Mùa đông năm 2016 dường như rất dài.
Mâu Văn mua một cuốn lịch để bàn, ngày nào cũng xé lịch, luôn có cảm giác những tháng ngày này mãi không chịu kết thúc. Năm nay vì chuyện của kỹ sư Lưu, kinh tế của cô rơi vào cảnh thu không đủ chi, mỗi ngày mở mắt ra là bắt đầu tính toán chuyện tiền bạc.
Cô lại biến thành “Tỳ Hưu nhỏ”, trừ những việc thực sự cần thiết, tiền trong tay cô chỉ có vào chứ không có ra. Sở Lăng và Tiểu Cố đều không cho phép cô kham khổ quá mức, họ đều bảo khoản tiền đó không vội bắt cô phải trả. Nhưng người như Mâu Văn, một khi nợ tiền người khác là cô sẽ mất ngủ.
Điểm này của cô có phần giống mẹ.
Năm xưa khi bố gặp tai nạn xe, gia đình dần gánh trên lưng một khoản nợ, mẹ cô liền hận không thể làm việc suốt hai mươi tư tiếng đồng hồ. Cảm giác mắc nợ người khác suy cho cùng chẳng dễ chịu chút nào.
Đôi khi Tạ Sùng về nhà, đi ngang qua phòng sách, anh thấy cô đeo kính trên sống mũi, đầu tóc bù xù, đang chống cằm chăm chú suy nghĩ.
Những lúc ấy anh sẽ hỏi cô: “Em đang làm gì thế?”
Cô bảo: “Cuối năm khó khăn quá.”
“Tiền đã truy thu về được chưa?”
“Chưa nữa. Bị người nhà anh ấy tiêu hết rồi.”
Cứ mỗi lần Mâu Văn nhắc đến chuyện này là lại thở dài, bộ dạng trông rất đáng thương. Tạ Sùng sẽ bước đến trước mặt cô, hỏi xem cô có cần tiền không. Mâu Văn nửa đùa nửa thật nói: “Hiện tại em chưa cần, nhưng sớm muộn gì cũng cần thôi. Anh lo làm việc chăm chỉ vào, kiếm tiền cho em tiêu.”
Nói xong cô sẽ nhìn Tạ Sùng.
Từ trước đến nay cô chưa từng biết thu nhập của Tạ Sùng là bao nhiêu, cô chưa từng hỏi, Tạ Sùng cũng chưa từng nói. Cô từng hỏi người khác, nghe bảo cấp quản lý ở Lăng Mỹ có mức lương năm rất cao, cộng thêm công ty riêng của anh nữa, thu nhập mỗi năm chắc chắn đều là một con số cực kỳ lớn.
Tạ Sùng bảo: “Thẻ ở kia, em tự rút.”
“Trêu anh thôi, em chỉ cảm thấy năm nay vận may của mình không tốt.”
Mâu Văn cũng cảm thấy kỹ sư Lưu rất đáng thương. Một mình rời quê hương, bắt đầu làm từ một thợ sơn nhỏ nhoi, rồi chậm rãi gầy dựng được đội ngũ thi công của riêng mình. Ở quê nhà thì mua nhà mua xe cho người thân, còn bản thân ở Bắc Kinh lại phải chui rúc trong khu ổ chuột ăn cơm thừa canh cặn. Lần đổ bệnh này mới nhìn rõ lòng người ấm lạnh, người thân chẳng một ai thèm ngó ngàng đến anh ấy. Anh ấy cứ ở trong bệnh viện mãi cũng không phải là cách, cuối cùng đành để người mẹ già nua đón về quê.
Ngày anh ấy đi, Mâu Văn ra ga tàu tiễn anh ấy.
Hôm đó đầu óc kỹ sư Lưu lú lẫn không còn nhớ nổi Mâu Văn là ai nữa, nhưng trước lúc đi anh ấy đột nhiên nắm chặt lấy tay Mâu Văn, nói không rõ ràng: “Em nhất định sẽ giàu thôi.”
Trước đây kỹ sư Lưu từng nói với Mâu Văn không chỉ một lần: Em nhất định sẽ giàu thôi, em nhất định sẽ thành công thôi…
Trong lòng Mâu Văn ngổn ngang trăm mối tơ vò.
Trước khi chuyến tàu chuyển bánh, cô nhét vào tay mẹ kỹ sư Lưu một bao lì xì, bất kể thế nào thì suốt mấy năm qua, kỹ sư Lưu chưa từng gây ra cho cô bất kỳ phiền phức nào. Gặp phải những chủ nhà không nói lý lẽ, kỹ sư Lưu đều tự mình đứng ra gánh vác. Quen biết nhau như thế, chẳng ai có thể ngờ tới kết cục lại ra nông nỗi này.
Quay trở lại văn phòng, cô thấy Tiểu Cố đang in bản vẽ.
Mâu Văn giúp Tiểu Cố đóng tài liệu, hai người họ trò chuyện với nhau một lát. Tài khoản chia sẻ sách của Tiểu Cố ngày một phát triển tốt hơn, cô ấy sắp nhận được lời mời tham gia hoạt động chia sẻ của trang web với tư cách là một danh nhân văn hóa. Tiểu Cố sắp hiện thực hóa được nguyện vọng bất kể ở nơi đâu cũng đều có thể kiếm được tiền.
“Thế chị cứ bàn giao lại hết công việc cho em đi.” Mâu Văn nói: “Chị cứ đi đi.”
“Chị cũng nghĩ thế, may mà cuối năm công việc của chúng ta ít, các công trường cũng đều lần lượt tạm dừng thi công rồi.” Tiểu Cố thấy Mâu Văn lại lật sổ sách, liền nói với cô: “Kỹ sư Mâu, chị có ý này: Một trăm chín mươi nghìn tệ đó em đừng trả lại chị nữa, em cứ coi như chị góp vốn vào công ty được không? Để lại cho chị một đường lui, đợi sau này công ty kinh doanh lớn mạnh rồi, chị cũng coi như sở hữu cổ phần ban đầu.”
Mâu Văn nghe vậy liền mỉm cười, hỏi Tiểu Cố: “Chị muốn chiếm bao nhiêu phần trăm cổ phần?”
“5%.” Tiểu Cố nói.
“15%.” Mâu Văn nói: “Giá chốt luôn, em sẽ nhờ luật sư chuẩn bị hợp đồng ngay bây giờ.”
“Thế thì em chịu thiệt rồi.”
“Em không thiệt. Đợi sau này chị vào giới văn hóa rồi, nhớ giúp công ty chúng ta kéo thêm nhiều mối làm ăn về nhé. Sở Lăng nói giới văn hóa nhiều người giàu lắm.” Mâu Văn vừa cười vừa gọi điện thoại cho Vương Tiên Hạc, nói luật sư Vương, chị có thể giúp em soạn một bản hợp đồng cổ phần được không?
Vương Tiên Hạc bảo đây chỉ là chuyện tiện tay thôi.
Mâu Văn nói: “Cảm ơn nhé, hôm nào em qua thăm chị.”
Mâu Văn cảm thấy sự gặp gỡ giữa người với người thực sự là duyên phận trên mỗi một chặng đường. Lúc cô quen biết Tiểu Cố, cô chỉ là một thực tập sinh không một xu dính túi, còn Tiểu Cố là một mắt xích nhỏ trong công ty. Tiểu Cố dắt Mâu Văn rong ruổi khắp Thành phố Bắc Kinh, kể cho Mâu Văn nghe đủ thứ chuyện trong công ty.
Mâu Văn chậm rãi trưởng thành, Tiểu Cố cũng thoát khỏi bầu không khí gia đình khiến cô ấy ngột ngạt, họ cứ như vậy mà dìu dắt nhau bước qua ròng rã mấy năm trời.
Tiểu Cố sắp đi, cô vô cùng lưu luyến. Thế nhưng cô biết rõ, đối với Tiểu Cố mà nói, studio nhỏ bé này đã không còn chứa nổi ước mơ của cô ấy nữa rồi. Cô ấy cần phải đi đến một nơi xa hơn.
Mâu Văn cầm lấy cuốn sách “A Tree Grows in Brooklyn”, đó là cuốn sách năm xưa Tiểu Cố tặng cô, mấy năm nay cô đã đọc đi đọc lại mấy lần. Cô lật cuốn sách đến trang lót rồi đưa cho Tiểu Cố, bảo: “Xin chào, có thể ký tên giúp tôi được không?”
Tiểu Cố cũng không hề khách sáo, cầm lấy cây bút, nắn nót viết lên đó:
To người bạn tốt nhất của tôi, cô Mâu Văn:
Cùng nhau xuất phát
Cùng nhau lên đường
Hẹn giữa chặng đường
Hẹn nơi đỉnh cao
Người bạn tốt nhất của em: Cố Cẩm Thư.
Cố Cẩm Thư.
Một cái tên hay biết bao.
Mâu Văn nhớ lại lần đầu tiên gặp Tiểu Cố, cô ấy đã nói với cô: “Em cứ gọi chị là Tiểu Cố.” Bao nhiêu năm trôi qua, bất kể là khi nào, gặp ai, Tiểu Cố đều khiêm tốn nói: “Cứ gọi tôi Tiểu Cố là được rồi.” Cái tên Tiểu Cố này gọi lâu ngày thành quen miệng, vậy nên chẳng một ai biết đến tên đầy đủ của cô ấy nữa. Bản thân cô ấy trái lại cũng chẳng bận tâm, luôn bảo tên cũng chỉ là một biệt hiệu mà thôi.
Ngày hôm nay cô ấy viết ra tên thật của mình cho Mâu Văn xem, Mâu Văn ôm cuốn sách trân quý này, chân thành khen tên của cô ấy: “Cẩm Thư, tên hay thật đấy.”
Tiểu Cố không còn là một bóng hình mờ nhạt ở thành phố này nữa, cuối cùng cô ấy cũng sở hữu một cái “tên” của riêng mình.
“Điều tốt nhất mà bố mẹ chị làm được, chính là không đặt cho chị cái tên theo kiểu hoa cỏ.” Tiểu Cố nói: “Hồi học đại học bạn bè đều bảo, nhìn tên của chị, cứ tưởng chị sinh ra trong một gia đình dòng dõi gia giáo ở vùng Giang Chiết Hỗ*.”
*Chỉ cụm ba khu vực phát triển kinh tế và văn hóa hàng đầu tại Trung Quốc: Giang Tô (江), Chiết Giang (浙) và Thượng Hải (沪)
“Đúng là hay thật.” Mâu Văn nói: “Sau này em sẽ gọi chị là Cẩm Thư.”
“Vậy chị vẫn gọi em là kỹ sư Mâu.”
“Được thôi, Cẩm Thư.”
Tiểu Cố cuối cùng cũng thu dọn xong xuôi đống tài liệu tích cóp bao năm qua của mình, thứ cần tiêu hủy thì tiêu hủy, thứ cần lưu trữ thì lưu trữ. Cô ấy tổng hợp lại hết thông tin của tất cả những khách hàng cô ấy từng đi đo đạc khảo sát công trình năm đó thành một bảng tính. Mấy ngày nay cứ rảnh rỗi là cô ấy lại gọi cho khách hàng, kết bạn, lập nhóm chat, chuyển giao toàn bộ tài nguyên một cách triệt để vào tay Mâu Văn.
Cách cô ấy làm việc cũng nghiêm túc giống như cách cô ấy làm người, từng việc một đều có sự bàn giao chu toàn.
Mâu Văn lái xe đưa cô ấy về nhà, tiện đường ghé vào nhà cô ấy ngồi chơi một lát. Trong nhà Tiểu Cố đâu đâu cũng thấy sách, trên giá sách, trên bàn, trên nền đất. Lúc cô ấy ngủ thì dọn ra một khoảng trống trên giường rồi nằm xuống, xung quanh cũng toàn là sách.
Tiểu Cố yêu thích việc đọc sách, và cũng thông qua việc đọc sách mà kiếm được tiền. Hiện tại cô ấy đang tìm chỗ ở ở nước ngoài, cô ấy muốn đợi khi chỗ ở ổn định xong sẽ gửi đống sách này qua trước một bước.
Mâu Văn lật xem chỗ này một chút chỗ kia một chút, cảm nhận sự tự do của Tiểu Cố.
Tiểu Cố thấy cô như vậy, bèn hỏi: “Có phải em không còn muốn sống trong căn nhà lớn nữa rồi không?”
“Sao chị biết?”
“Ngày trước em cứ mở miệng ra là lại bảo anh Tạ nhà em là một người đàn ông xinh đẹp, anh Tạ nhà em mua đồ đẹp lắm, anh Tạ nhà em là đồ dính người, ôi chao, em phải về nhà đây em nhớ anh Tạ quá rồi…” Tiểu Cố nhại lại giọng điệu của Mâu Văn, Mâu Văn bị cô ấy chọc cho bật cười, hỏi: “Ngày trước em thế này thật á? Sến thế sao?”
Tiểu Cố gật đầu: “Đúng thế, hồi đó chị cảm thấy em thực sự quá yêu anh Tạ của em rồi. Nhưng lâu lắm rồi chị không nghe thấy em nói mấy lời này nữa. Anh Tạ đã biến thành Tạ Sùng, và em cũng chẳng còn vội vã về nhà nữa rồi.”
Mâu Văn lại bật cười: “Hóa ra chuyện gì chị cũng biết cả! Vậy mà còn giả vờ hồ đồ với em.”
“Đôi khi cũng cần phải hồ đồ chứ.” Tiểu Cố nói: “Em thấy vui là được. Chị thấy dạo này trạng thái của em lại dần tốt lên rồi, chị thấy khá vui.”
“Hì hì.” Mâu Văn cười khẽ: “Ngã một lần, khôn một lần mà. Chuyện của kỹ sư Lưu mang lại cho em bài học không nhỏ, em phải tiếp thu kinh nghiệm và bài học xương máu này. Nhưng, bất kể thế nào, em vẫn phải sống một cuộc đời vui vẻ.”
Cô rời khỏi nhà Tiểu Cố thì trời đã về đêm muộn, quay trở về nhà, cô thấy Tạ Sùng đang gọi điện thoại.
Anh đang nổi trận lôi đình.
Mâu Văn nghe thấy anh đang mắng: “Người của tôi mà tôi không có quyền tuyển dụng, cô đang nói hươu nói vượn với tôi đấy à?”
“Cô coi tôi là con rối chắc? Cô có tìm Loan Niệm thì cũng vô ích thôi nghe rõ chưa? Loan Niệm là cái chó gì!”
Mâu Văn đi lướt qua bên cạnh anh, ôm chầm lấy anh từ phía sau, áp mặt vào lưng anh. Lúc anh nói chuyện phần lưng khẽ rung lên, âm thanh cứ ồm ồm, rất vui tai.
Tạ Sùng cúp điện thoại xong liền nói với Mâu Văn: “Cái công ty ngớ ngẩn gì thế không biết, tiệc cuối năm còn bắt sếp phải lắc mông.”
Mâu Văn liền nói: “Lắc thế nào cơ?” Cô cố tình làm ra dáng vẻ giận dữ: “Sao lại có thể bắt sếp lắc mông chứ?”
Tạ Sùng uể oải lắc lắc vài cái: “Lắc như thế này này.”
Mâu Văn bĩu môi. Có một lần cô cố ý tìm kiếm thông tin về Lăng Mỹ, nhìn thấy bức ảnh chụp chung của cấp quản lý. Cô nghĩ: Nếu mình mà tổ chức tiệc cuối năm ở Lăng Mỹ, mình không chỉ bắt sếp phải lắc mông đâu, mình còn bắt sếp phải nhảy thoát y nữa cơ. Cực tục chính là cực thanh nhã. Một năm mới có một cơ hội này để hành hạ sếp, tội gì mà không hành cho ra bã chứ?
“Tiệc cuối năm được dắt theo người nhà đi cùng, em có muốn đi cùng không?” Tạ Sùng hỏi cô: “Nếu em đi, chúng ta có thể đi đặt may riêng một bộ lễ phục.”
“Em không đi đâu.” Mâu Văn nói. Cô bước lên phía trước thơm khẽ vào mặt Tạ Sùng một cái. Cô không hề muốn tham gia vào hoạt động của anh với tư cách là người nhà, cô đang lên kế hoạch cho việc rời đi, thế nên cô phải giảm bớt những điều không cần thiết trong cuộc sống của mình. Tất cả những thứ vô nghĩa cô đều không cần.
Tạ Sùng chặn cô lại hỏi: “Sao hôm nay em về muộn thế?”
“Hôm nay em giúp Tiểu Cố dọn đồ, Tiểu Cố sắp ra nước ngoài rồi.” Mâu Văn nói.
“Vậy công ty của em giờ chỉ còn lại một mình em thôi à?”
“Em đang nghiên cứu chuyện tuyển dụng, nhưng hiện tại cũng chưa quá vội, em muốn đợi sửa xong văn phòng làm việc rồi tính tiếp. Dù sao cũng cuối năm rồi.” Mâu Văn nói xong liền liếc nhìn biểu cảm của Tạ Sùng, nói: “Trước đây em tham gia một cuộc họp, nghe bảo một khu biệt thự mới ở Vành đai 5 phía Nam sắp sửa mở bán rồi. Quảng cáo của khu biệt thự đó là do Lăng Mỹ làm.”
“Rồi sao?”
“Anh có quen ai bên đó không?” Mâu Văn hỏi: “Nếu anh quen, có thể giúp em gọi một cuộc điện thoại được không? Em muốn tranh thủ dịp cuối năm tích lũy thêm vài khách hàng, năm nay em bị tổn hại nặng nề rồi, sang năm em muốn lấy lại chút.”
Cô thẳng thừng nói ra yêu cầu của mình với Tạ Sùng. So với tiền bạc của Tạ Sùng, cô càng cần đến mạng lưới quan hệ, kinh nghiệm, địa vị xã hội của anh hơn. Tiền thì có thể tự kiếm, nhưng những thứ đó không dễ dàng mà sở hữu được.
“Sếp Tân à?” Tạ Sùng hỏi: “Em muốn tìm ông ấy?”
“Đúng thế. Cửa của ông ấy không dễ vào, em đến mấy lần đều bị chặn ở ngoài. Nhưng em thấy những người khác đều có thể vào được, có lẽ họ đều có chỗ dựa vững chắc đi.” Mâu Văn cố tình nói cho Tạ Sùng nghe, cô biết Tạ Sùng là người rất sĩ diện.
“Em không có chỗ dựa sao?” Tạ Sùng liếc cô một cái, rồi lấy điện thoại ra. Cứ mỗi lần thế này, Mâu Văn đều sẽ vui vẻ ghé sát lại gần, cô biết Tạ Sùng chuẩn bị ra tay rồi.
Tạ Sùng này tuy tính cách tồi tệ thật, nhưng cũng không hiểu vì sao, những người quen biết anh đều luôn nể mặt anh vài phần. Thể diện của anh vẫn dễ dùng hơn hẳn người khác.
Quả nhiên, cuộc gọi được kết nối, Tạ Sùng đơn giản nói rõ tình hình, bảo: “Một người bạn của tôi muốn hợp tác với chủ nhà bên các ông, muốn để một ít tờ rơi quảng cáo và danh thiếp ở sảnh bán hàng. Ông xem có được không? Nếu được, tôi sẽ bảo cô ấy qua tìm ông.”
Cúp máy xong liền nói với Mâu Văn: “Ngày mai em qua tìm ông ấy đi.”
Mâu Văn vui sướng nhảy phắt lên, hai tay vòng qua ôm chặt lấy cổ anh: “Cảm ơn anh, Tạ Sùng.”
Tạ Sùng vỗ nhẹ vào mông cô, bắt cô xuống, còn anh thì đi thu dọn hành lý. Công việc hiện tại của Tạ Sùng không hề nhẹ nhàng chút nào, tần suất đi công tác thậm chí còn cao hơn hẳn trước đây. Anh vô cùng bực dọc với chuyện này, luôn thấy mình cứ như bị Loan Niệm bắt cóc vậy.
Lúc mới vào làm rõ ràng Loan Niệm đã nói với anh sẽ cho anh chơi một cách vui vẻ, ngờ đâu vừa vào làm một cái là bắt đầu phải chơi trò đối nhân xử thế, bắt Tạ Sùng đi khắp nơi khúm núm. Đến tháng thứ hai Tạ Sùng liền nói muốn từ chức, người phụ trách bộ phận nhân sự của công ty là Lương Tâm nói với anh: “Trước khi cậu vào làm tôi đã nói với Luke là cậu không làm lâu được, cậu sẽ không thích nghi nổi, kết quả Luke không tin vào phán đoán của tôi.”
Lương Tâm đó cũng là một người ranh ma, ngày thường trông có vẻ tốt tính, hai con mắt đảo một cái là nảy ra một mưu kế quỷ quyệt. Cô ấy dùng kế khích tướng với Tạ Sùng, vậy mà lại thực sự có tác dụng. Tạ Sùng nghĩ: Ông đây đường đường là một kỳ tài giới kinh doanh, sao có thể để chị coi khinh? Tôi cứ làm tiếp cho chị xem đấy. Cứ như vậy, công việc này vậy mà lại làm một cách ổn định.
Mâu Văn thích Tạ Sùng đi công tác.
Tạ Sùng đi công tác rồi, cô sẽ ru rú ở nhà cả ngày. Cô coi nhà như khách sạn, luôn nghĩ: Một căn phòng tổng thống tốt thế này, phải ở cho đáng mới được.
Buổi tối hai người họ nằm song song trên giường trò chuyện.
Vì sắp đi công tác nên Tạ Sùng cứ rướn người sát lại gần Mâu Văn. Anh hôn cô, cô cũng không hề cự tuyệt, thậm chí còn nồng nhiệt hơn cả trước đây. Mâu Văn không coi sự thân mật này là một kiểu “hiến thân”, cô coi đó là sự đòi hỏi. Cô không biết sau này mình sẽ gặp phải người thế nào, trong chuyện thế này liệu có ai tốt bằng Tạ Sùng hay không. Cô ôm tâm lý kịp thời hưởng lạc mà cuồng nhiệt quấn quýt cùng Tạ Sùng.
Thỉnh thoảng Tạ Sùng sẽ dừng lại giữa chừng nhìn cô, anh luôn có cảm giác người này sao lại xa lạ đến thế? Mâu Văn sẽ dùng tay che kín hai mắt anh lại, đẩy anh ngã trở lại giường, tiếp đó thuận theo ý muốn của chính mình, ở phía trên anh, muốn thế nào thì làm thế ấy.
Cô hỏi Tạ Sùng: “Anh thích không?”
Tạ Sùng thành thực đáp: “Thích.”
Mâu Văn lại thay đổi cách thức, hỏi anh: “Thế này thì sao?”
Cằm Tạ Sùng ngửa lên, yết hầu khẽ lăn chuyển rõ nét, anh thực sự thích. Anh phát hiện ra mình ngày một nghiện Mâu Văn hơn hẳn trước đây. Giữa họ chẳng còn thứ gì ngăn trở, cô không giấu không trốn, không ngừng đưa anh đi khám phá. Cảm giác đó thực sự quá đỗi chí mạng.
Anh luôn nhớ nhà mỗi khi đi công tác, muốn vừa bước chân vào cửa nhà là xốc Mâu Văn lên, ân ái triền miên suốt đêm cùng Mâu Văn.
Ngày hôm sau Mâu Văn tiễn Tạ Sùng đi xong liền đi tìm Vương Tiên Hạc.
Vương Tiên Hạc vừa mới kết thúc một phiên tòa xét xử, gặp được Mâu Văn còn chưa kịp nói gì đã vội uống liền hai cốc nước lọc, miệng khô lưỡi đắng.
“Hợp đồng cổ phần đó chị giúp em soạn thảo, em đâu cần phải đích thân tới đây.” Vương Tiên Hạc nói.
“Em có chuyện khác.” Mâu Văn nói: “Em muốn chị tư vấn chuyện ly hôn phân chia tài sản.”
Vương Tiên Hạc ngẩn người ra một thoáng: Ly hôn phân chia tài sản?
“Em sắp ly hôn rồi.” Mâu Văn nói.
Đôi mắt Vương Tiên Hạc trong chớp mắt trợn tròn lên, nhưng với trình độ và kiến thức tích luỹ bao năm qua của cô ấy, lúc này cô ấy vẫn giữ được sự kiềm chế cần có.
Nhưng Mâu Văn đã nhìn ra điểm bất thường, thẳng thừng hỏi: “Chị biết trạng thái hôn nhân của em đúng không? Thậm chí tình hình của chồng em chị cũng biết rõ.”
Vương Tiên Hạc mỉm cười.
Mâu Văn liền biết mình chẳng cần phải giấu giếm nữa, thế là cô bộc bạch hết suy nghĩ của mình: “Em biết chị đã từng làm rất nhiều vụ ly hôn rồi, hiện tại em muốn kết thúc cuộc hôn nhân của mình. Em có vài yêu cầu: 1. Tiến hành chia đôi tài sản chung trong hôn nhân theo đúng pháp luật; 2. Thông qua nhiều kênh thông tin tìm hiểu xem anh ta có hành vi giấu giếm hoặc tẩu tán tài sản hay không; 3. Xin chị giữ bí mật về những yêu cầu này của em. Đương nhiên, chị có nói với Tạ Sùng đi chăng nữa thì cũng chẳng sao cả, bọn em chẳng qua chỉ là ngửa bài trước thời hạn thôi.”
Vương Tiên Hạc nói: “Chút đạo đức nghề nghiệp này chị vẫn có. Em không cần phải lo lắng.”
“Cảm ơn luật sư Vương.” Mâu Văn nói.
Cô không còn là một đứa trẻ ngây thơ nữa rồi, cô học cách dùng phương thức của một người trưởng thành thực sự để cân đo đong đếm chuyện được mất trong tình cảm của mình. Sau khi nghĩ thông suốt rồi, cô liền nhận ra: Hôn nhân chẳng qua cũng chỉ đến thế mà thôi, tình yêu cũng chỉ đến thế mà thôi.
Vương Tiên Hạc lại không hề bất ngờ trước sự thay đổi thế này của Mâu Văn. Cuộc hôn nhân của cô và Tạ Sùng vốn dĩ đã mất đi thế cân bằng rồi, nếu cô ấy đoán không lầm thì, có khi ngay cả chuyện nhỏ nhặt như việc cô ấy và anh quen biết nhau, Tạ Sùng cũng chưa từng kể cho Mâu Văn nghe. Vương Tiên Hạc cảm thấy Tạ Sùng quá đỗi tự phụ, còn Mâu Văn lại quá vội vàng muốn đứng vững chân ở Bắc Kinh, sớm muộn gì họ cũng phải tan đàn xẻ nghé mà thôi.
“Em còn yêu cầu nào khác không?” Vương Tiên Hạc nói: “Chẳng hạn như, điều tra xem cậu ta có hành vi ngoại tình trong hôn nhân hay không, nếu có, có lẽ em sẽ được chia nhiều tài sản hơn đấy.”
Ngoại tình trong hôn nhân sao. Mâu Văn suy nghĩ một lát rồi lắc đầu nói: “Em chỉ lấy những gì xứng đáng thuộc về mình thôi, những thứ khác em không cần. Còn về chuyện ngoại tình trong hôn nhân, Tạ Sùng sẽ không làm đâu. Trong lòng anh ta có thể có người khác, nhưng anh ta tuyệt đối sẽ không ngoại tình trong hôn nhân.”
Cho đến tận thời điểm này Mâu Văn vẫn luôn tin vào phẩm hạnh của Tạ Sùng.
Mấy ngày sau, Mâu Văn nhận được hợp đồng do Vương Tiên Hạc soạn thảo sơ bộ. Để tiện cho việc xem xét, cô in ra rồi đặt sẵn trong túi xách của mình.
Ngày hôm đó Tạ Sùng quay trở về, cô đi tắm, anh lật tìm đồ đạc ở ngoài lối ra vào, vô tình nhìn thấy tập tài liệu trong túi xách của cô lộ ra bốn chữ “Thỏa thuận ly hôn”.
Trong lòng anh vang lên một tiếng ầm chấn động, anh thuận tay rút tập tài liệu đó ra.
Anh nhanh chóng lướt qua một lần, ánh mắt dần trở nên lạnh ngắt, cuối cùng anh bình thản đặt bản thỏa thuận trở lại vị trí cũ.
Đêm hôm đó, động tác của anh có phần hơi thô bạo.
Mâu Văn bị một cảm giác kỳ lạ khống chế, vừa cầu xin anh nhẹ một chút vừa ôm chặt lấy anh.
Đôi mắt Tạ Sùng dán chặt vào môi cô, môi cô khẽ run, nói: “Em yêu anh lắm.”
Toàn là lời giả dối.
Tạ Sùng đột ngột cúi đầu xuống, chặn đứng môi cô lại.
Không cho cô nói thêm một lời nào nữa.