Trong lòng Mâu Văn bỗng thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Cô nhận ra kiểu sống bất chấp, chẳng màng đến ai như Tạ Sùng thực sự quá thoải mái. Kiểu mặc xác người ta nói gì, mình thích thế nào thì nghĩ thế ấy, làm thế ấy, bất kể là tình cảm gì mình cũng đều có thể buông bỏ bất cứ lúc nào. Cuộc đời như vậy thật thoải mái biết bao.
Tạ Sùng rất yên lặng.
Đôi mắt anh giống như bị một thứ gì đó che mờ, nhìn vào đâu cũng đều là giả dối. Tấm chân tình bỗng chốc trở nên rẻ rúng, chẳng đáng một xu.
Mâu Văn không hề hy vọng anh sẽ giữ cô lại, cái đầu của anh cao quý đến nhường nào, làm sao có thể cúi xuống cơ chứ?
Cô kéo vali bước đi. Cánh cửa đóng lại phát ra một tiếng “cạch”, hoàn toàn ngăn cách hai người họ ở hai thế giới riêng biệt.
Cô ở khách sạn suốt một tuần liền.
Suốt một tuần ấy cô không hề nói chuyện với Tạ Sùng. Kệ đi, cô nghĩ, mặc kệ hết đi.
Cô cảm thấy trên đầu mình giống như đang treo một lưỡi dao, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Cô cứ ngỡ Tạ Sùng sẽ chủ động đề nghị ly hôn với mình, nhưng Tạ Sùng không làm vậy.
Cô thậm chí bắt đầu tìm phòng để chuẩn bị dọn ra ngoài ở. Cô cũng bắt đầu đi xem nhà, muốn tìm mua một căn hộ nhỏ nhắn. Con người ta suy cho cùng vẫn phải sở hữu một ngôi nhà của riêng mình, nếu không cứ gặp phải chuyện gì là lại chỉ biết ở khách sạn.
Trong lòng Mâu Văn thấy buồn bã vô cùng.
Cô thức trắng đêm để vẽ bản thiết kế rồi lại xé toạc đi, mỗi ngày khi mở mắt ra, nhìn thấy đống giấy vụn rách nát vương vãi trên nền đất, cô đều thầm tự chúc mừng bản thân vì đã gồng mình bước qua thêm một đêm dằn vặt.
Cô nghĩ: Tạ Sùng chắc chắn sẽ không đau khổ như mình, cô thực sự ngưỡng mộ Tạ Sùng, anh có thể buông bỏ mọi thứ vào bất cứ lúc nào.
Hôm ấy trời nổi gió lớn, cô vừa bước ra khỏi một căn hộ. Căn nhà được sửa sang rất ấm áp, là một căn hộ studio nhỏ, một mình cô ở là đủ rồi. Cô đang bàn chuyện thuê nhà với nhân viên môi giới thì bỗng nhận được điện thoại của Tạ Sùng.
Anh nói: “Mâu Văn, em có tiện qua chỗ mẹ anh một chuyến không?”
“Có chuyện gì thế?” Mâu Văn hỏi.
Giọng Tạ Sùng rất thấp, rất khàn, giống như đang kìm nén tiếng khóc mà nói: “Bệnh của bố di căn rồi.”
“Không phải đã khống chế rất tốt sao? Không phải đã nói không sao rồi sao?” Mâu Văn vừa nói vừa vơ lấy đồ chạy ra ngoài. Cô lúc nào cũng như vậy, cứ gặp phải chuyện liên quan đến người mình để tâm là lại vắt chân lên cổ mà chạy, không trì hoãn lấy một giây một phút nào.
Dù Tạ Đông Phong không gặp Mâu Văn nhiều, nhưng ông đối xử với cô rất tốt. Trong thâm tâm Mâu Văn vô cùng kính trọng Tạ Đông Phong.
Mâu Văn đến chỗ ở hiện tại của bố mẹ Tạ Sùng, vì hai ông bà trước đây không thường xuyên ở Bắc Kinh, lại không thích bị người khác làm phiền nên cô vẫn chưa từng ghé qua bao giờ.
Bước chân vào cửa cô liền nhìn thấy Tạ Sùng đang ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, nghe thấy tiếng Mâu Văn vào nhà, anh ngẩng đầu lên nhìn cô, nhìn anh vô cùng bất lực. Lần đầu tiên Mâu Văn nhìn thấy Tạ Sùng có biểu cảm như thế này, lồng ngực cô khẽ thắt lại một cơn đau nhói.
Liêu Hiểu Hoa chỉ tay lên phía trên lầu, ra dấu tay “suỵt” với Mâu Văn. Họ vẫn chưa nói chuyện này cho Tạ Đông Phong nghe, vẫn chưa nghĩ ra nên nói thế nào.
Mâu Văn bước tới ngồi xuống bên cạnh Tạ Sùng, bàn tay cô đặt lên cánh tay anh, muốn nắm lấy tay anh. Anh mở rộng lòng bàn tay đón lấy tay cô, siết chặt lấy. Bàn tay anh lạnh ngắt, Mâu Văn kéo qua, dùng cả hai bàn tay mình bao bọc lấy tay anh.
Mâu Văn cứ thế nhìn anh, nhẹ giọng nói: “Em đến rồi đây.”
“Cảm ơn em.” Tạ Sùng nói.
Liêu Hiểu Hoa ngồi đối diện với hai người họ, tâm thế của bà xem ra rất tích cực, nhỏ giọng nói: “Thực ra không có chuyện gì đâu, nước ngoài có thuốc điều trị đích* thế hệ mới, hiệu quả liệu trình rất tốt. Mẹ vừa mới gọi điện thoại hỏi rồi, mấy ngày tới sẽ thu xếp qua nước ngoài điều trị. Dù sao bên đó bố mẹ cũng có rất nhiều bạn bè.”
*Thuốc điều trị đích hay liệu pháp nhắm trúng đích là phương pháp sử dụng các hoạt chất có khả năng tác động chọn lọc vào những phân tử hoặc đường tín hiệu đặc biệt có vai trò thúc đẩy sự tăng sinh và lan rộng của tế bào ung thư.
Chẳng biết là để an ủi hai người họ hay là để tự vỗ về mình, bà lại nói: “Loại thuốc điều trị đích đó, có người dùng xong là đã khống chế tốt bệnh tình rồi.”
Mâu Văn nhẹ giọng nói với Tạ Sùng: “Anh cũng đi cùng đi, đừng để một mình mẹ phải qua đó.”
Tạ Sùng nghe vậy liền ngước mắt nhìn cô, hỏi: “Anh có thể sao?”
Mâu Văn không biết tại sao anh lại hỏi câu này, nhưng cô đáp: “Anh có thể đi. Nhất định phải đi.”
Cô lên lầu tìm Tạ Đông Phong để trò chuyện, ông cụ đang ngồi bên giường lật xem cuốn album ảnh, vừa nhìn thấy Mâu Văn liền vẫy tay với cô, gọi cô lại cùng xem.
Mâu Văn bước tới ngồi xuống chiếc ghế đối diện ông, ghé sát đầu nhìn những bức ảnh cũ đã nhuốm màu năm tháng. Cô kinh ngạc phát hiện ra: trong cả một cuốn album dày cộp đó vậy mà chẳng có nổi mấy tấm chụp chính bản thân ông, bên trong toàn là ảnh của Tạ Sùng.
Lúc ấy công nghệ vẫn chưa mấy phát triển, hai người họ bôn ba khắp trời nam đất bắc, Tạ Sùng lớn lên bên cạnh bà nội bà ngoại. Các bà sẽ thỉnh thoảng đem đủ các loại ảnh chụp liên quan đến Tạ Sùng đi rửa rồi gửi chuyển phát qua cho họ, những tấm ảnh đó đều được hai người họ trân quý cất giữ cẩn thận. Mỗi lần nhớ con là lại lật ra ngắm nhìn hết lần này đến lần khác.
Bên trong toàn là những khoảnh khắc quý giá thời thơ ấu và niên thiếu của Tạ Sùng.
Lúc nhỏ anh đáng yêu biết mấy, đôi mắt to hàng mi dài bờ môi hồng hồng chúm chím; tấm thì cưỡi ngựa con, tấm thì đeo súng nhỏ, tấm thì ôm chặt lấy tảng đá lớn ở Hậu Hải; tấm thì cười lớn, tấm thì khóc lóc thảm thiết, tấm thì tinh nghịch quái gở… Có một bức ảnh chụp một đám trẻ con đứa thì ngồi xổm đứa thì đứng trước một con ngựa, cô bé đứng cạnh Tạ Sùng đang tết hai bím tóc đuôi sam. Mâu Văn cảm thấy cô bé đó rất đáng yêu.
Dần dần, ảnh chuyển sang thời thiếu niên của anh. Thời thiếu niên của Tạ Sùng xem ra rất nổi loạn. Anh không thích chụp ảnh, vì anh luôn không nhìn thẳng vào ống kính, trông có vẻ khá bực dọc. Chỉ có duy nhất một tấm là đang mỉm cười, anh và một cô gái với dáng vẻ anh dũng hiên ngang, cả hai đều diện đồ cưỡi ngựa, đứng tựa lưng vào hàng rào của trường đua ngựa.
Tạ Đông Phong định lật sang trang mới, Mâu Văn nói: “Bố đợi một lát, cho con xem thêm tấm này chút đã. Đây là ai thế ạ?” Cô hỏi.
“Đây là bạn học cưỡi ngựa cùng nó, Tưởng Vu.” Tạ Đông Phong nói: “Bố của Tưởng Vu chính là huấn luyện viên của Tạ Sùng, từng cứu mạng Tạ Sùng một lần đấy.”
“Ồ.” Mâu Văn không hỏi gì thêm nữa. Cuối cùng cô cũng nhìn rõ gương mặt của Tưởng Vu, đó là một cô gái rất đặc biệt. Bức ảnh rõ ràng là trạng thái tĩnh, thế nhưng thần thái trong đôi mắt cô ấy lại như đang chuyển động, như muốn bay ra khỏi tấm ảnh vậy.
Mâu Văn cứ thế xem hết cả một cuốn album ảnh.
Đó là một mặt khác trong cuộc đời của Tạ Sùng.
Vậy mà cô và Tạ Sùng, mấy năm trôi qua rồi, lại chẳng có nổi lấy một tấm ảnh chụp chung nào.
Tạ Đông Phong tiếc nuối nói: “Thực ra bố mẹ đều cảm thấy có lỗi với Tạ Sùng, nhưng lúc ấy bố mẹ cũng còn trẻ, lúc nào cũng chỉ lo nghĩ làm sao để kiếm được nhiều tiền hơn nữa. Tổ tiên nhà chúng ta có gia thế tốt, đến thế hệ trước của chúng ta, vì đủ các loại nguyên nhân mà gia cảnh sa sút, nghèo đi, còn bố mẹ thì sao, chỉ biết phải liều mạng một phen. Cứ như vật, bỏ lỡ mất rất nhiều khoảnh khắc trong cuộc đời của thằng bé. May mà hiện tại nó đã có con rồi.”
Mâu Văn mỉm cười với Tạ Đông Phong. Cô không nói lời phản bác nào cả, dĩ nhiên lại càng không mách tội với Tạ Đông Phong. Cô cảm thấy cho dù giữa hai người có xảy ra vấn đề gì đi chăng nữa, cuộc hôn nhân này có vẻ như sắp đi đến hồi kết, thì chuyện này cũng nên do chính Tạ Sùng nói với bố mẹ mình.
Cô hỏi: “Bố, bố từng đánh Tạ Sùng bao giờ chưa ạ?”
“Đánh nó á?” Tạ Đông Phong có phần hơi kinh ngạc: “Tại sao lại phải đánh nó?”
“Thì kiểu anh ấy có bao giờ ra vẻ bất cần đời, vô cùng đáng ghét, làm bố chỉ muốn tát chết anh ấy luôn không ạ?”
“… Chắc là không đâu, hồi nhỏ nó đáng yêu lắm.”
Mâu Văn nhếch khóe môi, coi như là câu trả lời rồi.
Lúc này Tạ Đông Phong nói: “Bố biết hôm nay tại sao con lại tới đây.”
“Tại sao ạ? Bố nói con nghe xem nào.” Mâu Văn nghiêm túc hỏi, đầy vẻ hứng thú chờ Tạ Đông Phong nói.
“Vì mọi người đều nghĩ bố không chịu được đúng không.” Tạ Đông Phong bĩu môi nói: “Quá coi thường bố rồi đấy nhé? Ai cũng muốn diễn kịch, giả vờ làm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra nữa chứ. Mọi người càng làm như thế bố lại càng thấy kỳ quặc.”
“He he.” Mâu Văn bật cười.
“Bố không tiêu cực kháng cự, cũng sẽ không lạc quan quá mức, cùng lắm thì cũng chỉ là một mạng người thôi mà. Cả cuộc đời này của bố, nơi nào cũng từng đi qua, cái gì cũng từng chứng kiến rồi, không sống uổng phí. Mỗi một ngày về sau chẳng qua chỉ là sao chép lại những ngày tháng trước đây thôi, nhiều thêm một ngày hay ít đi một ngày đều chẳng sao cả. Đừng lo lắng cho bố.”
Tạ Sùng đứng trước cửa nhìn Mâu Văn trò chuyện với Tạ Đông Phong.
Cô đang hỏi ông về những chuyện liên quan đến Nam Cực.
Mâu Văn bắt ông kể thêm nhiều chuyện về Nam Cực, còn cô thì ôm trọn niềm mong đợi mà lắng nghe. Hai bàn chân cô phơi dưới ánh nắng, chốc chốc lại tự do lắc lắc vài cái. Cứ như thể người đang rong ruổi dạo chơi trong thế giới băng tuyết ở Nam Cực chính là bản thân cô vậy.
Trong lòng Tạ Sùng rất cảm kích Mâu Văn vì cô có thể trò chuyện với bố anh một cách thoải mái đến thế. Gương mặt cô tràn đầy niềm mong đợi, đôi mắt rực sáng, thậm chí cô còn dang rộng hai cánh tay học theo dáng vẻ của chim cánh cụt mà hỏi: “Chim cánh cụt hoàng đế cao hay là con cao ạ, bố trả lời con ngay bây giờ đi, ai cao hơn?” Cô cố tình hỏi một câu hỏi ngốc nghếch, tiếp đó lại hỏi thêm:
“Ai đáng yêu hơn? Bố nói đi, ai đáng yêu hơn?”
Tạ Đông Phong bị cô chọc cho cười ha hả, vừa ngoảnh đầu lại nhìn thấy Tạ Sùng liền nói: “Văn Văn đúng là hạt dẻ cười.”
Tạ Sùng cũng mỉm cười, nói: “Ăn cơm thôi ạ, hôm nay dì giúp việc làm món lẩu hải sản đấy.”
Cả nhà cùng ăn một bữa cơm, lúc sắp rời đi, Mâu Văn nói với Tạ Đông Phong: “Bố, hôm nào con sẽ làm cho bố một bữa tiệc Mãn Hán toàn thức nhé.”
“Con nấu ăn ngon lắm.” Tạ Đông Phong nói: “Đừng hôm nào nữa, giao thừa năm nay con cứ đón bố mẹ con đến Bắc Kinh cùng nhau đón Tết đi, bố mua sắm, con xuống bếp, hai nhà chúng ta hợp tác một lần được không?”
“Vâng ạ.” Mâu Văn đã trả lời ông như vậy.
Trên đường quay trở về, cả hai người họ đều rất im lặng. Bên ngoài cuồng phong nổi lên dữ dội, thổi rụng hết những cành cây khô héo. Họ đều nhớ tới có một năm họ cũng từng trải qua một trận gió lớn như thế này, ngọn gió lớn như muốn nuốt chửng người ta vậy.
“Qua khách sạn trước đi.” Mâu Văn nói: “Em đi lấy hành lý.”
Tạ Sùng biết cô sẽ không đi nữa, trái tim vốn đang hoảng hốt bất an của anh rốt cuộc cũng được thả lỏng rồi. Anh nói với Mâu Văn: “Cảm ơn em.” Anh cũng chẳng biết vì sao mình lại phải nói cảm ơn nữa. Anh vốn không có thói quen phơi bày đau khổ của mình ra trước mặt người khác.
Khoảng thời gian Mâu Văn không ở nhà, anh nhìn vào mọi đồ đạc trong nhà đều sẽ nhớ đến cô. Thế nhưng anh luôn nhớ tới những lời Mâu Văn từng nói, anh đã tin là thật. Trong lòng anh vẫn luôn để tâm chuyện đó.
Mâu Văn đi theo sau Tạ Sùng quay về nhà, vào khoảnh khắc cánh cửa nhà đóng sập lại, cái tát của Mâu Văn liền vung thẳng ra ngoài.
Cái tát đó không hề có một điềm báo trước nào, giáng thẳng một cú thật mạnh vào mặt Tạ Sùng, đánh cho anh phải ngoảnh mặt sang một bên, trong chớp mắt trên mặt đã hiện lên một vệt hằn đỏ nhạt. Anh chậm rãi quay mặt lại nhìn Mâu Văn, mà cái tát tiếp theo của Mâu Văn lại giáng thẳng vào bên mặt còn lại của anh.
Mâu Văn điên rồi.
Cô không hề nói đùa với Tạ Đông Phong, vào khoảnh khắc Tạ Sùng không trả lời tin nhắn của cô, vào khoảnh khắc Tạ Sùng tệ bạc với cô, vào khoảnh khắc anh hoài nghi chân tình của cô pha tạp giả dối, vào khoảnh khắc anh muốn từ bỏ cuộc hôn nhân của hai người, cô đã luôn muốn làm như bây giờ, vung một cái tát, cô muốn đánh chết anh.
Cô muốn đánh chết kẻ không có trái tim này!
Mâu Văn điên rồi.
Cô lại định tiếp tục tát anh, nhưng bị Tạ Sùng một tay túm chặt lấy cổ tay. Anh giơ cao tay lên như sắp đánh cô đến nơi, Mâu Văn cũng không hề sợ hãi mà nhắm nghiền mắt lại, trái lại cô còn ngước cao gương mặt lên, đôi mắt trừng trừng giận dữ nhìn thẳng vào anh.
Tạ Sùng làm sao có thể đánh cô chứ?
Bàn tay anh siết chặt lấy cổ cô, ấn cô lên cánh cửa, hỏi: “Tát đủ chưa?”
“Tôi hận không thể g**t ch*t anh luôn đấy.” Mâu Văn ra sức đẩy mạnh anh: “Tạ Sùng, anh cứ việc đối xử với tôi như thế đi, anh cứ việc cao ngạo như thế mà phán xét tôi đi! Anh cứ việc coi tôi là hạng người hám danh hám lợi đi! Đúng thế, tôi là người như vậy đấy. Tôi yêu tiền của anh, tôi muốn lừa cho anh tán gia bại sản, rồi sau đó đá phăng anh đi để tiếp tục lừa người khác. Tôi lừa từng người một, đợi đến khi tôi già rồi tôi sẽ lại đi lừa mấy lão già khọm…”
Tạ Sùng ôm chầm lấy cô.
Cô dồn hết sức lực đấm đá, đạp mạnh vào người anh, còn anh thì dùng sức ôm chặt lấy cô. Vào lúc anh cực kỳ đau khổ dằn vặt, anh chỉ muốn được ôm lấy Mâu Văn.
Mâu Văn lặng yên trở lại, mặc cho anh ôm. Cô nghe thấy tiếng anh sụt sùi bên cổ mình, một cảm giác nóng ẩm len lỏi vào trong quần áo cô.
“Không sao đâu, bố sẽ không sao đâu.” Mâu Văn khẽ vỗ lưng anh: “Sẽ ổn cả thôi.”
Đêm hôm đó, hai người họ không hề làm chuyện đó, chỉ ôm chặt lấy nhau trên giường. Họ cũng chẳng nói gì nhiều, đêm đông dằng dặc cô liêu, có một người ấm áp ở bên cạnh đã là điều hiếm hoi lắm rồi.
Mấy ngày sau, Tạ Sùng đi cùng bố mẹ ra nước ngoài.
Liêu Hiểu Hoa nộp đơn đăng ký cho Tạ Đông Phong tham gia thử nghiệm lâm sàng loại thuốc điều trị đích kia ở nước ngoài, Tạ Sùng không yên tâm nên luôn đi theo.
Anh chứng kiến bố mình vì điều trị mà xuất hiện đủ loại triệu chứng phản ứng, chứng kiến bố ngày một già đi. Có một ngày, trong cuộc điện thoại nói chuyện với Mâu Văn, anh nói: “Nếu có một ngày anh trở thành như thế này, anh sẽ không tiếp nhận điều trị.”
“Tại sao?”
“So với việc kéo dài hơi tàn, anh thà chết một cách có thể diện.”
“Tạ Sùng, anh tưởng bố là vì sợ chết nên mới kiên trì điều trị sao? Không phải đâu. Theo như em hiểu, bố không sợ chết.” Mâu Văn nói: “Bố chỉ là muốn đi thêm một đoạn đường nữa với anh mà thôi. Con người ta chỉ khi trong lòng không còn tình yêu thì mới không sợ chết. Nhưng chỉ cần còn một chút lưu luyến với ngọn cỏ nhành cây của chốn nhân gian này, sẽ không ai muốn chết cả.”
“Những tình yêu thương anh thiếu hụt lúc nhỏ kia, cũng chính là nỗi tiếc nuối của bố. Bố đang dốc hết sức lực để bù đắp.”
Tạ Sùng không nói gì.
Mâu Văn nói: “Em đi ngủ đây. Ngủ ngon.”
Tạ Sùng nói: “Ngủ ngon, anh nhớ em lắm.”
Anh nhớ em lắm.
Câu nói này Mâu Văn đã lâu lắm rồi, lâu lắm rồi chưa được nghe thấy, nên cô có cảm giác hoảng hốt như thể cách một kiếp người vậy. Cô cứ ngỡ cuộc hôn nhân của mình và Tạ Sùng đã đi đến hồi kết, lại bị mắc kẹt ngoài ý muốn vì chuyện sinh tử.
Mà cô kinh ngạc nhận ra: câu anh nhớ em lắm này, thốt ra từ miệng của Tạ Sùng, vẫn cứ khiến cô rung động đến nhường ấy.
“Em cũng nhớ anh.” Cô đáp lại lời anh: “Tạ Sùng, em cũng nhớ anh lắm. Em đợi anh trở về đón Tết.”
Đến Tết, Tạ Sùng không thể quay trở về được.
Quá trình điều trị của Tạ Đông Phong đã bước vào giai đoạn then chốt, Tạ Sùng ngày qua ngày đều ở bên cạnh bố. Trong quá trình như thế này, hình như anh đã quay trở lại thời thơ ấu. Bố vẫn là bố, con vẫn là con.
Hai bố con dù không nói nhiều, thường xuyên ngồi lặng yên một cái là hết cả buổi chiều. Tạ Đông Phong nói với Tạ Sùng: “Tiền tài vốn dĩ là vật ngoài thân, tiền nhiều thì rất tốt, có thể có thêm nhiều sự lựa chọn hơn. Nhưng cũng chẳng mấy tốt đẹp.”
“Không tốt ở đâu ạ?” Tạ Sùng hỏi.
Tạ Đông Phong suy nghĩ một lát rồi nói: “Điểm không tốt nằm ở chỗ, người đời lúc nào cũng ngỡ tiền bạc có thể mua được mọi thứ.”
“Không thể sao ạ?” Tạ Sùng vặn hỏi lại.
Tạ Đông Phong thở dài một tiếng: “Đừng hoài nghi chân tình. Chân tình quay đi ngoảnh lại là tan biến.”
Tạ Sùng không nói gì thêm nữa.
Mùa đông này cứ như vậy mà trôi qua.
Mùa xuân năm 2016, Tạ Sùng quay trở về Bắc Kinh.
Vào khoảnh khắc anh bước chân ra khỏi sân bay, nhìn thấy Mâu Văn, anh có cảm giác như mình vừa trải qua một giấc mơ vậy. Mâu Văn bước đến trước mặt anh, đặt bó hoa tươi vào trong lòng anh.
Cô đã học được cách mang theo hoa tươi để đón người ở sân bay rồi, cô muốn đưa tay đón lấy vali của anh, lại bị anh nắm chặt lấy cổ tay, kéo tuột cô vào trong lồng ngực.
Anh ôm chầm lấy cô.
Cứ ngỡ cuộc sống đã chết rồi, giờ đây lại giống như chết đi sống lại.
“Chân tình” không hề quay đi ngoảnh lại là tan biến, nó vẫn đang kiên trì bám trụ ở đó, bị quất roi tơi tả hết lần này đến lần khác.
“Giả ý” cũng đang sinh sôi một cách ngang tàng.