Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 76: Ngoại truyện 2: Thường ngày (2)

Hồi trước Tần Trăn vẫn là một bé cương thi ngây thơ, biết tuân thủ pháp luật, tránh xa loài người, dù có bị Phó Thất đá tung nắp quan tài cũng cố nhẫn nhịn chịu đựng, hèn nhát đến mức đủ tiêu chuẩn bị khai trừ khỏi giới cương thi.

Nhưng từ lúc bị "câu" ra khỏi hầm mộ, phát hiện ra mọi viễn cảnh tươi đẹp đều do Phó Thất thêu dệt nên để lừa mình, Tần Trăn tức điên, không thèm nhượng bộ anh thêm chút nào nữa, nắm đấm sắt cứ thế sẵn sàng giáng xuống người anh bất cứ lúc nào.

Phó Thất cũng quen rồi.

Thương nhau lắm cắn nhau đau, anh chẳng bận tâm kiểu thân mật này, nhưng làm gì cũng phải có lý do chứ.

Anh bắt lấy chiếc gối Tần Trăn ném tới, nói: "Em nhận nhầm ông cụ thành anh, anh còn chưa tức giận, em ngược lại còn tức tối đòi đánh anh à?"

Tần Trăn cực kỳ bực bội, cãi: "Em tỉnh, tỉnh dậy, người, người đầu tiên nhìn thấy, chắc chắn phải, phải tưởng là anh chứ!"

Cô hôn mê bất tỉnh, chẳng có chút khái niệm gì về thời gian, nào biết mình đã ngủ bao lâu. Hơn nữa, Phó Thất trong mơ từng bảo, chỉ cần cô mở mắt ra là sẽ nhìn thấy anh, đương nhiên theo bản năng cô sẽ coi người đầu tiên mình nhìn thấy là Phó Thất rồi!

Đặc biệt là lão thủ trưởng lại còn dịu dàng với cô như thế... sao giờ nghĩ lại cứ thấy b**n th** kiểu gì ấy nhỉ?

... Thôi bỏ đi, tính sổ Phó Thất trước đã!

Kết quả là Phó Thất thế mà không giữ lời hứa!

Có trời mới biết cô đã phải đấu tranh tâm lý nhiều đến mức nào để thuyết phục bản thân chấp nhận một Phó Thất già nua nhan sắc tàn phai!

"Nói như em," Phó Thất trêu, "Nếu người đầu tiên em nhìn thấy là một con lợn, em cũng nhận nhầm thành anh chắc?"

"Thế thì ch, chắc chắn rồi!" Tần Trăn gật đầu cái rụp, "Hai người gi, giống nhau, thế mà!"

Phó Thất: "Em nói thế là chửi lây sang cả thủ trưởng rồi đấy nhé. Được, anh đi mách lẻo đây."

Nói đoạn, anh buông chiếc gối Tần Trăn đang đè lên người mình ra, đứng dậy cất bước ra ngoài, làm như định đi mách lẻo thật.

Tần Trăn hốt hoảng "Ây ây" gọi với theo định kéo anh lại. Vì mới tỉnh dậy, khả năng kiểm soát cơ thể vẫn chưa linh hoạt nên cô chụp hụt.

Tay tuy bắt hụt nhưng người thì đã trườn ra mép giường. Trọng tâm lệch đi, cô cắm đầu ngã nhào xuống đất!

Phó Thất vội vàng xoay người ôm chầm lấy cô vào lòng. Bế lên xong, anh còn xốc nhè nhẹ, nói: "Chẳng phải đã hẹn là không được ngã cắm đầu xuống nữa rồi cơ mà?"

Tần Trăn lập tức tát anh một cái, sau đó nhắm nghiền mắt lại, thều thào bảo: "Cơ, cơ thể loài người, xài kém quá... Mệt, mệt rồi."

Phó Thất cúi đầu nhìn khuôn mặt gầy gò ngả dẹo vào vai mình, ánh mắt trở nên dịu dàng, khẽ khàng dỗ dành: "Là do em chưa nghỉ ngơi đủ thôi, đợi một hai hôm nữa dạ dày thích ứng lại, ăn nhiều đồ ăn vào là có sức ngay. Đến lúc đó khỏe mạnh cường tráng, em lại là một vị đại ca cực ngầu cực oách."

Tần Trăn gật đầu, bấu chặt lấy cánh tay Phó Thất, lí nhí: "Trước khi hồi phục, đ, đừng cho, bọn đàn em, tới, tới thăm em."

"Không cho họ tới." Phó Thất đáp ứng.

Anh còn lạ gì cái tính sĩ diện của Tần Trăn nữa?

Cái bộ dạng yếu ớt thế này chắc chắn cô chẳng muốn để người quen nhìn thấy đâu.

Phó Thất bế Tần Trăn, chừa ra một tay vuốt lại giường bệnh xộc xệch rồi mới nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống, bản thân thì ngồi ngay bên cạnh.

Anh vừa xoa bóp cho Tần Trăn vừa kể: "Virus zombie đã được kiểm soát, mọi người bắt đầu càn quét zombie để giành lại thành phố, hiện giờ tất cả mọi người trong căn cứ đều rất bận rộn..."

Những người có thể lực tốt, vốn thường xuyên xông pha nơi nguy hiểm như Trần Tưởng, Hứa lão nhị, Diệp Hồi hay người có tài bắn súng chuẩn xác như Tiểu Lê, cơ bản đều túc trực ở tuyến đầu đối đầu trực tiếp với zombie.

Những người có sức chiến đấu bình thường như anh em Phạm Hư thì phần lớn ở bộ phận hậu cần, phụ trách xử lý thiêu hủy xác zombie, vận chuyển đạn dược, vật tư và bảo vệ môi trường.

Những người yếu hơn như người già, trẻ nhỏ cũng không hề rảnh rỗi. Họ phụ trách pha chế nước khử trùng theo công thức của viện nghiên cứu, chất từng xe từng xe đưa ra tiền tuyến.

Người của viện nghiên cứu tuy không ra khỏi căn cứ nhưng cũng bận tối tăm mặt mũi, ngày đêm cắm mặt vào giải quyết các bài toán khó như lọc nước, phòng dịch, dịch bệnh ở động vật.

Guồng quay công việc này đã bắt đầu từ lâu, nhưng ngặt nỗi số người sống sót quá ít mà zombie lại quá đông, khối lượng công việc khổng lồ nên tiến độ rất chậm chạp.

Nói chung, nhiệm vụ tái thiết sau tận thế rất nặng nề, ai nấy đều bận rộn, dù Tần Trăn có muốn gặp thì trong thời gian ngắn cũng chẳng gặp được đâu.

Khả năng vận động chi dưới của Tần Trăn kém xa chi trên, thế nên Phó Thất ngồi ở cuối giường bóp bắp chân cho cô. Cô nằm ngửa nghe Phó Thất kể xong tình hình hiện tại bèn hỏi: "Giang, Giang Tiểu Phong, đâu rồi?"

"Có một căn cứ xử lý zombie không kịp thời dẫn đến bệnh dịch, viện sĩ Giang tới đó chi viện rồi."

Tần Trăn "Ồ" một tiếng, lại hỏi: "Mũ Vàng Nhỏ, t, tìm được chưa?"

Câu nói này chẳng đầu chẳng đuôi nhưng Phó Thất hiểu ngay, anh đáp: "Vẫn đang tìm."

Chị gái của Mũ Vàng Nhỏ tới giờ vẫn bặt vô âm tín, có lẽ sau này cũng chẳng tìm thấy nữa, nhưng cô nàng vẫn không bỏ cuộc.

Tần Trăn lục lại một lượt những người quen trong đầu, nhận xét: "Chỉ, chỉ có anh, rảnh rỗi."

Phó Thất chép miệng: "Vậy anh cũng ra ngoài nhé? Em vừa mở mắt không thấy anh đã đòi đánh anh, nhắm mắt mở ra lại không thấy nữa chắc em giết anh luôn quá?"

Bị chọc trúng tim đen, Tần Trăn nhớ lại cảnh nhận nhầm người, ăn nói hỗn xược với thủ trưởng ban nãy. Cô tức tối giơ chân đạp một cái, liền bị Phó Thất nắm lấy cổ chân ấn xuống.

Phó Thất còn vỗ vỗ lên chân cô bảo: "Bây giờ em đánh chẳng lại nổi đứa lên ba đâu, ngoan ngoãn chút đi."

Tần Trăn nào đã từng yếu đuối đến thế này bao giờ, ngặt nỗi đó lại là sự thật. Cô chẳng còn sức mà đánh Phó Thất, vô cùng bi phẫn, lật người đi tìm cuốn sổ thù vặt của mình.

Chưa tìm thấy đã bị anh nắm chân kéo tuột lại.

"Lại muốn ghim thù hả?"

Vừa nói, Phó Thất vừa lôi trong túi ra một cuốn sổ nhỏ. Tần Trăn vừa thấy mắt đã sáng rực lên: "Của, của em mà!"

"Bây giờ nó là của anh rồi." Phó Thất vừa nói vừa rút bút ra, miệng lẩm bẩm đọc chép: "Tần bé cưng cãi cùn bắt nạt mình, nợ mình một trận đòn."

"Anh anh anh..."

"Anh đáng ghét, anh đáng hận, anh đang giày vò cuốn sổ thù vặt của em đây."

Hiện giờ toàn thân Tần Trăn nhũn như chi chi, chân cất không nổi, cãi cũng chẳng xong, chỉ biết bi phẫn trừng mắt nhìn Phó Thất mặt dày vô sỉ hành hạ cuốn sổ của mình, cuối cùng đành tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại.

Đã vậy mà Phó Thất còn không tha cho cô. Anh coi cô như búp bê vải, lúc thì nắn chân, lúc thì gập gối, lúc lại cù lét lòng bàn chân...

Cứ hễ anh cù là Tần Trăn lại rụt chân lại, vừa rụt đã bị anh lôi tuột ra, khiến cô chẳng thể nào ngủ yên được.

Phó Thất còn cãi lý rất hùng hồn, bảo làm vậy để k*ch th*ch cô phản xạ, có lợi cho việc phục hồi.

Tần Trăn bán tín bán nghi. Sau đó, Phó Thất bèn gác thẳng hai chân cô lên đùi anh. Mỗi lần Tần Trăn đạp chân lên đùi anh, lòng bàn chân đều có thể cảm nhận được những thớ cơ săn chắc bên dưới.

Thử đi thử lại mấy lần, cô đỏ mặt chấp nhận.

Tần Trăn mới tỉnh, cần được chăm sóc chu đáo nên vẫn phải ở lại viện nghiên cứu một thời gian. Trong lúc đó, cứ cách vài tiếng, Trương Tập Bình lại dẫn nhân viên tới kiểm tra, ghi chép các chỉ số sinh tồn của cô, thỉnh thoảng còn phải lấy máu đi xét nghiệm.

Có hơi phiền phức, nhưng kết quả cho thấy cơ thể cô rất bình thường và đang trong giai đoạn hồi phục.

Đến ngày thứ ba, thực đơn của Tần Trăn vẫn thanh đạm và ít ỏi, nhưng tinh thần cô đã khá hơn rất nhiều. Chạng vạng tối, cơn mưa vừa tạnh, không khí vô cùng mát mẻ trong lành. Phó Thất bế Tần Trăn xuống nhà, dìu cô đi dạo một lát rồi tìm một chiếc xe lăn đẩy cô đi hóng gió.

Giờ đang là cuối thu, lá cây úa vàng, thi thoảng vài chiếc rụng lả tả theo chiều gió tựa như bươm bướm lượn vòng.

Tần Trăn ngắm nhìn một hồi, chợt lên tiếng hỏi: "Lúc em ngủ, đàn em có, có tới thăm, đúng không?"

"Sao vậy?"

"Nếu cậu ta có tới, chắc chắn sẽ, sẽ mang, điện thoại cho em. Điện thoại đâu?"

Cái đầu này hiếm khi mới lanh lợi được một chút, vừa nghĩ đã trúng ngay phóc trọng tâm.

Quả thực là có, nhưng bây giờ cô đâu còn là cương thi vô địch nữa, cắm mặt vào điện thoại dễ bị cận thị và ảnh hưởng đến tiến độ phục hồi, thế nên Phó Thất không cho. Cuối cùng, Tần Trăn nài nỉ bảo muốn chụp ảnh ghi lại bộ dạng hiện tại của mình, Phó Thất mới chịu nhượng bộ.

Anh đẩy Tần Trăn đến dưới gốc cây bạch quả vàng rực, ngồi xổm xuống đắp lại chiếc chăn mỏng trên chân cô, dặn dò không được đi lung tung rồi mới về lấy điện thoại.

Tần Trăn ngoan ngoãn nhìn theo bóng lưng Phó Thất, đợi anh khuất dạng mới nhỏ giọng lầm bầm: "Tuổi tác không, không già đi, nhưng tâm hồn thì phải sáu, sáu mươi chín rồi!"

Xét về tuổi tác cô thừa sức làm bà nội Phó Thất, nhưng xét về độ già đời thì Phó Thất làm ông nội cô cũng được.

Anh chẳng chịu nghĩ xem, đây là viện nghiên cứu cơ mà. Nhân viên qua lại ai chẳng biết mặt cô, đi ngang qua kiểu gì cũng phải dòm ngó mấy cái, cô có muốn chạy lung tung cũng chẳng biết đi đâu được?

Tần Trăn thầm chê Phó Thất lải nhải lắm điều, vừa vươn chân đạp lên đống lá bạch quả rụng trên đất. Lá bạch quả bị mưa đánh rụng tơi tả, chất thành lớp dày cộp trên mặt đất, giẫm lên êm ái hệt như đi trên thảm.

Tần Trăn vừa giẫm lá vừa nhóp nhép nhai món đồ ăn vặt phó nghiên cứu viên Trang vừa cho, tiếng vỡ "răng rắc" giòn tan, mùi vị lại ngon nghẻ, Tần Trăn thích mê.

Đang khoái chí, chợt có tiếng người vang lên: "Tần bé cưng?"

Tần Trăn ngoái đầu lại, lông tơ nháy mắt dựng ngược hết cả lên, suýt chút nữa đã vứt cả xe lăn để bỏ chạy thục mạng!

Người vừa lên tiếng chính là vị lão thủ trưởng suýt chút nữa thì bị mất đi sự trong sạch cuối đời kia, hình như ông cũng ra ngoài đi dạo sau cơn mưa.

Thấy Tần Trăn, ông đi thẳng tới hỏi: "Cháu đã đỡ hơn chưa?"

"Báo cáo!" Tần Trăn cứng đờ cả người, lắp bắp nhưng vẫn rống lên rõ to: "Đỡ, đỡ nhiều rồi ạ!"

Lão thủ trưởng bị cô dọa giật mình, vội xua tay: "Tốt, tốt... không cần phải nghiêm trang thế đâu."

"Rõ!" Tần Trăn đáp lời.

Cái dáng vẻ khúm núm nơm nớp lo sợ này đúng là khác một trời một vực với cái điệu bộ hùng hổ ép một ông già cởi áo hôm nọ. Lão thủ trưởng lấy làm khó hiểu, dò xét nhìn Tần Trăn từ đầu đến chân.

Dưới ánh mắt dò xét của sếp lớn chính phủ, Tần Trăn run lẩy bẩy, suýt thì quên cả cách thở. Cô rụt cổ lại, gào thét gọi tên Phó Thất trong lòng.

Phó Thất chưa xuất hiện, nhưng lão thủ trưởng đã nhận ra sự bối rối của cô bèn nói: "Ông chỉ đến nói chuyện với cháu vài câu thôi, không cần phải căng thẳng thế."

Tần Trăn xém chút nữa lại rống lên chữ "Rõ", may mà bị một giọt nước mưa từ trên lá cây rơi xuống cắt ngang.

Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nuốt nước bọt, dè dặt gật đầu.

Hồi đầu lúc tưởng lầm vị lão thủ trưởng này là Phó Thất, Tần Trăn thấy mắt ông vừa đen vừa sáng, hệt như Phó Thất. Bây giờ nhìn lại mới thấy, chẳng phải phần lớn người trong nước đều có đôi mắt đen như vậy hay sao!

Cùng lắm thì dáng mắt của hai người họ cùng một kiểu thôi!

Lại còn cái sự "dịu dàng" của lão thủ trưởng nữa... Rõ ràng đó là ánh mắt hiền từ dành cho con cháu mà!

Ám thị tâm lý đúng là hại chết người!

Tần Trăn chẳng còn nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu mình chịu thiệt thòi vì cái trò tự kỷ ám thị này nữa. Cô dở khóc dở cười, lại không nỡ tự trách mình, đành âm thầm ghim thêm cho Phó Thất một thù nữa trong lòng.

"Sức khỏe ông không tốt, cần phải điều trị nên mới đến đây, tiện thể đợi cháu tỉnh lại để hỏi xem cháu có dự định gì cho tương lai không," Lão thủ trưởng thủng thẳng nói.

Tần Trăn đối mặt với người của chính phủ luôn có cảm giác bị áp bức vô hình, cô rụt rè đáp: "Tuyệt đối, tuân thủ, sự sắp xếp của lãnh đạo ạ!"

Câu trả lời này làm lão thủ trưởng nghẹn họng.

Chững lại một nhịp, nét mặt lão thủ trưởng nghiêm nghị hơn hẳn, giọng nói vang dội: "Đồng chí Tần Trăn, tôi đại diện cho quốc gia xin lỗi vì hơn bốn mươi năm trước đã không thể bảo vệ tốt cho gia đình cô, đồng thời cũng đại diện cho quốc gia gửi lời cảm ơn tới sự cống hiến quên mình của cô. Về cuộc sống sau này, cô có bất cứ yêu cầu gì cứ việc mạnh dạn đề xuất, quốc gia sẽ dốc hết khả năng để đáp ứng!"

Tần Trăn vốn dĩ đã sợ hãi giới chức, bị thái độ quá đỗi trang trọng này làm cho hết hồn, càng không dám hó hé nửa lời.

May thay, lúc này Phó Thất đã quay lại.

Sau khi chào hỏi lão thủ trưởng, anh nhét điện thoại vào tay Tần Trăn, ngồi xổm xuống trước mặt cô, nắm lấy tay cô ôn tồn nói: "Là chuyện mấy hôm trước anh vừa nói với em đó. Hơn hai năm qua, nhà nước vẫn luôn phong tỏa tin tức về em. Bây giờ em tỉnh rồi, nếu em muốn trở thành anh hùng lưu danh sử sách, nhà nước sẽ công bố thông tin em còn sống, trao tặng cho em những phần thưởng, danh dự xứng đáng và chịu trách nhiệm bảo đảm cuộc sống sau này cho em. Còn nếu em không muốn, nhà nước sẽ tuyên bố em đã qua đời trong quá trình nghiên cứu, thi thể đã được hỏa táng, để từ nay về sau em có thể sống một cuộc đời bình yên."

Lão thủ trưởng gật đầu, đợi Phó Thất nói xong mới bổ sung: "Nếu cháu có yêu cầu nào khác thì cũng cứ đề bạt."

Tần Trăn nào dám có yêu cầu gì, lập tức lớn giọng: "Thế, thế thì cứ cho cháu, chết đi ạ!"

Lão thủ trưởng gật gù bảo: "Như vậy cũng tốt, loại virus đó chỉ phát huy tác dụng trên cơ thể cháu, chỉ cần cháu còn sống thì sẽ bị những kẻ có tâm địa bất chính dòm ngó..."

Quốc gia chắc chắn sẽ dốc lòng bảo vệ cô, nhưng phòng bệnh hơn chữa bệnh, phòng trộm chứ ai phòng được kẻ trộm, chẳng ai dám chắc cô sẽ không một lần nữa trở thành mục tiêu tranh giành của các thế lực phi pháp trong và ngoài nước, rồi lại bị cuốn vào những cuộc thí nghiệm vô nhân đạo.

"... Thông báo ra ngoài là cháu đã mất, đối với cháu mà nói sẽ an toàn và tự do hơn. Người trẻ tuổi các cháu ai cũng khao khát tự do mà, phải không?"

Tự do với Tần Trăn vô cùng đáng giá, nhưng cô chọn cuộc sống bình lặng, chắc chắn không phải vì lý do này.

Phó Thất biết thừa, nhưng anh cố tình không đáp lời thay cô.

Đợi mãi chẳng thấy Phó Thất cứu viện, dưới ánh mắt vừa hiền từ vừa uy nghiêm của lão thủ trưởng, Tần Trăn đành vò đầu bứt tai đáp: "Không, không phải ạ. Hồi, hồi bé cháu đánh, đánh gãy răng thằng nhóc hàng xóm, lén hái trộm hoa, hoa hướng dương của bà ngoại nhưng không nhận tội... Đi học thì lén đọc, đọc truyện... Cháu cháu cháu xấu xa lắm, cháu không xứng!"

Cô không xứng!

Mà cũng chẳng dám!

Những người bạn đồng trang lứa của cô vẫn còn người sống sờ sờ ra đấy. Nếu cô thành người của công chúng, lỡ đâu một ngày nào đó quá khứ đen tối này bị đào bới lại, lỡ đâu cô lại lỡ trớn ợ một cái rõ to trước mặt bàn dân thiên hạ... Thế thì cô còn mặt mũi nào mà sống tiếp nữa!

Nghe cô nói vậy, Phó Thất không kìm được bật cười khúc khích.

Lão thủ trưởng thì có vẻ muốn nói lại thôi, ngó bộ mặt hoảng hốt của Tần Trăn, cuối cùng lại nín lặng.

Cuối cùng, ông cũng phì cười bảo: "Được, thế nào cũng được. Bất luận là vì lý do gì, cháu đồng ý là được rồi."

Tần Trăn thở phào nhẹ nhõm cái thượt.

Tuyệt, cuộc trò chuyện kết thúc rồi.

Cô lén lút kéo kéo ống tay áo Phó Thất, giục anh mau mau đẩy mình đi.

Lần này Phó Thất còn chút tình người, anh đứng dậy báo đã đến giờ Tần Trăn làm kiểm tra rồi chào tạm biệt lão thủ trưởng.

Lão thủ trưởng gật đầu cho hai người rời đi. Xe lăn vừa mới quay đầu, ông đã tinh ý bắt gặp hành động nhỏ của Tần Trăn, cô lén lút vươn chân ra chèo đất đẩy xe đi, nóng lòng muốn chuồn càng nhanh càng tốt.

Thấy ngộ nghĩnh, ông gọi giật lại: "Đợi đã."

Tiếng gọi này lập tức khiến mọi cử động lén lút của Tần Trăn đóng băng tại chỗ.

Khi Phó Thất quay xe lăn lại, cái chân cứng đờ của cô vẫn còn vạch ra một đường cong trên đống lá khô.

Nhìn vẻ mặt như thể sắp bước vào chiến trường của Tần Trăn, lão thủ trưởng vừa buồn cười, lại vừa xót xa.

Cô vốn dĩ chỉ là một cô gái vô cùng đỗi bình thường mà thôi...

"Cháu không còn yêu cầu nào khác sao?" Lão thủ trưởng cố gắng giữ giọng điệu thật mềm mỏng, "Tiền bạc, nhà cửa, địa vị, bất cứ thứ gì cũng được."

Nét mặt Tần Trăn bắt đầu dao động.

Lão thủ trưởng kiên nhẫn chờ đợi. Rất lâu sau, ông mới nghe cô rụt rè ướm hỏi: "Thật sự, y, yêu cầu gì cũng, cũng được ạ?"

"Được." Lão thủ trưởng khẳng định chắc nịch, "Bất cứ yêu cầu nào cũng được, đó là phần thưởng cháu xứng đáng nhận được."

Tiếp đó, ông thấy vẻ mặt Tần Trăn đầy bồn chồn, thỏ thẻ hỏi: "Vậy ông có, có thể, ra, ra lệnh cho Hương Hương, trả, trả cuốn sổ, sổ thù vặt, cho, cho cháu được không ạ?"

"..." Lão thủ trưởng ngỡ mình nghe lầm, rướn tai lên hỏi lại: "Cháu nói gì cơ?"

Tần Trăn vội vàng hét toáng lên: "Không được thì cũng không không không không sao đâu ạ!"

Lão thủ trưởng: "..."

Lão thủ trưởng cạn lời, quay sang nhìn Phó Thất.

Phó Thất thì đang cười nắc nẻ, lồng ngực rung bần bật, không tài nào kiềm chế nổi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn