So với ngôi mộ Tần Trăn từng ở, tiện nghi của hầm trú ẩn có tốt hơn chút đỉnh, nhưng bản chất vẫn là dưới lòng đất, có rất nhiều điểm tương đồng. Rõ rệt nhất là sự thay đổi thời gian và nhiệt độ đều diễn ra trong tĩnh lặng, tựa như hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài.
Mấy ngày nay Tần Trăn không chìm đắm trong các vụ án thì cũng mải mê chơi điện tử, chẳng hề nhận ra thời gian trôi qua. Đến khi bước ra khỏi cửa hầm, ánh nắng chói chang rọi xuống người khiến cô có cảm giác như bừng tỉnh sau một giấc mộng dài, hệt như lần đầu tiên được Phó Thất đưa ra khỏi mộ vậy.
Cô ngoái nhìn Phó Thất. Anh đã trở lại vẻ thường ngày, đang cúi đầu xem điện thoại.
Màn hình điện thoại nhấp nháy liên tục, như thể đang bị dội bom tin nhắn.
Hầm trú ẩn gần như đóng kín, dưới đó dường như không có sóng, mấy hôm nay Tần Trăn chưa từng thấy Phó Thất xem điện thoại.
Cô tò mò ghé sát lại: "Sao vậy?"
Phó Thất vừa gửi xong một tin nhắn, lập tức lật úp màn hình xuống: "Không có gì."
"Vậy cho tui chơi, chơi một lát!"
Máy tính không mang theo được, nhưng điện thoại thì được chứ. Tần Trăn muốn liên lạc với nhóm Trần Tưởng, kể cho họ nghe về phát hiện mới.
"Không được." Phó Thất vừa từ chối vừa nhanh chóng tiêm ống thuốc gây nhiễu xác sống cuối cùng. Tiêm xong, anh nhìn về hướng Tây, nói: "Tới khu tập thể giáo viên trường Trung học số 1 trước đã, chỉ có hai tiếng thôi."
Đã tiêm thuốc rồi, nghĩa là anh chẳng chừa cho Tần Trăn chút thời gian nào để chơi điện thoại.
Trong túi Tần Trăn vẫn còn một ống thuốc gây nhiễu, nhưng thứ này cứu mạng lúc nguy cấp, không thể dùng bừa. Hơn nữa, tuy nét mặt Phó Thất đã trở lại bình thường nhưng tâm trạng vẫn còn nặng nề, không khí khá ngột ngạt. Tần Trăn cũng ngại không dám nhõng nhẽo làm ầm ĩ với anh, đành thở dài thườn thượt lẽo đẽo theo Phó Thất đi về hướng Tây thành phố.
Thôi bỏ đi, dỗ dành anh trước đã.
Cô được Phó Thất nắm tay đi xuyên qua bầy xác sống. Chưa đi được bao xa thì nghe có tiếng "ù ù" trên đỉnh đầu. Cô vừa định ngẩng lên nhìn thì bị Phó Thất kéo nấp vào một góc.
"Flycam giám sát." Phó Thất giải thích: "Nguy hiểm lắm, sau này hễ gặp thì nhất định phải tránh xa."
Tần Trăn chưa từng thấy thứ đó bao giờ, muốn nhìn kỹ thêm một chút, nhưng đã bị Phó Thất kéo đi tiếp.
Càng đến gần trường Trung học số 1 và Bệnh viện Hải Âm, các tòa nhà xung quanh càng hoang tàn, flycam trên đầu cũng càng nhiều, có mấy lần suýt đập thẳng vào mặt hai người. May mà lượng xác sống cũng rất đông, che chắn kỹ càng cho họ.
Khu Tây thành phố là khu phố cổ từ vài thập niên trước. Do Bệnh viện Hải Âm xảy ra chuyện, cộng thêm việc dịch chuyển trung tâm kinh tế và khu trường học sau này, khu vực này dần suy tàn. Trước mạt thế, ngoài người già ra hầu như chẳng ai sinh sống ở đây.
Dọc đường đi, rất nhiều nơi bị phun sơn đỏ chữ "Giải tỏa" to đùng, khu trường cũ của trường Trung học số 1 cũng không ngoại lệ.
Phó Thất đưa Tần Trăn nhảy qua tường rào vào trường.
Trường cũ đơn sơ, dãy phòng học đối diện khu tập thể giáo viên qua một cái sân vận động. Bỏ hoang nhiều năm, bức tường bên ngoài đã bị dây leo phủ kín. Nhìn từ xa, đám dây leo mọc um tùm như thành tinh, bám đầy trên khu tập thể giáo viên, như đang giương nanh múa vuốt về phía hai người.
Bên ngoài đã đáng sợ, bên trong càng u ám, lạnh lẽo, hệt như đi vào bụng một con quái thú khổng lồ, thỉnh thoảng còn có xác sống đi lờ đờ. Rất may mục tiêu của họ là tầng hai, bước vài bước là tới.
Ổ khóa hoen gỉ dễ dàng bị cạy mở. Tần Trăn bước vào đầu tiên, vuốt ngực nói: "Còn âm u hơn cả mộ của tui!"
Lời còn chưa dứt, bên cạnh chợt vang lên tiếng "cộc". Tần Trăn ngoảnh lại, thấy mình vô ý làm đổ một khung ảnh gỗ trên tủ giày cạnh khủy tay.
Cô định đưa tay đỡ, nhưng Phó Thất đã nhanh chóng nhặt lên. Thấy đó là một khung ảnh trống, anh mới nhẹ nhàng đặt xuống, nhắc nhở: "Cẩn thận chút."
Tần Trăn nhìn anh như nhìn thấy ma.
Dọc đường đi, họ mượn vô số căn nhà trống bên đường để tá túc, tuy không chủ động phá hoại nhưng cũng chẳng đến mức cẩn thận thế này. Có lần Phó Thất còn làm máu vương đầy sàn nhà người ta cơ mà, sao tự dưng lại đổi tính thế này?
Lẽ nào do bị kích động quá đỗi mà thay đổi tâm tính rồi?
Phó Thất đã nhìn vào trong nhà, đưa mắt đảo quanh một vòng rồi quay sang bảo Tần Trăn: "Đi theo tôi, đừng tùy tiện đụng vào đồ của người khác."
Tần Trăn rất lo lắng cho trạng thái tinh thần của anh, đành nhượng bộ "ồ" một tiếng rồi lẽo đẽo theo sau.
Ngôi nhà đã cũ, ban công cũng bị dây leo che khuất nên bên trong rất tối. Vì bỏ hoang nhiều năm, bàn ăn, sàn nhà đều phủ một lớp bụi dày, góc tường giăng đầy mạng nhện. Tần Trăn mới đi được vài bước vào trong, thậm chí còn có con châu chấu nhảy lên giày cô.
Đây là căn hộ có ba phòng ngủ một phòng khách. Ngoài phòng khách, còn có hai phòng ngủ và một phòng làm việc.
Bàn ghế, ga trải giường vẫn còn nguyên vẹn, nhưng tủ quần áo lại hơi lộn xộn, các cuốn album trên bàn cũng đều trống không. Có vẻ như chủ nhân đã rời đi trong vội vã, chỉ mang theo những món đồ giá trị và có ý nghĩa kỷ niệm.
Phó Thất dắt Tần Trăn đi một vòng, dừng lại ở cửa phòng làm việc, hỏi: "Thấy sao?"
Tần Trăn đáp: "Là một gia, gia đình ba người, thích học hành."
Không chỉ có phòng làm việc, trong đó còn chất đầy sách vở. Nào là sách giáo khoa, giáo án, sách chuyên ngành, nào là các tác phẩm văn học, và cả một vài cuốn tiểu thuyết có bìa trang trí hoa mỹ. Trên tường còn treo một số bức thư pháp.
Không khó để hình dung ra cuộc sống bình yên của gia đình này.
"Còn gì nữa không?" Phó Thất hỏi khẽ.
"Còn lại thì chẳng có gì, chỉ là gia, gia đình bình thường." Tần Trăn thấy anh rất lạ, đánh giá ngược lại anh vài cái rồi hỏi: "Hương Hương, đây có phải là nhà người, người bạn của bà lão điên đó không? Anh có nhìn thấy bà, bà ấy tên gì chưa?"
"Sao cô lại hỏi thế?"
"Lúc nào gặp lại bà, bà lão điên, thì tiện nói cho bà ấy biết mà."
Đáy mắt đen láy của Phó Thất dường như lóe lên một tia sáng khó cất thành lời, anh cụp mắt xuống, đáp: "Cô ấy tên... Tần Tiểu Bảo."
"Ha ha ha Tần Tiểu Bảo..." Tần Trăn cười phá lên. Cười được hai tiếng thì nhớ ra đây là nạn nhân, vội vàng bịt miệng lại, nói tiếp: "Ờ... cũng dễ, dễ thương đấy, lại còn cùng, cùng họ với tui nữa."
Nhưng mà cái tên thì quê mùa hơn cô nhiều.
Đúng là rất bình thường, rất quê mùa, hèn gì Viện sĩ Giang không nhớ nổi.
Phó Thất không lên tiếng, trông vẫn rất nặng nề.
Tần Trăn tưởng là do mình chê cười tên người ta, khẽ kéo kéo ngón tay anh, nói: "Tui xin lỗi..."
"Không cần xin lỗi." Phó Thất hạ giọng: "Tôi muốn tìm một chút trong phòng làm việc, cô... cô tùy tiện tìm chỗ nào đó nghỉ ngơi đi, đừng chạy lung tung, đừng làm lộn xộn hay làm hỏng đồ nhà người ta."
Câu này khiến cương thi thật không vui, nói cứ như cô là kẻ thích phá hoại vậy.
Tính toán lại thì Phó Thất mới là kẻ phá hoại ấy chứ. Nếu không phải do anh, ngôi mộ cương thi đâu đến nỗi bị nổ sập, chiếc quan tài của cô chắc cũng tan thành mảnh vụn rồi.
Tần Trăn rất muốn cãi lại, nhưng nhìn sự u ám không tan trong đáy mắt anh, lại thấy anh có chút đáng thương.
Cô quyết định bao dung thêm chút nữa với con người yếu ớt này, ngoan ngoãn nói: "Biết rồi."
Tần Trăn quay người định sang chỗ khác xem thử, vừa bước chân đi lại dừng khựng, ngoái đầu lại hỏi: "Hương Hương, Tần Tiểu Bảo mất lúc bao nhiêu tuổi thế?"
Ánh mắt Phó Thất xao động, anh vội quay mặt đi, đường gân xanh nổi hằn trên cổ giật giật vài cái rồi mới truyền tới giọng nói trầm đục: "...Hai mươi mốt..."
"À." Tần Trăn nhận ra cảm xúc của anh bất ổn, liền bước tới kéo tay anh, bảo: "Hương Hương, anh, anh không phải định khóc, khóc đấy chứ?"
"Không có, tôi chỉ thấy..." Phó Thất ngập ngừng một lát, nói: "Thấy cô ấy còn nhỏ quá, có chút thương xót."
Tần Trăn: "..."
Từ này lần trước cô dùng rồi đấy!
Không chủ động thương xót cô, lại đi thương xót người khác?
Nhưng "người khác" này là người đáng thương, Tần Trăn cũng ngại không muốn ganh tị với người ta, đành nhắc nhở vòng vo: "Hương Hương à, tính theo năm hiện tại, người ta cũng sáu, sáu mươi mấy rồi, đáng tuổi bà của anh đấy nhé..."
Cơ thể Phó Thất cứng đờ trông thấy. Vài giây sau, anh từ từ thả lỏng, quay mặt lại, ánh mắt khóa chặt trên gương mặt Tần Trăn, cất giọng đầy tính bức bách: "...Cho nên?"
Anh định giận đấy à!
Chỉ vì cô nhắc khéo về khoảng cách tuổi tác của hai người sao?
Tần Trăn hơi khó chịu, bảo: "Anh, anh không được thích cô ấy, hai người khác, khác giống loài, lại còn tình yêu bà cháu, vợ già chồng trẻ, sẽ bị chê, chê cười đấy... Yêu đương kiểu Platon thì, thì được, không được nghiêm túc!"
Phó Thất: "..."
Khóe mắt anh giật dữ dội, muốn nói lại thôi, cuối cùng chẳng thốt nên lời.
Nhưng những cảm xúc nặng nề đó lại bị con nhóc ngốc nghếch này cắt ngang làm tiêu tan đi phân nửa, Phó Thất thở dài một hơi nặng nề, xoa xoa cái đầu Cương thi của cô, bất lực nói: "Cô đi chơi của cô đi."
Tần Trăn lo thay cho Phó Thất.
Cô cảm thấy Phó Thất đang nhầm lẫn giữa sự đồng cảm dành cho cô gái hăm mốt tuổi này với tình yêu.
Dù rằng tình yêu là tự do, nhưng yêu đương với một thi thể đã chết hơn bốn mươi năm, chẳng phải tự do quá mức, có hơi b**n th** sao?
Đường đường là đội trưởng, vừa thất đức lại vừa b**n th**, danh tiếng của Tiểu đội số 1 thời mạt thế của họ còn đâu nữa?
Tần Trăn còn định nói gì đó với Phó Thất, nhưng anh đã bước vào phòng làm việc, cầm một quyển sách giáo khoa cũ kỹ phủ đầy bụi lên.
Có lẽ vì căn phòng quá tối, bóng lưng cao gầy ấy trông có vẻ tiêu điều, lạnh lẽo, khiến trong lòng Tần Trăn cũng xót xa theo.
Cô đứng lặng tại chỗ một lát, rồi quyết định nếu rời khỏi ngôi nhà này mà Phó Thất vẫn cứ bất thường như vậy, cô sẽ liên lạc với Trần Tưởng, kể cho cậu ấy nghe chuyện đội trưởng bị b**n th**, rồi nội bộ sẽ bầu lại một đội trưởng mới.
Thân phận của cô không hợp pháp, không dám tiếp xúc với quan chức chính phủ, không làm đội trưởng được, nhưng cô có thể bỏ phiếu cho Trần Tưởng, để người bạn trên mạng, người đồng đội tốt của cô được thăng chức!
Tần Trăn tính toán trong đầu rồi đi lượn quanh các phòng khác.
Bên kia, Phó Thất lật giở những cuốn sách giáo khoa cũ kỹ, đề thi trên giá sách, nhớ tới lời Viện sĩ Giang, anh bắt đầu tìm kiếm sổ khám bệnh trong phòng làm việc.
Giá sách, ngăn kéo đều đã tìm qua một lượt, không thấy gì, nhưng lại vô tình làm rơi một bức ảnh không biết từ chỗ nào.
Bức ảnh hơi phai màu, trên đó là một bé gái sáu bảy tuổi, mặc võ phục Taekwondo cổ đen đỏ, thắt đai đen ngang lưng, đang tạo dáng đá chân, miệng còn há to, chắc là đang hét "Á".
Cô bé còn cố tình làm vẻ mặt dữ tợn, nhưng khuôn mặt lại bầu bĩnh, hồng hào căng mọng, chẳng đáng sợ chút nào.
Phó Thất nhận ra nét quen thuộc từ ánh mắt và lông mày cô bé, bật cười, thầm nghĩ hóa ra cô ấy học Taekwondo từ nhỏ, chắc là học lâu lắm rồi... Chẳng trách đánh người đau thế.
Phó Thất còn muốn biết cô ấy bị bệnh năm mấy tuổi, cất bức ảnh đi, lại tìm thêm một vòng, nhưng vẫn không tìm thấy bất kỳ bức ảnh hay sổ khám bệnh nào khác.
Anh nhớ Viện sĩ Giang từng nói, gia đình họ "ra nước ngoài chữa bệnh".
Có lẽ lúc đó có người bất ngờ báo cho họ biết, nói rằng đó là cơ hội duy nhất, thế nên cả gia đình ba người cuống cuồng thu dọn hành lý và bệnh án, vội vã đi theo người ta, ngay cả căn nhà cũng không kịp xử lý, đành tạm thời giao lại cho người họ hàng xa.
Không rõ vì nguyên nhân gì, người họ hàng tên "Bạch Vân Biên" đó vẫn chưa từng đến xử lý căn nhà này, để nó bị bỏ hoang suốt bốn mươi năm.
Phó Thất nán lại phòng làm việc thêm một lúc, tính toán thời gian tác dụng của thuốc gây nhiễu xác sống, bèn rời khỏi đó, sang phòng ngủ phụ tìm Tần Trăn.
Đây rõ ràng là phòng của con gái, có một chiếc giường đơn che màn tuyn và một chiếc bàn học nhỏ, trên bàn bày vài quyển sách, thể loại rất nhất quán, đều là tiểu thuyết ngôn tình bìa sặc sỡ.
Cửa sổ phòng rất lớn, cạnh cửa sổ kê một chiếc ghế mây. Lúc này Tần Trăn đang nằm trên đó, hai chân vắt chéo một cách tự nhiên, đặt lên chiếc ghế đôn nhỏ bên cạnh, tay cầm cuốn sách đọc đến say sưa.
Lần đầu tiên tới đây Phó Thất đã để ý tới chiếc ghế đôn đó, thật không ngờ nó lại dùng để kê chân.
Anh khoanh tay dựa vào khung cửa, chăm chú nhìn Tần Trăn đang mải mê đọc tiểu thuyết, dường như lờ mờ thấy được cảnh tượng của bốn mươi năm trước.
Lúc đó cũng có một cô gái trẻ tuổi nằm ườn trên chiếc ghế mây một cách lười biếng như vậy, ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ rọi xuống người cô, bên ngoài đường phố có học sinh chạy nhảy nô đùa ầm ĩ, bên trong có người gọi cô hoạt động nhiều lên, đừng có suốt ngày rú rú trong phòng.
Có lẽ cô ấy sẽ trả lời qua loa cho có lệ, rồi lại tiếp tục nằm lười.
"Đi thôi." Phó Thất lên tiếng.
"Ồ." Tần Trăn đáp, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào cuốn tiểu thuyết, chẳng hề có ý định đứng lên.
Phó Thất bật cười, vừa định nói gì đó thì bỗng có tiếng loa truyền tới.
"Alô alô... hello, có nghe thấy tôi nói gì không?" Là giọng của một người phụ nữ, cách vị trí của họ không quá xa: "Khụ khụ, mọi người ơi, tôi không đi được nữa rồi, tôi sẽ dùng loa thu hút nhiều xác sống nhất có thể, mọi người tìm cơ hội trốn đi nhé."
Âm thanh đó kéo Tần Trăn ra khỏi cuốn tiểu thuyết, cô tò mò ngó đầu ra cửa sổ muốn nhìn ra ngoài. Vừa gạt đám dây leo bò trên cửa sổ, "vù vù" vài tiếng, một chiếc flycam từ bên cạnh bay vòng qua, làm cô sợ giật nảy mình, cứng đờ không dám nhúc nhích.
Phó Thất xáp tới gần, nói khẽ: "Không sao đâu, góc độ đó không chiếu tới được."
Lúc này cô mới yên tâm, cùng Phó Thất ngó đầu ra, xuyên qua đám dây leo, lờ mờ nhìn thấy một bóng người trên nóc một tòa nhà nhỏ cũ nát phía xa, có vẻ là phụ nữ, diện mạo không rõ, chỉ có chiếc mũ bảo hiểm màu vàng tươi trên đầu cô ta là đặc biệt nổi bật.
"Dù sao cũng phải chết, tôi hi sinh thân mình để cứu các người đây!" Cô gái mũ vàng cầm loa tiếp tục hô: "Không cần cảm ơn, cũng không cần hỏi tên tôi, hãy hứa với tôi, sau này nếu thấy một con xác sống đội mũ bảo hiểm màu vàng, cứ dứt khoát tiễn nó xuống suối vàng là được! Cái thế giới khốn khiếp này, bà đây đã chán sống từ lâu rồi!"
"Cô ta làm gì thế?" Tần Trăn thắc mắc.
"Có thể là bị kẹt ở đó cùng mấy người." Phó Thất giải thích: "Bản thân không còn đường sống, dứt khoát hi sinh để giành cơ hội cho những người khác."
Tần Trăn hiểu rồi, mạt thế đã hơn năm năm, những con người sống sót đến giờ tốt xấu gì cô cũng gặp qua, nay họ đã biết đoàn kết lại, giống hệt cô bé từng biến thành xác sống dạo trước.
Nhưng điều cô định hỏi không phải cái này.
"Chẳng phải đây là một thành, thành phố chết sao?" Tần Trăn thắc mắc, sau đó lại để ý thêm một chuyện nữa: "Tiểu Trần đâu rồi? Chẳng phải họ đang ở bên kia, thu hút đám người quốc gia A sao? Sao im ắng, chẳng nghe thấy gì vậy?"
Thực tế là từ lúc ra khỏi hầm trú ẩn, họ đã chẳng nghe thấy tiếng súng nào nữa.
Nãy giờ Tần Trăn bị flycam thu hút sự chú ý, giờ mới nhớ ra.
Sắc mặt Phó Thất hơi sầm lại, mím môi không đáp.
"Tiểu Trần..." Sắc mặt Tần Trăn dần thay đổi, khó tin hỏi: "Tiểu Trần không phải đã chết, chết rồi chứ!"
Phó Thất: "...Chưa chết."
"Chưa chết thì anh liên, liên lạc với anh ấy đi!"
"..."
Phó Thất im lặng giây lát rồi lấy điện thoại ra, chỉ thấy màn hình điện thoại sáng rực, hết tin nhắn này đến tin nhắn khác liên tục nhấp nháy, không biết đã dồn ứ lại bao nhiêu tin rồi.
Tần Trăn xáp lại gần định xem, nhưng bị Phó Thất giơ điện thoại lên cao tránh đi.
Anh bấm thẳng cuộc gọi, Trần Tưởng ở đầu dây bên kia bắt máy gần như ngay giây đầu tiên, giọng nói nôn nóng lập tức truyền sang: "Đội trưởng, anh đã xem tài liệu em gửi chưa! Đám người đó điên cả rồi! Tiểu Tần đâu, Tiểu Tần vẫn ổn chứ? Hai người..."
"Trong huyện Lâm Hương còn có người khác à?" Phó Thất ngắt lời.
Trần Tưởng không ngờ anh lại hỏi điều này, im lặng một chút, dường như nói câu gì đó với người bên cạnh rồi mới trả lời: "Hình như là mấy người sống sót đang đi lang thang, chắc là mấy ngày trước thấy chỗ này có động tĩnh nên định thừa lúc hỗn loạn vào tìm thuốc."
Trả lời xong, giọng cậu ta lập tức thay đổi, gấp gáp nói tiếp: "Bọn chúng đã công khai mọi chuyện rồi, bây giờ tất cả mọi người đang lùng sục tìm các anh, căn cứ..."
Chưa đợi cậu ta nói hết câu, Phó Thất đã cúp máy.
Tần Trăn định giật lấy điện thoại xem Trần Tưởng rốt cuộc đã gửi tin gì, ai đang tìm họ, và ở căn cứ xảy ra chuyện gì, tay vừa mới vươn ra, ánh mắt Phó Thất u ám, mi mắt anh vừa cụp xuống rồi lại mở ra, chiếc điện thoại như một con chim bay vút ra ngoài cửa sổ "vèo" một cái.
Tiếng va chạm giòn giã và tiếng vỡ nát vang lên, Tần Trăn sắp phát điên rồi!
"Phó Hương Hương!" Cô trừng lớn mắt lớn tiếng chất vấn: "Anh bị nghiện ném, ném điện thoại à?!"
"...Lát nữa nói sau." Phó Thất nắm lấy tay cô: "Bây giờ phải đi rồi."
"Đi cái đầu anh ấy!"
Tần Trăn thực sự tức giận. Lần trước ở trong mộ, trước khi ném đồng hồ ít nhất anh cũng hỏi cô có muốn xem phim không, bây giờ hỏi cũng không thèm hỏi, ném luôn!
Ít nhất cũng phải cho cô nói với người bạn tốt một câu chứ!
Phó Thất tùy tiện nhặt cuốn tiểu thuyết trên ghế mây nhét vào tay cô: "Cho cô mang theo cuốn tiểu thuyết, được chưa?"
Tần Trăn hầm hầm tức giận: "Anh đừng hòng nghĩ..."
"Lấy thêm một cái kẹp tóc nữa." Phó Thất ngắt lời cô, nhặt một chiếc kẹp tóc hình heo Peppa trên bàn học lên, lau sạch bụi bẩn trên đó rồi vén phần tóc lòa xòa trước trán Tần Trăn kẹp thẳng l*n đ*nh đầu.
Tần Trăn lập tức cho anh một đấm: "Không phải kẹp như, như thế này!"
Cô bực bội tháo chiếc kẹp tóc xuống, vuốt lại nếp tóc rồi tỉ mỉ kẹp ngay trên tai.
"Kẹp như thế này quả thật đẹp hơn nhiều." Phó Thất cúi người chăm chú nhìn cô, nói: "Nếu béo thêm một chút thì càng giống con heo Peppa hơn."
"Giờ, giờ tui lười, thèm đoái hoài tới anh!" Tần Trăn cau có nói: "Tui ghim anh, rồi đấy, đợi cứu người xong, sẽ tính, tính sổ với anh sau!"
Phó Thất: "Cô muốn cứu người?"
"Nói thừa!"
Thấy người ta bị kẹt mà không ra tay cứu giúp thì còn gọi gì là Tiểu đội số 1 thời mạt thế nữa!
"Danh dự nhóm, anh có hiểu, hiểu không hả!" Tần Trăn nghiêm khắc phê bình.
Phó Thất dạo này càng lúc càng lười biếng, cần phải chấn chỉnh giáo dục lại!
"Bên ngoài xảy ra chút chuyện, bây giờ có rất nhiều người đang tìm tôi. Chúng ta có hai lựa chọn: Một, rời đi một cách lặng lẽ, ra khỏi Lâm Hương, trời cao biển rộng, đợi mọi chuyện ổn thỏa lại, tôi sẽ đưa cô đi gặp nhóm Trần Tưởng."
Giọng Phó Thất chậm rãi, sau khi đưa ra lựa chọn thứ nhất, anh nói tiếp: "Hai, chúng ta đi cứu người, nhưng như vậy chắc chắn sẽ bị flycam phát hiện. Để thoát khỏi bọn chúng, tôi và cô có thể sẽ phải xa nhau một thời gian."
Tần Trăn: "Lắm lời! Việc cứu người là, là quan trọng nhất!"
Xa nhau thì xa nhau thôi, trước đây chẳng phải cũng từng xa nhau rồi sao.
Lần nào cũng do Phó Thất đảm nhận việc dụ dỗ đám người quốc gia A đi, Tần Trăn đã quen với việc đó rồi.
Hơn nữa, bây giờ cô đã rất thông minh, chắc chắn sẽ không để ai bắt nạt mình nữa.
Phó Thất cúi đầu, đăm đắm nhìn cô, trang trọng hỏi: "Bé cưng, cô thực sự quyết định rồi chứ?"
Tần Trăn: "Bớt dài dòng!"
Phó Thất trầm mặc một lát, rồi bảo: "Thực ra tôi cũng thấy lựa chọn thứ hai tốt hơn, có những chuyện đích thân tôi đi giải quyết sẽ yên tâm hơn. Chẳng qua... để một mình cô ở bên ngoài, tôi sợ..."
"Sợ cái rắm!" Tần Trăn cau mày, vẻ mặt khinh bỉ: "Sao anh lại càng ngày, càng nhát gan vậy? Đồ vô dụng!"
...Lại học ở đâu mấy cái lời này nữa thế?
Khóe miệng Phó Thất giật giật, nhắm mắt thở dài, sau đó như đưa ra một quyết định trọng đại, vẻ mặt dãn ra, bóng tối trong đáy mắt cuối cùng cũng tan biến.
"Được." Anh nói.
Vấn đề vẫn phải giải quyết, giao cho người khác chung quy không bằng đích thân mình làm cho yên tâm.
Huống hồ gì, ngay cả Tần Trăn còn chẳng sợ, thì anh việc gì phải sợ chứ.
【Lời tác giả】 Nhật ký Cương thi - Phần Thiếu nữ ánh sáng lạnh (4)
Ngày... tháng... năm.
Ngoài mộ.
Thời tiết nắng đẹp.
Nhiều lời quá, đấm một trận là xong ngay!