Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 78: Ngoại truyện 4: Thường ngày (4)

Trước

Những lúc không dở chứng phản nghịch, Phó Thất chẳng khác nào miếng thạch trái cây mềm mại, thơm ngọt, vừa đưa vào miệng đã "soạt" một cái trôi tuột xuống bụng.

Thế nhưng thạch trái cây thì không được ăn nhiều, ăn nhiều sẽ say.

Lúc Tần Trăn chịu buông ra, mặt mũi cô đỏ bừng bừng, đầu óc thì váng vất lâng lâng, cuối cùng là được Phó Thất bế thốc về giường bệnh.

Ngủ li bì hết một đêm, sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu óc Tần Trăn vẫn còn đang trong trạng thái lơ lửng trên mây. Nghiên cứu viên đến khám sức khỏe định kỳ và ghi chép tình trạng của cô, còn giơ ngón tay cái lên khen ngợi cô có tính quyết đoán, hành động dứt khoát, là tấm gương sáng cho mọi người noi theo.

Tần Trăn nghe khen là sướng rơn cả người. Lại được Viện sĩ Giang giải thích cặn kẽ về các chỉ số cơ thể, đảm bảo rằng giờ cô đã không khác gì người bình thường, có thể làm mọi việc như một người khỏe mạnh, cô liền ấp ủ những hoài bão lớn lao hơn. Hằng ngày cứ ăn rồi lại ngủ, đúng giờ thì xuống nhà đi dạo, tập tành rèn luyện thân thể vô cùng chăm chỉ.

Khoảng thời gian này, cuộc sống của cô trôi qua rất đỗi êm đềm, cơ thể cũng ngày một khỏe khoắn hơn. Nếu có điều gì khiến cô phiền lòng, thì đó chính là từ sau cái hôm bị cô đè ra tường cưỡng hôn, Phó Thất ngày càng trở nên vô liêm sỉ.

Mỗi khi dở chứng, Phó Thất như biến thành một con sói đói.

Viện nghiên cứu chẳng mấy kín đáo, không tiện ôm hôn nồng nhiệt, thế là anh chuyển sang hôn má Tần Trăn. Lần nào cũng hôn lấy hôn để, hôn đến mức mặt cô như muốn biến dạng.

Giờ thì Tần Trăn chẳng mảy may nghi ngờ Phó Thất mắc chứng "ái tử thi" nữa, cô nghi ngờ anh đã đứt dây thần kinh xấu hổ rồi thì có.

"Camera kìa!" Cô ra sức đẩy Phó Thất ra.

"Không sao, hôn má thì có gì mà phải xấu hổ." Phó Thất tỉnh bơ, "Nhân viên đâu có rảnh mà dán mắt vào màn hình giám sát suốt ngày, họ đâu có b**n th**."

Và để chứng minh mình không hề b**n th**, nhân viên làm như chẳng hề hay biết gì về chuyện hai người, ngày ngày cứ âm thầm chuẩn bị thêm phần ăn phụ cho Tần Trăn.

Họ cùng nhau trải qua một mùa đông trong căn cứ. Sang tiết lập xuân, Căn cứ Trung ương truyền tin báo thủ đô đã được dọn sạch, có thể bắt đầu thử nghiệm khôi phục một phần thành phố.

Tần Trăn được vỗ béo tăng thêm một vòng, khuôn mặt tròn trịa hẳn ra, chân tay cũng săn chắc, có da có thịt hơn nhiều. Cảm giác sờ vào rất thích, Phó Thất cứ rảnh rỗi là lại n*n b*p.

Cô vẫn luôn canh cánh trong lòng về chiếc két sắt nhà Phó Thất. Sau khi trải qua đợt kiểm tra tổng quát toàn diện tại viện nghiên cứu và được sự đồng ý của Trương Tập Bình, cô quyết định sẽ đến thủ đô.

Trước lúc lên đường, cô tranh thủ tạm biệt hội bạn trong viện nghiên cứu, rồi kéo theo Phó Thất đến tìm Lão thủ trưởng.

"Đến tìm Lão thủ trưởng á?"

Mặt trời mọc đằng tây rồi sao.

Phó Thất đâm ra nghi ngờ không biết Tần Trăn lại đang ủ mưu tính kế gì đây.

"Đi tạm biệt ông ấy." Tần Trăn đáp.

Quả thực cô nên đến chào Lão thủ trưởng một tiếng. Suốt thời gian qua, cứ dăm bữa nửa tháng lại có người đến dò la tin tức của "Tần Trăn". Nhưng nhờ có Lão thủ trưởng trực tiếp chỉ huy, an ninh của căn cứ vô cùng nghiêm ngặt, lai lịch của những kẻ nghe ngóng đều bị điều tra tận gốc. Nhận được báo cáo, Căn cứ Trung ương tung hỏa mù liên tiếp, nên giờ tin đồn về Tần Trăn thì muôn hình vạn trạng.

Đa số đều đinh ninh cô đã chết, một nhóm nhỏ thì khăng khăng cô bị ướp thành xác khô giấu đi phục vụ mục đích nghiên cứu khác, lại có kẻ đồn thổi cô bị điều chế thành thuốc trường sinh bất lão dâng cho các quan chức cấp cao xơi... Lời đồn đại bay khắp nơi, hoang đường vô cùng.

"Phải biết kính lão đắc thọ chứ." Tần Trăn nói.

Phó Thất xỏ xiên: "Hình như ông ấy còn kém em một tuổi đấy."

"Nhường nhịn trẻ nhỏ!" Tần Trăn vỗ cho anh một cái bôm bốp, "Em nhường nhịn trẻ nhỏ là được chứ gì!"

Phó Thất chẳng tin, cũng chẳng đoán nổi Tần Trăn đang toan tính điều gì. Đến lúc giáp mặt Lão thủ trưởng, Tần Trăn lại bị vầng hào quang chính nghĩa làm cho run rẩy như cầy sấy. Cô chật vật nói lời tạm biệt, rồi run run thò tay vào trong áo, lôi ra một nhành hoa mai vàng đưa cho Phó Thất.

Lúc này, Phó Thất vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Mãi đến khi Tần Trăn quỳ một gối xuống sàn.

Lúc bấy giờ Phó Thất mới lờ mờ hiểu ra ý đồ của cô. Anh vội vã kéo cô đứng lên, hoài nghi hỏi: "Em đang cầu hôn anh đấy à?"

Tần Trăn gật đầu lia lịa, hỏi: "Anh có muốn, muốn, kết hôn với em không?"

"..." Yết hầu Phó Thất chuyển động lên xuống liên hồi, mãi mới rặn ra được một câu khó nhọc, "Ai dạy em kiểu cầu hôn này vậy?"

Chắc chắn không phải Viện sĩ Giang rồi. Viện sĩ Giang là người giỏi thì làm nhiều việc, vừa đi ăn cưới học trò xong là lại tất bật chạy đi căn cứ khác làm nghiên cứu.

Những người chơi thân với Tần Trăn còn lại thì toàn là hội nghiên cứu viên, đông nhung nhúc mà toàn thành phần tưng tửng, chẳng đoán được ai với ai.

"Em tự nghĩ ra đấy." Tần Trăn thật thà đáp, "Trên tivi toàn, toàn cầu hôn kiểu này mà."

Phó Thất: "... Thế sao em lại cầu hôn anh?"

Tần Trăn lén lút liếc sang Lão thủ trưởng đang đứng bên cạnh, đáp: "Không phải anh không, không, không có c, cảm giác an toàn sao?"

Anh thích ghen tuông vớ vẩn lắm, trước đây hở ra là nhắc tên chồng cũ với vợ chưa cưới cũ của cô, sau này còn ghen bóng ghen gió, nghi ngờ cô có tình ý với Mũ Vàng Nhỏ nữa chứ.

Tần Trăn là một cô gái tốt, phải trao cho người mình yêu đủ đầy sự tự tin, để anh biết cô cũng thật lòng thật dạ.

Hơn nữa, cô lớn tuổi hơn, người lớn tuổi thì nên chủ động một chút.

Thế nên cô đã nhanh nhạy bắt kịp xu hướng thời đại, chủ động ngỏ lời cầu hôn!

Tần Trăn lại đảo mắt liếc nhanh Lão thủ trưởng một cái, giục Phó Thất: "Mau đồng ý đi!"

Phó Thất: "..."

Màn cầu hôn gì mà sơ sài thế này. Từ không gian, bối cảnh cho đến những lời thủ thỉ, chả có điểm nào giống với viễn cảnh lãng mạn mà anh từng ấp ủ, chẳng muốn gật đầu tẹo nào.

Thế nhưng, nhìn cái dáng vẻ thỉnh thoảng lại lén lút liếc trộm Lão thủ trưởng đầy dè dặt của cô, nghe giọng nói khó khăn lắm mới bớt lắp bắp, cứ đến trước mặt Lão thủ trưởng là lại vấp váp của cô, cõi lòng anh bỗng trào dâng một niềm cảm động khó tả.

Ông ấy là vị thủ trưởng đầy quyền uy, là người mà Tần Trăn kính sợ nhất trong căn cứ này cơ mà.

Vậy mà vì muốn mang lại cảm giác an toàn cho anh, cô đã gạt bỏ nỗi sợ, chủ động tìm đến Lão thủ trưởng...

Phó Thất vân vê nhành hoa mai vàng thoang thoảng hương thơm trên tay, ngập ngừng một lúc với những cảm xúc rối bời, cuối cùng đành bất lực thở dài: "Được rồi, anh đồng ý."

Ai dè Tần Trăn vẫn chưa ưng ý. Cô đảo mắt liếc nhanh Lão thủ trưởng một cái, rồi nháy mắt ra hiệu với Phó Thất: "Nghiêm, nghiêm chỉnh vào!"

"..." Nét mặt Phó Thất trở nên vô cùng trịnh trọng. Anh nhìn sâu vào mắt Tần Trăn, nói: "Anh đồng ý kết hôn với em."

Vừa dứt lời, Tần Trăn - người mới một giây trước còn đang đăm đắm nhìn anh - lập tức quay ngoắt sang Lão thủ trưởng. Vẻ mặt cô lúc này chân thành gấp bội so với lúc cầu hôn, cô rụt rè thưa: "Thủ trưởng đại nhân, ngài nghe, nghe thấy rồi đấy, anh ấy đồng, đồng ý rồi."

Lão thủ trưởng gật gù cười hiền từ: "Nghe thấy rồi, nghe thấy rồi."

Tần Trăn: "Vậy p, phiền thủ trưởng, viết giúp tờ giấy k, kết hôn."

Phó Thất hết chịu nổi: "Giấy đăng ký kết hôn!"

Tần Trăn vội vàng sửa lại: "Giấy! Giấy đăng ký kết hôn!"

Công cuộc tái thiết trật tự cần rất nhiều thời gian, việc khôi phục sản xuất nông nghiệp quy mô lớn, củng cố nguồn lực y tế, cải thiện môi trường... đều được ưu tiên hàng đầu. Hệ thống đăng ký kết hôn so ra không cấp bách bằng, chắc phải mòn mỏi chờ một hai năm nữa mới đi vào hoạt động.

Từ sau đám cưới của vị nghiên cứu viên dạo trước, Lão thủ trưởng lại kiêm thêm một công việc mới: chứng nhận kết hôn.

Giấy tờ do ông đích thân ký tên đóng dấu có giá trị pháp lý, sau này hệ thống khôi phục thì có thể nhập trực tiếp vào hệ thống.

Đây cũng là lý do chính Tần Trăn tìm đến Lão thủ trưởng.

Lão thủ trưởng vui vẻ nhận lời ngay. Trong lúc viết giấy chứng nhận kết hôn, ông hỏi: "Cháu dùng tên 'bé cưng', hay tên thật?"

"Tên thật ạ." Tần Trăn đáp.

Lão thủ trưởng khẽ liếc cô: "Ta cứ tưởng cháu nhát cáy thế, sẽ dùng tên gọi ở nhà chứ."

Ai bảo cô nhát cáy nào!

Tần Trăn cực kỳ không phục, nhưng nể tình Lão thủ trưởng tuổi cao sức yếu, không thèm chấp nhặt, thành thật đáp: "Giấy tờ thì phải dùng tên, tên thật ạ."

Dù sao cũng chẳng có ma nào gọi cô bằng tên đầy đủ cả.

Mà có gọi thì cũng chả sao. Giờ trong căn cứ nhan nhản người tên "Tần Trăn", cứ quơ bừa một nắm cũng trúng hai người, thêm cô nữa cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Chỉ hơi tiếc là cái tên "Tần Trăn" giờ đã trở thành cái tên quốc dân, đi đâu cũng đụng hàng chan chát.

Lão thủ trưởng mỉm cười gật đầu, bắt tay vào viết giấy chứng nhận kết hôn cho hai người.

Viết xong xuôi, đương sự phải rà soát lại thông tin rồi ký tên.

Khi mọi thủ tục đã hoàn tất, Lão thủ trưởng dừng lại một nhịp, liếc nhìn nét chữ ký của Tần Trăn. Nhờ ơn Phó Thất, cô rất nhạy cảm với chữ viết, bèn len lén huých nhẹ vào người anh.

Phó Thất đỡ lời: "Ngày xưa chữ bé cưng nhà cháu đẹp lắm đấy ạ."

Dù gì nhà cô cũng thuộc diện trâm anh thế phiệt, chữ viết đời nào lại xấu tệ hại. Chẳng qua là lâu quá không cầm bút, nét chữ mới thành ra xiêu vẹo thế này.

Lão thủ trưởng gật gù, hỏi tiếp: "Thế hai đứa có định tổ chức đám cưới không?"

Phó Thất đến tận lúc này mới biết mình vừa bị úp sọt kết hôn, đám cưới đương nhiên chưa mường tượng ra cái gì, bèn quay sang nhìn Tần Trăn. Cô lắc đầu lia lịa: "Bây giờ ch, chưa làm đâu ạ."

Lão thủ trưởng không hỏi thêm, bảo: "Được thôi, bao giờ tổ chức nhớ báo ta một tiếng nhé."

Tần Trăn không dám gật đầu, chỉ ú ớ đáp lời rồi cất kỹ giấy chứng nhận kết hôn, kéo tay Phó Thất chuồn thẳng.

Ngay ngày hôm đó, hai người họ theo xe của căn cứ khởi hành đi thủ đô.

Bọn zombie ở khu vực thủ đô đã bị quét sạch sành sanh. Đồ đạc ngổn ngang, xe cộ phế thải trên đường cũng được dọn dẹp sạch sẽ. Những con phố nhếch nhác, bẩn thỉu sau những trận mưa tuyết và nỗ lực cọ rửa của con người, giờ đây đã quang đãng, sạch sẽ hơn rất nhiều.

Chỉ có điều thành phố quá rộng lớn mà thưa thớt bóng người, nên trông tĩnh mịch và có phần tiêu điều.

Bù lại, sắc mặt những người đi đường đã tươi tắn, rạng rỡ hơn hẳn.

Tần Trăn và Phó Thất tách khỏi đoàn của căn cứ giữa đường, nhắm thẳng hướng nhà Phó Thất mà đi.

Chỉ nhìn qua môi trường sống cũng đủ thấy trước ngày mạt thế, gia cảnh Phó Thất khá giả đến mức nào. Tiếc là giờ đây nơi này đã trở nên điêu tàn, hoang vắng. Tần Trăn sợ Phó Thất tức cảnh sinh tình, định bụng an ủi vài câu, ai dè bị anh chặn họng bằng một câu chí mạng: "Ai tìm thấy két sắt trước thì đồ bên trong thuộc về người đó."

Thấy cặp giò dài của Phó Thất sải bước đi vào trong, cô hét lên một tiếng thất thanh, co cẳng chạy thục mạng vượt lên trước anh.

"Mật mã, mật mã!"

Tìm thấy két sắt rồi, ngặt nỗi ngủ một giấc hơn hai năm, cô lại quên bẵng mật mã mất tiêu.

Phó Thất phì cười nhìn đôi bàn tay run rẩy vì kích động của cô, đọc rành rọt mật mã.

Cánh cửa két sắt từ từ hé mở. Ánh vàng lấp lánh hắt ra suýt làm Tần Trăn chói mắt.

Cô reo lên sung sướng, hào hứng kiểm kê lại đống bảo vật bên trong. Đếm xong còn ngắm nghía một chốc, rồi mới cẩn thận xếp thêm mấy món đồ có giá trị mà Viện sĩ Giang và Phó Thất từng tặng vào chung.

Phó Thất cũng đặt một thứ vào đó. Là một bức ảnh đã phai màu thời gian, trong ảnh là một bé gái mặc võ phục Taekwondo.

Nhìn thấy bức ảnh, Tần Trăn thoáng ngây người, sau đó bật cười lanh lảnh.

Cõi lòng cô lâng lâng ấm áp. Nắm chặt tay Phó Thất, cô thầm thì: "Tạm thời cứ cất giữ ở đây đã. Bao giờ mọi thứ hoàn toàn bình yên, chúng ta sẽ quay lại đây."

Phó Thất hỏi: "Em không muốn ở lại sao?"

"Tất nhiên là không rồi!" Tần Trăn ngạc nhiên trước câu hỏi của anh, "Trọng trách xây dựng lại quê hương lớn lao như thế, anh còn định l, lười biếng à?"

Đám đàn em của cô vẫn đang quần quật ngoài kia kìa. Bọn cô là đại ca, đại tỷ, lại không thuộc thành phần chuyên gia kỹ thuật, làm sao mà muối mặt trốn trong khu an toàn mãi được!

Bọn cô đã nghỉ ngơi dưỡng sức quá lâu rồi!

"Sao lại không được?" Phó Thất vặn lại, "Trong thời mạt thế, anh lăn xả vì đất nước suốt năm năm trời. Sau này còn là người đầu tiên tình nguyện thử nghiệm vaccine. Tuy công lao không bằng em, nhưng cũng đâu phải hạng xoàng. Đến lúc tự do tự tại, tận hưởng những điều mình thích rồi chứ."

Tần Trăn nghệt mặt ra.

Anh nói nghe cũng có lý đấy, nhưng cô cứ thấy cấn cấn thế nào, lương tâm không cho phép.

Đấu tranh nội tâm một hồi, bắt gặp ánh mắt trêu chọc của Phó Thất, cô nghi ngờ anh lại đang giở trò trêu ngươi mình. Nhìn tới nhìn lui mấy bận chẳng soi ra kẽ hở nào, cô đành mặt lạnh tanh phán: "Không được, bắt buộc phải đi giúp một tay!"

"Lý do?"

Chuyện này mà cần lý do à?

Tần Trăn cau mày đăm chiêu một lát. Cô dư sức biết, với cái da mặt dày của Phó Thất, đưa ra lý do đàng hoàng chắc chắn không ăn thua. Cân nhắc tới lui, cô hắng giọng, trịnh trọng tuyên bố: "Vì lấy gà theo gà, lấy chó theo chó. Em đi đâu, anh phải theo đó."

Cô là người chủ động cầu hôn, vậy Phó Thất là người được "rước" về nhà chồng, nói thế thì cấm có sai một ly.

Tần Trăn thầm vỗ tay khen ngợi sự nhanh trí của mình.

Phó Thất bật cười khúc khích, không mảy may phản bác luận điệu này, chỉ nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, khẽ đung đưa: "Vậy em tính đi đâu? Chuyện cưới xin em chẳng hé răng nửa lời, chuyện này ít ra cũng phải cho anh chút thời gian chuẩn bị tâm lý chứ?"

Chuyện này hơi khó nhằn đây.

Công cuộc tái thiết mạt thế, nhiệm vụ trọng điểm nhất là dọn sạch zombie. Chuyện này thì làm ở đâu cũng được, bắt đầu từ đâu cũng xong.

Chính vì phạm vi quá rộng, đâm ra lại khó chọn.

Tần Trăn nhíu mày suy tính một lúc: "Phải đi nhiều nơi lắm. Chắc chắn phải về nhà em một chuyến, dọn dẹp cho sạch sẽ, trong đó còn rất nhiều đồ đạc em muốn giữ lại. Ông chồng... à, chồng cũ của em chôn cất sơ sài quá, dẫu sao cô ấy cũng từng là công chúa, phải tìm chỗ an táng đàng hoàng. Cả bé cương thi nhỏ nữa, em đã hứa sẽ dẫn theo nó, giờ không dẫn đi được rồi, ừm, cho nó nằm cạnh công chúa đi, có chị có em cho bớt quạnh hiu..."

Nhẩm tính sơ sơ thôi đã thấy một đống việc cần làm rồi.

Tần Trăn quyết định đóng két sắt lại, rút giấy bút ra, ngồi xổm xuống sàn hí hoáy ghi chép.

Cuốn sổ thù vặt của cô khá dày, nhưng đã xài vợi quá nửa, không vẽ truyện tranh thì cũng là ghi chép mấy vụ Phó Thất bắt nạt cô.

Vừa mở sổ ra, Tần Trăn đã phóng ngay một tia nhìn nảy lửa về phía anh.

Nghĩ đến chuyện hai đứa đang trong kỳ trăng mật, cô tạm thời ngậm bồ hòn, không thèm tính sổ với anh.

Tần Trăn chú tâm liệt kê từng việc cần làm.

"... Giúp Mũ Vàng Nhỏ tìm chị gái, Triệu Đại Sơn, nhất quyết không được quên; tìm được đàn em rồi thì phải trả lại chủ quyền đạo quán, giấy chứng nhận chứng... chứng chỉ đạo sĩ cho cậu ta... Hồi trước lỡ làm ướt mất tiêu, phải xin lỗi người ta đàng hoàng mới được; từng lỡ trêu chọc Hứa Lão Nhị, cũng phải xin lỗi; tìm Điền Lệ để xin lỗi..."

Nói đến đây, cô đưa tay gãi đầu, thắc mắc lẩm bẩm: "Sao mình lại phải x, xin lỗi nhiều người thế nhỉ?"

Phó Thất nhịn không nổi nữa, nhào tới chụt một cái rõ kêu lên má cô.

Nụ hôn bất ngờ làm Tần Trăn giật thót.

Cô đã quen với thói bốc đồng, muốn là hôn của anh rồi, lắc lắc cái đầu, lại tiếp tục vừa lẩm bẩm vừa ghi chép.

"Phải đi thăm xem mấy đứa mù chữ chỗ Tiểu Á dạo này ra sao... đem sách trong phòng đọc nhà mình c, cho chúng nó vậy; tìm Trần Tưởng với Lão Mặc nữa, đội số một mạt thế chưa từng có một ngày đoàn tụ..."

Trong lúc cô thao thao bất tuyệt, Phó Thất lại sán tới hôn tiếp, hôn liên hồi như chim gõ kiến mổ mồi.

Hôn thôi chưa đủ, anh còn dùng sức rất mạnh, hôn đến nỗi mặt Tần Trăn lệch đi.

Cô cố giữ cái đầu vẹo, miệng lầm bầm, tay chật vật viết: "... Mấy người sống sót hồi trước lang thang cùng Mũ Vàng Nhỏ không biết giờ lưu lạc phương nào, phải đi tìm xem sao..."

Đang lải nhải, Phó Thất lại lao vào hôn, làm cô lảo đảo ngã ngồi bệt xuống đất, ngòi bút cũng trượt một đường đen dài ngoằng trên trang giấy.

Tần Trăn ngơ ngác, ngước lên thấy "hung thủ" đang tủm tỉm cười đắc ý, máu nóng lập tức xông lên não. Cô đẩy mạnh Phó Thất một cái, gắt: "Hôn, hôn, hôn! Anh có để yên cho người ta làm việc không hả!"

Phó Thất mặt dày đáp: "Anh không kìm chế được, cứ muốn hôn em mãi thôi."

"Giờ là lúc để hôn à?!" Tần Trăn thấy Phó Thất càng ngày càng hư hỏng, "Không thấy em đang lo việc đại sự à! Anh không làm thì thôi, còn bày trò quấy rối! Anh cứ nhất thiết phải làm kỳ đà cản mũi thế hả!"

Phó Thất: "Anh..."

"Anh xê ra! Đừng có cản trở em nữa!" Tần Trăn định đuổi thẳng cổ Phó Thất, nhưng nghĩ lại thấy biện pháp này chỉ trị ngọn chứ không trị gốc, bèn hắng giọng: "Không được, anh dễ bị em làm cho rung rinh quá! Từ giờ cấm không được hôn hít bừa bãi. Muốn hôn thì phải b, báo cáo trước. Em cho phép thì mới được hôn, không thì miễn!"

Lần đầu tiên nghe thấy cái luật lệ nực cười này, Phó Thất phân trần: "Bé cưng à, nếu anh nhớ không nhầm thì chúng ta đang trong kỳ trăng mật cơ mà."

Tần Trăn thẳng thừng phán: "Đại sự trước mắt, dẹp mẹ trăng mật đi!"

Thấy chưa, thế này thì mang tiếng anh mê gái quá đà. Phó Thất gật đầu chấp thuận: "Được, nhất trí, bé cưng. Nhớ lấy lời em vừa nói đấy."

Tần Trăn ngó lơ anh, bám rịt lấy cái két sắt, tiếp tục vắt óc suy nghĩ xem còn việc gì chưa làm không. Phó Thất loanh quanh bên cạnh, mấy lần vô ý sáp lại gần liền bị cô xua đuổi như tà.

Vài lần như thế, Tần Trăn trừng mắt nhìn anh gầm gừ. Anh đành giơ tay đầu hàng, lủi đi dọn dẹp nhà cửa.

Đợi đến khi Tần Trăn tỉ mẩn ghi chép xong xuôi các đầu việc, ngoảnh lại tìm chẳng thấy Phó Thất đâu, cô bỗng thấy hụt hẫng lạ kỳ.

Cô cẩn thận khóa két sắt lại, định chạy ra ngoài tìm thì chợt phát hiện trên mặt két có dán một tờ giấy note, trên đó ghi rõ những lưu ý cần nhớ. Nào là nước máy tạm thời chỉ dùng để tắm rửa giặt giũ chứ không uống được; thành phố mới khôi phục điện nên chỉ cung cấp đến 8 giờ tối; phòng ngủ bên cạnh đã dọn sạch sẽ, mệt thì khóa trái cửa nghỉ ngơi trước...

Dòng cuối cùng, anh dặn mình ra trung tâm an ninh để kiểm tra tình hình phân bổ zombie bên ngoài, tối muộn mới về, dặn Tần Trăn có việc gì thì cứ tìm nhân viên phát vật tư ngoài phố.

Tần Trăn chẳng có việc gì làm, ăn chút đồ ăn lót dạ rồi đi vòng quanh xem xét ngôi nhà.

Ngôi nhà đã được dọn dẹp qua loa, nồng nặc mùi thuốc khử trùng, chẳng mảy may dấu vết nào của thi thể hay máu me từng ở đây.

Chắc chắn là từng có.

Nhưng Phó Thất chẳng hề tỏ ra bi thương, Tần Trăn cũng không nhắc tới.

Những người sống sót qua mạt thế, ai nấy đều mang trong mình những câu chuyện bi thương, chẳng cần phải mang ra đong đếm so bì. Hướng tới tương lai, dũng cảm, lạc quan sống tiếp mới là điều quan trọng nhất.

Tần Trăn lượn lờ một vòng, đảm bảo nhà vệ sinh vẫn xài tốt, rồi chọn một căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Căn phòng hơi trống trải vì lâu ngày không có người ở, nhưng rất gọn gàng. Trên giường đã trải sẵn ga đệm, sờ vào mềm mại êm ái, chắc là đồ cứu trợ do nhân viên phát. Trên đầu giường còn chuẩn bị sẵn một ly nước uống.

Tất cả đều do một tay Phó Thất sắp xếp.

Tần Trăn không biết trung tâm an ninh nằm ở đâu. Cô ló đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy mấy nhân viên cầm loa hò hét và người dân xếp hàng chờ nhận đồ cứu trợ.

Gió to quá. Khó khăn lắm mới tĩnh dưỡng được chút sức lực, sợ bị cảm lạnh, cô đứng ngó một tẹo rồi rụt cổ chui ngay vào trong.

Có lẽ vì mấy chục năm qua không cần ngủ nên khi khôi phục trạng thái người bình thường, cô thèm ngủ vô cùng. Làm vệ sinh cá nhân xong, mới lật vài trang sách đã thấy buồn ngủ díp mắt, thế là cô làm theo lời Phó Thất, khóa trái cửa rồi leo lên giường.

Chiếc giường này êm ái hơn hẳn cái giường bệnh bé tẹo ở viện nghiên cứu. Đáng lẽ ra Tần Trăn phải chìm vào giấc ngủ ngay tắp lự, vả lại cô cũng đang rất buồn ngủ, nhưng không hiểu sao, rúc trong chăn ấm nghe tiếng hò hét văng vẳng và tiếng gió rít bên ngoài, cô trằn trọc mãi không ngủ được.

Chẳng biết bao lâu sau, bên ngoài vọng lại tiếng động, nối tiếp là tiếng bước chân rất khẽ khàng tiến đến rồi dừng lại trước cửa phòng, cuối cùng là giọng của Phó Thất cất lên.

"Bé cưng?"

Tần Trăn cuộn tròn trong chăn, im thin thít. Cô nghe thấy anh nán lại ngoài cửa một lát, rồi nhẹ nhàng bước về phía nhà vệ sinh.

Một lúc sau, cánh cửa phòng mở ra. Kèm theo vài tiếng sột soạt, có người ngả lưng nằm xuống bên cạnh Tần Trăn.

Trước đây, ranh giới giống loài khiến họ luôn ngủ chung giường mà chẳng cần chút đề phòng. Lúc ranh giới ấy biến mất thì lại phải ở viện nghiên cứu, giường thì bé xíu, lại chẳng có không gian riêng tư nên không tiện chung giường.

Giờ thì rốt cuộc cũng có thể gối kề gối, má kề má rồi.

Tần Trăn trở mình rúc vào ngực Phó Thất. Anh tưởng cô bị giật mình, bèn vỗ nhè nhẹ vào lưng cô dỗ dành. Nhưng rồi lại nghe tiếng cô lí nhí: "Hương Hương... em nhớ anh rồi..."

Nghe giọng có vẻ như hơi tủi thân nữa chứ?

"Chưa ngủ à?" Phó Thất đưa tay sờ lên má cô, nhẹ nhàng vỗ về: "Mới xa nhau có vài tiếng đồng hồ đã nhớ anh rồi, sao giờ lại sướt mướt thế này?"

... Đúng là muốn ăn đòn mà!

Nhưng lúc này Tần Trăn nhớ Phó Thất vô cùng, cô rộng lượng bỏ ngoài tai câu nói khó nghe kia, xích lại gần anh thỏ thẻ: "Hương Hương, từ nay về sau anh phải luôn luôn ở bên em đấy nhé."

Phó Thất không trả lời thẳng mà hỏi lại: "Lúc trước anh nói muốn làm việc mình thích, em có biết việc đó là gì không?"

Trong bóng tối, Tần Trăn im lặng một lúc rồi e thẹn đáp: "Biết, anh, anh muốn làm... chuyện đó... với em..."

Phó Thất: "..."

Đang lúc tình cảm lai láng, tự dưng chủ đề bị "lái" sang hướng đen tối, làm anh chẳng biết nên gật hay lắc cho phải.

Phó Thất quyết định bày tỏ nỗi lòng trước rồi tính sau.

Anh cúi đầu hôn nhẹ l*n đ*nh đầu Tần Trăn, thì thầm vào tai cô: "Em đã khiến anh nảy sinh cảm giác quyến luyến không rời. Anh thích em, anh muốn được ở bên em ngay lúc này, bất kể là đi đâu, làm gì."

Tần Trăn vô cùng xúc động, vòng tay ôm cổ anh: "Em cũng thích anh, Hương Hương. Dù có đôi lúc anh đáng ghét kinh khủng."

Phó Thất: "Câu cuối cùng không nói ra cũng được mà."

Tần Trăn cười hì hì.

Hai người ôm nhau ấm áp một hồi, Tần Trăn lại giật giật áo Phó Thất, nửa thẹn thùng nửa ngờ vực thì thầm: "Hương Hương, anh, anh thật sự không muốn làm chuyện... ừm... chuyện đó với em sao?"

Vừa nhận giấy chứng nhận kết hôn xong là hai người theo đoàn xe lên thủ đô luôn. Dọc đường đi không có không gian riêng tư nên hai vợ chồng chưa có cơ hội thân mật. Tần Trăn vừa mong đợi vừa xấu hổ.

"Hôn một cái cũng phải báo cáo, chuyện hệ trọng thế này chắc phải viết đơn xin phép luôn quá?" Vừa nói, Phó Thất vừa buông tay đang ôm Tần Trăn ra, "Thôi bỏ đi, rườm rà lắm."

Đã không làm chuyện đó, không hôn hít, đến cả ôm cũng bỏ luôn.

Tần Trăn cứng họng, chẳng biết nói gì.

Cô biết thừa Phó Thất đang cố tình trêu mình. Cái đồ xấu xa! Nhưng biết làm sao được, chính miệng cô tuôn ra mấy lời ấy cơ mà.

Cô im lặng một lúc, cảm thấy thế này không ổn.

Sao cô có thể lép vế được cơ chứ?

Tần Trăn đăm đăm nhìn trần nhà một lúc, rồi bất thình lình hất tung chăn, hét lớn một tiếng "Oa", lật người đè sấp lên người Phó Thất, cúi xuống hôn chầm lấy mặt anh.

Eo bụng Phó Thất bất ngờ căng cứng. Theo phản xạ tự nhiên, hai tay anh vòng qua đỡ lấy eo Tần Trăn, nghiêng đầu đi: "Chưa báo cáo, không được hôn... Báo cáo rồi cũng không được, anh chưa đồng ý, xuống đi..."

Tần Trăn nâng hai má anh lên ép hôn cho bằng được. Anh giả vờ vùng vẫy: "Không được đâu, c**ng b*c trai nhà lành, cẩn thận anh báo cảnh sát bắt em bây giờ."

Miệng thì nói vậy, nhưng tay anh lại khe khẽ n*n b*p eo Tần Trăn, khiến cô nhột nhạt uốn éo, rướn người tới trước.

Mặt Tần Trăn đỏ bừng như quả gấc.

Trí tưởng tượng với thực chiến quả nhiên khác xa nhau. Cô loạng choạng định lật người xuống khỏi người Phó Thất, nhưng anh lại siết chặt lấy cô không buông, thủng thẳng nói: "Làm gì có kiểu c**ng b*c nửa vời rồi bỏ dở chứ. Mau lên, tiếp tục c**ng b*c anh đi."

Đến nước này rồi, Tần Trăn còn lạ gì cái trò của anh, gào lên: "Đồ mặt dày!"

Có mặt dày hay không cũng chẳng quan trọng lúc này.

Hai người vật lộn một hồi, cuối cùng Phó Thất nới lỏng tay, ôm eo Tần Trăn lật người lại, tiện tay kéo luôn chăn trùm kín mít.

Trong đêm khuya đầu xuân lúc ấm lúc lạnh, nhịp thở của Tần Trăn trở nên dồn dập, hổn hển không ngừng vì nóng. Mồ hôi vã ra dính nhớp nháp khắp người, cô quấn chặt lấy cổ Phó Thất, những đường gân xanh nổi hằn trên đó, giữa những nhịp đưa đẩy đầy cuồng nhiệt, cô thầm nghĩ làm con người đúng là sướng thật.

Làm con người thật quá đỗi k*ch th*ch.

k*ch th*ch suốt một thời gian dài, đến lúc dừng lại, Tần Trăn ngay cả nhấc tay cũng chẳng nổi nữa.

Cô khép hờ mắt, cảm nhận những nụ hôn quyến luyến của Phó Thất và những đợt dư chấn đê mê chạy dọc cơ thể. Trong cơn mơ màng, cô lại nhớ đến những lời nhận xét có phần cường điệu của Mũ Vàng Nhỏ... Tần Trăn rúc vào người Phó Thất cọ cọ, quyết tâm khi nào thức dậy sẽ thưởng cho Phó Thất mấy câu khen ngợi mới được.

Quả là một người đàn ông tuyệt vời, anh ấy thực sự là một người đàn ông tuyệt vời.

- HOÀN TOÀN VĂN -

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn