Tần Trăn tất nhiên biết con người nếu bị thương nặng sẽ bỏ mạng, nhưng cô không hiểu sao Phó Thất lại đột nhiên nhắc nhở mình chuyện này. Chưa kịp suy nghĩ sâu xa, một tiếng nổ lớn vang lên, đất đá trên trần hầm mộ rào rào rơi xuống, vài hòn còn nện thẳng xuống bên cạnh quan tài.
"Chồng ơi!" Tần Trăn hoảng hốt hét lên, vội vã lao tới gom đống xương trắng dưới đất.
Tuy vẫn chưa rõ đống xương này rốt cuộc có quan hệ gì với mình, nhưng dù sao cũng nương tựa nhau một thời gian dài, không làm vợ chồng được thì vẫn còn tình nghĩa cơ mà.
Cô vừa ôm đống xương vào lòng, vừa gào lên với Phó Thất giữa những tiếng nổ chát chúa: "Bạn anh... đập... đập nhà tôi rồi kìa!"
Phó Thất ngồi xổm xuống nhặt phụ cô, tiện miệng xin lỗi: "Xin lỗi nhé."
"Xin lỗi... thì có ích gì!"
"Lên bờ tôi đưa quần cho cô."
"...Vấn đề không phải... là cái quần!"
Nói thật, Tần Trăn cũng hơi rung rinh.
Đến nước này, hầm mộ mười phần là sập chắc rồi, có muốn ở lại cũng chẳng được. Bên ngoài thì nhiều quần áo thật đấy, nhưng cô làm gì có tiền. Trước khi kiếm ra tiền mua đồ, cô cần phải có một bộ quần áo đàng hoàng để giữ thể diện cho một cương thi.
Nhưng mà, sau chuyện hôm trước, cô bắt đầu hoang mang không biết mình hay "chồng" mới là chủ nhân hầm mộ này. Lỡ đâu mộ này là của "chồng" cô, mà cô lại dễ dàng tha thứ cho kẻ chủ mưu làm sập nhà mình, thì ăn nói sao với đống xương trắng kia đây?
"Anh... anh..."
Cô vừa định chất vấn Phó Thất thì một tiếng nổ nữa lại vang lên, chấn động đến mức cả hầm mộ như muốn lật nhào.
Tần Trăn mất thăng bằng, kêu "Á" một tiếng rồi ngã phịch xuống đất. Cái hộp sọ cô ôm trong lòng cứ thế lăn lông lốc ra ngoài, ngay lúc sắp va phải một tảng đá nhọn hoắt thì có một bàn tay vươn ra chụp lấy.
"Còn món gì quan trọng nữa không?" Phó Thất vừa hỏi, một tay vừa xách bọc xương anh lanh tay gói gém lại, tay kia dúi luôn cái hộp sọ vào tay Tần Trăn.
Thôi được rồi, tạm tha cho anh.
Tần Trăn thầm nhủ trong lòng, lớn tiếng đáp lại: "Quan tài! Với viên dạ minh... minh châu!"
"Nếu không có ý nghĩa đặc biệt thì bỏ đi." Phó Thất nắm chặt tay cô, kéo cô chạy xuyên qua màn bụi mù mịt và đống gạch đá ngổn ngang: "Cô và chồng cô là quan trọng nhất."
Tần Trăn thoáng cảm động, nhưng lại thấy câu này nghe sai sai. Giờ thì không rảnh để suy nghĩ nữa, cô lảo đảo chạy theo Phó Thất về phía phòng phụ có hồ nước. Vừa tới nơi, cô sững sờ nhận ra vách đá đã sụp đổ hoàn toàn. Mặt nước vốn tĩnh lặng giờ đang trào lên cuồn cuộn, sắp sửa tràn ngập cả hầm mộ.
"Chỗ... chỗ này..."
"Ở đây có một mạch nước ngầm, chứng tỏ chúng ta đang ở rất gần một dòng sông. Chắc là những vụ nổ quy mô lớn bên trên đã làm tơi xốp đất đai, khiến nước sông tràn vào." Phó Thất giải thích cực nhanh, rồi quát lớn: "Đi!"
Lời giải thích trơn tuột không vấp váp một nhịp nào khiến Tần Trăn hoài nghi: phải chăng từ lúc nãy kiểm tra hồ nước, anh ta đã tính toán sẵn chuyện này rồi? Nhưng chưa kịp hé răng hỏi nửa lời, cô đã bị Phó Thất lôi tuột vào dòng nước xiết.
Dòng nước đục ngầu cuồn cuộn chảy, ép chặt lấy cô từ bốn phía khiến Tần Trăn không nhìn thấy gì, lại còn bị một sức hút khổng lồ liên tục kéo tuột xuống sâu.
May là cô không cần thở. Cô chẳng biết mình đang bị cuốn đi đâu, nhưng bàn tay Phó Thất nắm chặt lấy cổ tay cô thì chưa từng buông lơi.
Tần Trăn dứt khoát chỉ ôm chặt đầu "chồng", mặc kệ mọi thứ, tựa như một con búp bê vải để mặc Phó Thất và dòng nước xoáy quăng quật tới lui.
Cuộc vật lộn dưới nước kéo dài lê thê. Lâu đến mức Tần Trăn bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ, lỡ đâu Phó Thất sặc nước chết đuối, còn cô không thoát ra được, thì chẳng phải cô sẽ biến thành cương thi thủy tề hay sao?
Thế cũng hay, coi như khai sinh thêm một chủng loài cương thi mới.
Chỉ phiền một nỗi, cái đầu lâu đang ôm khư khư lỡ mà tuột tay một cái là bị nước cuốn đi ngay.
Nếu lấy rong biển buộc vào người thì tiện biết bao. Cơ mà thế lại giống dắt chó đi dạo quá, thiếu tôn trọng "chồng" mình quá...
Đang miên man suy nghĩ, Tần Trăn chợt thấy phía trên le lói ánh sáng. Giây tiếp theo, Phó Thất buông tay khỏi cổ tay cô, chuyển sang luồn tay qua eo, dùng sức đẩy mạnh cô trồi lên mặt nước.
"Ào... ào..."
Hai người ngoi lên mặt nước.
Tần Trăn từng tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh hoành tráng khi ra khỏi hầm mộ. Ví dụ như đụng độ đồng bọn của tên trộm mộ đến cứu Phó Thất, ngoài trời tuyết rơi lả tả; hoặc có người qua đường xui xẻo nào đó bị diện mạo "xác chết" của cô dọa cho tè ra quần; hay là cảnh tượng nhà cao tầng chọc trời mọc san sát, phi thuyền chiến đấu vèo vèo trên đầu... Thế nhưng, cô chưa bao giờ ngờ rằng, thứ đầu tiên chào đón mình lại là... nòng súng đen ngòm.
"Người... người... người..."
Phó Thất ở ngay cạnh, nhưng mặt đang quay về hướng khác. Nghe tiếng cô, anh vuốt vội những giọt nước trên mặt, quay đầu lại đính chính: "Hai vị này là bạn bè quốc tế đến từ nước A. Phải ngoan, nào Bé Cưng, say hello đi."
Đứng trên bờ, chĩa súng vào họ là hai gã đàn ông vạm vỡ, tóc vàng mắt xanh. Phó Thất vừa dứt lời, một gã đã bật ra tiếng chửi thề: "f*ck!"
Ánh nắng quá gắt, phản chiếu qua những giọt nước trên mặt Phó Thất tạo thành luồng sáng chói lóa, khiến tên còn lại chậm mất một nhịp mới nhận ra anh.
Gã thứ hai cũng biến sắc, ôm khư khư khẩu súng, hậm hực văng ra câu chửi thề y hệt.
"F... f*ck!" Tần Trăn lắp bắp chửi hôi.
Cô cũng đang chửi Phó Thất đấy.
Cô hiểu rồi, giờ thì mọi chuyện sáng tỏ như ban ngày.
Phó Thất chưa bao giờ khẳng định những kẻ đến là bạn bè, cũng chẳng hề nói bọn họ tới để cứu anh. Anh ta chỉ bảo chắc chắn bọn họ sẽ tìm đến.
Ra vậy, đây không phải là cứu hộ người thân, mà là kẻ thù đến tính sổ!
Thảo nào anh ta cứ xác nhận đi xác nhận lại xem cô có chết được không, lại còn cố tình nhắc nhở rằng con người trúng đạn sẽ bỏ mạng... Anh ta muốn cô làm bia đỡ đạn cho anh ta!
Tần Trăn thấy hơi chạnh lòng.
Nếu Phó Thất thẳng thắn thừa nhận người đến là kẻ xấu, nhờ cô che chở hay đỡ giùm vài đòn khi cấp bách, cô chắc chắn sẽ gật đầu. Dù sao thì ngoài pháp thuật của đạo sĩ ra, súng đạn đao kiếm đối với cô cũng như gãi ngứa, không đau cũng chẳng mất mạng.
Vả lại, Phó Thất tuy là kẻ lắm mưu nhiều kế, nói năng lại móc mỉa, nhưng thực lòng mà nói, anh ta chưa từng làm gì tổn hại đến cô. Ngược lại, anh ta còn giúp cô dọn dẹp cho "chồng", giữ lời hứa đưa cô thoát khỏi hầm mộ tối tăm.
Anh là con người đầu tiên Tần Trăn tiếp xúc sau chừng ấy năm tháng bị cách biệt với thế giới. Hai người cũng gọi là từng chung hoạn nạn, chỉ cần yêu cầu không quá quắt, cô sẵn lòng đáp ứng.
Nhưng tại sao anh ta lại âm mưu tính toán với cô?
Tần Trăn cứ ngỡ, dù sao đi nữa, hai người cũng xem như là bạn bè.
Cương thi thực sự cảm thấy rất buồn.
Ánh mặt trời quá chói chang khiến Tần Trăn chưa kịp thích nghi, cô đành he hé mắt nhìn Phó Thất qua khe hẹp, nghiêm túc mở miệng: "Tôi..."
Chưa kịp phát âm trọn vẹn, cô chợt thấy Phó Thất dang tay đẩy mạnh mình.
Lúc ấy, Tần Trăn chỉ ngoi phần từ vai trở lên khỏi mặt nước, lười đạp nước nên dựa nửa người vào vai Phó Thất. Bị đẩy một cú bất ngờ, cô lùi lại một khoảng ngắn.
Chưa kịp lấy lại thăng bằng, một tiếng "Đoàng" chát chúa vang lên. Viên đạn găm thẳng vào đúng vị trí cô vừa đứng, làm bọt nước nổ tung, té ướt sũng mặt cô.
Tần Trăn còn chưa kịp định thần xem chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thì viên đạn thứ hai đã xé gió lao tới.
Lần này Phó Thất ở hơi xa, chẳng thể với tới kịp. Anh chỉ đành bất lực nhìn viên đạn lạnh lùng bay tới, găm phập vào ngực trái Tần Trăn bằng một tiếng "Đoàng" vang vọng.
Tần Trăn: "..."
Cô trân trân nhìn Phó Thất đang cách mình chừng sải tay. Anh nhíu chặt hàng lông mày rậm rạp, cố gắng quạt nước bơi lại gần nhưng bị làn đạn đe dọa chặn đứng.
Tần Trăn dõi mắt theo quỹ đạo đường đạn, hướng về bờ sông, và nhìn thấy hai gã ngoại quốc vẫn đang vừa xả súng vừa chửi thề, nòng súng còn bốc khói khét lẹt.
"Đoàng!" Một gã lại bóp cò. Lần này đạn xẹt qua tung bọt nước, lại trúng phóc vào ngực Tần Trăn.
Cô ngơ ngác cúi đầu xuống, nhìn thấy những dòng máu đỏ thẫm rỉ ra từ vết thương, loang lổ thành từng vệt.
"..."
Câu nói của Phó Thất trước lúc rời khỏi mộ lại vọng về trong tâm trí cô. Tần Trăn rốt cuộc nhắm nghiền hai mắt, ngửa cổ lên, ngã bật ngửa ra đằng sau.
-
Nhật ký Cương thi - Chương Bé Cưng (5)
Ngày... tháng... năm... Bên ngoài mộ
Thời tiết: Nắng đẹp
Ngày đầu tiên rời khỏi hầm mộ, Cương thi đã bị ăn đạn chỉ vì lỡ miệng chửi thề... [Khóc bù lu bù loa] [Khóc bù lu bù loa]