Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 64: Sụp đổ: Tuyệt tình và bạc tình

Vừa lòng rồi. Mâu Văn nghĩ.

Đáp án này vốn quanh quẩn trong tâm trí cô đã bao nhiêu lần, bắt đầu từ những món quà cũ kỹ trong két sắt, từ việc anh tuyệt đối không hé môi về quá khứ, từ vụ tai nạn xe của anh… Tất cả mọi điều đều như những hạt mầm, từng hạt một chôn sâu vào lòng cô. Cô cứ ngỡ mình đã quên, đã chẳng còn bận tâm nữa, nhưng những hạt mầm ấy lại đâm chồi nảy lộc, mọc thành một cánh rừng rậm rạp.

Hóa ra sự hoài nghi vẫn luôn ở đó.

Hóa ra Tạ Sùng chưa từng yêu cô, Tạ Sùng thực sự là một tên tồi từ đầu đến cuối.

Cô biết giữa hai người không còn đường cứu vãn, kết cục vốn đã được định sẵn ngay từ ban đầu rồi.

Cô lặng lẽ ngồi xổm trước những chậu hoa ngoài ban công, ngắm hoa một lát, cũng là để đợi anh lên tiếng. Nhưng anh vẫn im lặng. Cô ngoảnh đầu nhìn anh, thấy bờ môi anh mím chặt. Trước đây cô chỉ thấy anh có một gương mặt “xinh đẹp” hiếm gặp, giờ mới nhận ra người đẹp như anh lại là kẻ dễ bạc tình, tuyệt tình nhất.

Sau một hồi lâu, cô hỏi anh: “Em còn được ở lại đây không?”

Tạ Sùng nói: “Được, chúng ta chưa ly hôn. Em ở đây thì anh dọn ra ngoài cũng được, tài sản em muốn chia thế nào đều được. Anh nghe theo em hết. Những thứ đó vốn dĩ không quan trọng.”

“Đối với anh, chỉ cần ly hôn là được đúng không?”

“Đúng.”

Mâu Văn định hỏi xem có phải anh đã có người khác bên ngoài rồi không, nhưng cô lại thấy câu hỏi này thật nực cười: Anh ta đã nói rõ ràng đến thế rồi, có ai hay không thì còn gì khác biệt đâu?

Khoảnh khắc đứng dậy, Mâu Văn bỗng thấy chóng mặt, cô hơi lảo đảo, theo bản năng đặt tay lên vai Tạ Sùng. Anh vẫn ngồi trên chiếc ghế nhỏ, đưa tay ra đỡ cô một cái rồi lập tức rời tay ngay. Như thể không còn muốn chạm vào cô nữa vậy.

Nước mắt Mâu Văn không thể kìm lại được, chẳng ai dạy cô cách ly hôn với người mình còn yêu, cũng chẳng ai dạy cô làm sao để không rơi lệ trong tình cảnh thế này. Cô có phần ngưỡng mộ Tạ Sùng, anh vẫn giữ được vẻ lịch thiệp như thế.

Cô dùng ống tay áo quẹt nước mắt, rồi lại áp tay lên mặt anh, nói: “Râu mới cạo được một nửa, cạo cho xong đi.”

Cổ họng Tạ Sùng nghẹn lại, mắt anh nóng lên, anh vội nhắm mắt, nói: “Được.”

Một lòng bàn tay của Mâu Văn áp vào cổ anh, tay còn lại nhẹ nhàng cạo râu giúp anh. Chút cuối cùng rồi, dao cạo lướt trên da thịt phát ra những tiếng sột soạt. Mâu Văn luôn nhìn Tạ Sùng, không thể nào hiểu nổi vì sao anh nói buông tay là có thể buông ngay được.

Đến bao giờ mình mới có thể giống như Tạ Sùng đây? Cô nghĩ.

Cạo râu xong, cô dùng chiếc khăn ẩm ấm áp lau sạch cho anh, rồi hai tay nâng lấy khuôn mặt anh, cúi người khẽ hôn lên môi anh.

Đã lâu lắm rồi họ không có một nụ hôn tử tế.

Đôi khi hai người vẫn l*m t*nh, nhìn có vẻ giống trước kia, nhưng lại không giống. Mâu Văn không giải thích rõ được, cô chỉ cảm thấy Tạ Sùng rất lạnh lùng. Cô luôn muốn sưởi ấm anh, luôn hết lần này đến lần khác gọi tên anh.

Nhưng Tạ Sùng vốn dĩ là như vậy.

Cô nghĩ: Có phải vì mình không nghe điện thoại của anh ấy không? Có phải vì mình đã tát anh ấy không? Có phải vì…

Cô luôn cố tìm câu trả lời, nhưng cô không tìm được.

Đôi môi cô khẽ đặt lên môi anh, cô mong đợi sự đáp lại của anh biết bao, giống như mọi nụ hôn trước đây. Cô hôn sâu thêm, đưa lưỡi ra, cố tìm kiếm một vị trí thuộc về mình nơi răng môi anh. Nhưng anh cứ luôn né tránh, cuối cùng đẩy cô ra.

Nước mắt Mâu Văn trào ra như suối, cô lại tiến lên hôn anh, nhưng môi cô không thể chạm vào môi anh được nữa.

Cô đột nhiên hiểu ra, tất cả những nụ hôn cưỡng ép có thể thành công trước đây đều là vì trong lòng anh chưa từng thực sự cự tuyệt. Anh cho cô cơ hội, nên cô mới có cơ hội. Anh không cho cô cơ hội, nên cô không có cách nào đến gần anh được nữa.

Mâu Văn chán nản lùi xa khỏi anh.

Cô nhận ra tình cảm giữa họ đã thực sự kết thúc, ngay chính khoảnh khắc này, khoảnh khắc cô không thể nào hôn anh được nữa.

Thật nực cười làm sao, cô cũng từng nghĩ họ sẽ bên nhau đến chết không thay đổi.

Thật bi ai làm sao, tình cảm cứ thế bị bào mòn sạch sẽ qua từng ngày.

Những cặp vợ chồng đồng cam cộng khổ, đầu bạc răng long kia, rốt cuộc họ đã phải cùng đi qua quãng đường dài bao xa đây?

Mâu Văn cứ nhìn Tạ Sùng như thế, cô nhận ra trong lòng mình đã nhen nhóm sự căm hận dành cho anh, sự căm hận ấy mãnh liệt vô cùng. Cô muốn Tạ Sùng cũng phải khóc một trận đau khổ như cô! Cô muốn người quay lưng bỏ đi là cô biết mấy.

Mâu Văn chậm rãi quay về căn phòng khách kia, nằm lên giường, quấn chặt lấy chăn. Trong đầu cô ngổn ngang đủ loại suy nghĩ, lúc thì yêu anh, lúc thì hận anh, lúc lại mong đợi anh bước vào phòng ôm lấy cô. Cô khát khao Tạ Sùng hôn cô, hòa vào cơ thể cô, cô chưa bao giờ khát khao điều đó đến thế.

Cô nghe thấy tiếng Tạ Sùng đi lại ở bên ngoài, hết lần này đến lần khác, không biết anh đang làm những gì. Trái tim cô cũng đập nhanh một chút, chậm một chút theo từng tiếng động ấy…

Một lát sau, cô nghe thấy tiếng cửa nhà đóng lại, anh để một mình cô ở lại bên trong.

Anh đi rồi, căn nhà rộng lớn này giờ chỉ còn lại một mình cô.

Đêm dài đằng dẵng, đây có lẽ là đêm dài nhất trong gần ba mươi năm cuộc đời cô. Có thể vì lưỡi dao ấy đã treo trên đầu quá lâu, cô biết sớm muộn gì ngày này cũng đến, nên nỗi đau đớn trong cô không quá dồn dập dữ dội. Nỗi đau ấy chỉ thấm ra từng chút một, cho đến khi nhấn chìm toàn bộ con người cô.

Cô nhớ Tạ Sùng.

Nhớ lại lúc ban đầu hai người mới gặp nhau, anh đứng dưới chân cầu vượt đợi cô, gió thổi bay vạt áo anh, cả thế giới đều mờ mịt, duy chỉ có anh là rõ nét. Điều đó khiến cô lầm tưởng cuộc gặp gỡ với anh là một câu chuyện cổ tích. Cô lao về phía anh, như lao về phía ánh sáng.

Cô nhớ lại giữa mùa đông ở Nha Khắc Thạch xa xôi lạnh giá, cô nhận được những món quà anh gửi từ khắp nơi trên thế giới, nhận được thư hồi âm của anh. Giờ ngẫm lại, những bức thư ấy cũng là một sự thao túng tâm lý được dày công sắp đặt, anh khiến lòng cô lúc thả lỏng lúc căng chặt, nắm giữ thật chắc sợi dây mối quan hệ của hai người.

Cô muốn anh ôm cô thêm lần nữa, nhưng cô biết điều đó là không thể. Tất cả sự không cam tâm của cô chỉ có thể tự nuốt xuống trong đêm nay. Cô và Tạ Sùng, mỗi người đứng trên một nấc thang của riêng mình, từ nay về sau không bao giờ gặp lại nữa.

Cô cứ ngỡ lần nào cũng là cô chủ động, hóa ra lại là anh không ngừng thả mồi nhử. Giờ nghĩ lại, những mật ngọt ấy đều kẹp lấy vị đắng cay, đều là sự tính toán.

Cô nhớ đến những lời mẹ anh từng nói: Cô chỉ là một bảo mẫu miễn phí, là công cụ để anh tự tạo dựng cho mình một ngôi nhà ấm áp. Một khi anh nhận ra sự hy sinh của cô không còn vừa ý anh nữa, hoặc cô sắp sửa vượt ra ngoài tầm kiểm soát, anh sẽ lập tức thay thế cô ngay.

Đối với anh, cô là người có thể thay thế, cô không phải duy nhất. Cô đã bị anh dán lên một cái mác giá.

Trái tim cô cứ như bị dao cứa, từng lớp từng lớp, ngày một mỏng đi. Cho đến cuối cùng, cả máu và nước mắt đều cạn kiệt. Thực tế tr*n tr**, xấu xí như vậy phơi bày ngay trước mắt, ép buộc cô phải đưa ra lựa chọn.

Mâu Văn chỉ còn lại sự uất ức và không cam chịu.

Cô quá ngây thơ và non nớt, luôn muốn Tạ Sùng cũng phải trải qua những đêm dài như thế này, cũng muốn anh phải khóc lóc một trận, suy sụp một lần vì cô. Có như vậy lòng cô mới dễ chịu hơn đôi chút.

Lúc này Mâu Văn nhận ra trong chuyện tình cảm mình không phải là chú cừu non mềm yếu kia, cô là chó sói, là một con sói hung ác, cô cũng muốn đào khoét trái tim của Tạ Sùng.

Mâu Văn không biết mình thiếp đi từ mấy giờ. Ngày hôm sau khi mở mắt ra, cô nhận thấy mình không hề đói. Sức ăn của cô vốn dĩ đã nhỏ đi, ngày hôm nay lại càng không muốn ăn gì nữa. Cô cố gắng ăn thử một miếng, nhưng lập tức nôn sạch ra ngoài.

Thế giới này bỗng chốc chẳng còn vị gì ngon lành nữa.

Chuyện gì thế này? Rõ ràng thế giới này từng rất ngon lành cơ mà.

Nhưng cô vẫn còn một căn nhà.

Cô nhớ đến căn hộ dân cư thương mại của mình, đó mới là trần gian thực sự thuộc về cô, là đường lui thực sự của cô ở Bắc Kinh. Cô phải lập tức qua đó xem sao, nhìn thấy hy vọng mới, cô mới có thể sống lại được.

Cô soi gương, thấy sắc mặt mình quả thực rất kém, cô bèn dặm đơn giản một lớp kem nền rồi cứ thế đi ra ngoài.

Vẫn là con đường Vạn Liễu Trung quen thuộc, nhưng Mâu Văn không còn tìm lại được cảm giác thân thuộc nữa. Bước đi trên con đường này, cô có cảm giác giống như đang đi đến hoặc rời khỏi nhà của mỗi một khách hàng, sự an tâm vốn có cứ thế biến mất.

Cô đã đi bộ được mấy trăm mét mới sực nhớ ra mình nên lái xe, thế là cô lại quay đầu trở lại. Cô cảm thấy đầu óc mình như vứt ở đâu mất rồi.

Cuối cùng cũng mò được đến “nhà” của mình, cô đẩy cửa bước vào, nhưng lại thấy bên trong không có một công nhân nào cả, đáng ra ngày hôm nay phải đang sửa nhà chứ.

Cô gọi điện cho kỹ sư Lưu, nhưng không có ai nhấc máy. Mâu Văn không biết đã xảy ra chuyện gì, bèn gọi điện cho thợ điện trước đây, thợ điện nói: “Cô không biết gì sao? Kỹ sư Lưu bị xuất huyết não phải vào ICU rồi, người nhà anh ấy ôm sạch tiền bỏ trốn rồi, chúng tôi đều không nhận được lương, đang đi lùng sục khắp nơi đây này!”

“Ý anh là sao?” Mâu Văn hỏi.

“Ý là chúng ta đều gặp phải lừa đảo rồi! Làm việc mà không có tiền thì chúng tôi không làm nữa.”

Trong đầu Mâu Văn vang lên một tiếng ầm.

Đầu cô đột nhiên đau dữ dội, cơ thể tựa hẳn vào tường, phải mất một lúc lâu sau cô mới chậm rãi lấy lại chút sức lực.

Sáu công trình cô thi công cùng lúc đều đã thanh toán tiền trước cho kỹ sư Lưu, giờ thì tiền mất sạch. Công nhân bãi công, các công trường của cô hiện tại đều trống trơn.

Mâu Văn cũng đi báo cảnh sát, Tiểu Cố đi cùng cô.

Bước ra khỏi đồn cảnh sát, Mâu Văn ngồi trên xe im lặng không nói một lời. Tiểu Cố chưa từng thấy Mâu Văn như thế này bao giờ, mới chỉ có một ngày trôi qua mà nhìn cô như già đi vài tuổi.

Tiểu Cố nói với cô: “Kỹ sư Mâu, em đừng cuống, chúng ta cùng nhau nghĩ cách, cùng lắm thì cổ tức năm nay chị không lấy nữa.”

“Không được.” Mâu Văn nói: “Chúng ta phải tìm bằng được người nhà anh ấy về.”

“Nhiều người đi tìm thế còn chẳng thấy bóng dáng đâu, công trình của chúng ta không đợi nổi đâu.” Tiểu Cố nói: “Em nghe chị nói này, chị có hai trăm nghìn tệ, chúng ta cứ cầm ra ứng phó trước mắt đã.”

“Em có tiền.” Mâu Văn nói: “Em có tiền.”

“Em vừa mới mua nhà xong, lấy đâu ra tiền nữa?” Tiểu Cố bảo: “Cứ dùng của chị đi.” Tiểu Cố không hề nhắc đến Tạ Sùng, cô ấy làm việc cùng Mâu Văn bao nhiêu năm nay, cũng biết tình cảm vợ chồng họ vô cùng phức tạp.

“Em có tiền.” Mâu Văn nói: “Em sẽ có cách.”

Cô không thể dùng tiền của Tiểu Cố được.

Tiểu Cố sắp ra nước ngoài rồi, đó là khoản tiền tích cóp không dễ dàng gì để cô ấy yên thân gửi phận, nếu giờ cô dùng thì cô ấy sẽ không còn đường lui nữa.

Các công trường đều đang đợi để khởi công, khách hàng thay phiên nhau gọi điện thoại cho cô, hỏi cô vì sao công trường không có người? Không có người thì khởi công thế nào? Các người không phải là lừa đảo đấy chứ? Tôi chuẩn bị báo cảnh sát rồi đấy!

Mâu Văn lần lượt giải thích với từng người, cô dùng thái độ thành khẩn nói: “Xin lỗi, tôi không ngờ lại xảy ra chuyện thế này, tôi nhất định sẽ bàn giao công trình đúng thời hạn và bảo đảm chất lượng theo hợp đồng, xin cho tôi chút thời gian.”

Có khách hàng mắng cô, mắng rất khó nghe, nhưng trong lòng cô không một gợn sóng. Trái tim cô vốn đã chết từ đêm hôm trước rồi. Cô chỉ biết liên tục xin lỗi, xoa dịu.

Mâu Văn chưa từng gặp phải chuyện như thế này bao giờ, xã hội này đã dạy cho cô một bài học, cho cô thấy lòng người hiểm ác. Bất kể là người chung chăn gối hay là người bình thường, đều dễ thay đổi như vậy.

Chân tình quả thực quay đi ngoảnh lại là tan biến.

Mâu Văn không biết phải làm sao.

Chỉ trong vòng một ngày, trên môi cô đã mọc một nốt mụn nhiệt rất lớn. Nốt mụn sưng phồng khiến bờ môi cô đỏ ửng, làn da nóng bừng, đau rát vô cùng.

Cô vô tình nhìn thấy mình trong gương, suýt chút nữa không nhận ra: Trông thật xấu xí, chẳng khác nào một xác sống.

Sở Lăng gọi điện thoại cho cô, hỏi buổi ghi hình ngày hôm đó cô có theo được không, Mâu Văn nói: Có chứ, cậu cứ đến đi Sở Lăng.

Cô nghĩ: Đều là người sống trên thế giới, không thể lúc nào cũng hào nhoáng, lúc nào cũng là một cuộc đời luôn đi lên được, cũng phải có người trải qua đau khổ, cũng phải có người có những khúc quanh cuộc đời. Đây chính là cuộc sống của cô, cô không muốn che đậy sự bình yên giả tạo, cũng không muốn làm lỡ dở công việc của Sở Lăng.

Dù sao cô đúng là như vậy, cô khốn đốn thảm hại, gánh chịu bạo lực về tình cảm và cú sốc lớn trong sự nghiệp.

Sở Lăng vừa nhìn thấy cô liền ngẩn người ra một thoáng, ngay sau đó liền đóng cửa tách thợ chụp ảnh ở bên ngoài. Cô ấy bước đến trước mặt Mâu Văn, nghiêm túc quan sát thần thái của cô.

“Văn Văn, cậu sao thế?” Sở Lăng hỏi: “Chuyện là thế nào?”

Mâu Văn nói: “Sở Lăng, trời sập rồi, tớ đang cố chống đỡ. Chống đỡ được thì tớ là người phụ nữ đầu đội trời chân đạp đất, không chống đỡ được thì tớ sẽ bị đè thành một vũng thịt nát.” Cô nói xong liền bật cười: “Những việc này đều là chuyện nhỏ thôi. Năm xưa bố tớ gặp tai nạn xe, bị ép bẹp mà còn sống lại được. Những chuyện này của tớ chẳng thấm tháp vào đâu.”

Sở Lăng lắc đầu, cô ấy không muốn dùng ống kính và con chữ để bắt nạt Mâu Văn vào lúc này. Chuyên đề và chuyên mục của cô ấy vốn dĩ mang nét dịu dàng, ấm áp, huống chi đây lại là bạn thân nhất của mình.

Sở Lăng ôm lấy Mâu Văn, nhẹ giọng nói: “Văn Văn, tớ có thể không quay cậu nữa. Giờ tớ bảo họ về luôn có được không? Tớ bảo họ về ngay bây giờ.”

Mâu Văn lại nói: “Không, quay tớ đi.”

Cô muốn tìm việc khác để cứu rỗi bộ não đã cận kề sự suy sụp của mình, cũng muốn sau này khi ngoảnh đầu nhìn lại ngày hôm nay, cô sẽ luôn nhớ rõ bài học và nỗi đau đớn này. Cùng lắm cũng chỉ là một chuyện lớn trong đời mà thôi.

Cô muốn nghiên cứu về vay thế chấp, cũng muốn tìm người vay tiền.

Cô ngồi trong studio ở shophouse bắt đầu lướt điện thoại, vừa lướt vừa nhẩm trước cách nói chuyện để vay tiền. Cô tự học thuộc rất tốt, nhưng đến khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, cô lại không nói nên lời.

Cuộc điện thoại này là gọi cho Chu Hàn Bách.

Chu Hàn Bách là bạn tốt của cô, ngày thường họ chẳng có chuyện gì là không thể nói với nhau, thế nhưng cuộc gọi kết nối rồi, anh ấy hỏi cô sao thế? Cô lại bảo tôi không sao đâu, hôm nào cùng ăn cơm nhé. Chu Hàn Bách nhận ra cô có điểm bất thường, bèn năm lần bảy lượt xác nhận lại xem cô có chuyện gì không, cô vẫn bảo tôi không sao. Sau khi cúp máy, cô dặn dò Tiểu Cố đừng kể chuyện cho Chu Hàn Bách biết, không hiểu vì sao, cô không muốn để Chu Hàn Bách biết đến hoàn cảnh hiện tại của mình.

Cô lại gọi cho Chử Ngọc Khê.

Chử Ngọc Khê đang họp, bảo lát nữa sẽ gọi lại cho cô. Mâu Văn nói: “Không cần đâu không cần đâu, tôi chỉ gọi điện hỏi thăm anh chút thôi.”

“Thế hôm nào cùng nhau ăn cơm nhé.” Chử Ngọc Khê nói: “Lâu rồi chúng ta chưa gặp nhau.”

Cô gọi liền năm cuộc điện thoại, nhưng chuyện vay tiền lại không hề hé môi lấy một chữ, cô không mở lời nổi. Sở Lăng vẫn luôn ở bên cạnh cô, giữa chừng cô ấy đi ra ngoài một chuyến, lúc quay lại, chiếc ba lô sau lưng cô ấy căng phồng.

Sở Lăng ở bên Mâu Văn đến tận đêm khuya, trước khi về, cô ấy đặt chiếc ba lô lên bàn làm việc của Mâu Văn, nói với cô: “Mở miệng vay tiền người khác rất khó, nhưng tớ không cần cậu phải mở miệng. Khoản tiền này cậu cứ cầm lấy mà dùng, không phải vội trả đâu.”

Đó là hai trăm nghìn tệ tiền mặt.

Mâu Văn biết mọi người đều là người bình thường, tiền trả góp nhà, trả góp xe, con cái học hành, sinh hoạt thường nhật, ngày nào cũng liều mạng gồng gánh để chen chân vào hàng ngũ “tinh hoa xã hội”, nhận mức lương hàng triệu tệ một năm, nhưng đến cuối cùng chẳng còn lại bao nhiêu. Dù anh A thu nhập cao nhưng đều kẹt hết trong cổ phiếu, hai trăm nghìn tệ này chính là tấm chân tình Sở Lăng dành cho cô. Là sự đền đáp cho việc họ đã cùng nhau bước qua mỗi một cửa ải của cuộc đời.

Mâu Văn nhận lấy.

Đúng lúc này Tiểu Cố gửi tin nhắn cho cô, nói: “Chị chuyển một trăm chín mươi nghìn tệ vào thẻ ngân hàng của em rồi nhé, chị giữ lại mười nghìn bên mình.”

Mâu Văn lập tức bật khóc.

Cô chưa từng nghĩ vào giây phút nguy cấp nhất của cuộc đời, bạn bè của cô lại chẳng nói một lời mà cứ thế lao thẳng đến trước mặt cô như vậy. Ai bảo tình người bạc bẽo? Ai bảo ở thành phố như Bắc Kinh này thì chân tình là thứ hiếm thấy nhất? Cô đã gặp được chân tình rồi. Cuộc đời cô xem ra vẫn chưa đến mức quá tồi tệ.

Ngày hôm nay cô đã khóc rất nhiều lần, cuộc sống của cô vốn dĩ bình lặng, vậy mà một lúc lại ập đến nhiều chuyện như thế, chuyện nào chuyện nấy cứ như muốn đòi mạng cô vậy.

“Cả ngày hôm nay cậu chưa ăn gì rồi.” Sở Lăng nói: “Hai chúng ta ra ngoài ăn chút gì đi.”

“Đi đâu giờ?”

“Qua đường Tô Châu được không? Đồng nghiệp của tớ bảo mấy hôm trước nửa đêm đi ngang qua đó, thấy dưới chân cầu vượt có mấy chiếc xe đẩy bán đồ ăn đêm, chúng ta qua đó cầu may xem sao?” Sở Lăng vừa lau nước mắt cho Mâu Văn vừa nói: “Tớ nhớ hồi đó hai chúng ta cứ tan làm là lại lao ra đó, ăn một bữa Pizza Hut là coi như cải thiện bữa ăn rồi, những ngày tháng đó như một đi không trở lại.”

Sở Lăng không hỏi Mâu Văn chuyện về “anh Vạn Liễu” nữa. Sở Lăng có thể nhìn ra tình cảm của Mâu Văn đã sụp đổ hoàn toàn, điều này chắc chắn có mối liên hệ mật thiết với anh Vạn Liễu. Sở Lăng không biết nhiều về anh Vạn Liễu, nhưng cô biết anh Vạn Liễu có nền tảng kinh tế hơn, đối diện với tình cảm sẽ có thế chủ động hơn, nên nếu anh muốn dứt áo ra đi, chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều.

“Đi thôi, ăn chút gì đi.” Sở Lăng nắm tay Mâu Văn dắt ra ngoài, kéo Mâu Văn lên xe của cô ấy, hai người đi về phía đường Tô Châu.

Cây cầu vượt họ vẫn thường đi qua trước đây giờ vẫn có dòng người qua lại ngược xuôi. Bắc Kinh hình như chẳng có nơi nào là tịch mịch cả, bất kể nơi đâu cũng đều mang nét phồn hoa suốt hai mươi tư giờ. Lúc này họ cũng là một thành viên trên cây cầu vượt ấy, nhìn dòng xe cộ chạy dài, Sở Lăng theo bản năng nắm chặt lấy tay Mâu Văn.

Mâu Văn ngoảnh đầu nghi hoặc nhìn cô ấy.

Sở Lăng nói: “Ngày trước hai chúng ta cũng nắm tay nhau thế này.”

“Cậu sợ tớ nhảy xuống dưới à?” Mâu Văn nói: “Không có chuyện đó đâu. Tớ biết, mọi khó khăn đều chỉ là tạm thời thôi, tớ có thể bước qua được.”

“Mọi chuyện đau lòng đều chỉ là tạm thời thôi.” Sở Lăng nói: “Rồi sẽ qua cả thôi.”

“Nhưng cậu chưa bao giờ hỏi tớ.” Mâu Văn nói: “Sở Lăng, cậu chưa bao giờ hỏi tớ chuyện tình cảm, cũng chưa bao giờ đưa ra lời khuyên cho tớ.”

“Bởi vì tớ tin cậu, tớ tin cậu có nhân cách độc lập, đưa ra mọi lựa chọn đều có nguyên do vững vàng của riêng mình. Bạn bè chẳng phải nên như vậy sao?”

“Cảm ơn cậu, Sở Lăng.”

Dưới chân cầu vượt quả thực có mấy chiếc xe đẩy bán bánh tráng nướng, khoai lang nướng, cơm rang. Họ gọi một phần cơm rang, Mâu Văn chỉ ăn vài miếng. Sở Lăng bưng phần còn lại qua, nói: “Hôm nay tớ không giảm cân nữa, tớ sẽ tiêu diệt nó!”

Mâu Văn nở nụ cười đầu tiên trong ngày hôm đó.

Cô ngồi bên vệ đường cùng Sở Lăng, ngắm nhìn đường Tô Châu dưới màn đêm. Đây chính là nơi giấc mơ của họ bắt đầu, cô nhớ đến căn phòng trọ chật ních người kia, và gã đàn ông mắc bệnh tâm thần thích khỏa thân đó; nhớ đến chuyến xe buýt sáng sớm và những xiên nhúng nóng hổi bốc khói; nhớ đến khi đi mua sắm hàng thanh lý mỗi tối ở siêu thị Thành Hương và những gương mặt trẻ trung trên sân vận động trường Đại học Nhân dân… Họ đều từng là một phần ở nơi này, họ dọn đi khỏi đây để sống cuộc sống của riêng mình. Thế nhưng khi cô bị tổn thương, cô vẫn quay trở lại nơi đây.

Nơi này mang lại cho Mâu Văn cảm giác an toàn.

Cô nghĩ: Có tệ đến mấy thì cũng chẳng thể tệ hơn khoảng thời gian đó được.

Cô và Sở Lăng ngồi ở đó rất lâu, đi loanh quanh ở bên ngoài rất lâu, cuối cùng cô quay trở về nhà của Tạ Sùng.

Tạ Sùng ở nhà, vậy mà anh vẫn chưa ngủ.

Cô chào anh một tiếng rồi quay về phòng của mình. Lúc này sực nhớ ra cô sắp ly hôn với Tạ Sùng rồi, Tạ Sùng bảo cô cứ tùy ý đưa ra các điều kiện, chỉ cần ly hôn là được.

Anh vứt bỏ cô như chiếc giày rách.

Cô từng hoảng sợ khi phải xa rời anh, ngày ngày đêm đêm tìm đủ mọi cách lấy lòng anh, tất cả những điều đó đều là uổng công vô ích.

Mâu Văn không muốn chạm mặt Tạ Sùng, cô sợ anh sẽ dồn ép, hỏi cô đã nghĩ xong các điều kiện ly hôn chưa. Mà cô hiện tại đã chẳng còn tâm trí đâu để đối phó với chuyện này nữa rồi. Việc cấp bách trước mắt là chuyện của kỹ sư Lưu, Sở Lăng và Tiểu Cố đã cho cô vay tiền, cô cần phải tìm người để làm phần việc còn lại.

Cô nằm trên giường, nhắm mắt suy tính xem rốt cuộc còn ai đáng tin cậy nữa, lúc này cô sực nhớ đến Diêu Bái Phàm. Lúc ấy cô đưa bản thiết kế cho Diêu Bái Phàm, Diêu Bái Phàm bảo muốn trả ân tình cho bạn bè nên đã giao phần thi công cho người khác làm.

Mâu Văn tin tưởng vào phán đoán của mình đối với Diêu Bái Phàm, cô ấy là một người đáng tin cậy, cô quyết định đi tìm Diêu Bái Phàm.

Chuyện này đã có hướng giải quyết, cô muốn đi tắm một cái. Cô đẩy cửa bước ra ngoài liền nhìn thấy Tạ Sùng.

Tạ Sùng đang ngồi trên ghế sofa, máy tính đặt trên đầu gối, anh nhíu mày chẳng rõ đang xem cái gì. Nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu nhìn Mâu Văn.

Anh nhìn thấy môi Mâu Văn nứt nẻ, đầu tóc rối bời, cả người chẳng còn chút thần thái nào. Ngày hôm nay anh đã vô số lần nhớ lại dáng vẻ năm đó của cô, cứ mỗi lần nhớ đến là anh lại thấy nhói lòng.

Lúc này nhìn Mâu Văn, cô làm anh thấy thật xa lạ.

Mâu Văn đón lấy ánh nhìn của anh rồi bước qua, ngồi xuống đầu bên kia của chiếc sofa. Cô nhìn thấy ngón tay Tạ Sùng đặt trên bàn phím, những ngón tay thon dài ấy từng v**t v* mỗi một tấc trên da thịt cô, xuyên thấu cô, chiếm hữu cô. Cô cứ nhìn ngón tay anh như thế, giống như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật được trưng bày. Cảm giác thân mật khăng khít đã tan biến sạch bách rồi.

“Anh đang làm việc à?” Cô hỏi.

Tạ Sùng gập máy tính lại, tựa người về phía bên kia, nhìn cô.

“Em sao vậy?” Anh hỏi.

“Hôm nay em không ổn lắm.” Mâu Văn nói: “Anh còn nhớ kỹ sư Lưu đó không? Anh ấy bị bệnh rồi, người nhà anh ấy ôm tiền chạy mất rồi. Các công trường của em chỉ trong một ngày đều trống trơn, không có công nhân làm việc nữa.”

Khi Mâu Văn nói chuyện, Tạ Sùng nhìn biểu cảm của cô, trông cô rất bình thản, cứ như thể đang kể câu chuyện của người khác vậy.

“Em cần anh giúp không?” Tạ Sùng hỏi: “Nếu em cần, anh có thể đưa tiền cho em. Anh cũng có thể giúp em tìm người.”

Mâu Văn suy nghĩ một lát rồi nói: “Em đã vay được một ít tiền rồi, nhưng em thực sự cần sự giúp đỡ của anh.”

“Em cứ nói, chỉ cần anh làm được.”

“Anh có thể cho em thở một hơi được không?” Mâu Văn thở dài một tiếng nói: “Tạ Sùng, có thể tạm thời đừng ép em phải lập tức làm thủ tục ly hôn với anh ngay được không? Em muốn làm từng việc một, em thực sự không còn tâm trí đâu để đối phó nữa rồi. Em xin anh. Đợi em bước qua vũng lầy này, chúng ta hãy lại nói đến chuyện ly hôn, được không?”

“Được.” Tạ Sùng nói.

Mâu Văn trút được một gánh nặng.

Ánh mắt cô nhìn xuống sàn nhà, đang suy tính những việc tiếp theo.

Tạ Sùng cứ nhìn cô như thế, tiếp đó anh chìa tay về phía cô: “Em có cần anh ôm em không?” Anh hỏi.

“Em không cần.” Mâu Văn lắc đầu: “Em không cần.” Cô nói xong liền đứng dậy bỏ đi, còn bàn tay Tạ Sùng chậm rãi hạ xuống.

Ngày hôm sau Mâu Văn hẹn gặp Diêu Bái Phàm.

Diêu Bái Phàm vừa vặn đi công tác về, đi thẳng đến studio của Mâu Văn. Cô ấy vừa nhìn là nhận ra ngay trạng thái của Mâu Văn không tốt, thẳng thừng hỏi cô: “Cô sao thế?”

Mâu Văn không hề giấu giếm Diêu Bái Phàm, thẳng thắn kể chuyện của kỹ sư Lưu cho cô ấy nghe. Diêu Bái Phàm nghe xong nhíu mày bảo: “Thế thì đúng là quá xui xẻo rồi. Nhưng tại sao cô lại tìm đến tôi chứ? Thời gian cô làm trong ngành này đâu có ngắn.”

Mâu Văn nói: “Dù lúc sửa sang nhà cho cô Diêu, trình độ của đội thợ đó không quá cao, nhưng sau khi chỉnh sửa thì phần việc bàn giao đều rất tốt, cô ở cũng thấy thoải mái.”

Diêu Bái Phàm bảo: “Cô muốn trả góp, muốn tôi bảo đảm cho cô.”

Diêu Bái Phàm thông minh đến thế, Mâu Văn vừa mở lời là cô ấy đã hiểu ngay. Đối với cô ấy, việc đứng ra bảo đảm cho Mâu Văn chẳng qua chỉ là một câu nói mà thôi, cô ấy cũng không cần phải lo Mâu Văn sẽ bỏ trốn. Vấn đề là, Mâu Văn có chỗ dựa lớn là Tạ Sùng, vậy mà lại bị chút chuyện này làm cho khốn đốn ra nông nỗi này.

Diêu Bái Phàm không hiểu nổi.

Cô ấy thẳng thừng nói với Mâu Văn: “Cô chỉ cần có tiền thì khắp cái Bắc Kinh này đội thợ thi công đáng tin cậy vớ đại cũng được cả đống. Tôi cứ tưởng cô không thiếu tiền nhất đấy. Xem ra tiền của cô và chồng cô phân định rất rõ ràng.” Cô ấy nói xong liền bật cười: “Tôi đứng ra bảo đảm cho cô thì không có vấn đề gì. Nhưng tôi muốn hỏi cô một câu.”

“Cô cứ nói.”

“Tại sao cô không tìm chồng cô?”

Mâu Văn không muốn nói chuyện đời tư của mình, nên lúc này cô lựa chọn giữ im lặng. Diêu Bái Phàm lại nói thẳng: “Tình cảm của hai người không tốt đúng không?”

“Đúng.” Mâu Văn đáp.

Diêu Bái Phàm liền bật cười: “Đúng như dự đoán.” Cô ấy lập tức lấy điện thoại ra gọi cho bạn bè, nói thẳng trước mặt Mâu Văn: “Thanh toán trước hay không thanh toán trước cái gì, cậu cứ coi như tôi tìm thợ làm theo ngày ở chợ lao động đi, các cậu vốn dĩ cũng vẫn làm thế mà. Chỉ là tôi không muốn tốn công tốn sức thôi.”

Diêu Bái Phàm đã giúp Mâu Văn.

Trước khi về cô ấy nói với Mâu Văn: “Tôi khá vui vì cô có thể nợ tôi một ân tình đấy, nói lời thật lòng thì tôi vốn dĩ sẽ không dễ dàng giúp đỡ người khác đâu, nhất là việc đứng ra bảo đảm này. Nhưng tôi khá tin tưởng cô, điều này chẳng liên quan gì đến việc chồng cô có thể bảo chứng cho cô hay không. Thực ra tôi khá ghét chồng cô.”

Mâu Văn nói: “Tôi cũng khá ghét anh ấy.”

Diêu Bái Phàm bật cười thành tiếng.

Mâu Văn cảm thấy thời gian cứ như được gắn thêm đôi cánh, vỗ một cái là đã bay đi rất xa. Có một ngày cô vào viện thăm kỹ sư Lưu, anh ấy đã được chuyển ra khỏi phòng ICU, nhưng xem ra đã mất khả năng lao động rồi, thần trí cũng không còn tỉnh táo nữa.

Cảnh sát đã tìm được người nhà của anh ấy và áp dụng các biện pháp pháp lý, nhưng tiền thì một thời gian ngắn chưa thể truy thu về ngay được.

Kỹ sư Lưu xảy ra chuyện như thế này cũng làm dấy lên một làn sóng tranh luận lớn trong ngành. Lâm Vi Sâm cũng bị ảnh hưởng, anh ta cũng phải bận rộn tối mắt tối mũi suốt mười mấy ngày. Trong khoảng thời gian đó anh ta có gọi cho Mâu Văn một cuộc điện thoại, giọng điệu có vẻ hơi cười trên nỗi đau của người khác, hỏi xem công ty của Mâu Văn có còn gồng gánh nổi không.

Mâu Văn không muốn bị anh ta coi khinh, bèn nói: “Chuyện của kỹ sư Lưu không ảnh hưởng nhiều đến tôi, nhưng đúng là có thêm chút phiền phức.”

Mâu Văn biết Lâm Vi Sâm hận cô.

Lần cuối cùng họ qua lại với nhau chính là lần cô cướp Chu Hàn Bách. Kể từ sau đó, Lâm Vi Sâm luôn né tránh cô trong mọi trường hợp. Anh ta gặp ai cũng bảo Mâu Văn là hạng người không có giới hạn, bất chấp mọi thủ đoạn để giành giật khách hàng, làm loạn thị trường. Còn bảo Mâu Văn không có lương tâm, không biết đối nhân xử thế, một tay anh ta dìu dắt cô lên vậy mà cô chẳng biết ơn chút nào.

Mâu Văn từng nghe kể về những điều này, nhưng cô chẳng phân trần gì nhiều.

Vì đã thay đổi đội ngũ thi công, cô và Tiểu Cố ngày nào cũng rong ruổi chạy qua chạy lại giữa các công trường, nghiêm ngặt kiểm soát chặt chẽ từng khâu một. Cứ thế chậm rãi thu hồi được một chút khoản tiền quyết toán đợt cuối, cuối cùng cũng có thể giải quyết được việc cấp bách trước mắt.

Khẩu vị của Mâu Văn vẫn luôn không tốt, cô thỉnh thoảng lại có cảm giác chóng mặt. Mỗi lần chóng mặt cô lại ăn một viên kẹo, rồi lại đi bận rộn lo liệu việc khác.

Cô khôi phục lại việc nấu cơm cho Tạ Sùng.

Diêu Bái Phàm nói đúng: Nếu cô cũng đang có chỗ dựa lớn, việc gì phải khiến mình thảm hại như vậy chứ? Cô không cần phải giải thích nhân cách của mình với Tạ Sùng, không cần phải mong cầu sự tin tưởng của anh, anh lựa chọn cô đâu phải không mang theo mục đích? Cô kết hôn với anh, cũng nên thu về lợi ích. Tạ Sùng nắm giữ nhiều thứ như thế, cô đã có được mấy phần?

Chỉ có những cô gái trẻ mới ôm mộng tưởng hoàng tử công chúa mà sống suốt đời, người có đầu óc từ lâu đã bắt đầu tính toán lợi hại để rút lui một cách toàn vẹn rồi.

Huống chi cô rất muốn khiến Tạ Sùng cũng phải nếm trải cảm giác đau đớn xé lòng một lần, lòng hiếu thắng của cô lại bừng cháy dữ dội.

Tình yêu của Mâu Văn đã chết, nhưng tinh thần của cô lại sống lại rồi.

Cô nấu cơm cho Tạ Sùng, nhưng không ngồi ăn cùng bàn với anh, cô luôn nấu cơm xong xuôi rồi đặt sẵn ở đó, tự mình đi bận rộn việc khác.

Có một ngày Tạ Sùng chặn cô lại, hỏi cô đã nghĩ xong các điều kiện ly hôn chưa? Mâu Văn nói: Anh cho em nghĩ thêm chút nữa được không? Đôi mắt cô nhìn anh, trông vừa đáng thương lại vừa bi ai làm sao.

Có một buổi trưa, Mâu Văn hỏi anh muốn ăn gì?

Anh bảo thế nào cũng được.

Mâu Văn liền đi vào bếp.

Anh đi theo sau.

Đã lâu rồi anh không đi theo sau lưng cô như thế, cái cảm giác đó thật thần kỳ, cứ như quay trở lại những ngày trước đây cô đi đâu là anh lại muốn đi theo đến đó vậy.

Anh nhìn thấy Mâu Văn đứng ở đó, cô biến thành một mảnh mỏng dính, gầy gò. Thậm chí anh còn có cảm giác mình chỉ cần dùng một bàn tay là có thể bẻ gãy cô được vậy.

Ngày hôm đó cô chủ động tìm chủ đề nói chuyện với anh, cô hỏi anh công việc có thuận lợi không? Mọi người trong công ty có dễ hòa hợp không?

Tạ Sùng nói: “Chẳng có gì thuận lợi hay không cả, chỉ là một công việc mà thôi, anh có trông mong vào nó để sống đâu. Trong công ty lắm loại đần vô cùng, từ trên xuống dưới, chẳng có mấy người tốt.”

Mâu Văn không hề bất ngờ khi nghe thấy những lời đánh giá về công việc này từ miệng Tạ Sùng, anh vốn là người như thế, không vừa mắt rất nhiều chuyện.

Tạ Sùng lại nói: “Họ còn thích bắt nạt người hiền lành, không dám đụng vào mấy người cứng đầu. Người cứng đầu đó cũng không thực sự cứng đầu, chẳng qua chỉ là có chỗ dựa vững chắc, ngày nào cũng mang bộ dạng bố đời.”

“Giống như anh vậy sao?” Mâu Văn nói: “Giống như anh, có chỗ dựa vững chắc, nên có thể khiến mọi thứ…”

Hai chữ “cút xéo” của cô còn chưa nói ra khỏi miệng, cô liền thấy trước mắt là một mảnh tối đen, người cô mềm nhũn đổ sụp xuống dưới, ngã ngay trong gian bếp cô yêu thích nhất.

Trái tim Tạ Sùng trong chớp mắt thắt chặt lại đau nhói, anh lao đến trước mặt Mâu Văn, ôm chầm lấy cô. Anh sắp nghẹt thở đến nơi rồi.

Tất cả những gì từng trải qua vào buổi trưa muộn mùa hè nhiều năm trước, cùng với tình cảnh trước mắt lồng ghép vào nhau ở trong đầu anh, xếp chồng lên nhau. Anh ôm lấy Mâu Văn mà khóc: “Mâu Văn, Mâu Văn, xin em đừng rời xa anh.”

Đã rất nhiều năm rồi Tạ Sùng chưa từng có cảm giác hoảng sợ kinh hoàng đến nhường này, vậy nên hôm đó quay về từ bệnh viện, anh cứ ở lỳ bên giường Mâu Văn không chịu rời đi.

“Chúng ta không ly hôn nữa, Mâu Văn.” Tạ Sùng nói: “Chúng ta cứ sống cùng nhau như vậy, mãi cho đến khi già đi được không?”

Cuộc đời anh đã không chịu nổi thêm bất kỳ một sự ra đi của ai nữa rồi, cứ một người bỏ đi là lại mang theo một phần con người anh. Vào khoảnh khắc Mâu Văn đổ sụp xuống, anh đã thấy sợ hãi.

Tình cảm anh dành cho Mâu Văn phức tạp đến thế, pha tạp cả tình yêu, tình thân, tình bạn, họ từng cùng nhau đi qua những năm tháng tốt đẹp như vậy.

Mâu Văn nghe thấy anh nói như vậy, liền xoay người đi, lưng đối diện với anh, nhắm hai mắt lại.

Cô đã ngủ một giấc rất ngon, mở mắt ra nhìn thấy thời tiết tốt đẹp bên ngoài. Cô ngồi dậy từ trên giường, nhìn thấy trên bàn ăn đã bày sẵn cơm dẻo canh ngọt, là do Tạ Sùng học theo dì giúp việc mà nấu.

Mâu Văn ăn uống khá tốt, cô vừa ăn vừa nhìn Tạ Sùng, thấy anh cũng nhìn lại cô, cô mỉm cười với anh.

Cô chậm rãi khôi phục lại sức sống.

Mâu Văn biết trái tim mình đang chậm rãi bình phục rồi.

Cô đối xử với Tạ Sùng còn tốt hơn cả trước đây.

Có một đêm nọ, Tạ Sùng đi công tác về, đẩy cửa bước vào nhà, anh nhìn thấy Mâu Văn mặc một chiếc váy ngủ nửa trong suốt, loáng cái đã quay về phòng của cô. Cô nói với Tạ Sùng cách cánh cửa: “Em xin lỗi, em không biết hôm nay anh về.”

Tạ Sùng đứng bên ngoài cửa phòng cô.

Anh cảm thấy cơ thể mình như lại sống lại rồi, những thứ tưởng chừng đã chết giờ đây đang bùng cháy dữ dội. Bàn tay anh áp lên cánh cửa đó, nói: “Em ra ngoài giúp anh thu dọn hành lý một lát.”

Mâu Văn đáp lại anh: “Được.”

Cô tiện tay khoác thêm một chiếc áo ngủ dài tay đi ra ngoài, thế nhưng trong lòng cô hiểu rõ, đây chẳng qua chỉ là trò giấu đầu hở đuôi mà thôi. Đôi chân thon dài của cô vẫn lộ ra ngoài, đồ ngủ nửa trong suốt hoàn toàn không che chắn nổi nửa th*n d*** của cô.

Nhưng cô làm như không biết, cứ thế bước ra, đi đến phòng khách, hỏi anh: “Đồ trong vali đều lấy ra hết chứ?”

“Phải.” Tạ Sùng nói.

Anh xoay người đi tắm, cứ nhắm mắt lại là khoảnh khắc Mâu Văn ngồi xổm xuống dưới hiện lên, chiếc váy ngủ viền ren nửa che nửa hở.

Mâu Văn cố tình chậm rãi dọn dẹp, lúc anh bước ra ngoài, cô vừa vặn lấy ra hết chỗ quần áo đó. Cô nhận ra Tạ Sùng đã bước đến sau lưng cô, nhưng cô vẫn cứ giả vờ bận rộn làm việc.

Cho đến khi cánh tay anh vươn qua từ phía sau, ôm cô vào lòng anh.

Đầu ngón tay anh khẽ vân vê viền hoa trên chiếc váy ngủ, chóp mũi cọ vào làn da đỏ ửng nơi vành tai cô.

Mâu Văn ngửa cổ tựa sát vào anh, hơi ngoảnh đầu, đối diện với ánh mắt anh. Cô nhìn thấy đôi mắt anh đang bùng cháy ngọn lửa nóng bỏng, còn lòng bàn tay anh áp vào cằm cô, ép gương mặt cô phải xoay về phía anh thêm chút nữa, rồi anh gấp gáp hôn cô.

Mâu Văn mở rộng bờ môi đón nhận anh.

Cô nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng hôn ẩm ướt giữa hai người, anh như muốn nuốt chửng cô vào trong vậy.

Mâu Văn khẽ mở hai mắt ra, cô nhìn thấy anh đang nhắm nghiền mắt, đang chìm đắm trong nụ hôn này. Ánh mắt cô lạnh lùng như thế, vậy mà bờ môi vẫn cứ khẽ mở ra để phối hợp cùng anh. Thậm chí cô còn táo bạo hơn cả trước đây, cuốn lấy lưỡi anh, chậm rãi m*t mát.

Lòng bàn tay cô áp vào mu bàn tay anh, kéo lấy tay anh, đi qua đỉnh núi khe rãnh, cuối cùng dừng lại ở dòng sông.

Đôi mắt cô vẫn luôn nhìn anh chăm chú.

Hàng mi dài của anh vì đ*ng t*nh mà khẽ run lên, lúc đi làm anh phải giả vờ làm người văn minh, đeo chiếc kính mắt không độ để che giấu đi đôi mắt hung dữ của mình, lúc này kính mắt biến đâu mất rồi, hai gò má anh hằn lên một vệt lằn kính, nhìn chẳng khác nào một tên mặt người dạ thú.

Mâu Văn vẫn luôn quan sát phản ứng của anh, cô nhạy cảm nhận ra anh còn chìm đắm hơn cả trước đây, thế nên cô lại càng làm ra dáng vẻ quên mình.

Cho đến khi anh đẩy cô ngã nhào trên chiếc sofa, ngón tay luồn vào trong mái tóc dài của cô, giữ đầu cô trên lưng ghế sofa.

Chiếc áo ngủ dài tay kia đã bị lột bỏ từ lâu, phơi bày trước mắt anh là một tấm lưng gầy gò. Chỗ xương bả vai nhô lên hai mảnh xương, chính là bằng chứng cho những ngày tháng đau khổ nối tiếp của cô.

Anh hôn lên hai mảnh xương đó, rồi lại hôn lấy môi cô.

Khi anh buông tha bờ môi cô, cô lặng lẽ mỉm cười rồi vùi đầu vào trong chiếc sofa.

Đêm đen dài dằng dặc kia đã trôi qua rồi, là do chính tay Mâu Văn lật qua.

Tấm chân tình đã thực sự quay đi ngoảnh lại là tan biến rồi.

Từ đây cô và anh, là hai con người độc lập.

Một người là đàn ông, một người là phụ nữ.