Vào một ngày tháng chín, Chu Hàn Bách nói muốn giới thiệu một khách hàng cho Mâu Văn.
Anh ấy nói khách hàng đó rất giỏi, là chủ nhiệm ban quản trị khu dân cư họ, tự mình cũng kinh doanh rất lớn. Trong lúc đến ban quản lý làm thủ tục Chu Hàn Bách vô tình gặp được, hai người trò chuyện hợp nhau nên đã trao đổi phương thức liên lạc.
Khách hàng có thực lực, có tận ba căn nhà lớn cần thiết kế sửa sang, Chu Hàn Bách cảm thấy Mâu Văn hoàn toàn có thể đảm nhiệm tốt. Nếu thành công, đây sẽ là chuyện đôi bên cùng có lợi cho họ.
Mâu Văn rất vui vì sự công nhận Chu Hàn Bách dành cho mình, cô hỏi: “Lúc tôi gặp anh ấy có cần chú ý những gì không?”
Chu Hàn Bách nhìn đôi giày vải bạt và chiếc quần jeans của Mâu Văn, suy nghĩ một lát rồi nói: “Xã hội này đôi khi rất thực tế, cô mạnh thì người ta mới nể trọng cô. Cô bày ra thái độ phục vụ thì người ta sẽ quen thói sai khiến cô.” Anh ấy nói rất uyển chuyển, nhưng Mâu Văn nghe là hiểu ngay: Chu Hàn Bách khuyên cô nên ăn mặc chỉn chu, chính thức một chút.
Mâu Văn thông minh đến thế, phóng khoáng nói: “Tôi hiểu rồi, tôi không làm tiến sĩ Chu mất mặt đâu.”
Buổi tối quay về nhà, Tạ Sùng cũng ở đó. Cô kéo tay Tạ Sùng bắt anh ngồi xuống ghế sofa, bảo có chuyện muốn nói với anh.
Tạ Sùng có phần bất ngờ trước sự nghiêm túc của cô, ngồi ngay ngắn lại hỏi: “Trời sập rồi à?”
“Chưa sập, chưa sập.” Mâu Văn vội nói: “Đừng sợ, chưa sập đâu.”
Cô chưa từng dùng đến đống đồ đắt đỏ kia của Tạ Sùng, đôi khi cô sợ bản thân hậu đậu, lỡ làm hỏng thật thì cô đau lòng lắm. Một phần cũng vì đôi lúc cô thấy không được tự nhiên, luôn nghĩ mình cứ mộc mạc một chút là tốt nhất, cứ như mấy thứ xa xỉ đó khoác lên người cô trông sẽ rất kỳ quặc vậy.
“Thế thì em nói đi!” Tạ Sùng vỗ nhẹ vào đầu cô một cái: “Đừng có làm trò dọa người thế.”
“Em muốn mượn xe của anh.” Mâu Văn nói: “Mượn chiếc đắt nhất ấy.” Thấy Tạ Sùng đưa mắt nhìn mình, cô lập tức đổi giọng ngay: “Chiếc đắt thứ hai cũng được, chiếc đắt thứ ba… thì cũng đủ để khè người ta rồi.”
Tạ Sùng bị cô chọc cho phì cười.
“Cứ lấy mà lái, lái chiếc đắt nhất ấy. Em định đi khè ai?” Tạ Sùng hỏi.
Mâu Văn liền kể chuyện Chu Hàn Bách giới thiệu khách hàng cho cô. Chu Hàn Bách, cái tên này Tạ Sùng từng nghe qua rồi.
Trong thành phố này có rất nhiều câu lạc bộ: câu lạc bộ du thuyền, câu lạc bộ xe sang, câu lạc bộ câu cá, câu lạc bộ bàn tròn triệu đô… Những “thành viên” mới nổi sẽ được kéo vào các câu lạc bộ này, hình thành nên cái gọi là văn hóa vòng tròn tầng lớp, mục tiêu của mọi người đều là biến các mối quan hệ thành tiền, rồi lại để tiền tiếp tục đẻ ra tiền.
Chu Hàn Bách là người Tạ Sùng nghe người khác nhắc đến trong mấy buổi tụ tập tương tự, bảo có công ty thu mua sản phẩm của anh ấy, anh ấy một bước lên mây trở thành người nổi tiếng mới. Lúc đó Tạ Sùng thuận tay tra cứu một chút, muốn xem để bao giờ làm ăn mà chạm mặt cũng coi như có chuẩn bị trước.
“Đi đi.” Tạ Sùng nói: “Nhân vật mới phất của thành phố đang đứng trên đầu sóng ngọn gió đấy, chúc em thành công.”
Mâu Văn “vâng” một tiếng liền đi loay hoay phối đồ, Tạ Sùng theo thói quen đi theo cô. Cô cầm chiếc váy liền thân chiến bào ướm thử lên người, tưởng tượng xem chiếc váy này phối với xe của Tạ Sùng có hợp hay không.
Lúc này Tạ Sùng nói: “Mặc áo sơ mi trắng chất liệu linen phối với quần jeans màu nhạt, thắt chiếc thắt lưng da nhỏ trước đây anh mua cho em, rồi buộc tóc đuôi ngựa cao.”
“Xe sang thế kia mà em lại mặc như vậy sao?” Mâu Văn không hiểu.
“Tin anh đi, cứ mặc như thế.” Tạ Sùng bảo.
“Tại sao?”
Tạ Sùng chỉ chỉ vào mặt mình: “Em thơm anh một cái đi rồi anh nói cho nghe.”
Mâu Văn thơm anh cái “chụt”, rồi chớp chớp mắt đợi anh giải đáp băn khoăn.
“Xe đã long trọng rồi, cách ăn mặc không long trọng, vừa đủ. Trông em sẽ như một người làm chủ tài sản một cách tự do. Xe đã long trọng, cách ăn mặc lại càng long trọng hơn, em có biết trông giống gì không?”
“Giống gì?”
“Trợ lý chủ tịch.” Tạ Sùng nháy mắt với cô: “Em thử nhớ lại mấy người giàu em từng gặp xem, có phải đều kiểu như thế không?”
Mâu Văn bừng tỉnh, đúng là thế thật!
Tạ Sùng là người thông minh, anh muốn cô thả lỏng một chút đối với chuyện này, tự tin một chút, như thế đối phương mới cảm thấy cô làm việc thành thạo. Dù sao đây cũng không phải buổi hội đàm thương mại chính thức, chỉ là gặp mặt làm quen mà thôi.
“Anh nói thêm cho em nghe đi.” Mâu Văn bảo Tạ Sùng: “Sau này nói nhiều cho em nghe về tư duy của mấy người siêu cấp phú hào đó nhé, để em mở mang tầm mắt chút được không? Nếu không lúc giao thiệp với họ, trông em cứ vụng về sao ấy.”
“Em giao thiệp với anh chẳng phải rất tốt đó sao?” Tạ Sùng bảo.
“Trên đời này được mấy người như anh chứ?” Mâu Văn nói cứ như đang tán tỉnh vậy.
Tạ Sùng lại vô cùng hưởng thụ.
Ngày hôm sau cô lái chiếc xe của Tạ Sùng đi gặp khách hàng.
Lần đầu tiên cô hiểu được chuyện “xe chính là mặt tiền”. Trước đây cô luôn nghĩ: Chỉ cần mình có thực lực thì chẳng cần sợ gì cả, chuyện gì mình cũng làm được hết. Nhưng hôm nay cô bỗng hiểu ra, “tài sản” chính là tấm vé vào cửa tự nhiên trong một số hoàn cảnh.
Đến cả Chu Hàn Bách cũng vô cùng bất ngờ khi thấy cô bước xuống từ chiếc xe đó. Anh ấy cứ ngỡ Mâu Văn thực sự chỉ đang trải qua quá trình lập nghiệp vất vả thôi, vì cô quá mộc mạc, quá nỗ lực, mà thực lực của cô lại vô cùng đáng nể không thể coi nhẹ chút nào.
Trước đây anh ấy nhắc nhở cô chỉ là nghĩ nếu cô ăn mặc chính thức chỉn chu hơn chút thì hiệu quả sẽ tốt hơn, chứ không ngờ cô lại chính thức đến mức như thế này. Cô trực tiếp mang theo một tấm “danh thiếp giai cấp” cho chính mình, quả thực khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.
Mâu Văn nhỏ giọng hỏi anh ấy: “Thế nào?”
Tiểu Cố bảo: “Còn phải hỏi sao? Lúc nãy chị ngồi trên xe mà hai chân cứ run bần bật lên đây này. Hôm nay chắc chắn thành công rồi.”
Chu Hàn Bách mỉm cười gật đầu: “Mặt tiền và sự sang trọng đều đủ đô, cảm giác cứ như đồng loại gặp đồng loại vậy. Tôi cũng thấy sẽ thành công.”
Người mà Chu Hàn Bách giới thiệu họ Thương, yêu cầu mọi người đều gọi anh ấy là sếp Thương nhỏ. Mâu Văn đoán có lẽ bố anh ấy là sếp Thương lớn, truyền đến đời anh ấy thì thành sếp Thương nhỏ rồi.
Sếp Thương nhỏ nhìn thấy xe của Mâu Văn, liền nói thẳng luôn: “Xe của kỹ sư Mâu tốt thật đấy, ở Bắc Kinh cũng chẳng có mấy chiếc đâu. Kỹ sư Mâu còn trẻ mà công ty đã phát triển tốt thế này rồi cơ à.” Lời lẽ ẩn ý bên trong chính là hiếu kỳ về quyền sở hữu của chiếc xe, Mâu Văn nghe ra được rồi.
Mâu Văn thẳng thắn nói: “Tôi chỉ là sếp nhỏ của một studio bình thường thôi, chiếc xe này là của chồng tôi.”
“Ồ ồ ồ ồ ồ.” Sếp Thương nhỏ là người rất thực tế, nhờ đó đã lập tức đánh giá cao Mâu Văn thêm một phần. Buổi bàn luận ngày hôm đó suôn sẻ một cách kỳ lạ, sếp Thương nhỏ làm việc nhanh gọn, kéo thẳng Mâu Văn vào trong nhóm chat chủ hộ, giới thiệu cô là cố vấn thiết kế sửa nhà do khu dân cư mời tới. Nhà ai có vấn đề gì về thiết kế sửa sang đều có thể liên hệ với Mâu Văn.
Còn bản thân sếp Thương nhỏ thì ký hợp đồng, giao hết cả ba căn nhà của mình cho Mâu Văn lo liệu.
Sau khi chia tay sếp Thương nhỏ, Tiểu Cố rốt cuộc cũng thở phào một cái thật dài, bảo: “Lúc nãy chị chẳng dám thở mạnh luôn ấy. Chị đã bao giờ chứng kiến cảnh tượng thế này đâu, ai mà biết được xe của chồng em lại dễ dùng thế này? Biết vậy thì sớm lái ra ngoài có phải tốt không.”
Tiểu Cố đã nếm được vị ngọt rồi.
Ánh mắt thế tục thật đáng sợ, trước đây họ đi thảo luận với khách hàng, người ta cứ hạch sách sai khiến, y như đang ban phát cho họ bát cơm ăn không bằng. Ngày hôm nay thì không như thế, cảm giác ngày hôm nay mang lại cho Tiểu Cố chính là: Người ta ký hợp đồng một cách khách sáo, đến một ánh mắt làm mình khó chịu cũng chẳng có.
Cảm giác được người ta nâng lên thật cao ấy khiến con người ta thấy choáng váng cả đầu óc.
Mâu Văn trêu đùa ôm lấy đầu mình bảo: “Ôi chao, Tiểu Cố, huyết áp của em lên cao rồi. Em đứng cao quá rồi, chị cho em xuống đi, em sợ độ cao.”
Chu Hàn Bách bước ra tiễn họ, hỏi Mâu Văn: “Cô thực sự kết hôn rồi sao?”
“Đúng thế.” Mâu Văn vô cùng thoải mái với chuyện này: “Tôi thật sự kết hôn rồi. Kết hôn được ba năm rồi. Tôi vừa tốt nghiệp xong là kết hôn luôn.”
Trước đây Mâu Văn luôn tránh né không nói đến tình trạng hôn nhân của mình, bây giờ sau lưng cô đã có một người “chồng” bí ẩn có bối cảnh mang lại cho cô cổ tức từ hôn nhân, đột nhiên cô ý thức được trước đây mình sai rồi. Tất cả đều sai rồi.
Cô sai ở chỗ quá mức giữ gìn ranh giới, từ đó quên bẵng đi việc tận dụng sự thuận tiện mà Tạ Sùng mang lại cho cô.
Chu Hàn Bách bảo: “Tốt thật đấy, chẳng bù cho tôi, tốt nghiệp xong là bắt đầu vào làm việc, quên cả chuyện đại sự cả đời.”
“Tiến sĩ Chu mà cũng bị cằn nhằn bởi chuyện đại sự cả đời sao?” Mâu Văn hỏi.
“Đương nhiên rồi. Đều là người trần mắt thịt cả thôi, dù cho tôi có thể lên trời xuống biển đi chăng nữa thì về đến nhà cũng phải ngoan ngoãn chịu đựng bố mẹ thúc giục kết hôn.” Chu Hàn Bách khổ sở cười một cái.
Tiểu Cố ở một bên liền lên tiếng: “Không sao đâu tiến sĩ Chu, kết hôn rồi thì cũng có khả năng ly hôn. Đời người mà, lúc nào cũng ngập tràn sự k*ch th*ch và bất ngờ.”
“Thế thì cảm ơn kỹ sư Cố đã an ủi nhé.” Chu Hàn Bách bảo: “Mặc dù cũng chẳng mang lại hiệu quả an ủi gì cả.” Anh ấy nói xong liền tự mình bật cười trước.
Ba người họ trông càng giống mấy người bạn trò chuyện cùng tần số với nhau hơn.
Chu Hàn Bách bảo ở trong công ty, vì sản phẩm bị thu mua nên đến công ty mới bắt buộc phải bắt đầu tích hợp đội ngũ. Tích hợp đội ngũ, chính là điều chuyển một số người qua bộ phận và vị trí khác, rồi lại điều chuyển những người khác vào trong. Bầu không khí đội ngũ trong chớp mắt đã thay đổi hẳn. Dẫn đến việc mọi người đều sợ anh ấy.
Đến cả những “chiến hữu” cũ trước đây từng cùng nhau thức đêm tăng ca ăn mì ăn liền chỉ cần nhìn thấy anh ấy là đều phải đi đường vòng mà tránh, sợ bị anh ấy “điều chuyển ra ngoài”.
Bạn học của anh ấy hầu như đều là dân kỹ thuật, hình như không mấy hiểu nổi sự khổ sở bứt rứt do việc “một bước lên mây” này mang lại cho anh ấy, thế nên anh ấy bỗng nhiên chẳng có lấy một người để trò chuyện ở thành phố này. May mà anh ấy làm về sửa sang nên quen biết được hai người trước mắt đây, đều là những người rất tốt, ba người họ thậm chí còn tạo một nhóm chat nhỏ.
Ban đầu những chuyện nói đều liên quan đến thiết kế sửa sang, có một ngày Chu Hàn Bách gửi nhầm một tấm ảnh chụp màn hình cuộc họp vào trong nhóm, khơi mào cho chủ đề không liên quan của Mâu Văn và Tiểu Cố, dần dần rồi có rất nhiều chủ đề để nói với nhau.
Mâu Văn đỗ xe của Tạ Sùng vào trong chỗ để xe, sau khi xuống xe liền vái lạy vài cái về phía chiếc xe đó, suýt chút nữa là coi nó như tổ tiên mà cung phụng rồi.
“Mày nhất định phải sống lâu trăm tuổi đấy nhé.” Mâu Văn bảo: “Mày quá là biết cách khè người ta rồi.”
Tâm trạng cô vô cùng tốt.
Đã lâu lắm rồi tâm trạng cô không được tốt như thế này, thứ cảm giác nhẹ bẫng như sắp bay lên đến nơi ấy lại khiến bước chân cô đi lại nhẹ nhàng đến thế. Cô nghĩ: Tấm danh thiếp mang tên Tạ Sùng này mình nhất định phải tận dụng nhiều vào mới được, không thể ngại ngùng nữa, sau này Tạ Sùng chính là bùa hộ mệnh, là bái thiếp của mình rồi. Thậm chí cô còn muốn dập đầu lạy Tạ Sùng một cái luôn.
Về đến nhà, mẹ của Tạ Sùng là Liêu Hiểu Hoa gọi điện thoại cho Mâu Văn, Mâu Văn ngọt ngào gọi mẹ: “Mẹ, sao hôm nay mẹ lại có thời gian rảnh gọi điện thoại thế ạ?”
Kết hôn ba năm, Mâu Văn và Liêu Hiểu Hoa chỉ mới gặp mặt nhau vội vã vài lần. Dùng lời của Liêu Hiểu Hoa mà nói thì: “Mấy đứa trẻ bọn con tự đi mà sống cuộc sống của mình, bố mẹ không xen vào chuyện của các con đâu. Đương nhiên, các con cũng đừng xen vào chuyện của bố mẹ.” Điểm này Tạ Sùng đúng là thừa hưởng từ mẹ anh, đều vô cùng độc lập.
Nhưng Liêu Hiểu Hoa đối xử tốt với Mâu Văn, lúc nào cũng gửi quà tặng từ khắp nơi trên thế giới về cho Mâu Văn: Đồ ăn, đồ mặc, đồ dùng, đều vô cùng đắt đỏ. Cũng có gửi cho cả bố mẹ Mâu Văn nữa, dù cho hai bên chưa từng gặp mặt nhau, nhưng có qua có lại rất nhiều lần.
Mâu Văn khá thích Liêu Hiểu Hoa.
“Hôm nay hai đứa ăn món ngon gì thế? Mẹ gọi cho Tạ Sùng mấy cuộc liền mà thằng bé đều không thèm nghe máy.” Liêu Hiểu Hoa nói.
Mâu Văn bảo: “Chắc anh ấy đang tăng ca ạ, dạo gần đây anh ấy bận lắm.”
“Tăng ca? Đón sinh nhật mà còn phải tăng ca sao?” Liêu Hiểu Hoa nói: “Hai đứa đều phải chú ý giữ gìn sức khỏe nhé.”
Ban đầu Mâu Văn không hiểu lắm, còn hỏi lại một câu: “Hôm nay ạ?”
“Đúng thế, ngày sinh nhật trên chứng minh thư của thằng bé bị sai.” Liêu Hiểu Hoa nói: “Mẹ gửi quà cho hai đứa rồi, buổi tối là người ta ship lên tận nhà.”
“Dạ vâng, con cảm ơn mẹ.”
Mâu Văn chẳng biết mình đã cúp điện thoại bằng cách nào nữa, lòng bàn tay cô toát một lớp mồ hôi mỏng lạnh ngắt, vô cùng khó chịu. Cô ra sức lau hai cái vào quần, nhưng cảm giác khó chịu ấy vẫn không cách nào lau sạch đi được.
Sinh nhật của Tạ Sùng chính là ngày hôm nay.
Mâu Văn nghĩ: Vậy mà anh ấy chưa từng nói với mình một câu. Chuyện lớn như thế, vậy mà anh ấy cũng cảm thấy không đáng để nói với mình sao?
Cô nhớ lại lần đầu tiên cô tổ chức sinh nhật cho anh, biểu cảm sững sờ ngỡ ngàng của anh khi bước chân vào cửa nhà, anh qua loa thổi tắt ngọn nến, mà cô từ đầu đến cuối đều chỉ mong anh có thể đón một sinh nhật thật viên mãn. Cô còn ngốc nghếch nghĩ: Cô phải khiến mỗi một sinh nhật của Tạ Sùng đều vui vẻ như vậy, trong ngôi nhà của họ, không cho phép có người không đón sinh nhật.
Sao cô lại giống như một con ngốc thế này cơ chứ?
Anh thực sự chính là người ở trong chiếc gương kia, trên mặt gương phủ một lớp sương mỏng, bây giờ đến cả gương mặt của anh cô cũng chẳng nhìn rõ nữa rồi.
Mâu Văn thực sự không thể chịu đựng nổi một Tạ Sùng không thể nhìn rõ, cô bắt buộc phải hỏi cho ra lẽ: Rốt cuộc là do em không đáng, hay anh vốn dĩ đã là một kẻ tồi tệ như thế!
Cô gọi điện cho Tạ Sùng, đến cuộc điện thoại thứ ba, cuối cùng Tạ Sùng cũng nghe.
Phía đầu dây bên anh rất nhộn nhịp, đang hát bài hát chúc mừng sinh nhật.
Bài hát đó mỗi lần Mâu Văn đều phải hát bản tiếng Trung cho anh nghe trước, rồi mới chuyển sang bản tiếng Anh, phải nghiêm túc hát cho hết, thiếu một nốt nhạc thôi là cô đã tự thấy mình qua loa lấy lệ rồi.
Hóa ra là không quan trọng như thế này.
Cô chẳng muốn hỏi gì nữa rồi.
Cô không muốn nói chuyện với Tạ Sùng nữa, tại sao bất kể gặp phải chuyện gì cô đều vội vàng muốn bộc bạch lòng mình, luôn muốn nói cho rõ ràng. Cô biểu hiện cứ như thể nói ra mọi thứ là có thể nhận được đủ nhiều tình yêu chân thật vậy.
Mâu Văn tự nhốt mình trong phòng làm việc.
Cô phải vẽ bản thiết kế cho sếp Thương nhỏ, chỉ có bản vẽ thiết kế mới là an toàn, mới là thứ thuộc về cô, mới là thứ thuận theo tâm ý của cô mà đi. Cô vẽ nghiêm túc thì bản vẽ sẽ đẹp. Không giống như tình yêu mơ hồ này, cô càng muốn móc tim móc phổi ra bao nhiêu thì lại càng “trắng tay”.
Cây bút chì lướt trên mặt giấy phát ra tiếng sột soạt, âm thanh đó nghe êm tai biết bao, cô thích nghe biết nhường nào, thế nhưng thứ cô vẽ ra lại chẳng hề đẹp. Cô dùng tẩy để tẩy đi, ngặt nỗi càng tẩy lại càng loạn, càng tẩy lại càng lem luốc, cuối cùng cô không nhịn nổi nữa, xé toạc bản vẽ đó ra, vứt thẳng xuống nền đất.
Cô lại vẽ, lại tẩy, lại xé, lại vứt.
Lặp đi lặp lại.
Sự phẫn nộ trong lòng cô theo quá trình này mà tiêu tan đi từng chút từng chút một, thế nhưng cô lại chẳng hề thực sự vui vẻ lên được chút nào cả.
Cô không có cách nào vui vẻ nổi.
Cô nghe thấy Tạ Sùng đã quay về, anh đang ngân nga hát, hình như tâm trạng khá tốt. Anh bước đến trước cửa phòng làm việc của cô, định mở cửa, nhưng cửa đã khóa trái từ bên trong rồi.
Anh đứng bên ngoài hỏi: “Em đang làm việc à? Có muốn ăn chút đồ ăn đêm không?”
Ban đầu Mâu Văn định ừm một tiếng, nhưng vào khoảnh khắc cô mở miệng ra, giọng cô đã nghẹn ngào rồi. Cô muốn khóc nhưng lại không khóc ra tiếng.
Cô lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Tạ Sùng: “Em đang họp, anh ngủ trước đi.”
“Được, đừng thức muộn quá.” Tạ Sùng nhắn lại.
Mâu Văn đúng là tốt tính thật đấy.
Cô không hề nổi nóng.
Cô cảm thấy mình đã thay đổi một chút rồi, cô tự răn đe mình đừng vội vàng bộc bạch hết lòng mình ra, vội vàng nói cho người khác biết niềm vui nỗi buồn của mình giống như trước đây, bởi vì người khác vừa chẳng muốn tiếp nhận lại vừa không thể đồng cảm.
Cô ở lì trong phòng làm việc suốt gần như cả một đêm, trên nền đất đều là đống bản vẽ hỏng, may mà cuối cùng cô cũng không còn thấy khó chịu nữa rồi.
Cô đi tắm, rồi quay trở về phòng của mình, khóa trái cửa phòng lại, ngủ thiếp đi.
Sáng ngày hôm sau, cô nghe thấy Tạ Sùng định mở cửa phòng cô, muốn vào phòng cô để thơm khẽ vào má cô một cái trước khi rời khỏi nhà, giống như mỗi buổi sáng trước đây sau khi cô thức cả đêm. Mâu Văn đã tỉnh giấc từ lâu rồi, nhưng cô không mở cửa cho anh. Cô giả vờ ngủ say.
Sở Lăng hỏi cô: “Đã nghĩ ra năm nay tặng anh Vạn Liễu quà sinh nhật gì chưa?”
Mâu Văn bảo: “Từ nay về sau anh Vạn Liễu sẽ không đón sinh nhật nữa rồi.”
“Tại sao?”
“Bởi vì anh ấy sống những ngày tháng tốt đẹp chán chê rồi.”
Sở Lăng nhận ra cảm xúc của Mâu Văn không đúng, liền mời cô qua cơ quan mình ăn suất cơm hộp làm việc. Mâu Văn đi tìm Sở Lăng, hai người họ ăn bít tết, mỗi người uống một ly cà phê Americano đá.
Sở Lăng định gọi thêm món khác cho Mâu Văn, Mâu Văn không cho, bảo tớ không nuốt nổi. Sở Lăng vô cùng kinh ngạc nói: “Mâu Văn, Văn Văn, kỹ sư Mâu, dựa vào sức ăn của cậu thì bây giờ ít nhất cũng phải thêm một suất mì Ý với salad nữa mới đúng chứ!”
Mâu Văn nói: “Nhưng tớ thực sự nuốt không trôi nữa rồi. Có thể là do hôm qua tớ tăng ca suốt cả đêm, dạ dày của tớ đình công rồi.”
“Cậu không sao chứ? Có chuyện gì cậu có thể nói với tớ mà.”
Mâu Văn không nói cho Sở Lăng nghe.
Bởi vì buổi chiều Sở Lăng phải làm báo cáo công việc, cô không muốn thêm phiền cho Sở Lăng.
Dù cô khó chịu, nhưng chuyện này cũng chẳng có gì là không vượt qua nổi cả. Huống chi lái xe của Tạ Sùng tốt như thế, cô cứ như được khơi thông cả hai mạch Nhâm Đốc, luân phiên lái mấy chiếc xe của anh ra ngoài để thêm gạch thêm ngói lo liệu cho sự nghiệp của mình. Có một ngày cô thậm chí còn đeo cả một chiếc đồng hồ của Tạ Sùng ra khỏi cửa.
Cô đi đôi ủng màu vàng lớn, mặc quần túi hộp, một chiếc áo sơ mi chất liệu denim, đeo chiếc đồng hồ đeo tay của nam giới, một dáng vẻ vô cùng gọn gàng tháo vát, đến cả Tiểu Cố cũng nhìn đến ngây ngẩn, bắt cô phải ra giáo trình dạy cách phối đồ.
Mâu Văn nghiêm túc nói: “Em thấy giáo trình thật sự là không bận tâm và thuận theo ý. Không bận tâm xem mặc thế nào, cứ thuận theo ý của mình mà mặc, mặc bừa là đã rất đẹp rồi.”
Lúc cô lái xe của Tạ Sùng chạy trên đường, thỉnh thoảng sẽ có vài chiếc xe cố tình rồ ga đuổi bám theo lên phía trước ở làn đường bên cạnh, nhìn xem người ngồi ở ghế lái là đàn ông hay phụ nữ. Cô ngẩng cao đầu ưỡn ngực ngồi ở đó, chẳng có một chút né tránh nào cả.
Là phụ nữ đấy. Đừng nhìn nữa. Là phụ nữ đấy. Mâu Văn nghĩ.
Qua vài ngày nữa, cô đã hoàn toàn không thèm để tâm đến việc người khác ngó nghiêng nhìn cô từ làn đường bên cạnh nữa rồi.
Đến ngày sinh nhật thật sự của Tạ Sùng, vốn dĩ cô chẳng có việc gì cả, thế nhưng Chu Hàn Bách lại mời họ qua ăn một bữa ở quán vỉa hè. Mâu Văn vui vẻ nhận lời đi luôn. Giữa quán ăn vỉa hè nhộn nhịp náo nhiệt ấy, ca sĩ ôm cây đàn guitar chạy khắp nơi mời người ta chọn bài hát. Chu Hàn Bách bỏ tiền chọn mấy bài, Mâu Văn vui vẻ nghe, dang hai cánh tay ra nương theo ngọn gió đêm mà ngửa mặt tươi cười, khẽ đu đưa theo nhịp điệu của bài hát. Cô đã tìm thấy tự do thực sự rồi.
Còn Tạ Sùng vào đúng ngày này đã từ chối hết mọi công việc để về nhà thật sớm. Lúc bước ra khỏi công ty, cấp dưới hỏi anh: “Sao hôm nay sếp Tạ lại tan làm sớm thế ạ? Chẳng phải vẫn còn cần phải họp sao?”
“Không họp nữa. Hôm nay tôi có việc.” Tạ Sùng với tâm trạng vui vẻ, đổi hẳn cái gương mặt lạnh lùng ngày thường, thậm chí còn ôn hòa mỉm cười với cấp dưới.
“Thế thì chắc chắn là có chuyện vui rồi.” Cấp dưới nói: “Sếp Tạ, chúc anh buổi tối vui vẻ ạ.”
Tạ Sùng lái xe về nhà, trong xe mở khúc nhạc nhẹ nhàng, ngón tay anh tự do gõ nhịp trên vô lăng, gặp phải mấy câu hát hay ho, anh thậm chí còn cất giọng hát theo. Đến cả dòng xe tắc nghẽn trông cũng thuận mắt đến thế.
Đến khi anh trở về nhà, đẩy cửa bước vào, gọi một tiếng: “Mâu Văn, anh về rồi đây.”
Không một ai đáp lại anh cả
Ánh nắng hoàng hôn rọi xuống căn phòng khách trống không.
Trong nhà vắng tanh.
Mâu Văn không ở nhà.
Lạnh lẽo đến vậy.