Trên đường đi làm, Tạ Sùng đi ngang qua cây cầu vượt đường Tô Châu, anh có cảm giác như mình vừa trải qua một giấc mộng dài. Người đi lại trên cầu vội vã ngược xuôi, di chuyển từ bên này sang bên kia đường, chẳng ai đứng lại nhìn dù chỉ một cái.
Anh bỗng nhớ tới vài năm trước, ngày mà anh và Mâu Văn hẹn gặp nhau dưới chân cầu vượt, anh có thể nhìn bóng dáng cô chạy băng qua cầu. Chuyện đó đã quá xa xôi rồi.
Trước khi ra khỏi cửa, Mâu Văn hỏi anh tối nay có về nhà ăn cơm không.
Cô thể hiện giống hệt như ngày thường, trong mắt toàn là anh, bàn với anh xem tối nay ăn gì, rồi lại hẹn anh cùng đi chạy bộ. Cô thậm chí còn nói với anh là sắp đến Tết rồi, cô dự định sẽ gói sủi cảo kín cả một cái tủ lạnh cho anh ăn.
Mâu Văn đang diễn như yêu anh.
Trước đây anh chưa từng biết tình yêu lại có thể diễn như vậy, giờ thì anh biết rồi. Mâu Văn biểu diễn tình yêu đó hoàn hảo đến mức không thể bới móc ra nổi một lỗi lầm nào.
Tạ Sùng lạnh lùng nhìn cô diễn vai một người phụ nữ nặng tình trước mặt mình, trong lòng anh cảm thấy cô thật nực cười. Nhưng anh không nói gì. Anh vốn dĩ đã mang vẻ quái gở, chứng kiến người khác bóc gỡ từng lớp mặt nạ ngụy trang để lộ ra bộ mặt thật, quá trình đó mang đậm sự kịch tính.
Anh không hề muốn vạch trần cô, trái lại còn đang phối hợp cùng cô.
Anh gặp Loan Niệm ở bãi đỗ xe của công ty.
Loan Niệm liếc nhìn xe của anh, hỏi anh có thể sống khiêm tốn hơn chút không.
Tạ Sùng nói: “Tại sao tôi phải khiêm tốn? Tôi đang gầy dựng niềm tin cho nhân viên: Chỉ cần làm việc chăm chỉ ở Lăng Mỹ thì sẽ có thể lái xe sang.”
Loan Niệm nhìn ra tâm trạng anh không tốt, lúc này nói với anh một câu: “Sao ngày nào nhìn cậu cũng như mang vẻ cuộc sống không như ý vậy?”
“Ngày nào?”
“Hôm nay.” Loan Niệm nói xong liền cười lớn một tiếng, bước vào buồng thang máy cùng Tạ Sùng.
Tạ Sùng không thích thang máy của Lăng Mỹ chút nào.
Cứ đến giờ đi làm hay tan tầm là thang máy lại chật ních, đủ các loại mùi nước hoa trộn lẫn vào nhau, lên men trong bầu không khí. Nực cười nhất là ai nấy đều bưng một cốc cà phê trên tay, cứ như thể không bưng cà phê thì không xứng để vào công ty rách nát này làm việc vậy.
Anh đứng ở góc khuất với vẻ mặt đầy chán ghét và bực dọc, chẳng muốn xã giao trò chuyện với bất kỳ ai, những lời hỏi thăm sáo rỗng đó quả thực vô vị đến tột cùng. Thế nhưng anh lại xui xẻo chạm phải Nhiều Chuyện bước vào thang máy, cứ liên tục lảm nhảm mấy câu kiểu “Anh ăn cơm chưa”, “Đi công tác à”, “Sắp được nghỉ Tết rồi năm nay sắp kết thúc rồi…” Nhiều Chuyện đó vừa ngoảnh đầu nhìn thấy Tạ Sùng, lại lớn tiếng nói: “Ối, Josh, hôm nay lại đổi xe mới rồi à?” Nhiều Chuyện đó tên thật là Lư Mễ, là một kẻ bướng bỉnh, gai góc có tiếng trong công ty. Tạ Sùng chẳng muốn nói chuyện với Lư Mễ, cứ mỗi lần cô ấy mở miệng là lại muốn kéo hết mọi ánh nhìn của đám đông đổ dồn vào người anh, anh ghét cay ghét đắng cảm giác bị người khác nhìn chằm chằm như vậy.
Tên tiếng Anh của Tạ Sùng là Josh, anh đã dùng cái tên này rất nhiều năm rồi, nhưng qua cái miệng của Lư Mễ nghe cứ như đang muốn đánh nhau với người khác vậy. Anh nhếch khóe môi cười nửa miệng với Lư Mễ một cái coi như trả lời. Đây đã là sự lịch thiệp cuối cùng của anh rồi.
Lúc này Lư Mễ lại nói: “Josh hướng nội, không thích nói chuyện.”
“Có khi chỉ là cậu ta không muốn nói chuyện với cô thôi.” Loan Niệm đột ngột lên tiếng, những người khác đều bật cười.
Công ty bỗng dưng xuất hiện một nhân vật như Tạ Sùng, quả thực đã làm dấy lên một làn sóng không nhỏ. Ai nấy đều không rõ sếp đào đâu ra được một người giời như thế này, ngày nào cũng ăn diện như đi trình diễn thời trang, đeo đồng hồ đắt đỏ, ánh mắt sắc bén giấu kín sau cặp kính. Có người từng nhẩm tính, từ sau khi vào làm anh đã thay đổi tới bốn chiếc đồng hồ đeo tay rồi, chỉ riêng giá trị của đống đồng hồ này cộng lại đã lên tới hơn hai triệu tệ.
Ban đầu có người cứ tưởng anh bị cận thị, về sau vô tình phát hiện ra đó chỉ là kính thời trang, liền cảm thấy người này lại càng kỳ quặc hơn.
Năng lực làm việc của anh có thể coi là xuất chúng, vừa nhậm chức đã chủ trì lo liệu vài thương vụ trị giá hàng trăm triệu tệ, mà câu anh hay nói với nhân viên của mình nhất chính là: “Đừng dán mắt vào miếng thịt nhỏ nhoi đó nữa.”
Những thương vụ trị giá vài triệu tệ trong mắt anh chỉ là miếng thịt nhỏ, thương vụ lên tới hàng chục triệu tệ mới làm anh nhướn mi mắt. Ai nấy đều bảo Josh trông giống người từng thấy rất nhiều tiền.
Vấn đề duy nhất của Josh chính là không có EQ, thích nói gì thì nói đó, chưa từng nể mặt người khác bao giờ. Ngay cả người tính khí tồi tệ như Luke cũng từng bị Josh nói cho vài câu, nhưng Luke lại không chấp nhặt với anh.
Đây chính là mọi thứ không có gì đặc sắc của Tạ Sùng ở Lăng Mỹ, giống như ở trong mỗi một công ty lớn vậy, tràn ngập những lời bàn tán, đoán mò, nịnh bợ, cạnh tranh, anh chẳng cần phải dốc toàn bộ tâm sức vào cũng có thể đối phó.
Tạ Sùng vừa mới đến văn phòng, Lư Mễ đã đến tìm anh, nói muốn thương lượng với anh chuyện tập nhảy cho buổi tiệc cuối năm sau giờ làm việc. Tạ Sùng bảo cô để người khác tập đi, tôi không cần phải tập.
“Lắc lung tung sao mà được.” Lư Mễ nói: “Lắc lung tung làm hỏng hiệu ứng sân khấu.”
“Mấy cái động tác vớ vẩn đó chẳng phải nhắm mắt cũng nhảy được sao? Còn phải tập à?”
Lư Mễ trợn mắt khinh bỉ một cái rồi xoay người bỏ đi. Một lát sau sếp trực tiếp của cô ấy là Will gửi tin nhắn cho anh: “Buổi tối tập chút nhé, chúng ta tập không cho Luke biết, đến cuối cho Luke mất mặt.”
Josh vẫn có vài phần tôn trọng với Will, nhắn lại với anh ấy: “Được.”
Anh bắt nhịp vào guồng quay công việc vô cùng nhanh chóng, giống như thiền sư tĩnh tọa vậy, một giây là có thể nhập định ngay. Lo liệu các sự vụ khẩn cấp trước, tiếp đó xem các thư chưa đọc, trong quá trình này đan xen việc trao đổi với các nhân viên. Anh cảm thấy phiền vô cùng, dưới trướng gần như chẳng có lấy một người nào được việc, người duy nhất anh thấy làm việc ổn thoả, được việc thì vì thất bại trong cuộc cạnh tranh vị trí công việc mà đã đề xuất từ chức với anh rồi. Những người có năng lực khác đều rất “lố lăng”. Tạ Sùng rất ghét phô trương, kiểu muốn khoe với cả thế giới biết “tôi đỉnh lắm” đó, đối với anh mà nói thực sự quá đỗi chí mạng.
Điện thoại đặt ngay bên cạnh tay, trước đây tầm này Mâu Văn sẽ gửi tin nhắn cho anh, có khi là một tấm ảnh chụp tiện tay, có khi là một hai câu nói. Trước đây Tạ Sùng cứ tưởng đây là hành động hàn gắn tình cảm giữa hai người, thế nên anh cũng sẽ nghiêm túc đáp lại. Giờ thì anh biết rồi, đó chẳng qua chỉ là trò làm cho có lệ, cô muốn khiến anh yên lòng, muốn có được càng nhiều hơn từ anh. Trong phần chú thích của tờ thỏa thuận ly hôn kia có ghi dòng chữ “tra rõ xem anh ta có hành vi tẩu tán hoặc giấu giếm tài sản hay không”.
Tạ Sùng chưa từng làm vậy, chưa từng cố ý đề phòng cô bao giờ, thế nên trong tập tài liệu đó, câu nói này khiến anh thấy lạnh lòng nhất.
Hôm nay Mâu Văn cũng gửi tin nhắn cho anh, cô nói: “Giờ em chuẩn bị qua chợ cây cảnh mua cây về đón Tết.”
Thực ra từ giờ đến Tết vẫn còn sớm, nhưng vì công trường tiếp tục nghỉ nên năm nào cô cũng chuẩn bị đón Tết sớm hơn người khác một chút. Từ trước đến nay Mâu Văn luôn có một niềm hứng thú đong đầy và lòng nhiệt huyết tích cực với việc đón Tết.
Cô vô cùng tin câu “tiễn cũ đón mới”, năm nay lại càng như thế.
Mâu Văn thích mua sắm hoa cỏ vào dịp Tết, thói quen này bao năm qua chưa từng thay đổi. Cô nói khi năm mới đến, nhìn thấy hoa trong nhà đều đua nhau nở rộ, sẽ cảm thấy năm tới nhất định là một khoảng thời gian vô cùng tốt đẹp. Cô sẽ mua quần áo mới vào dịp Tết, điều mà Tạ Sùng khó hiểu nhất là cô bắt anh phải mua tất đỏ để đeo vào đúng ngày ba mươi Tết.
Cô đang học theo cách thức đón Tết của các cụ già, năm này qua năm khác thổi không khí “Tết” vào ngôi nhà của anh.
Tạ Sùng không hề trả lời lại tin nhắn này của cô, vì anh hiện tại đã hiểu rõ rồi, cô gửi tin nhắn cho anh chẳng phải xuất phát từ sự bộc lộ chân tình, mà giống như đang làm nhiệm vụ vậy. Nhiệm vụ của cô là trong phạm vi năng lực có thể gánh vác của bản thân cố gắng kéo dài cuộc hôn nhân với anh thêm chút nữa, có như vậy cô mới thu về lợi ích lớn hơn.
Cô vì nhiệm vụ này mà thiết lập rất nhiều việc bắt buộc phải làm, ví dụ như chủ động trò chuyện với anh, l*m t*nh với anh, nấu cơm cho anh, tặng anh mấy món quà nhỏ… Khoảng thời gian qua cô luôn làm như thế, giờ Tạ Sùng đã hiểu rõ.
Tạ Sùng cũng nhớ tới sự sốt sắng đột ngột của cô đối với vòng xã giao của anh, cô sẽ vô tình hay cố ý hỏi anh có quen người này người kia không, nếu quen thì có thể giúp cô kết nối không. Cô thông minh như vậy, mục tiêu rõ ràng, hành động dứt khoát, thủ đoạn đa dạng, tiền của anh cô muốn, mạng lưới quan hệ của anh cô cũng muốn.
Khá tốt.
Nếu cô là loại ngốc nghếch vô dụng, anh sẽ lại thấy vô vị.
Tạ Sùng đi họp một lát, đến trưa nhìn thấy Mâu Văn gửi cho anh bức ảnh một chậu cây lá rộng, hỏi anh có đẹp không. Cô tự tìm chuyện để nói, tự đắc ý với niềm vui của mình, hoàn toàn chẳng bận tâm anh có trả lời tin nhắn hay không. Anh quăng điện thoại sang một bên, coi như không nhìn thấy.
Buổi trưa cùng ăn bữa cơm đơn giản với Loan Niệm, Loan Niệm hỏi anh: “Người nhà cậu có ý kiến gì với việc cậu thường xuyên đi công tác không?”
Tạ Sùng nói: “Không có ý kiến gì.” Mâu Văn thì có thể có ý kiến gì cơ chứ? Tạ Sùng lại nhớ đến việc gần đây anh liên tục đi công tác, cô luôn có vẻ rất không nỡ xa anh, lúc nào cũng hỏi anh khi nào thì về. Anh cứ tưởng cô nhớ anh, lần nào cũng cố gắng rút ngắn lịch trình công tác, chỉ cần kết thúc việc là lập tức về nhà ngay, bất kể là muộn thế nào. Mấy chuyến bay đêm muộn sắp bị anh ngồi mòn cả mông rồi.
Giờ ngẫm lại chẳng qua chỉ là cô đang vui mừng tiễn anh đi trong lòng, lại muốn nắm rõ hành tung của anh mọi lúc mọi nơi mà thôi. Khoảng thời gian anh không có nhà, chắc cô tự do tự tại lắm, đi qua đi lại trong nhà, coi nhà giống như sân khấu, hoặc là hành cung của cô.
“Tiệc cuối năm không đến à?” Loan Niệm nói: “Có thể đưa người nhà đến.”
“Được đưa sao anh không đưa?” Tạ Sùng nói: “Anh không có người nhà à?”
“Tôi không có.” Loan Niệm nói: “Tôi không giống cậu, cậu là có cũng như không, còn tôi là thực sự không có.” Anh ta nói xong câu này, trong lòng thấy dễ chịu hơn đôi chút. Đối với người như Tạ Sùng cũng không thể nể mặt anh quá được, nể mặt một cái là anh lại được đà lấn tới ngay.
“Thực sự không có hay là vừa mới không có thế?” Tạ Sùng lại hỏi. Anh đã tham gia biết bao nhiêu bữa tiệc rượu thương mại rồi, nam nữ trên bàn ăn, càng cố tình che giấu thì mối quan hệ lại càng gượng ép. Chỉ một bữa cơm thôi, anh đã nhìn thấu chuyện tình cảm của Loan Niệm. Nhưng Tạ Sùng là người cực kỳ thông minh và có chừng mực, anh không bao giờ vạch trần. Đôi khi cũng vì có tính cách quái gở, thích đùa mấy câu vô thưởng vô phạt.
Hai người họ mỉa mai châm chọc nhau ăn xong bữa cơm, cuối cùng coi như giải tán trong không vui.
Tạ Sùng quay trở lại văn phòng định chợp mắt một lát, kết quả Mâu Văn lại gọi đến.
Anh thuận tay nhấc máy, giả vờ dùng giọng điệu như không có chuyện gì xảy ra nói: “Anh họp suốt cả buổi sáng, em đang làm gì thế?”
Mâu Văn nói: “Em mua rất nhiều hoa, đang trên đường về nhà. Năm nay em muốn về Nha Khắc Thạch đón Tết, anh có về cùng không?”
“Anh không về.” Tạ Sùng nói: “Em về đi.”
“Vậy em cũng không về nữa.” Mâu Văn nói: “Hai chúng ta đón Tết riêng ở Bắc Kinh nhé? Chúng ta vẫn chưa từng cùng nhau đón Tết ở Bắc Kinh bao giờ.”
“Em gọi điện thoại chỉ để nói chuyện này thôi sao?” Tạ Sùng nói: “Về nhà rồi nói không được à?”
“Em muốn nói chuyện với anh thôi mà.” Mâu Văn nói.
“Nói xong rồi, sao nữa?” Giọng điệu của Tạ Sùng đột ngột trở nên rất tồi tệ, vậy mà Mâu Văn lại không hề nổi cáu. Cô nói: “Chẳng sao nữa cả, anh bận đi, em về nhà đây.”
Cô nói xong liền cúp điện thoại.
Cô không động lòng với anh, thế nên cũng chẳng tức giận với anh.
Tạ Sùng giận nhưng không có chỗ trút, bức bối trong lòng cả ngày, chỉ muốn đập phá thứ gì hoặc b*p ch*t ai đó.
Tan làm, đến lúc tập động tác lắc mông, anh mới vừa cử động một cái, Lư Mễ đã la lên: “Ê ê ê, mọi người phải lắc như Josh nhé, không ngờ Josh còn có năng khiếu này đấy.”
Trong lòng anh vốn đang bực bội, mặt mày lạnh tanh suốt buổi. Mãi mới chịu đựng đến lúc kết thúc, trên đường xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm lại gặp Lư Mễ. Cô ấy khoanh tay đứng đó chờ anh. Anh vòng qua Lư Mễ định lên xe thì bị cô ấy chặn lại.
Anh hỏi Lư Mễ: “Cô có việc gì?”
Lư Mễ hỏi: “Anh có nhận hối lộ không?”
Cuối cùng Tạ Sùng cũng hiểu vì sao Lư Mễ cứ luôn cố tình nhằm vào mình. Bạn thân của Lư Mễ cạnh tranh vị trí công việc thất bại. Bạn thân của cô ấy lại thuộc bộ phận của Tạ Sùng, nên cô ấy cho rằng Tạ Sùng cố ý chèn ép.
“Vớ vẩn.” Tạ Sùng nói. “Cô biết vì sao cô ta thất bại không?”
“Vì sao?”
“Vì các cô đều không có não.” Tạ Sùng nói. “Giống như bây giờ cô chặn tôi lại chất vấn, chẳng khác nào con ruồi không đầu. Cô cũng chẳng có não.” Anh mở cửa xe chuẩn bị lên, trước khi lái đi còn nói với Lư Mễ: “Vài đồng bạc lẻ mà cũng muốn hối lộ tôi?”
“Anh bảo tôi không có não là có ý gì?”
“Ý là loại người như cô không biết thu mình lại, hận không thể cho cả thế giới biết cô đang đi đòi công lý cho người khác. Cô càng như vậy kẻ địch càng cảnh giác, cô lấy cái gì để đấu với người ta?” Tạ Sùng chỉ chỉ vào đầu mình: “Động não đi.”
“Huống hồ cạnh tranh chốn công sở, mỗi người tự trổ tài năng, kỹ năng không bằng người khác thì nên khiêm tốn mà học hỏi đi!” Anh cố tình nói như vậy, chỉ để trả đũa việc Lư Mễ cứ thích gọi to gọi nhỏ tên anh trước mặt mọi người. Nói xong trong lòng khoan khoái hẳn, anh cười châm biếm với Lư Mễ.
Thằng đần. Lư Mễ thầm chửi rủa trong lòng: Sao lại có người nói ra những lời ngu đần như thế cơ chứ!
Nhưng Tạ Sùng chẳng thèm bận tâm đến biểu cảm của cô ấy, nhấn ga phóng đi mất.
Tạ Sùng cảm thấy ở Lăng Mỹ người xấu thì nhiều, mà người thực sự thông minh thì ít. Lúc này anh chợt nghĩ đến Mâu Văn. Nếu Mâu Văn mà đến Lăng Mỹ, cô dư sức đấu cho lũ người kia đến một mẩu xương vụn cũng không còn. Mâu Văn lợi hại như thế, có thể nhẫn nhục chịu đựng, có thể giữ được bình tĩnh, lại đầy mưu mô. Những kẻ đó phải để người như Mâu Văn đến trị, đúng kiểu “lấy bạo trị bạo, vỏ quýt dày có móng tay nhọn”.
Anh đã đến cửa nhà, Tiền Tụng lại gọi cho anh, hỏi anh có muốn đi làm một ly không. Anh không hề do dự, quay đầu xe rồi đi luôn. Mâu Văn đã nấu cơm xong, chờ mãi chờ mãi vẫn không thấy anh về, cô gọi điện hỏi anh đang ở đâu.
Cô nghe thấy bên phía anh rất ồn ào, có giọng phụ nữ nói với anh: “Sếp Tạ, uống thêm nữa đi.”
Tạ Sùng nói với Mâu Văn: “Vốn đã đến cửa nhà rồi, giờ thì đang ở quán bar.”
“Vậy anh có còn về ăn cơm nữa không?”
“Dĩ nhiên là… không về rồi.” Tạ Sùng nói xong cũng không cúp máy, ném điện thoại sang một bên, tiếp tục nói chuyện với người khác.
Nếu anh muốn, anh chính là ngôi sao ở những dịp như thế này, phụ nữ rất thích anh, lúc nào cũng muốn bắt chuyện vài câu. Tạ Sùng uống rượu là giọng sẽ thân thiện hẳn, nghe cứ như đang tán tỉnh. Mâu Văn nghe một lát rồi cúp điện thoại, tự mình ăn cơm. Cô biết Tạ Sùng đang cố tình chọc tức cô.
Tạ Sùng của hôm nay không giống với trước kia, Mâu Văn cảm nhận được. Nhưng cô không nói gì. Đúng như lời Tạ Sùng nói, Mâu Văn một khi đã tâm cơ thì cực kỳ thâm sâu.
Cô ăn cơm xong, đọc sách một lát, nhảy thể dục một hồi, lại tập thêm squat. Mỗi ngày cô đều duy trì một lượng vận động đáng kinh ngạc, để đảm bảo thể lực của mình có thể chống đỡ được khối lượng công việc nặng nề.
Hai giờ đêm Tạ Sùng gọi điện cho cô, nói: “Mâu Văn, anh uống nhiều rồi, em đến đón anh.”
“Anh đang ở đâu vậy?” Mâu Văn hỏi: “Có lái xe không? Anh gửi vị trí cho em.” Cô không hề tức giận, vẫn giống như trước kia, vừa nghe điện thoại vừa bước ra ngoài, điều này gần như đã trở thành bản năng.
Tạ Sùng báo một địa chỉ rồi trực tiếp cúp máy.
Tiền Tụng ở bên cạnh nghe, sau khi Tạ Sùng cúp điện thoại liền hỏi: “Sao cậu lại ra lệnh cho Mâu Văn thế? Muộn thế này rồi, cô ấy còn chưa ngủ à?”
“Cô ấy có ngủ rồi cũng sẽ đến đón tôi.” Tạ Sùng không hề uống say, trong lòng anh rất tỉnh táo: Mâu Văn là kiểu người không có lợi lộc thì không dậy sớm. Cho dù bây giờ anh có ở Thiên Tân, ở Thừa Đức, cô cũng sẽ đến đón anh. Đây chính là điểm lợi hại không ai sánh bằng của Mâu Văn.
Anh không biết trong tình yêu mà Mâu Văn đang trình diễn liệu có pha trộn vài phần chân tình nào không, nội tâm anh không có cách nào tiêu hóa nổi tờ “Thỏa thuận ly hôn” kia, thế nên luôn muốn dò xét đến cùng.
Dĩ nhiên, anh cũng vì bản thỏa thuận đó mà bắt đầu trở nên càn quấy. Anh nhận ra con người đều thực tế và trục lợi, chỉ cần anh còn giá trị, Mâu Văn sẽ không rời đi.
Tạ Sùng bảo Tiền Tụng về trước, Tiền Tụng không yên tâm, đi rồi lại quay đầu trở lại. Anh ta đỗ xe ở nơi Tạ Sùng không nhìn thấy, tìm một chỗ đứng đợi.
Đối với Mâu Văn, Tiền Tụng vô cùng hiếu kỳ.
Anh ta chưa từng tiếp xúc trực tiếp với Mâu Văn. Những năm qua theo thời gian trôi, hình tượng của Mâu Văn trong lòng anh ta từ “gái hám tiền” đến “bà nội trợ” rồi đến “người khởi nghiệp” cho tới “bao cát trút giận”, hình tượng của cô cứ liên tục thay đổi, nhưng trước sau vẫn không thể định hình rõ nét. Tiền Tụng tò mò rốt cuộc là người phụ nữ thế nào mới có thể dây dưa với Tạ Sùng nhiều năm như vậy.
Anh ta cứ thế mà đợi.
Đêm đông lạnh lẽo, Tạ Sùng lại cứ khoanh tay đứng ngoài xe. Anh ngửa đầu thở ra, nhìn từng vòng khói trắng tan biến vào không trung. Anh đang giết thời gian để chờ Mâu Văn đến.
Mâu Văn đến rồi.
Cô bắt xe taxi đến. Lúc xuống xe còn lịch sự chào tạm biệt tài xế, sau đó bước nhanh về phía anh.
Cô mặc một chiếc áo phao như cái chăn bông, tóc buộc tùy ý, đeo một cặp kính gọng đen. Dáng người cao gầy lắc lư trong chiếc áo phao, gương mặt thanh tú sạch sẽ.
Lần này cuối cùng Tiền Tụng đã nhìn rõ, hóa ra là một người như thế này.
Cô đi đến trước mặt Tạ Sùng, thấy ánh mắt anh đờ ra, cô giơ tay quơ quơ trước mặt anh, nói: “Hê! Nghĩ gì thế?”
Tạ Sùng thu lại ánh mắt, nói: “Em đến rồi.”
“Em đến rồi nè.” Mâu Văn đưa tay vào túi áo anh tìm chìa khóa xe, anh dang rộng hai tay để mặc cô lục lọi, đầu hơi cúi xuống, nhìn cô.
Anh cứ như lần đầu tiên nhìn cô vậy, hai người họ trông như không quen biết. Lại có thứ gì đó mơ hồ đang đối kháng, cuộn trào dữ dội.
Tiền Tụng không hiểu họ đang làm gì, chẳng lẽ những người kết hôn rồi đều mang vẻ thâm sâu khó lường này sao? Tạ Sùng trông có vẻ như muốn xử Mâu Văn ngay ngoài trời luôn vậy. Tiền Tụng luôn nghe người ta nói kết hôn vài năm, sự tươi mới phai nhạt, đến hôn nhau cũng ngày một ít đi, chứ đừng nói đến chuyện l*m t*nh súng thật đạn thật. Nhưng anh ta nhìn Tạ Sùng và Mâu Văn lại không giống thế. Hai người rõ ràng chưa làm gì, nhưng anh ta cứ thấy lúc này họ chẳng trong sáng chút nào.
“Chìa khóa đâu?” Mâu Văn ngẩng đầu hỏi anh, ánh mắt chạm vào anh.
Tạ Sùng buông bàn tay đang nắm chặt ra, chìa khóa rơi xuống, Mâu Văn nhanh tay lẹ mắt bắt lấy: “Anh điên hả? Làm em tìm mãi.”
Tạ Sùng lại cười, mở cửa xe rồi bước lên.
Mâu Văn ngồi vào ghế lái, nhận ra Tạ Sùng đã đặt tay lên đùi cô. Cô cúi đầu nhìn nhìn, lại quay đầu nhìn Tạ Sùng. Anh hơi nghiêng mặt nhìn về hướng bàn tay mình, ngón tay khẽ khàng quệt nhẹ trên đùi cô, m*n tr*n từng chút một. Ánh mắt dần trở nên sâu thẳm, cả lòng bàn tay áp sát vào.
Biểu cảm của anh rất bỡn cợt, lòng bàn tay áp chặt vào đùi cô, từ từ dịch chuyển vào trong.
“Tạ Sùng!” Mâu Văn gạt tay anh ra: “Anh uống nhiều rồi.”
Tạ Sùng bình tĩnh nói: “Mâu Văn, anh chưa bao giờ uống nhiều cả. Trước kia anh nói uống nhiều đều là lừa em.”
“Vậy sao lần nào anh cũng bảo anh uống nhiều rồi.”
“Anh chỉ thích hành hạ em thôi. Nhìn em hết lần này đến lần khác chạy đi tìm anh là anh vui. Anh là b**n th**.”
Mâu Văn nhìn anh, lúc này cô đã nhận ra, chắc hẳn Tạ Sùng đã nhìn thấy bản thỏa thuận ly hôn kia rồi. Trong lòng Mâu Văn mơ hồ dâng lên kh*** c*m, lúc này cô tự nhận định mình là một người phụ nữ xấu xa vô cùng.
Cô ngồi thẳng người, nhìn ra ngoài cửa sổ xe, mặc cho Tạ Sùng làm càn.
Tạ Sùng lại rụt tay về, khoanh tay trước ngực: “Đi thôi, về nhà.”
Mâu Văn không nhúc nhích.
Cô mỉm cười nhìn Tạ Sùng: “Anh muốn gặp em đến thế à? Hết lần này đến lần khác.”
“Đúng thế.” Tạ Sùng nói: “Cứ uống rượu là muốn gặp em.”
Trông anh có vẻ không nghiêm túc lắm, tuy nhiên Mâu Văn cũng không truy cứu đến cùng. Đương nhiên cô nhớ rõ cô đã từng lao ra khỏi nhà vào biết bao đêm muộn để đi tìm anh, khi đó cô đều cam tâm tình nguyện. Bây giờ cô cũng cam tâm tình nguyện, nhưng thứ cô tình nguyện đã không còn giống trước nữa rồi.
“Về nhà nào!” Cô nói.
Cô lái xe hòa vào màn đêm của Bắc Kinh.
Mâu Văn đã rất lâu rồi không ngắm nhìn đêm muộn của Bắc Kinh như thế này. Thi thoảng có người kéo vali đi lang thang trên phố, chẳng rõ là khách du lịch hay là người thuê nhà. Đây mới là một Bắc Kinh chân thực, một Bắc Kinh liên tục có người mới tràn vào, liên tục có người cũ bỏ chạy.
Cô từng là một người trong số đó, dĩ nhiên hiện tại cũng thế. Cô lái xe chậm mà chắc, trông có vẻ như chẳng muốn về nhà cho lắm.
Tạ Sùng nhắm mắt tựa vào ghế ngồi, lúc này mới hỏi Mâu Văn: “Em đi tìm sếp Tân rồi à?”
“Em tìm rồi.”
“Ông ấy nói thế nào?”
“Ông ấy bảo không vấn đề gì.” Mâu Văn nói: “Sếp Tân hỏi em có thân với anh không, em bảo em quen anh là nhờ việc sửa nhà, vì làm cho anh khá tốt nên anh mới muốn giúp em.”
“Mâu Văn, em nói chuyện rất thông minh.” Tạ Sùng nhận xét. Mâu Văn không nói dối, cô bóc tách từng đoạn nhỏ trong sự việc để nói, cho nên câu nào cũng đều hợp lý. Cô cũng chẳng cần lo lắng phải lấp l**m, cô chỉ cần chồng chéo thông tin lên nhau khi biểu đạt là được.
Tạ Sùng không biết Mâu Văn đã hình thành phong cách nói chuyện này từ bao giờ, như thế vô cùng lợi hại. Có lẽ là học được từ những người như Chu Hàn Bách, Chử Ngọc Khê, Vương Tiên Hạc.
Mâu Văn cười he he, cô nói: “Sau này sếp Tân có hỏi thì anh cũng có thể nói như vậy.”
“Em cứ trực tiếp nói em là vợ anh, chẳng phải càng dễ làm hơn sao? Em cứ trói buộc với anh, rất nhiều người sẽ bật đèn xanh cho em.” Tạ Sùng quá am hiểu quy luật của xã hội ân tình này, đề cử một người, bảo đảm cho một người chẳng qua cũng chỉ là chuyện nhỏ. Chỉ cần xem anh có muốn hay không mà thôi.
“Thế lỡ vinh nhục cùng chịu thì sao?” Mâu Văn đùa một câu: “Em sợ em làm không tốt lại làm anh mất mặt.”
Em sợ em không thể toàn thân rút lui. Sợ sau này người ta nhắc đến em lại gán cho em cái danh Tạ phu nhân. Sợ tương lai của mình không đủ tự do tự tại. Tạ Sùng biết hết, nhưng anh không vạch trần cô. Anh tìm thấy một kh*** c*m gặm nhấm tâm can trong trò qua lại hư tình giả ý này, điều đó khiến anh cảm thấy bản thân như một kẻ thích bị ngược đãi vậy.
Họ băng qua màn đêm Bắc Kinh để trở về nhà, Tạ Sùng đứng ở cửa cởi áo khoác cho Mâu Văn.
“Hôm nay không được.” Mâu Văn nói: “Em không tiện.”
“Ai nói cứ phải tiện mới được chứ?” Tạ Sùng cố chấp cởi áo khoác của cô ra, ánh mắt anh dán vào d** tai cô, ngay sau đó bàn tay cũng theo sát.
Anh nhẹ nhàng vân vê d** tai cô, cứ thế nhìn cô chăm chú, tiến gần về phía cô thêm một bước. Hương nước hoa trầm lắng trên người anh bao vây lấy cô, nhấn chìm cô. Mâu Văn thích mùi hương của Tạ Sùng, cô từng hỏi anh dùng loại nước hoa nào, anh nói đó là hương do chính tay anh tự điều chế.
Những năm qua Mâu Văn từng tiếp xúc với rất nhiều đàn ông có tiền, trong số họ không thiếu những người thích dùng nước hoa, duy chỉ có mùi hương của Tạ Sùng là vừa vặn đến độ hoàn hảo.
Trong bầu không khí ngập tràn mùi hương ấy, cô ngửa đầu lên, đón lấy ánh mắt của anh.
Ánh mắt anh chẳng hề thân mật, mà mang theo sự dò xét đầy mập mờ, ngay sau đó anh kéo cô vào lòng, hôn lên d** tai cô, rồi từng chút một tiến sát về phía môi cô.
Hơi thở của hai người quấn quýt vào nhau, anh khẽ hé môi, cắn nhẹ vào khóe miệng cô một cái.
Mâu Văn né về phía sau, liền bị anh giữ chặt lấy sau gáy.
Nụ hôn của anh rất giày vò, cứ từng chút một nhấm nháp môi cô, mà áo khoác của cô đã bị lột xuống từ lúc nào.
Tạ Sùng bế bổng cô lên, đi về phía sofa.
Cả hai cùng lún sâu vào trong ghế sofa, bàn tay anh luồn vào trong vạt áo cô, khẽ vân vê nắn nhẹ, cứ thế ôm hôn cô.
Thi thoảng anh lại cử động hông một chút, nhắc nhở cô về sự tồn tại của mình, thấy cô không phản ứng, anh nắm lấy tay cô.
“Bình thường chẳng phải em giỏi lắm sao?” Anh nói, chậm rãi kéo tay cô về phía mình. Lòng bàn tay cô lạnh ngắt, giữa một bên lạnh một bên nóng, cả hai đều khẽ rùng mình một cái.
Anh ôm chặt lấy cô, ánh mắt mỗi lúc một sâu thẳm, không ngừng hôn cô, nhìn thẳng vào mắt cô.
Mâu Văn nhìn gương mặt anh, khi cô phát hiện bản thân có thể kiểm soát được biểu cảm của anh, cô coi đây như một trò chơi. Nông sâu nhanh chậm đều theo ý muốn của cô, mà cái ôm của Tạ Sùng càng lúc càng siết chặt, khiến cô sắp không thở nổi.
Đêm đen dằng dặc, họ ở trên ghế sofa, trán tựa vào nhau, Tạ Sùng nói: “Vất vả cho em rồi. Trong túi áo khoác của anh có một chiếc thẻ, cho em đấy.”
“Gì cơ?” Mâu Văn hỏi.
“Tiền, tiền mà em thích ấy.” Tạ Sùng nói: “Thích thì cầm lấy đi.”
Tạ Sùng mở mắt ra, nhìn Mâu Văn. Anh đang quan sát biểu cảm của cô, muốn xem liệu cô có vì khoản tiền từ trên trời rơi xuống này mà vui vẻ hay không, đồng thời cũng suy nghĩ xem nếu anh cứ liên tục cho cô tiền như này, vậy “Thỏa thuận ly hôn” của cô có thay đổi hay không.
“Vậy em xin nhận.” Mâu Văn đáp.
Mấy ngày sau, buổi tối Tạ Sùng trở về, Mâu Văn hỏi anh: “Buổi biểu diễn thuận lợi chứ?”
“Cũng tạm.”
“Em cũng muốn xem!” Mâu Văn rút điện thoại ra tìm nhạc, nói: “Anh nhảy cho em xem đi, nhảy cho em xem đi mà.”
Tạ Sùng không chịu nổi sự nhõng nhẽo của cô, đành quơ tay múa chân vài cái cho cô xem. Anh tỏ vẻ không tình nguyện, lúc nhảy hơi ngửa cổ lên, phần mông uốn éo vô cùng gợi cảm, mang một phong cách vô cùng đặc biệt. Mâu Văn nhìn dáng vẻ này của anh, thầm nghĩ: Người có nhan sắc như Tạ Sùng, e rằng sau này mình khó mà gặp được ai khác nữa. Thế nhưng người với người mỗi người một vẻ, không có người như anh, thì sẽ có người kiểu khác.
Cô đã bắt đầu nghĩ đến chuyện sau này.
Có một ngày Tiểu Cố hỏi cô sau khi ly hôn có yêu đương nữa không?
Bản năng của Mâu Văn cho cô biết cô không hề bài xích. Cô nói với Tiểu Cố: “Cẩm Thư, em là người trần, em khá thích cảm giác quấn quýt bên đàn ông. Nếu người đàn ông đó có được vẻ ngoài như Tạ Sùng thì càng tốt, em nhìn vào không thấy buồn nôn.”
Tiểu Cố bị cô chọc cho cười ha ha: “Em thật đáng yêu, chị thì không được, sau khi ly hôn một thời gian dài chị đều rất bài xích đàn ông. Bây giờ lại từ từ cảm thấy đàn ông cũng có nét đáng yêu. Có khi chị chán ghét họ, nhưng có lúc lại muốn ngủ với họ. Cảm giác của chị đối với đàn ông cứ lặp đi lặp lại như thế đấy.”
“Nhưng có một điều.” Mâu Văn nói với Tiểu Cố: “Hiện tại em chỉ xem đàn ông như một gia vị thôi. Cho dù em vẫn chưa ly hôn với Tạ Sùng, nhưng em đã học được cách coi anh ta như một gia vị. Chỉ là đôi khi em có chút tiếc nuối, cái thời ngốc nghếch, vì một người mà liều mạng bất chấp, toàn tâm toàn ý, đã một đi không trở lại nữa rồi.”
Chuyện này là tốt hay không tốt.
Mâu Văn không nói rõ được.
Đôi khi cô đến trường Đại học Nhân dân đi dạo, nhìn thấy những sinh viên nắm tay nhau đi bộ trên sân vận động, trông họ thật thuần khiết biết bao, u sầu cách họ xa vạn dặm. Mâu Văn luôn thích ngắm nhìn nụ cười rạng rỡ của họ, bởi vì cô biết, tiếng cười như thế này rồi sẽ biến mất trên gương mặt họ.
Họ vẫn sẽ cười, nhưng tiếng cười ấy đã không còn giống trước nữa rồi.
Bản thân Mâu Văn chính là như vậy.
Cô quá hoài niệm những ngày tháng có thể vô lo vô nghĩ mà cười vô tư như ngày xưa.
Có một ngày Tạ Sùng để quên tài liệu ở nhà, hỏi cô có thể mang đến công ty một chuyến giúp anh không. Mâu Văn nói được chứ.
Cô đi đến dưới lầu công ty của Tạ Sùng, nhìn thấy quán cà phê bên dưới rất náo nhiệt. Tự mình mở một studio nhỏ, Mâu Văn đã lâu rồi không được cảm nhận một tòa nhà văn phòng có mật độ người qua lại đông đúc như thế này.
Cô đứng dưới tán cây kia, không bước vào quán cà phê đó. Cô tưởng tượng ra cảnh Tạ Sùng đẩy cửa bước ra, mang theo một ngọn gió, hẳn là sẽ có người ngoái nhìn anh, dù sao anh cũng là một người đàn ông xuất chúng. Thế nhưng Tạ Sùng lại không bước ra.
Anh để một người khác xuống lầu tìm cô.
Người đó đi đến trước mặt cô và hỏi: “Xin hỏi cô có phải cô Mâu không? Tạ Sùng bảo tôi đến lấy tài liệu.”
“Đúng.” Mâu Văn không hỏi gì thêm, đưa tập tài liệu cho người đó.
Tạ Sùng đã làm theo tâm nguyện lúc đó của cô, không hề tiết lộ thân phận của cô cho người khác biết. Anh nói với Mâu Văn rằng buổi tối anh có hẹn với người ta nên không về nhà ăn cơm, bảo Mâu Văn đừng đợi anh.
Mâu Văn nhắn lại: “Được thôi, về sớm nhé.”
Tạ Sùng không trả lời cô.
Dù sao cô cũng không yêu anh, vậy thì điều đó cũng đồng nghĩa với việc cô đã đánh mất đi tình yêu của anh. Tạ Sùng đối xử với người mà mình “không còn” yêu nữa chính là bộ dạng lạnh băng như thế, không một ai có thể thay đổi được.
Buổi tối anh đi gặp Vương Tiên Hạc.
Câu đầu tiên Vương Tiên Hạc nói khi nhìn thấy anh là: “Vậy mà cậu lại không nói cho cô ấy biết chúng ta quen nhau.”
“Chuyện này không liên quan đến chị đâu nhỉ.” Tạ Sùng nói: “Tôi lại không biết hai người thân đến mức có thể chuẩn bị sẵn cả thỏa thuận ly hôn cho cô ấy đấy.”
“Dù sao đều là thu phí, thu của ai cũng như nhau thôi.” Vương Tiên Hạc bảo.
“Cô ấy nhờ chị điều tra xem tôi có tẩu tán tài sản hay không đúng không?” Tạ Sùng nói: “Không cần phủ nhận, tôi biết cô ấy sẽ làm như vậy. Nhưng vô cùng không may, tôi có, tôi có rất nhiều.”
Vương Tiên Hạc rất chấn động trước những lời Tạ Sùng nói, cô ấy cảm thấy anh đang cố ý so đo với Mâu Văn. Thế nhưng anh lại khẳng định rằng mình có.
Vương Tiên Hạc nói thế thì tôi thật sự sẽ nói cho cô ấy biết đấy.
“Cứ nói đi.” Tạ Sùng đáp.
Tôi muốn xem xem rốt cuộc cô ấy tham lam đến mức nào. Anh nghĩ. Lúc này anh đã hoàn toàn nhận định rằng việc Mâu Văn kết hôn với anh năm đó là chân tình giả ý, mỗi phần một nửa, giờ đây chút chân tình của cô đã rút lui sạch sẽ, chỉ còn trơ lại giả ý.
“Tôi muốn hỏi chút nhé.” Vương Tiên Hạc nói: “Hai người cứ như vậy cho đến cuối cùng, định kết thúc bằng cách nào đây?”
“Cô ấy muốn kết thúc thế nào, tôi kết thúc thế ấy.” Tạ Sùng nói: “Chị hướng dẫn cô ấy kết thúc ra sao, tôi kết thúc như vậy.”
“Liên quan gì đến tôi?”
“Tôi biết rõ bộ dạng mỗi lần ra tòa của chị mà. Chị đã nhận ủy thác của cô ấy, đương nhiên sẽ đứng về phía cô ấy. Thủ đoạn của luật sư Vương tôi còn lạ gì nữa.” Tạ Sùng đứng dậy rời đi: “Kệ đi, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.”
“Cậu chưa từng nghĩ đến sao? Cô ấy ly hôn với cậu như vậy, có khi nào là đã yêu người khác rồi không?” Vương Tiên Hạc cố tình trêu chọc Tạ Sùng như thế. Câu hỏi tương tự cô ấy từng hỏi Mâu Văn, mà Mâu Văn thì tin tưởng Tạ Sùng về mặt nhân cách, cô nói Tạ Sùng tuyệt đối sẽ không ngoại tình.
Bây giờ đến lượt Tạ Sùng trả lời câu hỏi này.
Tạ Sùng cười lạnh một tiếng rồi nói: “Mâu Văn chỉ tập trung sức lực để đối phó với những người hoặc những việc xứng đáng để đối phó thôi. Trước khi cô ấy đạt được mục đích, tình nhân bên ngoài chỉ là gánh nặng của cô ấy. Cô ấy sẽ không làm như vậy đâu.”
Khi anh trở về nhà, anh thấy Mâu Văn đã tắm xong.
Sắp đến Tết rồi, cô tự mua cho mình một đôi tất lông xù màu đỏ để đeo. Vừa nhìn thấy Tạ Sùng cô liền lấy đôi tất mới ra, bảo anh cũng đeo vào.
Cả hai cùng đeo tất đỏ ngồi trên ghế sofa.
Tạ Sùng hỏi Mâu Văn: “Em nghĩ tình yêu từ một phía có thể duy trì được mấy năm?”
Mâu Văn có chút bất ngờ đối với câu hỏi này, cô cảm thấy Tạ Sùng đang mượn câu hỏi này để ám chỉ cô. Cô ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Năm năm.”
“Năm năm là cực hạn sao?” Tạ Sùng lại hỏi.
“Chắc vậy. Ai lại muốn lãng phí thời gian vào một mối tình đơn phương chứ?” Mâu Văn nói: “Người luôn hao mòn trong một tình yêu đơn phương, chẳng qua là vì chưa từng được chứng kiến cái tốt của người khác mà thôi.”
Lúc này Tạ Sùng bật cười.
Anh nhớ đến thỏa thuận ly hôn của Mâu Văn, vẫn luôn chờ cô đề cập với anh, nhưng hôm nay cô lại không nhắc tới. Bởi vì cô vẫn chưa làm rõ được rốt cuộc anh có chuyển dịch tài sản hay không.
“Mâu Văn, em thực sự không đủ vẻ vang.” Tạ Sùng đột nhiên nói như vậy.
“Ý anh là sao?” Mâu Văn hỏi anh.
Tạ Sùng lắc đầu: “Em thật sự không đủ vẻ vang, không đủ thể diện. Đôi khi anh tự hoài nghi không hiểu tại sao năm đó mình lại thích em, rốt cuộc em có gì không giống với những người khác?”
“Đã có đáp án chưa?” Mâu Văn hỏi.
“Có rồi.” Tạ Sùng nói: “Anh thấy đáp án ngay từ đầu của Tiền Tụng rất đúng. Anh mất trí rồi.”
Mâu Văn nghiêm túc lắng nghe, nghe thấy anh nói như vậy, thế mà cô lại bật cười.
“Em cười cái gì?” Tạ Sùng hỏi.
“Em cười vì em không mất trí.” Mâu Văn nói: “Từ đầu đến cuối em đều rất tỉnh táo, em biết tại sao em lại gả cho anh.”
“Tại sao?”
“Còn có thể vì gì nữa? Vì tiền đó.” Mâu Văn nói xong liền cười lớn, sau đó vỗ vỗ vào mặt Tạ Sùng rồi nói: “Đừng như vậy nữa Tạ Sùng, đừng nói những lời kỳ quặc này nữa, sắp qua năm mới rồi, chúng ta vui vẻ một chút đi!”
Cô nói xong liền hôn Tạ Sùng một cái, Tạ Sùng né tránh theo bản năng, ánh mắt mang theo sự chán ghét.
Tạ Sùng không muốn ở cùng một chỗ với Mâu Văn thêm một giây nào nữa.
Anh đứng dậy bước ra khỏi cửa nhà.