Tần Trăn có rất nhiều điều muốn nói, muốn hỏi Phó Thất làm thế nào tìm được đến đây, muốn hỏi người tiếp ứng là ai, bọn họ đang đi đâu. Nhưng Phó Thất đã quá mệt, anh ôm cô rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Năm ngày không chợp mắt, chắc chắn anh rất vất vả.
Tần Trăn thấy xót xa trong lòng, ngoan ngoãn để Phó Thất ôm, không nhúc nhích chút nào.
Chạy trốn trong đêm tuyết, ban đầu cũng thu hút vài con xác sống. Sau khi Lão Mặc ném cho cô mũ vàng một ống thuốc gây nhiễu, chúng không xuất hiện nữa.
Phó Thất đã ngủ, cô mũ vàng cũng quấn chăn co ro ở một góc. Trong xe chỉ còn Tần Trăn và Lão Mặc là thức. Tuy mang tiếng là đồng đội, nhưng hai người chưa từng nói chuyện với nhau, hoàn toàn xa lạ.
Đây không phải lúc thích hợp để bắt chuyện. Tần Trăn tính đợi xe dừng lại, chỉnh tốn trang phục rồi mới chính thức trò chuyện với người đồng đội lần đầu gặp mặt này. Cô nhất định phải để lại ấn tượng là một đại tỷ chín chắn, đáng tin cậy và dịu dàng.
Trong xe im ắng, lẽ ra phải rất tĩnh mịch bình yên. Đáng tiếc tay lái của Lão Mặc quá lụa, một chiếc xe địa hình ngon lành mà anh ta lái như tàu lượn siêu tốc.
Có lần cua gấp, cô mũ vàng bị hất văng khỏi ghế. Phó Thất cũng giật mình tỉnh giấc. Sau khi bám vào ghế giữ thăng bằng, anh vỗ vỗ lưng Tần Trăn rồi lại nhắm mắt.
Nhưng ngay giây sau, như nhớ ra điều gì, anh đưa tay s* s**ng trong túi áo.
Trong xe quá tối, Tần Trăn chỉ thấy anh lấy ra thứ gì đó chứ không nhìn rõ. Nhưng cô nhanh chóng nhận ra, vì sau vài tiếng sột soạt, một viên kẹo đã được nhét vào miệng cô.
Nhét kẹo xong, Phó Thất cọ cằm l*n đ*nh đầu cô rồi lại ngủ thiếp đi.
Đã lâu lắm rồi Tần Trăn không được ăn kẹo. Tuy vẫn không nếm được vị gì, nhưng việc m*t mát viên kẹo cứng như đá trong miệng cũng đủ khiến hai chân cô đung đưa nhè nhẹ vì vui sướng.
Chiếc xe xóc nảy chạy không biết bao lâu. Khi trời tờ mờ sáng, Lão Mặc vốn vẫn im lặng lái xe bỗng lên tiếng: "Đội trưởng."
Hai mắt Phó Thất đang nhắm nghiền lập tức mở ra. Anh nhìn ra ngoài, bảo: "Kệ chúng, tăng tốc chạy thẳng đi."
Tần Trăn định ngó đầu ra xem cùng, bị Phó Thất ôm eo kéo lại.
"Trực thăng." Phó Thất cuối cùng cũng buông cô ra, để cô ngồi cạnh mình, nói: "Không sao đâu."
Cô mũ vàng cũng tỉnh, dụi mắt bám vào cửa sổ bên kia nhìn ra, lo lắng: "Bên mình có bốn người, bên nó một đám đông thế kia, sao lại không sao được?"
"Không sao." Phó Thất vẫn điềm nhiên lặp lại.
Vừa nói, anh vừa mở chiếc túi xách nhỏ của Tần Trăn, nhét vào đó một nắm kẹo, rồi lấy chiếc kẹp tóc hình heo Peppa màu hồng cài lên đầu cô. Sau đó, anh nâng mặt cô lên nhìn thật kỹ, thắc mắc hỏi: "Mới xa nhau vài tháng, sao mắt em thâm quầng thế này?"
"..." Tần Trăn trừng mắt nhìn anh: "Đó là phấn, phấn mắt của tui!"
Phó Thất: "Sao đánh khác hồi trước thế? Trông chẳng giống em gì cả, kỳ lạ lắm."
Anh đè Tần Trăn xuống ghế, lấy nước tẩy trang từ trong túi cô ra. Anh rướn người, khom lưng, nâng mặt cô lên và bắt đầu lau chùi tỉ mỉ.
Tuy không ôm ngồi trên đùi thân mật như lúc nãy, nhưng khoảng cách giữa hai người quá gần, mặt kề mặt, động tác lại quá đỗi thân mật.
Tần Trăn chớp mắt một cái, bắt gặp ngay ánh mắt dịu dàng của anh. Tim cô lại nhói lên một nhịp râm ran, cô muốn né tránh.
Cô cụp mắt xuống, chớp chớp vài cái, không kìm được lại mở lên, rồi lại nhanh chóng cụp xuống.
Cứ lặp đi lặp lại như thế hai lần, cô bắt gặp vẻ mặt nhịn cười của Phó Thất.
Biết mình đang bị trêu chọc, Tần Trăn giơ tay định đánh anh. Cô mũ vàng bên cạnh đột nhiên hắng giọng một tiếng.
Phó Thất suýt nữa thì không kiềm được mà hôn xuống vì vẻ đáng yêu của cô, tiếng hắng giọng đã kéo anh tỉnh lại. Anh liếc nhìn cô mũ vàng, nhét bông tẩy trang vào tay Tần Trăn, bảo: "Tự lau đi, lau sạch lớp nền, tháo cả kính áp tròng ra nữa."
Mắt Tần Trăn giống xác sống, đen ngòm, hơi đáng sợ. Kể từ khi ra khỏi mộ, cô luôn đeo kính áp tròng, chưa từng tháo ra.
Cô cứ tưởng Phó Thất lau mặt cho mình vì lớp nền bị lem, cần đánh lại. Nghe vậy liền nhắc nhở: "Tháo ra thì không giả, giả làm người được nữa đâu."
"Không cần giả vờ nữa." Phó Thất nói: "Từ nay về sau sẽ không giả vờ nữa."
Đang nói thì Lão Mặc lại gọi đội trưởng.
Ba người ngồi băng ghế sau đồng loạt ngẩng đầu lên. Qua kính chắn gió, họ thấy một chiếc trực thăng bay rất thấp ngay phía trước. Gió từ cánh quạt cuốn theo tuyết bay mù mịt, táp vào xe như những chiếc lông ngỗng khổng lồ.
Tầm nhìn bị hạn chế, tốc độ xe buộc phải giảm xuống.
Phó Thất nhoài người sang bảo cô mũ vàng: "Làm phiền cô tẩy trang cho bé cưng giúp tôi." Nói xong, anh khom người, linh hoạt lách lên ghế phụ, chĩa súng hạ kính xe xuống.
Cửa sổ vừa mở, cuồng phong mang theo tuyết tạt vào xe dữ dội, thổi đến mức Tần Trăn không mở nổi mắt.
Cô nheo mắt nhìn, thấy Phó Thất nghiêng đầu nhắm bắn. Sau hai tiếng "Pằng pằng!", chiếc trực thăng vang lên tiếng vỡ nát từ đâu đó, buộc phải lấy độ cao và đổi hướng bay.
Nhưng mối đe dọa không chỉ có vậy. Giữa vùng đồng không mông quạnh đầy tuyết này, tầm nhìn rất rộng. Chẳng bao lâu sau đã có một đoàn xe bám theo, dài ngoằng, nhìn từ xa như một đoàn tàu hỏa băng qua cánh đồng tuyết.
Cô mũ vàng cũng nhìn thấy. Vừa thoăn thoắt tẩy trang cho Tần Trăn, cô nàng vừa thì thầm: "Trông có vẻ sắp tiêu tùng rồi, anh đội trưởng Hương Hương của cô liệu có cách chuồn êm không?"
Tần Trăn thấy kỳ quặc: "Chúng ta cùng, cùng gặp họ mà, cô không biết, sao tui, tui biết được?"
Cô mũ vàng: "Hai người không phải tâm linh tương thông à?"
Đây là lần đầu tiên có người nói cô và Phó Thất như vậy. Tần Trăn vô cùng ngạc nhiên, cố nén niềm vui sướng, e lệ đáp: "Tui, tui chưa từng nói thế đâu nhé."
Cô mũ vàng chúa ghét cái điệu bộ của mấy cặp đôi yêu nhau, lườm Tần Trăn một cái, hạ giọng nói: "Nhưng nhìn họ điềm tĩnh thế kia, chắc là có chiêu trò gì đó."
Cô nàng đã đồng hành cùng Tần Trăn suốt một chặng đường dài, cả hai sớm đã thân thiết. Không còn bận tâm đến chuyện trốn chạy, cô nàng chẳng hề khách sáo túm lấy cổ áo Tần Trăn lau lớp nền trên cổ, mạnh tay đến mức Tần Trăn thấy hơi khó chịu.
Tần Trăn gạt tay cô nàng ra. Cô mũ vàng không buông mà còn sấn lại gần, thì thầm vào tai Tần Trăn: "Hương Hương nhà cô trầm ổn, đáng tin cậy, đẹp trai, dáng lại chuẩn, cái eo đó nhìn là biết khỏe... Thảo nào cô không rung động trước con xác sống nam minh tinh kia."
Tần Trăn thầm nghĩ cô mũ vàng này đúng là mê trai quá đáng. So với cô nàng, bản thân mình quả thật quá đỗi trong sáng. Nhưng nghe cô nàng nói vậy, nhớ lại đã lâu không được sờ cơ ngực với cơ bụng, trong lòng Tần Trăn cũng thấy ngứa ngáy.
Cô len lén đưa mắt nhìn lên phía trước, vừa hay chạm ngay ánh mắt Phó Thất qua kính chiếu hậu.
Không hiểu sao lông mày Phó Thất lại hơi nhíu lại, trông có vẻ không vui. Phát hiện ra Tần Trăn đang nhìn trộm, anh lườm cô một cái cảnh cáo rồi im lặng quay đi.
Tần Trăn tưởng mình bị nhìn thấu tâm tư, chột dạ vỗ vỗ ngực.
Chiếc xe địa hình lúc này như một miếng mồi béo bở thu hút đám người nước ngoài. Đoàn xe truy đuổi và cản đường vẫn bám riết không buông.
Để cắt đuôi, Lão Mặc đánh lái đưa xe lao vào một cánh đồng hoang. Xe xóc nảy đến mức mọi người không ngồi vững nổi, chẳng còn tâm trí đâu mà tán gẫu.
Từ lúc rạng sáng đến giữa trưa, tuyết vẫn rơi nặng hạt.
Dù xe đã chạy vào rừng, nhưng bóng xe bên dưới vẫn khó thoát khỏi tầm quan sát của trực thăng trên cao. Vài tiếng trôi qua, xe truy đuổi ngày càng đông và áp sát hơn.
Đã có vài lần họ suýt bị chặn đường ở những lối rẽ nhỏ, may nhờ sự nhạy bén của Phó Thất và Lão Mặc, một người nổ súng cản bước, một người nhấn ga vượt lên, mới thoát hiểm trong gang tấc.
Tốc độ lái xe này còn hoang dã hơn cả Viện sĩ Giang. Khó khăn lắm Tần Trăn mới thích nghi được và chuẩn bị tâm lý cho một chuyến đi xóc nảy đường dài, thì chiếc xe đang lao vun vút trên đường núi lại bẻ lái ngoặt một cái, lao thẳng xuống một con dốc nghiêng. Sau vài giây lơ lửng trên không, xe rơi mạnh xuống đất, xóc nảy khiến Tần Trăn lảo đảo, ngã lăn quay.
Chật vật bò dậy, cô phát hiện xe đã lao ra một con đường lớn bằng phẳng, nhưng...
"Người!" Tần Trăn chồm lên phía trước, cuống quýt đập vào vai Phó Thất.
Đâu chỉ có người. Lúc xe ngoặt ra khỏi đường lớn, cứ như thể lạc vào một thế giới khác. Trên con đường rộng thênh thang phía trước, giữa cơn bão tuyết gầm thét, hàng chục chiếc xe bọc thép xếp hàng ngay ngắn. Những chiến sĩ vũ trang đầy đủ đang vác súng nhắm thẳng về hướng họ. Uy phong lẫm liệt, Tần Trăn có cảm giác như giây tiếp theo họ sẽ bị bắn thành tổ ong.
"Đúng, là người." Phó Thất ngả người ra ghế, nghiêng đầu nói: "Bé cưng, cứ nhìn kỹ xem họ là ai đã rồi hẵng cuống."
Gió tuyết mù mịt thế kia, cô nhìn rõ thế nào được?
Đợi đến khi Tần Trăn nhìn rõ thì chiếc xe địa hình đã gầm rú như một con mãnh hổ lao vào vòng vây của xe bọc thép. Cùng lúc đó, hỏa lực hạng nặng đồng loạt khai hỏa. Những tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên từ phía sau.
Tần Trăn ngoái đầu lại, thấy những chiếc xe truy đuổi bám sát phía sau đã bị nổ tung, lật nhào. Tuyết và bùn đất bay lả tả hòa quyện trong không trung, tạo nên một cảnh tượng vừa hoành tráng vừa bi thảm.
Chiếc trực thăng lượn lờ trên đầu họ cũng bị tấn công, phát ra những tiếng k** r*n rỉ rồi rơi tự do xuống đất.
"Oa!" Cô mũ vàng và Tần Trăn cùng thốt lên kinh ngạc.
Chứng kiến cảnh tượng chấn động ấy một lúc, lúc Tần Trăn quay lại thì chiếc xe địa hình đã dừng. Một người đàn ông mặt chữ điền vừa cười vừa chào hỏi Phó Thất: "Cuối cùng cũng đến. Cậu mà không đến nhanh, tôi đã định dẫn quân xông qua đó rồi."
Phó Thất nói chuyện vài câu với ông ta rồi mở cửa xe phía sau, dắt Tần Trăn bước ra.
Vừa nhìn thấy khuôn mặt mộc mạc của Tần Trăn, người đàn ông mặt chữ điền mở to hai mắt, giật mình lùi lại một bước, thốt lên đầy vẻ khó tin: "Không ngờ lại là thật!"
Lớp trang điểm trên mặt Tần Trăn đã bị lau sạch, để lộ diện mạo nguyên bản. Giờ đây, đứng giữa vòng vây của lực lượng vũ trang hùng hậu, cô có cảm giác như mình sắp bị công lý trừng trị.
Thêm vào đó, người đàn ông trung niên mặt chữ điền này tỏa ra một luồng chính khí hừng hực, nhìn là biết cấp bậc lãnh đạo. Tần Trăn vô cùng căng thẳng, run rẩy nói: "Ngài, ngài nếu thấy không tốt, tui, tui cũng có thể là giả, giả, giả!"
Người mặt chữ điền càng thêm kinh ngạc, quay sang Phó Thất, khó tin thốt lên: "Lại còn biết nói nữa cơ à!"
"Ông còn nói nữa là cô ấy không dám nói luôn đấy." Phó Thất cười, khéo léo giấu Tần Trăn ra sau lưng, hạ giọng: "Không sao đâu. Vị này nguyên là sĩ quan thuộc Tổ bảo vệ an ninh của căn cứ Bắc Thành, nay là Tổ trưởng Tổ bảo vệ của căn cứ Bắc Nhạc, đến đây để tiếp ứng chúng ta."
Tần Trăn chỉ nghe lọt tai hai chữ "sĩ quan", liền lắp bắp: "Chào, chào quan lớn!"
Người mặt chữ điền vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi, nhìn Phó Thất đang cố nhịn cười, rồi lại nhìn Tần Trăn đang run rẩy, ngập ngừng: "Miễn lễ?"
Bên này đang diễn ra màn đối thoại gượng gạo, bên kia tiếng bom nổ vẫn vang lên không ngớt. Giữa lúc Tần Trăn đang lo lắng, không biết nói gì thì có người chạy lại thì thầm vài câu với người mặt chữ điền. Ông gật đầu, nhận lấy một chiếc điện thoại.
Ông nghe vài câu rồi thản nhiên bật loa ngoài để tất cả mọi người cùng nghe rõ nội dung cuộc gọi.
"... Ngài Will đang rất tức giận, yêu cầu ông mau chóng giao Phó Thất và mẫu vật thí nghiệm ra đây." Đó là giọng nói của gã mặt sẹo mà Tần Trăn từng gặp một lần. Giọng gã nghe có vẻ rất sốt ruột: "Đây là chuyện trọng đại mang tầm quốc tế, ông đừng có làm loạn!"
Người mặt chữ điền thủng thẳng đáp: "Không được đâu. Phó Thất và cô Tần là người đích thân Giáo sư Trương yêu cầu, bắt buộc phải đưa về an toàn."
Giọng gã mặt sẹo qua điện thoại nghe thật bất lực, có vẻ như đang cố gắng giải thích với ai đó bên cạnh: "Ngài xem, chuyện này là do căn cứ Bắc Nhạc gây ra. Đó là một căn cứ tư nhân, hoàn toàn không tuân theo sự điều động của trung ương..."
"Căn cứ tư nhân lấy đâu ra lực lượng vũ trang!" Tiếng gầm tức giận của Will vang lên từ trong điện thoại.
"Cái đó thì ai mà biết được? Hay là thế này, ngài Will bớt giận, chúng tôi sẽ lập tức về điều tra..."
Một bên thì đại diện chính phủ yêu cầu người của căn cứ Bắc Nhạc rút lui ngay lập tức, giao nộp Phó Thất và Tần Trăn. Bên kia thì vin vào cớ căn cứ Bắc Nhạc là tư nhân, lệnh của chính phủ không có tác dụng. Cứ vòng vo mãi, chẳng đâu vào đâu.
Đúng lúc này, một chiếc xe con bảy chỗ lái tới. Từ xa, một giọng nói quen thuộc cất lên: "Đội trưởng! Đã tìm thấy Tiểu Tần chưa?"
Người mặt chữ điền liếc nhìn một cái, cúp máy, nói với Phó Thất: "Thôi được rồi, bên này để tôi lo liệu, các cậu cứ về căn cứ trước đi."
Nói xong với Phó Thất, ông lại quay sang nhìn Tần Trăn. Thấy cô rụt rè, sợ sệt như đang đi trên lớp băng mỏng, ông buột miệng hỏi một câu nghe thật vô duyên: "Nghe Lục Hạnh bảo cô làm nhiều việc xấu lắm à?"
"Tui tui tui..." Tần Trăn run rẩy cả người, đầu óc lập tức trống rỗng. Gần như theo phản xạ, cô bật thốt lên: "Tui đã ăn trộm hai cây bắp cải!"
Cô thực sự đã ăn trộm. Hồi trước cô mũ vàng bị ốm, không thể đi kiếm thức ăn, Tần Trăn vốn không cần ăn, đã tìm được cho cô nàng hai cây bắp cải.
Hai cây bắp cải nằm trong một luống trồng được rào chắn cẩn thận, có lẽ là do người của căn cứ đặc biệt trồng.
Người mặt chữ điền sững sờ, rồi cười phá lên sảng khoái.
Giữa tiếng cười sảng khoái của ông, Tần Trăn bị Phó Thất kéo đi. Khó khăn lắm mới thoát khỏi áp lực của chính nghĩa, Phó Thất lại giới thiệu cho cô một người quen nữa, đó chính là Trần Tưởng - người lái chiếc xe con đến đón họ.
Trần Tưởng vẫn nhiệt tình y như trên điện thoại, xúm xít hỏi han Tần Trăn đủ điều. Thế nhưng Tần Trăn lại tỏ ra vô cùng lạnh nhạt.
Không phải do cô muốn tỏ ra lạnh nhạt, mà là vì lúc lên xe, cô quay đầu lại và nhìn thấy Lão Mặc. Khác hẳn với đêm qua, lần này cô đã nhìn rõ đôi mắt màu trà nhạt đó.
Tần Trăn có cảm giác như mình đã gặp đôi mắt này ở đâu đó rồi.
Đang cố lục lọi trong trí nhớ, thì Lão Mặc vốn ít nói, tính đến nay chưa nói quá năm chữ, đột nhiên quay đầu lại, sủa "gâu" một tiếng về phía Tần Trăn.
Tần Trăn sững người.
Kế hoạch xây dựng hình ảnh một đại tỷ dịu dàng, chững chạc trước mặt đồng đội tan thành mây khói. Cô ngây ngốc, bối rối đến mức hồi lâu không nói nên lời.
"Tiểu Tần, Tiểu Tần, sao không để ý đến tôi thế này?" Trần Tưởng vừa lái xe vừa í ới gọi Tần Trăn: "Chúng ta chẳng phải là bạn thân qua mạng, lại còn là đồng đội tốt của nhau sao? Hay là tại tôi xấu quá, gặp mặt là vỡ mộng luôn rồi?"
Tần Trăn lúc này mới hoàn hồn, vội vàng lắp bắp bắt chuyện với người bạn tốt của mình.
Đổi sang xe con, dưới sự hộ tống của đội an ninh căn cứ, sau bốn năm tiếng di chuyển, mấy người họ đã an toàn đến được căn cứ Bắc Nhạc.
Hệ thống phòng thủ của căn cứ rất nghiêm ngặt. Khi họ vào được bên trong thì trời đã tối. Phó Thất phải đi gặp lãnh đạo căn cứ để bàn bạc về công tác an ninh, nên Tần Trăn và cô mũ vàng đành theo chân Trần Tưởng về chỗ ở.
"Để đảm bảo an toàn, căn cứ đã điều động khẩn cấp rất nhiều nhân lực tới, nên chỗ ở đang quá tải. Chúng ta đành tạm bợ một chút vậy."
Vốn dĩ căn cứ Bắc Nhạc được xây dựng để Trương Tập Bình tự do nghiên cứu, quy mô khá nhỏ. Sau khi Tần Trăn đến, đám người ngoại quốc chắc chắn sẽ dòm ngó nơi này. Vì thế, chính quyền đã điều động một phần ba lực lượng phòng thủ từ căn cứ Bắc Thành sang. Hiện tại nơi đây vô cùng đông đúc.
Tất nhiên, trên danh nghĩa thì toàn bộ lực lượng này đều thuộc quyền sở hữu tư nhân của căn cứ Bắc Nhạc.
Trần Tưởng và những người khác thường xuyên thực hiện nhiệm vụ bên ngoài, thuộc diện nhân sự lưu động nên luôn ở trong các khu vực tạm trú. Hơn nữa lúc này đã khuya, họ chỉ chọn đại một căn phòng lớn để qua đêm.
Khu tạm trú này khá tồi tàn. Sau khi rửa mặt qua loa, họ lại chìm vào màn đêm tĩnh mịch giữa cơn bão tuyết.
Đây là lần đầu tiên Tần Trăn công khai xuất hiện trước mặt con người với diện mạo thật sự của mình. Trên đường đi, vô số ánh mắt ngỡ ngàng đổ dồn về phía cô khiến cô cảm thấy không an tâm. Cô rất muốn nói chuyện với ai đó, nhưng Phó Thất vẫn chưa về, mà cô thì ngại làm phiền người khác nghỉ ngơi.
Không ngờ cô chưa mở miệng thì Trần Tưởng đã chủ động bắt chuyện: "Tiểu Tần, sao cô im lặng thế?"
Tần Trăn khẽ đáp: "Các người không phải định ngủ, ngủ sao?"
"Thì định ngủ, nhưng trước khi ngủ cũng có thể tâm sự chút đỉnh mà." Trần Tưởng nói: "Không phải cô thích níu áo người khác nói chuyện buổi đêm sao?"
Tần Trăn: "Ai nói vậy?"
Trần Tưởng: "Đội trưởng nói đấy."
"Anh ấy còn nói tui, nói gì nữa?"
"Bảo là cô mà không được càm ràm vài câu trước khi ngủ thì không chịu ngồi yên. Anh ấy còn dặn tôi với Lão Mặc, nếu tìm thấy cô trước thì mỗi tối nhớ phải tâm sự với cô."
"Hờ!" Cô mũ vàng nằm bên cạnh cười chế giễu một cách phũ phàng, xác nhận lời Trần Tưởng nói hoàn toàn chính xác.
Tần Trăn: "..."
Lại dám đi rêu rao tính xấu của cô!
Đồ Phó Hương Hương đáng ghét!
Trần Tưởng: "Không sao đâu, cô muốn nói gì thì cứ nói."
Nghe đến đây, Tần Trăn không ngại ngần gì nữa, liền hỏi thăm về những trải nghiệm của họ trong thời gian qua.
Trần Tưởng vốn là người hoạt ngôn, nên cậu đảm nhận luôn việc tường thuật. Bắt đầu từ việc Phó Thất nổ súng bắn chết Tiểu Lâm Hoành Trí, bị giam giữ và thẩm vấn mỗi ngày trong căn cứ. Sau đó là những cuộc chạy đôn chạy đáo trong Viện Nghiên cứu, và cả những cuộc tranh luận nảy lửa trước mặt các quan chức chính phủ để đấu tranh cho Tần Trăn.
Ai cũng hiểu rõ Tần Trăn vô tội, nhưng khi lợi ích cá nhân bị đụng chạm, luôn có những người lựa chọn đứng về phía đám người ngoại quốc kia.
Điều này khiến hành trình đấu tranh giành lại sự tôn trọng cho Tần Trăn của Phó Thất trở nên vô cùng gian nan và dài dằng dặc.
Trong quá trình đó, ngoài Phó Thất ra, tất cả những ai từng tiếp xúc với Tần Trăn đều bị triệu tập đến căn cứ Bắc Thành để thẩm vấn nghiêm ngặt. Từ Viện sĩ Giang, anh chàng gãy chân, đến những đứa trẻ chưa vị thành niên, tập hợp đủ cả già trẻ lớn bé, ốm đau bệnh tật. Ngay cả những lá cờ có ký tên "Giang Tiểu Giang", "Giang Tiểu Tần" cũng không bị bỏ sót.
Mọi nhân chứng, vật chứng chứng minh Tần Trăn từng giúp đỡ con người đều được thu thập đầy đủ. Kết hợp với những tài liệu lưu trữ từ hơn bốn mươi năm trước và lời khai của Phó Thất, căn cứ Trung ương cuối cùng đã dẹp bỏ được mọi ý kiến trái chiều, quyết định chấp nhận đề xuất của Phó Thất.
Nhắc lại khoảng thời gian đó, Trần Tưởng vẫn còn rùng mình: "Cô không biết đâu, hồi chuyện mới vỡ lở, trong căn cứ ồn ào lắm, ý kiến trái chiều bay tứ tung, loạn cào cào hết cả lên... May mà cô trốn đi được."
Tần Trăn gật đầu lia lịa, cuối cùng cô cũng hiểu vì sao Phó Thất lại khuyên việc tách ra là lựa chọn tốt nhất.
"Sau này phải làm sao?" Tần Trăn hỏi.
"Đội trưởng không bàn với cô à?"
"Không."
Hai người tái ngộ đến nay mới được một ngày một đêm, mà thời gian đó thì đến chín mươi phần trăm là dành cho việc di chuyển, còn chưa nói với nhau được mấy câu, lấy đâu ra thời gian nói chuyện riêng.
Trần Tưởng: "Vậy chờ Đội trưởng về rồi bảo anh ấy nói cho cô."
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay.
Sau khi vệ sinh cá nhân qua loa, anh bước vào phòng. Căn phòng rất đơn sơ, không có lấy một chiếc giường, chỉ có một tấm đệm lớn trải dưới đất. Hai người đàn ông nằm ép vào phía cửa sổ, hai người phụ nữ nằm ở góc đối diện, chừa ra một khoảng trống khá rộng ở giữa. Đó là chỗ dành cho Phó Thất.
Phó Thất cởi áo khoác, ngả lưng xuống đệm rồi tắt đèn pin.
Tần Trăn nằm bên trái anh, cách anh khoảng nửa mét. Cô lén lút nhìn anh. Ánh sáng quá yếu, cô không chắc anh đã ngủ hay chưa.
Dù sao Tần Trăn cũng không thể chợp mắt. Cô nhìn ngó xung quanh trong màn đêm một lúc lâu, đến khi nghe tiếng thở đều đều vang lên trong phòng, mới rón rén gọi khẽ: "Hương Hương, anh, anh ngủ chưa?"
Giọng Phó Thất vọng lại từ trong bóng tối: "Chưa."
"Sao anh chưa ngủ?"
Đáng lẽ ra, sau mấy ngày không ngủ và chỉ chợp mắt được hơn ba tiếng đồng hồ trên chuyến xe xóc nảy khi hai người gặp lại, thì anh phải ngủ ngay khi lưng vừa chạm nệm chứ?
Phó Thất đáp: "Không dám ngủ, sợ."
"... Sợ gì?"
Tần Trăn hơi hồi hộp. Cô nghĩ, nếu Phó Thất nói sợ nhắm mắt lại thì cô sẽ biến mất, liệu cô có nên cảm động rồi nhân cơ hội nhào vào lòng anh không?
Ngày trước, hai người toàn nằm sát bên nhau mà ngủ. Chẳng có lý do gì khi Phó Thất trở nên "b**n th**" rồi lại phải cách xa nhau, đúng không?
Phó Thất lên tiếng: "Sợ em lột quần tôi."
Tần Trăn: "..."
Cô nắm chặt tay, thầm nhắc nhở bản thân rằng hai người vừa mới gặp lại, anh đang rất mệt mỏi, không thể chịu nổi đòn roi.
May mà cô mũ vàng và Trần Tưởng đã ngủ say, nếu không để người khác nghe thấy Phó Thất nói năng lung tung với một cô gái như cô thế này, thì cô còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa?
Vốn định tha cho Phó Thất, nhưng thấy ấm ức, cô nằm sấp một lát, rồi quờ quạng trong bóng tối lục lọi chiếc túi chéo của mình.
"Làm gì thế?" Phó Thất hỏi.
"Lấy sổ ghi thù." Tần Trăn gằn giọng, hậm hực nói: "Anh cứ đợi đấy, tui tích được một đống rồi, vài hôm nữa sẽ tính sổ với, với anh một lượt!"
Phó Thất hỏi: "Có ghi sổ cô mũ vàng không?"
Tần Trăn: "Ghi cô ấy làm gì?"
"Sao lại không ghi?" Giọng Phó Thất nghe kỳ quặc, anh vặn vẹo: "Em thích cô ta à?"
Tần Trăn giật bắn mình: "Cô ấy là con gái, sao tui lại đi thích cô ấy được chứ?!"
"Chồng em với vợ chưa cưới cũ của em chẳng phải đều là con gái sao?" Giọng Phó Thất lạnh te.
Đặc biệt là cô vợ chưa cưới kia, nhập vai nhanh thế cơ mà... Xu hướng giới tính thay đổi xoành xoạch.
Tần Trăn: "..."
Lại lôi quá khứ đen tối của cô ra nói!
Sức chịu đựng cũng có giới hạn!
Tần Trăn xoay người, lăn một vòng đến sát bên Phó Thất, giơ nắm đấm thụi cho anh một cú.
Nắm đấm vừa chạm vào eo Phó Thất đã bị anh tóm chặt. Anh nắm lấy cánh tay cô, lật người, hất chăn lên rồi cuốn chặt cô vào lòng.
Tần Trăn bất ngờ thấy ngượng, cố giãy ra một chút nhưng lại bị ôm chặt hơn.
Phó Thất nằm rất gần, hơi thở phả vào vành tai cô. Im lặng ôm nhau một lúc, anh cất giọng khẽ khàng: "Biết hết rồi à?"
Tần Trăn "ừm" một tiếng.
"Buồn không?" Phó Thất hỏi khẽ.
"Không buồn." Tần Trăn đáp.
Nói thế này có vẻ vô tâm vô phế quá, nhưng đó là sự thật. Cô thành thật thú nhận: "Tui có nhớ, nhớ gì đâu, chẳng biết lấy gì mà buồn."
Phó Thất nhất thời im lặng. Một lát sau, bàn tay anh xoa xoa sau gáy Tần Trăn.
Tần Trăn nằm gọn trong vòng tay anh, cảm thấy ấm áp vô cùng. Việc nép vào nhau tâm tình to nhỏ trong một đêm tuyết rơi tĩnh lặng thế này quả thực rất hạnh phúc. Cô vòng tay ôm lấy eo Phó Thất, s* s**ng vài cái.
Mặc dù có lớp áo cách lớp nhưng cô vẫn chưa thỏa mãn. Cô định thò tay vào trong áo anh thì bị anh tóm chặt.
Anh không cho cô sờ, nhưng tay anh lại rất tự nhiên đặt lên ngực cô.
Tần Trăn giật mình, toan giằng tay anh ra thì nghe anh hỏi: "Tim ngừng đập từ bao giờ?"
Cô sững người, vội vàng sờ lên ngực mình. Đặt tay chồng lên tay Phó Thất cảm nhận một hồi lâu, cô ngơ ngác nói: "Không, không biết... tui không để ý."
Từ sau khi rời xa Phó Thất, cô nán lại hiệu sách rất lâu, chẳng có ai giúp cô kiểm tra nhịp tim nữa. Mải mê đọc tiểu thuyết, cô cũng quên béng mất chuyện này.
Sau đó thì lại mải lo trốn tránh bọn người ngoại quốc nên cũng chẳng nhớ ra.
"Không sao." Phó Thất an ủi: "Ngày mai đến gặp Trương Tập Bình xem sao."
Tần Trăn gật đầu.
Thân phận của cô đã bị bại lộ. Con đường duy nhất bây giờ là hợp tác với loài người để nghiên cứu ra vắc xin giải trừ virus xác sống. Bằng không, cho dù cô có trốn xuống lòng đất thì cũng bị đào lên cho bằng được.
Tần Trăn không phản đối chuyện này, nếu không trước đây cô đã chẳng chủ động đưa máu thịt cho Chu Ngân.
Dù sao cũng không chết được, cô chỉ hơi sợ hãi khi phải chứng kiến cảnh bản thân bị cắt xẻo thành từng mảnh... Tuy không đau đớn, nhưng về mặt tâm lý thì rất khó chấp nhận.
Nếu Trương Tập Bình là người thực hiện nghiên cứu, cô sẽ thấy dễ chịu hơn một chút.
Tần Trăn đã nghe danh Trương Tập Bình từ lâu. Cô biết đó là một "thánh nhân" cuồng nghiên cứu virus đến mức điên rồ, thậm chí còn không nỡ giết một con xác sống. Chuyện này từng khiến cô nhầm tưởng ông ta cũng là cương thi...
Đến lúc đó, cô chỉ cần dặn dò ông ta dùng phương pháp nghiên cứu nhẹ nhàng một chút, chắc chắn ông ta sẽ đồng ý.
Tần Trăn hiểu rằng đây là cách giải quyết tốt nhất mà Phó Thất có thể nghĩ ra.
Căn phòng lại chìm vào im lặng sau chủ đề đó. Khi Tần Trăn lại rục rịch định s* s**ng người anh thì bị anh nắm tay giữ chặt. Phó Thất cất tiếng hỏi: "Xa nhau lâu thế, em không có gì muốn nói với tôi sao?"
Tần Trăn lắng tai nghe ngóng, thấy những người khác trong phòng không có động tĩnh gì, đoán chắc họ đã ngủ say. Cô mới len lén thầm thì: "Có..."
"Em nói đi."
Tần Trăn thì thầm: "Tiền của anh đều là của tui, đều là của tui..."
Phó Thất: "... Rồi còn gì nữa?"
"Còn nữa, cô mũ vàng không nghe lời tui, không chịu gọi tui là chị."
"Ngày mai tôi đánh cô ta giúp em." Phó Thất hỏi: "Còn gì khác không?"
Ví dụ như nụ hôn lúc chia tay ấy.
Tần Trăn ngập ngừng một lát, nắm lấy tay anh ngẩng mặt lên, nhỏ giọng hỏi: "Còn có, còn có... Hương Hương, anh, anh vẫn b**n th** như ngày xưa, hay là b**n th** hơn rồi?"
Phó Thất: "... Em mới b**n th** ấy."
Tần Trăn: "Ây da, anh rõ ràng là b**n th**, gu mặn chát, cực kỳ b**n th**, anh cứ thừa, thừa nhận đi mà!"
"Đừng có ăn nói lung tung, tôi chẳng b**n th** chút nào, tôi là một thanh niên quang vinh chân chính, xuất thân nề nếp đàng hoàng." Phó Thất nói: "Em mới là đồ b**n th**, đi đặt biệt danh lung tung cho người khác... Lại còn Vương Tiểu Thối nữa chứ, rõ ràng tôi thơm tho thế này."
Ai mà lại đặt tên là "Vương Tiểu Thối" cơ chứ? Vừa nhìn cái tên đó cùng với những dòng chữ to đùng xấu xí, anh đã biết ngay là do cô làm.
Phó Thất xoa xoa đầu Tần Trăn, làm mái tóc ngang vai của cô rối bù lên. Anh kề sát trán cô, thì thầm: "Tần Tiểu Trăn, hư lắm đấy."
"Tui không hư!" Đứng trước mặt lãnh đạo căn cứ thì cô không dám ho he, chứ ở trước mặt Phó Thất thì có gì phải sợ?
Cô đấm một cú vào ngực anh, cự nự: "Tui chẳng hư chút nào, anh mới b**n th**, anh là kẻ biến, b**n th** nhất thế giới này!"
"Nói bậy, tôi chẳng b**n th** chút nào."
"Thứ nhất, tôi cũng không b**n th**." Giữa lúc hai người đang cự cãi khe khẽ, một giọng nói bất thình lình vang lên khiến Tần Trăn giật nảy mình. Là giọng của cô mũ vàng.
Cô mũ vàng: "Thứ hai, tôi không cố ý nghe lén hai người v* v*n nhau đâu, nhưng hai người có thể đi vào trọng tâm được không? Anh ta b**n th** thế nào? Trọng tâm là cái đó!"
Giọng cô nàng vừa dứt, Trần Tưởng cũng góp lời, nói lớn: "Tôi đồng ý!"
Lão Mặc không nói gì, nhưng anh ta trở mình, tạo ra tiếng động rất lớn.
Cô mũ vàng tiếp tục: "Cuối cùng, tôi có tên đàng hoàng, tôi tên là Triệu Hoàng Đàm! Hai người đúng là cái loại b**n th** thích đặt biệt danh cho người khác!"
"..."
Tần Trăn ngượng chín mặt. Cô đờ đẫn trong bóng tối một lát, rồi nghẹo đầu sang một bên, nhắm nghiền mắt lại, giả vờ như mình đã chết.
"Chúng tôi có phải là b**n th** hay không thì tính sau, nhưng EQ của ba người thì chắc chắn cần phải xem lại." Phó Thất chẳng hề nao núng, bình thản nói: "Lần sau nếu gặp tình huống tương tự, làm ơn tự giác nhắm mắt bịt tai, ngoan ngoãn giả chết giùm cái, được không?"
Tần Trăn đang giả chết lập tức sống lại, vỗ vỗ vào cơ ngực Phó Thất, giơ ngón tay cái lên bày tỏ sự thán phục.