Tạ Sùng vẫn luôn nhớ rõ dáng vẻ ban đầu của Mâu Văn.
Mái tóc cài chiếc kẹp đoá hoa nhỏ, mỗi lần đến tìm anh cô đều luôn chạy, tà áo tung bay, nụ cười rạng rỡ. Anh chưa từng gặp cô gái nào như cô, tràn đầy lòng nhiệt huyết với cuộc sống và luôn không ngừng nỗ lực vì điều đó.
Thực ra khắp Thành phố Bắc Kinh này đâu đâu cũng có những người như vậy, nhưng anh lại vô tình gặp được cô. Cô xuất hiện trong mắt anh giống như một bức tranh với những gam màu đậm nét, cứ thế hiên ngang bước vào cuộc đời anh. Lúc ấy, chỉ cần nghĩ đến cô là anh đã thấy vui vẻ từ tận đáy lòng. Trước đây anh chỉ là một kẻ đứng ngoài quan sát cuộc sống vui tươi, nhưng từ khi quen cô, anh cũng đã hòa mình vào trong đó.
Tạ Sùng nghĩ: Lúc ấy cô vui vẻ biết bao, sao giờ lại biến thành thế này?
Lúc đi công tác anh sống một mình trong khách sạn ở nước ngoài, trong đầu anh không ngừng hiện lên tất cả những gì liên quan đến Mâu Văn. Tạ Sùng nghĩ, có lẽ do yêu cầu của anh đối với hôn nhân quá cao, hoặc cũng có thể vì tính cách của anh chẳng mấy tốt đẹp, tóm lại, Mâu Văn của ngày xưa đã biến mất rồi.
Giống như lúc này, anh đứng ở phòng khách, còn cô đang bày biện bát đũa. Cô nấu một bàn đầy thức ăn, vừa thấy anh liền mỉm cười, dùng giọng nũng nịu nói: “Anh về rồi à?” Nhưng nụ cười đó không hề chạm đến đáy mắt, nhìn giống một sự đối phó hơn.
Trong một khoảnh khắc, Tạ Sùng bỗng muốn ly hôn.
Anh không muốn một cuộc hôn nhân như thế này. Anh muốn cô vẫn là cô, anh vẫn là anh, cả hai đều được làm chính mình, chứ không phải như hiện tại, ở ngay trong nhà mình mà lại cứ phải dè chừng thế này, gò bó như vậy.
Nhưng cứ nghĩ đến ly hôn, lồng ngực anh lại râm ran những cơn đau thắt nghẹn.
Tạ Sùng im lặng cởi áo khoác, vào phòng vệ sinh rửa tay. Con người anh hình như lúc nào cũng vậy, một khi nhận ra thực tế không giống như những gì mình hằng mong đợi, anh sẽ không có cách nào nghiêm túc nổi nữa. Giống như đối với Mâu Văn, anh cảm thấy tình yêu Mâu Văn dành cho anh đã không còn chịu nổi sự phân tích, anh liền không thể đối xử với cô như trước đây. Cô càng dỗ dành, anh lại càng gò bó, càng muốn tránh xa cô.
Anh thậm chí còn chẳng muốn mở miệng nói chuyện.
Anh là một kẻ quái gở. Đó là lời Tiền Tụng nói. Tiền Tụng còn bảo: Người như cậu tốt nhất đừng kết hôn, cậu không hợp kết hôn đâu, cậu hợp đi tu hơn.
Hai người cùng ăn cơm.
Mâu Văn cố ý tìm vài chủ đề để nói, cô hỏi anh: “Thời tiết bên đó có tốt không? Anh có được ăn món gì ngon không? Phong cảnh đẹp chứ? …”
Ban đầu anh còn đáp lại vài câu, về sau anh chẳng còn muốn trả lời những câu hỏi kiểu này nữa, bèn nói: “Mâu Văn.”
“Hửm?”
“Ăn cơm.” Anh nói.
Miếng cơm của Mâu Văn nghẹn lại nơi cổ họng. Cô uống một ngụm nước, nuốt trôi miếng cơm xuống, rồi không nói thêm một lời nào nữa.
Ăn cơm xong, cô nói: “Em đi đo nhà.” Rồi đeo túi bước ra khỏi cửa.
Bước đi trên con phố mùa đông hoang vắng khi thành phố vừa lên đèn, dòng người hối hả ngược xuôi, cô cũng chỉ là một người đang đi bộ trong số đó. Cô chẳng biết mình nên đi đâu, bèn gọi điện hỏi Sở Lăng tối nay có phải về nhà trông con không.
Sở Lăng nói: “Tối nay bọn tớ phải duyệt chuyên đề. Cậu có muốn qua đây không? Đúng rồi Văn Văn, cậu còn nhớ mấy năm trước không? Tớ chụp ảnh cho cậu ngay trong phòng trọ thuê của hai đứa mình, bảo là để dùng cho chuyên đề năm mới năm đó, nhưng cuối cùng câu chuyện của cậu tớ lại chưa viết thành bài được.”
“Tớ nhớ. Hồi đó cậu tiếc lắm, còn cãi nhau một trận lôi đình với tổng biên tập lúc đó nữa. Cậu bảo tổng biên tập bên cậu không biết chọn đề tài, tổng biên tập lại bảo cậu không có sự nhạy bén với nội dung…” Dĩ nhiên Mâu Văn nhớ rõ, lúc ấy Sở Lăng vừa nói vừa khóc: “Đợi đến ngày bà đây tự mình làm tổng biên tập! Sớm muộn gì cũng có ngày đó thôi!”
Mâu Văn có rất nhiều chuyện để nói với Sở Lăng, cô lại tìm thấy niềm vui của việc trò chuyện. Người ở đầu dây bên kia sẵn lòng lắng nghe cô nói, cô ấy hiểu bất kỳ điều gì cô muốn biểu đạt, dù không hiểu cũng chẳng sao, suy cho cùng đâu phải câu nào nói ra cũng bắt buộc phải có ý nghĩa.
“Đúng thế, Văn Văn.” Sở Lăng nói: “Chuyên đề lỡ hẹn mấy năm trước, giờ tớ làm được rồi. “Con người sống trên thế giới” muốn làm một kỳ về cậu, được không?”
“Tớ á? Đương nhiên là được. Tớ lên hình chắc cũng ăn ảnh lắm đấy, vậy cậu có thể tiện thể chạy quảng cáo giúp tớ luôn được không? Tớ có thể mượn ngọn gió đông từ chuyên đề bên cậu để đưa sự nghiệp của mình bước lên một nấc thang mới không?”
“Đó là điều đương nhiên rồi. Người khác có khi phải bỏ tiền ra mới được làm đó.” Sở Lăng nói: “Kỳ trước bọn tớ làm về cặp vợ chồng giao đồ ăn đêm muộn, nổi rần rần luôn đấy.”
“Thế thì mau đến quay nhà thiết kế mới nổi của Bắc Kinh đi thôi.” Mâu Văn nói: “Tớ muốn được lên màn hình lớn.” Cô nói xong, cả hai cùng bật cười ha hả. Cười xong, Sở Lăng nói: “Tám giờ tối nay tớ xong việc, kết thúc xong hai chúng ta đi bar một chuyến thế nào?”
“Đương nhiên là được rồi! Tớ qua tìm cậu.”
“Đến mau đi.”
Mâu Văn đến công ty của Sở Lăng để tìm cô ấy.
Sở Lăng ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, vừa bước ra khỏi phòng họp, đang xem lại biên bản cuộc họp. Mâu Văn hỏi cô ấy sao không có phòng làm việc độc lập, Sở Lăng bảo phải lên cấp tổng biên tập mới có, tớ còn chưa được thăng chức mà.
Công ty của Sở Lăng rất lớn, giống như một cỗ máy vận hành chuẩn xác không một kẽ hở, những người trong văn phòng đều đang không ngừng xoay vần để làm việc. Mâu Văn nghĩ, nếu ngày trước mình vào viện thiết kế, hoặc ở lại công ty cũ, thì ngày nào mình cũng sẽ là một thành viên trong cái guồng quay này. Cuộc sống như vậy xem ra cũng rất tốt, ít nhất sẽ bớt đi thời gian để lo nghĩ: Tại sao chồng mình lại giống như biến thành một người khác vậy?
Có lẽ là do ăn no rửng mỡ thôi. Mâu Văn nghĩ.
Sở Lăng đưa Mâu Văn đến quán bar.
Mâu Văn chưa từng đến một quán bar thực sự nào, cô vào trong thậm chí còn không hiểu mấy loại rượu đó có nghĩa là gì. Sở Lăng bảo cậu đừng quan tâm làm gì, chúng ta cứ chọn loại rượu nào đẹp mắt là được.
Quán bar rất yên tĩnh, ngồi bên cửa sổ có thể ngắm nhìn Bắc Kinh lung linh rực rỡ. Ánh đèn mờ ảo khiến mọi thứ đều trở nên dịu dàng.
Vậy mà lại có người đến bắt chuyện, hỏi hai người họ có muốn uống cùng một ly không, Sở Lăng rất phóng khoáng nói: “Được chứ.” Cô ấy nói nhỏ với Mâu Văn: “Trải nghiệm những lối sống khác nhau cũng là một phần công việc của bọn tớ. Sống xa rời thực tế thì bọn tớ không làm ra được nội dung hay đâu. Cậu uống cùng tớ nhé?”
“Được thôi.” Mâu Văn nói.
Hai người đàn ông kia bưng ly rượu ngồi xuống bên cạnh họ, họ ngồi thành một hàng dài trước quầy bar, mắt hướng ra bên ngoài.
Đàn ông không nhiều lời, có lẽ có tâm tư khác, nhưng cả Mâu Văn lẫn Sở Lăng đều chẳng bận tâm. Chỉ là ngồi cùng nhau cho có bạn, uống một hớp rượu, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu. Cuộc trò chuyện cũng không động chạm đến chủ đề đời tư, chẳng qua chỉ là mấy chuyện vặt vãnh như thời tiết, phim ảnh, âm nhạc mà thôi.
Mâu Văn khá thích cảm giác này.
Cô ngồi ở đây thì sẽ không còn nhớ Tạ Sùng đến vậy nữa. Bên cạnh có một người nói chuyện sẽ giúp cô quên mất việc Tạ Sùng đang ngày một xa rời cô.
Sở Lăng nhận ra cô có điểm bất thường, bèn bảo với hai người đàn ông để bọn tôi tự trò chuyện một lát, họ nói được rồi bưng ly rượu rời đi.
Cô ấy hỏi Mâu Văn: “Có chuyện gì thế?”
Mâu Văn bảo: “Tình cảm giữa tớ và Tạ Sùng xảy ra vấn đề rồi.”
“Chẳng hạn như?”
“Lúc anh ấy gặp tai nạn xe có gọi điện cho tớ, tớ không nghe. Lúc đó tớ đang làm việc, cậu biết đấy, anh ấy thỉnh thoảng cứ vì mấy chuyện vặt vãnh không đâu mà gọi điện cho tớ, hôm đó tớ cũng tưởng vậy…” Mâu Văn cuối cùng cũng tìm được người để trút bầu tâm sự, cô biết mình không có cách nào tự mình gặm nhấm nỗi lòng này được nữa, cô cần một người lắng nghe cô nói. Cô vừa nói vừa thấy lòng xót xa vô cùng, khóe môi không thể khống chế nổi mà trĩu xuống, như sắp khóc đến nơi: “Phải làm sao đây, Sở Lăng, giữa bọn tớ chẳng còn lời nào để nói với nhau nữa rồi. Anh ấy không muốn nói chuyện với tớ.”
Sở Lăng vừa nghe Mâu Văn kể vừa lau nước mắt.
Lúc ấy Mâu Văn nói muốn kết hôn với “anh Vạn Liễu”, trong lòng Sở Lăng đã có chút bất an. Cô ấy biết dẫu cho ai nấy đều gào thét khẩu hiệu mọi người đều bình đẳng, nhưng khoảng cách giai cấp vốn dĩ vẫn luôn tồn tại. Cô trao đi “một lòng yêu thương” để gả cho “anh Vạn Liễu”, anh Vạn Liễu cũng trao đi “một lòng yêu thương” để cưới cô, nhưng mọi bề nổi hào nhoáng đều sẽ tan biến, đến lúc đó vấn đề thực sự mới nổi lên mặt nước.
Lần cô ấy định qua nhà Mâu Văn, nhưng Mâu Văn lại nói hẹn ở bên ngoài, Sở Lăng liền hiểu hết. Sự bất bình đẳng vô hình đang tồn tại trong cuộc hôn nhân của họ. Nhưng với tư cách là bạn của Mâu Văn, có những lời cô ấy không thể mở miệng nói ra được.
Giờ đây Mâu Văn chủ động nói ra, cô chắc chắn đã phải kìm nén rất lâu rồi.
Sở Lăng ôm lấy vai Mâu Văn, cô ấy nhìn thấy những giọt nước mắt lấp lánh trong đôi mắt Mâu Văn như hòa cùng với ánh đèn neon bên ngoài thành một thế giới.
“Sở Lăng, cậu có thể cho tớ vài lời khuyên không?” Mâu Văn nghẹn ngào hỏi.
“Mâu Văn, cậu có muốn ly hôn không?” Sở Lăng hỏi.
Mâu Văn lắc đầu: “Tớ không muốn. Tớ vẫn còn yêu anh ấy lắm, Sở Lăng. Tình yêu tớ dành cho anh ấy rất phức tạp, tớ…”
“Tớ biết mà, Văn Văn.” Sở Lăng nói. Cô yêu chính con người anh, mà cũng yêu cuộc sống có liên quan đến anh. Mâu Văn không phải là hạng người ham hư vinh, nhưng Tạ Sùng và cuộc sống mà anh đại diện lại quá đỗi cuốn hút như vậy đấy.
“Tớ không muốn về nhà.” Mâu Văn nói.
“Qua nhà tớ ngủ.” Sở Lăng nói: “Dù sao tớ cũng không cần về nhà, em bé theo ông bà nội về quê rồi, còn anh A thì đang thường trú ở Thâm Quyến. Tớ về nhà cũng chỉ có một mình thôi.”
“Tớ muốn tiêu tiền ở khách sạn.” Mâu Văn nói: “Tớ có tiền, Sở Lăng. Tớ có tiền, hai chúng ta cứ thuê phòng khách sạn ngay trong tòa nhà này đi, ngày mai ngủ đến khi tự tỉnh giấc, rồi ăn bữa sáng. Dù sao ngày mai cũng là cuối tuần rồi.”
“Được. Cậu không phải đi đo nhà sao?”
“Ngày mai tớ không làm việc nữa.” Mâu Văn nói: “Tớ muốn nghỉ ngơi một ngày.”
“Thế thì đi thôi.”
Mâu Văn không hề nói với Tạ Sùng chuyện cô không về nhà, dù sao có nói anh cũng chẳng trả lời tin nhắn của cô. Cô cảm thấy mình như quay trở lại lúc mười mấy tuổi, cứ cố tình muốn bướng bỉnh với người khác. Tiếc là thời kỳ nổi loạn của cô kết thúc quá nhanh, chẳng giống như Tạ Sùng, lúc nào cũng nổi loạn.
Cô và Sở Lăng gọi đồ ăn mang đến tận phòng, hai người tiếp tục uống rượu.
Thỉnh thoảng Mâu Văn nhìn thấy màn hình điện thoại sáng lên, cô sẽ vội vàng cầm lên xem có phải Tạ Sùng gửi tin nhắn cho mình không, tiếc là đều không phải.
Trái tim cô nghẹn uất như muốn chết đi, cô muốn nổi điên lên mà cãi nhau một trận với Tạ Sùng, cô muốn nói: Sống được thì sống, không sống được thì dẹp đi cho rồi! Dẹp đi!
Cô ghét việc bên cạnh mình có một người lạnh lẽo, bất cứ lúc nào cũng muốn đẩy cô vào hầm băng.
Tạ Sùng không phải là người như thế này, trước đây anh đâu như thế.
Tạ Sùng vẫn luôn ngồi trên ghế sofa đợi cô. Lúc một giờ đêm, anh gọi điện thoại cho cô, Mâu Văn nghe máy. Cô đã uống không ít rượu, mũi nghẹt đặc, giọng nói lè nhè: “Alo.”
“Em đang ở đâu?”
“Em đang ở khách sạn.” Mâu Văn nói: “Em ngủ ở khách sạn với bạn thân của em rồi.”
“Tại sao em không về nhà?” Tạ Sùng hỏi.
“Em không có nhà.” Mâu Văn nói: “Em không có nhà nhé!” Cô nói xong liền tự cười ngốc nghếch, bảo: “Anh ấy à, anh thích thế nào thì tùy anh, em đi uống rượu tiếp đây.”
Mâu Văn cúp điện thoại.
Sở Lăng trêu cô: “Vừa nãy còn bảo không nghe điện thoại của anh ấy, giờ nghe còn nhanh hơn bất kỳ ai.”
Mâu Văn ôm gối ngồi trên giường, đáng thương nói: “Tớ lo anh ấy có chuyện gì mà. Tớ sợ anh ấy thực sự xảy ra chuyện gì thôi.”
Mâu Văn chẳng biết mình đã uống bao nhiêu rượu, dĩ nhiên cũng không thể biết được Tạ Sùng đã đợi cô suốt cả đêm. Trưa ngày hôm sau cô về đến nhà, bước chân vào cửa đã thấy Tạ Sùng đang tập thể hình, tâm trạng anh xem ra khá tốt, không hề vì chuyện đêm qua cô không về nhà mà tức giận.
Mâu Văn quay trở về căn phòng khách cô vẫn thường ngủ, bắt đầu dọn dẹp đồ đạc.
Ở khách sạn rất vui, sao trước đây cô lại không phát hiện ra một phương thức tiêu khiển tốt như thế này cơ chứ? Cô dự định qua khách sạn ở vài ngày.
Lúc này cô lại thấy mình vẫn nên có một căn nhà của riêng mình, thiết kế nhà thành kiểu giống như khách sạn là có thể hiện thực hóa nguyện vọng ngày nào cũng được ở khách sạn rồi. Cô thậm chí còn tự tính toán lại số tiền trong tay mình, nói thật lòng, đủ tiền để trả trước cho một căn nhà hỗn hợp dân cư thương mại*.
*Là loại bất động sản có thể được sử dụng cho cả hoạt động ở và thương mại (chẳng hạn như đăng ký công ty, mở cửa hàng hoặc thành lập văn phòng)
Cô lại đang lên kế hoạch cho cuộc sống, thậm chí cô còn chẳng nhận ra, trong cuộc sống cô đang lên kế hoạch kia, không hề có bóng dáng của Tạ Sùng.
Cô xách vali bước ra ngoài, Tạ Sùng đang đứng uống nước, thấy vậy liền hỏi cô: “Đi đâu thế?”
“Đi công tác.” Mâu Văn nói.
“Đi đâu, đi mấy ngày?”
“Đi Quảng Châu, một năm.” Mâu Văn thuận miệng nói bừa. Cô phát hiện ra rượu đúng là đồ tốt, uống rượu xong gan của cô to ra hẳn, bắt đầu mang bộ dạng bất cần đời đối với bất cứ chuyện gì.
“Ý em là sao?” Tạ Sùng hỏi.
Mâu Văn đột nhiên quăng mạnh chiếc vali xuống đất, chiếc vali phát ra một tiếng “bộp” nện xuống nền gỗ. Lần này cô không theo bản năng mà xót của nữa, cảm xúc đầy uất ức trong lòng cô cần được phát tiết ra ngoài: “Ý em là sao? Anh hỏi em ý là sao ư? Thái độ lúc nóng lúc lạnh của anh là có ý gì? Không trả lời tin nhắn là có ý gì? Ngày nào cũng sáng nắng chiều mưa là có ý gì?”
“Rốt cuộc em đã phạm phải sai lầm gì mà ngày nào anh cũng phải sa sầm mặt với em?”
“Em dỗ dành anh, ở bên cạnh anh, anh vẫn chưa thấy đủ phải không? Rốt cuộc anh có thôi đi không? Anh đừng có ngày nào cũng trưng cái bộ mặt chết giẫm đó ra với em nữa! Sống được tiếp thì sống, không được thì thôi!”
“Không sống được nữa thì thôi đi được không?”
Cô cứ thế gào thét ra tất cả những lời chất chứa trong lòng. Cô nghĩ kệ mẹ nó đi, dẹp phăng cái bộ mặt cao ngạo kia của anh đi, dỗ dành không nổi thì tôi không thèm dỗ nữa!
Lòng cô thoải mái biết bao nhiêu, cuối cùng, cô nghĩ, cuối cùng mình cũng nói ra được rồi. Hóa ra cảm giác không sợ hãi điều gì lại là như thế này đây, hóa ra không sợ mất đi thì con người ta mới có thể nói năng mạnh dạn đến nhường này. Tốt quá rồi, mình giống hệt Tạ Sùng rồi. Giờ mình chẳng thèm sợ cái gì nữa cả.
Tạ Sùng cứ thế lặng yên nhìn cô.
Anh nhìn thấy nỗi tủi thân và ngọn lửa giận dữ trên gương mặt cô, biểu cảm đó thực sự mang lại cảm giác vô cùng quen thuộc, nghĩ kỹ lại thì, đó chẳng phải chính là cô của ngày xưa sao.
Hóa ra mọi thứ thuộc về cô không hề biến mất, chỉ là ẩn nấp đi mà thôi.
Tạ Sùng cúi người bước lên định kéo chiếc vali, cô cũng lao lên giật lấy, nhưng Tạ Sùng nhất quyết không buông tay. Mâu Văn nổi giận, đưa tay ra sức đẩy mạnh anh một cái. Tạ Sùng bị cô đột ngột đẩy một cú như thế, ngửa người ngã ra phía sau.
Mâu Văn cũng không đứng vững, đổ nhào về phía trước, hai người họ đều ngã phịch xuống mặt đất.
Cả hai đều im lặng trở lại.
Câu nói “chúng ta ly hôn đi” của Tạ Sùng cứ luẩn quẩn bên đầu môi, cuộc hôn nhân này khiến cho cả hai người họ đều không được làm chính mình nữa. Rõ ràng họ đều là những người thông minh, vậy mà duy chỉ có bài học về “yêu” này là học không vào, chẳng biết tại sao nữa, lúc nào họ cũng đầy rẫy những sự chênh lệch.
Thế nhưng anh không thốt ra nổi hai chữ ly hôn.
Anh chỉ là nảy ra ý nghĩ lướt nhanh qua trong đầu như thế thôi, nhưng anh không nói ra lời được. Anh nghĩ đến những ngày tháng không có Mâu Văn, chắc chắn sẽ vô vị, dài lê thê.
Anh vẫn muốn thử lại một lần.
Anh vẫn có thể thử lại một lần.
Còn Mâu Văn nằm trên mặt đất, nhìn trần nhà, cú ngã này cứ như khiến tất cả mọi chuyện sáng tỏ ra vậy. Cô ý thức được rằng: Sợi dây diều của cuộc hôn nhân này từ trước đến nay đều luôn được Tạ Sùng nắm chặt trong tay, anh chủ động mới có được cuộc hôn nhân này, anh buông tay thì cuộc hôn nhân này tự khắc sẽ chấm dứt. Từ đầu đến cuối, cô đều là người ở thế bị động. Cô cứ ngỡ mình sở hữu trọn vẹn tình yêu của anh, thực chất chẳng phải, anh chỉ yêu cô một cách có chọn lọc mà thôi.
Hoặc có khi tình yêu đó vốn chẳng được coi là yêu. Chẳng qua chỉ là một trò chơi săn mồi mà thôi?
Cả hai người họ đều lạc lối trong cuộc hôn nhân này rồi.
Mâu Văn đánh mất đi niềm tin, cô không muốn hết lần này đến lần khác phải cúi đầu nhận lỗi, cũng chẳng muốn hết lần này đến lần khác phơi bày bản thân mình ra cho anh xem nữa, dù sao anh cũng chẳng tin, cứ vậy đi.
Mâu Văn hoàn toàn trở nên tiêu cực.
“Tạ Sùng, nói thật lòng, đừng giày vò em như vậy nữa.” Mâu Văn nói: “Anh biết không? Con người anh có đôi khi thực sự rất tồi tệ.”
“Thật đấy. Em sắp không chịu đựng nổi anh nữa rồi.”
“Anh đừng tự tin thái quá như thế nữa.”
“Em sẽ không yêu một người mà ngày nào cũng chỉ đang bào mòn em.”
“Tình yêu em dành cho anh, sắp bị bào mòn đến không còn một chút gì nữa rồi.”
Lúc này Tạ Sùng tự giễu cười một tiếng, anh nói: “Vốn dĩ em cũng chẳng yêu anh. Chỉ là lời hoa mỹ mà thôi.”
“Đúng, anh nói đúng rồi đấy. Tôi chỉ yêu tiền của anh, tôi vì tiền của anh nên mới chịu đựng anh. Nếu không thì tại sao tôi cứ nhất định phải ở bên người như anh cơ chứ? Anh chẳng qua chỉ là người khá lịch sự trong số những người có tiền mà tôi gặp được thôi mà.” Mâu Văn đứng bật dậy phủi phủi hai bàn tay, nói với anh: “Vừa lòng chưa? Đây chính là đáp án mà từ trước đến nay anh luôn muốn có được đấy.”
“Phải rồi, tôi chỉ yêu tiền của anh thôi.” Cô lặp lại câu nói đó một lần nữa, rồi xoay người bước đi, vành mắt đỏ hoe.