Chuyện ăn thịt người là không thể nào xảy ra.
Tần Trăn vốn là một cương thi vô cùng lý trí và luôn giữ vững nguyên tắc, tuyệt đối không làm ra mấy chuyện như thế. Nể tình đống công nghệ cao của loài người, cô đành dẹp ý định lấy lại thể diện sang một bên, ngậm đắng nuốt cay dẫn Phó Thất đi dạo một vòng quanh mộ.
Hầm mộ không lớn, chỉ rộng chừng vài trăm mét vuông, tổng thể có hình chữ Công (工), trên đường hầm chỉ có đúng hai chỗ đặt cơ quan cạm bẫy.
Mấy thứ bẫy rập này chẳng hề làm khó được một kẻ có thân thủ linh hoạt, phản xạ nhạy bén như Phó Thất. Ngược lại, Tần Trăn chẳng thèm né tránh, báo hại trên người bị bắn thủng hai lỗ.
Cũng may cô không biết đau là gì. Cô rút phăng mũi tên ra, hùng hổ cắm phập chúng trở lại vào lỗ cơ quan. Hành động phóng khoáng ấy khiến Phó Thất đứng cạnh phải bật ra mấy tiếng cảm thán giả trân.
Hai người đi dạo một vòng nhưng không phát hiện thêm hài cốt nào khác. Trong các gian phòng phụ chỉ vương vãi mấy món đồ tùy táng như đồ gốm, binh khí, trang sức... Đồ đạc đều đã cũ kỹ, một số món đã hỏng hóc vì nhuốm màu thời gian, nhưng nhìn chung vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là bị vứt chỏng chơ lộn xộn.
Lúc Phó Thất hỏi đến, Tần Trăn lý hồn hùng hồn đáp rằng chính tay cô đã sắp xếp lại.
Đồ tùy táng mà được đào lên mang đi thì coi như thuộc về loài người, nhưng đống đồ này vẫn nằm yên trong mộ cô, chưa ai khai phá thì đương nhiên là đồ của cô rồi. Cô thích động vào thì làm sao nào?
Cô hỏi ngược lại Phó Thất: "Thế còn... tín hiệu đâu?"
Đi cả vòng thế này rồi, chắc phải bắt được sóng rồi chứ?
Trước đó, Phó Thất đã xé một mảnh vải từ áo sơ mi quấn quanh tay. Suốt dọc đường, anh liên tục gõ gõ đập đập quanh vách mộ hoặc quan sát bích họa. Trở về phòng sinh hoạt chính, anh vẫn không ngơi tay, đang cúi người kiểm tra quan tài của Tần Trăn và bộ xương khô bên trong. Nghe cô hỏi, anh chẳng buồn ngẩng đầu lên, đáp gọn lỏn: "Không có."
"Công nghệ... phát triển, mà sóng... yếu thế à?"
"Là do chúng ta ở quá sâu dưới lòng đất thôi."
Tần Trăn hơi ỉu xìu.
Không có sóng thì không liên lạc được ra bên ngoài, tức là vẫn chẳng thể ra khỏi đây.
Hơn nữa, tính đến giờ đã là năm mươi bảy tiếng kể từ lúc Phó Thất rơi xuống mộ. Tinh thần và thể trạng của anh thoạt nhìn có vẻ vẫn ổn, nhưng không có thức ăn thì sớm muộn gì cũng chết. Anh mà chết, hy vọng ra ngoài của cô cũng coi như tan thành mây khói.
Dù mắng Phó Thất gian xảo, lại còn từng mạnh miệng bảo đợi anh chết sẽ kế thừa cái quần của anh, nhưng sâu thẳm trong lòng cô vẫn mong anh sống dai thêm chút nữa, cho dù có mãi mãi không tìm được tín hiệu đi chăng nữa.
"Anh... khát không?" Tần Trăn lên tiếng hỏi.
"Khát chứ." Phó Thất vẫn cắm cúi, trả lời xong lại hỏi ngược lại: "Tôi nằm thử vào quan tài được không?"
Bây giờ Tần Trăn không còn ghét anh nữa, đối với anh lại nảy sinh một kiểu bao dung dành cho người sắp chết, nên gật đầu đồng ý tắp lự.
"Còn vị này..." Phó Thất ngước mắt lên, hất cằm ám chỉ bộ hài cốt vẫn nằm chình ình bên trong.
"Chồng tôi đấy." Tần Trăn uể oải đáp, đến chồng mình mà cô cũng chẳng màng bảo vệ nữa: "Nhặt ra ngoài... là được."
Phó Thất nhướn mày, cúi người nhặt những mẩu xương trắng lên. Vừa nhặt, anh vừa ước lượng, quan sát, đồng thời còn rảnh rỗi buông lời trêu chọc: "Tôi nhớ lúc trước chồng cô bị vứt thành đống dưới đất cơ mà. Sao thế, vợ chồng son mà lại chia quan tài ngủ riêng à?"
Tần Trăn lườm anh một cái rách cả mắt, lười chẳng buồn đếm xỉa.
Bộ dạng "sống không còn gì luyến tiếc" ấy lọt vào mắt Phó Thất, anh khẽ cười, lại hỏi mồi: "Tình cảm sứt mẻ à? Hay là cãi nhau rồi?"
Tần Trăn cảm thấy đầu óc tên này bị úng nước mất rồi, liền qua loa đáp: "Chồng tôi... là một quý ông. Anh ấy muốn tôi... ngủ một mình... trong cái quan tài siêu to khổng lồ... cho thoải mái."
"Không phải vì chồng cô yêu cô sao?"
Tần Trăn không ngờ còn có thể nói theo hướng này, nhưng cô nhanh chóng tha thứ cho bộ não đã đóng bụi quá lâu của mình, mạnh miệng gân cổ cãi: "Chồng tôi... không chỉ yêu tôi... mà còn là... quý ông nữa."
"Chồng cô có thể yêu cô, nhưng tuyệt đối không thể là một 'quý ông' được." Phó Thất đã leo hẳn vào trong quan tài, giọng nói truyền qua lớp gỗ nghe hơi trầm đục.
Tần Trăn thấy anh chỉ rành khoản cãi cùn. Vốn định hừ hừ hai tiếng rồi bơ đi, nhưng vừa quay sang đã bắt gặp "anh chồng" đang chất đống dưới chân mình. Hốc mắt trống hoác trên hộp sọ trắng ởn đang chĩa thẳng vào cô, như thể đang lên án sự máu lạnh tuyệt tình của cô vợ.
Tần Trăn khựng lại một nhịp, đoạn ôm hộp sọ lên đứng sát mép quan tài, lớn tiếng quát vào trong: "Dám vu khống... chồng tôi! Xin lỗi ngay!"
"Tôi vu khống đâu." Phó Thất đang dán mắt vào những vết xước nham nhở bên trong quan tài, mặt không đổi sắc thong thả nói: "Chồng cô hoàn toàn không thể là một quý ông."
"Dựa vào đâu... mà anh... dám nói thế!"
Phó Thất cân nhắc từ ngữ một chút, lịch sự trình bày: "Có lẽ bởi vì... xương cốt của chồng cô là nữ giới chăng."
Tần Trăn: "...Hả?"
"So với xương chậu hẹp, nhỏ và có hình phễu của nam giới, nữ giới vì gánh vác trọng trách sinh nở nên xương chậu sẽ rộng và tròn hơn. Hơn nữa, dựa vào chiều dài, độ rộng và mức độ phát triển của hệ xương để suy đoán thì giới tính thật của chồng cô là nữ. Cô ấy cao khoảng một mét sáu, lúc qua đời phần lớn là vẫn ở tuổi vị thành niên... Đừng bảo cô không biết đấy nhé?"
Phó Thất phân tích đâu ra đấy, câu hỏi lại mang đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ, khiến Tần Trăn nghe xong mà váng vất cả đầu óc.
Ừ thì cô không biết thật.
Chỉ trong vỏn vẹn một phút ngắn ngủi, cô không chỉ phải cập nhật lại xu hướng tính dục của bản thân, mà còn trực tiếp rớt đài từ một cương thi tốt biết giữ gìn nguyên tắc xuống thành tội phạm.
Phen này thì thành đồ b**n th** hàng real luôn rồi.
Cô cứng đờ tại chỗ, như thể bị ném ngược dòng thời gian về rất lâu rất lâu trước đây, khi cô vừa bừng tỉnh trong quan tài và vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được cơ thể... Ngay từ lúc đó, bộ xương khô này đã áp sát cô, nằm chung một chỗ mà không có lấy một kẽ hở rồi.
Nhìn biểu cảm như muốn nứt toác ra của cô, Phó Thất bèn an ủi: "Không sao đâu, biết đâu lúc hai người kết hôn Luật Hôn nhân vẫn chưa ra đời. Hơn nữa, loài người chúng tôi bây giờ sống thoáng và bao dung lắm, hoàn toàn tôn trọng mọi xu hướng tính dục mà."
"..."
Không khí trong mộ rơi vào khoảng lặng ngắt như tờ.
Đợi Phó Thất tỉ mỉ kiểm tra xong xuôi mọi ngóc ngách trong quan tài rồi nhảy ra ngoài, anh bắt gặp cô nàng cương thi ôm hộp sọ với vẻ mặt vẫn còn đang tải dữ liệu. Khóe môi anh giật giật định cười nhưng nhanh chóng đè xuống, rất tâm lý mà đề nghị: "Tôi xem xong rồi, giờ giúp cô chuyển chồng vào lại nhé?"
Tần Trăn: "..."
Khóe miệng cô cứng đờ giật giật mấy cái, thều thào: "Không... không cần, lát nữa... tôi tự làm."
"Được." Phó Thất gật đầu, lại còn dịu giọng khuyên bảo: "Vợ chồng sống chung kiểu gì chả có lúc xô xát, phải bao dung cho nhau thì mới bền lâu được."
"..."
Tần Trăn cảm thấy mọi thứ thật ảo ma. Rốt cuộc là do cô ở dưới đất quá lâu nên thần kinh chập mạch, hay là não Phó Thất có vấn đề, hay là xã hội loài người phát triển thần tốc đến mức trí tuệ của cương thi như cô không đuổi kịp nữa rồi?
Não bộ cô như bị ngâm trong hũ cồn suốt ba mươi năm, vẫn còn đang chuếnh choáng thì thấy Phó Thất lại định mở miệng thao thao bất tuyệt. Cô lập tức tỉnh táo, vội vã chặn họng anh, cứng nhắc nói: "Chẳng phải anh... đang khát sao? Tôi đưa anh... đi tìm nước!"
Đúng vậy, thực ra trong mộ có nguồn nước. Chỉ cần xoay bức tượng đầu hổ uy phong lẫm liệt trong gian phòng phụ bên trái, bức tường đá sẽ mở ra, để lộ hồ nước ẩn mình phía sau.
"Được thôi." Phó Thất đáp.
Tần Trăn vốn định đợi Phó Thất ngoan ngoãn thêm một chút mới tiết lộ cho anh biết. Nay cô chủ động thông báo sớm, cứ tưởng anh sẽ phải kinh ngạc xen lẫn mừng rỡ lắm cơ. Nào ngờ anh chỉ bình thản buông hai chữ "Được thôi".
Điều này chứng tỏ sự tồn tại của nguồn nước đã nằm gọn trong dự liệu của anh.
Vậy mà anh ta chưa từng hé nửa lời, chẳng thèm úp mở dò hỏi, cũng chẳng hao tổn tâm trí để tìm kiếm.
Tần Trăn híp mắt nhìn Phó Thất, Phó Thất cũng đáp trả cô bằng một nụ cười tươi roi rói.
Tần Trăn biết tỏng là anh đang đợi cô hỏi, nhưng cô quyết không hé răng. Trừng mắt đọ sức nhau một lúc, cô bày ra vẻ mặt lạnh tanh, quay gót bước về phía phòng phụ.
Nguồn nước đó do Tần Trăn vô tình phát hiện ra trong một lần thám hiểm hầm mộ. Cô luôn tự vỗ ngực xưng tên mình là một nàng cương thi văn minh và yêu sạch sẽ. Đã có điều kiện thì dĩ nhiên phải dọn dẹp bản thân cho thơm tho tươm tất rồi. Nguồn nước ấy chính là nơi cô dùng để giặt giũ quần áo, tắm rửa cho... chồng.
Qua thời gian dài đằng đẵng, anh chồng được cô kỳ cọ tới mức trắng sáng phản quang, quần áo của cô cũng bị giặt tơi bời thành mấy mảnh giẻ rách... Phải rồi, là do sạch quá mức quy định!
Bộ não rỉ sét của Tần Trăn bỗng dưng hoạt động hết công suất. Sau khi vỡ lẽ ra nguyên nhân, cô ngoái đầu nhìn lại. Bỏ qua cái phòng sinh hoạt chính và bản thân cô sạch sẽ đến độ bất thường ra, thì trên nền đất phủ đầy bụi của phòng phụ còn vương lại lấm tấm vài vết nước đã khô cạn.
Cô ở đây lâu ngày nên chẳng thấy có gì lạ, nhưng lọt vào mắt kẻ từ ngoài đến thì mấy dấu vết đó quả thực rõ rành rành.
Chắc chắn Phó Thất đã bắt thóp mấy manh mối này từ lâu rồi, thế mà mặt vẫn tỉnh rụi như không. Tâm cơ sâu không thấy đáy!
Tần Trăn vừa mắng thầm trong bụng vừa vặn cái đầu hổ. Một tiếng "ầm" vang lên, vách đá phòng phụ dịch chuyển, mở ra một hang đá trống hoác.
Hang đá không lớn, chỉ liếc mắt là thấy đến tận cùng. Lớp đất đá và vách tường bên trong đọng đầy hơi nước ẩm ướt. Tít sâu bên trong là một hồ nước đen ngòm to cỡ nửa sân bóng rổ, mặt nước lăn tăn gợn sóng, tỏa ra luồng khí tức âm u tĩnh mịch đầy bí ẩn.
Phó Thất rọi đèn đồng hồ, đi men theo bờ hồ dò xét. Anh kiểm tra cực kỳ tinh tế tỉ mỉ, chốc chốc lại gõ vào vách đá, hoặc bốc một nắm bùn đất ướt nhẹp lên đưa sát vào mắt quan sát. Dù Tần Trăn đã khẳng định chắc nịch với anh rằng mực nước sẽ lên xuống theo thời gian, dưới đáy hồ toàn là bùn lầy sâu hoắm, chỗ này hoàn toàn là ngõ cụt, anh vẫn khăng khăng tự mình kiểm chứng.
Quá trình này diễn ra khá lâu và quá ư nhàm chán đối với Tần Trăn. Cô đứng bên cạnh dòm một hồi chán chê, rồi quay ngoắt sang cầm một hòn đá hí hoáy vẽ vời bậy bạ lên vách tường.
Thời gian lặng lẽ trôi, ngay lúc sự hứng thú với trò vẽ bậy sắp cạn kiệt, giọng Phó Thất chợt cất lên sau lưng cô:
"Chán rồi à?"
Tần Trăn vẫn nắm chặt cục đá, liếc anh một cái.
Phó Thất cười, đề nghị: "Tìm cho cô bộ phim xem giải khuây nhé?"
Tần Trăn lập tức sáng mắt lên mừng rỡ, nhưng lý trí đã thành công ngăn cản cái đầu cô gật xuống. Cô làm giá đáp: "Thế thì... không hay lắm nhỉ? Đồng hồ còn phải để dành dò sóng mà."
Chiếc đồng hồ đó là công cụ quan trọng mang tính sống còn quyết định việc họ có thể chuồn khỏi cái hầm mộ này hay không đấy.
"Không sao đâu." Phó Thất xua tay: "Tôi chỉ còn đúng một vấn đề nữa thôi. Giải quyết xong là chúng ta có thể rời khỏi đây rồi."
Tin mừng ập đến đột ngột khiến Tần Trăn ngỡ ngàng.
Lúc mới biết Phó Thất mang theo đồng hồ có thể liên lạc với thế giới bên ngoài, cô đã mừng rỡ đến mức không dám tin vào mắt mình. Nhưng thời gian trôi đi, hy vọng thoát thân ngày càng mong manh mờ mịt. Cô gần như đã cho rằng đó chỉ là niềm vui ngắn chẳng tày gang, ai ngờ qua cơn bĩ cực tới hồi thái lai, Phó Thất lại ném cho cô một quả pháo mừng chấn động thế này.
Thêm nữa, khác hẳn với lần trước, lần này giọng điệu của Phó Thất vô cùng chắc nịch.
...Đến mức anh dám chơi sang phung phí pin đồng hồ để xem phim thì chắc mẩm là đã có cách ra ngoài mười mươi rồi!
"Vấn... vấn đề gì?" Tần Trăn sốt ruột giục: "Anh nói mau!"
Phó Thất bèn hỏi: "Trong cái mộ này còn ngóc ngách nào tôi chưa đi không?"
"Hết rồi."
Phó Thất gật đầu, lái sang chuyện khác: "Thế cô muốn xem phim thể loại gì?"
Tần Trăn buột miệng: "Phim về cương thi."
"Trong đồng hồ không có đâu." Phó Thất nói, "Loại phim này đồ cổ quá rồi, mấy chục năm nay tuyệt chủng trên thị trường rồi. Chọn thể loại khác đi."
"Vậy thì phim đạo sĩ... Khoan đã!" Tần Trăn giật thót nảy số, trợn tròn mắt: "Vấn đề anh muốn hỏi... chỉ là... cái này thôi á!"
"Ừ." Cứ mỗi bận Tần Trăn lên cơn kích động là Phó Thất lại bật cười, lần này cũng chẳng ngoại lệ. Anh cười tít mắt vỗ về: "Bình tĩnh, đừng cuống."
Ngay sau đó, anh chậm rãi giải thích: "Về cơ bản tôi đã nắm rõ tình hình rồi. Vị trí nơi này nằm chếch về phía Bắc, ngự trên dãy núi. Vào thời kỳ trước khi văn minh hiện đại gõ cửa, có rất nhiều thị tộc lớn nhỏ sinh sống bằng nghề săn bắn ở quanh đây. Nguồn nước và thú săn là những yếu tố sinh tử đối với họ. Vì lẽ đó, các hầm mộ của những thị tộc này thường được thiết kế thông với nguồn nước..."
Đồ tùy táng trong ngôi mộ này lại có vô số đồ gốm và nỏ tiễn. Trong mớ đồ trang sức, ngoài ngọc ngà châu báu thì còn được xen lẫn cả răng thú. Nay lại lòi thêm ra một mạch nước ngầm.
Không tìm thấy bia minh văn hay tế từ gì trong mộ, bích họa trên tường thì toàn là hình ảnh cưỡi ngựa săn bắn. Đến đoạn này, Phó Thất còn cẩn thận nhấn mạnh rằng mớ hình vẽ nguệch ngoạc mang đậm hơi thở nghệ thuật đương đại do Tần Trăn bôi vẽ lên tường không được tính vào. Căn cứ theo kiến trúc xây dựng, quy mô và bố cục của hầm mộ, chủ nhân nơi đây khả năng cao là một nhân vật có tiếng tăm, địa vị trong thị tộc từ hơn bốn trăm năm trước, nhưng lại không nắm thực quyền. Tỷ dụ như... một nàng công chúa.
"Nắm rõ những thứ này là ra khỏi mộ được rồi." Phó Thất chốt lại vấn đề.
Tần Trăn mắt chữ O mồm chữ A ngồi nghe giáo huấn, mất một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, ú ớ hỏi: "Làm sao... làm sao anh biết chắc là... bốn trăm năm?"
"Vì đây là mộ trong mộ." Phó Thất hếch cằm lên, đáp: "Tôi chưa kể cô nghe à? Bên trên kia còn nguyên một cái mộ nữa, tôi là rơi từ trên đó xuống đấy."
Tần Trăn: "..."
Cô nhất thời ngớ người. Đóng băng một mình lâu như vậy, cô hoàn toàn không hề hay biết rằng trên đỉnh đầu mình lại có hẳn một anh hàng xóm!
"Cái hầm mộ bên trên là của một vị quận vương từ thời hơn bốn trăm năm trước. Bọn trộm mộ kéo tới nườm nượp, riết rồi sắp biến thành khu du lịch check-in luôn rồi." Phó Thất kể: "Nhờ phúc của vị đó mà chỗ này của cô bị che kín bưng. Nếu không nhờ vách đá nổ tung khiến tôi xui rủi rớt xuống đây thì có đánh chết tôi cũng chẳng ngờ dưới này lại giấu một cái mộ nhỏ như thế này."
Lượng thông tin tiếp nhận quá khủng, bộ não rỉ sét của Tần Trăn chính thức bị nhồi thành một nồi cháo đặc. Cô há miệng định nói, rồi lại ngậm miệng vào, cuối cùng thốt lên một câu: "Sao cái gì... anh cũng biết tuốt... thế?"
"Không phải là tôi cái gì cũng biết." Phó Thất mỉm cười, giọng điệu đầy ẩn ý: "Mà là vì cô chẳng biết cái quái gì cả."
Tần Trăn gật đầu, cực kỳ tán thành với đạo lý này. Cô bị giam cầm quá lâu rồi, đúng là chẳng biết cái gì ráo.
Điều đó chứng minh tầm quan trọng của việc phải giao lưu với thế giới bên ngoài, không ngừng trau dồi tri thức và cập nhật thông tin.
Trong lúc cô còn đang dọn dẹp lại mớ bòng bong trong đầu, Phó Thất lại lên tiếng: "Trong đồng hồ không có phim đề tài đạo sĩ đâu. Nhưng có mấy phim bom tấn quốc tế về nghiên cứu sinh học, cô xem tạm bộ đó nhé?"
Tần Trăn vẫn đang mải xử lý mớ thông tin phức tạp vừa nhận được, lắc đầu bảo: "Khoan... đã."
"Vậy chúng ta ra khỏi đây trước nhé?"
Tần Trăn gật đầu bừa một cái.
Bắt được cái gật đầu của cô, hai người lập tức bước ra khỏi hang đá. Trong khi Tần Trăn vẫn hồn xiêu phách lạc, Phó Thất đã tháo chiếc đồng hồ trên tay xuống, ngón tay thoăn thoắt bấm mấy cái, rồi vung tay ném mạnh nó về phía vách tường đằng xa.
Nghe tiếng động, Tần Trăn ngoảnh mặt lại, chỉ thấy chiếc đồng hồ sau cú va chạm văng xuống chân tường. Cô vừa mở to mắt định lên tiếng hỏi thì đã thấy chỗ mặt đồng hồ chớp nhá vài tia sáng xanh kỳ dị, sau đó là một tiếng "Đoàng" vang lên, chiếc đồng hồ đã nổ tung tành thành trăm mảnh ngay trước mắt cô.
-
Nhật ký Cương thi - Chương Bé Cưng (4)
Ngày... tháng... năm... Trong mộ
Thời tiết: Chịu chết.
Chẳng biết nên nói gì nữa, vẽ bức chân dung tự họa vậy. [Hình ảnh.jpg]