"Có thể ra khỏi mộ rồi."
Ở tiếng thứ sáu mươi kể từ khi rớt xuống hầm mộ sâu thẳm, Phó Thất nói với Tần Trăn như thế, rồi thẳng tay bấm nổ thiết bị liên lạc duy nhất giữa họ và thế giới bên ngoài.
Chiếc đồng hồ màu bạc ấy tựa như một quả bom cỡ nhỏ, phạm vi ảnh hưởng không lớn nhưng sức công phá lại đáng gờm. Không chỉ tự nổ tung thành cám, nó còn ăn mòn nền đất tạo thành một cái hố đen ngòm to bằng miệng bát. Nếu thứ này mà nổ trên người, chắc chắn sẽ xé toạc nạn nhân ra làm hai đoạn.
Não Tần Trăn lại "đứng hình" thêm lần nữa.
Nhưng cũng chẳng sao, dạo này cô bị sốc hơi nhiều, cũng dư sức nhận ra độ bất bình thường của Phó Thất rồi. Cơn sững sờ chỉ kéo dài vài giây ngắn ngủi, sau đó cô lập tức quay sang nhìn kẻ đầu sỏ, hết sức bình tĩnh hỏi: "Anh điên... à?"
Không điên thì mắc mớ gì tự dưng phá nát hy vọng ra ngoài duy nhất?
Loài người cũng điên hết cả lũ rồi sao, dám chế tạo ra thứ đồ chơi nguy hiểm thế này mà còn kè kè mang theo bên người?
"Đồng hồ liên lạc chuyên dụng. Sau ba giây không quét được tín hiệu sinh trắc học của chủ nhân, nó sẽ kích hoạt chương trình tự hủy để phát nổ. Vì sử dụng công nghệ xử lý sóng đặc biệt, mọi dữ liệu lưu trữ bên trong sẽ tự động truyền đến các thiết bị liên lạc được liên kết mà không bị bất kỳ rào cản nào chặn lại." Phó Thất bình tĩnh đưa ra lời giải thích dưới cái nhìn chằm chằm của Tần Trăn.
Tần Trăn nhẩm lại lời anh nói, rồi "À" lên một tiếng.
Không điên là tốt rồi.
...Thảo nào trước đó anh lại gạ cô xem phim... Biết thế mình cứ coi phim cho cạn pin đi đã, uổng thật...
Tiếc thì tiếc thật, nhưng Tần Trăn chẳng mảy may nghi ngờ lời Phó Thất nói.
Anh đâu có lý do gì để lừa cô, vì nếu kẹt lại trong mộ, cương thi thì sống nhăn răng, chứ loài người sớm muộn gì cũng ngủm củ tỏi.
Sau một lúc phân tâm, Tần Trăn lại chìm vào thế giới của riêng mình, miên man suy nghĩ về gốc gác của bản thân, về danh tính của "anh chồng" sớm tối kề cận, và cả về vị hàng xóm trên đầu nữa.
"Nếu đây là mộ công... công chúa, thì giữa tôi và... và chồng tôi, ai là công chúa?" Tần Trăn chỉ bận tâm đến vấn đề này: "Chắc là tôi chứ nhỉ? Tôi nhớ mang máng... hồi trước hình như từng dùng mấy cái tên... của công chúa."
"Khả năng chồng cô là công chúa cao hơn đấy." Phó Thất đáp.
"Tại... sao?"
"Tại vì nhìn cô chẳng có tí khí chất công chúa nào cả."
Tần Trăn hừ lạnh hai tiếng, quay lại phòng sinh hoạt chính tiếp tục đau đầu với vấn đề này.
Cô mong mình là công chúa. Đã nhận vơ mình là chủ nhân hầm mộ bao lâu nay, nếu giờ hóa ra cái lỗ này không phải của mình, thì chẳng phải cô thành phường chim khách chiếm tổ chim cưu sao? Không phải chủ mộ, thế thì cô là ai được chứ?
Phó Thất lẽo đẽo theo sau, ngỏ ý muốn mượn quan tài đánh một giấc.
Lúc này Tần Trăn mới sực nhớ ra, từ lúc rớt xuống mộ đến giờ, anh hầu như chưa chợp mắt lúc nào.
Với thân xác con người, thức trắng hơn sáu mươi tiếng đồng hồ mà vẫn không hề cáu bẳn hay suy sụp, tên này quả thực là một kẻ đáng gờm.
Cô nhường quan tài cho Phó Thất, còn mình thì ngồi chồm hổm bên ngoài ngẫm nghĩ về thân thế. Chẳng ngờ, Phó Thất lăn ra ngủ một giấc dài miên man.
Không có đồng hồ, Tần Trăn mù tịt về thời gian, cũng chẳng bới ra được manh mối nào chứng minh mình là chủ mộ nên đành chậc lưỡi bỏ cuộc.
Nghĩ không thông, giải quyết không được thì buông tay, đó là ưu điểm to đùng của cô. Dù sao cô cũng chẳng có gì để mất, lại là sinh vật bất tử, cần gì phải cố đấm ăn xôi mấy chuyện cỏn con này.
Nhưng mà cô chán, chán đến độ sắp mọc nấm luôn rồi. Mãi Phó Thất mới chịu tỉnh, cô lập tức sán tới hỏi xem tín hiệu đã được gửi cho ai.
Phó Thất không trả lời thẳng mà chỉ nói: "Yên tâm đi, dù tôi có kẹt dưới địa ngục thì bọn họ cũng đào lên được."
Tần Trăn chẳng biết "bọn họ" là người thân hay bạn bè của Phó Thất, nhưng điều đó không ngăn cô vỗ tay tán thưởng: "Tình cảm giữa các người... chắc chắn phải... sâu nặng lắm!"
Phó Thất ngẫm nghĩ một chút về mối quan hệ giữa đôi bên, gật đầu: "Sâu nặng thật đấy."
Tần Trăn lại hỏi khi nào bọn họ đến, đáp án nhận được là trong vòng ba mươi tiếng, muộn nhất cũng không quá sáu mươi tiếng.
Lâu quá mức quy định rồi! Phó Thất đã nhịn đói sáu mươi mấy tiếng, giờ chờ thêm ngần ấy thời gian nữa, Tần Trăn thật sự sợ anh thăng thiên mất.
Ánh bình minh sắp vẫy gọi, anh ta tuyệt đối không được chết.
"Hay là anh... gặm đỡ... thịt tôi nhé?" Tần Trăn nảy ra tối kiến: "Tuy anh toàn giả... giả tạo, không chân thành, nhưng tụi mình cũng gọi là... đồng cam cộng khổ, tôi đành hy sinh... bản thân, giúp anh cầm cự... qua quãng thời gian này."
"Thế cô có sao không?"
"Không sao, không chết được đâu. Mất một... một miếng thịt, nó tự mọc lại... nhanh lắm."
Chuyện này là thật. Hôm trước eo cô vừa bị nỏ tiễn bắn thủng một lỗ, qua hôm sau vết thương đã lặn mất tăm, chỉ để lại một cái lỗ rách bươm trên bộ đồ tác chiến màu xanh rêu.
Phó Thất đã tận mắt chứng kiến khả năng tự chữa lành đáng kinh ngạc của cô, thế nhưng anh vẫn lắc đầu, hỏi lại: "Không đau à?"
"Không đau." Tần Trăn nhớ lại một chút: "Hơi tê tê thôi."
"Xin nhận lòng tốt của cô." Phó Thất vẫn từ chối, lại còn đưa ra cái lý do rất ba chấm: "Thịt cương thi không đảm bảo vệ sinh."
Có đôi khi cương thi thực sự bó tay toàn tập với loài người. Thức khuya rõ ràng hại sức khỏe, sao vẫn thức? Giờ sắp chết đói nhe răng rồi mà còn bày đặt chê bai vệ sinh an toàn thực phẩm.
Nàng cương thi bị ghẻ lạnh hậm hực quăng lại một câu: "Thế thì nhịn đói đi", rồi chạy tuốt ra hồ nước chà rửa cho "chồng".
Tần Trăn hễ nói dăm ba câu với Phó Thất là lại rước bực vào thân, nhưng cô giận nhanh mà quên cũng lẹ. Tắm táp cho "chồng" xong xuôi, cô lại lò dò quay về tìm anh.
Những ngày chờ đợi lúc nào cũng lê thê và đầy giày vò. Một người một xác rảnh rỗi sinh nông nổi, thi nhau buôn dưa lê bán dưa chuột. Đa phần là Tần Trăn thắc mắc về thế giới muôn màu bên ngoài, còn Phó Thất kiên nhẫn làm thuyết minh viên.
Anh khoái kể chuyện cười nhạt nhẽo, lại hay cãi cùn, nhưng được cái hỏi gì đáp nấy. Mấy thứ siêu tưởng mà Tần Trăn chỉ thấy trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng như máy bay siêu thanh, công viên thủy cung, du hành vũ trụ... qua lời kể của anh bỗng hóa thành chuyện cơm bữa của loài người.
Tần Trăn vô cùng khao khát: "Đắt không?"
Kiểu gì chả đắt.
Cô lại hỏi: "Kiếm tiền... dễ không?"
Hỏi thế cũng bằng thừa, ai mà chẳng biết, đối với đứa tay trắng chẳng có ai chống lưng thì tiền bao giờ chả khó kiếm. Cương thi như cô lại càng chật vật hơn, nội cái màu da trắng toát này thôi đã là một rào cản rồi.
"Thế đống đồ tùy táng của tôi... thật sự không được... tính là báu vật... à?"
"Không tính." Phó Thất đáp đanh thép: "Có bán cũng chẳng mua nổi ổ bánh mì đâu."
Bị phủ định sạch sành sanh từ trong ra ngoài, nàng cương thi đâm ra hậm hực: "Tôi! Tính tôi!"
"Tôi... cương thi... không già không chết, lại chẳng cần nhảy... tưng tưng để di chuyển, khéo tôi lại là... Cương Thi Vương ấy chứ!" Tần Trăn chống nạnh, trịnh trọng cãi lý: "Giới nhà giàu các người... hồi xưa hay sưu tầm... cương thi lắm, còn tranh nhau sứt đầu mẻ trán... cơ mà!"
"Cô biết nhiều gớm nhỉ."
"Tôi đâu phải... cương thi... thời nhà Thanh."
Phó Thất bật cười: "Cô còn biết cả triều nhà Thanh nữa cơ à?"
Tần Trăn dỗi: "Tôi từng ra ngoài rồi nhé, là Cương Thi Vương... được hưởng nền giáo dục... hiện đại đấy."
Phó Thất vặn lại: "Ra ngoài rồi sao còn chui về làm gì?"
"Bị đạo sĩ... pháp lực cao siêu... bắt về."
Phó Thất vốn đang tư thế thả lỏng buôn chuyện, nghe đến đây chợt nhíu mày, lưng hơi thẳng lên, dùng cái giọng trầm thấp cố tình bóp méo hỏi lại: "Khi nào? Bắt thế nào? Đạo sĩ nào?"
"Không biết." Tần Trăn nhún vai: "Tôi đoán thế."
"..."
Lần đầu tiên Phó Thất bị cô làm cho cạn lời.
Anh nhìn thấu từ lâu rồi, con cương thi này vì nguyên nhân nào đó mà trí nhớ bị hỏng hóc trầm trọng. Giờ trong đầu cô ta chỉ lưu lại những mảnh ký ức vụn vặt về xã hội loài người, chứ chuyện liên quan đến bản thân thì mù tịt. Mấy cái mác như "có chồng", "bị đạo sĩ bắt"... chắc mười mươi là do cô ta xem phim, đọc sách của con người rồi tự biên tự diễn ra thôi.
Chỉ là không rõ đoạn ký ức về xã hội loài người kia là do cô ta tự trải nghiệm sau khi biến thành cương thi, hay là tàn dư lưu lại từ khi còn sống.
Phó Thất đã biết tỏng đầu óc con cương thi này có vấn đề, thế mà suýt chút nữa anh lại bị mấy lời nhảm nhí của cô ta lừa. Anh đành đổ lỗi cho cái bụng đói meo làm giảm sút cả thể lực lẫn IQ.
"Được rồi." Anh nhượng bộ: "Vậy từ giờ tôi gọi cô là Đại Vương nhé?"
Tần Trăn xua tay. Gọi thế phô trương quá.
"Hồi xưa tôi tên là Lưu Ly Công chúa, Mộng Lê... Lê Thương, Băng Vũ Ảnh, Lăng Phi Hy... Hy Dạ... Tôi là một cương thi... có quá khứ huy hoàng..." Mấy cái tên loằng ngoằng rắc rối khiến cô nàng lắp bắp liên tục.
Tần Trăn thấy chưa đủ độ uy phong, hít một hơi thật sâu lấy sức mới nói tiếp vế sau: "Nhưng mà bây giờ!"
Cô vận khí đan điền, dõng dạc tuyên bố: "Nhưng mà bây giờ... anh có thể gọi tôi là Bé Cưng!"
"Thế e là không tiện lắm đâu?" Trái với phản ứng nhiệt tình của cô, thái độ của Phó Thất dửng dưng thấy rõ. Ánh mắt anh phức tạp liếc nhìn bộ hài cốt bên cạnh quan tài, thấp giọng nhắc nhở: "Chồng cô vẫn đang nằm kìa."
Tần Trăn: "..."
"Ý tôi là... bảo bối giá trị liên thành cơ!"
"Thế thì được." Phó Thất không thắc mắc nữa, lưu loát chấp nhận cái tên này, đồng thời nhắc nhở đầy ẩn ý: "Nhưng cô nên nhớ, chẳng có món đồ nào tự nhiên biến thành báu vật vô giá chỉ vì nó được gọi là 'Bảo bối' đâu."
Tần Trăn thấy anh cố tình vạch lá tìm sâu, sao cứ phải xát muối vào nỗi đau nghèo kiết xác của cô vậy?
Cô dỗi, vứt Phó Thất ở đó, lạch bạch chạy đi tắm cho "chồng" tiếp.
Thời gian trôi tuột đi giữa những cuộc hội thoại vô tri của hai người, chẳng để lại dấu vết gì ngoài hàng râu lún phún xanh mờ trên cằm Phó Thất.
Nhìn một anh chàng thanh tú bảnh bao đang có xu hướng xuống cấp thành gã lang thang rách rưới, Tần Trăn sốt ruột vô cùng.
Cô lại lẽo đẽo gạn hỏi: "Tín hiệu... gửi đi thật rồi chứ? Bọn họ... chắc chắn sẽ đến à?"
"Yên tâm." Phó Thất nhẩm tính thời gian trong đầu, đáp: "Sắp rồi."
Tần Trăn bực dọc: "Ngày chết của anh... mới sắp đến ấy!"
Phó Thất chê thịt cô mất vệ sinh, thà chết không chịu ăn để duy trì mạng sống. Nếu đội cứu hộ không đến kịp, khéo anh ta ngỏm thật chứ đùa.
Biết thế lúc đầu cứ dùng đồng hồ từ từ rà sóng có khi lại hay. Dù sao nhà hàng xóm bên trên cũng sắp thành địa điểm du lịch đến nơi, người qua kẻ lại nườm nượp, biết đâu có ngày lại có người bắt được tín hiệu?
"Làm gì có chuyện đó." Phó Thất nhẫn tâm dập tắt ảo tưởng của cô: "Đồng hồ đó dùng tần số liên lạc chuyên dụng của quân đội nước A, người thường không bắt sóng được đâu."
Tần Trăn "Ồ" một tiếng, vừa định thở than "Công nghệ cao quá cũng mệt, phiền phức đủ đường", thì một tia sét xẹt qua não, cô nhận ra một chuyện chấn động.
Cô đờ đẫn mất một lúc, rồi chậm rãi quay sang nhìn Phó Thất, ghim chặt ánh mắt vào anh, gằn từng chữ: "Vậy nên... ngay từ đầu... anh đã không cần... rà sóng?"
Phó Thất quay mặt lại, thản nhiên đón lấy ánh mắt cô, vẫn điệu bộ dịu dàng nhã nhặn như mọi khi: "Tôi không hiểu. Bé Cưng à, cô phải nói cả câu hoàn chỉnh thì tôi mới hiểu được chứ."
"Còn giả vờ!" Tần Trăn giận sôi máu.
Đến tận bây giờ cô mới nhận ra, chỉ cần kích hoạt chế độ tự hủy của đồng hồ là phát được tín hiệu cầu cứu. Tức là, ngay từ lúc lọt xuống đây, Phó Thất đã có thể gọi người tới, nhưng anh ta cứ làm bộ làm tịch đi kiểm tra địa hình, tìm kiếm tín hiệu quanh hầm mộ, mục đích chỉ để dắt mũi cô mà thôi.
Cái não của cô lâu ngày không xài nên đóng rêu thôi, chứ có phải đồ bỏ đi đâu, thế mà Phó Thất lại coi cô như một đứa não phẳng thật.
"Đồ lừa gạt!"
Lừa cô một vố rõ đau, thế mà còn mặt dày mượn quan tài của cô ngủ nghê?
Tần Trăn lập tức vươn tay định xách cổ tên trộm mộ vô liêm sỉ này lôi ra ngoài, nhưng cô vừa nhào người tới mép quan tài thì Phó Thất đột ngột ngẩng phắt đầu nhìn lên trên, thốt lên: "Đến rồi."
"Vẫn còn lừa!" Tần Trăn không thèm tin, đang tính bò vào lôi anh ta ra thì "Đoàng!" một tiếng nổ rung trời lở đất dội xuống từ trên đỉnh đầu. Chỉ nghe âm thanh thôi cũng đủ biết uy lực của nó khủng khiếp gấp trăm lần quả bom đồng hồ kia.
Cô kinh ngạc ngẩng lên, thấy vách đá phía trên hầm mộ rung bần bật, đất đá rào rào trút xuống.
"Bọn họ đến rồi." Phó Thất nhìn thẳng vào mắt Tần Trăn: "Bé Cưng, cô tính tính sổ với tôi trước, hay là muốn ra ngoài trước?"
"...Ra ngoài!"
Trời sập đất nứt cũng không bằng việc ra khỏi mộ!
Phó Thất nhảy phốc ra khỏi quan tài, nói: "Thế thì ra ngoài trước hẵng tính. À mà này Bé Cưng, cô chắc chắn là mình thuộc thể loại mình đồng da sắt, đánh kiểu gì cũng không chết đúng không?"
Tần Trăn chả hiểu sao anh ta lại đi hỏi câu ngớ ngẩn đó.
Cô đã nói rõ rành rành là không chết được, mà chính mắt anh ta cũng thấy cô liền vết thương nhanh cỡ nào rồi cơ mà.
Cô vừa há miệng định mỉa mai xem có phải anh ta đói quá nên chập cheng rồi không, thì một tiếng nổ đinh tai nhức óc nữa lại vang lên.
Lần này vị trí phát nổ nằm ở gian phòng phụ góc chéo, sức công phá còn khủng khiếp hơn, khiến cả hầm mộ có dấu hiệu sắp sập đến nơi.
"Bạn anh... bạo lực quá đấy!"
Đội cứu hộ kiểu này, bộ không sợ làm sập hầm chôn sống luôn Phó Thất à?
"Bọn họ toàn là mấy tay thô lỗ không biết lịch sự là gì đâu." Phó Thất đáp nhanh một câu, đồng thời túm chặt cổ tay Tần Trăn, dồn dập hỏi lại: "Bị bắn xuyên tim, thủng não cũng không chết chứ?"
Tần Trăn thân là một cương thi, cảm giác với đau đớn hay nóng lạnh vốn dĩ đã vô cùng yếu ớt, vậy mà lúc này, việc đã quá lâu không tiếp xúc thân thể với người sống lại khiến cô cảm thấy bàn tay Phó Thất nóng rẫy, làm một cương thi như cô thấy bứt rứt không quen.
Cô thấy hơi ngượng, nhưng những tiếng nổ dữ dội vẫn liên tiếp dội xuống, ước mơ thoát khỏi hầm mộ sắp thành hiện thực, thế nên cô quyết định ưu tiên trả lời câu hỏi của Phó Thất trước.
"Không sao đâu, bị cơ quan đâm xuyên người... cũng không chết, chỉ là thấy gió lùa man mát... hơi ngứa thôi."
"Thế thì tốt." Phó Thất lấy lại vẻ ôn hòa nhã nhặn, nhìn xoáy vào Tần Trăn giữa những tiếng nổ vang rền, thì thầm: "Nhưng cô phải nhớ kỹ điều này, Bé Cưng. Nếu loài người phải chịu đựng những tổn thương như thế... thì họ sẽ mất mạng đấy."
-
Nhật ký Cương thi - Chương Bé Cưng (5)
Ngày... tháng... năm... Trong mộ
Thời tiết: Chịu chết.
Thoát khỏi mộ, đón chào công nghệ cao! [Tung hoa] [Tung hoa]