Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 71: Trao đổi

Tiểu đội Số 1 mạt thế lần đầu tiên tập hợp, cộng thêm nhân viên ngoài đội là Mũ Vàng Nhỏ. Vì quá mải mê hóng hớt, tất cả chỉ chợp mắt được nửa cuối đêm.

Dù thiếu ngủ nhưng chuyện lớn trong lòng tạm thời được giải quyết, môi trường lại an toàn nên chất lượng giấc ngủ rất cao. Sáng hôm sau tỉnh dậy, ai nấy đều tinh thần phơi phới.

Sáng sớm, nhân viên căn cứ đến dẫn họ tới chỗ ở mới. Nơi này nằm trong một tòa chung cư giữa khu trung tâm căn cứ, gồm ba phòng ngủ một phòng khách, cách viện nghiên cứu không xa. Trương Tập Bình hiện đang ở viện nghiên cứu, đó vừa là nơi làm việc vừa là chỗ ở của ông.

Giới thiệu xong tình hình xung quanh, nữ nhân viên vẫn không rời đi, ánh mắt cứ dán chặt vào phần da thịt lộ ra của Tần Trăn. Tần Trăn biết cô ấy có ý gì. Sáng nay lúc vừa ngủ dậy, Trần Tưởng đã đi vòng quanh đánh giá cô rồi, nếu không vướng bận nam nữ thụ thụ bất thân, chắc cậu cũng muốn đưa tay sờ thử mấy cái cho biết. Nhân viên này là con gái nên không có gì phải e ngại.

Tần Trăn hào phóng chìa tay ra, bảo: "Sờ đi!"

Nữ nhân viên vô cùng mừng rỡ, không dám tin hỏi lại: "Được thật sao?"

Tần Trăn đưa thẳng tay đến trước mặt cô ấy. Trợ lý kích động nắm lấy, cẩn thận v**t v* mấy cái rồi kinh ngạc thốt lên: "Lạnh quá!"

Thật là thiếu hiểu biết. Hồi trước Phó Thất đâu có khoa trương đến mức này. Tần Trăn thấy tội nghiệp cho cô trợ lý kém hiểu biết này, bèn hào sảng xắn cả tay áo lên, để lộ thêm nhiều da thịt hơn.

Đợi Phó Thất nghe điện thoại xong bước ra, nữ nhân viên kia đã dán sát vào người Tần Trăn, hai tay s* s**ng cánh tay trần của cô, vẻ mặt say mê cọ cọ vào má Tần Trăn hệt như một kẻ b**n th** si hán.

Tần Trăn cứ ngoan ngoãn ngồi đó, mặc cho cô ấy động chân động tay. Mí mắt Phó Thất giật giật. Anh bước tới kéo Tần Trăn ra, hạ giọng: "Phó nghiên cứu viên Trang vẫn chưa chính thức được duyệt vào đội ngũ nghiên cứu đâu nhỉ?"

Phó nghiên cứu viên Trang ngượng ngùng lùi lại: "Sắp rồi sắp rồi, tôi cảm nhận trước chút thôi, haha..."

Đuổi được cô nghiên cứu viên b**n th** đi, Phó Thất quay sang truy cứu trách nhiệm đồng đội, mắng mỏ họ bỏ mặc Tần Trăn bị kẻ b**n th** sàm sỡ.

Trần Tưởng cãi: "Sàm sỡ gì chứ? Con gái bọn họ chẳng phải đều thích ôm ấp nhau sao? Đội trưởng, anh nghĩ nhiều rồi!"

Tần Trăn cũng cảm thấy Phó Thất nghĩ nhiều bèn hùa theo: "Không phải ai cũng bi... b**n th** như anh đâu!"

Cuối cùng thì Phó Thất cũng biết tại sao cô cứ luôn miệng gọi anh là b**n th** rồi. Tuy nhiên, hiểm họa ngầm vẫn chưa được giải quyết, tạm thời không rảnh so đo mấy chuyện này.

Vì thu nhận Phó Thất và Tần Trăn, căn cứ Bắc Thành đã trở thành cái gai trong mắt người nước ngoài. Nếu không phải vì nằm quá gần căn cứ Bắc Thành nơi chính phủ Trung ương đóng đô, e là nó đã bị bao vây ném bom từ lâu rồi.

Vài ngày tiếp theo, đôi bên không ngừng giằng co qua lại. Nước ngoài muốn dùng vũ lực đánh chiếm căn cứ Bắc Nhạc, chính phủ Trung ương không đồng ý, lúc thì viện cớ trung tâm nghiên cứu ở đây có dữ liệu quan trọng không thể hủy hoại, lúc lại bảo trong căn cứ có nhiều trẻ vị thành niên, không thể làm hại.

Bọn nước ngoài không chịu, nhưng dù sao đây cũng chẳng phải địa bàn của chúng, chúng nói không tính, lại càng không thể phái toàn bộ lực lượng cưỡng chế tấn công căn cứ Bắc Nhạc. Căn cứ Trung ương cũng không làm căng, chu toàn ứng phó vài ngày rồi nhượng bộ nói rằng Tần Trăn sẽ phối hợp với căn cứ Bắc Nhạc để nghiên cứu virus zombie, bảo họ cứ yên tâm.

Thế lực ngoại quốc hết cách, lại đòi phái các nhà khoa học hàng đầu của nước họ vào căn cứ Bắc Nhạc để cùng nghiên cứu. Yêu cầu này một lần nữa bị từ chối với lý do: Virus zombie sở dĩ xuất hiện chính là vì hành vi đê hèn của các thế lực bên ngoài từ bốn mươi năm trước; họ không thể có được sự tin tưởng của người dân trong nước, do đó không có bất kỳ tư cách nào để tham gia nghiên cứu.

Sau khi cự tuyệt thẳng thừng, căn cứ Trung ương đổi giọng, tuyên bố sẽ điều động toàn bộ lực lượng nghiên cứu khoa học của đất nước đến căn cứ Bắc Nhạc, dốc hết sức lực để giải quyết virus zombie cho nhân loại.

Nghe xong, Tần Trăn hỏi: "Tập trung hết lại, liệu có bị đánh lén rồi nổ... nổ chết sạch không?"

"Không đâu." Phó Thất nói, "Đây là biểu hiện thiện chí, đồng thời cũng là một lời cảnh cáo."

Một mặt đảm bảo sẽ dốc toàn lực nghiên cứu cách giải quyết virus zombie, mặt khác ngầm nói cho đối phương biết, mức độ an ninh của căn cứ Bắc Nhạc từ nay chỉ có cao hơn chứ không thấp đi. Bất cứ kẻ nào dám động thủ với căn cứ Bắc Nhạc sẽ đồng nghĩa với việc tuyên chiến, phe ta sẽ không nương tay nữa.

Đến bước này, mọi việc cơ bản đã ngã ngũ, cuộc nghiên cứu chính thức được đưa vào lịch trình.

Một nghiên cứu viên vừa lấy máu cho Tần Trăn xong, hỏi: "Cô có sợ không?"

Kể từ hôm Tần Trăn hào phóng cho Phó nghiên cứu viên Trang chạm vào mình, tiếng thơm dễ tính của cô đã lan truyền khắp giới nghiên cứu. Thỉnh thoảng lại có người tìm đến cô, hỏi vài chuyện về thân phận, thi thoảng rút một hai ống máu để chuẩn bị cho các nghiên cứu sau này.

Trương Tập Bình cũng vội vã đến gặp Tần Trăn vào buổi chiều hôm đó. Ông ta là một kẻ cuồng nghiên cứu, ngoài việc làm thí nghiệm ra thì chẳng màng thứ gì khác. Vốn định nhanh chóng bắt tay vào làm, ai ngờ lại trở thành kẻ có dã tâm của một căn cứ tư nhân không nghe theo chỉ huy của Trung ương. Những ngày qua, ông ta bị ép phải ngồi trước máy liên lạc, ngày đêm nghe chính phủ giao thiệp với bên ngoài. Bây giờ các bên đã đạt được thỏa thuận, nhân sự tham gia đã được ấn định, cơ sở vật chất, máy móc cũng chuẩn bị xong xuôi, thí nghiệm sắp sửa bắt đầu.

"Không sợ." Tần Trăn đáp, "Nhưng hơi hồi hộp... Viện sĩ Giang cũng tham gia sao?"

Nghiên cứu viên gật đầu: "Viện sĩ Giang đã đến rồi, hiện đang cùng giáo sư Trương phân tích mẫu máu và tình trạng thể chất dạo này của cô... Cô có muốn gặp bà ấy không?"

"Không muốn!" Tần Trăn từ chối không do dự, rụt cổ lại bảo: "Đáng sợ lắm!"

Nghe đồn viện sĩ Giang là bạn cũ của cô, nhưng Tần Trăn không có ký ức gì cả. Ấn tượng của cô về viện sĩ Giang chỉ là một bà lão điên khùng, không đáng tin cậy. Để bà làm nghiên cứu trên người mình ư? Cương thi cũng phải gặp ác mộng mất.

Tần Trăn không thể chấp nhận được, hỏi: "Có công nghệ cao nào có thể th... thôi miên tui không? Để tui ngủ thiếp đi, đợi thí nghiệm kết thúc rồi hãy gọi tui t... tỉnh dậy."

Nghiên cứu viên sững lại, đưa mắt nhìn Phó Thất.

Phó Thất liền nói: "Có."

Viện sĩ Giang từng nói, căn cứ Bắc Thành có một cỗ máy thôi miên sâu, tác động trực tiếp vào sóng não và tinh thần, chắc chắn sẽ có tác dụng với Tần Trăn. Anh đã liên hệ với căn cứ Bắc Thành để người ta gửi tới rồi.

Tần Trăn mừng rỡ: "Nhất định phải dùng cho tui đấy!" Đến lúc đó dù có lấy máu hay xẻo thịt, bị viện sĩ Giang đem ra mổ xẻ thế nào cũng chẳng sao, đằng nào thì cô cũng không biết.

Nghiên cứu viên đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa cô và Phó Thất, gật đầu đồng ý rồi hỏi: "Cô còn yêu cầu nào khác không?"

Tần Trăn ngẫm nghĩ một lúc: "Đừng biến tui th... thành hình thù kỳ dị là được."

Nghiên cứu viên lại liếc nhìn Phó Thất: "Sẽ không đâu."

"Vậy thì không còn yêu cầu nào khác." Tần Trăn chốt lại. Cô không còn là cương thi như cô từng nghĩ, nhưng điểm bất tử thì vẫn không thay đổi. Dù sao cũng chẳng chết được, cứ để bọn họ tùy ý nghiên cứu vậy.

Hoàn tất các khâu chuẩn bị cơ bản tại viện nghiên cứu, Tần Trăn cùng Phó Thất trở về chỗ ở. Mấy ngày nay, Mũ Vàng Nhỏ lùng sục khắp căn cứ để tìm người thân; Trần Tưởng và Lão Mặc thì lúc đến trung tâm an ninh, lúc lại tháp tùng Tần Trăn tới viện nghiên cứu. Phó Thất cũng đi cùng cô, nhưng phần lớn thời gian không biết anh bận rộn chuyện gì mà rất ít khi thấy mặt.

Chẳng mấy chốc Tần Trăn sẽ chính thức bước vào viện nghiên cứu, tiến hành nghiên cứu khép kín toàn diện, tới lúc đó sẽ không được gặp cô nữa. Hôm nay hiếm khi mọi người tề tựu đông đủ, cả bọn chơi sang bật đèn sáng rực, nấu một nồi lẩu. Tuy nguyên liệu không phong phú bằng trước mạt thế, nhưng mùi vị rất thơm, không khí lại vô cùng náo nhiệt.

"Rau chân vịt, rau chân vịt là của tôi hết!" Trần Tưởng múa đũa tranh cướp, tiếc là chậm một nhịp, bị Lão Mặc phỗng tay trên.

"Cá viên!" Cậu đổi mục tiêu, nhưng lần này Mũ Vàng Nhỏ lại cao tay hơn, khiến cậu lại vồ hụt.

Trần Tưởng không cam tâm, xắn tay áo lên gắp miếng khoai tây. Tần Trăn nhăm nhe bên cạnh từ lâu rốt cuộc cũng tìm được cơ hội, lật đật cầm muôi múc miếng khoai tây trước.

"Oa, Tiểu Tần, cô cũng ức h**p tôi!" Bị hai tên kia, một đứa gian ngầm, một kẻ ác lộ liễu hớt tay trên, Trần Tưởng còn chấp nhận được, nhưng không ngờ người bạn tốt Tần Trăn cũng học thói bắt nạt cậu.

Tần Trăn chẳng chút hối hận, vui vẻ gắp miếng khoai lên ăn. Vừa đưa đến miệng thì một đôi đũa duỗi tới, kẹp chặt lấy đũa của cô.

"Ớt kìa." Phó Thất nhắc nhở.

Cái muôi của Tần Trăn múc lên quá nhiều thứ, ớt với hoa tiêu chất thành ngọn nhỏ trong bát.

"Không sao, tui không cảm nhận được m... mùi vị." Tần Trăn chẳng mảy may để tâm. Dù sao cô cũng không sợ cay, chẳng sợ tê, ăn vào bụng còn đỡ lãng phí lương thực.

Phó Thất lừ mắt: "Thế thì em ra ngoài mà ăn rác."

Tần Trăn hung dữ cào anh một cái, lúc này mới chịu dừng tay gạt ớt ra.

Trần Tưởng thấy vậy bèn nảy ra ý tưởng: "Đợi khi nào trật tự khôi phục lại bình thường, Tiểu Tần cô có thể làm mukbang đấy, livestream ăn ớt, ăn đồ hộp cá tuyết, đến lúc đó độ hot tăng vùn vụt, đảm bảo thành hot girl mạng."

Tần Trăn còn chưa kịp lên tiếng, Phó Thất đã gạt đi: "Không được, trên mạng lời ra tiếng vào, em ấy lại ngày nào cũng rúc vào lòng tôi mà khóc mất."

Sao lại vạch áo cho người xem lưng thế này? Không thể giúp cô xây dựng hình tượng mạnh mẽ oai phong chút được à? Tần Trăn oán trách trừng mắt nhìn Phó Thất.

Anh đủng đỉnh: "Bao giờ em cãi nhau thắng được Mũ Vàng Nhỏ thì hẵng cân nhắc làm công việc liên quan đến mạng mẽo."

Nghe nhắc đến mình, Mũ Vàng Nhỏ xoa tay xắn áo: "Tới đây, chúng ta thử cãi nhau một trận xem!"

Không thắng nổi, năng lực tự nhận thức của Mũ Vàng Nhỏ mạnh đến đáng sợ, cho tới nay cô nàng chưa từng gọi Tần Trăn một tiếng "chị". Tần Trăn chùn bước, chẳng còn tí dáng vẻ đàn chị nào.

Cả nhóm vừa ăn vừa tán gẫu. Mấy nghiên cứu viên trở nên thân thiết với họ trong mấy ngày qua biết họ định ăn lẩu, còn đặc biệt mang chút đồ uống tới. Số lượng không nhiều nhưng chủng loại thì đa dạng, nào cola, nào bia, đủ cả. Tần Trăn vẫn không nếm được mùi vị, chép miệng uống một cốc, đột nhiên nấc cụt một cái rõ to khiến chính cô cũng giật mình.

Biểu cảm hoảng hốt của cô làm mọi người cười bò.

Hiếm khi được thư giãn, lúc ăn uống no say dọn dẹp đồ đạc, không biết ai đã nhét một bộ tú lơ khơ vào. Hai con nghiện trò chơi là Trần Tưởng và Mũ Vàng Nhỏ lập tức hăng máu, hô hào đòi đánh bài thâu đêm. Tần Trăn chưa từng trải nghiệm, thế là tranh nhau giơ tay đòi tham gia, hùa theo họ chơi đùa cười giỡn suốt nửa đêm.

Trời gần sáng, mấy con người mệt mỏi ngáp ngắn ngáp dài về phòng nghỉ ngơi. Lúc này Tần Trăn mới thòm thèm dừng tay, rửa mặt mũi xong liền nhào lên giường, rúc vào lòng Phó Thất.

Đông người quá, một bộ bài không đủ chơi. Vừa hay lúc bắt đầu thì Phó Thất có việc phải ra ngoài một chuyến, lúc về thì trực tiếp đi đánh răng rửa mặt luôn chứ không hùa vào sòng bạc. Tần Trăn vừa sáp tới, Phó Thất liền tỉnh giấc. Anh ôm cô, xoa xoa đầu hỏi: "Chơi vui không?"

"Vui!" Quá vui luôn ấy chứ, thậm chí cô còn tính sau khi tiêu diệt được virus zombie, cô sẽ mở một sòng bài, ngày nào cũng đánh bài thì sướng biết mấy.

Phó Thất chọc: "Chắc chắn là vui rồi, chứ không vui thì đã sớm chạy đến tìm tôi khóc lóc rồi... Em chỉ khi nào chịu ấm ức mới nhớ đến tôi thôi."

Tần Trăn chê anh nói chuyện chua loét, chẳng sảng khoái chút nào.

"Thế thì tôi làm cái gì đó sảng khoái nhé." Phó Thất nói. Nói đoạn, anh cúi xuống hôn Tần Trăn.

Có phòng riêng rồi, không sợ lộ bí mật nữa, Phó Thất thường xuyên hôn cô, khi thì hôn trán, lúc thì hôn l*n đ*nh đầu. Lần này khác hẳn, anh hôn môi. Phó Thất xoay người đè lên Tần Trăn, một tay chắn trên đỉnh đầu cô, v**t v* mái tóc, tay kia nâng khuôn mặt cô lên, không cho cô một khe hở nào để kháng cự.

Tư thế này nhìn kiểu gì cũng thấy dữ dội và áp đảo. Tần Trăn cứ ngỡ anh sẽ trao một nụ hôn mãnh liệt như lúc chia xa trước kia, thế là căng thẳng đến cứng đờ người, nằm thẳng cẳng hệt như một bộ xác chết. Nhưng thực tế, Phó Thất hôn rất dịu dàng. Đôi môi mềm mại của anh áp lên môi cô, nhẹ nhàng cọ xát, m*t mát, khiến đầu óc Tần Trăn trở nên mông lung, trong lòng nóng rực.

Bất tri bất giác, tay cô vòng qua ôm lấy cổ anh. Tần Trăn cảm thấy có khi mình uống nhiều cola quá nên say mất rồi. Đang say sưa thì cô đột ngột mở trừng mắt, dùng sức đẩy Phó Thất ra, hoảng hốt che miệng lại, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.

"Anh, anh, anh..."

Lúc này đã là rạng sáng, bên ngoài trời tờ mờ sáng. Một tia sáng len lỏi qua rèm cửa chưa kéo kín hắt vào. Nhờ ánh sáng yếu ớt ấy, Tần Trăn nhìn thấy vẻ mặt Phó Thất điềm tĩnh, ánh mắt tối sầm.

Cô nghe anh trầm giọng hỏi: "Tôi làm sao?"

"... Sao anh, sao anh có thể..." Không nói ra lời! Tần Trăn rặn mãi dưới ánh mắt chăm chú của anh, lắp bắp đổi cách diễn đạt: "Anh còn nhớ tui, tui không phải người không?"

Phó Thất thản nhiên: "Không phải người thì sao?"

Thái độ hờ hững này làm Tần Trăn cuống quýt. Cô chỉ vào mặt mình, lớn tiếng: "Không phải người thì chúng ta chỉ có thể yêu đ... đương trong sáng, hoặc hôn môi thôi, không được t... trao đổi thể dịch!"

Phó Thất nhìn khuôn mặt tái xanh nghiêm túc của cô bèn cúi đầu xuống, Tần Trăn vội vàng bụm chặt miệng, Phó Thất hôn lên mu bàn tay cô, tiếp đó hôn lên lông mi, trượt qua trán rồi nhẹ nhàng nói: "Tôi không bận tâm, gu của tôi mặn lắm, tôi là một thằng b**n th** mà."

Cuối cùng anh cũng thừa nhận mình là kẻ b**n th** rồi! Nhưng sở dĩ zombie có thể kích phát sớm virus trong cơ thể con người chính là nhờ sự trao đổi thể dịch, mà ở đây chủ yếu là máu. Những kết luận khác đều là suy đoán của các nhà nghiên cứu sau khi xét nghiệm. Nếu Tần Trăn không phải là cương thi thì rất có thể cô là một con zombie đột biến, vậy lý thuyết áp dụng cho zombie có thể cũng áp dụng cho cô... Lỡ đâu lây nhiễm biến Phó Thất thành zombie thì làm sao!

Vấn đề này quá nghiêm trọng, kiên quyết không thể thỏa hiệp! Tần Trăn bụm miệng lắc đầu nguầy nguậy.

"Nếu tôi cứ nhất định muốn hôn thì sao?" Thốt ra câu này xong, Phó Thất chợt nhớ tới một cách nói khác. Anh vuốt tóc Tần Trăn hỏi: "Nếu tôi cưỡng ép đoạt lấy em thì sao?"

"Tui không đồng ý!" Tần Trăn lớn tiếng, giọng điệu vô cùng kiên quyết.

"Nhưng bé cưng à." Phó Thất chậm rãi, "Cưỡng ép đoạt lấy thì không cần đối phương đồng ý. Nếu cả hai bên đều đồng ý thì đó không gọi là cưỡng ép, mà là lưỡng tình tương duyệt rồi."

"..." Hình như đúng là thế thật! Trước nay cô hiểu sai hết rồi sao?

Nhìn sự mờ mịt và khiếp sợ trong mắt Tần Trăn, Phó Thất bật cười rung cả người. Anh kéo cổ tay cô, dỗ dành: "Đừng che nữa, không hôn đâu."

Tần Trăn bừng tỉnh, chẳng tin lời anh, tay vẫn che kín mít. Phó Thất đành dùng hành động để chứng minh. Anh nằm nghiêng xuống ôm lấy Tần Trăn: "Không hôn thật mà."

Tư thế này an toàn hơn hẳn. Tần Trăn từ từ bỏ tay đang che miệng xuống, thấy anh quả thực không rục rịch gì nữa mới ngoan ngoãn nằm sát vào người anh. Nằm một lúc, cô lại lẩm bẩm: "Tui từng đọc một cuốn tiểu thuyết kể về người với g... gián... Hương Hương, anh bảo họ thân mật kiểu gì? Không thấy kinh tởm à?"

"..." Sự so sánh này quá kỳ dị, Phó Thất không buồn phản ứng lại.

Tần Trăn đắm chìm vào tưởng tượng một lát, lại tiếp tục: "Còn một cuốn kể về người và chuột..."

Mấy câu chuyện trừu tượng kiểu này đều là cô đọc trong khoảng thời gian mê mẩn tiểu thuyết. Hồi đó chẳng có ai chia sẻ, sau này thì quên bẵng đi, bây giờ nhớ lại, h*m m**n chia sẻ trỗi dậy mãnh liệt.

Tần Trăn xoay người đối mặt với Phó Thất, hỏi: "Hương Hương, anh nói xem họ... ừm... làm xong chuyện đó rồi, cái đó... khụ, còn dùng được không?"

Phó Thất: "..." Đã bảo không thể để cô xem tiểu thuyết nữa mà, hỏng hết cả đầu óc rồi.

Anh không nói gì, trong đầu Tần Trăn không biết hiện lên hình ảnh gì mà cô khẽ "í" một tiếng, rồi lại chép miệng "chậc chậc" hai cái.

Phó Thất cảm thấy không thể để cô mặc sức tưởng tượng tiếp nữa, bèn đột ngột lên tiếng: "Nhà tôi cũng coi là có tiền, đồ đạc trong két sắt đều có giá trị không nhỏ, mật mã là 528..." Nói xong mật mã, Phó Thất khai luôn địa chỉ và vị trí cụ thể của két sắt. "Ngoài két sắt ra thì còn ngân hàng... thôi cái này bỏ qua đi, nhưng trong phòng để quần áo và phòng trang điểm trên lầu cũng có một ít trang sức. Lâu quá rồi, không biết còn hay không. Nếu sau này có ngày trật tự khôi phục bình thường, em có thể đến tìm thử."

Phó Thất nói rất trôi chảy. Sự chú ý của Tần Trăn lập tức bị tóm gọn. Ngay khi anh vừa dứt lời, cô vội vàng hỏi: "Mật mã là bao nhiêu? Nói lại lần nữa đi, tui ch... chưa nhớ kịp!"

Phó Thất cười véo má cô, cẩn thận lặp lại mật mã và địa chỉ một lần nữa. Sợ quên, Tần Trăn lẩm nhẩm học vẹt lặp đi lặp lại. Lặp lại vài lần, vì không yên tâm về trí nhớ của mình, cô bò dậy lôi cuốn sổ thù vặt và cây bút ra, nắn nót ghi lại từng nét. Xong xuôi, cô xé trang giấy đó ra, cẩn thận giấu vào trong ngăn bí mật.

Làm xong những việc này, cô mới thở phào nhẹ nhõm, đặt chiếc túi xách bảo bối sang bên gối rồi nằm xuống lại, cảm động rớt nước mắt: "Hương Hương, anh tốt quá!"

Phó Thất: "Tôi tốt thế, hay là hôn thêm cái nữa nhé?" Anh nhích tới, lập tức bị Tần Trăn phũ phàng đẩy ra.

Trong đầu Tần Trăn giờ chỉ toàn là cái két sắt nhà anh, phấn khích tới mức quên sạch mấy câu chuyện kỳ dị kia. Trằn trọc một lát, cô hỏi: "Hương Hương, anh nói xem giáo sư Trương và mọi người có thật sự tìm ra cách giải quyết virus zombie không?"

"Người nước B tạo ra được, thì người của chúng ta nhất định sẽ giải quyết được."

Ừ, đạo lý là như vậy. Tần Trăn cảm thấy được an ủi. Một lúc sau, cô lại ưu tư: "Vậy còn tui thì sao, tui sẽ biến thành hình dáng thế nào?"

Cô sẽ không biến thành quái vật chứ? Nếu mà xấu xí hơn, thì dù Phó Thất không bận tâm, cô cũng chẳng còn mặt mũi nào xuất hiện trước mặt anh nữa.

"Em sẽ biến thành người." Phó Thất khẳng định.

Tần Trăn không tình nguyện lắm, nhai lại điệp khúc cũ: "Biến thành người thì có gì tốt? Sinh bệnh, bị thương... chẳng tốt chút nào."

Phó Thất: "Biến thành người thì có thể yêu đương, hôn môi, không sợ tiếp xúc thể dịch."

Tần Trăn: "..." Rõ ràng là cô nhắc tới chuyện này trước, sao nghe Phó Thất lặp lại, cô lại thấy ngượng ngùng thế này? Cô xấu hổ gãi má: "Thôi được rồi, nếu có thể biến thành người thì làm người vậy... anh ngủ đi."

Phó Thất "ừ" một tiếng rồi nhắm mắt lại.

Tần Trăn không cần ngủ, áp sát vào Phó Thất, bắt đầu nghĩ đến chuyện biến thành người. Toàn bộ tư liệu liên quan của Bệnh viện từ thiện Hải Âm bốn mươi năm trước đã được chuyển đến căn cứ Bắc Nhạc. Người của viện nghiên cứu đã xem xét cẩn thận, Phó Thất cũng chuyển lời về những điểm kỳ lạ trên người cô cho Trương Tập Bình. Đội ngũ của Trương Tập Bình sau khi phân tích, nhận định hướng nghiên cứu của Bệnh viện Hải Âm là trường sinh, điểm này hoàn toàn khớp với zombie và trạng thái của Tần Trăn. Điểm khác biệt là zombie là phế phẩm thất bại hoàn toàn, còn Tần Trăn là một bán thành phẩm. Điều này thể hiện cụ thể qua khả năng tự chữa lành vết thương và trái tim từng đập lại của cô.

Bọn họ nói cơ thể cô có khả năng tái sinh, còn chuyện trái tim sau khi tái sinh lại đột ngột ngừng đập là do sau khi cô và Phó Thất tách ra, cô đã không ăn uống hay nghỉ ngơi trong một thời gian dài, khiến trái tim không chịu nổi áp lực nên đã âm thầm chết đi lần nữa.

Tần Trăn thấy kết luận này thật hoang đường. Nhưng Phó Thất lại cho rằng có khả năng đó, và luôn khẳng định chắc nịch rằng cô sẽ biến thành người. Phải biến thành người bằng cách nào? Lần trước trái tim đập lại là do bị bắn xuyên qua, muốn phục hồi hoàn toàn dáng vẻ con người, chẳng lẽ phải phá hủy toàn thân rồi sinh trưởng lại từ đầu sao?

Quả nhiên vẫn không thoát khỏi số phận bị băm vằm thành từng mảnh!

Tần Trăn thở dài trong lòng, bàn tay đặt trên eo Phó Thất cào cào mấy cái.

Phó Thất mở mắt: "Không phải em bảo tôi ngủ sao?"

Tần Trăn mặt dày dịch lên người anh, nằm bò trên ngực anh, ngửa đầu nhìn, nhỏ giọng thì thầm: "Hương Hương... anh, anh đừng đến viện nghiên cứu thăm tui, có được không?"

Dưới ánh sáng mờ ảo, khóe môi Phó Thất mím chặt. Anh giơ một cánh tay lên che lấy đôi mắt, không trả lời.

"Hương Hương..." Tần Trăn thật sự không muốn bị anh nhìn thấy bộ dạng thê thảm của mình, thúc giục anh đồng ý.

Phó Thất im lặng một lát rồi ra điều kiện: "Hôn một cái nữa, thì tôi đồng ý."

Cánh tay anh vẫn che trên mắt, đôi môi hở ra lúc đóng lúc mở, được ánh sáng yếu ớt của buổi rạng sáng chiếu vào trông thật căng mọng mềm mại, khiến Tần Trăn có cảm giác trái tim mình lại sắp sống lại đến nơi. Cô chống tay lên ngực Phó Thất, nhổm người dậy, hôn chụt một cái lên môi anh. Phó Thất cảm nhận được, bỏ cánh tay ra, liền nhìn thấy Tần Trăn đang mặt dày cười hề hề với mình. Ngốc nghếch, khờ khạo.

Anh không thể kiềm chế được nữa, ôm chầm lấy Tần Trăn lật người, một lần nữa giam cầm cô dưới thân mình, dùng sức hôn xuống. Lần này mãnh liệt hơn nhiều, cũng có mục đích rõ ràng hơn lần trước. Bàn tay anh cố tình di chuyển, nhân lúc Tần Trăn đang say đắm, mang theo hàm ý s*c t*nh nhào nặn, khiến cô kinh hoảng đến mức theo bản năng bật ra âm thanh, hé mở miệng. Sau đó, Tần Trăn dùng sức đẩy anh ra, nhưng anh không nhường nửa phân, cho đến khi nếm được mùi vị máu tanh trong khoang miệng.

"Anh anh anh điên rồi à!" Tần Trăn sợ hãi đến mức giọng nói cũng run rẩy.

"Không biến đổi." Yết hầu Phó Thất lăn lộn, nuốt xuống vị rỉ sét nồng đậm trong miệng, lúng búng nói: "Nếu biến đổi thì đã biến đổi từ nãy rồi."

Tần Trăn không tin, chẳng dám cho Phó Thất ngủ nữa. Cô chằm chằm nhìn anh không chớp mắt, chỉ sợ lơ là một cái, Phó Thất sẽ biến thành zombie. Phó Thất lại hoàn toàn trái ngược, dáng vẻ vô cùng thảnh thơi, còn trêu cô: "Cảm giác thế nào?"

Tần Trăn muốn đánh anh. Nhưng Phó Thất vẫn có thể nói chuyện bình thường với cô, chứng tỏ hiện tại anh không sao. Cô yên tâm đôi chút, dùng đầu lưỡi chống lên vòm miệng cảm nhận một chút, lát sau, vùi mặt vào ngực anh, ngại ngùng đáp: "Tê tê..."

Phó Thất lại hỏi: "Chỗ nào tê?"

... Đã biết rồi còn cố hỏi! Tần Trăn hung hăng tát anh một cái, bị anh ôm chặt vào lòng, hai người nép vào nhau nằm xuống.

Nằm chừng hai mươi phút, trời sáng tỏ hơn, Phó Thất vẫn không biến thành zombie, màu da và nhiệt độ cơ thể đều bình thường. Anh liếc nhìn thời gian, đột nhiên nói có hẹn với lãnh đạo căn cứ Bắc Thành để thương lượng chuyện bên này, cần đến trung tâm hội nghị. Anh dặn Tần Trăn ở đây đợi, lát nữa về sẽ đưa cô đến viện nghiên cứu. Tần Trăn không chịu, nhưng Phó Thất nhấn mạnh nhiều lần rằng đây là chuyện rất quan trọng cô mới gật đầu, sợ Phó Thất xảy ra dị biến bên ngoài nên dặn anh về sớm.

Phó Thất đồng ý, nhanh chóng bước ra khỏi cửa. Nhưng anh căn bản không đi đến trung tâm hội nghị, mà rảo bước đi thẳng tới viện nghiên cứu.

Trương Tập Bình vừa thấy anh liền lắc đầu: "Đội trưởng Phó, cậu đã thử rất nhiều lần rồi, không có tác dụng đâu. Mẫu máu của cô ấy khác với zombie, không thể đồng hóa cậu được."

"Xét nghiệm lại lần nữa đi." Phó Thất chìa cánh tay ra, trên đó chi chít những vết kim tiêm vẫn chưa lành lặn. Giọng điệu anh bình tĩnh nhưng vô cùng kiên quyết: "Nửa tiếng trước, tôi vừa trao đổi máu với cô ấy, hiệu quả của máu tươi trực tiếp có thể sẽ có chút sai lệch so với máu được thu thập ra."

Trương Tập Bình cau mày: "Cậu đã trì hoãn rất nhiều thời gian rồi..."

"Lần cuối cùng." Phó Thất nói.

Trương Tập Bình hết cách, đành gật đầu bảo nhân viên xét nghiệm lại cho anh.

Phó Thất nằm xuống, mặc cho nhân viên y tế thao tác trên người mình, trong tâm trí hiện lên dáng vẻ ngốc nghếch của Tần Trăn.

Cô không có cảm giác đau, bị cắn chảy máu cũng không biết, chỉ xấu hổ kêu đầu lưỡi tê tê. Cô rất sợ hãi nhưng lại giả vờ như không quan tâm... rõ ràng chỉ ợ một cái thôi cũng đủ tự làm mình giật mình.

Thế nên, nếu có thể, vẫn là để anh làm đi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn