Dưới lòng đất chẳng thể cảm nhận được sự chảy trôi của thời gian. Tần Trăn không biết mình đã ở trong hầm mộ này bao lâu, chỉ biết từ lúc có ký ức, bộ xương khô kia đã luôn bầu bạn cùng cô.
Giờ thì có thêm một con người.
Bàn tay cô tuyệt đối không được dính máu loài người. Dù sao thì chẳng ai biết trước được, nhỡ mai này có gã đạo sĩ pháp lực cao siêu nào đó dò ra mùi huyết sát trên người cô rồi lấy cớ đó để trừ yêu diệt ma thì sao.
Thế nên, Tần Trăn đành cam chịu chấp nhận người bạn cùng phòng đạo đức giả này.
Bạn cùng phòng mới là một kẻ tàn nhẫn, đến nắp quan tài của người chết mà cũng dám đá tung. Thất đức đến mức này thì còn chuyện gì mà anh không dám làm nữa?
Vì vậy, Tần Trăn đặc biệt vơ vét hết những món đồ quý giá của mình cất vào quan tài để giữ khư khư bên người. Còn đống đồ tùy táng bên ngoài, cứ để mặc anh muốn làm gì thì làm, đằng nào cô cũng chẳng dùng tới.
Nằm trong quan tài, bên trái cô là viên dạ minh châu dùng để thắp sáng, bên phải là một hộp sọ trắng ởn. Cô thầm nghĩ, chắc chẳng bao lâu nữa mình sẽ có thêm một cái đầu lâu để sưu tầm.
Chỉ hơi tiếc một chút, mãi mới có một con người lọt vào đây, cứ tưởng anh có thể đưa cô ra ngoài... Chẳng biết thế giới bên ngoài giờ đã phát triển đến mức nào rồi.
Cương thi không thù dai, nằm một lát là cô đã nguôi giận. Mãi không nghe thấy động tĩnh gì bên ngoài, Tần Trăn lại đâm ra tò mò.
Bạn cùng phòng mới đang làm gì thế nhỉ? Loài người vốn quỷ kế đa đoan, khéo khi anh tìm được đường ra rồi chuồn êm bỏ lại cô cũng nên.
Tần Trăn lập tức bật nắp quan tài ngồi dậy.
Những ngọn đèn dầu trên vách đá vẫn sáng bập bùng nhưng chẳng thấy bóng dáng Phó Thất đâu. Cô vừa bám tay vào thành quan tài định trèo ra thì có tiếng gõ vang lên ngay bên dưới.
"Chào buổi sáng." Giọng Phó Thất vẫn dịu dàng như thường lệ.
Tần Trăn thò đầu ra nhìn, thấy Phó Thất đang ngồi dưới đất, lưng tựa vào quan tài của cô. Anh ngẩng đầu lên chào, khóe môi còn thấp thoáng nụ cười.
Chỉ một ánh nhìn ấy thôi đã khiến Tần Trăn không thể rời mắt.
Phó Thất có vóc dáng cao lớn vạm vỡ, làn da màu lúa mì khỏe khoắn. Vì bị kẹt trong mộ khá lâu nên thoạt nhìn có vẻ hơi sương gió. Nhưng nhìn kỹ sẽ thấy anh có sống mũi cao thẳng, mắt sáng mày rậm, đôi môi tuy hơi khô nứt nhưng vẫn thấy rõ đường nét đầy đặn. Lúc này, anh đang mặc một chiếc áo thun cộc tay màu trắng đơn giản. Nụ cười của anh mang vẻ tươi mát như bầu không khí sau cơn mưa, vô hại và ấm áp đến mức chói lóa.
Thế nhưng, bấy nhiêu đó nhan sắc vẫn chưa đủ sức hấp dẫn Tần Trăn. Thứ khiến cô dán chặt mắt vào chính là màn hình hiển thị bán trong suốt đang lơ lửng giữa không trung ngay trước mặt Phó Thất!
Màn hình đó phát ra từ chiếc đồng hồ bạc mà Phó Thất từng dùng để chiếu sáng. Nó đã được tháo ra và đặt trên đầu gối anh. Từ núm vặn đồng hồ phóng ra một luồng sáng nhạt, hội tụ thành một màn hình ảo nhỏ gọn, hiển thị rõ nét một tấm bản đồ rộng lớn với vô số chú thích đủ màu sắc.
Cương thi hoàn toàn chấn động.
Sau tiếng chào, Phó Thất không nhìn cô nữa mà tự mình lướt tay trên màn hình. Tấm bản đồ di chuyển theo đầu ngón tay anh, thu trọn địa hình núi non sông suối vào tầm mắt. Cho đến khi một lọn tóc đen xơ xác rũ xuống từ phía trên, xuyên qua cả màn hình ảo.
Phó Thất ngẩng đầu lên, đối diện ngay với một khuôn mặt trắng bệch nhợt nhạt đang treo ngược xuống.
Anh cực kỳ bình tĩnh: "May mà tôi to gan đấy, không thì chưa chết khát chết đói đã bị cô dọa cho thăng thiên rồi."
Màn hình ấy dường như có ma lực khổng lồ, Tần Trăn như thể sắp bị hút tọt vào trong. Nửa thân trên của cô nhoài rũ rượi ra khỏi quan tài, mái tóc rối tung thõng xuống chẳng khác gì nữ quỷ.
Bị Phó Thất cất tiếng trêu, cô lập tức rụt người lại nhanh như chớp, vuốt lại mái tóc bờm xờm rồi thoăn thoắt trèo ra khỏi quan tài.
Làm xong một lèo các động tác, cô ngồi xổm trước mặt Phó Thất, ló đầu ra dò hỏi đầy lấy lòng: "Cái... cái gì vậy?"
Phó Thất nhìn cô, khuôn mặt tràn ngập vẻ áy náy: "Xin lỗi, tôi không hiểu cô đang nói gì."
Tần Trăn đành nhẩm trước trong đầu, rồi chỉ tay vào màn hình ảo trước mặt anh, mở lời lại từ đầu: "Anh đang... đang làm gì thế?"
"Kiểm tra vị trí hiện tại, tiện thể gửi tín hiệu cầu cứu."
"Tín hiệu..." Tần Trăn chỉ nói được những từ khóa chính. Sợ Phó Thất không hiểu, cô vội vàng rặn thêm mấy chữ để bổ sung: "Tín hiệu... có nhận... nhận được không?"
"Không gửi đi được." Phó Thất bỏ qua cách dùng từ lủng củng của cô, đáp: "Nhưng vẫn phải thử, nhỡ đâu tôi ăn may thì sao."
"Ừ ừ." Tần Trăn gật đầu lia lịa.
Nhân loại phát triển nhanh khủng khiếp!
Đồng hồ không chỉ xem được giờ, soi được sáng mà còn có thể làm máy chiếu đa phương tiện kiêm luôn máy tính!
Đỉnh quá đi mất! Thèm muốn quá!
Tần Trăn phấn khích tột độ, rất muốn hỏi thêm vài câu. Nhưng thấy Phó Thất đang nhíu mày, dồn toàn bộ sự chú ý vào màn hình ảo nên cô đành cố nhịn. Đứng xem một lúc, cô lén lút nhích lại gần Phó Thất, nghiêng người nghía trộm những hình ảnh đang biến đổi liên tục trên đó, tay chân run lên vì kích động.
Trong khi đó, Phó Thất vừa gõ một dòng mã lên màn hình ảo, khóe mắt vừa liếc thấy cái đầu đang vô thức xáp lại gần mình. Anh nở một nụ cười không tiếng động.
Xác sống hung tàn thì khó nhằn thật đấy, chứ muốn nắm thóp một con cương thi có lý trí của thời cận đại, lại còn biết cả người mẫu, khóa kéo và điện thoại thì dễ như trở bàn tay. Chẳng ai có thể thoát khỏi cám dỗ của các sản phẩm công nghệ cao, cho dù cô ta chỉ "từng" là con người đi chăng nữa.
Quả nhiên, ngay khi anh thu hồi màn hình ảo, vẻ mặt của cô nàng cương thi lập tức xịu xuống.
"Công... công nghệ cao!" Cô gái tự xưng là cương thi lắp bắp cảm thán.
"Thế này mà tính là công nghệ cao á? Đồng hồ đa năng bình thường thôi, cả chục năm trước ai cũng có một cái rồi." Phó Thất híp mắt cười nhìn cương thi, thủng thẳng nói: "Khoa học công nghệ phát triển từng ngày. Giờ có những sản phẩm tiên tiến đến mức chẳng cần vật chứa đựng nữa kìa, ví dụ như thi cử hay viết luận văn... Cô biết mấy cái đó không?"
Tần Trăn gật đầu thật mạnh.
"Bây giờ người ta có máy trích xuất ý thức rồi. Các tác phẩm dạng văn bản chỉ cần chạy qua trong đầu là tự động hiển thị ra luôn. Cái trò gian lận thi cử đã bị tuyệt chủng từ lâu rồi."
Tần Trăn bàng hoàng: "Thế còn tiểu... tiểu... tiểu thuyết thì sao?"
"Cũng thế thôi, trích xuất ý thức rồi tạo thành văn bản. Hội họa cũng y xì đúc. Chỉ cần trí tưởng tượng phong phú, ai cũng có thể làm nhà văn, họa sĩ."
Tần Trăn: "!"
Phó Thất táy máy chiếc đồng hồ, khóe mắt lại quét qua cương thi, ung dung nói tiếp: "Ngoài việc sản xuất văn bản hàng loạt, còn có công nghệ mô phỏng nhân vật ảo. Giống như tự tạo nhân vật trong game ấy..."
Đến đây thì đụng trúng vùng mù kiến thức của cương thi. Vẻ mặt Tần Trăn ngơ ngác thấy rõ.
Phó Thất hạ giọng, giải thích cặn kẽ hơn: "Cô biết robot không? Giờ người ta gọi là người máy sinh học. Ngoại hình và chức năng y hệt con người. Từ dọn dẹp nhà cửa, quản lý tài chính cho đến làm bạn tâm giao, món nào cũng có đủ. Chỉ cần nhập yêu cầu về diện mạo và chức năng vào chương trình, nó sẽ tự động tạo ra nhân vật cô muốn. Nếu đủ sức khỏe thì cô muốn chơi đùa kiểu gì cũng được. Mấy năm trước có sao nam tên Lăng Hy, thực chất chỉ là sản phẩm tạo ra từ não bộ của một cô bé mười tuổi thôi. Cô bé đó còn tự biên kịch, tự quay phim bằng ý thức để lăng xê anh ta thành ngôi sao đình đám... Cô có hứng thú với mấy thứ này à?"
Tần Trăn quá mức hứng thú đi chứ!
Hiện tại cô chẳng thấy Phó Thất đáng ghét tẹo nào nữa, gật đầu cái rụp "Ừ ừ", vội vàng nói: "Tôi tôi tôi, máy tính, mạng internet, vào trong mộ!"
"Cô phải nói một câu hoàn chỉnh thì tôi mới hiểu được chứ." Phó Thất giả vờ không hiểu, kiên nhẫn dỗ dành: "Nói chậm một chút cũng không sao, cứ luyện nói nhiều là quen thôi."
Thế là Tần Trăn cố đè nén sự kích động đang sục sôi trong lòng, lắp ba lắp bắp nói lại từ đầu: "Tôi muốn ra... ra ngoài, mua... mua máy tính, điện thoại, kéo... kéo dây mạng vào trong mộ."
Cô nói rất chậm, nhưng ít ra cũng thành hình một câu hoàn chỉnh.
Phó Thất tỏ vẻ ngạc nhiên, tự nhiên hỏi vặn lại: "Máy tính á? Cái thứ đồ cổ ấy bị đào thải từ lâu rồi, cô cần nó làm gì?"
Tần Trăn ngoan ngoãn khai thật: "Dưới lòng đất chán... chán lắm, muốn xem phim... phim ảnh, nghe nhạc, chơi... chơi game."
Cô là một cương thi tốt, lại còn rất quý trọng tính mạng. Mũi tên có độc bắn xuyên họng cũng chẳng chết, người thường không thể lấy mạng cô, nhưng cô biết, mấy tay đạo sĩ thì chắc chắn làm được.
Cho nên Tần Trăn luôn an phận thủ thường, chưa từng nghĩ đến việc kiếm chuyện với con người. Cô cũng ý thức được bản thân không nên lảng vảng trong xã hội loài người. Lý do duy nhất cô muốn ra ngoài là vì nằm dưới mồ quá đỗi buồn chán. Cô chỉ muốn sắm một chiếc máy tính để thêm gia vị giải trí cho cuộc sống dưới lòng đất mà thôi.
Tất nhiên, nếu có thể, cô muốn cải tạo một gian phòng phụ thành phòng đa phương tiện chuyên để xem phim. Xong rồi sẽ gom thêm chút sách báo, quần áo mang vào mộ, lắp luôn cả hệ thống đèn điện sáng choang, vác thêm vài món đồ đo lường thời gian như lịch hay đồng hồ về nữa...
Nhưng mà, điều kiện tiên quyết cho tất cả những mơ mộng ấy là: Cô phải thoát ra khỏi đây đã.
"...Tôi chỉ... chỉ muốn sắm sửa... chút đồ công nghệ của loài người thôi." Cô nói mãi mới xong câu, rồi đưa ánh mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ bạc trông có vẻ bình thường trên cổ tay Phó Thất, sau đó lại chuyển dời ánh nhìn sang khuôn mặt anh.
Ánh mắt nóng bỏng ấy khiến Phó Thất buộc phải mở đồng hồ lên xem lại: "Dưới lòng đất sâu quá, sóng vẫn không tới."
"Haiz." Cương thi tràn trề thất vọng.
"Tôi sống thoi thóp thêm dăm sáu ngày nữa cũng chẳng thành vấn đề. Vẫn còn cơ hội mà." Phó Thất lại rất lạc quan. An ủi xong, anh bồi thêm một câu: "Cơ mà, nếu cô sẵn lòng giới thiệu cặn kẽ về khu mộ này rồi dẫn tôi đi loanh quanh khảo sát một vòng, biết đâu chúng ta lại tìm ra hướng giải quyết khác thì sao."
Tần Trăn toan gật đầu đồng ý thì chạm phải đôi mắt dịu dàng như nước mùa xuân của Phó Thất. Trong tích tắc, cô bừng tỉnh khỏi sự u mê và ảo vọng về thứ gọi là công nghệ cao.
Trợn tròn mắt lên, cô xụ mặt lườm Phó Thất: "Lại định dò... dò la tôi chứ gì!"
Phó Thất bật cười: "Bây giờ mục tiêu của hai ta là một, đáng lẽ phải hợp tác nỗ lực mới đúng, phải không nào?"
Lời nói thì nghe bùi tai đấy, nhưng gã này quá gian xảo. Tần Trăn đâm ra nghi ngờ, khéo hắn phơi bày công năng của cái đồng hồ ra chính là để câu nhử cô, khiến cô chủ động cắn câu và bắt chuyện cũng nên. Dù sao thì trước đó cô từng hỏi hắn có điện thoại không mà.
Bị lừa rồi, thật khiến cương thi phát bực.
Nhưng chuyện này cũng không thể trách Tần Trăn được. Cô chịu cảnh bị nhốt cô độc dưới lòng đất bao nhiêu năm ròng, chẳng giao tiếp với ai, cũng chẳng buồn động não suy nghĩ. Mớ nếp nhăn trên não cô chưa teo tóp khô cong lại đã là may mắn lắm rồi, làm sao cô có cửa đọ lại với một tên trộm mộ mưu mô quỷ quyệt?
Bây giờ Phó Thất muốn tìm đường ra, cô cũng nóng lòng muốn thoát, dĩ nhiên là cô sẽ giúp hắn một tay. Chỉ là cô thấy hơi ấm ức trong lòng.
Tần Trăn muốn dọa dẫm con người kia để vớt vát lại chút sĩ diện. Cô gồng mình tỏ vẻ lạnh lùng: "Không cần thiết. Anh chết, đồng hồ thuộc về tôi. Tôi sẽ tự mình gửi... gửi tín hiệu."
"Cô không gửi được đâu." Phó Thất giơ cổ tay lên cho cô xem: "Đồng hồ này dùng công nghệ nhận diện sinh trắc học. Ngoài chính chủ ra thì chẳng ai xài được, trừ phi cô am hiểu công nghệ sinh học cấp cao."
Cương thi thì hiểu cái nỗi gì. Công nghệ sinh học là thứ cô mới nghe lần đầu đấy, thêm nữa, dường như cô thậm chí còn chẳng được tính là "sinh vật" nữa kìa...
Phó Thất bồi thêm nhát dao: "Lùi lại một bước mà nói, đồng hồ này chạy bằng năng lượng mặt trời. Cho dù cô có biết cách sử dụng thì nếu không có ánh nắng, nó cũng cạn pin sau vài ngày thôi... Khéo còn đoản thọ hơn cả tôi ấy chứ."
Tần Trăn: "..."
Tức chết mất thôi!
Nén giận một hồi, cô lại gắt: "Vậy thì đợi anh chết, cái quần kia sẽ thuộc... thuộc về tôi!"
Lời vừa dứt, sắc mặt Phó Thất trở nên cực kỳ phức tạp. Ánh mắt anh nhìn cô như đang dòm một tên b**n th** thứ thiệt.
Tần Trăn đường đường là một cương thi có tiết tháo. Cô lập tức lớn tiếng đính chính: "Sẽ chừa lại cho anh cái q**n l*t... q**n l*t mà, tôi có phải đồ biến... b**n th** đâu!"
Phó Thất đứng dậy, đảo mắt quét cô từ đầu đến chân rồi chốt hạ một câu chắc nịch: "Trông cô rặt một vẻ b**n th**."
Có cô gái nhà lành bình thường nào mà suốt ngày lăm le lột quần người khác không chứ.
Tần Trăn điên tiết hơn nữa.
Lần đầu chạm mặt, gã này vẫn còn lịch sự lắm, không chê cười bộ dạng nhếch nhác của cô mà lại hỏi cô có phải người mẫu không. Đến lần thứ hai giáp mặt, gã đã to gan đạp văng nắp quan tài của cô. Bây giờ thì hay rồi, dám mắng thẳng mặt cô là b**n th** luôn.
Cái giống loài mang tên "con người" này, quả nhiên cứ tiếp xúc lâu là lòi ngay ra bản chất thật sự.
Phó Thất vẫn đứng đó, ra vẻ dịu dàng giả tạo để an ủi: "Không sao đâu, sống thui lủi một mình dưới mồ lâu như vậy, đầu óc có b**n th** đôi chút cũng là chuyện dễ hiểu mà."
"..."
Tần Trăn nín thinh.
Tần Trăn muốn ăn thịt người!!!
-
Nhật ký Cương thi - Chương Bé Cưng (3)
Ngày... tháng... năm... Trong mộ
Thời tiết: Chịu chết.
Vì tương lai được chạm tay vào công nghệ cao của xã hội loài người... Ta nhịn!!!