Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 50: Nếp gãy: Hoài nghi và trung hòa

Mâu Văn không bao giờ nhìn chiếc két sắt đó nữa.

Trong thâm tâm cô hiểu rõ một điều: Nếu Tạ Sùng không ngại cô xem, hoặc muốn chiếc két mở toang trước mặt cô, thì anh đã nói cho cô biết ngay khi đổi mật mã.

Nhưng anh không làm vậy.

Anh hoàn toàn giữ im lặng về chuyện đó.

Mâu Văn biết Tạ Sùng chẳng bận tâm đến đống vàng bạc châu báu trong két, vì những thứ đó Mâu Văn có muốn trộm cũng chẳng được. Điều duy nhất anh để ý chính là cô sẽ nhìn thấy những kỷ vật liên quan đến Tưởng Vu.

Mâu Văn không ngốc.

Cô từng thắc mắc: Tại sao Tạ Sùng chưa bao giờ đề cập về quá khứ của mình? Cô từng dốc cạn lòng để bộc bạch với anh, kể cho anh nghe những tháng ngày vùi đầu vào biển đề thi, lý do khiến cô bỏ lỡ những rung động tuổi thanh xuân. Lúc ấy anh không hề đón lấy chủ đề của cô để nói về bản thân.

Khi đó Mâu Văn chìm đắm trong tình yêu cuồng nhiệt dành cho anh nên không nhận ra điểm bất thường. Nhưng khi thời gian trôi qua, tuổi tác và trải nghiệm nhiều lên, cuối cùng cô cũng nhận ra vấn đề.

Dẫu vậy, điều đó không ảnh hưởng quá nhiều.

Tạ Sùng chỉ muốn giấu đi quá khứ của mình chứ không có ý định tìm lại, nên Mâu Văn có thể coi như chuyện đó chưa từng xảy ra.

Cô cùng Tiểu Cố đến nhà Chu Hàn Bách.

Cả hai trông đều giống những người có kỹ năng đặc biệt gì đó, không hề ăn diện cầu kỳ. Mâu Văn mặc quần jeans với áo thun trắng, Tiểu Cố mặc quần jeans với áo thun đen, nhìn như một cặp “hắc bạch song sát”. Để thuận tiện cho công việc, váy vóc gần như vô duyên với họ.

Trên đường đi, Tiểu Cố nhắc lại chuyện hồi cuối hè năm 2011, thỉnh thoảng đi làm Mâu Văn vẫn mặc váy liền họa tiết hoa nhí, bên tóc cài hai chiếc kẹp nhỏ. Đến giờ Mâu Văn vẫn dùng chiếc kẹp đó vì cô ghét tóc lòa xòa che mắt lúc làm việc, nên luôn kẹp gọn lại để lộ cả khuôn mặt. Còn chiếc váy liền thì đã bám bụi trong tủ từ lâu.

Họ ăn mặc quá đỗi mộc mạc.

Chu Hàn Bách cảm thấy họ giống hệt các thành viên trong đội ngũ của công ty mình nên đối xử vô cùng thân thiện.

Mâu Văn đưa bản vẽ cho Chu Hàn Bách xem. Để tiện sửa đổi nhanh chóng, cô mang theo cả một xấp bản vẽ tay rất dày.

Chu Hàn Bách gần như không có ý kiến sửa đổi nào, những điều họ suy tính đều vô cùng chu toàn và tỉ mỉ, anh ấy luôn giữ im lặng đối với những lĩnh vực mình không am hiểu. Anh ấy cũng không làm khó họ phải chạy qua chạy lại trong thời tiết oi bức thế này mà yêu cầu ký hợp đồng ngay.

Mâu Văn nhận ra Chu Hàn Bách là một người rất giỏi giang: Anh ấy quyết đoán nhanh chóng, hiệu suất cực cao. Cô cảm thấy việc sản phẩm của Chu Hàn Bách được công ty tầm cỡ thế giới thu mua là điều hoàn toàn xứng đáng.

Cô lén hỏi Tiểu Cố: “Thế nào? Đủ tư cách để chị đi ăn cơm cùng chưa?”

Tiểu Cố lắc đầu: “Trừ khi anh ta đưa chị mười triệu tệ.”

Mâu Văn cười ha hả.

Cuộc sống siêu thực tế đã nuôi dưỡng nên chủ nghĩa siêu thực dụng của Tiểu Cố, cô ấy sẽ không bao giờ lung lay vì bất kỳ thứ gì hư ảo.

Hợp đồng ký xong, họ giải quyết được một việc lớn. Chu Hàn Bách liếc nhìn thời gian thấy đã đến giờ cơm tối, liền đề nghị cùng ăn một bữa đạm bạc để xem xét thêm chi tiết.

Mâu Văn không hề ngượng ngập, đến nhà hàng cô tìm cớ ra quầy thu ngân trả tiền trước, nhân viên bảo: “Anh kia đã thanh toán rồi ạ.” Cô không có cơ hội mời khách.

Việc lập nghiệp là một sự rèn luyện đối với Mâu Văn, giờ đây chuyện tiếp khách xã giao cô cũng đã làm rất tốt rồi.

Quay lại bàn ăn, cô nói với Chu Hàn Bách: “Tiến sĩ Chu không cho tôi cơ hội mời khách, tiếc quá, lần sau nhất định phải để tôi mời đấy.”

“Được chứ.” Chu Hàn Bách bảo: “Lần tới, hay là định vào đúng ngày chính thức khởi công đi.”

“Anh muốn làm một lễ khởi công không?” Mâu Văn hỏi.

“Chăng băng rôn rồi đập tường á?” Chu Hàn Bách lắc đầu: “Trông ngốc lắm.”

Mâu Văn liền nói: “Cũng không hẳn, chẳng hạn như ôm một bó hoa đứng chụp ảnh trước căn nhà, phía sau viết: Chào mừng chủ hộ đến dỡ nhà.”

Chu Hàn Bách mỉm cười khen cô: “Thông minh quá.”

Thường trong các buổi xã giao Tiểu Cố rất ít khi nói chuyện.

Cô ấy là dân “kỹ thuật”, không tiếp xúc với nhiều khách hàng như Mâu Văn, cộng thêm tính cách hơi hướng nội nên trong hoàn cảnh này cô ấy chỉ phụ họa theo. Chu Hàn Bách lo cô ấy không được tự nhiên nên thỉnh thoảng lại trò chuyện vài câu. Sau khi biết Tiểu Cố tranh thủ thời gian rảnh làm blogger giới thiệu sách thiếu nhi, anh ấy liền mở ứng dụng ra xem ngay.

Chu Hàn Bách chân thành khen: “Thực sự rất tốt.”

Anh ấy là người thành thực khiêm nhường, không hề ngạo mạn như phần lớn chủ căn hộ hạng sang mà Mâu Văn từng tiếp xúc, trò chuyện rất thoải mái, ba người không biết từ lúc nào đã ăn đến tận muộn.

Tạ Sùng gọi một cuộc điện thoại mà Mâu Văn không để ý, kết thúc buổi ăn uống cô lại trò chuyện với Tiểu Cố một lát rồi mới lái xe về nhà.

Bước chân vào cửa liền thấy Tạ Sùng đang ngồi trên ghế sofa, anh hỏi cô: “Em đi đâu về thế?”

“Em đi ăn cơm mà.” Mâu Văn bảo: “Hôm nay em với Tiểu Cố ký được một khách hàng, sẵn tiện cùng đi ăn bữa cơm.”

“Nhưng anh gọi điện cho em mà em không nghe.”

Mâu Văn vội vàng lấy điện thoại ra xem, quả nhiên thấy cuộc gọi nhỡ của Tạ Sùng: “Em xin lỗi mà, lúc làm việc em để điện thoại ở chế độ im lặng. Anh ăn cơm chưa? Để em nấu chút gì cho anh nhé?”

“Anh ăn rồi.” Tạ Sùng chìa cánh tay về phía cô: “Không cần nấu cơm nữa đâu, lại đây.”

Mâu Văn đặt chiếc túi lên tủ, rảo bước nhảy đến trước mặt anh, ngồi trên đùi anh, vòng tay ôm cổ anh rồi nhích đầu ra sau nhìn anh.

“Sao thế?” Tạ Sùng hỏi: “Không nhận ra anh nữa à?”

Mâu Văn trêu: “Đúng là trông hơi lạ thật. Xin hỏi anh đây tên gì thế ạ?”

“Em không có câu hỏi nào muốn hỏi anh sao?” Tạ Sùng gặng hỏi.

“Chẳng hạn như chuyện gì cơ?” Mâu Văn nhíu mày suy nghĩ.

Tạ Sùng thấy cô như vậy liền vỗ khẽ vào sau đầu cô, bảo: “Anh đổi mật mã két sắt rồi.”

“Tại sao thế? Mật mã cũ không tốt sao?”

Tạ Sùng không trả lời cô, trực tiếp đọc mật mã mới.

Mâu Văn cứ thế nhìn anh, cô nhận ra Tạ Sùng thực sự rất thông minh. Ở trước mặt cô anh luôn mang dáng vẻ của một đứa trẻ trẻ con, nhưng thực chất anh có vẻ hiểu hết mọi chuyện. Một bộ mặt khác của anh có lẽ chính là dáng vẻ lạnh lùng xa cách cô từng trông thấy ở cổng khu dân cư lần đó.

Dẫu sao thì cô cũng rất vui vì Tạ Sùng đã chủ động nói cho cô biết mật mã mới. Ngày hôm sau cô thử nhập mật mã mới, mở được rồi, nhưng đống đồ có ký tên Tưởng Vu đều đã biến mất sạch sẽ.

Mâu Văn không hỏi Tạ Sùng.

Cô nghĩ có lẽ anh thực sự cần một góc khuất không người để cất giấu những thứ đó, cô cũng chẳng việc gì phải gặng hỏi đến cùng.

Bởi cô ý thức được một khi bản thân dành quá nhiều tâm tư cho chuyện tình cảm thì công việc sẽ bị ảnh hưởng. Mà trong lòng cô luôn mong đợi mình có thể giống như Sở Lăng và Tiểu Cố, có thể dốc hết tâm trí để đánh cược một phen, như thế ngầu biết bao!

Nhưng Mâu Văn vẫn sẽ nghiêm túc làm một việc, việc mà hai năm qua cô đều nghiêm túc làm và đã hứa với Tạ Sùng rằng anh sẽ có được nó cả đời – Sinh nhật của anh. Nghĩ đến việc chuẩn bị sinh nhật cho Tạ Sùng, cô lại ngập tràn sự mong đợi.

Năm nay nên tặng món quà gì đây?

Mâu Văn vô cùng đau đầu.

Giờ cô đã biết Tạ Sùng có nhiều tiền đến thế, nhiều châu báu đến vậy, những thứ cô có thể hình dung ra được anh đều sở hữu cả rồi. Thế nên cô có tặng quà gì thì cũng chẳng được tính là trân quý nữa.

Sở Lăng hỏi cô: “Sao cứ phải khiến anh ấy thấy trân quý cơ chứ? Nuông chiều theo sở thích của anh ấy khó lắm. Cậu cứ tặng thứ cậu thích là được.”

“Tớ thích ăn.” Mâu Văn nói: “Thế tớ tặng anh ấy năm cân gạo nhé!” Cô gửi tin nhắn xong liền gửi kèm một nhãn dán cười bò.

Sở Lăng bảo: “Tớ thấy được đấy. Anh ấy cũng có biết nấu cơm đâu, năm cân gạo là trân quý lắm rồi, đủ cho anh ấy ăn cả đời luôn.”

Mâu Văn quyết định gác chuyện quà cáp lại một bên trước, vì Chử Ngọc Khê muốn mời cô ăn cơm.

Mâu Văn vô cùng cảm kích Chử Ngọc Khê.

Hai năm qua họ chỉ gặp nhau có hai lần, nhưng Chử Ngọc Khê đã giới thiệu cho Mâu Văn tận ba khách hàng. Mâu Văn biết anh ấy đang trả ân tình cô thiết kế miễn phí cho anh ấy trước đây, và cũng vì cô là “đồng hương” của anh ấy.

Chử Ngọc Khê mời cơm, cô không thể đối phó qua loa được. Trong lòng cô vô cùng tôn trọng Chử Ngọc Khê. Dù cho cô có nghe được vài lời đàm tiếu thất thiệt về anh ấy ở nơi khác, nhưng giờ cô sớm đã hiểu rõ: Con người ai cũng có nhiều mặt. Đừng nhìn người ta nói năng đường hoàng thế nào, hãy nhìn người ta chân thành hành động ra sao. Đừng biết một người qua lời kể của người khác, hãy tự mình đi tìm hiểu họ.

Chỉ tính riêng phương diện hành động làm việc, Chử Ngọc Khê là người có ơn với cô.

Hôm nay cô hiếm hoi lắm mới mặc một chiếc váy liền.

Đây chính là chiếc váy cứu mạng của cô mấy năm nay, bất kể dịp quan trọng nào cô cũng mặc nó để nó phát huy giá trị lớn nhất. Lần công ty cũ tổ chức tiệc tri ân đó, cô cũng mặc chiếc váy này.

Điều vô cùng đáng mừng là: Số đo của cô không hề thay đổi.

Trước khi ra khỏi cửa cô đứng trước gương tự ngắm mình, đi qua đi lại mấy lượt, rồi lại lắc lắc mái tóc, bấy giờ mới vui vẻ đến nơi hẹn.

Vương Tiên Hạc dĩ nhiên cũng có mặt.

Chử Ngọc Khê vô cùng có chừng mực, anh ấy chưa bao giờ gặp riêng Mâu Văn cả. Sau này Mâu Văn có nghe phong thanh chuyện tập đoàn bên họ thanh tra rất nghiêm về tác phong của cấp lãnh đạo, thế nên trong công việc Chử Ngọc Khê sẽ dắt theo thư ký, còn dịp riêng tư thì sẽ mời Vương Tiên Hạc hoặc những người bạn khác đi cùng.

Vương Tiên Hạc vừa nhìn thấy Mâu Văn một cái là đôi mắt lập tức sáng rực lên.

Trong lòng cô ấy thầm tán thưởng nét đặc biệt và thanh nhã của Mâu Văn, cô thực sự giống như một cây bạch dương nhỏ thẳng tắp, đang bước về phía họ từ bên ngoài. Ngay sau đó cô ấy lại thầm tán thưởng mắt nhìn của Tạ Sùng: Tên cáo tinh khôn Tạ Sùng kia đã sớm cưới cô về nhà từ lâu rồi.

Lần gặp mặt này là vì việc công.

Một người bạn của Chử Ngọc Khê muốn xây một khu homestay ở vùng ngoại ô, anh ấy hy vọng Mâu Văn có thể chịu trách nhiệm thiết kế sửa sang cho khu homestay này.

Mâu Văn vô cùng vui mừng và bất ngờ: “Cảm ơn anh Chử, tôi chưa từng làm thiết kế homestay bao giờ, tôi có thể thử xem sao, nếu có chỗ nào làm chưa tốt mong anh Chử cứ phê bình chỉ bảo.”

Chử Ngọc Khê mỉm cười với cô, hỏi cô: “Dạo gần đây công việc thuận lợi chứ?”

Mâu Văn bảo: “Nhờ có sự quan tâm giúp đỡ của anh Chử nên mọi chuyện đều rất thuận lợi. Tuy không kiếm được khoản tiền lớn nào nhưng từng đơn hàng nhỏ tích lũy lại cũng gom góp được một khoản tiền. Tôi cảm thấy nửa năm nữa thôi là tôi có thể bỏ tiền ra mua một văn phòng vừa ở vừa làm việc được rồi.”

“Giỏi thật đấy Mâu Văn.” Vương Tiên Hạc ở một bên khen cô. Từ câu nói này của Mâu Văn, cô ấy đoán cô không hề tiêu khoản tiền lớn nào của Tạ Sùng cả. Cô nàng này ngốc thật đấy, cô ấy nghĩ. Tại sao cô không tiêu tiền của anh cơ chứ? Tại sao cô phải tự mình chắt bóp tiền để mua văn phòng vừa ở vừa làm việc làm gì?

Chử Ngọc Khê hỏi Mâu Văn có muốn uống chút rượu không.

Mâu Văn gật đầu: “Tôi có thể uống một chút ạ.”

Cô cảm thấy Chử Ngọc Khê và Vương Tiên Hạc không giống như khách hàng của cô nữa, mà giống như bạn bè của cô hơn rồi. Bạn bè của cô ở Bắc Kinh ít tới mức đáng thương, cô bận rộn với công việc đến mức chẳng có thời gian để kết bạn.

Vương Tiên Hạc bảo: “Cứ uống đi, uống say chị đưa em về nhà.”

Mâu Văn bảo: “Cảm ơn chị Tiên Hạc.”

Mâu Văn uống chút rượu.

Cô không mấy khi uống rượu, thỉnh thoảng tự mình nhấm nháp chút ít ở nhà. Kể từ sau khi biết năm đó mình lấy bừa một chai đắt nhất trong tủ rượu của Tạ Sùng ra uống, đống rượu đó của Tạ Sùng cô không bao giờ động vào nữa. Cô thấy đau lòng.

Hôm nay vì trò chuyện với họ vô cùng vui vẻ nên cô thực sự đã uống khá nhiều, uống đến cuối cùng cả người nhẹ bẫng như sắp bay lên đến nơi.

Vương Tiên Hạc đưa cô đến tận cửa nhà rồi xoay người rời đi.

Mâu Văn loạng choạng bước vào cửa, nhìn thấy Tạ Sùng đang cầm một cốc nước đi về phía ghế sofa.

Thứ đầu tiên anh nhìn thấy là váy của cô.

Anh đã lâu lắm rồi không thấy cô mặc váy, chiếc váy đó cứ như thể chỉ tồn tại vì một mình cô vậy, vô cùng hợp với cô. Anh lại nhìn thấy lớp trang điểm trên mặt cô, cô có trang điểm một lớp nhẹ.

Mà bây giờ đã là nửa đêm mười hai giờ rồi.

Cô say rượu trở về nhà.

Thậm chí cô còn chẳng thèm nói với anh một tiếng là mình ra ngoài uống rượu.

“Em uống bao nhiêu rồi?” Tạ Sùng bước lên phía trước đỡ lấy cô, thấy cô đứng không vững, anh dứt khoát bế bổng cô lên.

Mâu Văn vòng tay ôm cổ Tạ Sùng, áp sát vào mặt anh cười he he: “Em chỉ uống… có chút chút thôi…”

“Nói linh tinh.” Tạ Sùng đặt cô nằm xuống ghế sofa, lấy ngón tay vén lọn tóc trước trán cô ra, hôn khẽ lên trán cô một cái.

“Uống với ai thế?” Anh hỏi.

“Với khách hàng trước đây, người bảo em làm trợ lý chủ tịch ấy…”

Sắc mặt Tạ Sùng lập tức xị xuống ngay, nhưng anh không nói lời nào khác, chỉ bảo: “Em uống nhiều rồi, đi ngủ trước đã.”

Chẳng biết Mâu Văn bị làm sao nữa, uống rượu xong quậy phá vô cùng, cứ gào thét đòi uống tiếp. Tạ Sùng ấn cô nằm im trên giường không cho động đậy, cô khỏe thì thôi, đấm đá đạp anh, lật người một cái là đã hất phăng Tạ Sùng xuống dưới giường rồi.

Vốn dĩ Tạ Sùng nghe cô bảo đi uống rượu với Chử Ngọc Khê là đã bực mình rồi, lúc này lại bị hất xuống dưới giường, anh bèn tiến lên khóa chặt hai tay Mâu Văn lại, lên tiếng dọa nạt cô: “Em còn quậy nữa là anh trói em lại đấy!”

Mâu Văn nghe thấy câu này liền thấy tủi thân, oà lên khóc.

Tạ Sùng nghệt mặt ra, lại phải đi xin lỗi cô, hết lời dỗ dành cô từng câu từng câu một, Mâu Văn khóc chán chê rồi liền ngoảnh đầu đi, ngủ mất rồi.

Ngày hôm sau mở mắt ra nhìn thấy Tạ Sùng với dáng vẻ vô cùng mệt mỏi, cô ân cần hỏi anh: “Anh sao thế? Sao trông anh mệt mỏi thế kia? Công việc không thuận lợi sao?”

Tạ Sùng oán hận liếc cô một cái, hỏi: “Em có biết tối hôm qua em đã làm gì không?”

“Hả?” Mâu Văn mù tịt hoàn toàn không nhớ nổi mình đã làm những gì. Cô chỉ nhớ mình có uống chút rượu với Chử Ngọc Khê, rồi sau đó về nhà thôi.

“Em bạo lực gia đình với anh.” Tạ Sùng nói xong liền kéo quần ra cho Mâu Văn xem, trên đùi anh có một mảng bầm tím rất lớn.

Đôi mắt Mâu Văn mở to tròn xoe: “Chuyện gì thế?”

“Em uống nhiều rồi đánh anh đấy.” Tạ Sùng bảo: “Mâu Văn, em uống nhiều vào là đánh người, tự em có biết không hả?”

“Em không biết. Em đã bao giờ uống nhiều thế đâu.” Mâu Văn cứ tưởng Tạ Sùng đang ăn vạ mình, tiến lại gần nhìn kỹ, còn đưa ngón tay ra ấn thử một cái, anh đau đớn rụt chân lại ngay.

“Đừng uống nữa.” Tạ Sùng bảo: “Em trang điểm ra ngoài uống rượu với người đàn ông khác, như thế có hợp lý không Mâu Văn?”

“Thế ngày nào anh cũng ăn diện như lên sàn catwalk ra ngoài phô trương em cũng đâu có quản anh đâu, em luôn tán thưởng anh, thấy anh đẹp trai.”

“Chử Ngọc Khê mà hôm qua em đi ăn cơm cùng không phải người tốt đâu.” Tạ Sùng nói: “Anh quen anh ta từ trước rồi.”

“Anh quen anh ấy nhưng từ trước đến nay anh chưa từng nói với em? Chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi, giờ anh mới bảo với em anh ấy không phải người tốt?” Mâu Văn cảm thấy hình như mình vẫn chưa tỉnh rượu hẳn, đầu cô hơi đau rồi: “Tạ Sùng, anh thấy như thế có hợp lý không?”

“Anh nói với em anh ta không phải người tốt, sau này em đừng tiếp xúc với anh ta nữa.”

“Tại sao? Tại sao anh lại phải lo chuyện em tiếp xúc với ai? Em là thú cưng anh nuôi chắc? Anh nhốt em vào trong lồng, lúc nào muốn cho em hóng mát thì dắt em ra ngoài, là vậy đúng không?” Mâu Văn có phần bực dọc đi qua đi lại trên nền đất, cô không thích Tạ Sùng thế này: “Vậy em cũng đâu quản chuyện anh tiếp xúc với ai! Mỗi ngày anh ra ngoài gặp ai, ăn cơm với ai, em chưa từng hỏi câu nào cả, anh đi công tác lâu như vậy quay về, nửa đêm có phụ nữ liên tục gửi tin nhắn cho anh, em cũng chưa từng hỏi câu nào đúng không?”

“Ý em là sao?” Tạ Sùng ngắt lời cô: “Phụ nữ liên tục gửi tin nhắn cho anh khi nào?”

“Chính cái ngày anh đi công tác về, cần em phải nhắc anh không?” Mâu Văn bảo: “Anh có muốn mở điện thoại ra nhớ lại một chút không?”

Máu Tạ Sùng lập tức dồn lên tận đỉnh đầu: “Em có ý gì? Em đang giả vờ bao dung phóng khoáng với anh đấy ư? Em nhìn thấy có phụ nữ gửi tin nhắn cho anh thì đáng lẽ em phải hỏi anh chứ! Em không hỏi là có ý gì?”

Anh lấy điện thoại ra, muốn tìm ra người đó, tìm một hồi mới sực nhớ ra đúng là có chuyện như thế thật, anh xóa kết bạn với người đó rồi. Giờ anh không có cách nào giải thích cho rõ ràng được nữa rồi.

Mâu Văn cứ đứng đó nhìn anh trân trân, hồi lâu sau cô nói: “Không sao, anh không cần tìm nữa, em không hỏi anh là vì em tin anh.”

Tạ Sùng không nói lời nào nữa, anh ngồi xuống ghế sofa.

Mâu Văn cũng bình tĩnh lại, cô ngồi xuống bên cạnh Tạ Sùng, nghiêm túc nói: “Em biết tại sao anh lại bảo Chử Ngọc Khê là người xấu. Chuyện của anh ấy em có nghe qua rồi, nhưng anh ấy chưa từng có hành vi nào mất lịch sự với em cả. Hôm qua là anh ấy giới thiệu khách hàng cho em.”

“Không sao, em là người trưởng thành, chuyện của chính em tự em quyết định. Anh sẽ không quản nữa.” Tạ Sùng nói: “Đừng giải thích nữa.”

Mâu Văn thấy vậy liền không nói gì nữa.

Cô cảm thấy trạng thái hiện tại của hai người họ rất kỳ quặc, nhìn thì thân mật khăng khít không một kẽ hở nhưng thực chất lại đang ngăn cách bởi một thứ gì đó.

“Sinh nhật anh muốn quà gì?” Mâu Văn hỏi anh: “Anh có món đồ nào rất muốn có không.”

“Thế nào cũng được. Quà em tặng anh đều thích.”

“Thế thì em tặng anh một tấm vé thông hành đi ngược về quá khứ nhé.” Mâu Văn đứng dậy đi vào phòng vệ sinh cá nhân.

Tạ Sùng cảm thấy cô rất kỳ lạ liền đi theo sau lưng cô, đứng tựa trước cửa phòng vệ sinh nhìn cô.

Mâu Văn vừa đánh răng vừa nhìn anh qua chiếc gương, tưởng tượng xem liệu anh có từng dùng ánh mắt như thế này để nhìn người khác hay không. Thế nhưng cô không có cách nào biết được sự thật, vì anh sớm đã giấu sự thật đi mất rồi.

Mâu Văn phát hiện ra, cô thực sự không hẳn là đã hiểu anh.

Anh là người đang đứng trong chiếc gương kia.


Tiểu Tiên Nữ: Biết là sẽ ly hôn rồi nhưng mà để ý em một tí  😭