Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 65: Trải nghiệm

Bình thường đi cứu người đều phải có kế hoạch đại khái, ví dụ như ai đi dẫn dụ xác sống, ai lái xe. Lần này Tần Trăn cũng theo lệ cũ hỏi Phó Thất làm thế nào để cứu, Phó Thất bảo: "Chẳng cần gì cả, chỉ cần để flycam phát hiện ra chúng ta là được."

Flycam phát hiện ra tung tích của họ, người của quốc gia A sẽ đuổi theo. Với sự hung hãn của bọn chúng, chắc chắn sẽ tạo ra tiếng động lớn, đủ để dụ xác sống đi nơi khác.

Những người lang thang đó sống sót bên ngoài bao lâu nay, bản năng phản ứng vốn đã rất nhạy bén, họ sẽ tự tìm được cơ hội trốn thoát.

Chỉ là cô gái đội mũ vàng kia có lẽ hơi nguy hiểm, cô ta bị kẹt trên nóc nhà, cầu thang và bên dưới toàn là xác sống dày đặc, e là khó mà xuống được.

"Thực ra từ nhỏ tôi đã ước mơ trở thành một đại minh tinh có thể mở liveshow." Cô gái mũ vàng dường như đã quyết chí tìm cái chết, cầm loa hét lớn: "Bây giờ cuối cùng ước mơ cũng thành hiện thực, cảm ơn mọi người đã đến tham dự liveshow của tôi, sau đây tôi sẽ hát tặng mọi người vài bài..."

Cô ta hắng giọng bắt đầu hát.

Khoan nói bài hát của cô mũ vàng thế nào, ít nhất bầu không khí cũng được cô ta khuấy động, đám xác sống bên dưới nghe rất điên cuồng, xô đẩy nhau lên như những cơn sóng, sự nhiệt tình thật đáng sợ.

Đừng nói chứ, cũng có chút không khí của liveshow vạn người.

"Tui cũng biết, biết hát." Tần Trăn bảo.

Phó Thất đang quan sát xem bên dưới có chiếc xe nào không, nghe vậy liền nói: "Mạt thế rồi mà còn cạnh tranh à? Nếu đưa lên mạng, người ta sẽ chỉ trích là con gái quá ham hư vinh đấy."

Tần Trăn tức giận mắng: "Anh đúng là thánh cãi cùn!"

Hèn gì các đội khác đều có địch ý với Tiểu đội số 1 thời mạt thế của họ!

"Đi thôi, thánh cãi cùn chỉ còn năm phút tự do nữa thôi."

Thuốc gây nhiễu xác sống sắp hết tác dụng rồi, phải nhanh lên mới được.

Phó Thất đưa Tần Trăn ra ngoài, cẩn thận khóa cửa lại, lao nhanh xuống lầu, nhắm thẳng tới một chiếc xe mui trần bị móp đầu. Chiếc xe này chắc là của đứa cháu nào đó lái tới thăm người lớn tuổi, giờ đã phủ đầy bụi.

Phó Thất đánh cược chính là chiếc xe mẫu này đóng mui rất phiền phức, người bình thường sẽ không chọn, nên có khả năng vẫn còn lái được.

Sự thật chứng minh anh đã cược đúng, đóng mui không chỉ phiền phức mà hệ thống này còn hỏng hoàn toàn rồi.

Đây là lần đầu tiên Tần Trăn nhìn thấy xe mui trần kể từ khi ra khỏi mộ, cô rất muốn lái nhưng bị Phó Thất từ chối.

"Cô phải giúp tôi xua đuổi xác sống."

Tần Trăn đành móc ống thuốc gây nhiễu xác sống mà anh nhét vào balo của cô ra.

"Để lại cho cô mũ vàng đi." Phó Thất nói: "Cô ta cứ ngồi mãi bên rìa sân thượng, gần như không nhúc nhích, chắc là bị thương ở chân rồi."

Lý thì đúng, nhưng Tần Trăn thực sự rất muốn lái xe mui trần, lát nữa đeo thêm kính đen vào, cảm giác như ngầu phá đảo bầu trời luôn!

"Còn ba phút cuối." Nhắc nhở xong giới hạn thời gian của thuốc gây nhiễu, Phó Thất ra hiệu cho Tần Trăn ngẩng lên nhìn. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, họ đã bị phát hiện, hơn chục chiếc flycam "vù vù" bay đến, lượn lờ quanh đầu họ.

"Ghét anh!"

Tần Trăn hét lớn, trèo lên ghế phụ.

"Đúng rồi, cô ghét tôi nhất mà." Phó Thất bình thản đáp.

Trước đây cô còn ghét đạo sĩ nhất, giờ chẳng phải vẫn đóng giả đạo sĩ chơi vui vẻ đấy thôi.

Chiếc xe gầm rú khởi động, tông tung đám xác sống lao về phía cô mũ vàng.

Cô mũ vàng vẫn đang tiếp tục liveshow. Tòa nhà năm tầng xập xệ bị xác sống bao vây. Lẫn trong tiếng gầm rú ồn ào của bầy xác sống, tiếng đập cửa rầm rầm nghe rất rõ, cánh cửa sắt trên sân thượng chắc chẳng cầm cự được bao lâu nữa.

Tòa nhà thấp tầng đối diện cô ta cũng bị rất nhiều xác sống vây quanh. Qua cửa kính, lờ mờ thấy được vài bóng người.

Tần Trăn tức giận rút chiếc loa lớn màu đỏ của mình ra, đón gió hét: "Này cô mũ vàng kia, cô hát dở, dở tệ!"

Tiếng hát của cô mũ vàng im bặt.

Chiếc xe mui trần lướt đi như một vệt sáng xé toạc bầy xác sống, Phó Thất đếm ngược: "Hai phút."

"Alô alô..." Tần Trăn vịn cửa sổ xe đứng dậy, một tay cầm loa, hắng giọng hét lớn: "Nhân loại ở hai bên nghe đây, các người đã bị xác, xác sống bao vây. Bây giờ đội viên quang, quang vinh và tiểu đội trưởng của Tiểu đội số 1 thời mạt thế đến, đến cứu các người, xin hãy chuẩn bị sẵn sàng, chớp, chớp thời cơ, chạy trốn!"

"Tôi..."

"Cô im lặng!" Cô mũ vàng định nói gì đó nhưng bị Tần Trăn cắt ngang không thương tiếc.

Cô giơ cao món đồ trong tay, nghiêm túc tuyên bố: "Cho cô một ống thuốc gây, gây nhiễu xác sống. Tiêm vào, hai giây có tác dụng, kéo dài hai tiếng, rõ, rõ chưa?"

Cô cố gắng nói một cách ngắn gọn và lạnh lùng nhất, nói xong hít một hơi thật sâu, dồn hết sức ném mạnh lên.

"Bịch" một tiếng, ống thuốc gây nhiễu bọc trong vải bông xẹt qua đầu đám xác sống, rơi xuống mái hiên ngoài cửa sổ tầng hai, lộc cộc vài tiếng rồi lăn theo mái hiên rớt xuống đất, ngay lập tức bị bầy xác sống nhấn chìm.

"...Phụt." Phó Thất khẽ bật cười.

"Á á á!" Tần Trăn hét lên, tát anh một cái rồi loạng choạng lao xuống xe nhặt.

Cô chen chúc giữa bầy xác sống. Trong xe, Phó Thất nhìn dáng vẻ luống cuống của cô, như chê cô chưa đủ cuống, anh gác khuỷu tay lên thành xe bắt đầu đếm ngược.

"Hai mươi bảy, hai mươi sáu..."

Âm thanh này hệt như đếm ngược tử thần, làm Tần Trăn sốt ruột muốn chết. Khó khăn lắm mới nhặt được ống thuốc từ dưới chân lũ xác sống lên, áo quần cô đều bị nhuốm mùi hôi thối.

May mà cô bọc kỹ từ trước, ống thuốc vẫn còn nguyên vẹn.

"Mười hai, mười một..." Phó Thất trong xe tiếp tục đếm ngược.

"Á á á á á!" Tần Trăn la hét.

Tại sao người gặp nguy hiểm là anh mà người phải cuống quýt lại là cô chứ?

Tần Trăn sốt ruột đến mức muốn mặc kệ cho Phó Thất bị xác sống cắn chết luôn cho rồi!

Cô hét toán lên ném lần thứ hai. Lần này may mắn, ống thuốc rơi gọn gàng lên mái hiên tầng ba.

"... Tám, bảy..." Phó Thất dừng đếm, bảo: "Được rồi."

Khoảng cách hai tầng lầu, cô mũ vàng có thể dùng dây đu xuống hoặc bám theo ống nước tụt xuống, có thể bị thương nhưng giữ mạng thì chắc không vấn đề gì.

Tần Trăn hoàn thành nhiệm vụ, vừa chen qua lũ xác sống chạy về xe, vừa dùng loa tiếp tục hét lớn: "Lát nữa sẽ có người xấu đuổi, đuổi theo chúng tui, rất đông! Rất hung dữ! Các người trốn kỹ đi, đợi xác sống bị, bị chúng dụ đi rồi, hẵng hành động!"

Đang hét thì có hai chiếc flycam "vù vù" bay lượn sát mặt cô, làm cô bực bội rút kiếm gỗ đào đeo sau balo chém rớt luôn.

"Ba, hai..."

"Á á á á á á!" Chạy thục mạng, cuối cùng ngay trước khi tiếng "một" cất lên, Tần Trăn phóng mình một cái tọt vào chiếc xe mui trần, nửa thân trên đè lên người Phó Thất, hai chân vắt vẻo bên ngoài cửa xe.

"Một." Phó Thất đẩy cô vào trong một chút, rút cánh tay bị đè ra. Cùng với tiếng đếm kết thúc, bầy xác sống vốn đang phớt lờ anh chợt khựng lại, rồi đồng loạt quay đầu.

Đúng lúc đó, động cơ xe gầm rú, chiếc mui trần màu đỏ như mãnh hổ xổ lồng, lao vút đi.

Khi Tần Trăn đạp chân trèo từ đùi Phó Thất sang ghế phụ, chiếc xe mui trần đã hung hãn húc văng đám xác sống lao đi một đoạn. Phó Thất nhắc: "Bé cưng, giúp tôi đuổi xác sống, tiện tay đập rớt mấy chiếc flycam bay theo luôn nhé."

Xác sống đông quá, ngửi thấy mùi người là phát điên, cứ lao thẳng vào xe. Dù Phó Thất lái rất nhanh, vẫn có hai con bám được vào đuôi xe.

"Toàn sai tui làm, làm c* ly!" Tần Trăn lớn tiếng cằn nhằn, vung kiếm gỗ đào đập lũ xác sống phía sau xuống.

Để tránh xác sống lao vào, Phó Thất lái xe lượn lách như rắn nước, liên tục đâm vào lũ xác sống. Tần Trăn trên xe chao đảo ngả nghiêng, cảm giác như đang chơi trò xe điện đụng phiên bản điên cuồng ở khu vui chơi.

Cô đập rớt thêm hai con xác sống, đưa tay vuốt mớ tóc rối bù vì gió, bỗng nghe một tiếng "Bùm". Ngước lên nhìn, cách đó vài con phố có khói đen bốc lên.

Phó Thất cũng ngoái đầu nhìn, bảo: "Bọn chúng đuổi tới rồi."

"Vậy phải làm sao!"

"Không vội." Phó Thất rất bình tĩnh: "Xác sống là một vật cản rất tốt."

Khoảng cách hai bên không xa, nhưng chướng ngại vật ở giữa rất nhiều. Đặc biệt sau khi thuốc gây nhiễu hết tác dụng, Phó Thất lái xe mui trần, mùi cơ thể không bị che đậy, xác sống gần đó gần như đều rần rần đuổi theo anh.

Bọn chúng muốn đuổi kịp, trước tiên phải dọn sạch đợt sóng xác sống này. Thứ hai, theo lời Trần Tưởng, phe chúng rất đông, đông người thế không thể nào ai cũng có thuốc gây nhiễu dùng mãi không hết được. Bọn chúng cũng đang phải đối mặt với vật cản là xác sống.

"Cô biết hát mà phải không?" Phó Thất bảo: "Làm một bài đi, thu hút bọn xác sống này đi theo chúng ta."

Tần Trăn nghĩ mình chắc là biết hát, nhưng đột ngột bảo hát, trong đầu cô chẳng hiện lên bài nào cả. Cô ậm ừ một hồi rồi ngượng ngùng nói: "Anh hát đi."

Phó Thất: "Cô hát đi, không thì gào thét điên cuồng cũng được, giống như vừa nãy ấy."

Lúc này, một đám xác sống chen chúc lao tới bên hông xe, Phó Thất đạp ga, đánh lái gấp, chiếc xe đột ngột rẽ sang phải.

Lũ xác sống vồ hụt, ngã nhào vào nhau chất thành một đống. Tần Trăn cũng kêu "Á" một tiếng, ngã nhào vào người Phó Thất.

Cô bò dậy, tát mạnh một cái vào vai anh.

Còn mặt mũi nào mà nhắc lại? Lúc nãy cô hét toáng lên là vì ai cơ chứ?

Phó Thất suýt xoa một tiếng, tiện tay đập rớt một chiếc flycam bám theo bên hông xe, nói: "Lát nữa xác sống mất dấu lại quay về tìm cô mũ vàng thì công sức của cô coi như đổ sông đổ biển hết."

Là một Cương thi có trách nhiệm lại hám danh hư vinh, Tần Trăn quyết không để chuyện đó xảy ra.

Cô đập rớt vài con xác sống định bám lên xe, s* s**ng trong túi một hồi, lôi ra một chiếc điện thoại.

"Hửm?" Phó Thất thắc mắc.

"Đừng tưởng chỉ có anh mới, mới có điện thoại." Tần Trăn đắc ý, rồi lại cảnh giác: "Đây là của tui! Không được ném!"

Đúng là điện thoại của cô thật. Lần căn cứ Đại Ngu xảy ra sự cố, cô đưa Viện sĩ Giang đi trước Phó Thất. Lúc sau Phó Thất tìm thấy cô, lừa cô là không cứu được mấy thứ bảo bối của cô, chỉ đem về được cuốn Toán cao cấp và chiếc điện thoại này.

Vì quá trân quý, Tần Trăn chưa bao giờ mở máy lên chơi.

Giờ thì có chỗ dùng rồi.

Phó Thất "ồ" một tiếng, tập trung lái xe.

Tần Trăn vừa đập xác sống vừa mở máy. Niềm vui sướng lập tức biến thành sự sững sờ khi cô nhìn thấy mức pin hiển thị trên màn hình.

"Sao chỉ, chỉ còn mười phần trăm pin?!"

Rõ ràng lúc thằng em tặng cô để đền ơn, pin vẫn còn rất nhiều mà!

"Không biết." Phó Thất mắt nhìn thẳng: "Đó là điện thoại của cô, từ trước đến giờ vẫn do cô giữ."

"Anh không, không biết cái con khỉ!" Tần Trăn đấm vào vai anh: "Chắc chắn là anh! Anh là đồ hiểm độc, thâm hiểm nhất thế, thế giới!"

Tên Phó Hương Hương hiểm độc thâm hiểm đó nói: "Vậy tóm lại cô có định dụ xác sống không?"

Tất nhiên là có rồi.

Tần Trăn hậm hực ghim mối thù này lại, bực bội mở điện thoại, vặn âm lượng to hết cỡ rồi dí vào loa phát.

Giọng hát xé ruột xé gan vừa cất lên, bầy xác sống vốn sắp rớt lại phía sau như được tiêm máu gà, lại một lần nữa cuồng điên đuổi theo.

Phó Thất lái xe, Tần Trăn dọn dẹp xác sống và flycam. Khi sắp ra khỏi con phố đầy xác sống này, Tần Trăn bị cành cây trên đầu quẹt trúng, tiện tay vồ một cái, phát hiện trong tay có một bông hoa mềm mại như nhung.

Ngẩng lên mới để ý, con đường họ vừa đi qua là một đại lộ rợp bóng cây. Nhìn từ góc độ này, hai bên đường mọc đầy những cây cối xanh tốt um tùm. Ánh nắng rực rỡ len lỏi qua kẽ lá, chiếu rọi lên lác đác vài bông hoa màu hồng nhạt đang đu đưa trong gió trên cành.

Tần Trăn nhớ bà lão điên từng kể, huyện nhỏ này trồng rất nhiều hoa hợp hoan, mỗi độ hè về, khắp các con phố đều nở rộ những bông hoa xinh đẹp như vậy.

Chưa đến mùa, hoa hợp hoan lúc này mới chỉ nở lác đác vài bông, nhưng lờ mờ vẫn có thể hình dung ra khung cảnh bình yên tươi đẹp ngày nào.

Với điều kiện là phải lờ đi bầy xác sống bẩn thỉu, hôi hám đang gầm rú bên dưới bóng cây, cũng như tiếng súng nổ liên hồi ở con phố xa hơn.

"Ngẩn ngơ gì thế?"

Tiếng gọi của Phó Thất kéo Tần Trăn về thực tại.

Cô lắc đầu, đập rớt một chiếc flycam trên đầu, gào to: "Hương Hương, tui cảm thấy tui, tui thích nơi này!"

Phó Thất không nói gì.

Hai người phối hợp, khi ra đến con đường rộng rãi ngoại ô Lâm Hương, bọn xác sống đã bị bỏ xa một đoạn lớn, đám flycam cũng không bám theo nữa. Phó Thất tông văng vài con xác sống lác đác, dừng xe ở một ngã ba đường.

"Cô xuống xe ở đây, trốn vào bầy xác sống, tôi đi dụ chúng đi." Phó Thất nói.

"Được." Đây là chuyện đã bàn trước, Tần Trăn đồng ý, đeo ba lô lên: "Lần này mấy ngày?"

"Ít thì ba tháng, nhiều thì một năm."

"Ồ." Tần Trăn xoay người định đẩy cửa xe, tay chạm vào tay nắm cửa bỗng "Ơ" một tiếng, quay ngoắt lại kinh ngạc hỏi: "Anh nói bao lâu cơ?"

Phó Thất lặp lại một lần nữa.

"Sao lâu, lâu thế?"

Trước đây chẳng phải hai ba ngày anh đã tới tìm cô rồi sao?

"Lần này khác." Phó Thất đáp, ngừng một lát, dưới ánh mắt khó hiểu của Tần Trăn, anh trầm giọng nói: "Quốc gia A đã tuyên bố công khai với bên ngoài, rằng bên cạnh tôi có một con xác sống vô cùng đặc biệt, là hy vọng để hóa giải virus xác sống."

Tần Trăn ngẩn người, giây tiếp theo, nhăn nhó mặt mày cáu gắt: "Ai là xác, xác sống hả? Người ta rõ ràng là cương thi! Loài người các anh, quá mất lịch, lịch sự!"

Bực dọc nói xong, thấy Phó Thất cứ lẳng lặng nhìn mình chằm chằm không nói tiếng nào.

Chẳng hiểu sao ánh mắt này lại khiến Tần Trăn hoang mang trong lòng.

Cô hồi tưởng lại cảnh mình sống một mình trong ngôi mộ, rồi ngoái đầu nhìn lũ xác sống vặn vẹo, đánh mất lý trí, điên cuồng gào thét đòi ăn thịt người ở đằng xa, bụng bảo dạ hoàn toàn khác nhau mà.

Cô càng tức giận hơn, kéo Phó Thất bảo: "Người ta rõ ràng là cương thi... Loài người các anh và xác sống giống nhau hơn ấy! Hương Hương, anh, anh đi nói với bọn họ đi!"

Cô nói chuyện còn bị lắp bắp, Phó Thất nghe mà trong lòng vừa chua xót vừa buồn cười.

Anh nắm lấy tay Tần Trăn, giọng trầm ấm: "Có một số chuyện, tôi không biết phải nói với cô thế nào."

Ví dụ như, cô từ lúc tỉnh lại đã ở một mình trong mộ, làm sao cô có thể chắc chắn mình là Cương thi?

Lại ví dụ như, trong vụ án Bệnh viện từ thiện Hải Âm bốn mươi năm trước, có một nạn nhân trùng họ trùng tên với cô, và đã mất tích cùng với ống thuốc cuối cùng ở khu vực quanh ngôi mộ của cô.

Và cả chuyện vừa ra khỏi hầm trú ẩn, Phó Thất đã nhận được tin nhắn từ Trần Tưởng, nói rằng thân phận của Tần Trăn đã bị bại lộ.

Đây là chuyện sớm muộn gì cũng tới. Từ khoảnh khắc đầu tiên gặp Tần Trăn trong ngôi mộ, Phó Thất đã biết sẽ có ngày này.

Nhưng anh không ngờ lý do Tần Trăn bị bại lộ không phải vì bị người ta nhìn thấu màu da hay sự bất tử, mà là do có người đã nhận ra cô.

Tiểu Lâm Già Diệp chết đi, hình ảnh trước khi chết được truyền về quốc gia A, trong đó có bóng dáng của Tần Trăn.

Gia chủ hiện tại của DF, chú của Tiểu Lâm Già Diệp, Lâm Hoành Trí, đã xấp xỉ bảy mươi tuổi, nhận ra Tần Trăn. Lão ta cũng xác nhận rõ ràng rằng sau vụ rơi máy bay năm xưa, ba người của quốc gia B dưới sự truy đuổi gắt gao của lực lượng cảnh sát nước ta, đã vội vàng giấu ống mẫu vật cuối cùng cùng một vật thí nghiệm được mang theo từ quốc gia B vào một ngôi mộ.

Bọn chúng chỉ nhận được tin tức này chứ không rõ vị trí cụ thể, vì thế mới có cuộc tìm kiếm quy mô lớn của bọn người quốc gia A sau này.

Và giờ đây, những chuyện này đã bị bọn quốc gia A phơi bày ra ánh sáng.

Chuyện của hơn bốn mươi năm trước chỉ còn lưu lại những dòng ghi chép sơ sài, chi tiết cụ thể từ lâu đã phai nhòa trong dòng chảy vô tình của thời gian. Phó Thất không biết tại sao sau ngần ấy năm, lão gia chủ họ Lâm kia vẫn có thể nhận ra Tần Trăn chỉ qua một đoạn video mờ nhạt, cũng không biết giữa họ trong quá khứ có mối liên hệ nào. Anh chỉ biết, lúc này đây Tần Trăn đang cực kỳ nguy hiểm.

Phó Thất không biết làm cách nào để nói cho Tần Trăn biết sự thật tàn nhẫn này.

Đôi khi anh nghĩ, để Tần Trăn mãi mãi không biết gì là tốt nhất. Nhưng có lúc anh lại cảm thấy cô có quyền được biết sự thật. Cơ mà, để anh nói ra, liệu có thật sự thích hợp?

Điều duy nhất Phó Thất cảm thấy may mắn là anh biết chuyện này sớm hơn Tần Trăn, nên đã có thể bình tĩnh tiếp nhận và đưa ra quyết định tốt nhất.

"Cô có phải là cương thi hay không không quan trọng." Phó Thất nói: "Quan trọng là bây giờ cô bị coi là niềm hy vọng duy nhất để giải quyết virus xác sống, là mục tiêu mà tất cả mọi người đều muốn chiếm đoạt. Cô phải đi, trốn đi."

Giọng anh kiên định, đánh trúng trọng tâm.

Tần Trăn thì hoàn toàn trái ngược, ngơ ngác hỏi: "Tui, tui đi đâu?"

"Đâu cũng được, chỉ cần đừng đến những nơi cô đã từng đến, đừng tìm những người cô đã từng gặp." Phó Thất nói: "Trốn dưới lòng đất cũng được, giả làm xác sống lang thang khắp nơi cũng được... Nếu thấy cô đơn, cô có thể tìm những người sống sót lang bạt như Tiểu Á, nhưng phải cẩn thận, phát hiện có gì bất thường là phải tránh xa ngay."

Họ phần lớn là phụ nữ, ngày ngày lẩn trốn, thông tin khép kín, ở một mức độ nào đó thì khá an toàn.

"Vậy, vậy anh tìm tui bằng cách nào?"

"Tôi sẽ tìm được cô." Phó Thất nâng khuôn mặt cô lên, chăm chú nhìn cô, giọng nói rõ ràng và chắc chắn lạ thường: "Tôi chắc chắn sẽ tìm được cô. Tôi hứa, lần này sẽ không để cô đợi quá lâu."

Tần Trăn thấy anh nói chuyện rất kỳ lạ.

Cô muốn hỏi Phó Thất, cô ở một mình lâu như vậy, nhỡ có người xấu xa như anh bắt nạt cô thì sao? Muốn hỏi anh, nhỡ cô lại muốn ăn đồ ăn, mà thức ăn lại không đủ thì làm thế nào?

Suy nghĩ cuộn trào một lúc, Tần Trăn hỏi: "Vậy, vậy còn anh thì sao?"

Từ lúc ra khỏi mộ, cô gần như chưa bao giờ rời xa Phó Thất. Rất nhiều người biết cô là một thành viên của Tiểu đội số 1 thời mạt thế. Không tìm được cô, mũi nhọn chắc chắn sẽ chĩa về phía Phó Thất.

"Chuyện này không khó giải quyết." Phó Thất đáp.

Cho dù là nhìn từ góc độ của vụ án bốn mươi năm trước, hay từ thảm họa mạt thế này, Tần Trăn vẫn là người vô tội nhất, cô không cần phải chịu trách nhiệm cho bất cứ chuyện gì.

Anh bảo cô phải trốn đi, là vì hiện tại tất cả mọi người đều coi cô là niềm hy vọng duy nhất. Dù cho chính quyền có ý bảo vệ, cũng chẳng thể cản nổi sự điên cuồng của con người.

Bắt buộc phải có người đứng ra dàn xếp.

Anh là sự lựa chọn hoàn hảo nhất.

"Tôi sẽ giải quyết." Phó Thất nói: "Cô chỉ cần trốn đi trước đã, đợi tôi đến tìm cô."

Tần Trăn chưa bao giờ coi mình là con người hay xác sống, giờ lại bỗng dưng thành mục tiêu truy bắt của con người, trong lòng cô cũng thấy mờ mịt. Nhưng Phó Thất đã nói vậy thì cứ làm theo thôi, dù sao tránh xa con người cũng chẳng có hại gì cho cô.

"Thôi được." Cô yên lặng đợi một lát, thấy Phó Thất không nói thêm gì, liền quay người định xuống xe, nhưng lại khựng lại, ngoái nhìn anh.

"Không được." Phó Thất biết cô định nói gì: "Làm cương thi rất tốt, nhưng không được."

Con người có rất nhiều khuyết điểm, về tính cách thì đố kỵ, ham hư vinh, hiếu chiến, tàn nhẫn..., về thể chất thì dễ ốm đau, thương tích, sẽ chết đi, chẳng thể nào so sánh với Cương thi được.

Nhưng anh không thể làm cương thi.

Anh không được, Tần Trăn cũng không được.

Cô không biết rằng, trong dòng thời gian mà cô đã lãng quên, từng có một đôi vợ chồng vì sức khỏe của cô mà sẵn sàng từ bỏ tất cả, thậm chí là cả sinh mạng của mình.

Tần Trăn phải làm người, làm một cô gái bình thường, khỏe mạnh.

Điều này có lẽ rất khó, nhưng ít nhất cũng phải thử một lần.

"Có một số chuyện, tôi không biết phải nói với cô thế nào."

Trong lúc Phó Thất lên tiếng, tâm trí anh hiện lên những bộ quần áo rách rưới vắt trên bộ xương trắng ngà lúc mới gặp Tần Trăn dưới ngôi mộ. Chúng bị giặt quá nhiều lần đến mức bạc màu, chỉ lờ mờ nhìn ra họa tiết kẻ sọc, những họa tiết thêu trên đó cũng chỉ còn lại những vệt mờ nhạt.

Anh vừa hồi tưởng lại, vừa giơ ngón trỏ lên, đặt lên vị trí trái tim đang đập của Tần Trăn, từ từ lướt đi, vẽ ra chữ "DF", chầm chậm nói: "...Tôi không thể nói ra, cũng không biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra với cơ thể cô, nhưng tôi hy vọng nó cứ giữ nguyên hiện trạng, đừng có thêm bất kỳ thay đổi nào nữa. Giả sử có, giả sử một lúc nào đó, cô vô tình khôi phục lại nhiệt độ và màu da của con người, thì cũng đừng sợ."

Giọng anh bất giác trở nên vô cùng dịu dàng, nhìn vào đôi mắt Tần Trăn, nói khẽ: "Dọc đường đi, cô đã tiếp xúc với rất nhiều người, đã quen với các hoạt động của họ, biết họ sinh tồn trong mạt thế như thế nào. Cho dù đột nhiên biến thành người, cô cũng vẫn có thể sống tốt, đúng không?"

"Đương nhiên rồi."

Tần Trăn vẫn mù mờ về những chuyện Phó Thất nói, cũng không nghĩ mình sẽ thực sự biến thành người, nhưng cô thấy không thành vấn đề.

Phó Thất bị truy đuổi gắt gao mà vẫn nhởn nhơ né tránh xác sống, còn dẫn cô đi cứu được bao nhiêu người, cô chắc chắn cũng làm được.

"Tui không thành vấn đề đâu." Tần Trăn tự tin nói xong lại cau mày: "Nhưng Hương Hương à, anh, anh có thể đừng, đừng trưng ra cái bộ mặt đau khổ, hận đời như vậy được không?"

Phó Thất giống như đã diễn tập sẵn những lời này và những chuyện này vô số lần trong lòng, giọng điệu rất điềm tĩnh, nét mặt cũng thản nhiên, nhưng Tần Trăn vẫn nghe ra sự nặng nề trong đó, cô không thích thế.

"Đã nói rồi mà, đợi đi thăm nhà người bạn của, của bà lão điên xong, anh sẽ, sẽ khôi phục lại bình thường." Tần Trăn càu nhàu: "Anh trịnh trọng thế này, nói nhiều như vậy, nếu trên phim thì chẳng khác gì đang trăn trối..."

Phó Thất: "..."

Bớt xem phim truyền hình với đọc tiểu thuyết đi!

Anh xoa xoa thái dương, thở dài: "Tôi mà chết thật, chắc chắn cô sẽ quên tôi nhanh lắm cho xem."

Tần Trăn nghĩ một lúc, gật đầu thừa nhận: "Chắc chắn là vậy rồi."

Não cương thi không nhớ được quá nhiều chuyện, nếu Phó Thất chết đi, chừng vài chục năm nữa, cô nhất định sẽ quên anh.

Lời nói thật đâm thấu tim khiến Phó Thất nghẹn ngào.

Anh liếc nhìn bầy xác sống đang áp sát từ phía sau, quay sang nói: "Bé cưng à, trước mạt thế môi trường mạng của chúng ta tệ lắm, tôi không lừa cô đâu. Nhưng có một chủ đề thường sẽ không có bất đồng quan điểm, cô biết đó là gì không?"

Tần Trăn lập tức hào hứng, tò mò hỏi như một đứa bé: "Gì cơ?"

"Bản năng nguyên thủy của động vật." Lông mày Phó Thất rậm, đôi mắt sáng, gương mặt tuấn tú lộ ra vẻ kiên định, anh nghiêm trang nói ra một tràng dài những từ ngữ nhạy cảm như đang làm báo cáo học thuật, cuối cùng kết luận: "... Sinh sản sinh sôi... Những chủ đề liên quan đến bản năng nguyên thủy này của động vật, không khí thường rất hòa hợp."

"...!"

Vẻ mặt đứng đắn của anh lại tuôn ra những lời lẽ tục tĩu như thế, khiến Tần Trăn sốc đến mức tròn mắt kinh ngạc.

"Những thứ này chắc chắn cô sẽ không bao giờ cảm nhận được." Giọng Phó Thất lộ vẻ tiếc nuối, sau đó ánh mắt anh lóe lên, chậm rãi thì thầm: "Nhưng nụ hôn... Lúc trước cô nói muốn tôi giúp cô trải nghiệm cảm giác khi yêu, vẫn tính chứ?"

Mắt Tần Trăn mở to hơn.

Phó Thất chăm chú nhìn cô, chầm chậm tiến lại gần, gần đến mức chóp mũi anh sắp chạm vào Tần Trăn. Thấy cô vẫn không nhúc nhích, Phó Thất hơi nghiêng đầu, đôi môi phớt hồng nhẹ nhàng áp lên môi Tần Trăn.

Kể từ lần bị lộ khi đi tìm thuốc ở bệnh viện, Tần Trăn không bao giờ chống đối việc trang điểm nữa.

Mặt cô trát một lớp phấn dày, trên môi cũng thế, nhưng nhiệt độ và xúc cảm thì chẳng hề ảnh hưởng chút nào.

Cô nhìn gương mặt gần sát của Phó Thất, có thể cảm nhận được sự ấm áp và mềm mại trên môi anh, cảm nhận được hơi thở hơi gấp gáp phả vào mặt cô, đồng thời mơ hồ nghe thấy những tiếng tim đập dồn dập.

Như thể là của cô, lại như thể của Phó Thất, "thình thịch thình thịch", gần như muốn phá vỡ lồng ngực nhảy vọt ra ngoài.

Đầu óc Tần Trăn hoàn toàn trống rỗng. Lần thứ hai bị Phó Thất ôm mặt, cô cứ tưởng anh định kết thúc nụ hôn này. Chẳng hiểu sao, cô bất giác giơ hai tay lên, bám chặt lấy cánh tay Phó Thất.

Thế nhưng đôi môi Phó Thất không hề rời đi, ngược lại, anh nâng mặt Tần Trăn lên, khẽ nhướn người, dồn ép tới.

Tần Trăn đờ đẫn bị anh đè ngửa ra sau, lưng tựa vào cửa xe, đồng thời, nụ hôn dịu dàng trên môi bỗng chốc trở nên cuồng nhiệt tựa cơn mưa giông mùa hạ.

Cứ như thứ cảm xúc dữ dội luôn bị đè nén, nay đột ngột được giải phóng, phá tung gông cùm, cuồn cuộn ập đến.

Phó Thất hé miệng, nâng mặt Tần Trăn, ép cô phải hùa theo anh, răng môi cọ xát, tựa như cắn, lại như gặm nhấm, và còn cố cạy mở cánh môi Tần Trăn.

Tần Trăn bị cơ thể nặng nề của anh đè ép, tim đập thình thịch, cả người nóng bừng, cơ thể dần mềm nhũn, nhưng hai bàn tay bám chặt trên vai Phó Thất lại xiết chặt.

Cổ họng cô như đang bốc hỏa, sắp sửa hé môi phát ra những âm thanh mất kiểm soát thì "Cạch" một tiếng, sau lưng cô hụt hẫng, suýt nữa ngã ngửa ra khỏi chiếc xe mui trần.

Nụ hôn kịch liệt đơn phương kết thúc.

Phó Thất ôm cô bước xuống xe, đôi môi đỏ mọng cùng hơi thở nóng bỏng, gấp gáp, anh khẽ thở hổn hển hỏi: "Bây giờ có thể nhớ tôi chưa?"

Ngay cả giọng nói cũng có cảm giác ướt át, dính dấp.

Não bộ Tần Trăn đã ngừng hoạt động, ngơ ngác nhìn đôi môi đang mấp máy của anh, không có bất cứ phản ứng nào.

"đ* h** s*c." Phó Thất cúi đầu bật cười khẽ, âu yếm cọ mũi vào chóp mũi cô.

Ngay sau đó anh lùi lại nửa bước, giọng trở nên nghiêm túc, hô lớn: "Tần Trăn!"

Tần Trăn rùng mình một cái, theo bản năng nhìn thẳng vào mắt anh, đáp lại: "Có!"

"Tôi với tư cách là đội trưởng Tiểu đội số 1 thời mạt thế ban hành cho em nhiệm vụ độc lập đầu tiên: Tự bảo vệ bản thân." Vẻ mặt Phó Thất đanh lại, giọng nói vang vọng, nhìn chằm chằm vào đôi mắt Tần Trăn, nghiêm nghị ra lệnh: "Trước khi tôi tìm thấy em, hãy nhớ tự bảo vệ mình cho tốt!"

"Rõ!" Tần Trăn dõng dạc đáp lại.

Phó Thất dường như đã xoa đầu cô, rồi quay lại lên xe.

Sau đó là tiếng nổ máy.

Tần Trăn đứng sững sờ tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn chiếc mui trần màu đỏ vút đi.

Cho đến khi bị một con xác sống húc phải, lảo đảo suýt ngã, cô mới nhận ra mình đã bị bao vây bởi tiếng gầm gừ điên dại của xác sống.

Chân cô hơi nhũn, lơ mơ bị dòng xác sống cuốn trôi đi một đoạn, rồi nghe thấy tiếng flycam "vù vù" rượt đuổi trên không trung, cũng lao theo hướng Phó Thất rời đi giống như lũ xác sống.

Lát sau cô bị xác sống húc ngã, ngã sóng soài bên vệ đường, trở thành một phần của đống xác sống chồng chất. Từ kẽ hở, cô nhìn thấy hơn mười chiếc xe địa hình húc văng xác sống, gầm rú lao về phía trước.

Tần Trăn nhớ lại những lời Phó Thất đã nói, cúi đầu nhắm mắt.

Cô nghĩ, chỉ là xa nhau vài tháng thôi mà, Phó Thất làm được thì cô cũng làm được, Cương thi không thể thua con người được.

Cô lại nghĩ, Phó Thất đáng ghét thế, sao môi lại mềm nhũn đến vậy?

Cô còn nghĩ, loài người d*m đ*ng thật đấy, chỉ một nụ hôn thôi mà có thể tạo ra bao nhiêu trò k*ch th*ch... Hèn chi chẳng ai bất đồng quan điểm trong chuyện tình ái.

Cuối cùng, Tần Trăn sầu não kết luận, Phó Thất có khi bị b**n th** thật rồi.

Không phải có khi đâu, mà là anh b**n th** thật rồi.

Anh b**n th** cực độ rồi!

【Lời tác giả】 Nhật ký Cương thi – Phần Thiếu nữ ánh sáng lạnh (5)

Ngày... tháng... năm.

Ngoài mộ.

Thời tiết nắng đẹp.

【Che mặt.jpg】

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn