Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 77: Ngoại truyện 3: Thường ngày (3)

Nhờ có sự ra mặt của lão thủ trưởng, Tần Trăn đã đòi lại được cuốn sổ thù vặt của mình trót lọt.

Trên đường về, cô hất hàm cảnh cáo Phó Thất: "Còn dám cướp, cướp đồ của em nữa, em sẽ bảo lão, lão thủ trưởng tóm anh bỏ tù!"

Phó Thất đang đẩy xe lăn đưa cô về phòng bệnh. Lời cô vừa dứt, anh đã vươn cánh tay dài ngoằng ra, cuốn sổ thù vặt trên tay Tần Trăn tức thì không cánh mà bay.

"Đi mà kiện." Phó Thất đủng đỉnh, "Có cần anh đẩy em quay lại chỗ lão thủ trưởng luôn không?"

Nói là làm, anh xoay nhẹ bánh xe lăn, bộ dạng như định đẩy Tần Trăn quay ngược lại thật.

Tần Trăn rốt cuộc cũng thấm thía cái cảnh "hổ xuống đồng bằng bị chó khinh". Cô ngửa mặt lên, há hốc miệng "Anh, anh, anh..." mãi mà chẳng thốt nên lời.

Phó Thất bật cười, cúi xuống nhét trả cuốn sổ vào lòng cô: "Trêu em thôi, ai mà nỡ để em chịu uất ức sợ hãi chứ. Nhưng mà bé cưng à, em đâu còn là bé cương thi vi phạm pháp luật nữa, sao vẫn rén người của chính phủ thế?"

Tần Trăn ôm khư khư cuốn sổ, hận không thể nhảy dựng lên tẩn cho Phó Thất một trận nên thân. Nhưng ngó lại cơ thể ốm yếu hiện tại, cô đành ngậm bồ hòn làm ngọt, nhẫn nhục chịu đựng.

Tạm thời cứ ghim trong lòng, về đến phòng sẽ nắn nót chép lại vào sổ, từ từ tính sổ với anh sau!

Tần Trăn nuốt cục tức, đáp trả: "Anh ăn cơm m, mấy chục năm, bảo cai, cai là cai được luôn chắc?"

Cố nén nắm đấm, nhưng sự hậm hực thì không giấu nổi, rành rành bộc lộ qua giọng điệu.

Phó Thất nghe ra ngay, phì cười thành tiếng.

Tần Trăn ngẩng phắt lên trừng mắt nhìn anh. Chẳng hiểu anh lên cơn điên gì, tự dưng cúi gập người từ phía sau xe lăn, hai tay áp chặt lấy má cô rồi vò nắn y như nhào nặn cái bánh bao mềm xèo.

Mặt Tần Trăn bị vò cho biến dạng, cô "ư ư" kháng cự, cố gỡ tay anh ra mà anh nhất quyết không buông. Mãi đến khi có nhân viên đẩy xe đồ ngang qua, anh mới chịu dừng cái trò điên rồ ấy lại.

Vì đụng mặt lão thủ trưởng nên Tần Trăn chưa chụp được kiểu ảnh nào. Về đến phòng, Phó Thất liền chụp cho cô mấy tấm. Tần Trăn xem xong lại chê mình trong ảnh gầy trơ xương, xấu xí quá, thế là quyết tâm phải tăng cân.

Trước đây, gia cầm nuôi nhốt đều biến thành động vật hoang dã, ít nhiều cũng từng mổ xác zombie, trên người mang đủ loại mầm bệnh chưa xác định, không thể làm thức ăn được. Gần đây, viện nghiên cứu đã khôi phục việc chăn nuôi nhân tạo. Sau khi Tần Trăn ăn uống ngon miệng trở lại, họ thỉnh thoảng lại gửi sang ít thịt gia cầm bồi bổ cho cô.

Phó Thất cũng thay đổi thực đơn xoành xoạch để làm món ngon cho cô tẩm bổ.

Mỗi ngày Tần Trăn đều ngủ một giấc đã đời mới dậy, tỉnh dậy là ăn thịt húp canh, nghịch điện thoại, đọc tiểu thuyết, lại còn được anh thợ mát xa Hương Hương phục vụ tận răng, ngày tháng trôi qua vô cùng thảnh thơi.

Tài sản của cô cũng được Phó Thất cất giữ cẩn thận, ngoài cái két sắt ở thủ đô ra, tất cả đều đang ở bên cạnh cô.

Tần Trăn chẳng mảy may phiền muộn chút nào.

Trong thời gian đó, cô từng hỏi Phó Thất có muốn tham gia công tác dọn dẹp tàn dư mạt thế không, anh thản nhiên đáp đó toàn là việc tay chân cơ bản, chẳng thiếu một mình anh.

Cứ thế chừng nửa tháng, chân tay Tần Trăn rốt cuộc cũng có chút thịt, đi lại linh hoạt hơn hẳn. Nhưng mỗi lần xuống lầu hóng gió, cô vẫn nhõng nhẽo bắt Phó Thất cõng.

Có lần Phó Thất nghi ngờ: "Có phải em đã bình phục hoàn toàn rồi, nhưng vì nghiện được cõng nên mới viện cớ lười biếng không?"

Tần Trăn chối bay chối biến, lý luận hùng hồn: "Em yếu ớt, cần phải nghỉ ngơi, phải biết quý trọng c, cơ thể của mình chứ!"

Lý do trốn việc sao mà thanh tao thoát tục thế.

Phó Thất chẳng tin: "Rõ ràng là em lười. Ngày xưa lười tập nói thì giả vờ lạnh lùng... Em là chúa giả nai."

"Đến chút niềm tin cơ bản này cũng không có sao?" Tần Trăn làm bộ mặt đau khổ tột cùng, ôm tim lùi lại hai bước, nước mắt lưng tròng nhìn Phó Thất, cứ như thể anh là tên tra nam bạc tình phụ nghĩa vậy.

Thấy cô diễn sâu bán thảm như thế, Phó Thất đành ngậm ngùi đầu hàng, tiếp tục hầu hạ.

Ít lâu sau, trong căn cứ có người tổ chức đám cưới.

Hệ thống đăng ký kết hôn thời mạt thế đã sụp đổ từ đời tám hoảnh, cũng chẳng ai màng tới lễ lạt kết hôn, hai bên ưng mắt nhau là dọn về sống chung.

Lần này tổ chức đám cưới rình rang là vì lão thủ trưởng lúc đi dạo nghe ngóng được, bèn bảo đã lâu không có chuyện gì vui, coi như nhân dịp này ăn mừng trật tự xã hội khôi phục, nên chỉ thị cho Trương Tập Bình đứng ra lo liệu.

Người trong viện nghiên cứu vừa nghe tin đã nhao nhao lên như ong vỡ tổ, chẳng màng Trương Tập Bình có ừ hử hay không, cứ thế hừng hực bắt tay vào chuẩn bị.

Đây là chuyện hỷ hiếm có khó tìm, tổ an ninh của căn cứ biết tin cũng xắn tay áo xung phong vào thành phố tìm váy cưới, nhân tiện ghé qua mấy căn cứ xung quanh trao đổi vật tư làm kẹo cưới. Vì đi lại khó khăn, cuối cùng Phó Thất đã dẫn một nhóm người đi làm nhiệm vụ này.

Đám cưới là chuyện vui lây ở bất kỳ căn cứ nào, nên mọi người đều rất phóng khoáng, tặng vô số vật tư.

Tần Trăn cũng hớn hở ra mặt, bị trưng dụng làm chân sai vặt, phụ đóng gói kẹo cưới.

Vị nghiên cứu viên sắp lên xe hoa đặc cách cho cô vừa gói vừa ăn.

Tần Trăn đâu thèm, chuyến này đi ra ngoài, Phó Thất trấn lột được cả núi đồ ăn vặt từ bạn bè, đủ cho cô ăn ngập mặt rồi. Thậm chí cô còn hào phóng quyên góp không ít kẹo bánh vào giỏ quà cưới.

Đám cưới được tổ chức tại sảnh của một trung tâm thương mại bên trong căn cứ. Thời tiết chẳng mấy ủng hộ, trời xám xịt, gió rít từng cơn, nhưng cũng chẳng dập tắt được sự cuồng nhiệt của mọi người. Thậm chí còn có không ít người từ các căn cứ khác lặn lội đến chung vui.

Đám cưới tuy không thể sánh bằng thời trước tận thế, nhưng tinh thần lạc quan của mọi người thì dư sức bù đắp.

Không có nhạc nền thì dùng ban nhạc sống, từ violin, sáo trúc cho đến đàn nhị cũng được lôi ra tấu hết.

Không có hoa tươi ruy băng thì dùng lá cây thay thế, những chiếc lá phong đỏ rực, lá bạch quả vàng ươm chẳng hề lép vế.

Chỉ là lúc cô dâu chuẩn bị bước ra, đã có một sự cố nhỏ xảy ra.

Lúc đó Tần Trăn đang cùng mấy nhân viên khác xách giỏ hoa đứng trên tầng hai chuẩn bị "rắc hoa". Vừa thấy cô dâu xúng xính trong bộ váy cưới, mắt cô sáng rỡ, nhìn không chớp mắt.

Phó Thất linh cảm có điềm, vội vàng bẻ mặt cô quay lại, nghiêm túc chất vấn: "Bé cưng à, em chắc chắn mình là gái thẳng, đúng không?"

Tần Trăn nghe cái là biết anh đang xỉa xói cô về vụ "ông chồng cũ" và "vợ sắp cưới cũ" rồi, cô ngượng chín mặt. Nhưng vì đã từng có tiền án, không thể cãi lại một cách cứng rắn, cô nín nhịn mãi mới bật ra được: "Không phải! Em mắc hội, hội chứng cuồng heo!"

Chiêu "thí mạng cùi, chết chùm" này của cô khiến Phó Thất cạn lời: "Thà em bảo em có sở thích yêu vật kỳ dị đi cho xong."

Nhắc đến mấy sở thích quái gở, Tần Trăn sực nhớ ra câu Phó Thất từng nói, liền nắm lấy cánh tay anh tò mò hỏi: "Trần Tưởng và v, vợ anh ta, có tổ chức đám cưới không?"

Phó Thất ngẩn người: "Trần Tưởng có vợ lúc nào?"

"Chẳng phải anh bảo có một đồng đội kết hôn với cây sao!"

Bọn họ tổng cộng chỉ có hai đồng đội, không phải Trần Tưởng thì chẳng lẽ là Lão Mặc trầm ngâm ít nói?

"Là Lão Mặc." Phó Thất đính chính.

Tần Trăn: "..."

Cô nên đoán ra từ sớm, người trong mạt thế ai cũng điên cả, người trông càng bình thường thì lại càng bất bình thường.

"Anh, anh ta thật là..." Tần Trăn tìm mỏi mắt cũng chẳng có từ nào diễn tả được cảm nhận của cô về Lão Mặc.

"Nham hiểm ngầm." Phó Thất chốt luôn một câu, "Thế gọi là nham hiểm ngầm."

Tần Trăn bĩu môi: "Thế anh là nham hiểm lộ liễu!"

Phó Thất: "Quá khen."

Đang mải cự cãi, một luồng gió mạnh từ ngoài cửa lớn thốc vào. Chiếc khăn voan trên đầu cô dâu chưa được ghim chặt liền tung bay phấp phới, rồi vắt vẻo trên lan can tầng hai, ngay cạnh chỗ Phó Thất và Tần Trăn đang đứng.

Trước khi ánh mắt của tất cả mọi người hướng theo chiếc khăn voan, Phó Thất đã nhanh tay chộp lấy nó, chống tay lên lan can rồi nhẹ nhàng nhảy phốc xuống.

Pha tiếp đất gọn gàng, đẹp mắt khiến cả hội trường đồng thanh ồ lên tán thưởng, thu hút mọi ánh nhìn về phía cặp đôi mới cưới ở giữa trung tâm.

"Đúng là đồ khoe mẽ!"

Tần Trăn loáng thoáng nghe thấy tiếng ai lầm bầm. Mừng húm vì tìm được tri kỷ có chung suy nghĩ, cô quay đầu tìm kiếm. Ánh mắt chạm nhau, cô sững sờ nhận ra chủ nhân câu nói ấy chính là Điền Lệ.

Chẳng rõ cậu ta lại dính chấn thương ở đâu mà cánh tay đang bị băng bó treo tòng teng trước ngực. Nhận ra ánh mắt Tần Trăn, cậu ta quay sang chạm mắt với cô, sắc mặt liền xám ngoét hệt như gặp phải dã thú, vội vã quay đầu bỏ chạy trối chết.

Quả là đấng nam nhi đại trượng phu!

Tần Trăn muốn hàn huyên với cậu ta đôi câu, nhưng vừa bước tới thì Điền Lệ đã bốc hơi mất tăm mất tích.

Đang ngơ ngác tìm kiếm, bỗng có tiếng gọi vang lên: "Tần Trăn!"

Y như lời Phó Thất nói, trong khoảng thời gian cô bất tỉnh, người của viện nghiên cứu đều học theo anh gọi cô là "Bé cưng" hoặc "Tần bé cưng", hiếm ai gọi thẳng tên thật. Nên Tần Trăn nghe chói tai, không hề có phản xạ lên tiếng ngay lập tức.

Cô đưa mắt tìm kiếm người gọi mình, nhưng chưa kịp thấy ai thì đã có một giọng nói khác vang lên: "Dạ, có mặt!"

Người lên tiếng không chỉ một, thậm chí cả Phó nghiên cứu viên Trang đang đứng cạnh sân khấu cũng dạ một tiếng.

Tần Trăn gãi đầu sực nhớ ra lời căn dặn của lão thủ trưởng: Virus zombie đã được giải quyết, nhưng thế giới rộng lớn, khó tránh khỏi những kẻ có rắp tâm, không ai dám chắc không có kẻ rình rập cô. Kể cả khi chính quyền đã ra thông báo cô tử vong, hỏa táng thi thể, và còn trang trọng tổ chức một buổi họp báo đàng hoàng.

Trong buổi họp báo, ngoài việc vạch trần tội ác mà nước B đã gây ra hơn bốn mươi năm trước, họ còn công bố những cống hiến của Tần Trăn cho nhân loại, giới thiệu lá cờ do chính cô ký tên "Giang Tiểu Giang", "Giang Tiểu Tần", và bức chân dung kỳ quái mà Hứa Lão Nhị cùng nhóm bạn vẽ cho cô...

Tội nghiệp cho cương thi vương uy phong lẫm liệt một thời, vẫn bị bóp méo thành hình dáng kỳ dị phi nhân loại!

Cuối cùng thì lịch sử của gia tộc cương thi đã do cô viết lại thật rồi.

Tần Trăn thầm thở dài, nhưng việc Phó Thất đánh lạc hướng mọi người, cùng việc người trong viện nghiên cứu giúp cô che đậy thân phận cũng khiến cô vô cùng cảm động.

Không thể phụ lòng tốt của mọi người, cô nhanh chóng hòa cùng dòng người hò reo, hóa thân thành một nhân viên bình thường của viện nghiên cứu.

Đám cưới quá đỗi tưng bừng và kéo dài. Tần Trăn vừa mới hồi phục, sức khỏe không cho phép. Thấy mệt, mà Phó Thất lại chưa về, cô đành báo với nhân viên đứng cạnh rồi tự mình về phòng nghỉ ngơi trước.

Nhân viên ấy không yên tâm, một mực đòi đưa cô về.

Vẫn là cầu thang quen thuộc với ánh đèn cảm ứng của viện nghiên cứu. Tần Trăn ở tầng 8, Phó Thất vắng mặt, cô lại ngại để nhân viên cõng nên quyết định tự lết từng bậc.

Hít một hơi thật sâu, lấy đà chuẩn bị leo thì có hai người bước vào cầu thang.

Tần Trăn quay đầu, nhìn rõ mặt người tới thì sững sờ.

Viện sĩ Giang cũng đơ người ra.

Nhân viên đi cùng tưởng Tần Trăn chưa gặp Viện sĩ Giang sau khi tỉnh lại, định giới thiệu thì bị cô gạt đi: "Tôi bi, biết cô ấy."

Cô quay sang hỏi Viện sĩ Giang: "Giang Tiểu Phong, sao cậu, sao cậu lại già thế này?"

Khóe mắt hằn vết chân chim của Viện sĩ Giang giật giật: "Tần Tiểu Bảo, sao cậu vẫn còn nói lắp thế?"

Tần Trăn như bị một mũi tên xuyên tim, ôm ngực xua tay bảo nhân viên tự mình lên lầu được rồi.

Viện sĩ Giang cũng làm vậy.

Hai người nhân viên thấy họ có vẻ muốn nói chuyện riêng, dặn dò cẩn thận rồi cùng nhau rời đi, để lại hai "bà lão ngoài sáu mươi" bắt đầu hành trình leo cầu thang đầy gian nan.

"Cậu về rồi, sao không, không tới thăm tớ?" Tần Trăn hỏi.

Viện sĩ Giang đáp: "Tớ tưởng cậu chưa dám đối mặt với tớ chứ."

Tần Trăn tuyệt đối không thừa nhận mình từng có thời gian trốn tránh bạn, cứng cỏi đáp: "Trông tớ tr, trẻ trung, xinh đẹp hơn cậu, làm gì có chuyện không dám đối mặt!"

"Trẻ thì làm được gì?" Viện sĩ Giang thở hổn hển nói, "Thể lực cũng kém y như bà lão này thôi."

Cơ thể mới vừa khôi phục, leo được hai tầng đã mệt bở hơi tai, Tần Trăn cũng đang th* d*c.

"Tớ là bệnh nhân cơ mà!" Cô gân cổ lên cãi, rồi bám tường vẫy tay về phía Viện sĩ Giang, nói không ra hơi: "Giang Tiểu Phong, qua đây c, cõng tớ lên!"

"..." Viện sĩ Giang đang khom người bám lan can nghỉ ngơi, nghe vậy bèn dùng một ngón tay chỉ vào mái tóc bạc trắng của mình, "Bảo một bà lão hơn sáu mươi tuổi cõng một đứa thanh niên hăm mấy tuổi như cậu á?"

Tần Trăn cãi: "Tớ cũng là bà, bà lão sáu mươi tuổi rồi đấy!"

Viện sĩ Giang: "Thế thì tớ cũng lớn hơn cậu hai tháng, già hơn cậu."

Hai "bà lão sáu mươi" giằng co một lúc, nhận ra ai cõng ai cũng không ổn, cuối cùng đành kề vai nhau ngồi bệt xuống bậc thang nghỉ chân.

th* d*c một lát, Tần Trăn hỏi cô bạn về đây làm gì.

Bà lão đáp cô dâu là học trò của bà nên bà về dự đám cưới.

Nhắc đến chuyện kết hôn, Tần Trăn nhớ lại chuyện cũ bèn hỏi: "Cậu lên đ, đại học, có y, yêu đương gì không?"

"Có chứ." Bà lão vừa đấm chân vừa kể, "Lúc đầu yêu một anh khóa trên, quen được một tháng thì phát hiện anh ta cắm sừng... cắm sừng tức là ngoại tình, yêu một lúc hai người ấy."

"Đ, đánh anh ta!"

"Cái tính học võ từ bé nên bạo lực ngấm vào máu cậu rồi." Viện sĩ Giang lắc đầu, "Trong trường đánh nhau là bị kỷ luật, tớ đâu có đánh, tớ bóc phốt anh ta lên diễn đàn trường thôi."

Thế cũng được.

Tần Trăn gật gù hỏi tiếp: "Thế chỉ y, yêu một, người thôi à?"

"Làm gì có chuyện đó." Viện sĩ Giang giơ ba ngón tay lên, "Năm nhất năm hai yêu được ba người... Ba cái trò yêu đương này, lúc mới đầu thì bốc đồng, về sau thì đứa nào cũng như đứa nấy. Lên năm ba chán quá nên tớ chẳng thèm yêu nữa."

"Thế chồng cậu quen, quen ở đâu?"

Trong mắt Viện sĩ Giang ánh lên niềm vui dịu dàng, đáp: "Quen hồi học thạc sĩ, là đàn em khóa dưới..."

Trong không gian cầu thang tĩnh mịch, ánh đèn cảm ứng cứ chốc chốc lại vụt tắt, phải vỗ tay mới sáng lại. Hai người bạn xa cách nhiều năm nay gặp lại, ngồi kề vai trên bậc cầu thang, một giọng khàn khàn già nua, một giọng nói lắp bắp, cùng nhau ôn lại những mối tình dang dở thuở thanh xuân chưa kịp tỏ bày.

Tần Trăn nghe bà lão thao thao bất tuyệt về quá trình quen biết, yêu đương, kết hôn của hai vợ chồng, mường tượng ra toàn bộ khung cảnh như thể cô tận mắt chứng kiến mọi chuyện.

"Cũng được." Ngoài việc không vượt qua được mạt thế, Tần Trăn khá ưng bụng anh chồng này của bạn mình.

Yêu đương là phải kể cho nhau nghe. Nghe Viện sĩ Giang kể xong, đến lượt Tần Trăn: "Vợ chồng cậu là t, tình chị em, tớ với Hương Hương, cũng thế."

Viện sĩ Giang: "Thế thì khác đấy, tớ với ông nhà tớ là tình chị em thì đúng rồi, nhưng cậu với Phó đội trưởng phải gọi là trâu già gặm cỏ non mới chuẩn."

Tần Trăn giáng luôn một cú vỗ vào lưng bà lão!

"Giang Tiểu Phong! Cậu thử nói khó nghe n, thế nữa xem!"

Nếu ở thời kỳ đỉnh cao, cú vỗ này dư sức đưa bà lão về chầu tiên tổ.

May thay Tần Trăn lúc này còn yếu nên Viện sĩ Giang chỉ lảo đảo một chút.

Bà phẩy tay: "Tớ đang khen cậu đấy chứ, hội chị em mình mà gặm được cỏ non là quá đỉnh rồi còn gì."

Chuyện tình trường Tần Trăn mới chỉ tâm sự với cô bạn này và Mũ Vàng Nhỏ. Mũ Vàng Nhỏ thì cái gì cũng lôi ra chuyện người lớn được, chả nghiêm túc tí nào, nên muốn nhờ tư vấn tình cảm thì đành trông cậy vào Viện sĩ Giang thôi.

Tần Trăn suy nghĩ một lát, quyết định nhận lời khen: "Đúng thế, tớ có, có bản lĩnh mà!"

Viện sĩ Giang hỏi tiếp: "Thế cậu với 'cỏ non' định bao giờ làm đám cưới?"

Mặt Tần Trăn đỏ bừng như quả gấc, hai mũi chân cọ xát vào nhau, nhích lại gần Viện sĩ Giang, thầm thì: "Không cưới được."

Viện sĩ Giang kinh ngạc: "Cậu cắm sừng người ta à?"

"..." Tần Trăn trừng mắt quát, "Cậu nói, nói bậy gì thế!"

Viện sĩ Giang thắc mắc: "Cậu không cắm sừng, cậu ta lại thích cậu đến thế, sao hai người lại không cưới được?"

Tần Trăn chần chừ một lúc, lí nhí: "Tại Hương Hương ấy... Hồi trước lúc tớ còn là c, cương thi, anh ấy hôn tớ, hai lần lận... Nụ hôn kiểu đó ấy, cậu h, hiểu không?"

"Cháu nội tớ to xác rồi, cậu định khoe khoang với tớ đấy à?"

"... Khụ!" Tần Trăn đỏ mặt, sau đó cau mày khó hiểu, "Nhưng từ lúc tôi biến thành người, anh ấy không h, hôn nữa. Giang Tiểu Phong, cậu nói xem Hương Hương anh ấy, có phải là, có s, sở thích kỳ quái gì không?"

Liệu có phải anh ta có khẩu vị mặn, chỉ thích "người sống thực vật" không nhỉ?

"Cũng khó nói lắm." Viện sĩ Giang xúi giục, "Hay là cậu chủ động hôn thử xem sao?"

"Eo ôi, thế ngại chết đi được!"

"Cậu có ngại tí nào đâu, rõ ràng là đang đợi tớ nói câu này mà." Viện sĩ Giang vạch trần cô nàng không thương tiếc. Thấy cô cãi chày cãi cối, bà bồi thêm: "Câu vừa rồi cậu nói không lắp bắp một chữ nào, chắc chắn là đã ủ mưu từ trước."

Tần Trăn: "Á à, cái đồ... E, EQ lùn tịt!"

Sao lại vạch trần cô trắng trợn thế chứ!

Bà lão thanh minh: "Là do cậu quá cổ hủ đấy. Thanh niên bây giờ không giống thời bọn mình đâu, họ bạo dạn lắm... Cậu phải bắt kịp thời đại đi chứ."

Tần Trăn mới không thèm làm nhà quê đâu, cô ngẫm nghĩ một lát rồi chốt hạ: "Thế đợi thân, thân thể khỏe khoắn hơn tí nữa, tớ sẽ đi hôn."

Giờ thì chưa được, còn yếu quá, Phó Thất chỉ cần một tay cũng thừa sức chế ngự cô.

Để chứng minh mình không hề cổ hủ, cô nắm chặt tay tuyên bố: "Đến lúc đó tớ sẽ đ, đè Hương Hương vào tường, hôn tới tấp!"

Hôn cho anh la ó luôn!

"Khá lắm!" Viện sĩ Giang cổ vũ nhiệt tình, "Đè xuống giường cũng được..."

Hai người hăng hái đến mức quên béng mất mình đang ở cầu thang. Đang lúc định bàn luận sâu hơn, một giọng nói từ tầng trên vọng xuống qua cửa an toàn: "Viện sĩ, bé cưng ơi, hai người tâm sự xong chưa? Tụi cháu bị kẹt một đống người đợi xuống lầu lấy tài liệu rồi này."

Tần Trăn lúc này mới bừng tỉnh nhận ra mình không ở trong phòng, mặt lại đỏ bừng bực bội!

Nhưng thấy Viện sĩ Giang vẫn mặt tỉnh bơ, cô tự nhủ mình không thể thua kém, bèn vác khuôn mặt đỏ bừng dũng cảm trừng mắt với nhân viên đang ngó đầu ra nhìn.

Cậu nhân viên còn tưởng cô đang cần cổ vũ, bèn giơ ngón cái lên khích lệ.

Phó Thất nào có biết chuyện gì xảy ra. Sau khi làm rõ thân phận của kẻ giả danh Tần Trăn giữa đám đông, anh giao nộp cho lão thủ trưởng rồi quay lại tìm cô, liền nhận thấy ánh mắt kỳ quặc của các nhân viên nhìn mình.

Hôm nay có đám cưới nên viện nghiên cứu chuẩn bị rất nhiều thức ăn. Tối đó Tần Trăn không dùng suất ăn riêng mà ăn chung đồ của nhà ăn.

Lúc đem cơm tới, cậu nhân viên liếc trộm Phó Thất mấy cái, rồi quay sang xúc thêm cho Tần Trăn một thìa cơm to đùng, động viên: "Ăn nhiều vào, có sức còn hành động!"

Tần Trăn gật đầu khí thế, chẳng màng kén chọn, ăn sạch sành sanh không sót một hột.

Ăn xong cô không thèm sờ đến điện thoại, còn chủ động đòi xuống lầu đi dạo, leo cầu thang cũng chẳng cần Phó Thất cõng. Y như một bà cụ non, cô bám tường thở phì phò, cứ leo được hai tầng lại phải ngồi nghỉ.

Thấy cô thay đổi tích cực thì cũng tốt đấy, nhưng mà kỳ cục quá... Lại nổi máu sĩ diện à?

Đám đàn em có tới thăm cô đâu cơ chứ?

Đi dạo về mất cả nửa tiếng mới lết lên được phòng. Tần Trăn ngoan ngoãn làm kiểm tra, vệ sinh cá nhân xong liền leo lên giường đi ngủ, phim phọt cũng dẹp sang một bên.

"Không xem phim à?" Phó Thất hỏi.

"Không xem, ngủ sớm dậy sớm, tĩnh dưỡng thân thể." Tần Trăn đáp.

Phó Thất cá chắc cô nàng đang ấp ủ âm mưu gì đó, nghi hoặc hỏi: "Có phải em lại định làm trò xấu xa gì không?"

Tần Trăn ngây thơ lắc đầu. Vốn diễn sâu, Phó Thất xém chút nữa tin sái cổ. Tiếc là lúc anh quay đầu đi, đường cong trên cổ và yết hầu lồi ra của anh lại rơi vào tầm mắt Tần Trăn. Ánh sáng chiếu hắt vào tạo nên những mảng sáng tối rõ rệt, làm cho chiếc cổ của anh trông thật dài và gợi cảm vô cùng.

Mọi cảm xúc của Tần Trăn đều phơi bày hết lên mặt, ánh mắt si mê của cô lập tức bị Phó Thất bắt bài.

Phó Thất quay phắt lại, Tần Trăn vội vàng nhắm tịt mắt.

Bây giờ chưa phải thời điểm lý tưởng để ép tường, cô còn yếu ớt lắm, lỡ Phó Thất mà có sở thích "yêu xác chết" thật thì cô không làm gì được anh đâu.

Cô không còn là bé cương thi xốc nổi bồng bột nữa rồi, đã biết tính kế lâu dài, phải kìm nén trước cám dỗ trước mắt!

Vừa mới nhủ thầm xong, cô cảm nhận được có bóng đen phủ xuống trước mặt. Theo phản xạ, Tần Trăn mở bừng mắt, đập ngay vào mắt là phần thân trên của Phó Thất đang nghiêng người lại gần cô, dường như muốn lấy thứ gì đó ở phía trong giường. Tư thế khom lưng khiến cổ áo sơ mi hơi trễ xuống, để lộ cần cổ dài và một khoảng da dẻ nuột nà.

Máu nóng rần rần bốc lên não, Tần Trăn có cảm giác mình đã hóa thân thành ma cà rồng, một khát khao mãnh liệt thôi thúc cô chồm lên cắn xé.

Nhưng cô đã kiên cường nhịn được!

Đang định nhắm mắt tịnh tâm, Phó Thất lại khom người xuống thấp hơn nữa, phần da thịt hở ra ở cổ áo suýt thì kề sát vào chóp mũi Tần Trăn, cô thậm chí còn cảm nhận rõ hơi ấm nóng bỏng tỏa ra từ người anh!

Tần Trăn hoa mắt chóng mặt, trong đầu chỉ còn đọng lại xúc cảm ấm áp, rắn chắc của những múi cơ vạm vỡ, hai tay bất giác choàng lên vòng qua cổ Phó Thất.

Cô vừa đưa tay lên, Phó Thất đột ngột đứng thẳng người dậy, vung vẩy cây bút vừa lấy từ trong túi xách của cô ra, thản nhiên: "Cho anh mượn dùng chút."

Tần Trăn ngẩn ngơ nhìn đôi môi mỏng màu hồng nhạt của anh khép mở, ký ức về hai nụ hôn nồng cháy ngày nào ùa về khiến mặt cô đỏ rực như thiêu đốt, tâm trí đâu mà quan tâm đến cây bút chết tiệt nào nữa.

Nhưng dường như Phó Thất không hề hay biết sự khác thường của cô, cứ thế lạnh nhạt quay người đi.

Tần Trăn cảm thấy hụt hẫng vô cùng. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng thất bại thảm hại.

Cô là bệnh nhân, cô cần được quan tâm chăm sóc toàn diện!

Cô bực bội hất tung chăn, lê dép lẹp xẹp lao về phía Phó Thất.

Anh nhướn mày nhìn cô, ngạc nhiên: "Không phải em định ngủ sao? Tự dưng mò dậy làm gì?"

Tần Trăn bị d*c v*ng che mờ lý trí, mặc xác câu hỏi của anh, lao sầm tới ép thẳng Phó Thất vào tường.

Cô nhón gót chân định cưỡng hôn, nhưng Phó Thất chỉ khẽ tránh đi, giữ tay cô lại. Anh cúi xuống nhìn cô, đôi mắt đong đầy ý cười trêu chọc: "Còn dám bảo là không định làm trò xấu xa gì?"

Tần Trăn như ngọn núi lửa phun trào, tức tối gào lên: "Tr, trước đây anh hôn em, giờ không thèm h, hôn nữa, đồ yêu râu xanh mê xác chết!"

Phó Thất: "..."

Cái kết luận vớ vẩn này sao nghe lại hợp lý thế nhỉ?

Đương nhiên anh không phải là kẻ có sở thích b*nh h**n như thế rồi.

Phó Thất hơi hếch cằm lên, ghé sát tai cô thì thầm: "Em tưởng anh b**n th** thật à? Không nghĩ tới khả năng anh là người bảo thủ, không thích chim chuột trước ống kính camera sao?"

Tần Trăn ngớ người, ngước lên nhìn, y như rằng đập ngay vào mắt là chiếc camera đang hoạt động.

Đây là phòng bệnh, để tiện cho việc theo dõi tình trạng sức khỏe của cô, camera luôn được bật sáng. Thay quần áo hay làm gì riêng tư, cô đều phải chui vào nhà vệ sinh.

"Nhưng ở góc này thì được." Phó Thất khẽ cười, giải thích, "Đây là góc khuất."

Nói đoạn, anh nâng mặt Tần Trăn lên định trao cô nụ hôn. Hai má Tần Trăn đỏ ửng, vừa vì ngượng vì sự cố bẽ bàng ban nãy, vừa vì ngại ngùng trước cử chỉ thân mật của anh.

Nhưng ngay khi môi anh sắp chạm vào môi cô, lý trí của Tần Trăn bỗng quay trở lại. Cô vội vàng lắc đầu nguầy nguậy: "Không, phải ép, ép vào tường cơ."

Phó Thất bật cười, vòng tay ôm eo cô, xoay người một cái đã đè cô vào tường.

Định cúi xuống hôn tiếp, thì lại bị Tần Trăn cuống quýt đẩy ra: "Không phải, là, là em ép anh!"

Phó Thất: "..."

Yêu cầu lắm thế.

Nhiều đến mấy thì anh cũng chiều.

Anh ôm Tần Trăn quay ngược lại, để mặc cô nắm lấy hai tay mình và ép chặt vào tường.

Cuối cùng cũng toại nguyện, nhưng khốn nỗi hai người chênh lệch chiều cao quá lớn, lúc Phó Thất bị ép sát tường, Tần Trăn có nhón gót hết cỡ cũng chẳng thể với tới môi anh.

Nhìn vẻ mặt phụng phịu của cô, Phó Thất phì cười. Anh nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, hơi cúi người xuống bế bổng cô lên.

Bị nhấc bổng bất ngờ, Tần Trăn giật thót mình, theo phản xạ ôm chặt lấy cổ Phó Thất. Khi hoàn hồn, cô đã thấy mình đang ngồi vắt vẻo trên cánh tay anh, lơ lửng trên không trung, ngay trên đỉnh đầu là chiếc camera đang chĩa thẳng xuống.

"Bây giờ em cao hơn anh rồi đấy." Phó Thất tựa lưng vào tường, ngước nhìn cô, dịu dàng bảo: "Ép hôn anh đi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn