“Tôi không uống rượu với cô.” Tạ Sùng nói: “Tư lệnh Phương đã cai rượu rồi, hôm nay ai uống rượu tức là không nể mặt Tư lệnh Phương.” Anh bưng ly trà lên: “Rượu không thể uống, nhưng trà thì có thể uống một hớp, lâu rồi không gặp.”
Lâu rồi không gặp. Một câu nói ẩn ý biết bao. Duy chỉ có chính họ mới biết câu nói này thực sự đại diện cho ý nghĩa gì.
Mọi người đều biết tính khí Tạ Sùng quái gở, giờ thấy cái tính khí tồi tệ này cũng áp dụng lên người Mâu Văn như vậy, liền cảm thấy giữa họ có lẽ thực sự chẳng có gì. Giữa đàn ông và phụ nữ nếu có chuyện gì, e là phải ra sức che chở chứ.
Lúc này Mâu Văn có chút tủi thân nói: “Cảm ơn sếp Tạ đã nhắc nhở. Tôi chỉ mải nghĩ hôm nay được nâng ly cùng mọi người, mà quên mất chuyện Tư lệnh Phương không thể uống rượu. Nhưng ly rượu tôi đã bưng đến đây rồi thì không bưng về nữa. Nếu đã là lỗi của tôi, tôi xin tự phạt một ly, rồi hôm nay sẽ không uống nữa!” Mâu Văn ngửa đầu uống cạn, bước trở về chỗ ngồi của mình, úp ngược chiếc chén nhỏ xuống mặt bàn, ý là niêm phong chén.
Một câu này của Tạ Sùng khiến cho mọi người đều không có kịch hay để xem. Tư lệnh Phương ở một bên nói lảng đi: “Tôi không uống, mọi người có thể uống, hôm nay uống nhấm nháp chút ít là được.”
“Thế thì cháu nhấm nháp xong rồi.” Mâu Văn đùa một câu: “Đến lượt các sếp khai tiệc nhấp môi rồi ạ.”
Một câu nói đùa này của cô khiến mọi người đều bật cười, dù sao cô cũng đã nói xong, hoàn toàn không uống nữa.
Tạ Sùng ở phía đối diện nhìn cô, anh hiểu cô, biết rõ năng lực thuận nước đẩy thuyền của cô, hôm nay một lần nữa được chứng kiến, lại càng thấy năng lực này của cô đã đạt đến độ điêu luyện rồi.
Chiếc áo sơ mi Mâu Văn đang mặc Tạ Sùng biết.
Anh nhớ năm đó khi cô mua chiếc áo sơ mi này đã đắn đo suy nghĩ biết bao, lúc nào cũng muốn tìm một món thay thế. Tạ Sùng nói với cô: “Có những thứ không có gì thay thế được.” Khi nói lời này, anh đã liên hệ với nhân viên của cửa hàng chuyên doanh, ngay chiều hôm đó đã cho người giao đến tận nhà.
Ngoài chiếc áo sơ mi mà Mâu Văn yêu thích kia ra, còn có quần tây, quần jean, áo len vặn thừng kiểu dáng kinh điển, vân vân, trong ngoài mười mấy món. Sau khi nhìn thấy Mâu Văn trợn tròn đôi mắt nói: “Thế này chẳng phải phải mặc đến mấy năm sao!”
Cô quả nhiên đã mặc đến mấy năm, người ta đều nói quần áo chẳng gì quý bằng mới, người chẳng gì quý bằng cũ, đến cô thì hoàn toàn ngược lại. Cô mặc đồ cũ trông như đồ mới, còn người cũ thì bị cô vứt bỏ như chiếc giày rách.
Mâu Văn nhận ra sự chú ý của Tạ Sùng, nhưng tầm mắt của cô nhảy qua người anh, rơi thẳng lên người Tư lệnh Phương, nói: “Tư lệnh Phương, sao chú không nâng ly thế ạ? Uống trà thì cũng phải nâng ly chứ. Chú không nâng ly thì bọn cháu húp khí trời mà sống ạ?” Lời này của cô mang ẩn ý nước đôi, mọi người lại bật cười. Lúc này có người nói: “Mâu Văn này đúng là ranh ma thật, đến cả Tư lệnh Phương mà cũng dám trêu.”
“Tôi sai rồi. Vừa rồi không phải tôi đâu, vừa rồi tôi bị sếp Tạ nhập đấy.”
Hình tượng bất cần đời của Tạ Sùng từ lâu đã đi sâu vào lòng người, Mâu Văn nói như vậy mọi người đều không cảm thấy bất ngờ, thậm chí còn cảm thấy “hả giận”. Mâu Văn thấy Tạ Sùng định nổi cáu với mình, vội nói: “Tôi đùa thôi mà.”
Mâu Văn trút được cơn giận liền yên lặng trở lại, bắt đầu ăn cơm. Cô vốn không thích các bữa tiệc xã giao, nhưng trên bàn tiệc có đồ ăn ngon, lại khiến cho bữa tiệc trông có vẻ không đến nỗi đáng ghét như thế. Những món này ngày thường bản thân cô dù sao cũng sẽ không đi ăn, đã có được cơ hội này, nếu không ăn uống thỏa thích thì đúng là phung phí của trời.
Cô sành ăn cũng không phải là bí mật gì, có món ngon, mọi người đều sẵn lòng xoay bàn ăn giúp cô, nhắc cô ăn. Tạ Sùng nhận ra, sự không kiêu ngạo không tự ti của Mâu Văn ở những dịp thế này cực kỳ có tác dụng, những kẻ công lợi ở trước mặt cô đều phải che giấu đi phần nào sự cao ngạo, cũng có người trước sau vẫn giữ tác phong như vậy, nhưng Mâu Văn không quan tâm đến người ta, sự uy phong ấy cũng chẳng có chỗ nào để thể hiện cả.
“Bốn lạng địch nghìn cân.” Tư lệnh Phương ghé tai nói nhỏ với Tạ Sùng: “Cháu biết nhìn người đấy, một người lợi hại như thế này được cháu phát giác ra, chú lại không cảm thấy kỳ lạ chút nào.”
“Chú quá khen rồi.” Tạ Sùng nói: “Dù sao thì cháu cũng không ngờ cô ấy lại lợi hại đến thế.”
“Cháu đấy, cháu đấy!” Tư lệnh Phương lắc đầu: “Sớm muộn gì cũng phải chịu thiệt vì cứng miệng thôi! Khen người ta thì phải tranh thủ sớm vào.”
“Ồ.” Tạ Sùng khẽ ồ một tiếng.
Anh trong bữa tiệc không nói nhiều lời, nhưng câu nào câu nấy đều có trọng lượng. Hiện tại làm việc ở Lăng Mỹ, ngày nào làm sư thì ngày đó gõ chuông. Trước tiên trò chuyện về nghiệp vụ thu mua tập trung của mình cùng mọi người, trò chuyện xong lại bảo: “Quảng cáo thì vẫn phải làm, nhưng làm thì cũng không thể làm một cách tùy tiện được, tìm mấy cái công ty vớ vẩn thà rằng không tiêu khoản tiền đó còn hơn. Tiền phải tiêu vào đúng chỗ, ví dụ như tiêu vào Lăng Mỹ.”
“Lăng Mỹ đắt quá.” Mọi người đều nói: “Sao mà Lăng Mỹ đắt thế không biết?”
“Hermès có đắt không, chẳng phải mấy người vẫn mua mà không chớp mắt đó sao? Tiêu tiền vào Lăng Mỹ, có thể giúp mấy người kiếm được nhiều Hermès hơn đấy. Lăng Mỹ đắt có lý do đắt của nó, đương nhiên, mấy dự án một hai triệu tệ thì đừng có tìm tôi, cứ trực tiếp gọi vào số điện thoại tư vấn là được. Đúng không? Kỹ sư Mâu.”
Mâu Văn đang vùi đầu ăn miếng cá nóc kia, bị Tạ Sùng hỏi một câu như vậy liền ngẩng đầu lên, dưới cái nhìn chăm chú của bao người, cô cố gắng giữ gìn thể diện nuốt đồ ăn xuống, lúc này mới mở miệng: “Sao ạ?”
“Hóa ra kỹ sư Mâu không nghe.” Có người nói.
“He he.” Mâu Văn nói: “Tôi đùa thôi. Sếp Tạ nói đúng đấy, công ty lớn thì tìm Lăng Mỹ, tiêu tiền nhiều thì thu lợi lại càng nhiều hơn, công ty nhỏ của bọn tôi thì tìm công ty nhỏ thôi, tiêu tiền ít, nhưng thu lợi cũng không ít. Ngành nghề nào cũng có chuyên môn riêng của nó ấy mà, ví dụ như mấy hôm trước bọn tôi vừa nhận được điện thoại tư vấn của khách hàng, muốn một lần sửa liền ba căn nhà. Tỷ lệ giữa đầu tư và thu lại của quảng cáo này cũng rất tốt đấy chứ.”
Mâu Văn lại đá quả bóng ngược trở về cho Tạ Sùng, mọi loại ám hiệu trong bữa tiệc chỉ có cô và Tạ Sùng là hiểu rõ mồn một về chuyện ba căn nhà kia. Mâu Văn không những phải nhắc tới, mà còn phải nhắc tới một cách vô cùng phóng khoáng, điều này tương đương với việc đang quất roi thúc Tạ Sùng. Nếu Tạ Sùng không thực hiện hợp đồng, lần sau ăn cơm cô sẽ “mắng một trận xối xả” ngay, dù sao cũng chẳng ai biết cô đang nói về ai.
Phong cách làm ăn của Mâu Văn bắt đầu trở nên táo bạo, điều này có được là nhờ cô tiếp xúc với rất nhiều phái nữ. Vương Tiên Hạc phong cách dứt khoát biết bao, còn có Lận nương tử nổi danh nữa… tiếp xúc nhiều tự nhiên sẽ có cảm xúc, từ từ hình thành nên phong cách của riêng mình.
Cười nói mắng chửi, tình đời luyện đạt.
Tạ Sùng bị cô ngầm châm chọc một lần, cũng không vội không bực, lúc này lại nói: “Vĩ độ dữ liệu của tôi với kỹ sư Mâu có lẽ không giống nhau. Dữ liệu tôi nói là dữ liệu doanh số thực tế sau khi khách hàng hợp tác với Lăng Mỹ, còn dữ liệu kỹ sư Mâu nói là dữ liệu tư vấn của khách hàng. Bao giờ khách hàng kia của kỹ sư Mâu thực sự sửa ba căn nhà rồi hãy nói tiếp đi, dù sao hiện tại khách hàng cũng khó chiều, nói trước sớm quá cũng không tốt.”
Ngụ ý là, có làm hay không là tùy thuộc vào tâm trạng của tôi, cô có thể đến “xin” tôi.
Lúc này Mâu Văn không tiếp lời anh, vừa nói lời xin lỗi với mọi người, vừa nghe điện thoại: “Anh yêu à, đợi em một chút nhé, em ra ngoài nghe điện thoại.”
“Anh yêu à.” Tư lệnh Phương nhại lại giọng điệu của Mâu Văn: “Trên tình trường cũng thật thuận buồm xuôi gió. Người phụ nữ lợi hại.”
Tạ Sùng không nói lời nào, anh cúi đầu ăn cơm. Trong lòng lại vô cùng khinh miệt câu nói “Anh yêu à” kia của Mâu Văn.
Mâu Văn ăn no rồi, bữa tiệc cũng đi vào hồi kết. Bữa tiệc không dùng rượu mọi người đều không hiếu chiến, kết thúc tại đây.
Lúc bước ra ngoài Vương Chí Cường đã đứng đợi sẵn ở đó, sau khi xử lý xong công việc cậu ấy quay lại vừa vặn qua làm tài xế lái thay cho Mâu Văn, nhìn dòng người lần lượt đi ra từ trong nhà hàng, đôi mắt cậu ấy trong thoáng chốc liền sáng rực lên: “Chị Văn, chị Văn.”
“Sao thế?”
“Kia chẳng phải là sếp Tạ sao?”
Mâu Văn ngoái đầu nhìn một cái: “Đúng vậy, hôm nay cùng ăn cơm, có chuyện gì sao?”
“Trời đất ơi, chị Văn được ăn cơm với sếp Tạ kìa, thế thì ba căn nhà kia chẳng phải là có hy vọng rồi sao?” Vương Chí Cường khó giấu nổi niềm vui: “Chị Văn, chị cũng lợi hại quá đi mất. Nếu không phải là xã hội khoa học, em thực sự hoài nghi chị là đại tiên rồi đấy. Ở chỗ bọn em, vận may và thực lực này của chị thực sự có thể cân nhắc hầu đồng được rồi…”
“Chí Cường.” Mâu Văn cắt ngang lời cậu ấy.
“Sao thế ạ? Chị.” Vương Chí Cường lập tức ngậm miệng nhìn Mâu Văn.
“Hay là cậu bớt nói vài câu được không?” Mâu Văn bảo: “Tôi mà ra hầu đồng thì việc đầu tiên chính là khâu cái miệng cậu lại đấy.”
Vương Chí Cường nghe vậy liền cười ha ha, sau đó nói: “Chị Văn, chị đợi một lát nhé, em qua chào sếp Tạ một tiếng.”
“Đi đi.”
Mâu Văn nói xong liền tựa vào xe nhìn theo bóng dáng Vương Chí Cường.
Cậu ấy chạy bước nhỏ về phía Tạ Sùng, từ đằng xa đã giơ cánh tay lên chào hỏi: “Sếp Tạ, anh Tạ!”
Cảnh tượng đó có chút nhiệt tình khôi hài, Mâu Văn nghĩ: Tạ Sùng rốt cuộc có số mệnh tốt đến mức nào cơ chứ, ai gặp anh cũng đều phải chạy bước nhỏ, cứ như chậm một chút thì anh sẽ chết tới nơi vậy.
Tư thế cô tựa vào chiếc xe tồi tàn mang một phong cách vô cùng đặc biệt: một người phụ nữ không kiêu ngạo không tự ti, ứng phó vô cùng thành thục trên bàn rượu, lúc này đang đứng thư thái trong làn gió đêm.
Tạ Sùng nói chuyện với Vương Chí Cường, tầm mắt lại rơi lên trên khuôn mặt của Mâu Văn.
Cô chẳng khác nào ngọn gió đêm, lạnh lùng, tĩnh lặng.
Mâu Văn mà anh nhìn thấy có sự khác biệt rất lớn so với Mâu Văn mà những người khác nhìn thấy. Những người khác thấy Mâu Văn, là một người phụ nữ của công việc có tính cách cởi mở, tự tin hoạt bát, chính trực thông minh, mang theo nét đáng yêu vừa đủ; còn Tạ Sùng thấy Mâu Văn là một diễn viên làm việc vô cùng tận tụy, lúc nào cũng đang trình diễn sự thân thiết với mọi người, mà nội tâm thì lại vô cùng xa cách, hờ hững.
Vương Chí Cường hỏi Tạ Sùng: “Sếp Tạ, bao giờ thì đo nhà ạ?”
Tạ Sùng nói: “Xem thời gian của sếp Mâu các cậu thôi, trực tiếp bàn bạc phương án đi.”
“Dạ được ạ, chúc sếp Tạ ngủ ngon.”
Vương Chí Cường lại quay đầu chạy về phía Mâu Văn, lén lút ra một ký hiệu OK về phía Mâu Văn, Mâu Văn nhướng mày một cái, tỏ ý đã biết.
Cô đi theo Vương Chí Cường bước lên chiếc xe tồi tàn, liếc nhìn mớ đồ đạc lộn xộn chất đống ở phía sau rồi hỏi: “Thế này là thế nào đây?”
“Khách hàng kia với người nhà vì mấy thứ đồ này mà đánh lộn một trận, khách hàng hỏi em xem có thể để tạm ở chỗ chúng ta trước không, em cũng không hiểu nổi tại sao phải giữ lại mấy thứ sắt vụn đồng nát này làm gì, nếu em là vợ anh ta, em cũng lao vào chiến với anh ta rồi… nhưng dù thế nào, hợp đồng đã ký xong xuôi!”
Họ đang nói chuyện thì chiếc xe tồi tàn bị tắt máy.
Mâu Văn trợn mắt một cái, nói: “Vương Chí Cường… tôi có thể tẩn cậu một trận được không?” Cô nói xong liền vỗ nhẹ vào sau gáy Vương Chí Cường một cái, bước xuống xe, theo thói quen đá đá vào lốp xe, rồi quen tay chỉ huy Vương Chí Cường đánh xe vào ven đường.
Tạ Sùng lái xe ngang qua, nhìn thấy người sếp “vắt cổ chày ra nước” của “công ty ma” cùng cậu nhân viên ngốc nghếch đang nhìn hướng dừng xe, xe thì bất động, nhân viên kia đã xuống xe, ra sức đẩy xe cùng Mâu Văn.
Tạ Sùng vốn đã lướt qua rồi, nhưng lại đột nhiên bật cười thành tiếng thật lớn, quay đầu xe trở lại từ ngã tư phía trước. Anh sợ xem kịch vui không được rõ nét, trực tiếp đỗ ngay sau đuôi xe của họ, bật đèn cảnh báo rồi bước xuống xe.
Vương Chí Cường nhìn thấy anh liền vội nói: “Để sếp Tạ chê cười rồi, anh có thể giúp đẩy xe được không ạ? Để em lên xe bẻ lái.”
Tạ Sùng liền bước đến bên cạnh Mâu Văn, đặt tay lên thân xe. Lúc này anh không hề chế giễu chiếc xe tồi tàn của công ty Mâu Văn nữa, bởi vì anh không cần thiết phải chế giễu nữa rồi, chiếc xe này quả thực là tồi tàn, chắc trong lòng Mâu Văn cũng tự hiểu rõ.
Vương Chí Cường cầm vô lăng, nói với họ: “Bắt đầu đẩy nào.”
Hai người cùng dùng lực, chiếc xe nhỏ tồi tàn liền nhẹ nhàng dịch chuyển về phía trước. Tạ Sùng nói: “Sức lực không giảm so với năm đó.”
Mâu Văn đáp: “Như nhau thôi.”
Đỗ xe xong, gọi điện thoại cho bên cứu hộ xe, ba người đứng giữa con phố lộng gió thu hiu hắt. Vương Chí Cường có chút áy náy nói: “Sếp Tạ, hay là anh… đi trước đi ạ?”
Tạ Sùng liếc cậu ấy một cái, lại nhìn ra ngoài đường, không nói đi, cũng chẳng nói không đi.
Vương Chí Cường lại nói với Mâu Văn: “Chị Văn, hay là chị về trước đi, chẳng phải chị còn phải vẽ bản thiết kế sao? Một mình em ở đây đợi xe cứu hộ đến là được rồi.”
Mâu Văn nói: “Vậy được, đành phải để cậu vất vả rồi.” Cô quả thực có bản vẽ sáng hôm sau phải gặp khách hàng, thế là cô rút điện thoại ra gọi xe. Xe hỏng đúng ở vị trí đắc địa, gặp ngay khung giờ cao điểm tan ca đêm của đủ các thần tiên, hàng dài xe xếp hàng đã hai tiếng đồng hồ rồi.
Tạ Sùng hơi nghiêng người, nhìn thấy giao diện gọi xe của Mâu Văn, khẽ ho một tiếng: “Tôi cũng tiện đường có thể cho cô quá giang một đoạn, nếu cô không vội thì cứ việc gọi xe, còn vội thì lên xe của tôi.” Tạ Sùng nói xong liền bước lên xe của mình trước, anh biết Mâu Văn nhất định sẽ lên xe của anh, bởi vì Mâu Văn “coi tiền như mạng”, tuyệt đối sẽ không cho phép ngày hôm sau không giao ra bản vẽ.
Quả nhiên, anh vừa mới lên xe, Mâu Văn đã kéo cửa xe ngồi lên.
“Địa chỉ?” Tạ Sùng hỏi.
“Địa chỉ anh biết mà, căn nhà đó anh cũng bỏ tiền ra mua còn gì.” Không có người ngoài ở đây, Mâu Văn tháo bỏ lớp ngụy trang, nói xong liền nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Cô sống ở công ty?” Tạ Sùng hỏi.
“Đúng.” Mâu Văn đáp.
“Công ty các cô có nhà bếp không?” Anh lại hỏi.
“Mỗi ngày tôi đều ra ngoài ăn.” Mâu Văn thuận miệng nói bừa. Tạ Sùng cũng không hỏi thêm gì nữa, khởi động xe.
Mâu Văn luôn nhìn vào màn đêm ngoài cửa sổ xe, cả hai không ai nói với ai câu nào nữa. Tạ Sùng bật nhạc lên, giai điệu u sầu ấy lưu chuyển trong khoang xe, như thể muốn gột rửa đi hết niềm vui của con người vậy.
Mâu Văn thuận tay tắt nhạc đi, Tạ Sùng liếc cô một cái.
“Nhìn gì?” Mâu Văn hỏi.
“Không có gì.” Tạ Sùng im lặng một lát, đột nhiên hỏi: “Cô có biết Chử Ngọc Khê đang bị điều tra không?”
“Cái gì?” Mâu Văn có chút kinh ngạc, tháng trước cô vừa mới đi thăm Chử Ngọc Khê, trạng thái của anh ấy rất tốt, còn nói với Mâu Văn rằng tập đoàn đang tiến hành một cuộc sáp nhập chưa từng có trong lịch sử, anh ấy bận đến mức sứt đầu mẻ trán.
Tạ Sùng nghiêm túc trả lời Mâu Văn: “Anh ta đang bị điều tra, liên quan đến vấn đề kinh tế nghiêm trọng, hiện tại đang giữ bí mật với bên ngoài.”
“Thế sao anh biết?”
“Có một ngày tôi đến khu dân cư anh ta ở để gặp bạn, nhìn thấy có người đi lại trong sân nhà anh ta, nghi là đang kiểm kê tài sản.” Tạ Sùng nói.
“Cho nên anh chỉ đang suy đoán thôi?”
Tạ Sùng nhếch khóe môi, không giải thích nhiều, chỉ nói với Mâu Văn: “Cứ chờ mà xem. Năm đó cô không đưa ra quyết định làm trợ lý chủ tịch cho anh ta là đúng đắn đấy.”
Mâu Văn đột nhiên nghĩ đến Vương Tiên Hạc, hỏi: “Thế còn Vương Tiên Hạc?”
“Luật sư Vương sẽ không có bất kỳ vấn đề gì.” Tạ Sùng nói: “Dựa trên sự hiểu biết của tôi về chị ta, chị ta chỉ làm cố vấn pháp luật cá nhân cho Chử Ngọc Khê, chị ta thông minh như vậy, cực kỳ có ranh giới, biết tự bảo vệ mình, sẽ không làm bất kỳ việc gì phạm pháp cả. Đương nhiên, tốt nhất là chị ta không sao. Chị ta mà bị sao, tôi lại phải đổi luật sư khác.”
“Trông anh có vẻ không chút bất ngờ trước chuyện này, cũng chẳng hề tiếc nuối.” Mâu Văn thì lại không giống thế, nếu đây là sự thật, trong lòng cô sẽ thấy vô cùng tiếc nuối. Chử Ngọc Khê là đồng hương của cô, tuy cô sửa miễn phí cho anh ấy một căn nhà, nhưng sau đó anh ấy đã trả lại cho cô gấp đôi thông qua việc giới thiệu khách hàng và nghiệp vụ. Chử Ngọc Khê đối xử với cô không hề bạc bẽo.
“Tôi không tiếc nuối, bởi vì con người có ngàn mặt, cô nhìn thấy là mặt tốt của anh ta, cho nên cô tiếc nuối khó chịu. Tôi nhìn thấy là mặt khác của anh ta, cho nên tôi cảm thấy đây là chuyện đương nhiên.” Tạ Sùng dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Huống hồ, cô đã chen chân vào được giới này rồi, không lâu nữa cô sẽ phát hiện ra, giàu có không phải là vĩnh hằng, những kẻ đứng trên bục cao kia, cũng có lúc ngã xuống dưới. Lúc cô tham gia tiệc rượu, nếu phát hiện ra người trước đây thường xuyên xuất hiện đột ngột không xuất hiện nữa, mà ai nấy đều ngậm miệng không bàn tán gì về người đó, thì xác suất lớn là đã xảy ra chuyện rồi.”
“Mọi người đã quen với chuyện này rồi.” Mâu Văn tổng kết.
“Đúng vậy.”
“Anh không sợ có một ngày anh cũng có vấn đề sao? Bị bắt đi ấy.” Mâu Văn hỏi như vậy, đôi mắt lóe lên ánh sáng chói mắt.
“Cô có vẻ khá mong chờ nhỉ?” Tạ Sùng ai oán nhìn cô, Mâu Văn không thích ánh mắt này của Tạ Sùng, nó sẽ khiến cô cảm thấy họ đã phá vỡ mất ranh giới hiện tại, trở nên rất thân mật.
“Lái xe cho hẳn hoi đi.” Cô nói.
“Tên đàn ông hôm đó không ổn đâu.” Tạ Sùng bảo: “Nhìn thấy tôi một cái là vắt chân lên cổ mà chạy, cô tưởng anh ta không muốn rước rắc rối vào người bo bo giữ mình sao, theo tôi thấy, người anh em đó có gia đình rồi.”
“Anh đang nói gì thế hả?” Mâu Văn nói: “Anh bịa đặt cái gì đấy?”
“Mâu Văn, tuy cô giỏi kinh doanh, nhưng hiểu biết của cô về đàn ông không nhiều.” Tạ Sùng nói. Anh không phán đoán bừa bãi, người đàn ông đó không phải là sợ anh, mà là có tật giật mình. Một người đàn ông có tật giật mình, hoặc là đã có gia đình, hoặc là có phốt. Nếu không anh ta cứ đường đường chính chính đứng bên cạnh Mâu Văn thì đã sao? Lén lén lút lút, rác rưởi.
Mâu Văn không nói gì nữa.
Họ cứ thế mà giết thời gian. Bóng cây khô lướt qua ngoài cửa sổ xe, năm này qua năm khác. Vô cùng kỳ diệu, người đó vậy mà vẫn còn có cơ hội ngồi ở bên cạnh. Điều này phải quy về lòng khát khao kiếm tiền của Mâu Văn: Làm ăn với ai mà chẳng là làm ăn, với Tạ Sùng thì tại sao lại không thể chứ? Cô thẳng thắn trục lợi, chẳng sợ vì thế mà để lại lời ra tiếng vào gì cho người ta cả.
Đến nơi, Mâu Văn nói lời cảm ơn với Tạ Sùng.
Quay đầu lại liền nghe máy: “Em vừa đến nè, anh cứ đợi em ở trên lầu là được rồi.” Đối phương là một người đàn ông.
Mâu Văn vừa nghe điện thoại vừa chạy bước nhỏ vào bên trong, Tạ Sùng nhấn ga phóng đi mất. Chẳng biết vì sao, anh lại bực bội một cách vô lý, rồi lại quay đầu xe trở lại.
Văn phòng vớ vẩn kia anh biết ở chỗ nào, cứ thế đùng đùng chạy thẳng vào trong tòa nhà.