Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 53: Nếp gãy: Thuần hóa và giả dối

Những ngày Mâu Văn vắng nhà, đồng hồ như thể đã hỏng. Tạ Sùng nhìn thời gian, làm vài việc khác, đến khi nhìn lại thì mới chỉ trôi qua năm phút.

Tạ Sùng không đến công ty. Buổi sáng thức dậy muốn ăn chút gì đó, theo bản năng anh bước về phía nhà bếp.

Đó từng là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong ngày của anh. Mỗi khi bước về phía nhà bếp, anh đều có thể nghe thấy những tiếng lách cách bận rộn bên trong, lúc thì đan xen tiếng dầu chiên xèo xèo, lúc lại là tiếng nước sôi ùng ục. Anh đứng ở cửa sẽ thấy một gian bếp ấm áp, nghi ngút khói sương. Mâu Văn đứng đó, vừa ngân nga hát vừa bận rộn làm việc.

Cô bảo bữa sáng là bữa quan trọng nhất trong ngày.

Tại sao bà Cát Vân Thanh lại luôn thức dậy vào lúc ba giờ rưỡi sáng mà không bao giờ thay đổi? Vì có thức dậy vào giờ đó thì đến hơn năm giờ, mọi người mới được ăn bữa cơm đầu tiên trong ngày.

Con người phải ăn uống đầy đủ thì mới có tinh thần.

Con người không thể không ăn cơm.

Phải ăn thật tốt mỗi một bữa, đặc biệt là bữa sáng.

Cô cứ thường xuyên cằn nhằn như thế, và bàn ăn sáng của họ lúc nào cũng đầy ắp “món ngon”.

Những lúc ấy, Tạ Sùng luôn mong những ngày tháng này có thể kéo dài thêm, dài thêm mãi. Giống như được trở về những buổi trưa hè thời thơ ấu. Cảm giác đủ đầy ấy chậm rãi lớn dần trong lòng anh, khiến con người ta sống trong môi trường này sẽ chẳng còn chút ý chí chiến đấu nào, cũng dần mất đi hứng thú với thế giới xô bồ bên ngoài.

Giờ đây nhà bếp không một bóng người, căn nhà lạnh ngắt. Anh chẳng biết nên ăn gì, trong tủ lạnh vẫn còn sủi cảo, bánh bao và hoành thánh đông lạnh, anh đành phải tự nấu một chút. Anh biết đun nước, anh biết thả hoành thánh, nhưng nêm nếm nước dùng thế nào? Anh chịu.

Anh gọi video cho Mâu Văn, Mâu Văn đang đắp mặt nạ giật mình, tưởng Tạ Sùng lại muốn tìm cô để cãi nhau. Nhưng nghĩ đến khoản “kinh phí team building”, cô quyết định nhường nhịn anh, ra hiệu “suỵt” một tiếng với Tiểu Cố rồi bấm nhận cuộc gọi.

Tạ Sùng hỏi thẳng: “Nêm nước dùng hoành thánh thế nào?”

Mâu Văn ngẩn ra một thoáng rồi phản ứng lại ngay. Anh Tạ cao quý đang tự làm bữa sáng cơ đấy. Anh nhíu chặt mày, rõ ràng là đã bị nhà bếp làm cho phát phiền rồi.

“Trước tiên anh tìm một cái tô lớn đã.” Mâu Văn chỉ huy anh: “Tìm ngay đi.”

Tạ Sùng trợn mắt: “Anh không biết ăn hoành thánh thì phải chuẩn bị tô chắc?”

“Anh biết cơ à? Ồ, em xin lỗi.” Mâu Văn toàn coi anh như đồ ngốc trong việc sinh hoạt thường ngày. Việc anh thường làm nhất trong bếp chỉ là bóc tỏi, rửa rau, thời gian còn lại toàn đứng bên cạnh ngó nghiêng. Đứng ngó lâu như thế mà chẳng học được cái vẹo gì.

“Tiếp theo, anh mở ngăn mát tủ lạnh ra, tìm cái hộp vuông, mở hộp ra sẽ thấy bên trong có từng túi thực phẩm nhỏ, lấy ra đổ vào tô.” Mâu Văn chỉ huy anh.

Tạ Sùng cầm điện thoại đi tìm, nhìn gương mặt đang đắp mặt nạ của Mâu Văn rồi bảo: “Em nên đắp loại mặt nạ anh mua cho em ấy.”

“Tại sao?”

“Vì miếng mặt nạ này không che hết được khuôn mặt em.”

Tiểu Cố ở một bên không nhịn được, bật cười thành tiếng. Trước đây Mâu Văn toàn bảo anh Tạ nhà cô hiền lành lắm, ngây thơ như một đứa trẻ, đại loại thế, Tiểu Cố không tin. Ấn tượng của cô ấy về Tạ Sùng là vừa dữ vừa lạnh lùng. Cô ấy thậm chí từng hỏi Mâu Văn: “Thế ít nhất cái miệng cũng độc địa chứ? Mấy tên đàn ông Bắc Kinh độc mồm độc miệng lắm.”

“Không đâu, không đâu, nói năng dễ nghe lắm.” Lúc đó Mâu Văn đã bênh vực anh như vậy. Hôm nay đúng là bị vả mặt, đến cả người thật thà như Tiểu Cố cũng bị chọc cười.

“… Tạ Sùng, anh điên à?” Mâu Văn bảo: “Thế này chẳng phải che rất tốt sao? Cái mặt nhỏ thế này của em có loại mặt nạ nào mà không che hết được?”

Tạ Sùng nhếch môi, tìm được đồ liền quay lại bếp, đổ vào tô theo lời Mâu Văn rồi hỏi: “Rồi sao nữa?”

“Hết rồi.” Mâu Văn bảo: “Múc nước dùng vào, khuấy đều lên, mấy việc này chẳng lẽ cũng cần em phải dạy sao?”

Nếu Tạ Sùng tinh ý hơn chút, anh sẽ phát hiện ra trong tủ lạnh ngoài gói nước dùng hoành thánh làm sẵn kia, vẫn còn những món bán thành phẩm khác, đều là do Mâu Văn chuẩn bị trước để đối phó với những ngày công việc bận rộn.

Cô cũng là lần đầu tiên quán xuyến cuộc sống ngày thường, không biết sẽ đưa cuộc sống đi về đâu, cô chỉ dựa vào sở thích và lòng nhiệt huyết của mình để nhào nặn cuộc sống thành dáng vẻ mình tưởng tượng. Tủ lạnh đầy ắp thức ăn mang lại cho dạ dày cô cảm giác an toàn; nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng, xinh đẹp khiến tâm trạng cô vui vẻ. Dù có tiền nhưng không lãng phí, tiêu gì cũng cân đo đong đếm kỹ càng. Đó chính là cách cô vun vén cuộc sống, trông thì có vẻ vụng về, chẳng nắm được điểm mấu chốt.

Tạ Sùng ăn xong bát hoành thánh, tâm trạng đã khá hơn đôi chút, anh lại hỏi Mâu Văn: “Bao giờ em về?”

“Em phải chơi nốt cuối tuần đã. Bạn em qua đây chơi cùng bọn em.” Mâu Văn đáp.

“Chu Hàn Bách à?” Tạ Sùng hỏi.

“Sao anh biết?” Mâu Văn rất bất ngờ khi Tạ Sùng đoán một phát trúng ngay.

Tạ Sùng không trả lời cô, chỉ bảo: “Cứ chơi đi, chơi cho vui vào.”

Trước khi cúp điện thoại Mâu Văn vẫn không phục, nói: “Có mặt anh là không to! Mặt anh to nhất!” Tự báo thù cho mình rồi.

Tiểu Cố ở một bên liền lên tiếng: “Cậu ấy thông minh thật đấy.”

“Ai ạ?”

“Tạ Sùng thông minh thật.” Tiểu Cố bảo: “Giờ chị mới biết tại sao cậu ấy giàu rồi. Em có bao nhiêu bạn bè khách hàng mà cậu ấy đoán một phát trúng ngay Chu Hàn Bách. Dù cậu ấy không quen Chu Hàn Bách, trước đây em cũng bảo mới nhắc qua có hai lần mà cậu ấy đã đoán được.”

“Anh ấy đúng là thông minh.” Mâu Văn nói: “Con người anh ấy kỳ quặc lắm, có lúc em thấy mình rất hiểu anh ấy, tính cách, sở thích em đều rõ. Có lúc em lại thấy mình chẳng hiểu gì về anh ấy cả. Chị biết không? Con người anh ấy nếu có chuyện gì không muốn cho chị biết thì chị đừng hòng mà biết được. Anh ấy sẽ mang chuyện đó xuống quan tài luôn.”

“Đáng sợ thật.” Tiểu Cố bảo: “Chị khá sợ kiểu người như vậy. Chị thấy đầu óc mình không đủ dùng, kiểu người như chồng cũ của chị mà chị đối phó còn mệt rã rời, nếu là người tâm cơ sâu như Tạ Sùng thì chị chịu chết.”

“Đúng, tâm cơ, từ này dùng chuẩn đấy, đúng là tâm cơ. Anh ấy cực kỳ tâm cơ.” Mâu Văn vừa rửa mặt vừa soi gương: “Mặt em có to đâu, mặt em xinh thế này cơ mà!”

Tạ Sùng ăn hoành thánh xong liền đi lững thững trong nhà. Anh nhận ra chiếc đồng hồ trong nhà đúng là hỏng thật rồi, sao thời gian trôi chậm rì rì thế này? Tiền Tụng gọi điện thoại cho anh, bảo xương chân mày của mình đang đau, hỏi anh có phải lần trước tôi đánh nhau vì cậu nên giờ để lại di chứng rồi không?

“Nhà cậu có ai không? Không có ai thì tôi qua ngồi một lát. Có người thì cậu ra ngoài cùng tôi một lúc.” Tiền Tụng bảo: “Không được thì cậu bồi thường chút tiền thuốc men cho tôi đi.”

“Nói nhảm gì thế!” Tạ Sùng nói: “Qua nhà tôi đi, Mâu Văn đi team building rồi.”

“Công ty có tổng cộng hai người, đừng có gọi là đi team building nữa được không?” Tiền Tụng bảo: “Đi dã ngoại.”

“Ba người, có cả khách hàng của cô ấy nữa.”

Tiền Tụng hỏi: “Đàn ông à?”

“Ừ.”

“Thế cậu không đuổi theo mà xem xem? Lần trước tôi thấy hai người như đang cãi nhau ấy, đừng để kẻ khác thừa cơ nhảy vào.”

“Cậu có đến không? Không đến tôi ra ngoài đây.”

“Đến đến đến.”

Tạ Sùng cúp điện thoại. Thực ra anh chẳng lo lắng chuyện Mâu Văn sẽ thích người khác, từ trước đến nay anh chỉ lo cô bị người ta lừa thôi. Đám đàn ông kia làm sao xứng với Mâu Văn được, cô thông minh như thế, trong lòng hiểu rõ mọi chuyện. Điểm này Tạ Sùng vô cùng chắc chắn. Thế nên anh sẽ không đon đả bám lấy cô làm gì, không cần thiết.

Tiền Tụng đến, cũng phải vài năm rồi anh ta chưa bước chân vào nhà Tạ Sùng, vừa vào cửa đã đòi đi tham quan một vòng. Ngôi nhà của Tạ Sùng quả thực đã thay đổi quá nhiều, ngăn nắp chỉn chu và đầy hơi ấm con người. Từng bông hoa ngọn cỏ đều đua nhau khoe sắc, mọi thứ đều vừa vặn.

Mở tủ lạnh ra, nhìn thấy đống hộp lớn hộp nhỏ bên trong, cứ như vừa phát hiện ra kho báu vậy, anh ta kinh hãi thốt lên: “Mẹ kiếp, lắm đồ ăn thế này. Đây đều là những món đã được sơ chế sẵn à? Hôm nay hai chúng ta xử lý sạch đi!”

“Hóa ra cậu được sống tốt thế này cơ à… Giờ tôi mới biết tại sao cậu không thèm ra ngoài chơi với tôi nữa rồi, nếu tôi là cậu thì tôi cũng chẳng thèm ra khỏi cửa làm gì. Sao lại có nhà mà trong tủ lạnh nhiều đồ ăn thế này được chứ?” Tiền Tụng bảo: “Hai người đang nuôi lợn đấy à?”

Khóe môi Tạ Sùng khẽ nhúc nhích một cái coi như đáp lại, trông như kiểu nửa sống nửa chết.

Tiền Tụng nằm ườn ra ghế sofa, trong lòng nảy sinh vài phần ngưỡng mộ Tạ Sùng. Lúc ấy Tạ Sùng kết hôn, anh ta tức điên lên được, bảo Tạ Sùng gặp phải đào mỏ rồi. Về sau lại nghĩ, đào mỏ cũng được, đào mỏ biết cách dỗ dành người khác, anh em của mình ít nhất không phải chịu ấm ức. Đương nhiên anh em của anh ta cũng chẳng phải hạng người chịu nhường nhịn ai. Rồi sau này, thấy cuộc sống của Tạ Sùng rất yên ổn, mỗi lần ra ngoài đều nóng lòng muốn về nhà, cảm thấy có lẽ anh đã thực sự tìm được ngôi nhà mà anh yêu thích.

Giờ đây ngôi nhà này đã trở nên cụ thể rồi.

Tiền Tụng bảo: “Sau này tôi cũng phải tìm một người biết lo cho gia đình. Giống như Mâu Văn ấy. Biết lo cho gia đình lại còn yêu tôi nữa, còn tôi có yêu hay không không quan trọng.”

“Cậu lảm nhảm gì đấy? Không thích thì đừng có kết hôn.” Tạ Sùng bảo: “Không thích mà kết hôn thì nhìn cái gì cũng thấy chướng mắt bứt rứt. Đến lúc đó nhìn đống đồ ăn trong tủ lạnh cậu lại thấy đó là lối sống nghèo nàn, trồng hoa cậu lại nghĩ là có tuổi rồi, nhà cửa sạch sẽ cậu lại cho là mắc bệnh sạch sẽ cản trở sự tự do của cậu…”

“Chậc chậc chậc, chỉ mỗi cậu là được phép kết hôn với người ta khi không yêu thôi chắc?” Tiền Tụng bảo: “Sếp Tạ của chúng ta lại bắt đầu kiêu ngạo rồi đấy.”

“Cậu câm miệng đi.” Tạ Sùng bảo: “Cậu đừng có ngày nào cũng đoán mò về tôi, còn nói năng xằng bậy nữa là tôi đuổi cậu đi đấy.”

Tạ Sùng hừ lạnh một tiếng, lại liếc nhìn đồng hồ. Thời gian trôi chậm quá.

Thời gian của Mâu Văn thì lại trôi vút đi nhanh chóng.

Thanh Đảo vào cuối tháng mười, ban ngày không tính là lạnh, ngọn gió di chuyển trong thành phố thổi vào mặt cảm giác rất dễ chịu. Cô và Tiểu Cố quyết định đi bộ đường dài. Hai người đeo máy tính, bắt đầu đi từ cầu tàu, đi qua bãi tắm số một, bãi tắm số hai, rồi đến Bát Đại Quan.

Bát Đại Quan đẹp thật đấy, Tiểu Cố bảo trông giống như Hạ Môn thu nhỏ vậy.

Hai người đeo chiếc kính râm, ngồi tựa vào bức tường vàng, ở giữa đặt một chiếc bàn nhỏ, trên bàn bày hai tách cà phê. Ngồi ở đó ngắm nhìn dòng người.

Mâu Văn cầm bút vẽ kiến trúc, Tiểu Cố lật sách ra đọc. Đi bộ mười mấy cây số đối với họ chỉ là chuyện cỏn con. Công việc của họ vốn dĩ chính là như thế, ngày nào cũng phải đi lại không ngừng.

Tiểu Cố hỏi Mâu Văn có nhớ Tạ Sùng không?

Cây bút của Mâu Văn khựng lại một nhịp, bảo không nhớ là nói dối, tình yêu sao có thể dễ dàng biến mất được chứ? Chỉ là cô không còn yêu một cách mù quáng như trước đây nữa thôi.

Cô nói với Tiểu Cố: “Em sắp phát đạt rồi.”

“Sao thế?”

“Em nghĩ thông suốt rồi, em ở bên ngoài vất vả kiếm tiền như thế mà lại quên mất vị ở nhà chính là người có rất nhiều tiền. Em dỗ dành anh ấy thật tốt chẳng phải tốt hơn tất cả mọi thứ sao?” Mâu Văn nói: “Trước đây trong lòng em phân định rất rạch ròi, của anh ấy là của anh ấy, của em là của em. Em sợ mình đòi hỏi nhiều thì anh ấy lại coi thường em. Giờ em nghĩ thông rồi, anh ấy là của em, tiền của anh ấy cũng có phần của em.”

Cô nghĩ như vậy đấy.

Nhưng cô không hề biểu hiện ra chút nhiệt tình nào đối với Tạ Sùng trong những ngày tiếp theo cả. Mâu Văn nghĩ: Mình bắt buộc phải để anh ấy biết mình đang giận, phải để anh ấy có cảm giác khủng hoảng, nếu không anh ấy cứ luôn tuỳ hứng ngang ngạnh, cái tôi cao như thế thì cuộc sống của mình có dễ chịu nổi không?

Mình phải sống thật tốt, mình phải chỉnh đốn Tạ Sùng cho ra ngô ra khoai. Chẳng lẽ Tạ Sùng lại khó nhằn hơn những khách hàng kia sao? Mình thấy chưa chắc đâu. Mâu Văn nghĩ: Mình dĩ nhiên có thể thu phục được Tạ Sùng.

Sau khi trở về Bắc Kinh, cô xếp lịch công việc càng thêm dày đặc. Đống đồ ăn trong tủ lạnh bị Tiền Tụng càn quét một trận giờ đã chẳng còn lại bao nhiêu. Cô nhìn thấy cũng coi như không nhìn thấy, ngày nào cũng đi sớm về muộn, chẳng chạm mặt với Tạ Sùng.

Tạ Sùng hỏi cô đang bận gì?

Cô liền nũng nịu với anh: “Mệt quá, nhiều công việc lắm luôn.” Mâu Văn phát hiện bản thân khá có thiên phú diễn xuất, vì có chứa đựng tấm chân tình bên trong nên diễn lại càng thêm phần thuần thục.

Tóm lại là cô không nấu cơm, cũng chẳng ngó ngàng đến tủ lạnh đã trống không. Thậm chí mỗi ngày cô chỉ ở nhà có vài tiếng đồng hồ.

Tạ Sùng liên tục nhiều ngày liền không được ăn bữa cơm gia đình, trong lòng tích một cục tức lớn vô cùng, lúc ở bên ngoài lại càng thêm phần khó tính hơn trước. Vốn dĩ mặt anh đã lạnh lùng, giờ nhìn trông cứ như đang mang theo sát khí vậy. Người khác nhìn thấy anh đều tránh đi từ xa, không muốn giao thiệp với ông cố này.

Vào một buổi tối, anh chán chường lái xe lượn lờ đi dạo trên phố. Bắc Kinh vào tháng mười một cảnh vật đã dần tàn lụi rồi, đâu đâu cũng trơ trọi, chỉ có những ngọn đèn không tắt là xinh đẹp. Anh lái xe đến gầm cầu vượt đường Tô Châu, theo bản năng ngước đầu lên, anh nhìn thấy Mâu Văn trên cây cầu vượt.

Ngày hôm đó cô mặc một chiếc áo măng tô vải cashmere, chính là chiếc áo anh mua cho cô từ nước ngoài về, thắt một chiếc khăn len màu đen, đeo chiếc túi đeo chéo bằng da bò màu đen.

Tạ Sùng ngước đầu lên, chắc chắn đó chính là Mâu Văn.

Trên cây cầu vượt dòng người qua lại ngược xuôi, cô đứng ở đó ngắm nhìn về phía xa xa, tai đeo tai nghe, sợi dây tai nghe màu trắng bị ngọn gió thổi lung lay đung đưa. Ngọn gió cũng thổi mái tóc dài xõa tung của cô bay lòa xòa, cô cứ thế đứng yên lặng ở đó.

Dòng xe cộ bắt đầu di chuyển. Những chiếc xe phía sau bấm còi inh ỏi giục Tạ Sùng, bảo anh lái nhanh lên chút.

Mâu Văn thu hồi ánh mắt từ phía xa trở về, vừa vặn rơi vào chiếc xe của Tạ Sùng. Họ đối mắt với nhau trong chốc lát qua lớp kính chắn gió phía trước, xe của Tạ Sùng chạy thẳng vào gầm cầu vượt, biến mất khỏi tầm mắt của cô.

Từ trước đến nay Mâu Văn luôn ồn ào vui vẻ, nhưng giờ đây tan làm cô không về nhà, đứng trên cây cầu vượt giữa đêm thâu ngắm nhìn màn đêm Bắc Kinh. Trái tim Tạ Sùng khẽ thắt lại một cái. Sắp mất kiểm soát rồi. Cảm giác đó vô cùng rõ ràng.

Anh phải trò chuyện một lần với Mâu Văn.

Anh quyết định đêm hôm nay không ngủ nữa, anh phải xem xem Mâu Văn có thể đứng ở bên ngoài đến mấy giờ. Anh ngồi trên ghế sofa đợi cô, chốc chốc lại nâng cổ tay nhìn đồng hồ. Trên cổ tay anh đang đeo chiếc đồng hồ Mâu Văn tặng.

Có một lần Mâu Văn hỏi anh: “Sao anh không đeo mấy cái đồng hồ đắt kia? Trước đây chẳng phải ngày nào anh cũng dựa vào việc mặc gì để thay đổi đồng hồ sao?”

“Anh đeo bừa thôi đã sang rồi.”

Điểm này Tạ Sùng lại không hề nói dối, có một lần Mâu Văn đi dạo phố, sẵn tiện mua cho anh một chiếc áo T-shirt màu đen, chiếc áo đó chẳng có gì đặc biệt, được anh mặc bên trong một chiếc áo len vặn thừng, trông giá trị cứ như tăng lên gấp mấy lần vậy.

Mâu Văn đeo đồng hồ của anh, anh biết.

Anh phát hiện Mâu Văn cũng có thiên phú về thời thượng, cô phối bừa một bộ quần áo, vào trong ngăn kéo của anh chọn một chiếc đồng hồ, thực sự rất đẹp. Anh mua hai chiếc đồng hồ nữ tặng cô, đều là những mẫu kinh điển của đồng hồ nữ, trị giá một trăm mấy hai trăm nghìn tệ một chiếc, cô đặt ngay cạnh đống đồng hồ của anh, vẫn cứ đeo của anh.

Anh hỏi tại sao, Mâu Văn nói: “Em thích mặt số của đồng hồ nam.”

“Chiếc em đang đeo hiện tại trị giá bằng cả một căn hộ một phòng ngủ đấy.” Tạ Sùng trêu cô: “Giờ không sợ va quệt hỏng nữa à?”

“Không sao, có thể bảo hành được.”

“Không đau lòng nữa à?”

“Đau lòng thì vẫn đau lòng chứ. Hì hì.”

Tạ Sùng lại khá thích Mâu Văn như thế này. Cô không khách sáo với anh, anh không hề thấy khó chịu chút nào. Nếu không cứ như thể mình ngược đãi cô, không cho cô ăn đồ ngon, mặc đồ tốt, dùng đồ hiệu vậy.

Anh ngồi trên ghế sofa suy nghĩ về những chuyện vụn vặt thường nhật này, ý thức được rằng cuộc sống bằng phẳng của họ quả thực đã xuất hiện những nếp gãy. Hơn hai giờ đêm, cuối cùng Mâu Văn cũng trở về rồi.

Cô đẩy cửa bước vào, thấy Tạ Sùng đang ngồi trên ghế sofa, cũng không hề tỏ ra bất ngờ. Cô đoán được Tạ Sùng sẽ đợi cô, không những đợi cô, có khi còn chuẩn bị náo loạn một trận với cô nữa.

Tạ Sùng lại vỗ vỗ vào ghế sofa với thái độ ôn hòa, nói: “Ngồi nào. Trò chuyện chút.”

Lần này Mâu Văn không né tránh, cô ngồi xuống bên cạnh Tạ Sùng, hỏi anh: “Sao anh vẫn chưa đi ngủ? Muộn thế này rồi.”

“Gió trên cầu vượt lớn không?” Tạ Sùng hỏi: “Anh thấy gió thổi em sắp biến dạng luôn rồi.”

“Em chỉ là từ chỗ khách hàng về đi ngang qua, tự dưng nhớ ra đã lâu rồi không đứng trên cầu vượt ngắm nhìn cảnh tắc xe nên đứng xem một lát thôi. Không ngờ lại nhìn thấy anh bị tắc ở bên dưới.”

Tạ Sùng bảo: “Mâu Văn, anh không hy vọng em thế này.”

“Thế anh hy vọng em phải thế nào?”

“Anh hy vọng hai chúng ta giống như trước đây, nhà thì phải ra dáng một ngôi nhà.” Tạ Sùng chỉ tay vào tủ lạnh: “Bên trong trống không rồi. Hai chúng ta cũng lâu lắm rồi chưa ngồi ăn bữa cơm cùng nhau.”

“Em xin lỗi.” Mâu Văn nhận lỗi rất nhanh: “Là vấn đề của em, dạo gần đây em bận rộn quá nên sơ suất. Ngày mai em sẽ nấu cơm cho anh ăn.”

Cô lấy điện thoại ra, bày ra dáng vẻ ghi chép thực đơn: “Anh muốn ăn gì anh nói cho em biết, ngày mai chúng ta ăn món đó.”

Tạ Sùng nói: “Mấy món ăn tạm gác sang một bên, đi tắm trước đi.”

“Tại sao?” Mâu Văn biết còn cố hỏi.

“Bởi vì hôm nay chúng ta phải sinh hoạt vợ chồng.” Tạ Sùng nắm chặt lấy cổ chân cô, lòng bàn tay anh nóng rực, khiến cô khẽ rụt chân lại một cái.

“Đi tắm.” Anh ra lệnh cho cô.