nên tôi đã nói dối. Tôi không họ Tùng, tôi họ Tạ.”
Vương Chí Cường nói: “Hiểu được ạ hiểu được ạ.”
Tạ Sùng hỏi Vương Chí Cường: “Cậu có muốn đi xem nhà trước không?”
“Dạ được ạ. Phiền anh Tạ dẫn em đi xem ạ?”
“Cậu tự đi xem đi, không sao đâu.”
Vương Chí Cường vui vẻ bước đi, vì gặp được Tạ Sùng mà bước chân cậu nhóc nhẹ tênh, giống như cậu ấy vừa ôm được một chiếc đùi lớn vô cùng vững chãi vậy.
Cậu ấy đi rồi, Mâu Văn liền hạ thấp giọng nói: “Tạ Sùng, anh có hơi hèn rồi đấy.”
“Tôi hèn chỗ nào?”
“Anh lừa gạt tình cảm của một đứa trẻ mới tốt nghiệp, khiến cậu ấy ngộ nhận rằng mình có được một khách hàng lớn. Đây không phải hèn thì là gì?” Mâu Văn cố tình nói như vậy, dựa trên sự hiểu biết của cô về Tạ Sùng, Tạ Sùng là người không thể chịu đựng nổi việc người khác hạ thấp nhân phẩm của mình.
Quả nhiên, Tạ Sùng nghe vậy liền bật cười khinh miệt một tiếng: “Dựa vào đâu mà cô nghĩ tôi đang lừa gạt cậu ta? Dựa vào chút hiểu biết ít ỏi đến đáng thương của cô về tôi sao?”
Mâu Văn không nói lời nào, ánh mắt chứa ý cười nhìn anh, giống như đang nói: Bịa tiếp đi, tôi xem anh còn có thể bịa ra được gì nữa.
Tạ Sùng cũng không nói chuyện với cô nữa, anh quay người giới thiệu căn nhà cho Vương Chí Cường. Nhưng thứ anh giới thiệu không phải là căn này, anh nói: “Tôi có một căn hộ hai phòng ngủ muốn sửa, hẹn gặp ở đây là vì hôm nay tôi vừa vặn có việc phải xử lý ở gần đây.”
Vương Chí Cường nghĩ đến lời chị Văn dặn là công trình ba năm nghìn, mười hai mươi nghìn tệ cũng đều nhận, huống hồ cậu ấy có một dự cảm: ôm chặt lấy chiếc đùi lớn của anh Tạ này cũng đồng nghĩa với việc ôm chặt lấy một cây rụng tiền. Cậu ấy nhất định phải phục vụ thật tốt cho anh Tạ này.
Sau khi rời khỏi nhà Tạ Sùng, Mâu Văn nói với Vương Chí Cường: “Điện thoại công ty cậu cứ cầm lấy đi, điện thoại cá nhân của tôi thì đừng nói cho bất kỳ ai biết. Khách hàng của cậu thì chính là của cậu, tự cậu hãy phục vụ cho tốt.”
Vương Chí Cường hỏi: “Chị Văn, chị thấy anh Tạ này có thực lực không ạ?”
“Tôi thấy anh ta khá có thực lực, cậu cứ bám sát lấy anh ta đi! Đào bới thêm vài mối từ trên người anh ta xem sao. Chẳng phải anh ta bảo mình là hộ giải toả sao, cậu rảnh rỗi thì cứ hỏi anh ta xem có nhà cũ nào cần cải tạo lại không, ví dụ như có căn nhà nào ở gần Vạn Liễu không.” Mâu Văn bảo: “Bản vẽ thiết kế cậu tự làm là được, tôi vừa quan sát gu thẩm mỹ của anh ta rồi, cũng chỉ đến thế thôi, tôi nói cho cậu điểm mấu chốt, cậu cứ thiết kế chơi chơi.”
Mâu Văn hoàn toàn không quan tâm lần này Tạ Sùng có mục đích gì, cô đối xử với anh như đối xử với một khách hàng bình thường, cứ để Vương Chí Cường ứng phó là được.
Vương Chí Cường lập tức gửi tin nhắn cho Tạ Sùng, nói: “Anh, anh cứ yên tâm giao căn nhà đó cho em, những căn nhà khác của anh cũng có thể giao cho em luôn ạ. Nhà của anh đại khái là nằm ở vị trí nào thế ạ?”
Tạ Sùng nhắn lại: “Gần Vạn Liễu.”
Vương Chí Cường thốt lên một tiếng “ôi trời”, rồi nói với Mâu Văn: “Chị Văn, sao em lại không biết chị còn biết xem bói thế nhỉ?”
Mâu Văn khẽ nhếch môi với cậu ấy, coi như là câu trả lời.
Đúng lúc này Tư lệnh Phương gọi điện thoại cho cô, nói muốn tổ chức một bữa tiệc, mời mấy người bạn tốt cùng ăn một bữa cơm. Lời nguyên văn của Tư lệnh Phương là: “Kỹ sư Mâu, đều là bạn tốt của chú Phương cả, cùng đến đi.”
“Tư lệnh Phương không được uống rượu đâu nhé.” Mâu Văn nhớ tới lời của Tạ Sùng, chân thành nói: “Sau này chú cũng đừng uống nữa, đổi thành tiệc lành mạnh đi ạ.”
“Chú không uống, các cháu uống.” Tư lệnh Phương bảo.
Mâu Văn định hỏi xem Tư lệnh Phương mời những ai, nhưng ông lão đã trực tiếp cúp điện thoại.
Mâu Văn đang thử học cách xã giao giống như một người thực sự vận hành công ty, đã muốn xã giao, thì việc tham gia vào các bữa tiệc rượu là một mắt xích không thể thiếu. Cô nhớ lại năm đó Tạ Sùng từng nói với cô: “Kẻ ngây thơ mới nghĩ rằng chỉ cần dựa vào năng lực chuyên môn là có thể giành được khách hàng, em thắng được một lần không có nghĩa là sẽ thắng được lần thứ hai. Ở một nơi như Bắc Kinh, thứ không thiếu nhất chính là chuyên môn. Em tưởng em đã rất đỉnh, đỉnh đến mức chạm trần nhà rồi, kết quả em đục thủng trần nhà nhìn lên một cái, phía trên trần nhà vẫn còn có trần nhà khác.”
“Cuối cùng em vẫn sẽ thua trước ân tình mà thôi.”
Khi đó Mâu Văn cảm thấy Tạ Sùng quá phiến diện, nhưng cùng với việc tự mình mở công ty, dần dần cô lại cảm thấy lời Tạ Sùng nói cũng có đôi phần đạo lý. Kinh nghiệm của Mâu Văn chính là: trên cơ sở của chuyên môn, cộng thêm một chút xíu ân tình nữa, mọi chuyện sẽ rất dễ dàng thành công.
Bữa tiệc rượu của Tư lệnh Phương cô đã có sự chuẩn bị, cuối cùng chọn mặc một chiếc áo khoác măng tô màu đen, bên trong là một chiếc áo sơ mi bằng chất liệu vải lanh màu trắng, bên dưới là một chiếc quần tây dáng suông nhỏ. Vừa thoải mái lại vừa có nét hoạt bát.
Đẩy cửa phòng bao ra, cô nhìn thấy Tư lệnh Phương, cùng với Tạ Sùng đang ngồi ngay bên cạnh ông.
Tạ Sùng đang thong thả ngồi ở nơi đó, có thể nhìn ra được bữa tiệc ngày hôm nay anh không phải làm cháu chắt, cháu chắt chính là bản thân cô.
Mâu Văn cũng không quá mức kinh ngạc.
Cô đã sớm chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc gặp lại Tạ Sùng ở các dịp xã giao rồi, dù sao rất nhiều khách hàng của cô đều là bạn bè của Tạ Sùng.
Mâu Văn tìm một vị trí ở phía dưới để ngồi, vừa nói chuyện vừa cởi áo khoác: “Tư lệnh Phương, đã nói trước là tiệc lành mạnh rồi đấy nhé.” Kế đó cô lịch sự nói với Tạ Sùng: “Chào sếp Tạ, đã lâu không gặp. Cảm ơn anh đã giới thiệu Tư lệnh Phương cùng với mấy bạn bè ngồi đây cho tôi.”
“Thế thì cô phải kính sếp Tạ một ly đi chứ.” Có người đề nghị.
Mâu Văn phóng khoáng cầm chén rượu nhỏ bước về phía Tạ Sùng, ánh mắt cô thẳng thắn và ngập tràn sự biết ơn, những người khác đều đang thong thả mà xem kịch vui: thực ra họ cũng đã từng nhiều lần suy đoán, Tạ Sùng và cô Mâu Văn này có lẽ có những điều không thể nói với người khác, nếu không thì tại sao anh lại hết lần này đến lần khác giới thiệu khách hàng cho cô?
Mâu Văn bưng ly rượu bước qua, đứng ngay bên cạnh Tạ Sùng, cung kính nói: “Sếp Tạ, cảm ơn anh.”
Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào Tạ Sùng, chờ đợi phản ứng của anh.
Chuyện này thực sự thú vị quá rồi.
Lại phải beta lại xưng hô của Tư lệnh Phương…