Tần Trăn luôn lo lắng Phó Thất sẽ đột ngột biến dị ở bên ngoài mà không có dấu hiệu báo trước. Nếu biến thành cương thi giống cô thì còn đỡ, lỡ như biến thành zombie rồi bị bắn vỡ đầu thì mất mạng như chơi.
Cô đợi cả một buổi sáng mà Phó Thất vẫn chưa về. Vừa hay Trần Tưởng ra ngoài uống nước, cô liền nhờ cậu ta hỏi thăm xem tình hình của Phó Thất hiện tại thế nào.
Trần Tưởng ngái ngủ gọi điện đến trung tâm hội nghị của căn cứ, đầu dây bên kia báo rằng hôm nay Phó Thất chưa hề đến đó.
Thế chẳng phải Phó Thất đã nói dối Tần Trăn sao?
Con người luôn đặc biệt phấn khích với những chuyện hóng hớt. Trần Tưởng lập tức tỉnh táo lại, tỏ thái độ rằng bất kể có chuyện gì xảy ra, dù Phó Thất có là đội trưởng của họ đi chăng nữa, cậu ta cũng chắc chắn sẽ đứng về phía Tần Trăn.
Sau đó, cậu ta gọi điện đến trung tâm nghiên cứu, tìm trực tiếp Trương Tập Bình.
Vốn dĩ Trần Tưởng nghĩ Trương Tập Bình trên danh nghĩa là sếp lớn của căn cứ, dù không phải chuyện gì cũng biết nhưng chắc chắn sẽ có cách để nắm bắt thông tin. Ai ngờ vừa nhắc đến tên Phó Thất, đã nghe Trương Tập Bình lên tiếng: "Máu của cô Tần chắc chắn không thể đồng hóa con người được đâu, cậu khuyên cậu ta từ bỏ ý định đó đi, đừng lãng phí thời gian của chúng tôi nữa."
Trần Tưởng ngớ người: "Sao cơ?"
Trương Tập Bình không giải thích thêm, chỉ nói: "Cậu ta đang ở viện nghiên cứu, cậu đến tìm cậu ta đi."
Trần Tưởng nghe không hiểu, Tần Trăn cũng mù mờ chẳng rõ, nhưng người không sao là tốt rồi.
Viện nghiên cứu cách chỗ ở của họ rất gần, đi vài phút là tới. Tần Trăn bảo Trần Tưởng cứ nghỉ ngơi cho khỏe, còn mình tự đến viện nghiên cứu tìm Phó Thất, chuẩn bị chất vấn anh cho ra nhẽ tại sao lại nói dối lừa gạt mình.
Lần này cô chắc chắn đã chiếm thế thượng phong rồi, không thể để Phó Thất nắm thóp thêm nữa.
Dạo này Tần Trăn thường xuyên đến viện nghiên cứu, người trong người ngoài ai nấy đều quen mặt, tuyệt đối không thể nhận nhầm cô được.
Lúc đến nơi, phó nghiên cứu viên Trang vừa hay đang ở dưới lầu nhận thiết bị mới. Vừa thấy cô, cô ấy liền nhiệt tình đón chào, khoác tay Tần Trăn định dẫn cô đi tìm người.
Cô ấy cực kỳ thích thú với làn da lạnh ngắt như zombie của Tần Trăn, s* s**ng mãi không buông tay, xuýt xoa: "Đáng yêu quá đi mất!"
Tần Trăn cảm thấy cô ấy đang coi mình như một món đồ chơi, bèn nói: "Cô thích thì cũng c... có thể giống như tui mà."
"Tôi cũng muốn lắm chứ, muốn chết đi được ấy!" Phó nghiên cứu viên Trang đáp, "Không sợ lạnh, không cần ăn cơm đi ngủ, tốt biết bao... Nếu tất cả mọi người đều biến thành thế này thì tuyệt biết mấy!"
Tần Trăn chưa từng nghĩ đến điều này. Giờ nương theo lời cô ấy mà tưởng tượng một chút, cô thấy ý tưởng này còn hay hơn cả mộng xưng bá thế giới của Mũ Vàng Nhỏ.
Tất cả mọi người đều giống như cô, cô sẽ không còn là kẻ dị biệt nữa. Thẩm mỹ của mọi người đồng nhất, cũng chẳng còn sự phân lập giống loài. Lại có thời gian và sức lực dùng mãi không hết để phát minh, sản xuất, cùng nhau xây dựng một xã hội tốt đẹp.
Đúng vậy, như thế tốt biết bao!
"Tiếc là máu của tui không lây nhiễm cho người khác được." Tần Trăn tiếc nuối.
Phó nghiên cứu viên Trang còn hụt hẫng hơn cả cô. Thở dài một thượt, cô ấy kinh ngạc hỏi: "Cô biết hết rồi à?"
"Ừm, giáo sư Trương nói rồi." Tần Trăn hơi rầu rĩ, "Sao lại không thể đồng hóa con người cơ chứ?"
Vừa nãy cô còn lo Phó Thất bị đồng hóa, giờ lại tiếc vì anh không thể bị đồng hóa.
Phó nghiên cứu viên Trang cũng tiếc hùi hụi, nói: "Đội trưởng Phó đã thử đến chín lần rồi. Từ lây nhiễm qua vết thương, tiêm huyết thanh các kiểu đều đã dùng hết. Lo là chất chống đông máu làm ảnh hưởng đến kết quả, hôm nay anh ấy còn trực tiếp trao đổi máu với cô luôn, vậy mà vẫn chẳng ăn thua..."
Nói đến đây, hai người đã bước vào tòa nhà viện nghiên cứu. Một cô trợ lý nhỏ đi ngang qua liền bị phó nghiên cứu viên Trang tóm lại.
"Có thấy đội trưởng Phó đâu không?"
Trợ lý nhỏ đáp: "Đang nói chuyện với viện sĩ Giang trên sân thượng ạ."
"Sân thượng á? Thế thì leo mệt nghỉ rồi."
Phó nghiên cứu viên Trang vừa nói vừa bước tới trước. Đi được một bước thì thấy có lực cản, quay đầu lại đã thấy Tần Trăn đang ôm chặt miệng, biểu cảm hơi đờ đẫn, cô ấy bèn hỏi: "Sao không đi nữa?"
Tần Trăn như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, hé miệng, ấp úng nói: "Tui, tui... tui tự lên đó là được rồi, cô cứ đi làm v... việc của mình đi."
Viện nghiên cứu thực chất là một tòa nhà bệnh viện bỏ hoang, tổng cộng có mười hai tầng. Để tiết kiệm tài nguyên, thang máy đã bị ngưng hoạt động, muốn lên xuống chỉ có thể đi bộ bằng cầu thang, cực kỳ mất thời gian và tốn sức.
Phó nghiên cứu viên Trang vẫn còn việc phải làm, nghe vậy bèn nói: "Được thôi, vậy cô tự lên nhé, có chuyện gì cứ gọi người."
Tần Trăn gật đầu, bước vào buồng cầu thang.
Người qua kẻ lại trong buồng thang bộ khá đông. Ai thấy cô cũng nhiệt tình chào hỏi, có vài người còn lôi chút đồ ăn vặt ra dúi vào tay cô. Tần Trăn nhận lấy, lịch sự nói lời cảm ơn người ta.
Khi đến tầng tám, người ra vào cầu thang thưa dần. Bước chân của Tần Trăn ngày một chậm lại, cuối cùng khựng lại hẳn, rồi cô ngồi xổm xuống nép sát vào góc tường.
Tiếng bước chân biến mất, đèn cảm ứng cũng vụt tắt theo.
Trong buồng thang bộ tối đen như mực, tĩnh mịch không một tiếng động, rất giống với quãng thời gian Tần Trăn ở trong cổ mộ. Nhưng nơi này lại náo nhiệt hơn dưới mộ, có tiếng nhân viên vang ra từ sau cánh cửa thoát hiểm, nghe như đang bàn luận về dữ liệu, lại tựa như đang tranh thủ buôn chuyện.
Âm thanh mơ hồ, rất gần, mà lại như đến từ một thế giới xa xôi khác mà cô không thể nào chạm tới.
Là Phó Thất đã đưa cô đến thế giới này, vậy mà anh lại đang tìm cách, muốn bước vào thế giới của cô.
Sao anh có thể làm như vậy chứ?
Cương thi không có nước mắt, Tần Trăn chỉ cảm thấy lồng ngực nặng trĩu.
Không biết đã nán lại trong bóng tối bao lâu, cánh cửa thoát hiểm đột nhiên bị đẩy ra. Một nữ nghiên cứu viên ngẩng đầu lên, bất thình lình nhìn thấy một bóng đen đang ngồi xổm ở góc tường, bị dọa cho hết hồn.
May mà giây tiếp theo đèn cảm ứng đã sáng lên, cô ấy nhận ra Tần Trăn qua mu bàn tay màu xanh xám đang ôm lấy đầu gối, thở hắt ra một hơi, vỗ ngực nói: "Là Tiểu Tần à!"
Nói xong nhưng không thấy Tần Trăn nhúc nhích, nữ nghiên cứu viên tò mò gọi: "Tiểu Tần? Sao cô lại ngồi đây? Có chuyện gì thế?"
Tần Trăn vẫn không nhúc nhích.
Nữ nghiên cứu viên hoảng hốt, rảo bước lên bậc thang, ngồi xổm xuống trước mặt Tần Trăn kéo cánh tay cô. Vừa mới kéo một cái, Tần Trăn chợt ngẩng phắt đầu lên, há ngoác miệng, hung tợn nhào tới cắn vào mặt cô ấy.
Làn da xanh xao nhợt nhạt cùng động tác phát điên cắn người, dưới ánh đèn huỳnh quang trắng ởn, tạo nên một hiệu ứng rùng rợn đến rợn gai ốc.
Nữ nghiên cứu viên bị dọa cho lảo đảo, luống cuống ngã bệt xuống đất, xấp tài liệu ôm trong ngực văng tung tóe.
Tần Trăn dụi dụi mắt, bày ra biểu cảm giả vờ như trò đùa dai đã thành công, cười lớn nói: "Lừa cô đấy!"
Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, thể diện của cương thi vương cũng không thể vứt bỏ, có buồn bã cũng không thể để người khác nhìn thấu.
"Cô..." Trái tim của nữ nghiên cứu viên suýt nữa thì nhảy ra ngoài, quả nhiên không nhận ra sự khác thường của cô. Cô ấy ngồi dậy vỗ nhẹ vào Tần Trăn một cái: "Cô làm tôi sợ chết khiếp đấy!"
Tần Trăn chỉ cười.
Nữ nghiên cứu viên vẫn còn việc phải làm, xác nhận cô không sao bèn dặn: "May mà tôi không mang súng theo... Sau này đừng chơi trò này nữa, dọa nhiều người, dễ có lời đồn đại lọt ra ngoài lắm đấy..."
Tần Trăn gật đầu lia lịa, giúp cô ấy nhặt tài liệu lên xếp gọn gàng rồi đường ai nấy đi.
Sợ lại chạm mặt người khác, cô leo một mạch qua bốn tầng lầu, đến bên cạnh cửa ra sân thượng. Đứng lặng yên một lúc, cô lấy hết can đảm nhìn ra ngoài.
Cánh cửa lớn của sân thượng đã bị đập nát, chưa được sửa chữa. Mùa đông ở căn cứ Bắc Nhạc lại khá lạnh, từng cơn gió rét buốt thổi thốc qua khe cửa, làm cay xè đôi mắt Tần Trăn.
Cô dụi mắt rồi nhìn ra ngoài lần nữa, trông thấy hai bóng người một cao một thấp đang đứng song song bên mép sân thượng, sau lưng họ là bầu trời xám xịt. Bầu trời sà thấp xuống bầu không trung của căn cứ, cảm giác như chực chờ đè ập xuống, càng làm tôn lên vẻ tiêu điều, hiu hắt của hai bóng hình kia.
Họ dường như đang nói chuyện, nhưng giọng nói đã bị gió bấc thổi tản đi mất. Tần Trăn có áp sát tai vào cửa thì vẫn chẳng nghe thấy gì.
Hai người nói chuyện một lúc rồi dừng lại, đứng trân trân trong gió rét y như hai bức tượng băng. Không biết bao lâu sau, Phó Thất nói câu gì đó, viện sĩ Giang thở dài đánh thượt, giơ tay vỗ vỗ vai Phó Thất rồi xoay người bước lại gần.
Có lẽ vì đứng quá lâu nên chân bị tê mỏi, lúc xoay người bà suýt chút nữa ngã nhào, may mà Phó Thất nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy.
Tần Trăn không hề muốn chạm trán viện sĩ Giang, vội vàng rụt người ngồi thụp xuống đống đồ tạp nham sau cánh cửa.
Tầng trên cùng nối liền với sân thượng, ban ngày có ánh sáng tự nhiên, ban đêm hầu như chẳng có ai lên đây, vì vậy không được lắp đèn cảm ứng. Viện sĩ Giang đi vào liền tiện tay khép cửa lại, ánh sáng quá mờ mịt nên bà không phát hiện ra trong đống phế liệu có thêm một cục lù lù. Bà cứ thế bám vào lan can cầu thang, chầm chậm đi xuống.
Tần Trăn nhìn bóng lưng bà khuất dần rồi biến mất nơi cầu thang, thầm nghĩ nếu trong hoàn cảnh bình thường, hiện tại mình cũng phải mang bộ dáng già nua, lụ khụ như vậy rồi...
Nếu lúc gặp Phó Thất, cô đã già nua thế này, chắc chắn Phó Thất sẽ chẳng bao giờ thích cô.
Đàn ông đều nông cạn cả, chỉ thích những cơ thể trẻ trung, xinh đẹp thôi.
Tần Trăn lầm bầm trong bụng, cúi đầu nhìn cơ thể "trẻ trung, xinh đẹp" của mình, đưa tay gãi má, rồi tiếp tục qua khe cửa lén nhìn Phó Thất.
Trên sân thượng lúc này chỉ còn lại một mình Phó Thất. Tay anh gác lên lan can, hơi khom lưng, ánh mắt xa xăm hướng về phía chân trời, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Tần Trăn không thích bầu không khí hiu hắt nhường này. Cô lặng lẽ nhìn một lúc, cúi xuống mò mẫm trong đống phế liệu được một viên đá nhỏ, nhắm chuẩn Phó Thất qua khe cửa, rồi ném ra ngoài.
"Cạch" một tiếng, viên đá rơi xuống phía sau lưng Phó Thất.
Khóe mắt anh hơi liếc nhìn một cái, rồi tiếp tục ngẩn người trong gió.
Ném trượt, Tần Trăn không cam tâm, nhặt viên thứ hai lên, nheo mắt ngắm nghía cẩn thận, rồi lại dồn sức ném tới.
Lần này viên đá rơi ngay cạnh chân Phó Thất. Anh cúi đầu nhìn qua, rồi thờ ơ đá nó văng ra chỗ khác.
Tần Trăn ném tiếp hai viên nữa, vẫn trượt lấp trượt lửng, cục tức bắt đầu nghẹn lên tới cổ.
Cô kéo toạc cánh cửa rách nát của sân thượng ra, hằm hằm bước ra ngoài. Khi chỉ còn cách Phó Thất khoảng hai, ba mét, viên đá nhỏ trong tay cô vút bay thẳng về phía anh.
Phó Thất đã quay người lại ngay từ lúc cô mở cửa, sự u ám đọng nơi đáy mắt lập tức được che giấu đi. Anh cười nhạt, chụp lấy viên đá vừa bị ném trúng người, nhướng mày trêu chọc: "Đầu tiên là nhìn trộm, sau đó lại đánh lén? Sao lại làm trò xấu thế này, Tần Tiểu Trăn?"
Vừa nói, Phó Thất vừa ném trả lại viên đá cho Tần Trăn. Cô bắt hụt, viên đá rơi bộp xuống người, lăn lông lốc xuống chân, rồi bị cô bực dọc đá văng đi.
Tần Trăn mặt lạnh tanh: "Chẳng thèm phí lời với anh... Anh đang làm gì đấy?"
Phó Thất: "Đang nghĩ ngợi chút chuyện."
"Chuyện gì?"
"Nghĩ xem viện nghiên cứu rốt cuộc có thể điều chế ra vaccine ức chế virus zombie hay không."
Nói dối, anh tuyệt đối không nghĩ đến chuyện này.
Thứ anh đang nghĩ chắc chắn là sau khi các thí nghiệm của viện nghiên cứu chính thức bắt đầu, cô sẽ phải trải qua những gì, kết cục sẽ ra sao.
Nhưng Tần Trăn vẫn chọn cách hùa theo Phó Thất, hỏi: "Anh nghĩ là c... có thể không?"
"Có thể." Phó Thất đáp.
Tần Trăn không tin, bảo rằng anh chỉ đang an ủi cô mà thôi.
Phó Thất đáp lời: "Sẽ làm được thôi, con người có sức tưởng tượng và khả năng sáng tạo vô hạn. Em xem, trước tận thế, điện thoại và máy tính đã là vật dụng thiết yếu hàng ngày, nhưng lùi lại năm trăm năm trước, nếu em nói hai người cách xa nhau vạn dặm có thể trò chuyện tự do, nhìn rõ khuôn mặt nhau, ai mà dám tin chứ?"
Điều này cũng đúng, vào thời trước, những chuyện này chỉ có thần tiên mới làm được.
Tần Trăn rất thích nghe, xúi giục: "Lấy thêm vài ví dụ nữa đi."
Phó Thất chiều ý cô, tiếp tục: "Con người khao khát bầu trời, thế là phát minh ra diều, tàu lượn, máy bay, và tính đến trước tận thế, đã đưa được nhiều phi hành gia vào không gian. Con người khao khát đại dương, thế là có tàu ngầm, thủy cung, hầm vượt biển. Con người theo đuổi sự bất tử, thế nên phương Đông có tiên đan linh dược, phương Tây có lời nguyền và suối nguồn bất tử, còn nước B thì chế tạo ra virus zombie có thể hủy diệt toàn nhân loại..."
Đoạn đầu nghe Tần Trăn cảm thấy máu nóng sục sôi, nhưng ý cuối cùng lại đảo ngược tình thế, khiến tim cô thắt lại.
Cô cạn lời thốt lên: "Cảm ơn lời an ủi của anh nhé, càng không dám t... tin tưởng con người nữa rồi!"
Phó Thất phì cười, giang tay ôm trọn cô vào lòng, áp má cọ cọ cô, khẽ khàng thì thầm: "Không sao đâu, nghiên cứu ra được thì tốt nhất, còn nếu không được, tôi sẽ cùng em trốn về dưới lòng đất..."
Nếu thể chất của cô không thể giải quyết được, số mệnh đã định sẵn cô sẽ chẳng thể có một cuộc sống yên bình, con người sẽ không ngừng săn lùng cô. Nhưng chẳng sao cả, thế giới bao la thế này, nếu nơi loài người sinh sống không có chỗ cho cô dung thân, thì họ sẽ đến những nơi con người không thể đặt chân tới, như hang động dưới lớp băng hà, hay hẻm núi sâu thẳm dưới đại dương.
Kiểu gì cũng sẽ có nơi cho cô trú ngụ.
"Đến lúc đó, dẫn theo cả chồng em và con zombie nhỏ nữa. Mấy trăm năm sau, nếu nền văn minh nhân loại được phục hưng, có đám trộm mộ nào tìm thấy em, em có thể dõng dạc nói với họ rằng, bộ xương bên cạnh là người chồng gái của em, một bộ là bạn trai em, và bộ cuối cùng là cục cưng của em, gia đình bốn người hạnh phúc..."
Phó Thất càng nói, biểu cảm càng thêm nghiêm túc: "Tôi không ngại làm bé đâu, miễn là em đừng đi rêu rao với người ta cục cưng là do tôi đẻ ra."
Tần Trăn: "..."
Cái miệng này thật đáng ghét!
Phó Thất chẳng mảy may tự nhận thức, những ngón tay luồn vào mái tóc cô nhẹ nhàng xoa bóp, rồi lại như phó mặc cho số phận, lẩm bẩm: "Nói là anh đẻ cũng được thôi... Dù sao não bộ của tui để lâu cũng chả nhớ nổi gì, đến lúc đó chắc chắn sẽ lại nói năng lung tung cho mà xem."
"..."
Tần Trăn vung tay đấm một cú vào bụng anh. Phó Thất giả bộ khom lưng một cách khoa trương, tựa cằm lên vai cô.
Cứ thế ôm nhau giữa làn gió rét một hồi, Tần Trăn ngập ngừng, khe khẽ hỏi: "Lỡ như thất bại thật, anh thực sự sẵn lòng cùng, cùng tui bỏ trốn, rời xa chốn nhân gian này sao?"
"Sẵn lòng chứ." Phó Thất đáp, "Mặc kệ em là cương thi hay zombie, mặc kệ em là Tần Trăn, là bé cưng, hay là cái cô Lưu Ly công chúa, Băng Hy Phi Dạ ảo tưởng tuổi teen nào đó... cái tên này nghe mất mặt thật... tôi đều sẵn lòng hết."
Tần Trăn: "..."
Bàn tay đang ôm lưng Phó Thất liền tát cho anh một cái, cô tức giận sửa lưng: "Lăng Phi Hy Dạ!"
Não Phó Thất chắc chắn có vấn đề, những cái tên quá ba chữ chưa bao giờ anh gọi đúng cả!
"Được rồi, Lăng Hy Phi Dạ."
Phó Thất chịu thua. Anh nắm lấy đôi tay buốt giá ủ mãi chẳng ấm lên nổi của Tần Trăn nhét vào túi áo mình, ôm siết cô vào lòng, má kề má, bước chân khẽ đung đưa, trông hệt như một điệu nhảy đôi êm ái trên phim truyền hình.
Tần Trăn thích cảm giác này, giống như anh đang dỗ dành cô vậy.
Yên lặng tận hưởng sự dỗ dành một lúc, cô bỗng nghe Phó Thất tò mò hỏi: "Bé cưng à, em chắc chắn là Lăng Hy Phi Dạ không? Sao tôi nghe cứ trẹo lưỡi thế nào ấy?"
"..."
Tần Trăn chỉ muốn đẩy tuột anh từ trên sân thượng xuống dưới đất!
Vào đúng khoảnh khắc mấu chốt, tiếng bước chân vang lên từ buồng thang bộ. Một nghiên cứu viên đẩy cửa bước ra, vừa thở hổn hển vừa nói: "Tiểu Tần, Đội trưởng Phó, máy thôi miên... máy đã điều chỉnh xong rồi, giáo sư bảo hai người vừa khéo đang ở đây, có muốn tới xem thử không?"
Đây là thứ máy móc mà Tần Trăn coi trọng nhất, đương nhiên cô phải đi thử rồi.
Tuy nhiên trước khi đi, Tần Trăn phải hỏi xem viện sĩ Giang có ở đó không, khi nghe nghiên cứu viên nói không, cô mới cùng Phó Thất đi xuống.
Máy thôi miên là thành quả mới được nghiên cứu ra vào thời điểm trước khi tận thế buông xuống. Nghe đồn đây là công nghệ tối tân nhất, sở hữu hai chức năng chính, một là chuyên dùng trong các vụ án hình sự, có khả năng đánh thức những ký ức nằm sâu trong tiềm thức con người; hai là ứng dụng trong y tế lâm sàng, giúp cắt đứt mối liên kết giữa con người và thế giới bên ngoài, đưa người bệnh chìm sâu vào những giấc mơ đẹp, từ đó thư giãn hoàn toàn cả thể xác lẫn tinh thần.
Quả thực không có thứ gì phù hợp với Tần Trăn hơn cỗ máy này.
Cô không có cảm giác đau đớn, sau khi bị thôi miên, cho dù có bị phanh thây đi chăng nữa, thì cũng chỉ cảm thấy ngứa ngáy tê râm ran, không còn phải đối mặt với sự ngượng ngùng và sợ hãi.
Sau khi Trương Tập Bình đích thân giải thích về các chức năng, Tần Trăn hỏi lại: "Thật sự c... có ích không?"
Trương Tập Bình nhìn sang Phó Thất, Phó Thất khẳng định: "Có ích."
Tần Trăn thấy anh đáp chắc nịch như vậy, đoán chừng anh đã thử qua rồi.
Thảo nào mấy ngày nay cô cứ tìm anh không thấy, hóa ra anh lén lút sau lưng cô chạy đến đây làm đủ loại thử nghiệm.
May mà virus trên người cô không lây nhiễm cho người khác được.
Tần Trăn không vạch trần, dạo quanh buồng thôi miên vài vòng, chợt nghe Trương Tập Bình lên tiếng: "Hay là vào nằm thử xem sao? Diễn tập trước một chút, kẻo tới lúc đó lại căng thẳng."
Tần Trăn cảm thấy cũng được, dưới sự hỗ trợ của các nhân viên, cô cẩn thận nằm vào trong.
Buồng thôi miên có một chiếc nắp kính khổng lồ. Sau khi máy móc khởi động, nắp kính từ từ hạ xuống. Tần Trăn nằm bên trong, cảm thấy thứ này cũng giống như một chiếc quan tài kiểu mới, mang lại cho cô cảm giác an toàn khó tả.
Qua lớp kính trong suốt, cô có thể quan sát mọi người bên ngoài, nhìn thấy Phó Thất đang đăm đăm nhìn mình. Ánh mắt chạm nhau, anh bèn quay mặt đi, vẻ mặt trông có chút kỳ lạ.
Tần Trăn cất tiếng gọi anh, nhưng âm thanh đã bị lớp kính chặn lại, không thể lọt ra ngoài. Trái lại, lại có tiếng nói từ cỗ máy truyền vào trong tai cô.
"Hãy nhắm mắt lại, nghĩ về những điều khiến cô cảm thấy thư giãn và hạnh phúc."
Âm thanh này đã qua hệ thống xử lý, nghe vô cùng mờ ảo và thanh tao, tựa như vọng về từ những đám mây xa xôi, mang lại cho người ta cảm giác như được tắm mình trong gió xuân, vô cùng dễ chịu.
Tần Trăn thấy khá thú vị, muốn chìm đắm trải nghiệm thử một phen xem sao, xem rốt cuộc cái máy này có làm ăn được gì không.
Vừa định nhắm mắt, cô bắt gặp Phó Thất đang mấp máy môi với cô qua lớp kính chắn. Cô không hiểu anh muốn nói gì, định bảo có gì để cô trải nghiệm xong ra ngoài rồi tính tiếp.
Vừa hé miệng ra, sực nhớ âm thanh không thể truyền ra ngoài, Tần Trăn đành khép miệng lại, xua tay về phía Phó Thất, ý bảo anh đừng làm phiền mình nữa, sau đó thả lỏng cơ thể, từ từ nhắm nghiền mắt lại.
Lúc này cô chỉ cảm thấy đầu óc nhẹ bẫng đi, dường như mọi luồng suy nghĩ đang bị từ từ hút cạn. Ý thức phảng phất hóa thành một làn gió nhẹ, bay bổng tản ra mọi ngóc ngách.
Tần Trăn không còn động đậy, nằm yên bất động, trong khi đèn báo màu đỏ trên buồng thôi miên nhấp nháy nhịp nhàng suốt nửa giờ, rồi chuyển sang màu xanh lá cây ổn định.
Trương Tập Bình như trút được gánh nặng, quay người định ra lệnh cho trợ lý tiếp tục thao tác máy thôi miên, chợt nhìn thấy Phó Thất liền khựng lại, hỏi: "Để đảm bảo cô ấy không bị thức giấc giữa chừng, cần phải tăng cường độ thôi miên... Có được không?"
Phó Thất tránh ánh mắt của ông, đáp gọn: "Được."
Sau khi trầm giọng nhả ra hai chữ ấy, yết hầu anh giật giật vài cái, giọng khàn đặc: "Cứ làm theo kế hoạch của các người đi, cô ấy tin tưởng các người, tôi cũng tin."
Trương Tập Bình ngập ngừng nhìn anh một lúc, thật sự không biết nên nói gì, đành lặng lẽ xoay người, bảo trợ lý tiếp tục.
Ông cảm thấy Phó Thất đang hối hận vì chưa kịp nói lời tạm biệt đàng hoàng với Tần Trăn.
Hết cách rồi, chính Phó Thất đã nói Tần Trăn rất dễ căng thẳng. Nếu báo trước cho cô biết khi nào sẽ tiến hành thôi miên, chắc chắn cô sẽ không thể thả lỏng, tỷ lệ thành công của ca thôi miên sẽ giảm đi đáng kể.
Nếu Phó Thất cư xử quá khác thường, nhất định cô sẽ nhận ra.
Trước đó, việc tiến hành thử nghiệm trên người Phó Thất đã làm lãng phí quá nhiều thời gian, không thể kéo dài thêm được nữa. Cuộc nghiên cứu phải bắt đầu càng sớm càng tốt, chẳng còn thời gian để Tần Trăn từ từ thích ứng. Cô chỉ có hai lựa chọn, một là tỉnh táo đón nhận cuộc nghiên cứu, hai là nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
Hoặc cũng có thể Phó Thất đang phải chịu sự giằng xé nội tâm, bởi lẽ chính anh đã gật đầu đồng ý chuyện này.
Tần Trăn không có người thân, bạn bè năm xưa chỉ còn lại mỗi viện sĩ Giang, nhưng cô lại trốn tránh mọi bề, người thân cận nhất giờ chỉ có mình Phó Thất.
Giống như giấy báo tử bắt buộc phải có chữ ký của người nhà, cuộc nghiên cứu nhắm vào Tần Trăn cũng cần phải được sự gật đầu đồng ý từ người mà cô tin tưởng nhất.
Trương Tập Bình không giỏi an ủi người khác, vả lại cũng chẳng còn sức lực đâu mà để tâm đến Phó Thất, liền nhanh chóng lao vào chuẩn bị cho công tác nghiên cứu.
Ngày thứ ba kể từ khi Tần Trăn nhắm mắt, sau khi đảm bảo cô đã bị thôi miên sâu, đội ngũ nghiên cứu chính thức bắt tay vào việc. Phó Thất được mời ra khỏi tầng mười một, kể từ đó về sau, mọi chuyện liên quan đến Tần Trăn đều không còn dính dáng gì tới anh nữa.
Thời gian là thứ công bằng nhất, cũng là thứ tàn nhẫn nhất. Nó mặc kệ tâm trạng của những người xung quanh, cứ lẳng lặng trôi đi.
Những ngày tháng sau đó, bọn người nước ngoài liên tục đưa ra các yêu sách mới. Căn cứ Bắc Thành phải chật vật xoay xở ứng phó với chúng, những cơn sóng gió cứ thi thoảng lại nổi lên, duy chỉ có căn cứ Bắc Nhạc, nơi nằm ngay giữa tâm bão, là không bị mảy may ảnh hưởng.
Tất cả mọi người đều biết nơi đây đang tiến hành một công trình nghiên cứu trọng đại. Thỉnh thoảng có vài đội làm nhiệm vụ đi ngang qua, muốn ghé vào chiêm ngưỡng một chút, đều bị lực lượng phòng thủ của căn cứ đuổi cổ đi không thương tiếc.
Những người có quyền tự do ra vào, ngoại trừ các nghiên cứu viên và đại diện quan chức được cấp phép, chỉ có ba thành viên của Tiểu đội số 1 mạt thế cùng Mũ Vàng Nhỏ.
Về sau, chờ mãi không thấy kết quả nghiên cứu, sự chú ý của mọi người dần chuyển sang cuộc sống gian truân trước mắt. Câu chuyện về Tần Trăn và căn cứ Bắc Nhạc cũng dần chìm vào quên lãng, không còn là tâm điểm chú ý của dư luận nữa.
Một thời gian sau, nhóm của Phó Thất bắt đầu nhận nhiệm vụ như bình thường.
Những khoảng trống giữa các lần hoàn thành nhiệm vụ, anh luôn quay trở về căn cứ Bắc Nhạc.
Từ tầng tám trở lên của viện nghiên cứu là khu vực trọng điểm, bị phong tỏa toàn diện. Anh không thể lên đó, không được gặp Tần Trăn, cũng chẳng rõ tiến độ nghiên cứu hay tình trạng của cô ra sao. Thi thoảng anh chỉ nhận được lời nhắn truyền lại từ viện sĩ Giang, thường rất ngắn gọn, chỉ vỏn vẹn một câu: "Cô ấy vẫn đang ngủ sâu."
Như vậy là tốt lắm rồi, mang theo những giấc mộng đẹp chìm vào giấc ngủ, chẳng biết gì về thế giới xung quanh, sẽ không phải sợ hãi nữa.
Đèn điện trong viện nghiên cứu kể từ ngày Tần Trăn ngủ say chưa từng tắt một lần. Máy phát điện, thiết bị y tế cùng những vật tư y tế vô giá trong thời mạt thế liên tục được vận chuyển đến, nhằm cung cấp lượng tài nguyên dồi dào nhất có thể cho căn cứ nhỏ bé này.
Vào tháng thứ bảy kể từ khi Tần Trăn chìm vào giấc ngủ, cuộc nghiên cứu cuối cùng cũng có kết quả bước đầu. Phó Thất được cho phép tiến vào tầng chín, trở thành vật thí nghiệm đầu tiên được tiêm vaccine virus zombie. Từ đó, anh bắt đầu chuỗi ngày dài đằng đẵng bị theo dõi toàn diện.
Tháng thứ chín, virus zombie trong cơ thể Phó Thất có dấu hiệu dao động. Viện nghiên cứu nhanh chóng điều chỉnh phương hướng, khởi động đợt nghiên cứu mới.
Tháng thứ mười hai, Phó Thất được tiêm vaccine đã qua cải tiến. Cơ thể anh phản ứng dữ dội, suýt chút nữa đã hóa thành zombie.
...
Đến tháng thứ mười tám, kết quả kiểm tra mới nhất cho thấy virus zombie trong người Phó Thất đang bắt đầu thuyên giảm. Cả viện nghiên cứu vỡ òa trong sung sướng, xúc động báo cáo tin vui lên căn cứ Bắc Thành. Dưới sự bàn bạc thống nhất giữa chính quyền và đội ngũ nghiên cứu, tin tức này được công bố trong một phạm vi nhỏ, kêu gọi một số tình nguyện viên tham gia thử nghiệm.
Tổn thương lớn nhất giáng xuống nhân loại thường đến từ chính con người, và người có thể cứu rỗi nhân loại, cũng chính là họ.
Vào tháng thứ hai mươi hai kể từ khi cuộc nghiên cứu bắt đầu, đợt vaccine đầu tiên chính thức được phát hành.
Các tình nguyện viên hiến thân tham gia thử nghiệm sau khi trải qua vô số cuộc kiểm tra sức khỏe và được xác nhận hoàn toàn khỏe mạnh, cuối cùng cũng được tự do hoạt động.
Xuất phát từ tinh thần nhân đạo, nhân viên của viện nghiên cứu được chia ra cử đến các quốc gia khác để hỗ trợ điều chế vaccine. Chỉ còn lại 1/3 số nghiên cứu viên ở lại tiếp tục nghiên cứu chuyên sâu. Họ chia làm hai nhóm, một nhóm tập trung vào việc cải tiến vaccine, nhóm còn lại chuyển hướng tập trung nghiên cứu Tần Trăn.
Dựa trên nền tảng của gần hai năm ròng rã trước đó, họ đã nắm rõ như lòng bàn tay dữ liệu cơ thể của Tần Trăn. Tập trung vào khả năng tái sinh của cô, họ đã ngày đêm miệt mài nghiên cứu một thời gian dài. Cuối cùng, vào một buổi sáng tinh sương mùa hạ, họ đã cho Phó Thất gặp lại Tần Trăn.
Đặc điểm nổi bật nhất trên người Tần Trăn chính là làn da xanh xao nhợt nhạt, nhưng giờ nó đã biến mất tăm, khiến Phó Thất suýt chút nữa không nhận ra cô.
"... Virus trong cơ thể cô ấy có hai chức năng chính. Một là làm nhiễu loạn các giác quan, khiến cô ấy không còn cảm nhận được đau đớn hay đói khát. Chức năng thứ hai là sinh trưởng vô hạn. Tức là mỗi lần bị thương, cơ thể cô ấy sẽ tự động phục hồi. Nhưng vì quá trình phục hồi không đồng bộ, cộng thêm việc giác quan bị bất thường, cô ấy hoàn toàn không nhận ra bộ phận nào trên cơ thể đã trở lại bình thường. Hậu quả là phần vừa được phục hồi lại chết đi lần nữa do thiếu nguồn cung cấp dưỡng chất..."
Trương Tập Bình mới ngoài bốn mươi mà tóc đã bạc trắng cả đầu, nhưng tinh thần vẫn vô cùng sung mãn, kích động kể cho Phó Thất nghe về những phát hiện của họ.
Mọi cảm xúc đều bị kìm nén một cách cưỡng ép, Phó Thất chăm chú lắng nghe. Sau khi ông thao thao bất tuyệt suốt năm tiếng đồng hồ, anh mới lên tiếng hỏi: "Bây giờ tình trạng thế nào rồi?"
"Virus trong cơ thể cô ấy sinh sôi quá nhanh, vẫn chưa bị loại bỏ hoàn toàn, cần phải tiếp tục theo dõi. Tuy nhiên, toàn bộ nội tạng đều là mới sinh trưởng lại, nhịp tim, lưu lượng máu, hơi thở đều y hệt người bình thường, có thể bắt đầu làm quen với cuộc sống bình thường rồi..."
Sinh mệnh là một dòng sông dài không ngừng tuôn chảy, không bao giờ chảy ngược, cũng chẳng bao giờ ngừng nghỉ. Duy chỉ có Tần Trăn là ngoại lệ.
Sinh mệnh của cô bị đóng băng ở độ tuổi hai mươi mốt, sau khi lận đận suốt hơn bốn mươi năm, cuối cùng cũng được tái khởi động.
Trương Tập Bình bảo cô có thể bắt đầu làm quen với cuộc sống của người bình thường, nhưng người còn chưa tỉnh lại thì sao gọi là sinh mệnh được tái khởi động?
Phó Thất kiên nhẫn nghe xong, đánh trúng vào trọng tâm: "Khi nào cô ấy mới tỉnh lại?"
"Không biết nữa." Trương Tập Bình nói, "Tôi không phải chuyên gia về thôi miên nên không rõ."
Phó Thất đi tìm viện sĩ Giang.
Viện sĩ Giang đã già đi trông thấy, bà được cháu gái dìu đỡ, đeo chiếc kính lão vào. Bà bảo mình cũng không am hiểu lĩnh vực này lắm, liền giới thiệu cho Phó Thất một vị giáo sư mà bà quen biết.
Vị giáo sư già ở tận một căn cứ khác cách đây rất xa, dưới sự hộ tống của chính quyền đã lặn lội đến viện nghiên cứu. Sau một thời gian nghiên cứu, ông kết luận rằng chính Tần Trăn không muốn tỉnh lại.
"Có lẽ trong giấc mơ có điều gì đó khiến cô ấy lưu luyến không nỡ tỉnh giấc." Giáo sư nói, "Hãy ở bên cạnh trò chuyện với cô ấy nhiều hơn, kể cho cô ấy nghe về những thứ cô ấy thích, biết đâu lại có tác dụng."
Những ngày tiếp theo, những người túc trực bên cạnh Tần Trăn chia làm ba nhóm chính.
Nhóm đầu tiên là các nghiên cứu viên chịu trách nhiệm tiêu diệt tận gốc mầm mống virus còn sót lại trong cơ thể cô; nhóm thứ hai là vị giáo sư chuyên nghiên cứu về hiệu ứng thôi miên; và nhóm cuối cùng là những người bạn từng sát cánh bên Tần Trăn.
Hai anh em nhà họ Phạm xúm xít quanh Tần Trăn, mồm thì hô hào "Chị Dạ" với "Đại ca", tay thì đứa múa kiếm gỗ đào, đứa dán bùa chú lên mặt cô.
Diệp Hồi cũng tới thăm. Người đang say giấc nồng sao có thể cưỡi mô tô cơ chứ? Dưới sự gợi ý của Phó Thất, cô ấy đành khoác chiếc áo da cực ngầu kia lên người Tần Trăn.
Viện sĩ Giang đức cao vọng trọng, dưới ánh mắt sùng bái của bao nhiêu nghiên cứu viên, đành phải ngượng ngùng chửi thề vài câu.
Tiểu đội Lôi Đình của Hứa lão nhị, rồi Điền Lệ, Tiểu Á, tất thảy đều kéo đến. Chu Ngân, Lục Hạnh, ngay cả gã mặt sẹo chỉ mới tiếp xúc chớp nhoáng với Tần Trăn, hai người nhân viên, cùng gã mặt chữ điền cũng thường xuyên lui tới.
Bên cạnh họ, không thể thiếu sự hiện diện của Mũ Vàng Nhỏ và những người đồng đội sinh tử có nhau của Tần Trăn.
Mũ Vàng Nhỏ cứ hễ thò mặt tới là lại hát cho Tiểu Quang nghe. Giọng hát của cô nàng đúng là thảm họa, đến mức các nghiên cứu viên mỗi lần nghe thấy là vắt chân lên cổ mà chạy.
Trần Tưởng thì ngồi bên cạnh lải nhải không ngừng, lúc thì gọi Tần Trăn là Tiểu Cương, lúc lại gọi là Tiểu Tần, hệt như hồi cả hai còn là bạn qua mạng, cứ rảnh rỗi là lại hàn huyên tâm sự với cô.
Lão Mặc trầm tính, kiệm lời, những lời từng nói với Tần Trăn chỉ đếm trên đầu ngón tay, vậy mà lại là người thê thảm nhất, suốt ngày phải giả tiếng chó sủa.
Kẻ thì mất hết mặt mũi, người thì bày đủ trò dở khóc dở cười, vận dụng đủ mọi ngón nghề, thế mà Tần Trăn vẫn kiên quyết không chịu tỉnh lại.
Sau khi điều chế thành công vaccine virus zombie, nhà nước nhanh chóng mở các cuộc càng quét tiêu diệt zombie và bắt tay vào công cuộc tái thiết các thành phố. Đây chính là lúc đang rất cần nguồn nhân lực. Sau nửa tháng cố gắng thi triển tài nghệ của mình, đám người này cuối cùng cũng bị Phó Thất tống khứ đi.
Bên cạnh Tần Trăn, giờ chỉ còn lại một mình Phó Thất.
Mỗi ngày anh đều đặn lau mặt cho Tần Trăn, trò chuyện cùng cô, bật quạt máy nhỏ cho cô mát. Anh ngồi bên giường bệnh lướt điện thoại, xem phim cương thi, thi thoảng lại đọc sách cho cô nghe.
Đầu sách thì vô cùng phong phú, nào là ngôn tình sến súa, nào là kỹ năng nâng cao EQ, thậm chí có cả mấy cuốn tiểu thuyết tình yêu nhân thú cực kỳ dị hợm.
Các nghiên cứu viên qua lại nghe mãi thành quen, nhưng ánh mắt họ nhìn Phó Thất đã trở nên khác thường từ lúc nào không hay.
Phó Thất chẳng thèm bận tâm. Lại một lần nữa, anh túc trực bên giường bệnh của Tần Trăn, lật giở cuốn sổ thù vặt của cô, nhẩm đếm cái tên mình được viết chi chít trên đó, rồi nhắc nhở Tần Trăn rằng cô vẫn còn hai trăm sáu mươi bảy mối thù chưa được giải quyết.
... Anh trêu chọc cô nhiều đến thế cơ à?
Phó Thất chẳng tài nào hiểu nổi, bèn lật xem kỹ từng trang. Cuối cùng anh mới phát hiện ra, trong khoảng thời gian xa cách ấy, cứ mỗi lần cô nhớ đến anh, cô lại ghi cho anh một gạch.
"Vẫn chưa tìm thấy tui sao? Đáng ăn đòn!" Cô đã ghi lại như vậy đấy.
Phó Thất vừa xem vừa bật cười, rồi lật ra phía sau xem những mẩu truyện tranh ngắn ghi lại câu chuyện giữa hai người họ.
Anh mải miết xem suốt một đêm ròng rã. Khi bầu trời bắt đầu hửng sáng, anh mới cất kỹ cuốn sổ thù vặt của Tần Trăn đi. Đôi bàn tay anh nhẹ nhàng nâng lấy khuôn mặt hơi se lạnh của cô, trao một nụ hôn khẽ khàng, rồi đăm đăm nhìn cô suốt ba mươi phút đồng hồ. Thấy cô vẫn chẳng có dấu hiệu gì là sắp tỉnh lại, anh quay người đi tìm các vị viện sĩ và giáo sư.
"Nếu không có cách nào đánh thức Tần Trăn tỉnh lại, vậy thì hãy để tôi nhiễm loại virus trên người cô ấy đi."
"Không được!" Viện sĩ Giang là người đầu tiên lên tiếng phản đối kịch liệt.
Nguồn gốc của virus zombie và virus trên người Tần Trăn là như nhau, cả hai loại này đều cực kỳ vô nhân đạo và cần phải bị trừ khử tận gốc. Hơn nữa, virus trên người Tần Trăn có tính chọn lọc rất cao, người ngoài căn bản không thể bị lây nhiễm.
Vị giáo sư già am tường về thôi miên cũng ôn tồn khuyên nhủ: "Cậu đừng sốt ruột, kiểu gì rồi cũng sẽ có cách thôi."
"Không gấp không được." Phó Thất nói, "Nhỡ đâu phải mười mấy năm sau các người mới đánh thức được cô ấy, lúc đó tôi đã tròm trèm tứ tuần, là một ông lão nửa chân đã bước vào quan tài rồi. Trong khi cô ấy vẫn giữ mãi hình hài của tuổi đôi mươi, chúng tôi làm sao mà ở bên nhau được nữa?"
Ngập ngừng một lát, anh nhíu mày hỏi: "Chồng già vợ trẻ, nghe lọt tai lắm sao?"
Chồng già vợ trẻ quả thực nghe không xuôi tai chút nào, nhưng cái câu "ông lão nửa chân đã bước vào quan tài" nghe cũng có êm ái gì cho cam!
Các vị nghiên cứu viên có mặt tại hiện trường đều là những người thâm niên, người trẻ nhất cũng đã ngoài bốn mươi. Bị một câu nói của Phó Thất vô tình chĩa hỏa lực quét qua toàn bộ, ai nấy đều cạn lời.
Giáo sư già tặc lưỡi: "Cậu thanh niên này sĩ diện ghê nhỉ."
"Vâng, tôi sĩ diện lắm." Mang trong mình sự ám ảnh dai dẳng về cả nhan sắc lẫn tuổi tác, Phó Thất chẳng ngần ngại đưa ra yêu cầu thẳng thừng: "Giáo sư à, đành phải làm phiền ngài nghĩ cách vậy. Hoặc là nhanh chóng đánh thức cô ấy dậy, hoặc là làm cách nào đó để cơ thể tôi mãi dừng lại ở cái tuổi hai mươi bảy đẹp đẽ nhất... ừ thì cũng không phải là đẹp đẽ nhất, nhưng cũng tạm chấp nhận được này đi."
"..."
Vị giáo sư già quả thực chẳng thể nào hiểu nổi thanh niên thời nay. Bị dồn vào thế bí, ông lão đành lủi thủi quay về tiếp tục vắt óc suy nghĩ.