Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 69: Tương phùng: Trùng hợp và tán thưởng

Ngày hôm sau Tiền Tụng mở mắt ra, nghĩ đến chuyện ngày hôm qua, lại bắt đầu “chửi” Mâu Văn. Anh ta bảo: “Chưa từng thấy người phụ nữ nào mà lắm mưu nhiều kế như thế, dắt mũi một bàn toàn các đấng mày râu, chẳng khác nào dắt chó đi dạo.”

“Cô ta cũng biết trốn lắm, lúc thì để người này uống, lúc lại bắt người kia uống, lời nào cũng một bụng lý lẽ.”

“Cậy mình xinh đẹp là muốn làm gì thì làm.”

Tạ Sùng đang lên gối, lẳng lặng lắng nghe anh ta “chửi” Mâu Văn từng câu từng câu một, nói là chửi, nhưng làm bạn bè nên anh quá rõ, Tiền Tụng đang tán thưởng Mâu Văn.

“Cậu khen Mâu Văn xinh đẹp.” Tạ Sùng cắt ngang lời anh ta: “Cậu hiếm khi khen ai xinh đẹp.”

Tiền Tụng liền đổi giọng: “Cũng chẳng phải là xinh đẹp. Cô ta còn cách hai chữ xinh đẹp xa lắm, là khí chất tốt thôi.”

Tạ Sùng liếc anh ta một cái: “Cậu bớt chọc vào cô ấy đi, đừng có đọ với cô ấy, cũng đừng có nghĩ đến chuyện báo thù cho bản thân làm gì. Cái não của cậu, nói thật lòng, không bằng cô ấy được.”

“Thế tôi cứ để cô ta bắt nạt như vậy à?” Tiền Tụng không phục: “Dựa vào cái gì chứ.”

“Thế thì cậu cứ đi đi, chịu thiệt rồi đừng có tìm tôi ăn vạ.”

“Chỉ có cậu chịu thiệt thì được tìm tôi ăn vạ à?” Tiền Tụng xì một tiếng: “Cô ta có phải vợ cũ của tôi đâu, tôi sợ gì cô ta?”

Tạ Sùng lười nghe anh ta lải nhải, bèn nhét tai nghe vào. Tiền Tụng lao lên giật phắt tai nghe của anh ra, ăn vạ với anh: “Tôi không cần biết, cậu phải giúp tôi.”

“Tôi và cô ấy không có liên lạc.” Tạ Sùng nói: “Sau này tôi cũng không liên lạc với cô ấy. Cô ấy sống rất tốt, không cần thiết phải làm phiền. Cậu cứ coi như tôi chết rồi đi.”

Tiền Tụng thở dài một tiếng.

Đêm hôm trước anh ta uống quá nhiều, hôm nay vô cùng uể oải. Anh ta ngồi trên chiếc ghế băng dài nhìn Tạ Sùng tập thể hình. Anh ta không biết Tạ Sùng lấy đâu ra lắm tinh lực đến thế, ngày đi làm thì hôm nào cũng tăng ca, giữa chừng vẫn có thể tạt qua phòng gym. Ngày nghỉ thì ban ngày tập thể hình, buổi tối chạy bộ. Tiền Tụng nhìn thôi cũng thấy mệt thay.

Tiền Tụng cũng không hiểu nổi công việc ngớ ngẩn ở Lăng Mỹ kia mà Tạ Sùng lại cam tâm làm tiếp, đã thế còn làm đến là hăng hái.

“Rốt cuộc tại sao cậu lại chịu khổ ở Lăng Mỹ thế hả?” Tiền Tụng hiếu kỳ.

“Lăng Mỹ vui mà.” Tạ Sùng đáp.

“Vui chỗ nào chứ?”

“Đấu với người, vui vô bờ bến.”

“Ngáo. Tôi không thích con người, tôi chỉ muốn ngày nào cũng được ở nơi hoang vu.” Tiền Tụng bảo: “Con người ghê tởm biết bao.”

“Những lúc cậu hưởng lạc sao không thấy cậu bảo con người ghê tởm đi.”

“Cậu chỉ biết bắt nạt tôi thôi, sao cậu nói chuyện với Mâu Văn lại khách sáo thế?” Tiền Tụng kháng nghị: “Hôm qua tuy tôi uống nhiều thật, nhưng tôi không mất trí nhớ đâu nhé. Ở trước mặt Mâu Văn cậu như cháu chắt ấy.”

“Đấy gọi là lịch sự. Hiểu không?”

“Không hiểu!”

Tiền Tụng nói xong liền đi tắm rửa.

Tạ Sùng nhìn Tiền Tụng đi ra, cũng đặt tạ đòn trong tay xuống.

Đêm qua anh gần như thức trắng cả đêm.

Sau khi ly hôn có khoảng mười mấy ngày, anh đều rơi vào trạng thái mất ngủ.

Khi ấy Mâu Văn đã dọn đi từ lâu rồi, nhưng bởi vì hai người vẫn chưa chính thức ly hôn, anh luôn cảm thấy rồi cô sẽ trở về. Vào ngày cầm giấy chứng nhận ly hôn về nhà, nhận ra Mâu Văn sẽ không bao giờ trở lại nữa, trái tim anh hoàn toàn trống rỗng.

Mâu Văn đã sống ở nơi này sáu năm.

Cho dù cô đã rời đi, trong nhà đâu đâu cũng là dấu vết của cô. Tạ Sùng sợ nhất là nhìn thấy hoa ngoài ban công. Trước kia khi Mâu Văn còn ở đây, những khóm hoa ấy vô cùng tươi tốt. Sau này dì giúp việc ngày nào cũng chăm nom, nhưng hoa lại cứ lụi tàn đi theo năm tháng. Đến tận bây giờ, chỉ còn sót lại vài chậu cây xanh ở đó, trông nửa sống nửa chết.

Mâu Văn đã làm phép lên mấy chậu hoa này rồi đúng không?

Tạ Sùng cũng không thích vào bếp. Trước kia căn bếp náo nhiệt biết bao, tiếng loảng xoảng, tiếng chiên xào nấu nướng, đủ loại âm thanh vang lên, giờ đây lại lạnh lẽo quạnh hiu. Đôi khi anh ăn một bữa cơm do dì giúp việc nấu, cũng chẳng hiểu sao, nguyên liệu vẫn là những thứ đó, nhưng anh ăn vào lại thấy có gì đó không đúng. Có một lần còn bị nôn mửa tiêu chảy, giày vò rất lâu.

Nói tóm lại là mọi chuyện đều không vừa ý.

Vào những lúc như thế này, đi công tác lại thành chuyện tốt.

Khi ở bên ngoài anh sẽ không suy nghĩ nhiều đến vậy, đôi lúc còn có thể gặp Loan Niệm. Anh phát hiện ra Loan Niệm đột nhiên cũng thích đi công tác. Hai người họ thi thoảng lại làm vài ly rượu nhỏ, tuy nhìn qua thì ai nấy đều mang tâm sự riêng, nhưng chưa bao giờ dốc bầu tâm sự với nhau.

Chuyện anh ly hôn, Lương Tâm biết rõ.

Anh đã nộp tài liệu lên hệ thống, Lương Tâm còn cố ý đến tìm anh một chuyến. Vừa gặp mặt đã nói với anh: “Chúng tôi sẽ bảo vệ thông tin quyền riêng tư của nhân viên.”

“Ý chị là sao?”

“Chuyện cậu ly hôn có thể không công bố ra bên ngoài chứ?”

“Chị sợ tôi cũng giống như người khác, gây rắc rối cho chị, rồi đi trêu hoa ghẹo nguyệt trong công ty chứ gì?” Tạ Sùng cười lạnh một tiếng: “Tôi không phải họ, tôi không ăn cỏ gần hang, trong công ty cũng chẳng có ai lọt nổi vào mắt tôi.”

Lương Tâm chẳng kinh ngạc trước việc Tạ Sùng có thể nhìn ra vài mối quan hệ mờ ám ẩn giấu trong công ty, Tạ Sùng là một người thông minh vô cùng.

“Cậu không thể nói như vậy được, nhân viên trong công ty đều rất xuất sắc.” Lương Tâm bảo.

“Thế ý của chị là tôi chọn một người à?” Tạ Sùng cố tình trêu Lương Tâm: “Nếu chị không chê phiền phức, tôi cũng có thể miễn cưỡng chịu đựng.”

Lương Tâm thầm trợn mắt một cái trong lòng, nói: “Josh, cậu lại bắt đầu gây sự vô lý rồi đấy.”

Tạ Sùng nhún vai một cái: “Nói lời thật lòng thì chị lại không muốn nghe, cứ bắt tôi hạ thấp người chị tuyển vào; bảo chị tìm cho tôi một người bạn gái, chị lại không chịu tìm cho tôi. Lời nào cũng để chị nói hết rồi.” Anh được hời còn khoe mẽ, thực sự đã chọc cho Lương Tâm tức giận bỏ đi.

Sau đó trong bữa tiệc tối của ban quản lý, Lương Tâm nháy mắt ra hiệu với Loan Niệm, hai người họ luân phiên nhau chuốc rượu Tạ Sùng, muốn ép anh say để nghe anh nói vài lời thật lòng. Tạ Sùng đã nhận ra chiều hướng không đúng, nhưng bản thân anh lại rất muốn được say một trận. Mấy người trước mắt này quả thực anh không hề chán ghét, thế là liền giả vờ uống rượu cùng họ.

Một ly rồi lại một ly, hình như đã say thật rồi.

Chuyện xảy ra sau đó anh gần như chẳng nhớ nổi nữa.

Tạ Sùng chỉ nhớ ngày hôm đó Bắc Kinh đã đổ một trận mưa rất lớn.

Anh đi đến cửa nhà, làm thế nào cũng không mở nổi khóa vân tay. Lúc này anh chợt nhớ đến Mâu Văn, cô nhất định có chìa khóa dự phòng. Anh gọi cho Mâu Văn, dĩ nhiên là không gọi được rồi. Anh lại nhớ đến một đêm say nào đó, Mâu Văn đã đến mở cửa giúp anh. Chuyện từ thuở nào rồi, vậy mà anh lại nhớ tới.

Anh đã quên mất ngày hôm đó rốt cuộc mình vào nhà bằng cách nào.

Tạ Sùng tự nhận bản thân không phải là kiểu người sống trong quá khứ.

Tiền Tụng giới thiệu bạn gái cho anh.

Cô gái đó rất tốt, tốt nghiệp trường danh tiếng, rất thông minh, nghề nghiệp tốt, gia cảnh lại giàu có. Theo ý của Tiền Tụng là hai người cứ tiếp xúc thử xem sao, người này cậu không cần phải lo lắng cô ấy nhòm ngó tiền bạc của cậu đâu. Tuy không giàu bằng cậu, nhưng người ta cũng chẳng thiếu thốn gì.

Tạ Sùng bèn hỏi Tiền Tụng: “Năm đó chẳng phải chính cậu là người lo lắng Mâu Văn nhòm ngó tiền của tôi sao? Cậu bảo cô ấy là đào mỏ.”

“Tôi nói thế thì đúng là thế chắc?” Tiền Tụng nói: “Cậu phải có sự phán đoán của riêng mình chứ.”

“Cậu đã làm ảnh hưởng đến tôi.” Tạ Sùng cố tình nói như vậy.

Tiền Tụng suýt chút nữa thì quỳ xuống trước mặt Tạ Sùng: “Cậu đừng nói thế nữa có được không hả? Vốn dĩ tôi nhìn thấy bản thỏa thuận ly hôn của Mâu Văn là đã hối hận rồi, lúc đó tôi cứ như một thằng ngu, bây giờ cậu nói thế này tôi lại càng khó chịu hơn. Cứ như hai người ly hôn là tại tôi không bằng.”

“Tại cậu hết. Cậu đền đi!” Tạ Sùng bắt đầu giở trò ăn vạ: “Tôi nhắm trúng chiếc bút máy bản giới hạn kia rồi.”

“Cậu cần bút máy làm cái gì?”

“Để làm màu.”

Cô gái đó Tạ Sùng không đi gặp, anh không có chút hứng thú nào. Nhưng có một ngày Tiền Tụng tổ chức một bữa tiệc, cô gái kia cũng đến, Tạ Sùng liếc một cái, đó là một cô gái không tồi, nhưng anh hoàn toàn không có cảm giác.

Tiền Tụng hỏi anh bây giờ thích kiểu người như thế nào?

Anh bảo: “Bây giờ tôi thích đào mỏ.”

Anh nói năng tùy tiện theo ý mình, đơn giản là nói nhăng nói cuội. Tiền Tụng chịu thua không làm gì được anh, cũng không thèm giúp anh tìm bạn gái nữa.

Cuộc sống của Tạ Sùng thực sự là tẻ nhạt chẳng có gì mới mẻ, gần như không có điều gì đáng để nói chi tiết.

Quay trở lại hiện tại, Tiền Tụng lại nhắc về Mâu Văn.

Tạ Sùng có chút không hiểu nổi, chẳng qua cũng chỉ là cùng ăn một bữa cơm thôi mà, sao Tiền Tụng lại trở thành người hâm mộ của Mâu Văn rồi. Anh ta mở miệng mười câu thì hết chín câu không rời khỏi Mâu Văn, còn sót lại câu cuối cùng là dùng để phàn nàn cơm dì giúp việc nhà Tạ Sùng nấu không ngon.

Tạ Sùng đưa tay làm một động tác mời, mời Tiền Tụng cút khỏi nhà anh.

Dĩ nhiên Tiền Tụng không đi rồi, anh ta ra sức nài nỉ, bắt Tạ Sùng phải đi dạo Vương Phủ Tỉnh cùng mình.

Tạ Sùng đã rất lâu rồi không đi dạo phố mua sắm.

Anh cảm thấy những món đồ kia càng lúc càng xấu xí, anh hoàn toàn không muốn tiêu bất kỳ một cắc bạc nào cho chúng.

Lúc đi dạo phố anh mặt nặng mày nhẹ không tình nguyện chút nào, Tiền Tụng chọn đồ, còn anh thì cứ ngồi bệt ở đó. Tiền Tụng có chút kinh ngạc dùng ngón tay chỉ về phía đối diện, Tạ Sùng không hề phản ứng.

Tiền Tụng lại chỉ: “Vợ cũ của cậu kìa.”

Tạ Sùng quay đầu lại nhìn, làm gì có bóng dáng của Mâu Văn?

Tiền Tụng cười ha ha, Tạ Sùng mắng anh ta: “Cậu bị thần kinh à?”

Tiền Tụng đã tìm ra tử huyệt của Tạ Sùng, và thử lần nào cũng đúng. Nhưng có một lần anh ta thực sự bị dọa cho giật mình, chỉ tay về phía trước bảo: “Mâu Văn, lần này là thật đấy.”

Tạ Sùng lại nhìn sang.

Đúng thật là Mâu Văn.

Bên cạnh cô có một người đàn ông cao gầy đi cùng, hai người sóng vai bước đi, giữa họ tuy có một chút khoảng cách, nhưng người đàn ông kia thỉnh thoảng lại dựa sát về phía cô, cô cũng chẳng hề bài xích.

Hai ngày gặp nhau hai lần, chuyện như thế này đã không thể dùng hai chữ “trùng hợp” để hình dung được nữa rồi.

Mâu Văn cũng nhìn thấy Tạ Sùng và Tiền Tụng.

Trước khi Tiền Tụng kịp giơ tay định chào hỏi cô, cô đã kéo người đàn ông bên cạnh rẽ vào cửa hàng bên cạnh.

Người đàn ông đó là người đang theo đuổi Mâu Văn.

Bên cạnh Mâu Văn không thiếu những người theo đuổi.

Cô chẳng rõ vì sao, sau khi ly hôn cô giống như đã mở tung một cửa cống nào đó, đàn ông lập tức lũ lượt tràn vào. Cô không có sự ràng buộc của đạo đức, tất cả đều dựa theo tâm trạng. Nếu có người trông thuận mắt, vậy cùng nhau ăn một bữa cơm.

Cô coi đây như gia vị điều tiết cho cuộc sống của mình.

Cuộc sống suy cho cùng vẫn là bình đạm, cô làm việc ngày này qua ngày khác, vẫn nên có chút gì đó khác biệt. Ăn cơm cùng đàn ông được coi như là một trong số đó.

Thế nhưng cô phát hiện ra phần lớn đàn ông đều ngu xuẩn và nông cạn, khi ăn cơm lúc nào cũng dò xét gia thế, thu nhập của cô trong âm thầm, cô lại thấy vô vị.

Ngày hôm nay người này lại không đáng ghét, trò chuyện về vài đề tài như mỹ học, kiến trúc cùng Mâu Văn, chỉ tiếc là sau khi ăn một bữa cơm Mâu Văn lại không có ấn tượng sâu sắc gì về người đàn ông này cả. Vậy mà chẳng thể ngờ tới lại chạm mặt Tạ Sùng.

Người đàn ông hỏi: “Thấy bạn à?”

Mâu Văn thẳng thắn nói: “Chồng cũ.”

Người đàn ông nghe vậy liền hiếu kỳ bước ra ngoài, vốn muốn nhìn kỹ chồng cũ của Mâu Văn một cái, cho dù là bóng lưng cũng được. Nào ngờ lại bắt gặp một đôi mắt đang nhìn chằm chằm về hướng của bọn họ.

Đôi mắt đó vô cùng hung hãn, người đàn ông theo bản năng lùi bước về.

Mâu Văn hỏi anh ta: “Sao thế?”

“Cô với chồng cũ ly hôn có vui vẻ không?” Người đàn ông hỏi.

“Rất vui vẻ. Vui vẻ kiểu tới chết cũng không qua lại với nhau ấy. Sao thế?”

Người đàn ông nhớ đến ánh mắt của Tạ Sùng, cũng không hiểu sao, cứ cảm thấy chồng cũ của Mâu Văn như muốn g**t ch*t anh ta tới nơi vậy. Anh ta không muốn tự rước rắc rối vào người, bèn tìm một cái cớ rồi vội vã rời đi.

Anh ta đi rồi, Mâu Văn cũng thở phào một cái. Tuy không đến mức chán ghét anh ta, nhưng cũng quả thực không có hứng thú.

Sợ gặp phải Tạ Sùng, cô tiêu tốn chút thời gian ở trong cửa hàng, mua son môi, kem dưỡng da cùng một vài món đồ dùng hàng ngày.

Tạ Sùng và Tiền Tụng đi ngang qua đây, Tiền Tụng kéo Tạ Sùng đòi vào trong xem thử, Tạ Sùng liền quay ngoắt mặt đi. Anh thực sự bị cái kiểu nhiệt tình và sự hứng thú kỳ lạ đối với Mâu Văn của Tiền Tụng làm cho phát phiền, nói: “Cậu mất trí rồi à? Cậu muốn chào hỏi cô ấy thì cậu tự mà đi, sao cậu cứ làm như kiểu cậu yêu cô ấy rồi thế? Cậu có thấy phiền không hả?”

“Tôi đang giúp cậu mà.” Tiền Tụng nói.

“Tôi không cần cậu giúp.” Tạ Sùng quay đầu bỏ đi luôn.

Mâu Văn bước ra từ trong cửa hàng, nhìn thấy bóng lưng của Tạ Sùng biến mất nơi góc cua.

Mâu Văn không truy cứu xem tại sao trông anh lại có vẻ khó chịu như thế, để tránh việc lại vô tình chạm mặt lần nữa, cô vội vã rời đi, thế nhưng lại đụng phải Tạ Sùng ở dưới bãi đỗ xe ngầm.

Hôm nay Mâu Văn lái một chiếc xe van nhỏ, là chiếc xe second-hand mà công ty mới mua, chở đồ rất tiện. Bản thân cô ngày thường đối với xe cộ thế nào cũng được, chiếc xe con đã được Vương Chí Cường lái đi đưa nhà thiết kế đi mua vật liệu rồi, cô đành lái chiếc này ra ngoài.

Xe của Tạ Sùng vừa vặn đỗ ngay bên cạnh chiếc xe van nhỏ này.

Xe của họ đỗ cùng một chỗ, thực sự mang lại một sự đả kích lớn về mặt thị giác. Tạ Sùng vốn dĩ đã chuẩn bị rời đi rồi, thấy Mâu Văn đến, anh tưởng cô muốn nói chuyện với mình, thế là xuất phát từ phép lịch sự, anh xuống xe đợi cô.

Mâu Văn sững lại một chút, cũng không tiện quay đầu bỏ đi, ngẫm nghĩ một lát liền bước lên phía trước.

“Tìm tôi có việc à?” Tạ Sùng lên tiếng: “Có việc cô có thể gọi cho tôi.”

Mâu Văn bảo: “Tôi không tìm anh.”

“Thế cô tìm ai?”

“Tôi tìm xe của tôi.” Cô vỗ vỗ vào cái đầu chiếc xe van nhỏ, tiếp đó mở cửa xe ra dưới cái nhìn chăm chú của Tạ Sùng.

Tạ Sùng có chút ngượng ngùng.

Đôi mắt anh nhìn nhìn chiếc xe van nhỏ, lại nhìn nhìn Mâu Văn, nói: “Công ty các cô không mua nổi một chiếc xe cho lịch sự một chút à? Xe chở hàng ngoài đại lộ trông còn mới hơn thứ này.”

Mâu Văn nói: “Công ty bọn tôi không quan tâm đến mấy công trình lịch sự đó. Sếp Tạ lái chiếc xe tốt như vậy, không phải cũng vẫn phải làm cháu chắt cho khách hàng đó sao?”

Chiếc xe van second-hand này của Mâu Văn đúng là chẳng ra làm sao, lúc cô ngồi lên cứ có cảm giác các linh kiện sắp sửa rụng ra đến nơi, kêu lọc cọc lạch cạch. Tạ Sùng không nhịn được dùng tay ấn thử vào đầu xe một cái, liền thấy cái đuôi phía sau xe nhổng lên một chút.

Xe phèn vừa nhẹ vừa mỏng.

“Ấn hỏng rồi. Đền đi.” Mâu Văn nói: “Năm triệu tệ.”

Cô chỉ thuận miệng nói bừa một câu, nhưng ngay sau đó nghĩ đến việc Tạ Sùng vì muốn giữ thể diện có khi lại vung tiền cho cô thật, thế là cô ngậm miệng lại, trở nên nghiêm túc hẳn. Cô bước lên xe, nổ máy, chuẩn bị rời đi.

Thấy Tạ Sùng vẫn đứng bất động ở đó, cô bèn bấm còi xe vài cái.

Tạ Sùng dịch sang bên cạnh một bước.

Lúc này Tiền Tụng lái xe của mình tiến lên, chặn ngay trước vị trí đỗ xe của Mâu Văn, cuối cùng cũng chào hỏi cô một tiếng. Anh ta nói: “Mâu Văn, tối qua coi như cô giỏi. Không phục thì ngày mai hẹn một kèo xem sao?”

Con người Tiền Tụng chính là như vậy, nói năng kỳ quặc khó hiểu, trông như thiểu năng trí tuệ. Nếu chỉ nghe anh ta nói chuyện, thì không tài nào tưởng tượng nổi anh ta lại là một doanh nhân vô cùng tinh khôn.

Mâu Văn thực sự không nhịn được, trợn mắt một cái.

Cô rướn người thò đầu ra ngoài cửa sổ, giơ tay vỗ vỗ vài cái vào thân xe: “Nhường đường!”

Tiền Tụng cứ như không nghe thấy: “Có hẹn không hả?”

“Không hẹn!” Mâu Văn đáp.

“Cô sợ tôi à?” Tiền Tụng nói: “Chắc chắn là cô sợ tôi rồi.”

Tạ Sùng nhìn ra được, Tiền Tụng cố tình. Một khi Tiền Tụng bắt đầu giả điên giả dại, giở trò quấy nhiễu vô lý, thì điều đó đồng nghĩa với việc anh ta đang có hứng thú với người trước mặt, muốn chơi cùng người ta. Hoặc giả, trong đó cũng có một phần anh ta muốn giúp Tạ Sùng.

Thế nhưng Tạ Sùng lại thấy vô cùng mất mặt.

Anh quay người bước lên xe, nhanh chóng phóng đi mất.

Tiền Tụng thấy anh bỏ đi, nói với Mâu Văn một câu: “Đi uống rượu nhé!” rồi cũng lái xe đi luôn.

Mâu Văn cuối cùng cũng có thể đánh xe ra khỏi bãi, bám theo sau đuôi xe của Tiền Tụng mà đi ra ngoài.

Đúng lúc này, điện thoại của Tạ Sùng đổ chuông, là một dãy số mà anh không biết.

Anh bắt máy, vậy mà lại nghe thấy giọng nói của Mâu Văn. Cô nói: “Anh bảo Tiền Tụng tránh xa tôi ra một chút đi, tôi thấy anh ta cứ như bị thần kinh ấy.”

“Tôi không quản được cậu ta.” Tạ Sùng đáp.

Mâu Văn nghe anh nói vậy liền trực tiếp cúp điện thoại.

Tạ Sùng cảm thấy cô làm như vậy là bất lịch sự, bèn gọi ngược lại vào số đó, nhưng nực cười vô cùng, số điện thoại này của Mâu Văn cũng đã cho anh vào danh sách chặn rồi.

Hoang đường.

Tạ Sùng đạp mạnh một cú phanh dừng lại ngay tại đó, xe của Tiền Tụng và Mâu Văn ở phía sau suýt chút nữa là đâm sầm vào nhau. Tạ Sùng bước xuống xe, đi thẳng đến trước xe của Mâu Văn, giận dữ nhìn cô.

Mâu Văn biết Tạ Sùng đang giận, nhưng cô không muốn dây dưa chiến đấu tiếp.

Cô cứ thế chậm rãi lùi xe về phía sau trong ánh nhìn của Tạ Sùng.

Tiếp đó bẻ lái quay đầu, phóng đi mất từ một lối ra khác.