Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 68: Quyển 6: Chương mới - Chương 68: Tương phùng: Lâu ngày không gặp, trùng hợp

Tạ Sùng vừa kết thúc một chuyến công tác dài ngày, lúc quay trở về Bắc Kinh thì trời đã vào cuối thu.

Một trận gió lớn nổi lên, lá vàng bay rợp cả bầu trời.

Anh vừa bước chân vào cửa đã thấy đói, theo thói quen mở tủ lạnh ra, nhìn thấy ngăn mát bày biện ngăn nắp đủ loại hoa quả và nước uống mới mua. Mở ngăn đông ra, bên trong là sủi cảo, bánh bao và hoành thánh nhỏ do dì giúp việc mới thuê gói sẵn cho anh.

Tạ Sùng nấu một phần ăn thử, mùi vị khá ổn, ngon hơn dì giúp việc trước đây đôi chút. Thế là anh gọi điện lại cho công ty môi giới: “Chốt dì giúp việc này đi, mỗi ngày qua dọn dẹp vệ sinh, cuối tuần qua nấu hai bữa cơm.”

Chuyện anh chấp nhặt với việc tìm người giúp việc đã diễn ra từ lâu rồi, anh yêu cầu công ty môi giới tìm một người biết nấu ăn, đổi qua đổi lại mấy người mà nấu đều chẳng ra sao. Vì yêu cầu của anh rất quái gở, công ty môi giới thậm chí còn nảy ra ý định tìm cho anh một đầu bếp làm bán thời gian.

Tiền Tụng gọi điện thoại hỏi Tạ Sùng có muốn ra ngoài ăn cơm cùng không, Tạ Sùng bảo tôi vừa ăn sủi cảo rồi, cậu cũng có thể qua đây ăn.

Tiền Tụng từ chối: “Cơm nhà cậu không ngon.” Tiếp đó lại nói: “Ra ngoài uống một ly đi.”

“Tôi không uống rượu.”

“Dạo này cậu sống hơi tách biệt với đám đông rồi đấy.” Tiền Tụng nói: “Mau qua đây đi, bữa ngày hôm nay thú vị lắm.”

Tạ Sùng không đi, Tiền Tụng gọi hết cuộc này đến cuộc khác, không muốn để anh cứ ru rú ở nhà. Tạ Sùng tắt nguồn, quyết định ra ngoài chạy bộ.

Mùa thu ở đường Vạn Liễu Trung đẹp vô cùng.

Anh ra khỏi cửa rồi chạy dọc theo vệ đường, bất giác chạy đến đường Tô Châu. Phía bên kia đường chính là nhà hàng mà Tiêu Tụng rủ anh qua ăn cơm, bao nhiêu năm trôi qua rồi mà phong cách của nhà hàng vẫn không hề thay đổi, hai hàng cung nữ thái giám đứng dàn hàng ở phía ngoài, đèn lồng đỏ lập lòe mờ ảo. Cũng may Tạ Sùng đang đứng ở phía đối diện đường, nếu không mấy nhân viên phục vụ cũ chắc chắn sẽ chào mời anh vào trong uống chén trà.

Anh định chạy thật nhanh qua, nhưng rồi bước chân lại cứ chậm dần, chậm dần lại.

Mâu Văn đang ở phía bên kia đường.

Cô mặc một bộ vest dáng rộng màu trắng, tóc búi thấp, đeo đôi khuyên tai đính kim cương nhỏ, đi một đôi giày cao gót, cả người rực sáng lung linh dưới màn đêm.

Cô đang đứng xã giao với những người bên cạnh.

Vô cùng trùng hợp, trong đó có một người Tạ Sùng vừa hay quen biết, chính là người bạn cũ đã lâu ngày không gặp của anh, Tư lệnh Phương.

Mâu Văn đang nói với Tư lệnh Phương: “Tư lệnh Phương, dự án mới bán rất chạy, hôm nay phải phiền Tư lệnh Phương giải thích kỹ càng cho cháu về bố cục nghiệp vụ của chúng ta, cũng giúp cháu được học hỏi thêm.”

Tư lệnh Phương nói: “Mâu Văn à, cháu còn cần học hỏi gì nữa chứ. Cháu chính là ngọn cỏ dại nơi đồng nội, chỉ cần cho cháu một làn gió là cháu có thể bay khắp bốn phương tám hướng rồi.” Tư lệnh Phương là đang không hài lòng với Mâu Văn, trước đây cứ tưởng Mâu Văn tôn trọng nhất, tốt nhất với mình, ngờ đâu mấy hôm trước ở một bữa tiệc khác có người nhắc đến Mâu Văn của công ty thiết kế, vừa mở miệng là người ta đã nói ngay: “Tôi với Mâu Văn thân thiết lắm, có hợp tác tôi có thể làm cầu nối.”

Tư lệnh Phương là đang nói về chuyện này.

Tư lệnh Phương vốn coi trọng địa vị giang hồ, việc Mâu Văn đối xử tốt với người khác hơn làm trong lòng ông không mấy vui vẻ.

Mâu Văn vội vàng nói: “Tư lệnh Phương, hôm nay cháu xin tự phạt một ly trước, rồi sau đó sẽ giải thích với chú.” Thấy Tư lệnh Phương hừ lạnh một tiếng, cô liền chọc ông: “Chú cứ nghe cháu giải thích đã!”

Cô nói như vậy, mọi người đều bật cười, chính cô cũng cười. Trong lúc trò chuyện cười đùa ánh mắt cô đảo qua, nhìn thấy Tạ Sùng ở phía bên kia đường.

Kể từ sau khi ly hôn Mâu Văn chưa từng gặp lại Tạ Sùng, thỉnh thoảng nghe người ta nhắc đến anh ở những dịp tiếp khách, cô cũng chẳng bao giờ nói xen vào, cứ lặng yên lắng nghe. Cô nghe người ta nói Tạ Sùng làm việc ở Lăng Mỹ rất tốt, nói công ty riêng của Tạ Sùng kinh doanh cũng ngày một phát đạt, nói Tạ Sùng lại mới mua thêm một chiếc xe mới, nghe nói bên cạnh Tạ Sùng dạo này đã có một người phụ nữ xinh đẹp.

Có người nhắc đến người đẹp, sẽ quay sang hỏi Mâu Văn: “Sếp Mâu cũng là người đẹp, sếp Tạ giới thiệu việc kinh doanh cho sếp Mâu, quan hệ giữa hai người chắc là tốt lắm nhỉ?”

Mâu Văn vẫn giữ nguyên kiểu nói cũ: Tôi thiết kế nhà cho sếp Tạ, nhà được thiết kế tốt nên sếp Tạ tin tưởng tôi. Sếp Tạ cũng không muốn để các sếp đây phải chịu thiệt thòi, nên mới giới thiệu một người làm việc chắc chắn như tôi cho mọi người thôi ạ. Nếu thực sự nói về mối quan hệ, sếp Tạ có ơn tri ngộ đối với tôi. Tôi kính sếp Tạ một ly.

Nói xong liền giơ cao ly rượu lên trời, uống một ly. Có người trêu: “Sao nghe cứ như sếp Tạ qua đời rồi ấy.”

“Không thể nói như thế được, sếp Tạ vĩnh viễn sống mãi trong lòng tôi.” Mâu Văn phản ứng rất nhanh, tiếp mấy lời này vô cùng dễ dàng, qua một bữa tiệc rượu lời nói kín kẽ không rò rỉ một giọt. Đương nhiên cô biết rõ người ta sẽ bàn tán đoán mò chuyện giữa cô và Tạ Sùng trong lòng.

Giao tiếp trong xã hội vốn là như vậy, tên của một người phụ nữ đẹp đẽ và tên của một người đàn ông lắm tiền đặt cùng một chỗ, luôn khiến người ta nảy sinh những liên tưởng. Sự liên tưởng đó không phải đều là câu chuyện tình cảm yêu đương thắm thiết, đa phần đều là chuyện ai dựa vào ai để đi lên, ai thu về lợi ích từ trên người ai.

Giao tiếp trong xã hội, chốn danh lợi, chẳng qua cũng chỉ thế mà thôi.

Mâu Văn nghe được rất nhiều tin tức về Tạ Sùng từ miệng người khác, thật thật giả giả, đều không cụ thể. Lúc này Tạ Sùng cụ thể đang đứng ở phía bên kia đường nhìn cô.

Gió thu nổi lên, mái tóc anh bị thổi nhẹ lay động.

Anh mặc một bộ quần áo thể thao rất đẹp, chỉ khẽ liếc nhìn cô một cái rồi quay người chạy đi xa.

Cái liếc mắt ấy, vừa lạnh lùng vừa hờ hững, đúng chuẩn tính cách của Tạ Sùng.

Trợ lý Vương Chí Cường tiến đến bên cạnh Mâu Văn, nhỏ giọng hỏi: “Chị Văn, hôm nay theo chiến thuật nào đây?”

Mâu Văn nói: “Chiến thuật hôm nay chính là, tôi tự chuốc say mình.”

“Tại sao thế ạ?”

“Bởi vì hôm nay Tư lệnh Phương không vui. Tôi mà không uống nhiều, ông ấy sẽ túm lấy tôi mà gây khó dễ.”

“Rõ ạ.” Vương Chí Cường nhận lệnh. Cậu ấy biết chị Văn sẽ không say thật, chị Văn sẽ giả vờ say. Hai người họ một trước một sau bước vào trong, khiêm nhường nhập tiệc.

Ở phòng bao bên cạnh có người băng qua dãy hành lang dài rồi đẩy cửa bước vào, vậy mà Mâu Văn lại từng gặp người đó, là Tiền Tụng. Tiền Tụng và Tư lệnh Phương đã quen biết nhiều năm, nghe nói tối nay cũng có buổi tiếp khách ở đây nên sang kính rượu.

Khoảnh khắc Tiền Tụng nhìn thấy Mâu Văn liền sững sờ một lát, cái sững sờ này không lọt qua nổi cặp mắt tinh tường của Tư lệnh Phương. Ông hỏi: “Cháu cũng quen biết kỹ sư Mâu à?”

Tiền Tụng vội nói: “Lúc Tạ Sùng sửa nhà có gặp hai lần, chưa từng nói chuyện.”

“Chưa từng nói chuyện thì uống một ly coi như là nói chuyện rồi.” Mâu Văn bưng ly rượu đi đến trước mặt Tiền Tụng, đón anh ta vào bàn tiệc: “Hôm nay coi như chính thức quen biết sếp Tiền vậy. Bàn tiệc này của chúng tôi đều là bạn tốt của Tư lệnh Phương cả. Để tôi thay mặt Tư lệnh Phương giới thiệu với sếp Tiền một chút nhé?”

Giới thiệu trên bàn rượu thì phải bưng ly rượu lên. Ý của Mâu Văn đã quá rõ ràng, muốn ép Tiền Tụng phải uống một lượt. Tiền Tụng lập tức hiểu ra: Mâu Văn này là người thù dai, đại khái là đang báo thù năm đó anh ta nói năng bất lịch sự với cô trước mặt Tạ Sùng đây mà. Gớm thật.

Anh ta không thể sầm mặt bỏ đi, đành phải thực sự đi theo sau Mâu Văn, vòng quanh bàn một lượt. Sếp Vương, sếp Lý, sếp Triệu… lần lượt uống từng ly một, cuối cùng thì đến bên cạnh Tư lệnh Phương. Tiền Tụng đã bao giờ phải chịu thiệt như thế này đâu, nể mặt Tạ Sùng nên đành nhẫn nhịn, hàn huyên với Tư lệnh Phương vài câu rồi mới rời đi.

Vừa ra khỏi phòng bao, anh ta liền nhắn tin cho Tạ Sùng ngay bên ngoài: “Vợ cũ của cậu đúng là đồ lòng dạ hẹp hòi, tóm được cơ hội là trả thù tôi ngay.”

“Hai người ở cùng một bữa tiệc?”

“Không phải. Tôi sang chào hỏi Tư lệnh Phương, cô ta kéo tôi đi chuốc rượu một lượt. Nếu là ngày thường, tôi còn lâu mới nể mặt cô ta. Hôm nay coi như vì cô ta không lấy tiền của cậu, tôi mới uống một lượt.” Trong lòng Tiền Tụng đầy uất ức, sao Tạ Sùng ly hôn mà người xui xẻo lại là anh ta cơ chứ? Mâu Văn vậy mà lại chủ động tuyên chiến với anh ta!

Tạ Sùng nói: “Đáng đời.”

“Cậu ly hôn cũng đáng đời.” Tiền Tụng nói xong liền đe dọa Tạ Sùng: “Cậu không đến thì lát nữa tôi dẫn người sang chuốc rượu cô ta. Cô ta cũng đừng mong yên ổn!”

Tạ Sùng lạnh lùng hừ một tiếng rồi cúp điện thoại.

Đương nhiên anh sẽ không đi.

Anh không muốn gặp Mâu Văn. Mâu Văn có quy tắc sinh tồn của riêng cô, chút mánh khóe vặt vãnh kia của Tiền Tụng vốn không dọa nổi cô, cô tự có cách để ứng phó.

Tạ Sùng cũng thi thoảng nghe người ta nhắc đến Mâu Văn.

Người ta nói Mâu Văn thật lợi hại, công ty mới phất lên trông thấy, năm ngoái vừa bị người ta lừa tiền, năm nay đã vực dậy được rồi. Nói Mâu Văn liên tục nhận được mấy dự án lớn, cô tuyển hai nhà thiết kế, đều là sinh viên mới tốt nghiệp, còn dũng mãnh hơn cả cô.

Lúc nào Tư lệnh Phương cũng khen ngợi Mâu Văn: “Mâu Văn rất lễ phép, có giáo dưỡng, lễ Tết năm nào cũng xách trà ngon đến thăm tôi, trò chuyện với tôi. Tôi sắp nghỉ hưu rồi, cô ấy cũng chẳng hề lạnh nhạt với tôi, còn dụng tâm hơn cả ngày trước, nói tôi là bạn vong niên của cô ấy.” Tư lệnh Phương thường sau khi nói xong câu này đều sẽ hỏi Tạ Sùng: “Có phải cô ấy cũng thường xuyên đến thăm cháu không?”

Tạ Sùng nói: “Công việc của cháu bận rộn, không có thời gian tiếp đãi.”

Cũng có người hỏi anh mối quan hệ giữa anh và Mâu Văn có tốt không, anh bảo: “Nói thật lòng, không thể nói là tốt hay không tốt, vì vốn không quen biết.”

Đối phương liền gật đầu: “Cũng đúng, một cô gái từ vùng quê đến, anh tiện tay giúp đỡ một phen thôi mà. Muốn thực sự quen thân, e là cô ấy chưa đủ kinh nghiệm làm việc.”

Tạ Sùng cố tình nói đùa: “Đến anh còn có thể ngồi cùng bàn với tôi, cô ấy thì có gì mà không đủ kinh nghiệm?”

Cái miệng anh rất độc, mỗi lần ai tranh luận với anh đều chuốc lấy thất bại, lâu dần, cũng chẳng có ai tranh luận với anh nữa.

Lượt này Tạ Sùng đã chạy rất xa, lúc trở về nhà thì đã gần mười giờ đêm.

Anh khá thích khoảng thời gian như thế này, không sớm không muộn, anh tắm rửa xong còn có thể nhấm nháp một ly rượu nhỏ. Loan Niệm tặng anh một ít rượu, để anh những lúc rảnh rỗi không có việc gì thì tự pha chế cho vui, anh nghịch vài lần, cảm thấy cũng khá được. Những lúc thế này anh tự pha cho mình hai ly rượu, xem một bộ phim, chậm rãi nhấp từng ngụm thưởng thức, so với những bữa tiệc rượu vô vị kia thì thú vị hơn nhiều.

Rượu vừa mới pha xong, Tiền Tụng lại gọi điện thoại tới: “Cậu đến đón tôi.”

“?”

“Tôi không cần biết, Mâu Văn bắt nạt tôi, cậu đến đón tôi!”

Hóa ra là Tiền Tụng không phục, sau khi trở về phòng càng nghĩ càng tức, bèn dẫn người sang căn phòng kia của Mâu Văn để kính rượu. Mâu Văn vừa thấy anh ta đến, còn không đợi anh ta mở miệng đã đứng bật dậy nói: “Sếp Tiền thật nể mặt Tư lệnh Phương, dẫn người đến kính rượu Tư lệnh Phương rồi.” Trực tiếp lái mọi sự chú ý sang phía Tư lệnh Phương.

Lúc này Tiền Tụng mới hoàn toàn phát hiện ra: Mâu Văn vô cùng xảo quyệt, phản ứng nhanh, lại giỏi quan sát sắc mặt, anh ta đích thị gặp phải đối thủ rồi.

Mấy lần anh ta muốn lật ngược tình thế, nhưng Mâu Văn luôn có những lời lẽ nhiều lớp bẫy sẵn chờ anh ta, cuối cùng hai bàn uống đến mức thành bạn bè, lao vào đấu rượu với nhau, còn Mâu Văn thì thừa dịp hỗn loạn đã lẻn ra ngoài trốn cho thanh tịnh.

Tiền Tụng uống nhiều rồi, bèn gọi điện thoại cho Tạ Sùng quấy nhiễu, nằng nặc đòi Tạ Sùng phải gọi điện đón anh ta, bởi vì tất cả đều tại Tạ Sùng.

Tạ Sùng hỏi anh ta: “Tan tiệc hẳn rồi à?”

“Tan rồi.”

“Thế thì được.”

Tạ Sùng lề mề rất lâu mới ra khỏi cửa, đến nơi thì nhìn thấy Tiền Tụng đang ngồi xổm bên lề đường nôn thốc nôn tháo. Tạ Sùng đi tới đá anh ta một cái: “Đồ vô tích sự!”

Tiền Tụng lầm bầm nói: “Không một ai sống sót.”

Tạ Sùng đưa tầm mắt nhìn ra xa, chứ còn gì nữa, người nằm ngả người nằm nghiêng bên lề đường, chẳng biết thứ rượu vớ vẩn gì mà có thể uống thành ra nông nỗi này. Chỉ có duy nhất một người là tỉnh táo, đang đứng bên cạnh xe tiễn Tư lệnh Phương đi, đó chính là Mâu Văn.

Cô đứng ở nơi đó, vạt áo bay phấp phới, như thể được ngọn gió tái tạo lại hình dáng.

Mâu Văn nói với Tư lệnh Phương cách cửa sổ xe: “Tư lệnh Phương, cảm ơn chú hôm nay đã giúp cháu tổ chức buổi tiệc này. Mọi người đều là nể mặt chú mới đến, cháu phải cảm ơn chú rồi. Hôm khác cháu lại tìm chú uống trà nhé.”

Tư lệnh Phương nói: “Được rồi, Tiểu Mâu. Hẹn gặp lại nhé. Ấy? Kia có phải là Tạ Sùng không?”

Tư lệnh Phương thò đầu ra khỏi cửa sổ xe, vẫy vẫy tay với Tạ Sùng: “Tiểu Tạ!”

Trước kia gọi là sếp Tạ, uống nhiều rồi thì gọi thành Tiểu Tạ. Mâu Văn quay người lại, nhìn thấy Tạ Sùng đang hai tay đút túi quần, đứng đâm chọc Tiền Tụng.

Tạ Sùng bước về phía Tư lệnh Phương, lúc đi đến trước mặt thì khẽ gật đầu chào Mâu Văn, Mâu Văn cũng gật đầu lại với anh: “Chào sếp Tạ.” Kế đó cô lùi lại một bước.

“Tư lệnh Phương uống nhiều rồi à?” Anh hỏi: “Có muốn làm một ly nữa không? Uống đến mức xuất huyết dạ dày như năm kia ấy.”

Tạ Sùng đang nhắc chuyện Tư lệnh Phương đi tiếp khách năm kia, uống đến mức xuất huyết dạ dày, phải ngoan ngoãn cai rượu mất một thời gian.

Mâu Văn nghe là hiểu ngay, lời này là đang nói cho cô nghe, bữa tiệc này do cô tổ chức, Tư lệnh Phương mà uống có chuyện gì thì cô là người chịu trách nhiệm chính. Cô kinh ngạc hỏi: “Tư lệnh Phương, chuyện từ bao giờ thế ạ?”

Tư lệnh Phương xua tay: “Ui dào, không đáng nhắc tới, không sao rồi.”

“Thế thì sau này cũng không được uống nữa đâu nhé. Sau này cháu chỉ uống trà với Tư lệnh Phương thôi.” Mâu Văn nói: “Sếp Tạ vừa mới nói làm cháu sợ phát khiếp rồi. Cháu sai rồi.”

Mâu Văn ngoan ngoãn nhận lỗi với Tư lệnh Phương.

Tư lệnh Phương hỏi Tạ Sùng: “Dạo này cháu hay đi công tác lắm à? Cũng lâu lắm rồi không gặp, cháu chẳng thèm đến thăm chú Phương của cháu gì cả.”

“Phải đến thăm chứ ạ, tuần sau cháu sẽ qua thăm chú.” Tạ Sùng nhấc cổ tay lên nhìn thời gian: “Không còn sớm nữa, chú Phương mau về nhà ngủ đi ạ, tuần sau cháu qua thăm.”

Anh đeo một chiếc đồng hồ mới.

Anh vẫn đam mê chơi đồng hồ như cũ.

Tư lệnh Phương đi rồi, Tiền Tụng ở đằng sau vẫn đang nôn òng ọc. Tạ Sùng quay đầu nhìn một cái, nói với Mâu Văn: “Cô ra tay với Tiền Tụng tàn nhẫn quá đấy.”

“Anh ta muốn đến chuốc rượu tôi, tôi thuận nước đẩy thuyền để anh ta uống giúp tôi thôi.” Ý là, ai bảo anh ta tự dưng chọc vào tôi, cô rất hiếm khi uống rượu lúc đi tiếp khách, hôm nay khó khăn lắm mới tổ chức được một bàn tiệc lớn, vốn dĩ cô định đánh trận đôi cùng trợ lý Vương Chí Cường, nào ngờ Tiền Tụng lại tự động dâng xác đến cửa. Mâu Văn vui vì không phải uống, anh ta đã muốn uống thì cô thỏa mãn anh ta thôi.

Tạ Sùng nhìn cô một cái.

Họ đã rất lâu rồi không gặp nhau, vốn tưởng kiếp này sẽ không gặp lại nữa. Thế nhưng Tạ Sùng đã quên mất một điều: Bắc Kinh rất lớn, có nhiều người cả đời cũng không gặp lại; nhưng Bắc Kinh cũng rất nhỏ, chỉ một bữa cơm cũng có thể liên quan đến người cũ.

Hôm nay Mâu Văn mặc bộ đồ này rất đẹp, dáng cô cao, chiếc áo khoác vest dáng rộng được cô mặc lên trông rất có khí chất, thoạt nhìn vô cùng tùy ý. Bên trong phối với một chiếc áo lót ôm sát màu đen, dưới chân là một đôi giày cao gót thanh mảnh. Rất hợp với cô, có thể nhìn ra trạng thái của cô đang cực kỳ tốt.

Tiền Tụng lại nôn một phát, Tạ Sùng chỉ vào Tiền Tụng: “Tôi đưa Tiền Tụng đi trước đây. Cô về nhà bằng cách nào?”

“Tôi gọi tài xế lái thay.”

Tạ Sùng gật đầu, quay người bước đi. Đi đến trước mặt Tiền Tụng liền kéo anh ta dậy, nhét thân hình “đồ sộ” của anh ta vào trong xe, rồi quay đầu đi về phía ghế lái. Lúc kéo cửa xe anh lại nhìn Mâu Văn một cái, cô đang đứng trong gió thu nghe điện thoại, một bàn tay thong thả đút vào túi quần tây.

Anh từng nghĩ đến dáng vẻ của Mâu Văn trong tương lai, hẳn là cô sẽ có ngàn vạn bộ mặt khác nhau, đây cũng chỉ là một mặt trong số đó mà thôi.

Tài xế lái thay của Mâu Văn không tìm được đường, trợ lý Vương Chí Cường xử lý công việc trong nhà hàng xong liền chạy bước nhỏ đi ra, Mâu Văn bảo cậu ấy bắt xe về nhà trước đi.

“Em gọi xe dễ mà, em ở lại đợi cùng chị Văn một lát.” Đứa trẻ mới tốt nghiệp này làm trợ lý cho vài nhà thiết kế trong công ty, phong cách của mỗi người đều không giống nhau, vậy mà Vương Chí Cường đều có thể ứng phó được hết. Cậu ấy làm việc rất chu toàn, lúc nào cũng nói: “Em cứ lo tốt hậu cần cho các chị là được.”

Xe của Tạ Sùng chạy lướt qua trước mặt Mâu Văn, Vương Chí Cường thốt lên: “Má.”

“Sao thế?” Mâu Văn hỏi.

“Chiếc xe đó đẹp quá đi mất.” Vương Chí Cường không hề che giấu sự yêu thích của mình đối với xe của Tạ Sùng: “Phải làm công việc gì mới mua nổi chiếc xe này nhỉ.”

Mâu Văn nói: “Liệu có khả năng là đồ tổ tiên truyền lại không?”

“Thế thì phải có số mệnh thế nào mới được tổ tiên truyền lại thứ này chứ?”

Mâu Văn nghĩ thầm: Cũng chẳng phải số mệnh vô cùng tốt gì cho cam, gì cũng có, nhưng duyên phận với người thân lại mỏng manh.

Tạ Sùng đưa Tiền Tụng về nhà mình, Tiền Tụng đi vào phòng khách thay quần áo. Bây giờ anh ta thường xuyên ăn chực nằm chờ ở nhà Tạ Sùng, cho dù có say khướt như bùn nhão thì vẫn biết có một căn phòng khách quanh năm luôn khóa chặt.

Anh ta vừa lảo đảo lắc lư, vừa lầm bầm với Tạ Sùng: “Sao Mâu Văn gớm thế không biết?”

“Có phải cô ta được… chân truyền từ cậu không đấy?”

Nói xong câu này, anh ta liền đổ ập xuống giường ngủ thiếp đi.

Tạ Sùng trở về phòng của mình, rút điện thoại ra, ấn mở danh thiếp của Mâu Văn. Sau khi họ ly hôn, Mâu Văn đã xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh, anh phát hiện ra điều này vào một đêm muộn sau khi uống rượu, anh đã gửi cho cô một tin nhắn, nhưng không gửi thành công.

Lòng dạ Mâu Văn thật tàn nhẫn.