Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 63: Mẫu vật

Phần đầu của hồ sơ giới thiệu về bối cảnh của người xây dựng Bệnh viện Từ thiện Hải Âm. Giống như Viện sĩ Giang đã nói, người này từng du học nước ngoài và bệnh viện được xây dựng dưới sự tài trợ của những người bạn quốc tế.

Ban đầu, Phó Thất đọc rất trôi chảy, nhưng về sau, giọng anh càng lúc càng nhỏ dần, rồi ngừng bặt.

Tần Trăn giục, anh bèn nói: "Để tôi xem xong đoạn này rồi kể cho cô nghe."

Một lát sau, anh tóm tắt: "Trong này viết, sau khi Bệnh viện Từ thiện Hải Âm được xây dựng, đã cứu giúp rất nhiều người, danh tiếng không nhỏ. Nhưng thỉnh thoảng cũng xảy ra tranh chấp y tế. Bốn mươi ba năm trước, có một gia đình từ nơi khác đến khám bệnh, chữa không khỏi rồi chết, làm ầm ĩ lên... Gia đình này có một người họ hàng làm cảnh sát, tình cờ người đó vừa thụ lý một vụ án liên quan đến y tế, lúc xem tờ giấy khám của người nhà kia, thấy có điểm bất thường nên tiện tay điều tra thêm, vô tình phát hiện bệnh viện này có thể đang làm trò phi pháp..."

Phó Thất dừng lại một chút, trầm giọng nói tiếp: "Thí nghiệm trên cơ thể người phi pháp."

"Hèn chi bị niêm, niêm phong!" Tần Trăn kinh hãi ngồi bật dậy, lay lay đầu gối đang co lên của Phó Thất: "Rồi sao nữa? Kể tiếp đi!"

Ánh mắt Phó Thất lướt xuống vài dòng, kể: "Người cảnh sát đó bí mật điều tra hơn một năm trời nhưng không tìm được manh mối. Tuy nhiên, anh ta điều tra ra ký hiệu DF của bệnh viện này có liên quan đến một gia tộc lớn của quốc gia B, từ đó lần ra lịch sử, gia tộc này từng làm một số chuyện... vô cùng tàn nhẫn trong cuộc chiến tranh xâm lược."

Phó Thất rút gọn nội dung ghi chép trong hồ sơ, nói khẽ xong liền lật sang trang tiếp theo.

"Sau khi sự việc được báo cáo lên trên, chính quyền đã tiến hành điều tra nghiêm ngặt về quá khứ, các mối quan hệ, tài sản... của Lâm Đống Xương, đồng thời phái cảnh sát trà trộn vào Bệnh viện Từ thiện Hải Âm. Một năm sau, họ nắm được bằng chứng, niêm phong bệnh viện, bắt giam Lâm Đống Xương cùng những người liên quan. Bọn họ cúi đầu nhận tội và bị xử bắn vào năm thứ hai."

"Tàn ác quá!" Tần Trăn căm phẫn nói: "Dưới chiêu bài từ, từ thiện để làm chuyện xấu, loại người này đáng, đáng bị xử bắn!"

Phó Thất đã lật sang trang tiếp theo, ánh mắt như dán chặt vào hồ sơ, chỉ "ừm" một tiếng, không ngẩng đầu lên.

"Kẻ xấu bị bắt, bắt rồi, là kết thúc sao?" Cô nhoài người xem tập hồ sơ trong tay anh, nói: "Phía sau còn dày, dày thế kia cơ mà."

"Tôi đang xem, đừng vội." Phó Thất nói.

Anh lật thêm ba, bốn trang nữa, xem xong quá trình xét xử, lại hạ giọng nói tiếp: "Lâm Đống Xương bị xử bắn, toàn bộ mẫu vật thí nghiệm, dụng cụ đều bị tiêu hủy. Nhưng người của DF đã sớm nhận được tin..."

Bốn mươi năm trước, tiềm lực quốc gia chưa mạnh mẽ như bây giờ, nhiều điều luật cũng chưa được hoàn thiện. Người của DF nhận thấy động tĩnh, trước khi sự việc vỡ lở đã phái người chia nhỏ các mẫu vật thí nghiệm mang theo, định bụng vượt biên trốn ra nước ngoài.

"...Cảnh sát đã phái lực lượng truy bắt, tiêu diệt mười tên trên đường chạy trốn, bắn hạ hai máy bay, lần lượt ở không phận quần đảo Tây Nam và..."

Phó Thất đột ngột im bặt. Ngay lúc Tần Trăn ngẩng lên định thắc mắc, anh đã vội vàng tiếp lời: "...không phận biển Đông Dương, trong đó, trong đó có ba tên... tẩu thoát bằng dù lượn, cuối cùng bị tiêu diệt tại khu vực biên giới..."

"May mà không để chúng chạy, chạy thoát!" Tần Trăn thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại tò mò: "Nếu đã không chạy thoát, mẫu vật thí nghiệm cũng bị, bị phá hủy toàn bộ, vậy thì có liên quan gì đến virus xác sống?"

Phó Thất không đáp.

Anh lật giở những trang sau, tiếng giấy "soạt soạt" vang lên liên tục, hồ sơ lật nhanh đến mức Tần Trăn nhìn không rõ một chữ nào.

Cuối cùng, tập hồ sơ dừng lại ở một trang.

Phó Thất nhìn chằm chằm, như mất hồn, nửa ngày trời không có phản ứng.

Tần Trăn vừa định ngó đầu vào xem, Phó Thất bỗng như bị giật mình, "bụp" một tiếng nhanh chóng gập tập hồ sơ lại.

"Gì thế?" Tần Trăn quay sang nhìn anh.

Khuôn mặt Phó Thất chìm trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm, chỉ có bàn tay đang nắm chặt tập hồ sơ hơi lộ ra dưới ánh đèn điện quang, các khớp ngón tay gồng lên đến mức làm rách cả trang bìa ố vàng.

Trong lòng anh đang rất khó chịu.

Tần Trăn nhận ra điều đó.

Khó chịu cũng là lẽ đương nhiên, suy cho cùng, những người bị hại đều là đồng bào của anh.

Tần Trăn thầm thở dài, từ từ đặt tay lên mu bàn tay anh, an ủi: "Không sao đâu, không sao đâu, mọi chuyện qua rồi, kẻ xấu đều, đều đền tội rồi..."

Phó Thất vẫn im lặng, Tần Trăn cảm nhận được bàn tay anh đang run rẩy. Tấm lưng tựa vào ngực anh cũng cảm nhận rõ rệt toàn thân anh đang căng cứng, tim đập dữ dội, dường như có thể vỡ tung bất cứ lúc nào.

Cô xoay người ôm lấy anh, nhẹ nhàng v**t v* lưng anh, nói: "Không sao đâu, thả lỏng nào, thả lỏng ra..."

Phó Thất cuối cùng cũng từ từ cúi đầu ôm lại cô, vùi mặt vào hõm vai Tần Trăn. Rất lâu sau, anh mới khàn giọng, run rẩy nói: "...Không tìm thấy..."

"Cái gì không, không tìm thấy cơ?"

Phó Thất lại im lặng, ôm chặt lấy Tần Trăn, như thể muốn rút cạn sức mạnh từ cô.

Tần Trăn đành tiếp tục v**t v* lưng anh để an ủi.

Một lúc sau, Phó Thất mới cất giọng khàn đặc bên tai cô: "Ba tên đó bị tiêu diệt, nhưng những thứ chúng mang theo..."

Những lời sau đó dường như rất khó để nói ra, Phó Thất nghẹn ngào chừng vài giây mới nói tiếp: "...Mẫu vật và... Mẫu vật đã không thể thu hồi."

"Không thu hồi được, chắc chắn là lúc rơi, rơi máy bay đã bị hủy rồi." Tần Trăn quả quyết: "Cho dù không, không bị hủy, bốn mươi năm rồi, cũng, cũng đã biến chất, hết tác dụng rồi."

Câu nói này chẳng có vấn đề gì, thế nhưng cơ thể Phó Thất đang áp lên người cô lại vô cớ chấn động một cái.

Tần Trăn thấy hơi bất an, dè dặt gọi anh: "Hương Hương... Anh, anh không sao chứ?"

"Không sao..." Tiếng Phó Thất vang lên bên gáy cô, trầm muộn, khàn đặc, chất chứa cảm xúc nặng nề không thể hòa tan: "Để tôi ôm một lát là được."

"Ờ ờ." Tần Trăn ngoan ngoãn để anh ôm, tay vẫn nhịp nhàng vỗ về lưng Phó Thất.

Vuốt được vài cái thì bị anh tóm lấy, kéo về trước ngực, áp vào vị trí trái tim anh.

Tim Phó Thất đập "thình thịch thình thịch" như sấm rền, mà còn mãnh liệt hơn cả sấm rền, minh chứng cho sự kích động của anh.

Tần Trăn chưa từng thấy Phó Thất thế này bao giờ, cô sợ tim anh nổ tung, muốn an ủi mà chẳng biết nói gì, chỉ đành ngồi yên để anh ôm.

Ôm rất lâu, lâu đến mức Tần Trăn tưởng cơ thể mình sắp cứng đờ lại. Cô hơi nhúc nhích, Phó Thất mới như sực tỉnh, nới lỏng tay một chút.

"... Xin lỗi cô, làm cô khó chịu à?" Anh khàn giọng hỏi.

"Hơi hơi." Tần Trăn thành thật nói, rồi lại lên giọng: "Không sao đâu, tui nhịn, nhịn được! Anh cứ ôm tiếp đi!"

Phó Thất vừa mới nhấc người lên khỏi vai cô một chút, nghe vậy liền không khách sáo áp sát xuống lại.

Cơ thể anh quá nặng, suýt đè bẹp Tần Trăn, hơi thở nóng hổi, nặng nề phả vào cổ cô làm cô nhột nhạt.

Cô nhịn nhột, khẽ giọng hỏi: "Nhưng mà Hương Hương này... Anh, anh ôm xong, tâm trạng có tốt, tốt hơn không?"

"Cô muốn tôi vui vẻ sao?"

"Ừ." Tần Trăn gật gật đầu, lí nhí: "Tui muốn tâm, tâm trạng anh tốt lên, lại hay trêu, trêu đùa tui như trước, tui thích anh như thế."

Phó Thất dường như không nhịn được mà bật cười, tiếng cười cũng bị kìm nén, nghe rất xót xa.

Anh xoa đầu Tần Trăn, lần này vô cùng dịu dàng, như đang nâng niu một món bảo vật quý giá.

"Bé cưng." Phó Thất gọi cô bằng giọng điệu dịu dàng nhất, khiến Tần Trăn rụt cổ lại, có ý muốn né tránh.

Động tác của cô bị Phó Thất phát hiện, anh hỏi: "Né cái gì?"

Tần Trăn lắp bắp: "Anh, anh làm gì thế?"

"Tôi làm sao?"

"...Khó nói lắm."

Tần Trăn không thể miêu tả nổi, chỉ cảm thấy vẻ mặt này của Phó Thất làm cô thấy tê dại trong lòng, giống như tim lại bị thương vậy, vừa tê vừa ngứa, làm cô rất không thoải mái.

Cô dường như rất thích, lại dường như hơi ghét, nếu được lựa chọn, cô thà để Phó Thất hay chọc cô tức giận như trước còn hơn.

Phó Thất có vẻ lại đang cười, xoa đầu cô khẽ nói: "Cô đúng là... cô đúng là một con ngốc."

Tần Trăn nắm lấy tay anh đang đặt trước ngực cô, cảnh cáo: "Nể tình tâm, tâm trạng anh không tốt, tui tha cho anh một lần."

Phó Thất chỉ xoa đầu cô đáp lại. Một lúc sau, anh mới buông Tần Trăn ra hoàn toàn, tránh ánh mắt cô, quay đi dọn dẹp tập hồ sơ dày cộp.

"Phía sau còn, còn chưa xem mà!" Tần Trăn gọi giật lại.

"Không cần xem nữa." Phó Thất nói khẽ: "Phía sau... phía sau toàn là tư liệu của người bị hại."

Vụ án từ hơn bốn mươi năm trước rồi, những người bị hại hoặc đã trở thành vật thí nghiệm mà chết đi, hoặc đã được cảnh sát cứu thoát, sống bình lặng bốn mươi năm qua. Bất luận giờ họ còn sống hay đã chết, chắc hẳn cũng chẳng ai muốn nhớ lại khoảng thời gian đó, quả thực không cần xem thêm.

"À." Tần Trăn không đòi xem nữa, khó hiểu hỏi: "Thế chuyện này liên, liên quan gì đến bọn người quốc gia A? Làm chúng phải tốn, tốn bao công sức tìm anh."

"Bởi vì mẫu vật bị thất lạc..." Phó Thất cúi đầu sắp xếp hồ sơ, chậm rãi nói: "...Mẫu vật đó, chúng tưởng tôi đang giữ."

Tập hồ sơ bám đầy bụi này đã giúp Phó Thất hiểu rõ ngọn nguồn sự việc.

Hơn bốn mươi năm trước, Bệnh viện Hải Âm lợi dụng danh nghĩa từ thiện, lén lút tiến hành các thí nghiệm phi pháp. Trong quá trình bị chính quyền niêm phong và truy quét, ngoại trừ một mẫu vật bị thất lạc, toàn bộ đồ vật liên quan đều bị tiêu hủy, thủ phạm chính là gia tộc DF cũng phải chịu một đòn hủy diệt, từ đó lụi tàn. Nhưng không loại trừ khả năng quốc gia B vẫn còn lưu giữ một phần tài liệu.

Có lẽ virus xác sống chính là do chúng tạo ra.

Bọn chúng tự làm tự chịu, nước mất nhà tan, đành phải nương nhờ quốc gia A.

Muốn nương nhờ người khác thì phải có thẻ trao đổi, những tài liệu liên quan đến virus xác sống đó chính là món quà ra mắt của bọn chúng.

Vì thế quốc gia A mới có thể nhanh chóng nghiên cứu ra thuốc gây nhiễu xác sống hiệu quả cao, mới bất chấp sự hoành hành của xác sống, tiêu tốn lượng lớn nhân lực, vật lực để lục soát khắp sông núi bờ cõi nước ta.

Vì thế, sau khi biết anh đã tìm được manh mối về ký hiệu 'DF', bọn chúng mới thay đổi hẳn tác phong giết người bừa bãi trước đó, quay lại tìm anh.

"Vậy ra, anh đã tìm, tìm thấy, mẫu vật bị thất lạc đó rồi sao?" Tần Trăn hỏi.

Phó Thất ngoảnh mặt đi trong bóng tối, đáp: "Không có... Mẫu vật đó là một loại thuốc, tôi không tìm thấy bất kỳ đồ vật nào... liên quan đến thuốc cả."

"Bọn chúng biết được chắc tức chết mất!" Tần Trăn vui vẻ, lắp bắp nói: "Để chúng theo, theo đuôi anh, chạy một vòng công cốc rõ lâu!"

"Ừ." Phó Thất đáp trầm giọng.

Tần Trăn vui vẻ được một lúc, lại lo lắng: "Anh cũng không, không tìm thấy mẫu vật đó, vậy virus xác sống, phải làm sao đây?"

"Kệ nó đi." Giọng Phó Thất là lạ, lặp lại: "Tạm thời kệ nó đi."

"Kệ nó?"

"Đúng." Phó Thất nói: "Dọn dẹp chỗ này một chút, chúng ta đi đến một nơi trước đã."

"Chỗ đó có thể giấu, mẫu vật đó sao?"

"Không phải, là một ngôi nhà bình thường, tôi..." Giọng Phó Thất lại nghe khác lạ, trầm đục nghèn nghẹn: "Tôi mệt rồi, tôi muốn đi nghỉ ngơi."

Tần Trăn ngây người nhìn anh một lúc, cẩn thận hỏi: "Hương Hương, anh, anh lười biếng đến, đến phát điên rồi à?"

Đường đường là đội trưởng của Tiểu đội số 1 thời mạt thế, từng là thiếu tá Phó, tuy Tần Trăn chưa từng nói thẳng ra, nhưng cô luôn cảm thấy Phó Thất là người rất tình cảm, tinh thần trách nhiệm rất cao. Sao anh có thể sau khi phát hiện ra tia hy vọng giải quyết virus xác sống, lại bỏ mặc chính sự không làm mà đòi đi nghỉ ngơi?

Lại còn phải đi nghỉ ngơi ở một nơi được chỉ định?

"Tôi không điên."

Phó Thất nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên những thông tin trong hồ sơ, cùng địa chỉ gia đình ghi trên đó.

Anh đã trải qua năm năm trong mạt thế, chứng kiến vô số kiếp người bi thảm, tưởng rằng mình đã có thể bình tĩnh đối mặt với mọi thảm kịch trên thế gian này. Vậy mà hôm nay lồng ngực anh vẫn nhói đau như xé rách, hoàn toàn bất lực.

"Chúng ta sẽ đến nhà người bạn mà Viện sĩ Giang từng kể..." Phó Thất nuốt vị đắng chát đang dâng lên cổ họng, hỏi: "Cô còn nhớ nhà bà ấy ở đâu không?"

"Khu Một phòng 203." Tần Trăn đáp.

Cô nhớ rất rõ, người bạn thời thiếu niên của Viện sĩ Giang từng điều trị ở Bệnh viện từ thiện Hải Âm, cha mẹ đều là giáo viên trường Trung học số 1, sống trong khu tập thể giáo viên của trường.

Viện sĩ Giang không nhớ tên người bạn đó, nhưng lại nhớ địa chỉ nhà, bởi vì "123", rất dễ nhớ.

"Đúng, chúng ta sẽ đến đó, giúp... giúp Viện sĩ Giang qua xem sao."

"Được thôi."

Nể tình Phó Thất đang rất buồn bã, Tần Trăn sẵn sàng lãng phí thời gian cùng anh, dù cho nơi đó chỉ cách Bệnh viện Hải Âm một con phố, có thể sẽ rất nguy hiểm.

"Đi xong rồi, tâm trạng anh phải, phải tốt lên đấy nhé."

Phó Thất đáp: "Được."

Nhận được lời hứa, Tần Trăn cùng Phó Thất thu dọn xong hầm trú ẩn, bịn rịn tắt máy tính. Lúc chuẩn bị ra ngoài, đầu óc cô chợt lóe lên một vấn đề mấu chốt.

"Hương Hương, Hương Hương!" Tần Trăn vội vàng nói: "Anh, anh tìm thấy, ký hiệu DF, ở đâu vậy?"

Anh đã tìm thấy ký hiệu này rồi, vậy mẫu vật quan trọng đó chắc chắn cũng ở gần đây thôi, tìm quanh khu vực đó biết đâu lại thấy!

Phó Thất bảo: "Cô biết mà."

"Sao tui, tui biết được?" Tần Trăn thắc mắc: "Anh kể, kể với tui lúc nào?"

"Tự mình suy nghĩ đi." Phó Thất nói.

Anh lại lặp lại câu nói quen thuộc này với Tần Trăn, xoay người nâng gương mặt cô lên, ánh mắt u buồn nhìn thẳng vào cô, chậm rãi từng chữ một: "Phải dùng não, phải suy nghĩ, phải thông minh lên, sau này... sau này sẽ không bị bắt nạt nữa."

【Lời tác giả】 Nhật ký Cương thi - Phần Thiếu nữ ánh sáng lạnh (3)

Ngày... tháng... năm.

Ngoài mộ. Thời tiết nắng đẹp.

[Chống cằm]

----Tác phẩm này hoàn toàn là giả tưởng----

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn