Vào ngày kỷ niệm thành lập trường đua ngựa, Tạ Sùng đã gặp lại Tưởng Vu.
Hôm đó cô ấy có lịch biểu diễn kỹ thuật cưỡi ngựa. Cô ấy thúc ngựa lao vút ra ngoài từ cánh cổng, rồi đứng thẳng người trên lưng ngựa giữa những tiếng reo hò cổ vũ của khán giả. Từ nhỏ Tạ Sùng đã không thích xem màn biểu diễn này, anh luôn bị ám ảnh bởi ý nghĩ người trên lưng ngựa sẽ bị hất văng xuống, đầu đập vào đất rồi tắt thở ngay lập tức.
Vì vậy, khi Tưởng Vu biểu diễn, anh theo bản năng nhắm mắt lại. Đôi tai anh bị nhấn chìm trong những tràng pháo tay vang dội của đám đông. Họ đều trầm trồ: Huấn luyện viên đó giỏi thật.
Biểu diễn xong, Tưởng Vu chủ động bước đến trước mặt Tạ Sùng. Trước đây cô ấy hiếm khi làm vậy.
Cô ấy nắm chiếc roi da trong tay đi đến trước mặt Tạ Sùng, hỏi anh có muốn nghe một tiếng không. Đây là một trong những trò vui hồi nhỏ của họ: quất roi ngựa. Đã rất nhiều năm rồi họ không chơi trò này. Tưởng Vu quất roi rất giỏi, ngày trước các học viên luôn vây quanh cô ấy, muốn cô ấy quất một cái để nghe.
Tạ Sùng nói: “Nghe một cái đi.”
Tưởng Vu thuận tay vung roi ra không trung.
Chiếc roi ngựa phát ra một tiếng đanh gọn giữa không trung, cô ấy nói: “Tặng cậu thêm cái nữa.” Rồi lại quất thêm một cái.
“Bọn trẻ bây giờ có thích nghe không?” Tạ Sùng hỏi cô ấy.
“Không thích thì tôi lấy gì để dỗ tụi nó?” Tưởng Vu ngồi xuống bên cạnh Tạ Sùng, cùng anh nhìn ra khoảng sân trường đua quen thuộc.
“Tiền Tụng đâu?” Tưởng Vu hỏi: “Hôm nay sao không thấy bạn thân của cậu tới?”
“Cậu ta đi công tác rồi.” Tạ Sùng nói: “Vốn dĩ định tới.”
“Tôi cứ ngỡ cậu sẽ không đến.” Tưởng Vu nói: “Tôi nghe nói cậu bị tai nạn xe đúng vào ngày đám tang hôm đó, vốn định vào viện thăm cậu. Nhưng Tiền Tụng lại bảo cậu gặp tai nạn là vì tôi, tôi bảo không phải, thế là hai chúng tôi cãi nhau.”
Tưởng Vu từng đến bệnh viện một lần, nhưng cô ấy không đi tới trước mặt Tạ Sùng. Cô ấy chỉ cần xác nhận Tạ Sùng còn sống là đủ rồi.
Lúc ở trong công viên nhỏ dưới khuôn viên bệnh viện, cô ấy đã nhìn thấy một cô gái đang đẩy xe lăn đưa Tạ Sùng đi dạo. Ánh mắt cô gái ấy chưa từng rời khỏi Tạ Sùng, bất kỳ một động tĩnh nhỏ nào của anh cũng không lọt qua nổi mắt cô ấy.
Cô ấy rất yêu anh, cô ấy đặt anh ở trong lòng.
Tưởng Vu cũng nhìn ra được, Tạ Sùng cũng rất yêu cô ấy. Bởi vì Tạ Sùng cứ luôn vô thức đưa tay về phía cô ấy, cô ấy chìa tay ra, anh liền siết nhẹ, áp lên má mình, rồi hôn khẽ lên mu bàn tay cô ấy, sau đó mới chịu buông ra.
Tưởng Vu cứ đứng từ xa nhìn họ một lát như thế, trong lòng thấy vui thay cho anh. Tạ Sùng đại nạn không chết, lại có người yêu thương bên cạnh. Cô ấy chân thành chúc phúc cho anh.
Tưởng Vu hiện tại đã rất bình tĩnh, không còn muốn hủy diệt hết tất cả như ngày trước nữa.
Mùa đông năm ngoái, cô ấy đã quay lại trường đua ngựa ở Tân Cương nơi mẹ cô ấy từng làm việc lúc còn sống. Trường đua mùa đông lạnh buốt, tuyết phủ trắng xóa khắp nơi, cô ấy ở đó ba ngày, bầu bạn suốt ba ngày với con ngựa mà mẹ cô ấy từng thuần dưỡng.
“Tạ Sùng, sau này nếu cậu có con, cứ gửi đến đây, tôi dạy nó cưỡi ngựa.” Tưởng Vu nói.
Con.
Tạ Sùng suy nghĩ một lát rồi nói: “Tôi sẽ không có con.”
“Sao vậy?” Tưởng Vu hơi bất ngờ: “Không phải cậu rất thích trẻ con sao?”
Tạ Sùng không muốn kể chuyện riêng tư của mình cho Tưởng Vu nghe. Tính cách anh vốn là như thế, chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên nói. Chuyện riêng tư của bất kỳ ai cứ đến chỗ anh là coi như thắt lại một nút chết, tuyệt đối không bao giờ hé răng với người nào khác.
Anh nói: “Tôi không sinh được. Sức khỏe của tôi không cho phép.”
Tưởng Vu có phần tiếc nuối gật đầu: “Thế thì đáng tiếc thật.”
“Sao cậu biết tôi kết hôn?” Tạ Sùng hỏi.
“Ngô Kỳ Lạc đoán ra đấy. Cậu ấy bảo có lần cùng Tiền Tụng qua nhà cậu, cậu nhất quyết không cho họ vào cửa. Cậu ấy nghĩ cậu sẽ không bao giờ sống chung với ai trừ khi đã kết hôn.” Tưởng Vu rất thẳng thắn với Tạ Sùng: “Sau này cậu ấy dọn về khu dân cư cậu ở, có từng gặp vợ cậu. Nhưng Ngô Kỳ Lạc không kể với ai, chỉ nói với tôi thôi.”
Ngô Kỳ Lạc còn nói Mâu Văn là gái tỉnh lẻ, vừa nhìn đã biết là hạng người lắm tâm cơ, cưới Tạ Sùng chỉ vì nhắm vào tiền của Tạ Sùng. Nhưng mấy lời này Tưởng Vu không kể lại cho anh nghe. Lúc Ngô Kỳ Lạc hớt hải kể chuyện, Tưởng Vu đã bảo cô ta ngậm miệng và mắng cho cô ta một trận. Cô ấy bảo Ngô Kỳ Lạc làm vậy là không tôn trọng Tạ Sùng, cũng không tôn trọng vợ anh. Tưởng Vu ghét nghe mấy chuyện đó, cô ấy thấy phiền vô cùng.
“Tôi ghét Ngô Kỳ Lạc.” Tạ Sùng nói.
“Hai năm nay Ngô Kỳ Lạc cũng nếm trải không ít bài học rồi, không còn lắm chuyện như trước nữa đâu.” Tưởng Vu nói: “Giờ cậu ấy cũng thay đổi tốt lên một chút rồi.”
Tưởng Vu nói: “Thực ra có hôm Ngô Kỳ Lạc gọi tôi qua nhà cậu ấy ăn cơm, đi ngang qua công ty thiết kế ở shophouse chỗ các cậu, tôi đã nhìn thấy vợ cậu.”
Hôm đó Mâu Văn làm việc mệt mỏi, đang đứng vươn vai thư giãn cơ thể, rồi còn chạy bước nhỏ trên đất. Lúc chạy, búi tóc củ tỏi trên đỉnh đầu cô cứ nhấp nhô theo từng nhịp, trông rất đáng yêu.
“Cô ấy không đánh nhau với ai đấy chứ?” Tạ Sùng nói: “Vợ tôi giỏi lắm, cô ấy từng tát tôi bay cả mặt đấy. Cậu bảo Ngô Kỳ Lạc đừng có chọc vào cô ấy.”
“Tát cậu bay cả mặt á? Thế cậu không phát điên lên à?”
“Tôi không phát điên, tôi còn để cô ấy tát thêm cái nữa.” Tạ Sùng nói: “Nếu không cô ấy sẽ nhịn đến hỏng người mất.”
Tưởng Vu bật cười.
Cô ấy rất hiếm khi cười, nhưng khi tưởng tượng ra cảnh Tạ Sùng bị tát, cô ấy quả thực không nhịn nổi. Hồi nhỏ cô ấy cũng luôn muốn đánh Tạ Sùng một trận, vì cái miệng anh quá ngứa đòn, anh sẽ công kích tất cả mọi người. Vợ của Tạ Sùng xem ra hoàn toàn không giống như lời Ngô Kỳ Lạc nói.
Hai người họ cứ thế trò chuyện một lát.
Trước đây không hiểu vì lý do gì, hai người đều rất gượng gạo, giờ đây rốt cuộc cũng có thể đối xử với nhau như những người bạn. Họ đều biết rõ nhân cách của đối phương không tệ, làm bạn bè vô cùng đáng tin cậy.
Tưởng Vu phải lên lớp rồi, cô ấy vẫy tay chào Tạ Sùng, leo lên lưng ngựa rồi rời đi.
Tạ Sùng mang theo món quà kỷ niệm của trường đua về nhà, đó là một bức tranh.
Bức tranh vẽ một chú ngựa lùn, xung quanh là vài đứa trẻ, đứa thì chải bờm, đứa thì tết bím tóc cho ngựa. Trông rất vui.
Tạ Sùng cầm bức tranh về nhà, đỗ xe dưới hầm, lúc đang bước về phía buồng thang máy thì bị một người gọi giật lại.
“Tạ Sùng?”
Tạ Sùng ngoảnh đầu lại, anh nhìn thấy một người phụ nữ. Người phụ nữ đó ăn mặc rất thời thượng, nhưng Tạ Sùng không quen cô ấy, hay nói đúng hơn là chẳng có một chút ấn tượng nào.
Người phụ nữ bước đến trước mặt anh, hỏi: “Anh không nhớ tôi sao? Tôi là Diêu Bái Phàm đây.”
Tạ Sùng chẳng hiểu kiểu gì.
Diêu Bái Phàm vốn dĩ không muốn nhắc lại, nhưng thấy điệu bộ này của anh, cô ấy bèn nói: “Hồi trước anh từng viết thư tình cho tôi, đừng có bảo là anh không nhớ nhé.”
“Tôi chưa từng viết thư tình cho bất kỳ ai cả. Cô nhận nhầm người rồi.” Tạ Sùng nói: “Nhạt nhẽo.”
Diêu Bái Phàm nghe anh nói vậy liền tức đến bật cười: “Anh chẳng đáng yêu như hồi nhỏ chút nào, ít nhất hồi nhỏ anh làm chuyện gì cũng dám làm dám nhận.”
“Tôi còn chẳng quen cô, tôi nhận cái gì? Cô bị điên à?” Tạ Sùng không có cách nào giữ nổi vẻ lịch sự với một người kỳ lạ như thế này.
Diêu Bái Phàm nói: “Anh mới bị điên ấy.” Cô ấy chỉ tay vào Tạ Sùng: “Tôi vốn chỉ muốn chào anh một câu, dù sao cũng ở cùng một khu dân cư. Anh giả vờ không quen biết tôi đã là rất bất lịch sự rồi, giờ lại còn bảo tôi bị điên.”
Tạ Sùng lười đôi co với cô ấy, xoay người bỏ đi thẳng.
Anh chỉ coi cuộc gặp với Diêu Bái Phàm là cách bắt chuyện vô thưởng vô phạt của Diêu Bái Phàm mà thôi. Anh luôn gặp phải mấy chuyện kiểu này, đối phương cứ mở mồm là bảo từng gặp anh ở chỗ này chỗ nọ, từng uống rượu cùng nhau, ngày xưa anh thế này thế khác, đúng là dở hơi.
Anh về đến nhà, thấy Mâu Văn cũng đã về rồi.
Mâu Văn nhìn thấy bức tranh trên tay anh liền hỏi: “Hoạt động vui không?”
“Cũng vậy thôi.” Tạ Sùng bảo: “Chán ngắt.”
Mâu Văn nhìn anh một cái đầy ẩn ý, rồi lại liếc nhìn bức tranh kia, không hỏi thêm. Cô xoay người đi bưng nước lê hấp cho Tạ Sùng.
Đêm qua Tạ Sùng hơi ho, vừa hay cô ở nhà nên qua siêu thị mua đồ về nấu. Tạ Sùng luôn bảo giờ mua hàng qua mạng rất tiện lợi, cần thứ gì cứ đặt trên mạng, rất nhanh sẽ giao tới. Nhưng Mâu Văn vẫn thích tự mình đi siêu thị hơn, đồ tự tay lựa chọn lúc nào cũng yên tâm nhất.
Mâu Văn cầm điện thoại lên xem một lát, lúc đặt xuống liền hỏi Tạ Sùng: “Anh quen Diêu Bái Phàm à?”
“Diêu Bái Phàm?” Tạ Sùng nói: “Người điên đấy á?”
“Cô ấy làm gì anh à?”
“Cô ta bảo anh từng viết thư tình cho cô ta.”
“Thế anh có viết không?”
“Anh rảnh thế à?” Tạ Sùng nói: “Anh còn chưa từng gặp cô ta bao giờ, chẳng có một chút ấn tượng nào cả.”
Mâu Văn không hỏi nữa.
Sở dĩ cô hỏi như vậy là vì ban quản lý tòa nhà vừa gửi nhật ký công việc vào trong nhóm chat, lúc đi tuần tra dưới hầm gửi xe có chụp vài tấm ảnh, trong ảnh rõ ràng có bóng dáng Tạ Sùng và Diêu Bái Phàm đang đứng nói chuyện ở đó. Dù bóng người rất nhỏ nhưng Mâu Văn chỉ cần liếc mắt là nhận ra ngay.
Cô đưa điện thoại cho Tạ Sùng xem, Tạ Sùng nói: “Đúng, vừa mới đây thôi. Anh gặp dưới hầm xe.”
Mâu Văn cười.
Lúc này cô sực nhớ tới lần đầu tiên quen biết Diêu Bái Phàm, hình như cô ấy từng hỏi cô một câu: Chồng cô là Tạ Sùng à? Lúc đó Mâu Văn không nghĩ ngợi gì nhiều, giờ ngẫm lại, xem ra cô ấy đã sớm biết Tạ Sùng từ lâu rồi.
Nhưng Mâu Văn không có ý định truy hỏi gì. Những chuyện quá khứ của Tạ Sùng cô có gặng hỏi cũng chẳng bao giờ ra được đáp án.
Cô đã ý thức được mình không còn là mình nữa, cô như bị một thứ gì đó ám vào vậy. Cô sinh ra tâm ma, cứ đối diện với Tạ Sùng là cô lại không có cách nào khống chế nổi cảm xúc của bản thân. Như phải liên tục làm tổn thương anh thì mới có được sự chú ý thực sự từ anh vậy.
Nhưng sự chú ý của anh vốn không hề quan trọng đến thế.
Cô hỏi Tạ Sùng có muốn ra ngoài đi dạo không, cô muốn qua mấy con ngõ nhỏ đi loanh quanh một chút. Nghe nói bên đó dạo này mở nhiều cửa hàng nhỏ có phong cách thiết kế rất đẹp, cô muốn đi cảm nhận xem sao. Bắc Kinh đầu hạ chưa quá oi bức, đi dạo trên phố sẽ rất dễ chịu.
“Anh cũng đi.” Tạ Sùng nói. Lúc ra khỏi cửa anh hỏi Mâu Văn: “Chuyện của Diêu Bái Phàm, em có tin anh không?”
“Đương nhiên rồi.” Mâu Văn nói: “Nhưng em thấy có thể chuyện này có điểm kỳ lạ. Em hiểu anh, anh có thể không nói, nhưng anh sẽ không nói dối. Còn Diêu Bái Phàm cũng là một người rất thẳng thắn, cô ấy nói anh từng viết thư tình cho cô ấy, chắc cũng không phải nói dối. Nên trong chuyện này chắc chắn là có hiểu lầm gì đó rồi.”
“Em cũng thông minh đấy.” Tạ Sùng khẽ gõ vào đầu Mâu Văn một cái: “Anh chẳng biết hiểu lầm ở chỗ nào.”
Mâu Văn dẫn dắt anh: “Liệu có khi nào anh từng viết thật nhưng anh quên mất rồi không?”
“Anh bị tai nạn xe chứ có phải bị hỏng não đâu? Anh viết thư tình cho ai mà anh lại không nhớ?”
“Thế anh từng viết cho ai chưa?”
“Chưa từng viết.”
Mâu Văn cười, cô không trêu Tạ Sùng nữa, trêu nữa là anh nổi cáu thật đấy.
Tạ Sùng hỏi Mâu Văn chuyện căn hộ hỗn hợp dân cư thương mại xem xét đến đâu rồi. Mâu Văn bảo em muốn trả trước nhiều thêm một chút, hiện tại còn thiếu một khoản nữa. Em sẽ nỗ lực thêm chút, để sang năm mua là được.
“Thiếu bao nhiêu?” Tạ Sùng hỏi.
“Hơn một triệu tệ.” Mâu Văn nói.
“Anh chuyển cho em. Em mua đi.”
Thực ra Mâu Văn từng nghĩ đến chuyện mở lời hỏi Tạ Sùng, dù sao hình tượng “đào mỏ” của cô trong lòng anh từ lâu đã bén rễ sâu sắc rồi.
“Em…”
“Anh thu xếp chuyển khoản ngay bây giờ.” Tạ Sùng nói: “Cứ mua đi. Em có một căn nhà cũng yên tâm.”
Thật ra anh hiểu hết.
Mâu Văn cãi nhau với anh chỉ có thể đi ở khách sạn. Anh vô tình biết được lúc ấy cô đã muốn thuê nhà để dọn ra ngoài ở, nhưng vì bệnh tình của bố anh nên mới bắt buộc phải ở lại. Trong lòng cô uất ức không có chỗ phát tiết, sau khi tát anh hai cái thì ngày đêm đều hối hận, tự trách, nghĩ bản thân không nên làm như vậy, thế nên mới đối xử tốt với anh gấp bội.
Cô bị mắc kẹt rồi.
Anh cũng vậy.
Tạ Sùng nghĩ: Cô ấy có một căn nhà của riêng mình cũng tốt, như vậy sau này nếu cô ấy muốn trốn chạy thì còn có một nơi để đi. Không đến mức phải kéo vali vào khách sạn giữa Bắc Kinh rộng lớn này.
Cô có một ngôi nhà, có lẽ cô sẽ không bị mắc kẹt nữa. Cô có lối thoát, anh cũng sẽ có.
Họ đi dạo một vòng quanh ngõ nhỏ, Mâu Văn cầm bút và sổ ghi ghi vẽ vẽ, còn anh thì lặng lẽ đi bên cạnh không nói một lời.
Tạ Sùng cũng giống như Mâu Văn, trong lòng luôn đè nặng một thứ gì đó, không cách nào vui vẻ lên nổi. Mâu Văn lúc nào cũng cố tình chọc cho anh cười, nhưng giữa hai người họ chung quy đã có điều gì đó thay đổi rồi.
Mâu Văn cuối cùng cũng mua căn nhà đó.
Trong toà căn hộ dân cư thương mại ấy là từng ngăn làm việc, dòng người từ khắp năm châu bốn bể ngược xuôi ra vào nơi đó. Công ty bên trái nhà Mâu Văn làm về phát triển phần mềm, mỗi lần cô qua đó đều vô tình chạm mặt sếp công ty họ.
Vô cùng trùng hợp, người sếp đó lại quen biết Chu Hàn Bách.
Anh ta nói với Mâu Văn: “Ước mơ của tôi là giống như Hàn Bách, làm ra một sản phẩm vĩ đại rồi được công ty lớn thu mua lại. Sau đó tôi sẽ đi du lịch vòng quanh thế giới.”
Gian phòng bên phải là một viện thẩm mỹ nhỏ, ngày nào cũng có đủ các cô gái ra vào.
Mâu Văn vô cùng thích nơi này, cô cảm thấy mình như lập tức bước chân vào một thế giới đời thực. Cô dự định sẽ nâng cấp studio thành một công ty nhỏ ở đây, tuyển vài nhân viên một cách nghiêm túc.
Lúc sửa sang cô vô cùng dốc lòng chăm chút, hận không thể ở luôn trong đó.
Đây là lần đầu tiên cô thực sự tự tay thiết kế sửa sang cho mình, cứ có chút thời gian là lại chạy qua đó. Kỹ sư Lưu nhìn ra cô đang vui vẻ, liền nói: “Kỹ sư Mâu, sau này em chắc chắn sẽ có một căn nhà lớn thực sự của riêng mình thôi. Anh chứng kiến kỹ sư Mâu từng bước đi đến ngày hôm nay, kỹ sư Mâu chắc chắn sẽ ngày một tốt lên.”
Mâu Văn dành nhiều thời gian cho công ty thì thời gian dành cho gia đình tự khắc sẽ ít đi đôi chút. Nếu là trước đây Tạ Sùng chắc chắn sẽ tỏ ra không hài lòng, nhưng lần này, Tạ Sùng không hề nói một lời nào cả. Giữa hai người họ ngoài những chuyện sinh hoạt thường nhật ra thì gần như chẳng còn bất kỳ sự giao lưu nào khác.
Có một ngày Mâu Văn nghe thấy Tạ Sùng gọi điện thoại cho ai đó, anh nói: “Chuyện ly hôn tôi từng nghĩ đến, nhưng tình hình hiện tại của bố tôi như thế, cứ đợi thêm một thời gian nữa đi.”
Mâu Văn cảm thấy trái tim mình ngày một lạnh ngắt.
Cảm giác đó vô cùng đau khổ, trái tim cô cứ lạnh dần đi, nhưng cứ nghĩ đến chuyện phải xa Tạ Sùng là cô lại có cảm giác mình sẽ chết. Cô ăn rất ít cơm, ngày nào cũng gánh vác lượng công việc khổng lồ, cô cứ thế gầy rộc hẳn đi.
Có một ngày Sở Lăng dắt theo ê-kíp đến quay chuyên đề về cô, vào khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy cô, Sở Lăng ngẩn người.
Mâu Văn hỏi cô ấy: “Sao thế, trông tớ không xinh à?”
“Không phải, cậu trông còn xinh hơn trước nữa cơ.” Sở Lăng bảo: “Giờ nhìn cậu rất cuốn hút.”
“Thế sao cậu lại nhìn tớ bằng ánh mắt đó?”
Sở Lăng lắc đầu bảo: “Tớ cũng không biết.”
Chuyên đề lần này của họ ngoài nội dung bài viết dồi dào ra thì còn có cả nội dung video, biên độ thời gian kéo dài. Sở Lăng cho Mâu Văn xem lại đoạn video quay cảnh cô đi đo công trình lần trước, rồi lại nhìn cô của ngày hôm nay, cứ thế nhìn Mâu Văn.
“Tớ biết rồi.” Mâu Văn nói: “Nhìn tớ không còn hoạt bát như trước nữa.” Cô nói xong câu này liền suy nghĩ một lát rồi nói: “Tớ cũng muốn ly hôn lắm, nhưng tình hình của bố anh ấy hiện tại thế này, tớ không thể chủ động đề nghị ly hôn được.”
Cô biết cô không giống Tạ Sùng, đây có khi chỉ là một cái cớ cô tự tìm cho mình mà thôi. Mâu Văn là người rất quyết đoán, nhưng cô lại không giỏi cắt đứt một mối tình.
“Sở Lăng cậu đừng lo lắng, rồi sẽ có một ngày tớ có đủ năng lực để rời xa một người.”
“Huống chi anh ấy còn cho tớ tiền nữa. Tớ rất biết ơn anh ấy.”
Hai người họ cứ thế trải qua những ngày tháng tẻ nhạt này, ngày càng chẳng còn lời nào để nói với nhau nữa. Tạ Sùng cảm thấy tấm chân tình Mâu Văn dành cho anh lẫn quá nhiều sự giả dối, mối quan hệ giữa họ có thể dựa vào tiền bạc để duy trì; còn Mâu Văn lại thấy trong sự giả dối của Tạ Sùng có sót lại một chút chân tình ít ỏi, mối quan hệ giữa họ có thể dựa vào sự cho đi không ngừng nghỉ của cô để níu giữ.
Hai người họ cứ như vậy mà chậm rãi bước đi về hai hướng khác nhau.
Có một ngày, Tạ Sùng đột nhiên ra khỏi cửa lúc chín giờ rưỡi sáng, rồi những ngày làm việc về sau, anh luôn đều đặn ra khỏi cửa lúc chín giờ rưỡi. Mâu Văn đoán có lẽ anh quay lại tiếp quản công ty của mình, hoặc cũng có thể là đi làm rồi.
Tạ Sùng thấy quá tẻ nhạt, những ngày tháng không một gợn sóng sắp sửa g**t ch*t anh đến nơi rồi, thế nên anh lựa chọn đi cảm nhận nỗi khổ làm việc giờ hành chính. Anh vào Lăng Mỹ. Công ty lớn như Lăng Mỹ toàn là những người thông minh, ngày nào bọn họ cũng đấu đá lẫn nhau, anh cứ thế lao thẳng vào trong guồng quay đó, tìm kiếm chút niềm vui thú cho những ngày tháng “sắp chui vào quan tài” của mình.
Có một ngày anh nói với Mâu Văn: “Anh phải đi công tác.”
“Anh đi làm lại rồi sao?” Mâu Văn hỏi anh.
“Phải.” Tạ Sùng nói: “Anh vào Lăng Mỹ rồi.”
Mâu Văn gật đầu nói: “Chúc mừng anh chính thức trở thành một người làm thuê.”
“Lựa chọn đi xuống thì có gì đáng để chúc mừng?” Tạ Sùng hỏi như vậy.
Mâu Văn đột nhiên không có cách nào trả lời anh được nữa.
Có lẽ đây mới chính là Tạ Sùng thực sự, cao ngạo, lạnh lùng, mở miệng ra là nói lời sắc bén, Mâu Văn dần dần đã được chứng kiến rồi.
Tháng chín năm 2016, Tạ Đông Phong lâm vào tình trạng nguy kịch.
Hôm đó thời tiết Bắc Kinh rất đẹp, Mâu Văn vào viện thăm Tạ Đông Phong. Cô nhìn thấy Tạ Sùng đang đứng nép sau chiếc cột lớn phía ngoài phòng bệnh âm thầm khóc. Mâu Văn bước tới ôm lấy anh, nhưng Tạ Sùng lại lùi lại một bước, từ chối sự an ủi của cô. Bàn tay Mâu Văn chơi vơi giữa không trung, cuối cùng buông thõng xuống dưới.
Cả hai đều không biết vì sao họ lại đi đến bước đường này, vì sao lại trở nên như ngày hôm nay. Hình như chẳng ai trong họ làm sai điều gì, nhưng lại như thể họ đã làm sai mọi chuyện mất rồi. Giữa họ không hề xảy ra bất kỳ chuyện long trời lở đất nào, cũng tuyệt đối không phạm phải sai lầm mang tính nguyên tắc nào. Nhưng mọi chuyện lại cứ thành ra như vậy.
Tạ Đông Phong mất rồi.
Tạ Sùng cả ngày không nói một lời.
Mâu Văn thay đổi thực đơn nấu thật nhiều món ngon cho anh ăn, ở bên cạnh anh.
Có một ngày Tạ Sùng đột nhiên nói muốn nhờ cô cạo râu giúp, Mâu Văn nói được.
Cô đặt chiếc ghế nhỏ ra ngoài ban công, bảo Tạ Sùng ngồi ở đó.
Anh ngửa mặt lên nhìn cô.
Ánh nắng rọi chiếu lên một nửa gương mặt cô, khiến mái tóc và làn da cô rực sáng lung linh. Cô vô cùng tập trung cạo râu cho anh, lòng bàn tay áp vào gương mặt “xinh đẹp” của anh.
Tạ Sùng nhìn cô như bây giờ, bỗng chốc nhớ lại cô của năm đó, chiếc kẹp tóc đoá hoa nhỏ, chiếc váy hoa nhí, vào rất nhiều đêm thâu trước đây, cô đã hết lần này đến lần khác chạy về phía anh.
Hai người họ đều là những người khờ khạo, trong lúc bất cẩn đã khiến đối phương biến thành một người hoàn toàn khác.
Tạ Sùng không muốn tiếp tục thế này nữa, anh nhẹ giọng nói: “Mâu Văn, chúng ta ly hôn đi.”
Bàn tay Mâu Văn khựng lại một nhịp, vào khoảnh khắc này, chiếc dao cạo không còn cạo râu Tạ Sùng nữa, mà như đang cứa vào trái tim cô. Từng nhát một, từng lớp một, gọt cho trái tim cô mỏng dính.
Một giọt nước mắt của cô rơi lên vạt áo anh, cô nói: “Được.”
“Em có thể tùy ý đưa ra các điều kiện ly hôn.” Tạ Sùng nói.
“Được.” Mâu Văn quẹt nước mắt, hỏi: “Cho nên từ đầu đến cuối, người anh yêu vẫn luôn là người khác, đúng không?”
“Nếu em nhất định phải nói như vậy thì cứ coi là thế đi.” Tạ Sùng nói: “Phải. Đúng thế. Anh cưới em là vì người khác kết hôn rồi, anh muốn ly hôn với em là vì người khác ly hôn rồi.”
“Anh nói như vậy, em vừa lòng chưa?” Tạ Sùng hỏi.