Tạ Sùng ngồi trên ghế sofa đợi một lúc, hoàng hôn khuất dần sau những tòa nhà cao tầng. Ánh sáng trong phòng lịm tắt, chìm vào màn đêm tịch mịch.
Mâu Văn chưa từng bỏ mặc anh không lý do như vậy, anh bắt đầu lo lắng không biết cô có xảy ra chuyện gì không. Anh gọi điện nhưng không ai bắt máy. Anh muốn đi tìm cô nhưng lại chẳng biết phải tìm ở đâu. Cô có thể đang ở chỗ khách hàng, đang trên đường đi, bị công việc gì đó quấn chân, hoặc có lẽ cô đang chuẩn bị một bất ngờ vô cùng lớn.
Cô từng nói: Muốn mỗi một năm anh đón sinh nhật đều được vui vẻ.
Anh chỉ có thể chờ đợi như vậy. Trong đầu tràn ngập đủ loại suy nghĩ và ý tưởng.
Anh nghĩ Mâu Văn chắc chắn đang chuẩn bị một bất ngờ cho mình, lúc này anh lại trở nên ngây thơ và chắc chắn. Anh ngồi trên ghế sofa một lúc rồi ngủ thiếp đi, Mâu Văn xuất hiện trong giấc mơ của anh.
Trong mơ, họ ngồi bên một bờ sông, Mâu Văn chỉ tay vào mặt nước gợn sóng xanh biếc hỏi anh: “Anh có tin em có thể tay không bắt được cá không?” Ngay cả trong mơ Mâu Văn trông cũng giống như một nữ siêu anh hùng, việc gì cũng có thể làm được.
“Tay không bắt cá sao?” Tạ Sùng trong mơ hiển nhiên không tin, cô có phải chim cốc đâu mà đòi bắt cá.
“Vậy anh đợi đấy.” Mâu Văn nói xong liền lao mình lặn ngụp xuống sông, bắn lên một vũng nước lớn.
Tạ Sùng kinh hãi thốt lên: “Mẹ kiếp!”
Định thần nhìn kỹ, cô đã chìm xuống đáy nước. Anh cũng định nhảy xuống theo thì cô lại nhô lên, quăng lên bờ một con cá đang giãy đành đạch. Cả người cô ướt sũng, đứng dưới lòng sông hỏi anh: “Con cá này đủ cho anh ăn chưa?”
“Đủ rồi.”
“Được.” Mâu Văn bắt đầu bơi, cứ thế bơi đi mất. Cô biến mất trong dòng sông vàng rực ánh hoàng hôn. Con cá dưới chân anh vẫn không ngừng giãy giụa hướng về phía dòng sông.
Giấc mơ này điên quá rồi đấy.
Lúc Tạ Sùng tỉnh giấc thì đêm đã khuya, bụng anh cứ kêu ục ục cồn cào. Ổ khóa cửa có tiếng động, vân tay đã khớp, tiếng tít vang lên, cửa mở.
Mâu Văn đã về.
Anh liếc nhìn thời gian, đã bước sang ngày hôm sau rồi.
Tạ Sùng đứng dậy, nhìn Mâu Văn đang đứng ở cửa. Bước chân cô hơi loạng choạng, trông có vẻ rất vui, hai má đỏ hồng. Vậy mà cô lại mỉm cười với anh một cái.
“Em đi đâu thế?” Anh hỏi.
“Em á?” Mâu Văn nói: “Em đi ăn cơm với bạn, rồi sau đó tăng ca một lát. Dạo gần đây nhận được một công trình lớn, ngày nào cũng bận rộn cả.”
Cô hoàn toàn không nhắc một chữ nào đến chuyện sinh nhật của anh, cứ như thể đã quẳng chuyện này ra sau đầu vậy.
“Hôm nay là sinh nhật anh.” Tạ Sùng nhắc nhở cô.
Mâu Văn lại phì cười một tiếng: “Tạ Sùng, anh đừng trêu em nữa, sinh nhật anh có phải hôm nay đâu. Sinh nhật anh là ngày này của một tháng trước. Anh đã đón xong xuôi rồi.”
Bước đến bên cạnh Tạ Sùng, thấy sắc mặt anh không được tốt, cô lại nói tiếp: “Anh biết hồi nhỏ em rất thích đón sinh nhật mà, hồi đó ai đón sinh nhật em cũng đòi chen vào tham gia, rồi nhận bừa là sinh nhật mình. Một năm em đón sinh nhật mấy lần liền. Hàng xóm nhà em bảo: Con người ta một năm chỉ được đón sinh nhật một lần thôi, đón nhiều quá là bị tổn thọ đấy.”
“Mẹ anh nói với em à?” Tạ Sùng hỏi.
“Nếu không thì còn ai nữa?” Mâu Văn nói: “Em cũng có quen biết ai khác đâu.” Cô nói xong liền bước đến trước mặt Tạ Sùng, hỏi anh: “Có phải anh chưa ăn cơm không? Anh đói không, trong tủ lạnh có đồ ăn đấy, anh tự nấu đi.”
“Anh không biết nấu.”
Anh ngửi thấy trên người cô vương mùi rượu nhạt, Tạ Sùng đột nhiên nảy sinh một chút chán ghét.
Anh lùi lại một bước, hỏi cô: “Em uống rượu à?”
“Em nhấm nháp một ly với bạn thôi mà.” Mâu Văn đưa tay ra dấu: “Chỉ uống có một chút xíu này thôi, không uống nhiều đâu.”
“Bạn nào?”
“Anh không biết.” Mâu Văn bảo: “Thế em đi tăng ca đây.”
Tạ Sùng không nói lời nào nữa.
Một sinh nhật vớ vẩn, từ trước đến nay anh chưa từng bận tâm chuyện đón hay không đón. Nhưng anh ghét cái kiểu Mâu Văn uống rượu ở bên ngoài rồi về nhà. Anh không nói gì cả, cầm lấy áo khoác rồi bỏ đi. Mâu Văn ở trong phòng làm việc nghe thấy tiếng đóng cửa, bên ngoài trở nên im lìm.
Cô không đuổi theo Tạ Sùng, cũng chẳng hỏi anh định đi đâu. Đó là sự tự do của anh, trước đây cô chưa từng can thiệp, sau này lại càng không. Cô đeo tai nghe vào, tựa lưng vào ghế, vốn định nhắm mắt nghe nhạc một lát rồi mới làm việc, thế mà lại ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Cả tháng nay cô ngủ không được tốt, thường xuyên tỉnh giấc vào nửa đêm. Trong lòng cô lúc nào cũng có một chuyện đè nén ở đó, có một cục tức nghẹn uất ở đó. Có mấy lần, nhìn thấy Tạ Sùng ngồi đối diện mình ăn uống thoải mái, cô luôn muốn cầm cả bát cơm úp thẳng vào mặt anh. Cô cảm thấy mình đã chịu uất ức rồi. Cô đúng là đã chịu uất ức rồi.
Nhưng cô lại không biết làm cách nào để giải tỏa.
Cô không biết cách gào thét cãi vã, cô liền nghĩ: Nếu Tạ Sùng gặp phải chuyện thế này anh sẽ làm thế nào? Tạ Sùng chắc chắn sẽ trả đũa. Anh sẽ chẳng thèm đoái hoài đến cô, cho đến tận khi cô chịu cúi đầu chịu thua mới thôi.
Tại sao mình lại không thể làm như thế chứ? Tại sao chỉ có một mình Tạ Sùng mới được phép làm thế chứ? Thực chất cô vẫn chưa hiểu, cô sa vào tình thế tiến thoái lưỡng nan này là vì trong lòng cô thấy không cam tâm. Cô vẫn còn yêu anh, vẫn còn ôm mong đợi với anh. Chỉ khi lòng người ta đã thực sự nguội lạnh rồi thì mới chẳng thèm bận tâm đến những chuyện nực cười này nữa thôi.
Rốt cuộc cũng đợi được đến ngày hôm nay, tặng cho Tạ Sùng bếp lạnh nồi lạnh, cục tức này đã xả được rồi, cô cảm thấy chuyện này thực sự đã trôi qua, thế nên giấc ngủ của cô lại quay trở lại rồi. Cô cứ thế tựa vào lưng ghế nghe nhạc, không vẽ thiết kế, không xé giấy, cứ như vậy mà ngủ một giấc ngon lành.
Tạ Sùng sau khi bước ra khỏi cửa liền cảm nhận được ngọn gió đêm lạnh buốt.
Lại đến mùa thu đáng ghét rồi.
Ngọn gió đêm mùa thu ở Bắc Kinh quả thực là tuỳ hứng ngang tàn, thỉnh thoảng nổi lên một trận như muốn hất phăng con người ta vậy. Gấu áo măng tô của anh bay phần phật, nhìn từ đằng xa cứ như thể đang chuẩn bị bước vào một trận chiến vậy. Thế nhưng anh chẳng có ai để mà chiến đấu cả.
Khi anh thực sự tức giận sẽ không muốn nói chuyện, dù có là ông trời đến đi chăng nữa thì anh cũng ngậm chặt miệng, ai thích làm gì thì làm.
Một mình đi lững thững trên phố, chẳng biết nên đi đâu về đâu.
Đúng lúc này Tiền Tụng gọi điện thoại cho anh, rủ anh cùng đi hát karaoke.
Trước đây Tạ Sùng vốn chẳng thích đi hát cùng mấy người đó, anh chê ồn ào, đám người đó trừ việc có tiền ra thì thực sự chẳng tìm nổi một ưu điểm nào khác nữa. Tạ Sùng cao ngạo tự nhận mình và họ không cùng một loại người. Anh luôn nghĩ: Mình mà phải sống kiểu như họ thì thà chết quách đi cho rồi.
Hôm nay anh cứ như uống nhầm thuốc vậy, vậy mà lại nhận lời đi luôn.
Lúc anh bước chân vào cửa phòng hát, những người bên trong đều hoan hô reo hò: Mau lại xem này, sếp Tạ hạ mình nể mặt đến chơi với chúng ta rồi kìa. Toàn là những lời châm chọc cạnh khoé.
Tạ Sùng bảo: “Nể mặt thì mấy người phải tiếp đón đi.”
Mọi người ai cũng biết cái miệng độc địa của anh nên đều ngoảnh mặt đi, mấp máy khẩu hình chửi anh là thần đằng ở nơi mà anh không nhìn thấy, rồi tự chơi phần của mình.
Anh vác bộ mặt lạnh lùng ngồi trong góc khuất, thần thái vô cùng đáng sợ, cứ như sắp sửa ăn tươi nuốt sống người ta đến nơi vậy. Tiền Tụng ngồi bên cạnh đưa cho anh một ly rượu, hỏi anh: “Sao thế? “
“Không có gì.”
“Cãi nhau à?” Khứu giác của Tiền Tụng quá nhạy bén, bao nhiêu năm nay Tạ Sùng có bao giờ ra ngoài vào ban đêm để đi hát với họ đâu. Sau khi kết hôn lại càng không có cách nào gọi ra ngoài, hai người họ có gặp mặt đều hẹn vào ban ngày, hiếm lắm mới có lúc thấy Tạ Sùng vào ban đêm. Anh lưu luyến ngôi nhà đó, cảm thấy những người khác đều là người ngoài. Hôm nay đột nhiên lại đến đây, chẳng phải là vì nhà không còn giống nhà nữa rồi sao.
Tạ Sùng cũng chẳng nói gì, chỉ dán mắt vào điện thoại.
Trước đây cứ có chuyện không vui, Mâu Văn sẽ gọi điện thoại cho anh ngay. Cô luôn nói: “Tranh cãi giữa hai chúng ta đừng để qua đêm, có chuyện gì chúng ta cứ nói cho rõ ràng, như thế thì cuộc sống của chúng ta mới tốt đẹp được!”
Điện thoại của anh rất yên ắng.
Trong phòng KTV ngập tràn khói thuốc, những người khác đang đẩy cốc đổi chén qua lại, cũng có người bước tới muốn uống với Tạ Sùng một ly, Tạ Sùng bảo tôi không uống. Người ta nâng ly rượu lên bảo cậu không uống tức là không nể mặt tôi rồi. Tạ Sùng bảo: “Mặt cậu đáng giá mấy đồng?”
Đều là các công tử bột gia cảnh đầy đủ, Tạ Sùng và Tiền Tụng dù sao còn có công việc đàng hoàng, không phá gia chi tử. Những người khác thì vừa phá gia lại còn phá cả phẩm hạnh, hôm nay thấy Tạ Sùng không thèm nể mặt, cộng thêm việc đã nhẫn nhịn anh rất lâu rồi liền quay sang chửi anh: “Đừng có kênh kiệu như thế, nhiều tiền hơn thì có gì ghê gớm chứ, ra vẻ cái gì vậy? Cậu…”
Còn chưa kịp chửi xong, nắm đấm của Tạ Sùng đã vung thẳng ra ngoài rồi. Những người khác đều nghệt mặt ra tại chỗ, nhất thời không kịp phản ứng lại.
Hai người họ lao vào đánh nhau.
Nhân duyên của Tạ Sùng trong đám người này không được tốt cho lắm, người đứng về phía anh chẳng có mấy ai, những người khác đều vây xung quanh lao vào can ngăn thiên vị, không dám đánh công khai, nên mượn danh nghĩa can ngăn để đá Tạ Sùng một cái. Tiền Tụng thấy Tạ Sùng sắp sửa chịu thiệt thòi liền vớ ngay lấy chai rượu lao thẳng vào.
Nghỉ chơi!
Sau này nghỉ mẹ đi!
Tiền Tụng lớn tiếng chửi bới, cầm chai rượu lần lượt nện từng người một.
Còn Tạ Sùng thì đang đánh nhau trong im lặng. Anh cứ túm chặt lấy cổ áo của tên kia mà tẩn, nắm đấm của những người khác rơi trên người anh, anh cũng chẳng thèm né tránh. Anh đánh nhau cũng y hệt như cái cách anh kinh doanh vậy, mục tiêu rõ ràng, những chuyện khác đều không quan trọng. Cũng giống như cách anh vận hành gia đình, biết rõ cốt lõi của ngôi nhà đó chính là Mâu Văn.
Thế nhưng Mâu Văn lại ngày một xa anh hơn.
Lúc mới quen biết anh, cô giống hệt như một chú chim nhỏ mới chào đời vậy. Ở trong một chiếc tổ chim rách nát sụp đổ, cứ rướn cổ há to miệng đợi xã hội mớm mồi cho cô. Cô mong đợi có thể sở hữu một “tổ chim” đích thực có thể che mưa chắn gió, thế nên cô mới đến nhà anh. Bây giờ cô lông cánh đã đầy đủ, vỗ vỗ đôi cánh là có thể bay đến một nơi rất cao, vỗ vỗ đôi cánh nữa là cứ như sắp sửa bay đi mất.
Lúc trời gần hửng sáng, Vương Tiên Hạc bảo lãnh họ bước ra ngoài từ đồn cảnh sát.
Ba người đứng bên lề đường, trên mặt Tiền Tụng đã bị thương rồi, sống mũi Tạ Sùng cũng xanh mét. Hai người họ trông thật sự nhếch nhác vô cùng.
Vương Tiên Hạc nhìn hai người họ, buồn cười hết mức: “Tôi nhìn hai cậu mà thấy mới mẻ gớm. Tôi thiết nghĩ hai cậu dù sao cũng là sếp Tiền, sếp Tạ, sao lại đi đánh nhau với đám công tử bột vô công rồi nghề kia chứ? Hay là hai cậu vốn dĩ đã là cùng một loại người với họ?”
Vương Tiên Hạc thấy hai người họ đứng yên ở đó nhất quyết không chịu nhận lỗi sai liền giễu cợt bảo: “Tuy rằng giải quyết chuyện thế này cho các cậu tôi có thể kiếm được tiền, nhưng nói thật thì khoản tiền này tôi thực sự chê đấy. Lần sau có chuyện thế này thì đi tìm luật sư khác đi.”
“Được rồi, biết rồi.” Tạ Sùng bảo: “Lần sau không thế nữa.”
Giờ anh bình tĩnh trở lại rồi cũng tự thấy xấu hổ đây.
“Hai cậu đi đâu đây?” Vương Tiên Hạc hỏi: “Tôi đưa Tiền Tụng về trước rồi đến cậu nhé?”
“Tôi không cần chị đưa về đâu.” Tạ Sùng nói xong liền xoay người bước đi thẳng. Tiền Tụng đuổi theo anh từ phía sau, nói với anh: “Có phải cậu cãi nhau với Mâu Văn rồi không? Hỏi cậu cậu cũng chẳng thèm nói. Cậu cứ thế này tôi không yên tâm để cậu tự về nhà đâu.”
“Tôi không sao cả. Tôi cũng không cãi nhau với Mâu Văn.”
Anh không hề lập tức bắt xe ngay, mà đi lững thững bên lề đường một lát. Anh không muốn về nhà, sau khi đánh nhau một trận xong lại càng thêm giận Mâu Văn hơn, thậm chí còn chẳng muốn nhìn thấy Mâu Văn nữa. Anh biến mất suốt cả một đêm, vậy mà cô chẳng thèm gọi cho anh một cuộc điện thoại nào.
Tạ Sùng không hiểu, chỉ là một sinh nhật vớ vẩn, vốn dĩ từ trước đến nay anh có bao giờ đón đâu, đón vào ngày nào mà chẳng được cơ chứ? Anh muốn đón ngày nào thì đón ngày ấy! Cô có cần thiết phải tức giận không?
Tính nết của anh vốn dĩ vừa thối tha lại vừa cứng nhắc, chỉ là ở trước mặt Mâu Văn mới chịu hoà nhã dịu dàng thôi. Lần này lộ ra nguyên hình rồi: Mâu Văn không quan tâm đến anh, anh cũng chẳng quan tâm đến cô nữa. Sao anh phải thế?
Suốt mấy ngày liền anh không nói nửa lời với Mâu Văn.
Thỉnh thoảng hai người họ chạm mặt trong nhà, mặt anh đều không có biểu cảm gì. Ban đầu Mâu Văn còn chào anh, thấy anh chẳng có phản ứng gì, cô dứt khoát không chào hỏi nữa luôn.
Sau khi kết hôn họ cũng từng cãi vã không vui vẻ.
Lúc ấy cãi vã, Mâu Văn nấu một bữa ngon, Tạ Sùng thèm, muốn ăn là sẽ tự chịu cúi đầu với cô, sau đó họ làm hòa với nhau.
Lần này Mâu Văn không nấu nữa.
Suốt mấy ngày liền cô cũng không bật bếp, buổi sáng thì hâm nóng bánh bao đông lạnh, sủi cảo đông lạnh trong tủ lạnh ăn, buổi trưa buổi tối cô đều ăn cơm hộp ở bên ngoài. Trong trung tâm thương mại ở gần khu dân cư có cửa hàng đồ ăn nhanh, cô thay đổi đủ các món, tóm lại là không thèm hoài hoài đến Tạ Sùng.
Sở Lăng hỏi cô về phần tiếp theo của sinh nhật anh Vạn Liễu, Mâu Văn nói: Ai làm việc người đó.
Mâu Văn quyết tâm không cúi đầu.
Ban đầu cô còn định chờ Tạ Sùng giải thích cho cô nghe, về sau lại thấy: Đừng nhìn anh ấy nói những gì, hãy nhìn anh ấy hành động ra sao. Tạ Sùng thông minh như thế, muốn làm một người khéo mồm khéo miệng thì có gì khó khăn đâu. Anh chỉ cần động não một chút là có thể thuyết phục được cô. Thế nhưng anh còn không cả động não.
Anh ngạo mạn vậy đấy.
Vào một buổi sáng, Mâu Văn đột nhiên muốn cho bản thân mình một kỳ nghỉ.
Cô nói với Tiểu Cố: “Công ty của chúng ta dù chỉ có hai chúng ta, nhưng em cảm thấy cũng phải đi team building một chuyến.”
Ngày làm việc Tiểu Cố không cần phải đi thăm con cái, chỉ cần có chiếc máy tính là ở đâu cũng có thể làm việc được cả, nghe Mâu Văn nói thế liền phấn khích bừng bừng: Đi thôi, hai chúng ta đi team building.
Đi đâu bây giờ nhỉ?
Cuối cùng quyết định đi Thanh Đảo ăn hải sản, hai người họ kéo chiếc vali nhỏ là đi ngay lập tức.
Lúc Mâu Văn quay về nhà để lấy vali, Tạ Sùng vừa mới kết thúc cuộc họp từ xa buổi sáng xong. Thấy cô đi ra đi vào mấy chuyến liền, cuối cùng kéo một chiếc vali xách tay nhỏ bước ra ngoài cửa.
Anh nói câu đầu tiên với cô suốt mấy ngày qua: “Em định đi đâu?”
“Đi team building.”
“Đi team building ở đâu?”
“Thanh Đảo.”
Họ kết hôn ba năm nay, chuyện này vẫn là lần đầu tiên xảy ra. Tạ Sùng ở nhà, còn Mâu Văn thì rời đi. Tạ Sùng đứng trước cửa sổ nhìn ngó xuống dưới lầu, Mâu Văn kéo chiếc vali nhỏ của cô càng bước càng đi xa khuất. Chú chim nhỏ kia đang vỗ đôi cánh muốn ra ngoài để tìm kiếm những chú chim nhỏ khác chơi cùng rồi.
Anh gửi tin nhắn cho Mâu Văn: “Có tiền để đi team building không?”
Nếu như là trước kia, Mâu Văn chắc chắn sẽ vỗ vào ví tiền nhỏ của mình mà kiêu ngạo nói: “Đương nhiên là có tiền rồi, tiền sinh hoạt phí anh đưa đã tiêu hết đâu.”
Thế nhưng lần này Mâu Văn nhắn lại: “Không có.”
Tạ Sùng chuyển khoản cho cô một trăm nghìn tệ.
Sau khi nhận được Mâu Văn nhắn lại cho anh: “Cảm ơn.”
“Hôm nào về?” Tạ Sùng lại hỏi.
“Ăn chán chê rồi thì về.”
Cảm giác đó lại quay trở lại rồi.
Thế giới này mới lạ biết bao nhiêu, đang chờ đợi cô đi khám phá. Cô mang theo hành lý của mình đứng ở đó, không nói nên lời bởi những gì mình đang thấy.
Thế giới này tuyệt quá đi!
Chính là cảm giác như thế này, nó lại quay trở về với cơ thể cô rồi. Cô vội vàng muốn rời khỏi Bắc Kinh, đi đến một thành phố khác để xả hơi.
Trên chuyến tàu hỏa đi đến Thanh Đảo, cô và Tiểu Cố vai kề vai ngồi ở chỗ đó. Trước mặt họ đang bày biện đống gà rán, khoai tây chiên, Coca-Cola. Tiểu Cố nhắm nghiền mắt nói: “Bảy năm rồi.”
“Gì ạ?” Mâu Văn hỏi.
“Đây là lần đầu tiên trong suốt bảy năm qua chị được đi du lịch một mình.” Tiểu Cố bảo: “Chị bị mắc kẹt quá lâu, quá lâu rồi. Cảm giác tự do này tốt quá, dẫu cho chỉ là sự tự do mang tính tương đối.”
Tiểu Cố như thể hòa mình vào trong thế giới này rồi.
Tiếng động xình xịch xình xịch của đoàn tàu hỏa nghe êm tai quá, phong cảnh vút qua nhanh ở bên ngoài đẹp quá, ánh nắng rọi chiếu lâu thật lâu trên chân họ, ấm áp như thế.
Tiểu Cố vô cùng cảm động.
“Cảm ơn em, kỹ sư Mâu.” Cô ấy bảo: “Cảm ơn em đã đưa chị đi team building.”
“Tuy rằng studio của chúng ta chỉ có hai chúng ta thôi, nhưng chúng ta cũng có năng lực để làm cho nó phát triển lớn mạnh.” Mâu Văn khoa tay múa chân, thể hiện quyết tâm của mình.
Chu Hàn Bách hẹn hai người họ ăn cơm tối trong nhóm chat, Tiểu Cố nhắn lại: “Không ăn được rồi, chúng tôi phải đi Thanh Đảo để ăn cua lớn mới vào mùa rồi!”
Chu Hàn Bách gửi một icon ngưỡng mộ.
Đúng lúc này Mâu Văn thương lượng với Tiểu Cố: “Hai chúng ta vận chuyển cua qua đường hàng không về cho anh ấy nhé? Con người anh ấy khá tốt, cứ luôn muốn giới thiệu khách hàng cho chúng ta.”
“Được chứ.” Tiểu Cố bảo: “Con người anh ấy đúng là rất ổn.”
Cô hỏi địa chỉ của Chu Hàn Bách, Chu Hàn Bách bảo: “Tự tôi qua đó ăn. Hai cô cứ đợi ở đó đến cuối tuần đi.”
Dù sao cũng sắp cuối tuần rồi còn gì.
Lúc họ đến Thanh Đảo thì đã là nửa đêm rồi. Lần này Mâu Văn ra tay hào phóng, đặt phòng ở một khách sạn có view ngắm cảnh biển. Từ khách sạn đi bộ ra đến bờ biển chỉ tốn có năm phút.
Mâu Văn nằm trên giường, lúc này ngập tràn cảm kích với nhà tài trợ cho chuyến team building lần này là Tạ Sùng.
Không đón sinh nhật nữa, nhưng sống thì vẫn phải sống. Mâu Văn nghĩ.
Sống thì vẫn có thể sống, chỉ là không thể sống như trước kia được nữa rồi.
Mình phải thắng lại một ván, giành được trái tim của Tạ Sùng một cách triệt để.
Tiểu Tiên Nữ: Đi team building mà chồng cho hẳn gần 400 cụ, thôi thì mình đại đại đi Văn Văn. Ảnh hay dỗi, nết ảnh thối, kiêu ngạo đủ đường, bù lại ảnh đẹp, gu ảnh tốt, nhà ảnh giàu, ảnh cũng giàu, ảnh yêu mình moà.